Giáo dân Ngô Quang Kiệt – Cuộc lưu đày trên quê hương?

Ngày giờ của Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt thực đã đếm được rồi!

Lẽ thường người ta dùng những ngày giờ ấy để chia tay, để tôn vinh những giá trị tinh thần lớn lao mà suốt mấy năm “thương khó” với vị trí là Tổng Giám mục, ông đã cùng giáo dân trongTổng Giáo phận can đảm và kiên vững để xây thành. Xung quanh ông sẽ là hoa, là là vòng nguyệt quế, là nụ cười là tiếng hát, tiễn ông bước lên những nấc thang mới trên con đường tận hiến thiêng liêng.

Lẽ thường những ngày ấy đàn chiên sẽ tập trung quanh ông, tri ân, tụng ca công đức ông, bởi chính ông đã chỉ lối, dẫn dắt, cùng đồng cam cộng khổ với họ, vượt qua bao “sự dữ” thế gian, bởi chính ông đã truyền vào tâm hồn họ, để mỗi người còn mang trong mình một “Tinh thần Ngô Quang Kiệt” mai này vững bước trên con đường đi tìm “Công lý, Sự thật”.

Lẽ thường những ngày ấy ông sẽ gửi lời chào, hoặc đi thăm các Giám mục, những “chiến hữu” cùng đồng sức đồng lòng với ông trong quá trình phục vụ dân Chúa, thăm các giáo dân, những người anh em đạo hữu, những ân nhân trong và ngoài đạo, cảm ơn họ vì đã có nhiều đóng góp, sẻ chia cho sự nghiệp, cho những giá trị mà ông và giáo dân đã dấn thân, động viên mọi người với “tinh thần Ngô Quang Kiệt” tiếp tục cuộc khổ nạn cho tới chung cuộc.

Nhưng sự thế oái ăm… và nghiệt ngã.

Sau bao nhiêu tháng ngày chịu đựng búa rìu dư luận, đòn dữ thế gian kể từ sự kiện “Toà Khâm sứ”… cho đến khi Thánh giá Đồng Chiêm bị đập nát… để rồi sang Vatican dưỡng bệnh, tưởng sẽ “một đi không trở lại”. Những người kính trọng ông, yêu mến ông cũng đành lòng vậy, thôi thì… âu cũng là… bớt cho ông gánh nặng, cho ông được nghỉ ngơi sau những gắng công thánh hiến quá sức lực một con người.

Thế nhưng sự thế lại quá oái oăm, nghiệt ngã.

Ở Vatican chưa đầy tháng ông lại lật đật trở về chỉ để đón người kế vị mình, khi tất cả vẫn đang dở dang, công lý chưa được thực thi, sự thật thì chỉ là một nửa, tài sản thiêng liêng của giáo hội vẫn là mồi ngon của tập đoàn “tư bản đỏ”… nỗi niềm của giáo dân đang trào dâng như sóng cồn thét đòi “công lý sự thật”, khát cần một “chủ chăn đích thực”… và tiếng gọi của dân tộc, của đất nước trong cơn nguy biến đã hiện hình, và cả Giáo hội với nhiều dấu hiệu của phân chia chưa thể hợp nhất…
Và sự thế oái ăm và nghiệt ngã.

Định là sẽ làm một lễ nhỏ để chia tay với thân hữu đồng đạo, lại phải gạt đi vì trùng với ngày chia tay vị phó kế vị mình ở tít tân phương xa, phải làm cho tròn cái trách nhiệm đón đưa, lót ổ trước đã, việc của mình không cần thiết, tính sau, ấy là cái tư chất cao đẹp của một Ki-tô hữu, của một chính nhân cao đạo, quân tử vậy.

Và rồi “Thánh Lễ Tạ Ơn Chào Đón Đức Tổng Giám Mục Phó” diễn ra theo cách nào cũng đau lòng, cũng chua chát, cũng ngoài tầm kiểm soát bởi lúc này đây ông chỉ còn là con tem, một vai diễn phụ bất đắc dĩ, cố cho xong vai dù không thể biết bao giờ vở diễn này kết thúc khi thế lực vô thần quỷ quyệt đã xâm nhập vào vào tận nơi thâm nghiêm cao trọng nhất của Giáo hội. Ngoài kia đàn chiên thổn thức kêu đòi sự thật, ở trong này ông cất giọng ủi an “Đức cha Phó sẽ không chỉ đồng cảm mà ngài sẽ đồng sinh, đồng tử với Tổng Giáo phận Hà Nội”. Ông biết trước cửa Thiên Đường thì Giáo Dân hay Giáo Hoàng cũng đồng cân đồng lạng, cũng cùng một phán xét, một bài sát hạch “em ngươi đâu?” ông hiểu và cảm thông với nỗi niềm thất vọng, cay đắng của đàn chiên.

Tất cả chỉ làm đau xé tâm can, khó xử thêm cho lương tâm thánh thiện của người mục tử. Ông đi giữa đàn chiên thân thuộc mà lòng nặng như chì, trái tim co thắt, cây gậy vẫn trên tay, áo mũ vẫn đây mà sao không thể đưa tay chúc phúc, không thể mỉm cười chia sẻ…

“Thôi thôi đất trả cho vua
chùa trả cho sãi
bao nhiêu nhân ngãi
anh gửi lại cho nàng
cá lui về sông vịnh
chim ngược ngàn kiếm đôi”…

Không! dứt khoát không! không phải thế! Ông phải đi để tôn vinh, để bảo đảm uy trọng của Đức Thánh Cha, để “Đạo sống Giáo hội còn” bởi đức “vâng lời” là là “xương sống“ của Giáo hội, là lời nguyện thề thiêng liêng khi ông quyết định thánh hiến cả đời mình theo “ơn gọi” của Thiên Chúa.

Một “nhân cách”… một “tầm vóc Nguyễn Chí Linh” đã hé rạng như một bù đắp, một khoả lấp, một gây tê tạm thời cho nỗi đau chung của cả Giáo hội, người ta cảm thấy đã có chút “bình yên” và “hy vọng” …”tinh thần Ngô Quang Kiệt” sẽ là bất diệt… Nhưng còn ông, sẽ đi đâu, làm gì vào tuổi sung mãn nhất của đời thánh hiến thiêng liêng?

Giáo Hội còn đây! Thiên Chúa hằng ở cho đến ngày tận thế! Ông sẽ là giáo dân Ngô quang Kiệt với cuộc lưu đày dai dẳng trên quê hương

Hồ Học – Trần Trung Luận

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: