Về ngoại giao Vatican và Hà Nội

Tháng Sáu 30, 2010
Đức Giáo hoàng sẽ bổ nhiệm ‘đại diện không thường trú’ của Toà Thánh ở Việt Nam

Giới Công giáo trong và ngoài nước tiếp tục tìm hiểu tin về vị đại diện không thường trực của Vatican ở Việt Nam mà hiện chưa rõ là ai, trong khi linh mục Huỳnh Công Minh từ Sài Gòn thắc mắc về những điều “không được báo trước”.

Sau khi tin loan ra từ Vatican hôm cuối tuần qua rằng Đức Giáo hoàng Benedict XVI sẽ bổ nhiệm đại diện không thường trực ở Việt Nam, bước tiến tới trong quá trình bình thường hóa quan hệ ngoại giao song phương, nhiều chi tiết về thoả thuận này vẫn chưa được công bố.

Sau cuộc họp của Nhóm công tác hỗn hợp Việt Nam – Vatican kết thúc tại Roma với trưởng phái đoàn từ Hà Nội là Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Quốc Cường, hai bên thỏa thuận sẽ thúc đẩy ḥội đàm tiến tới lập quan hệ ngoại giao.

Giám đốc đài Vatican, linh mục dòng Tên, Federico Lombardi được trích lời gọi đây là “một bước tiến rất chắc chắn hướng về quan hệ ngoại giao”.

Ông cũng nói người đại diện này sẽ được phép tới Việt Nam, tuy các chi tiết vẫn còn được hai bên tiếp tục bàn thảo.

Trong khi đó, một số bình luận trên các trang ngoài nước tin khó có chuyển biến gì rõ rệt trong quan hệ với Vatican trước Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam đầu 2011.

Việc bổ nhiệm Đức cha Nguyễn Văn Nhơn Bấm thay cho Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt của Hà Nội, người bị chính quyền chỉ trích sau đợt giáo dân biểu tình đòi đất năm 2008 vẫn tạo tâm lý lo ngại về việc đàm phán chỉ giữa Toà Thánh và chính quyền Việt Nam.

Còn theo trang tiếng Anh Asia Times trong bài hôm 28/6,”Các giám mục của 26 giáo phận và cả Hội đồng Giám mục ở Việt Nam không có tiếng nói gì trong cuộc họp” giữa Tòa Thánh và chính quyền Việt Nam ở Roma thời gian qua.

Cũng chưa ai rõ vị đại diện này sẽ là người nước nào, làm việc thế nào với Hà Nội và các giám mục Việt Nam.

Bản tiếng Anh nói tư cách “non-resident” cũng có nghĩa là không thường trú, hàm ý vị đó sẽ không đến ở Việt Nam.

Nhưng giữa Vatican và Hà Nội đã có cả chục chuyến thăm viếng cao cấp từ nhiều năm qua mà mục tiêu bình thường hóa quan hệ vẫn chưa đạt được.

Phản ánh tâm trạng này, Linh mục Huỳnh Công Minh, trợ tá cho Tổng Giám mục Sài Gòn, Đức Hồng y Phạm Minh Mẫn nói với BBC:

“Về phần tôi, tôi chưa biết gì cả về việc có văn phòng thường trực hay có người làm đại diện không thường trực của Tòa thánh tại Việt Nam. Tôi hoàn toàn không biết, và những người tôi gặp: linh mục, tu sỹ, giáo dân cũng hoàn toàn không biết.”

“Thậm chí sáng nay (29/6/2010) tôi gặp Đức Hồng y, Đức Hồng y cũng không tỏ vẻ gì là biết về vấn đề này. Điều đó làm chúng tôi rất thắc mắc.”

Đặc sứ của Vatican, Đức ông Petro Parolin và Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Quốc Cường họp tại Hà Nội tháng 2/2009

“Chúng tôi nghĩ mình không biết mà cứ nghe bên ngoài nói thì cứ như là tin đồn, nhưng mà nếu bây giờ ví dụ đài BBC nói đã có chuyện Tòa thánh sẽ bổ nhiệm một người đại diện thường trực ở Việt Nam thì chắc bên ngoài có tin tức mà tại đây bản thân tôi rõ ràng tôi hoàn toàn không biết gì về chuyện này, hoàn toàn mù tịt.”

BBC: Thưa cha, chuyện này cho thấy điều gì về quan hệ giữa Vatican và các giám mục Việt Nam?

LM Huỳnh Công Minh: Riêng bản thân tôi thì tôi rất thắc mắc. Cũng có thể đây là lần đầu tiên tại nước Việt Nam mình – kể cả thời trước 75 Tòa thánh vẫn không có quan hệ ngoại giao với chính phủ VN Cộng hòa, dù có một vị Khâm sứ nhưng vị Khâm sứ đó là lo chuyện đạo chứ không phải lo chuyện như bây giờ – có vấn đề ngoại giao giữa Bộ Ngoại giao VN với Bộ Ngoại giao của nước Vatican.

Trong mối quan hệ đang xúc tiến hiện nay về ngoại giao thì đối với chúng tôi đây là vấn đề hoàn toàn mới, cho nên tôi cũng không dám có ‎ý kiến. Vấn đề mới mình không biết thì mình chờ. Nhưng mà rõ ràng tôi cũng thắc mắc.

Dầu muốn dầu không, vấn đề ngoại giao của nước Vatican cũng nằm trong vấn đề Giáo hội. Không thể nào mà ngành ngoại giao của nước Vatican không ảnh hưởng đến vấn đề Giáo hội tại Việt Nam.

Thế mà tôi vẫn có cảm tưởng là với tư cách là Hội đồng Giám mục, mà người cũng có vị trí và cũng là cố vấn của Đức Giáo hoàng là Đức Hồng y – trong Hồng y đoàn là cố vấn của Đức Giáo hoàng – mà Đức Hồng y của chúng tôi rõ ràng sáng nay mới đặt vấn đề là có chuyện văn phòng là cái gì?

Chúng tôi mong có cách nào để các vị giám mục của VN trực tiếp liên hệ với Tòa thánh Vatican, không thông qua những trung gian, thì điều đó mới giải tỏa được.

LM Huỳnh Công Minh

Và chuyện cắt cử một đại diện của Bộ Ngoại giao của nước Vatican thì đáng lý ra cũng phải có sự trao đổi, thì rõ ràng đây là vấn đề mà chúng tôi rất thắc mắc.

Và có khi là đặt vấn đề giữa hai chính phủ thì bên chính phủ Việt Nam có thể có tin tức nội bộ người ta thông báo cho nhau, còn bên Giáo hội VN thì không biết là Tòa thánh có hỏi người này người kia không thì mình không biết. Nhưng tại thành phố này thì Đức Hồng y là một người có vị trí cao trong Giáo hội ở VN mà cũng là có vai trò đối với Đức Giáo hoàng, là người cố vấn gần nhất trong Hồng y đoàn, mà chính Hồng y của chúng tôi cũng không biết gì về chuyện mở văn phòng rồi có người đại diện…

BBC:Thưa cha, thế các giáo sĩ cũng như tín đồ ở Việt Nam mong đợi gì từ vị đại diện không thường trực của Vatican?

LM Huỳnh Công Minh: Chúng tôi mong đợi là chuyện này dù có gì thì cũng trao đổi với chúng tôi, vì liên hệ, dầu là liên hệ với nước Việt Nam thì chúng tôi đang sống trong nước VN, thì cũng phải có liên hệ với chúng tôi, chúng tôi cũng phải được thông báo, được trao đổi.

Dĩ nhiên là chúng tôi cũng mong có mối quan hệ ngoại giao giữa nước Vatican và nước Việt Nam, là điều chúng tôi rất mong. Nhưng mà mong thế nào để nó có lợi cho nước nhưng mà cũng có lợi cho Giáo hội tại VN này, và lợi chung cho Giáo hội toàn cầu.

Đối với cách làm việc, ngay như đối với chính phủ hiện nay, qua thái độ của chính phủ hiện nay trong vấn đề với Giáo hội, thì không rõ ràng. Tôi dám quả quyết điều đó.

Những điều Vatican trao đổi với chính phủ, thì chúng tôi được biết sau này, có những điều Vatican yêu cầu chính phủ nhưng chính phủ không làm và chúng tôi cũng không biết. Bởi vì chúng tôi không được thông báo trước, để đòi hỏi, rồi có những chuyện phải rõ ràng chứ?

Giáo Hoàng Benedict XVI tiếp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong chuyến thăm đến Vatican cuối năm 2009

BBC:Thưa cha, như thế có thể nói là các giáo sĩ và giáo dân Việt Nam thất vọng về chuyện không được biết thực chất của chuyến làm việc vừa rồi, cũng như chuyện cắt cử vị đại diện không thường trực sắp tới?

LM Huỳnh Công Minh: Vâng, thì chúng tôi chỉ có nói là chúng tôi rất là bức xúc, rất buồn, chứ chúng tôi cũng không dám trách. Mình bé nhỏ, mình chẳng dám trách ai. Thế nhưng mà chúng tôi cảm thấy buồn.

Trong toàn cảnh hiện tại, người trong cuộc là chúng tôi cảm thấy rất buồn.

BBC: Với tình hình như vậy, theo cha, vị đại diện không thường trực sắp tới liệu có giúp Vatican hiểu được tiếng nói thực chất của các tín đồ cũng như giáo sĩ ở Việt Nam?

LM Huỳnh Công Minh: Với cách thể hiện cho tới bây giờ thì chúng tôi cũng không có hi vọng gì, vì ngay tiến trình để làm thì ít nữa tôi chỉ dựa vào Đức Hồng y ở đây. Rõ ràng là chúng tôi không thể chờ đợi gì ở người sẽ được là đại diện không thường trực.

Chúng rất mong mối quan hệ như thế nào đó nó cũng giải tỏa được nhiều thứ. Nhưng mà chúng tôi cũng phải nói quan hệ ngoại giao trong nghĩa nào đó, trong hoàn cảnh thực tế của VN hiện tại, của chính phủ VN hiện tại, thì có vẻ nó rất bất lợi cho giáo hội VN, hơn là có lợi cho giáo hội VN, mà cũng sẽ bất lợi cho nước VN, dân tộc VN.

BBC:Trong các bình luận của quốc tế vừa qua, cũng có nhận xét cho là mặc dù đây có thể là bước tiến ngoại giao nhưng nó lại làm yếu đi vai trò của các giám mục ở VN thì cha có đồng ý với ý kiến này?

LM Huỳnh Công Minh: Vâng, tôi cũng có cảm tưởng như vậy.

BBC: Thưa cha, chuyện này cho thấy liệu Vatican có hiểu được nội tình của Giáo hội Việt Nam bây giờ không?

LM Huỳnh Công Minh: Qua chuyện vừa rồi, tôi nghĩ có thể là thế này: những vị có trách nhiệm lớn trong Giáo hội của chúng tôi ở tại Vatican, Đức Giáo hoàng, các vị Hồng y đứng đầu các bộ trong Giáo triều thì tôi nghĩ các vị đó vẫn muốn phục vụ cho lợi ích chung của Giáo hội và lợi ích của Giáo hội tại VN.

Họ cũng muốn lợi ích của Giáo hội toàn cầu và lợi ích của Giáo hội VN nó liên hệ đến lợi ích của toàn xã hội, trên thế giới cũng như tại VN. Chúng tôi tin điều đó.

Nhưng mà các vị đó làm thế nào để biết hoàn cảnh của chúng tôi tại VN? Phải thông qua người giúp việc. Thì bộ phận trung gian này, chúng tôi thấy có nhiều vấn đề.

Cho nên chúng tôi mong rằng có cách nào để các vị giám mục của VN trực tiếp liên hệ với Tòa thánh Vatican, không thông qua những trung gian, thì điều đó mới giải tỏa được.

Hiện nay, vai trò của giám mục được xác định là người kế vị các thánh tông đồ, và trong các thánh tông đồ thì Đức Giáo hoàng cũng là kế vị vị tông đồ đứng đầu là thánh Phedro, nhưng cũng là kế vị một tông đồ. Các giám mục cũng là những người kế vị các thánh tông đồ, thì đồng trách nhiệm với nhau, chứ không phải cấp dưới. Hệ thống tổ chức của Giáo hội là như vậy.

Thế mà thực tế cho thấy như thể những người trung gian ngăn cản mối quan hệ trực tiếp giữa các giám mục và chính những người đứng đầu tại Tòa thánh Vatican.

Biểu ngữ trước Nhà Thờ Lớn hồi tháng 5 ủng hộ Đức cha Ngô Quang Kiệt, người nay đã thôi chức Tổng Giám mục Hà Nội
Nguồn: BBC

Tân GM Nguyễn Thái Hợp: đã đến lúc nên thẳng thắn phê bình và đóng góp ý kiến với Nhà nước

Tháng Sáu 29, 2010

WHĐ: Trang WHĐ vui mừng được tin Tòa Thánh đã chỉ định thêm cho Giáo Hội Việt Nam một giám mục mới và Đức cha là người đã được Tòa Thánh chọn để giữ chức vụ này. Xin Đức cha cho biết qua tiến trình bổ nhiệm và xin chia sẻ vài cảm nhận ban đầu về sứ vụ Giám mục.

Không phải vô lý mà một số người yêu cầu nên xác định rõ hơn vai trò của Nhà nước trong tiến trình bổ nhiệm giám mục tại Việt Nam. Phải chăng nên dần dần áp dụng tiến trình chung đang được áp dụng tại hầu hết các nước trên thế giới thể theo Giáo luật, Điều 377?

Tân GM Phaolo Nguyễn Thái Hợp

GIÁM MỤC NGUYỄN THÁI HỢP (Gm NTH): Không biết phải trả lời như thế nào đây để vừa theo sát câu hỏi vừa diễn tả được sự phức tạp của tiến trình bổ nhiệm giám mục trong bối cảnh Việt Nam hôm nay! Tôi mạn phép nhìn vấn đề dưới mấy góc độ sau đây:

1)- Theo giáo luật hiện hành, việc bổ nhiệm giám mục được thực hiện theo tiến trình thông thường sau đây:

Khi có nhu cầu, vị Hồng y hoặc Giám mục giáo phận sẽ gửi lên Tòa Thánh Vatican một danh sách gồm ba ứng viên được coi là xứng đáng nhất để đảm nhận chức vụ này. Các cơ quan hữu trách của Tòa Thánh sẽ sử dụng nhiều nguồn thông tin khác nhau để thẩm định về mỗi ứng viên. Tất cả tiến trình tham khảo và “điều tra” này hoàn toàn được bảo mật.

Nếu không chấp nhận cả ba ứng viên được đề cử này thì Tòa Thánh sẽ trả hồ sơ về cho giáo phận. Nếu tìm được ứng viên thích hợp, Tòa Thánh sẽ thông báo danh tánh người được chọn cho giáo phận và yêu cầu bản quyền thông báo quyết định của Tòa Thánh cho người được đề cử, đồng thời yêu cầu vị này cho biết ý kiến.

Nếu ứng viên trả lời chấp thuận, Tòa Thánh sẽ tiến hành thủ tục cần thiết để Đức Thánh Cha chính thức ký tự sắc bổ nhiệm. Tòa Thánh cũng quy định ngày công bố bổ nhiệm thư, đồng thời báo cho giáo phận và tiến chức biết ngày đó.

2)- Tại Việt Nam, tiến trình bổ nhiệm phức tạp và rắc rối hơn. Sau khi tìm được ứng viên thích hợp, Tòa Thánh sẽ thông báo danh tánh ứng viên này cho Nhà nước để tham khảo ý kiến. Theo thỏa thuận hiện nay, Nhà nước phải cho biết ý kiến trong khoảng thời gian mà hai bên đã qui định. Trên thực tế, có những trường hợp Nhà nước trả lời nhanh chóng khoảng vài ba tháng; có những trường hợp khác đã triển hạn nhiều lần và cũng có những trường hợp Nhà nước không chấp thuận người được tiến cử.

Sau khi nhận được trả lời đồng thuận của Nhà nước, Tòa Thánh mới thông báo cho giáo phận và tiếp tục những thủ tục cần thiết khác. Khi báo tin cho giáo phận về ngày công bố bổ nhiệm thư thì Tòa Thánh cũng báo tin cho một vài cơ quan Nhà nước. Một số rò rỉ thông tin phải chăng đã phát xuất từ đây?

