Canh Dần: Xung đột dữ dội, dấn thân để canh tân đất nước

Tháng Hai 24, 2010
Năm Kỷ Sửu đã qua đi, mùa xuân của năm Canh Dần đã đến.

Trước giờ xuân đến là những ngày nắng nóng trái mùa gay gắt đến lạ lùng và ngay sau tiếng pháo hoa đì đùng nổ lúc giao thừa giữa thủ đô Hà Nội là gió lạnh mưa mù… khiến lòng người ớn rợn, cảm giác về chiến tranh, về bạo lực, về đói rách, tủi hờn cay cực, về bóng đêm nô lệ phương bắc đang từ từ hiện hữu trước thềm xuân.

Những gì đã diễn ra một năm qua là quá đủ cho ta cảm giác ấy.

Một năm, nền kinh tế nước nhà bị suy kiệt, bị phá nát bởi chế độ “kinh tế băng đảng”, bởi nền kinh tế “nhóm lợi ích” quái đản đặc trưng của cái gọi là “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”. Tài sản quốc gia, lợi ích dân tộc bị bán rẻ, làm đồ thế chấp để tồn tại, sống vương giả cho nhóm thiểu số thống trị là ”Đảng Cộng Sản” và những chân rết ngoại vi của nó chính là chủ của những “kinh tế thân hữu”, “nhóm lợi ích” này với phương cách làm kinh tế điển hình chỉ là “chênh lệch”,”chụp giật”, “đáo nợ”.

Những ải Nam Quan, thác Bản Giốc, Hoàng Sa, Trường Sa… chưa nguôi ngoai trong lòng người yêu nước thì bô-xít đã nhuộm đỏ Tây Nguyên, Đã có hơn 130 tàu cá Trung Quốc xâm phạm vùng biển miền trung Việt Nam, hơn 300 nghìn ha rừng đầu nguồn đã nằm trong tay ngoại bang muốn làm gì thì làm. Công nhân, nông dân, ngư dân bị đánh đập bị cướp trắng tài sản, việc làm ngay trên quê hương đất nước mình. Quốc gia đã ở thế trần trụi trước miệng sói dữ.

Một năm, tham nhũng đến mức đỉnh điểm. Chuyện của PMU 18 với Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Việt Tiến chưa hết kinh ngạc thì năm vừa qua lại tới Huỳnh Ngọc Sĩ, và mới đây thôi lại là chuyện nhận hối lộ 12 triệu đô la Úc của nhóm Lương Ngọc Anh và Lê Đức Minh. (Lê Đức Minh là con trai của nguyên thống đốc ngân hàng Lê Đức Thuý). Tham nhũng nở rộ ở mọi cấp, mọi ngành, tham nhũng trở thành “chuyên môn, chuyên nghiệp”, trở thành “nghệ thuật”, thậm chí trở thành niềm “vinh hạnh” của mọi quan chức từ hàng chóp bu tới hạng phường xã, đến nỗi một kẻ nào đó trong số họ bị sơ xẩy thì được gọi một cách rất ưu ái là “tai nạn” “vận hạn”…

Một năm, bất công, giả dối tràn lan, người có công thì bị kết là trọng tội, kể tội đồ thì lại được vinh thăng. Chuyện 2 nhà báo cùng tướng “Quắc” chống tham nhũng phải ra vành móng ngựa, phải ngồi tù để tướng “Oánh” lên lon, Nguyễn Việt Tiến rũ áo ra tù đòi kiện lại, đòi trả lại chức tước từ năm trước vẫn còn gây phẫn nộ lòng người thì năm qua bà ba Sương là Anh hùng lao động 30 năm cống hiến hết mình cho Nông trường Sông Hậu anh hùng bỗng bị 8 năm tù giam. Tướng công an Trần Văn Thanh, thanh tra bộ công an, ngay thẳng tố cáo tham nhũng thì bị đưa ra xét sử trong tình trạng hôn mê, một phiên toà lập kỷ lục thế giới về vi phạm nhân quyền.

Hồ Xuân Mãn Bí thư tỉnh ủy sàm sỡ tiếp viên nhà hàng bị dư luận lên án thì năm qua  đượccông nhận là một điển hình  thực hiện cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” Trần Đình Đàn Bí thư Tỉnh Ủy hủ hóa, quan hệ bất chính với nhiều phụ nữ, bị đánh ghen, khiếu kiện chạy chọt ra làm chánh văn phòng Quốc Hội, năm qua bỗng lớn tiếng thay mặt cả Quốc Hội tuyên bồ về “bô-xít tây nguyên”, lấp ló kế cận một chân phó thủ tướng… Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch UBND Tỉnh Hà Giang, không chỉ nổi danh với thành tích “7 lần chống lệnh Thủ tướng” vẫn không hề hấn gì, mà ngược lại rất lớn tiếng khi vụ mua dâm học sinh trẻ vị thành niên rằng “rất ngạc nhiên, cần nghiêm trị, cần xử lý,..” nhưng cuối cùng mới lòi ra cái mặt chuột là chính ông ta đã mua dâm cả hai bị cáo là học sinh, trẻ vị thành niên. Hẳn ông ta cũng đã là “trưởng ban tổ chức đợt học tập đạo đức Hồ Chí Minh” vừa qua ở Hà Giang chăng?

Hồ Xuân Mãn, Trần Đình Đàn, Nguyễn Trường Tô… những người được công luận biết đến như dâm tặc được công nhận là ”học trò xuất sắc của đạo đức Hồ Chí Minh”
Những tri thức trẻ, những nhà dân chủ can đảm lên tiếng bảo vệ danh dự cho tổ quốc, đòi những quyền tối thiểu căn bản cho nhân dân, thúc đẩy đất nước tiến lên phải lãnh nhận những bản án ngiệt ngã nặng nề nhất.

Những tu sinh Làng Mai cố công tu tập, quảng bá tính “Thiện” trong đời sống thì bị sỉ nhục, xua duổi. Những Linh Mục Thiên Chúa Giáo rao giảng “tình yêu, công lý, sự thật, hòa bình” thì bị đe doạ, quy chụp là “phản động” “xuyên tạc”, là “chống phá chính quyền nhân dân”…

Đạo đức xã hội suy đồi xuống cấp nghiêm trọng, chuẩn mực xã hội hỗn loạn. Dưới cùng đáy  thì con giết cha, cha giết con, trò đánh thầy, thầy đánh trò trên thượng tầng thì trác táng, thác loạn. Trước đây một Lương Quốc Dũng (phó chủ nhiệm UBTDTT) “hiếp dâm trẻ em” để giải đen. Thì năm qua có Sầm Đức Xương (hiệu trưởng) đến Nguyễn Văn Tô chủ tịch Tỉnh, UVTƯ Đảng  mua dâm học sinh… cùng bao nhiêu các đồng chí ”chưa bị lộ”, “không bị lộ” khác trong TƯ Đảng ở mọi cấp mọi ngành thì chuyện những năm trước TBT Lê Khả Phiêu sang Trung Quốc hưởng lạc, gian dâm với con gái đồng chí của mình, chuyện cái “vỗ mông” đầy dục tính của TBT Đỗ Mười năm xưa đẫ đẩy Ngô Thanh Hằng một Chủ Tịch Phường bật xa, trở thành Phó Chủ Tịch văn xã thành phố Hà Nội ngàn năm văn hiến là rất kế thừa, rất logic.

Một năm, xã hội bị phân hóa đến cùng cực, hình thành rõ hai tầng lớp, phía trên là thiểu số người có quyền thế, giàu có thống trị, bóc lột, đè nén, bòn rút đến tận cùng bên dưới là đại đa số người nghèo, người thấp cổ bé họng ở cả nông thôn và thành thị, ở mọi giới, mọi lớp tầng còn lại. Một bộ phận không nhỏ dân lành bị bần cùng hóa thành “đạo tặc” sinh sống tồn tại ngoài pháp luật, ngoài luân thường đạo lý, trở thành mầm loạn cho xã hội.

Môi trường sống bị tàn phá, dịch bệnh thiên tai lớn xẩy ra làm cho đời sống dân nghèo lầm than điêu đứng trước sự bất lực, làm ngơ, bỏ rơi của chính quyền.

Và cũng trong năm qua, chính quyền trở nên táo tợn, quỷ quyệt với lực lượng công an đông đảo trong tay, họ mặc sức thỏa mãn lòng tham, giải quyết mâu thuẫn, xung đột bằng bạo lực đàn áp, bất chấp dư luận, bất chấp đạo đức luân lý, đào bới đập phá mồ mả để cướp đất giữa ban ngày, đập phá tượng Phật, hạ nhục các tăng ni phật tử ở tu viện Bát Nhã, chùa Phước Huệ. đập tan biểu tượng Thánh Giá của Ki-Tô hữu tại Đồng Chiêm… đàn áp đẫm máu dân lành phản kháng như ở Me Điền, Văn Giang, Thanh Hóa, Đồng Nai, Cần Thơ… một nền báo chí, truyền thông “nô dịch” “con hát” che che đậy đậy, bốc thơm cho chính quyền ( được gọi là tà quyền như lời của một Linh Mục Hà Nội)… . Khắp nơi bất công oan trái ngập tràn. Dân nghèo, dân oan, dân lương thiện đã tự phát đứng dậy…Trí thức giận dữ lên tiếng trực tiếp hay gián tiếp với nhà cầm quyền và chính sách của họ …Một cuộc biểu dương lực lượng bi tráng, hùng hậu chưa từng có của Giáo dân bùng phát từ Đồng Chiêm khi chính quyền triệt hạ biểu tượng ThánhGiá đã lan tỏa khắp nơi trong và ngoài nước đến nay sang năm Canh Dần rồi không thể chấm dứt…

Công an: đánh giáo dân Tam Tòa, phá mồ mả Nghĩa trang Ao Đường, đánh đập tu sinh ở Bát Nhã, đập phá Thánh giá Đồng Chiêm… Những hàng động thường thấy và ngày càng nhiều trong xã hội
Đó là điểm qua đôi nét trên phần nổi của tảng băng chìm năm qua để có đươc cái nhìn trung thực cho những nhận đinh cần thiết về năm Canh Dần, đó là:

Chính quyền đã trở thành tà quyền, trên đà đối lập hoàn toàn với những lực lượng xã hội tiến bộ, Rất nguy hiểm là đã đối lập với nhân dân, là nền tảng tồn tại của chính mình. Nguy hiểm hơn chính quyền đã không bảo vệ được quốc gia, không bảo vệ được chính mình trước những, đè nén, xâm lấn của ngoại bang.

Các lực lượng xã hội tiến bộ, nhân dân phản ứng , bất tuân với chế độ từ trứơc đến nay vẫn là rời rạc, đơn lẻ, thiếu tính “tập trung”, “thống nhất” “lan tỏa” thường bị khống chế, dập tắt dễ dàng, nhưng trong năm qua đã thấy sự tập trung, thấy được sức mạnh tập thể như phong trào phản đối khai thác bô-xit Tây Nguyên do giới trí thức khởi xướng đã được hàng chục ngàn người thuộc mọi giới mọi tầng lớp hưởng ứng và sự vào cuộc của “Nhà Thờ” đã làm cho cuộc phản đối này trở thành một phong trào thực thụ.

Đặc biệt cuộc phản kháng can đảm, kéo dài của Giáo dân Hà Nội suốt từ sự kiện Tòa Khâm Sứ, Thái Hà đến năm qua bùng phát ở Đồng Chiêm đã buộc chính quyền Hà Nội phải nhận lấy những sự thất bại ê chề nhất. Linh Muc, Giáo dân giáo xứ Thái Hà đã trở thành điểm tựa, niềm tin của những người bị bất công, thua thiệt dưới chế độ cộng sản… Rằng “công lý sự thật” có thể thắng. Cái thiêú hụt của phản kháng hữu  hiệu là  “tập trung”, “thống nhất” “lan tỏa” có thể bắt đầu từ đầu mối này chăng? Người ta cảm thấy một mô hình, một kinh nghiêm phản kháng tốt nhất, một cuộc “tổng diễn tập” cho cuộc đứng lên, canh tân đất nước mai này của nhân dân…

Mô hình chế độ, hình thái xã hội không còn phù hợp, là vật cản trên con đường đi lên tất yếu của dân tộc, quốc gia, xã tắc. vì thế mà hạt nhân lãnh đạo xã hội (thông qua nhà nước) là” Đảng” trở nên lỗi thời, bị cô lập, bị bao vây tứ phía bởi “các thế lực thù đich “ (mà thực chất là các lực lượng xã hội tiến bộ, là nhân dân) “Đảng“chỉ còn tấm lá chắn, là công cụ cho thiểu số tham tàn, tiêu cực, phản dân tộc, phản tiến bộ thực hiện tham vọng, lợi ích cá nhân mình.

Sự phân hóa xẫ hội là nhiều mặt, nhiều chiều và xung đột đã là rất căng thẳng. Ngay trong Đảng Cộng Sản trước thềm đại hội toàn quốc cũng đã phân hóa và trở nên căng thẳng bởi hai phái “cấp tiến” và “bảo thủ” ( lưu ý: Nhiều người cho là việc phân thành hai phái “cấp tiến” và “bảo thủ” trong Đảng chỉ là chọn cửa “chẵn” hay “lẻ” trong xới chính trị, trong cuộc xát phạt của họ để chiến thắng, thanh toán nhau, không phải “cấp tiến” hay “bảo thủ” thật vì bản chất chế độ cộng sản Đảng trị với chủ nghĩa Mác, Lê-Nin, đã là “bảo thủ” rồi, có nghĩa là, khi cần phái  “bảo thủ” có thể chuyển thành “cấp tiến” và ngược lại)

Xung đột là tất yếu khi có sự phân hóa, xung đột sẽ là dữ dội, xung đột để cải cách để tiến lên, nghĩa là dân tộc đang trở mình dù đau đớn để đi lên hòa vào dòng chẩy nhân loại.

Lãnh đạo cấp cao của Đảng, có trách nhiệm, có tầm vóc chắc chắn đã nhận thức được những vấn đề này. Đảng buộc phải đổi mới, cải cách để tồn tại, để đi cùng dân tộc. Đổi mới cải cách trước tiên là con người,. và trong năm Canh Dần (2010) đại hội Đảng từ cơ sở đến tỉnh, thành sẽ diễn ra. Và con người (lãnh đạo) ở cấp tỉnh thành sẽ có thay đổi lớn,( nhất là ở những thành phố lớn như Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh) để có được con người tương xứng bước lên đại hội Đảng toàn quốc vào năm Tân Mão (2011) mô hình chế độ, hình thái xã hội mới có thể thay đổi từ đây. Đây là chí nguyện của toàn dân và của cả những Đảng Viên còn trách nhiệm với dân tộc với chính Đảng của mình, và là cơ hội cuối cùng cho Đảng Cộng Sản có thể tồn tại như một thực thể có ích trong lòng xã hội, trong lòng dân tộc. (không phải đứng trên xã hội, trên dân tộc)

Như thế năm Canh Dần sẽ là một năm xung đột căng thẳng, xung đột dữ dội để tiến lên, để canh tân đất nước, để không một ngoại bang nào dám nhòm ngó, để những giá trị “nhân văn” “tiến bộ” nẩy nở trên quê hương Việt Nam. để “công lý ,sự thật, hòa bình” trở thành những giá trị phổ quát, để lịch sử trôi theo đúng vận trình tấ yếu của lịch sử. Những lực lượng xã hội, những con người tiên tiến không còn lựa chọn nào khác hơn là liên kết lại, là dấn thân cùng lịch sử lúc này.

Những ngày đầu xuân Canh Dần.

Hồ Học -Trần Trung Luận

Tái bút : Những nhà dự báo học, tương lai học, thuật số học đều xác định năm Canh Dần là năm xung đột (canh kim khắc dần mộc) nhưng trong tổ hợp Canh Dần, hầu hết chỉ chú ý tới yếu tố “Dần” mộc với dáng vẻ biểu hiện là “ông ba mươi”, ông “hùm” ông “cọp”… có ý cho là Đảng Cộng Sản sẽ trở nên hung tợn, quyết liệt như “hùm” như “cọp” để bảo vệ sự tồn tại của mình.

Tôi nhất trí về sự xung đột và đã bàn ở trên, nhưng tôi chú ý tới yếu tố “Canh” (canh là thiên can, dần là địa chi, thiên là trời địa là đất, can là thân, chi là cành. Trời thì quan trọng hơn đất, thân thì quan trọng hơn cành) Tức là yếu tố “Canh” là quan trọng, sự Canh Cải sẽ là kết quả của xung đột. Liên hệ với năm sau là Tân Mão ( “Tân” vẫn là “Kim”, là mới, “Mão” cũng như “Dần” thuộc họ mèo, đều là Mộc ) ta thấy : Dưới sức ép mạnh từ các lực lượng xã hội, năm Canh Dần Đảng Cộng Sản phải canh cải để mới hơn vào năm Tân Mão đặng tiếp tục tồn tại, Nhưng “mão” hay ” mạo” là cái biểu hiện, cái giả, là cái để “khoác” để “đội” bên ngoài. Nghĩa là là canh tân hay đổi mới của Đảng Cộng Sản không phải là từ bản chất, chỉ là tạo “vỏ bọc” hay “thu nhỏ” lại (mèo là tiểu hổ) để tồn tại mà thôi. Hãy cùng chiêm nghiệm

LM. Phan Khắc Từ: UBĐKCGVN không phải của Giáo hội mà là của Mặt trận, của Đảng

Tháng Hai 4, 2010
Không phải của Giáo hội, là của Mặt trận, của đảng
Khác với linh mục Chủ tịch UBĐK Công giáo VN Nguyễn Công Danh khi nói chuyện với chúng tôi qua điện thoại đã khẳng định rằng: Tổ chức UBĐK Công giáo là của “Giới công giáo” thì LM Phan Khắc Từ (PKT) có vẻ thẳng thắn hơn hoặc có nhiều kinh nghiệm hơn về tổ chức này.
LM. Phan Khắc Từ (trái) phó Chủ tịch và LM Nguyễn Công Danh (phải) chủ tịch UBĐKCGVN


Chúng tôi đã đặt câu hỏi: “Tổ chức này là của ai? Có phải của Giáo hội hay không?” thì LM.PKT khẳng định: “Không phải của Giáo hội mà là của Mặt trận, đương nhiên là của Đảng. Thí dụ bên Phật giáo thì cả Giáo hội Phật Giáo là thành viên của Mặt trận, bên Giáo hội Công giáo thì Hội Đồng Giám mục đương nhiên không thể tham gia vào tổ chức này. Vì không thể tham gia nên có một số linh mục được mời tham gia để mà tham gia vào các phong trào chung thôi chứ không phải tất cả các linh mục”.

Chừng như cũng rất có kinh nghiệm với vị thế và mục đích của Ủy Ban này đã được nhiều bài báo phân tích và nhiều người nghiên cứu nói rõ là một tổ chức được nhà nước đẻ ra, nuôi nấng và chăm sóc, nên không thể là của Giáo hội và việc sinh ra, nuôi nấng nó nhằm mục đích gì, LM.PKT nói tiếp: “Chúng tôi cũng liên kết rất chắc với các Giám mục của mình, để thể hiện ra rằng đây không phải là giáo hội ly khai giống như Trung Quốc đâu”.

Như vậy theo LM.PKT đây là một tổ chức của Đảng nhưng “liên kết chặt chẽ với các Giám mục” và như thế là các Giám mục vẫn nghiễm nhiên đồng ý cho một tổ chức của Đảng mang danh Công giáo liên kết chặt chẽ với mình khi vẫn liên kết với họ.

Để dẫn chứng cho điều này, LM.PKT đưa ví dụ: “Đợt chuẩn bị bước vào Năm Thánh, Ủy ban ĐKCG TPHCM có tổ chức một buổi tĩnh tâm cầu nguyện, hành hương với số người hơn 300 người, chúng tôi có mời cha Tổng Thư ký ủy ban Giáo dân giảng và chính Đức Hồng Y đã đến cử hành Thánh lễ cho anh em. Ngài cũng khuyên nhủ anh em tất cả những chuyện gì cần làm để bảo vệ được là người Công giáo tốt, người công giáo nhiệt thành”.

Chúng tôi thấy lạ ở điểm này: Cái Ủy ban này do Mặt trận, do Đảng sinh ra, nhưng lại vẫn “tĩnh tâm cầu nguyện và hành hương”, lại được Hồng Y cử hành Thánh lễ. Đây là những nghi thức tôn giáo rõ ràng. Vậy trong những sinh hoạt này nó có thể danh không chính và ngôn cũng không thuận. Bởi vì theo LM.PKT nói, thì trong đó có một số linh mục, một số giáo dân dù có là đa số thì cũng không có nghĩa là tất cả, nghĩa là trong đó vẫn có nhiều người của Đảng, mà đảng cộng sản thì vô thần… Vậy khi Tĩnh tâm, hành hương và cầu nguyện này những người vô thần đó tham gia như thế nào?

Mặt khác, trong Thánh lễ, khi Đức Hồng Y có khuyên nhủ anh em “làm những chuyện gì cần làm để bảo vệ được là người công giáo tốt, người công giáo nhiệt thành” như lời LM.PKT đã nói, nhỡ đâu có người không công giáo đứng dậy cãi ngay rằng: “Ông không được nói với tôi như thế, tôi làm sao mà lại thành người công giáo tốt khi tôi vô thần?” thì lúc bấy giờ sự thể sẽ ra sao.

Khi chúng tôi đưa thắc mắc rằng theo một vài bài viết trên mạng, thì việc ĐHY dâng Thánh lễ hôm đó chỉ vì trong UBĐK hôm đó có những người là giáo dân mà thôi, thì LM.PKT khẳng định “tôi có đọc nhưng hoàn toàn không phải thế, bài viết đó là sai, ĐHY không nói gì về việc tách biệt UBĐK và công giáo”.

Như vậy, theo LM.PKT việc Ủy ban ĐKCG này tồn tại và các linh mục vẫn tham gia vào đó là được sự nhất trí của các Giám mục chứ không phải tự tiện. Mặt khác khi chúng tôi hỏi về thái độ vâng phục hiệp thông với bề trên thì LM.PKT cho biết “Mỗi việc tôi làm đều trao đổi với bề trên”.

Chúng tôi cũng không rõ những vị mang áo linh mục khi tham gia tổ chức này của đảng, và cả những vị cũng từ đây mang áo chùng đen ngồi trong các cuộc họp Quốc Hội nhưng chưa bao giờ có một lời nói nào bênh vực Giáo hội kể cả những vấn đề liên quan đến sinh mệnh Giáo hội như những vụ việc vừa qua có phải là những “vượt quá giới hạn chức phận của LM, can thiệp sâu vào những vấn đề chính trị” như lời kết tội của báo HNM và An ninh Thủ đô, Sài gòn giải phóng đã kết tội các Linh mục ở Thái Hà hay không? Giáo luật có cho phép những linh mục công giáo tham gia tổ chức của đảng vô thần hay không?
Những điều này xin mọi người có kiến thức phân tích rõ hơn.

Chỉ có một điều chắc chắn rằng: Theo LM.PKT thì việc còn tồn tại các LM tham gia vào UBĐKCG là có trách nhiệm của các Giám mục, Hồng Y đã không có thái độ rõ ràng hoặc có thái độ nhưng chưa đủ sức nặng.

Chính danh, tiếm danh hay mạo danh?

Tổ chức nào được sinh ra và nuôi dưỡng bởi ai, thì phục vụ cho mục đích và quyền lợi của tổ chức đó, điều này là không cần bàn cãi. UBĐKCGVN được sinh ra bởi nhà nước, kinh phí lấy từ Nhà nước nuôi dưỡng và được Mặt trận quản lý, đảng CSVN lãnh đạo thì đương nhiên phải phục vụ đảng và mặt trận là điều hiển nhiên.

Vì vậy, Giáo hội Công giáo cũng không có uy quyền hoặc thực quyền nào trên tổ chức này. Tuy nhiên, điều cần nói là tổ chức này mang tên Ủy ban Đoàn Kết Công giáo và vì thế tạo nên nhiều sự nhầm lẫn trong GH. Cũng vì sự mập mờ đó, mà khi các LM tham gia, vẫn không lột tả thực sự bản chất phục vụ hai mang của mình là làm tôi cả Chúa (hữu thần) và cả đảng (Mác – lê vô thần).

Nếu như Tổ chức này mang tên là Ủy ban lãnh đạo Công giáo của Nhà nước, hoặc Ủy ban quản lý các linh mục, giáo dân Công giáo theo sự lãnh đạo của đảng… chẳng hạn, thì chắc chắn chẳng có ai thắc mắc làm gì. Nhưng nó lại mang tên khá đẹp là Ủy ban Đoàn kết Công giáo và sự mang tên này là sự tiếm danh.

Để giải thích điều này khi được hỏi, LM.PKT cho rằng: “Thì cũng có nhiều tổ chức mang danh công giáo đó thôi, như doanh nhân công giáo, giáo chức công giáo chẳng hạn nên danh xưng là cũng chung thôi… có người là doanh nhân nhưng có vào đó đâu” Nhưng khi tôi nói rằng: “Doanh nhân công giáo, có nghĩa là những người đã vào là doanh nhân, tất nhiên cũng có người là doanh nhân nhưng không vào. Còn khi đã vào là doanh nhân thật. Vậy có nghĩa là UBĐKCG là của những người công giáo đoàn kết? tất nhiên là có thể có những người đoàn kết nhưng không vào, nhưng khi đã vào là đoàn kết?” thì LM.PKT đã trả lời là “không phải, tôi không nói chuyện đó, không phân biệt gì hết. Bây giờ người ta đang gọi là Ủy ban Đàn két đấy thôi, người ta cho tên này tên kia thì mình làm gì”

Thực chất những câu trả lời LM.PKT đã loanh quanh và không thể bao biện cho sự tiếm danh của cái UBĐKCGVN này.

Bởi cũng đúng thôi, nếu nó chính danh, thì chắc chẳng ai bị sự lập lờ đánh lận đó làm cho khó hiểu. Người ta sẽ hiểu rất rõ rằng đã có một số LM (ngoại trừ giáo dân) đã thề tận hiến đời mình cho Chúa, vẫn ngang nhiên phục vụ đảng vô thần Mác – Lê mà không ngại ngùng.

Tác dụng thật sự của UBĐK Công giáo? Chúng tôi cũng muốn nghỉ lắm rồi

Trong cuộc nói chuyện với LM.PKT, chúng tôi có nhiều lần đề cập đến vai trò của UB này với giáo hội và xã hội. Chỉ có những người đã từng theo dõi những sự kiện vừa qua đều biết rằng những khi nhà nước bí cờ, thì lại sử dụng con bài này trong các cuộc Giáng Sinh, các cuộc chúc mừng, lễ lạt, hàng năm cấp kinh phí (tức là tiền của dân) để tổ chức… họp và báo cáo thành tích.

Còn tác dụng thực sự của nó là gì, thì chúng tôi cũng đã hỏi nhiều lần và LM.PKT đã không trả lời được cụ thể, chỉ nói là nhiều việc, vậy thôi.

Khi chúng tôi hỏi: “Có phải là cái UB này hàng năm họp hành báo công lại lấy thành quả lao động của giáo dân mà báo cáo thành tích như của mình, trong khi UBĐKCG này không hề có tác dụng gì cho họ?” LM.PKT trả lời: “Đó là quan điểm của mỗi người”.


Những ai đã liếc qua bản báo cáo của UBĐKCGVN tổng kết năm 2009 mới đây do chính LM. PKT  đọc thì sẽ thấy những nội dung thành tích được báo cáo trong đó thực chất là mồ hôi nước mắt của giáo dân, các dòng tu và các giáo xứ làm nên, tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng của một ông nào thuộc Ủy ban đoàn kết này xuất hiện. Nhưng báo cáo thì LM Từ đã liệt kê tất cả như là công lao của cái ủy ban này.

Thông thường, dù là quan điểm của ai đi nữa, nếu là người lương thiện, chưa nói là một linh mục, khi lấy những thành quả của người khác làm của mình, nếu nương nhẹ theo cách gọi lịch sự thì đó là hiện tượng “cầm nhầm” nói thật đúng nghĩa thì chỉ có thể gọi là “ăn cắp”.

Ngay tại Thủ đô Hà Nội báo cáo viết: “Dòng thánh Phaolô đã chuấn bị nhiều phòng nghỉ giúp đỡ các thí sinh lên dự thi, nhiều sinh viên Công giáo tình nguyện ở lại các thành phố làm hoa tiêu, làm hướng dẫn giao thông giúp thí sinh và người nhà đưa con em lên thi đại học. Trong kì thi tuyển sinh đại học vừa qua, gần 2000 lượt thí sinh đã được các giáo xứ, giáo dân trên địa bàn Hà Nội hỗ trợ nhà trọ và giúp đỡ đi lại tiết kiệm cho thí sinh với số tiền lên đến 2 tỉ đồng”.

Và đây:”nhiều giáo xứ ở hai giáo phận Hà Nội và Hưng Hoá đã quyên góp qua Mặt trận Tổ quốc hơn 4 tỉ đồng ủng hộ đồng bào các tỉnh bị thiên tai lũ lụt”. (Báo cáo Tổng kết của UBDDDKCGVN năm 2009).
Đọc qua những dòng này, người ta tưởng rằng mấy ông UBDDKCG đã tổ chức ra những việc này tại Thủ đô Hà Nội? Không có chuyện ấy đâu, cả vụ tuyển sinh, từ thiện đâu thấy ông nào thò mặt? Mặt khác, báo cáo này đã chỉ viết đến Dòng Thánh Phao lô mà cố tình bỏ qua việc đón tiếp mùa thi này chủ yếu là ở Dòng Chúa cứu thế Thái Hà.

Trong khi đó, cũng theo báo cáo, thực chất một năm hoạt động của UBĐKCG Hà Nội do một LM làm chủ tịch, nghe nói được cấp cả xe, ưu tiên mọi mặt được ghi như sau: “Năm 2009, Ban Thường trực Uỷ ban Đoàn kết Công giáo TP.Hà Nội đã phối hợp với Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc thành phố tổ chức thành công 02 cuộc toạ đàm tại huyện Phú Xuyên và quận Tây Hồ về mô hình xây dựng “xứ họ đạo tiên tiến” và “gia đình Công giáo văn hoá, sống tốt đời đẹp đạo”. Tổ chức thành công cuộc toạ đàm “Người Công giáo Thủ đô học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” đúng vào dịp kỉ niệm 119 năm ngày sinh nhật Bác. Các buổi tạo đàm trên đã được nhiều báo, đài đưa tin và dư luận đánh giá cao”. Hết, thành tích chính là được báo đài đưa tin, chỉ có thế. Thật oan uổng cho những đồng tiền thuế mồ hôi nước mắt của nhân dân chi cho cái ủy ban này.

Không hiểu tại sao trong báo cáo lại thiếu mất một hoạt động quan trọng của giáo dân Hà Nội năm 2009 là: “Đã có một cuộc đi bộ gần 10km của hàng chục ngàn người dân từ Hà Nội vào Hà Đông để bị chặn lại ngoài hàng rào mà tham dự “phiên tòa công khai” xử 8 giáo dân, nạn nhân Thái Hà. Hàng vạn người với cành thiên tuế trên tay đã hát vang những bài ca trước hàng ngàn cảnh sát và các loại phương tiện, vũ khí để chứng tỏ tinh thần người Công giáo hôm nay không sợ bạo quyền và đòi Công lý, Sự thật, chứng tỏ tinh thần Hiệp thông. Cũng trong năm qua, sống với tinh thần hiệp thông, giáo dân Hà Nội đã tổ chức cả trăm cuộc cầu nguyện cho giáo dân các nơi bị đàn áp bởi bạo quyền, bất công”.




Và cũng trong báo cáo này, cái đoạn “Riêng ở quận Đống Đa (Hà Nội) đã ủng hộ 350 triệu đồng cho các nạn nhân lũ lụt và gần 1 tỉ đồng cho các hoạt động bác ái, từ thiện…” có phải họ đang muốn nói đến những đóng góp của giáo dân tại Giáo xứ Thái Hà – Dòng Chúa Cứu thế, nơi mà đài báo nhà nước luôn kết tội đám giáo dân ở đây như những đám tội phạm? Tại sao thành tích tiền bạc thì họ nhận, thành tích của giáo dân đoàn kết, hiệp thông và sự thật công lý không được họ nhắc đến?

Thực ra, nhìn trên phương diện công khai, người ta khó thấy hoặc không thấy cái UB này có tác dụng gì cho Giáo hội, ngược lại tác hại thì quá lớn, đó là sự thật không cần chứng minh.

Chẳng hạn như khi được hỏi về những vụ việc như Tòa Khâm sứ, Thái Hà, thì LM Nguyễn Công Danh cũng bảo rằng chúng tôi ở xa nên không biết và không có ý kiến(?) Còn vụ Đồng Chiêm, thì LM Từ trả lời “tôi chưa đến Đồng Chiêm, chưa biết nên không có ý kiến, (nhưng cái biên bản thì tôi đã đọc) và… đáng tiếc…” Vậy nhưng, ngay trên website của UBĐKCGVN, bài viết “Bình yên về với Đồng Chiêm” – một bài viết có tính chất vu cáo, kết tội các đấng bậc, giáo dân trong giáo hội, bào chữa cho việc đập Thánh Giá – thì được đưa lên trang nhất chễm chệ ở đó.

Khi chúng tôi hỏi: “Kinh phí của UBĐKCG này lấy từ đâu” được LLM.PKT trả lời là “từ Mặt trận một phần, phần lớn do anh em chúng tôi tự lo” điều này làm tôi ngạc nhiên. Bởi vì nếu là giáo dân, có thể có nguồn thu từ những hoa lợi, từ kinh doanh, buôn bán và các nghề nghiệp khác để “tự lo một phần”. Nhưng với các linh mục, họ lấy tiền đó từ đâu ra ngoài nguồn thu từ giáo dân? Hay các LM này cũng buôn bán kinh doanh? Với UBĐK chỗ LM.PKT thì có nguồn thu từ nhà khách (nghe nói vậy) nhưng những LM khác thì từ đâu để bù vào khoản kinh phí này? Dù nhỏ, dù lớn thì việc đó cũng cần đặt một câu hỏi.

Với UBĐK Công giáo tác dụng của nó đối với nhà nước như thế nào thì đã rõ, nếu không có tác dụng, hẳn là đã không ai “đem thóc đi đãi gà rừng”.

Khi chúng tôi hỏi rằng: “Bao giờ thì đến hồi kết của cái UB này?” LM.PKT cho biết “chúng tôi cũng muốn nghỉ lắm rồi chứ ăn gì”, nhưng về UBĐKCG thì “Đến khi nào nhà nước thấy không cần nữa và nói với Giáo hội chấm dứt, thì chúng tôi chấm dứt ngay”.

Nghe câu trả lời này, thì quả thật LM.PKT đã xác định đường hướng phục vụ lâu dài cho cái UB này, bởi vì khi nó còn có tác dụng cho nhà nước (điều này rất rõ) thì còn lâu mới có điều kiện thứ 2 là “nhà nước nói với GH chấm dứt nó”. Mà GH thì không có quyền hành gì với cái UB này, vì GH đâu có sinh ra và nuôi nấng nó?

Chỉ có điều duy nhất GH có thể làm, là minh định rõ ràng lập trường và thái độ dứt khoát không phải với cái UB này, mà với chính các LM và giáo dân tham gia ở đó, họ có được phép hay không? Có phạm giáo luật hay không? Khi họ còn là giáo dân, là tu sĩ của giáo hội.

Điều này lại thuộc trách nhiệm và quyền hạn các Giám mục.

Phần âm thanh nói chuyện với LM.PKT có thể nghe tại đây:

http://www.youtube.com/v/zIAJ2zdC9XI?fs=1&hl=en_US

Hà Nội, Ngày 4/2/2010
J.B Nguyễn Hữu Vinh
Nguồn: Blog: J.B Nguyễn Hữu Vinh

Dù đứng thẳng hay quỳ xuống, “XIN” đều có giá trị như nhau

Tháng Hai 4, 2010
Đọc thông cáo của TGM Đà Nẵng của Đức GM Châu Ngọc Tri về những vấn đề liên quan đến Cồn Dầu tôi thấy khá ngỡ ngàng và cảm thấy khó tin rằng đây là quan điểm của một vị giám mục. 

Bài viết có đăng hình của Giám mục và khẩu hiệu Giám mục là “Trời mới, đất mới”. Đọc nội dung, tôi thấy gần như nội dung và cách nói của của những tờ báo mới đây, nghĩa là nói “như sách”, trong đó cũng là cần tôn trọng quyền lợi dân nghèo, là báo cáo thành tích của chính quyền về giải tỏa được bao nhiêu hộ dân, đã kiên trì và thuyết phục như thế nào (để cướp đất của dân), là cần phải thế nọ, cần phải thế kia để đảm bảo đoàn kết lương – giáo, thực hiện nghĩa vụ công dân… thôi thì đủ cả.


Nhưng thực tế ở đất nước chúng ta, chuyện nói và làm đi ngược nhau đã là lẽ thường.

Vì sao lại có điều lạ lùng này? đọc kỹ nội dung thông cáo mới biết được tại vì “Khó khăn rắc rối lại tập trung vào Giáo hội, nhất là Giáo hội địa phương, nơi sự vụ diễn ra”. Như vậy điều chính yếu là vì sự việc ở Cồn Dầu đã làm cho Giáo hội địa phương phải “rắc rối”, và chính vì ngại cái “rắc rối” đó liên quan đến mình nên mới có bản thông cáo này.

Nếu những việc ở nơi khác, hoặc ngay Cồn Dầu, nhưng không làm “rắc rối” đến giáo hội địa phương,chắc hẳn không bao giờ có bản thông cáo của TGM Đà Nẵng như thế.
Bản thông cáo minh định rõ: Giáo dân Cồn Dầu chỉ có ¼ số dân ở khu vực bị giải tỏa và mặt khác, Thánh đường và Giáo xứ không thuộc diện quy hoạch, do vậy việc giải tỏa này không liên quan đến tôn giáo? Giáo dân có kêu thì chỉ nên kêu về quyền lợi dân sự, không được cùng nhau kêu về vấn đề ảnh hưởng tôn giáo để làm rắc rối đến “giáo hội địa phương”?

Chắc TGM Đà Nẵng xác định rằng với số giáo dân này, có di chuyển đi đâu thì là việc của họ, Thánh đường và nhà xứ vẫn còn, có nghĩa là Giáo hội không bị ảnh hưởng. Kể cả sau này khu vực biến thành khu ăn chơi nhảy múa, khu du lịch… mà không có giáo dân ở đó nữa, thì Thánh đường và nhà xứ sẽ được dùng để làm cảnh bên cạnh khu ăn chơi cho vui, biết đâu thỉnh thoảng TGM còn có dịp qua đó thưởng lãm khu vực này.
Bản thông cáo cũng cho biết “một người hay một nhóm người không thể nhân danh giáo hội địa phương”… Nhưng một tập thể giáo dân đông đúc, chiếm đa số đã đồng lòng ký đơn và kêu cứu, thì nó là gì nếu giáo hội địa phương không có họ?

Điều vui nhất trong bản thông cáo của TGM Đà Nẵng là nói lên “thành tích đối thoại” của TGM Đà Nẵng về vụ trường tư thục đến nay đã được “đề xuất về Trung ương xin ý kiến của Ban Tôn giáo Chính phủ, Bộ Giáo dục và Đào tạo, với câu kết rất tích cực: “Rất mong Ban Tôn giáo Chính phủ và Bộ Giáo dục và Đào tạo quan tâm giải quyết”. Và theo thông tin không chính thức, đề nghị này của Thành phố cùng với đề án mở trường tư thục của Giáo phận Đà Nẵng đã được đặt lên bàn làm việc của Thủ tướng Chính phủ”.

Như vậy, TGM Đà Nẵng đã vì một ngôi trường tư thục đang được “đặt lên bàn Thủ tướng” mà đã phải hi sinh những thứ khác, như cả tập thể giáo dân Cồn Dầu đang có nguy cơ xóa sổ Giáo xứ, ly tán mất nhà cửa, xa nhà thờ, mất ruộng đất, mất nguồn sinh sống… chỉ vì một hi vọng mờ ảo nào đó trước mắt?
Đoạn “chúng tôi cũng được thông báo bằng một văn bản chính thức, mang chữ ký của vị Chủ tịch, đại diện cao nhất của chính quyền một thành phố trực thuộc trung ương như Đà Nẵng, với ấn triện và quốc huy, sao lại có thể biến thành một “trò lừa bịp” công khai trước thiện chí của một tổ chức công dân tôn giáo” làm cho người ta nhìn thấy sự “ngây thơ” của bản thông cáo này.
Nếu TGM Đà Nẵng còn chưa có kinh nghiệm, để mà hi vọng lên “cái bàn Thủ tướng”“tin rằng thiện chí sẽ được đền đáp” thì xin nhớ rằng kể cả khi Thủ tướng đã đích thân đến tận Tòa TGM Hà Nội xem xét, hứa hẹn về Tòa Khâm sứ, thì sau đó vẫn là chó, là cảnh sát đến bao vây và… cướp. Cái ấn triện Quốc huy mà TGM Đà Nẵng quá tin vào sự linh thiêng của nó đến thế, thì hãy xem các văn bản trắng trợn… cướp không đất đai của Tòa Khâm sứ, Tam Tòa, Thái Hà, đập nát Thánh giá Đồng Chiêm, Loan Lý, Giáo hoàng Học viện… vẫn đóng dấu Quốc huy đấy cả thôi, chẳng có văn bản nào đóng con dấu Mafia cả.

Trong bản thông cáo của Tòa Giám mục Đà Nẵng có một câu mà đọc lên thấy khá hài, đó là “chúng tôi đã thẳng thắn nói với các vị hữu trách dân sự rằng: “Với chính sách xã hội hoá giáo dục, đúng ra là Nhà nước phải xin nhân dân cùng làm. Nhưng ở đây, theo đúng qui định, chúng tôi phải làm thủ tục để xin Nhà nước cho phép làm. Nhưng quí vị nên biết, chúng tôi chỉ đứng thẳng mà xin, chứ không bao giờ quỳ gối””.

Trong xã hội chưa có “luật hành khất” nào được thông qua.

Vì vậy, trong cuộc sống xã hội, bất cứ sự xin xỏ nào đều hoàn toàn là phụ thuộc vào lòng hảo tâm của người được xin, muốn cho hay không và cho bao nhiêu, bao giờ cho  là quyền của họ. Vì vậy không bao giờ có luật là “tôi đã xin thì anh phải cho”.

Đúng với ngôn ngữ Việt Nam thường dùng, nếu những thứ không thuộc quyền lợi của mình, thì phải “mua” mới là công bằng. Còn đối với những thứ của mình bị chiếm đoạt, thì phải “đòi”.

Vâng, vẫn biết rằng đứng thẳng mà xin thì đỡ mỏi hơn quỳ gối, nên có thể đứng lâu hơn. Nhưng về tư thế khi đã “xin” dù đứng thẳng, đứng nghiêng, quỳ gối hay nằm xuống đều có ý nghĩa như nhau.

Trời mới đất mới – xã hội mới dân làm chủ thì không thể chấp nhận chế độ xin – cho.

Đọc bản Thông cáo của TGM Đà Nẵng, người ta cứ tưởng đây là văn bản của Ban Tôn giáo Chính phủ? Có sự nhầm lẫn nào chăng?

Ngày 4/2/2010

Song Hà