Không phải vô lý mà một số người yêu cầu nên xác định rõ hơn vai trò của Nhà nước trong tiến trình bổ nhiệm giám mục tại Việt Nam. Phải chăng nên dần dần áp dụng tiến trình chung đang được áp dụng tại hầu hết các nước trên thế giới thể theo Giáo luật, Điều 377?

3)- Đối với bản thân tôi, tiến trình đã bắt đầu từ hai năm nay và thông tin cũng bị rò rỉ từ nhiều phía. Có lúc, tôi đã nghĩ đến chuyện giảm dần những công tác thường xuyên, nhưng vì chẳng biết tiến trình này sẽ đi đến đâu và kéo dài bao lâu, nên cứ tiếp tục sinh hoạt bình thường. Kết quả là hiện tại tôi ở vào tình trạng nợ nần chồng chất: Một hội nghị quốc tế, 2 cuộc tọa đàm, 2 khóa thường huấn và hai cuộc tuần tĩnh tâm. Không biết phải giải quyết như thế nào đây? Trước sau gì rồi cũng phải từ chối thôi. Dĩ nhiên, khi nghe lời cáo từ bất ngờ này, nhiều người sẽ cau mày và nhăn mặt, nhưng chắc chắn sau đó cũng sẽ thông cảm cho hoàn cảnh ngoài ý muốn này.

Một điểm khác đang gây băn khoăn thao thức cho tôi: Làm sao vừa đáp ứng nhu cầu mục vụ đa diện của một giáo phận rộng lớn, nhiều cá tính và lắm truyền thống như giáo phận Vinh, vừa tiếp tục công tác loan báo Tin Mừng trong lãnh vực văn hóa – giáo dục – xã hội? Làm sao kết hiệp hài hòa giữa trách nhiệm mục vụ với công tác nghiên cứu và suy tư?

Với vai trò giám mục của một giáo phận ở tận Nghệ An, không biết có còn cơ hội tổ chức Lễ hội Giáng sinh cho người có hoàn cảnh đặc biệt hay ngược xuôi trên những chuyến xe đêm để tháp tùng đoàn y tế cộng đồng? Liệu có còn dịp cỡi xe máy đi thăm các xóm nghèo, hay nhâm nhi ly cà phê đen trong những “quán cóc” bên vỉa hè để nghe các bạn trẻ tâm sự; hoặc những “buổi điểm tâm” hàng tuần với anh em điều hành CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình để lên kế hoạch, dự thảo chương trình; những cuộc mạn đàm thú vị ở các quán cà phê sân vườn hoặc khách sạn cao cấp? Làm sao tiếp tục duy trì lối sống giản dị, gần gũi, tinh thần đối thoại, tiếp xúc thường xuyên với giáo dân, biết tiếp cận các vấn đề thời đại và hình thức làm việc nhóm?

WHĐ: Là chủ nhiệm Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình, một “câu lạc bộ được thành lập để gặp gỡ, trao đổi, thảo luận và học hỏi của những người Công giáo dấn thân phục vụ Giáo Hội và xã hội Việt Nam hôm nay theo tinh thần Phúc Âm”, xin Đức Cha cho biết về tương lai của Câu lạc bộ này? Đức Cha hẳn sẽ tiếp tục hình thức hoạt động này của Câu lạc bộ, chẳng hạn, bằng cách thành lập một chi nhánh của Câu lạc bộ tại giáo phận Đức Cha phụ trách?

Gm NTH: Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình khai sinh trong điều kiện khó khăn và hoàn cảnh rất đặc biệt, nhưng nhờ ơn trên Câu lạc bộ vẫn tồn tại và trong một thời gian ngắn đã tạo được một mảnh đất … để gặp gỡ, trao đổi, thảo luận, học hỏi giữa giới trí thức trong cũng như ngoài Công giáo. Các thành viên, các thân hữu và các đối tác quyết định duy trì Câu lạc bộ. Sau nhiều suy nghĩ và thảo luận, ban Điều hành yêu cầu tôi tiếp tục giữ chức Chủ nhiệm và bầu thêm một Phó Chủ nhiệm thường trực. Các chức vụ khác vẫn duy trì như cũ.

Câu lạc bộ vừa kết thúc tốt đẹp Tọa đàm: Giới trẻ hướng về Đại hội Dân Chúa, vào cuối tháng 5. Đang chuẩn bị một Tọa đàm khác để kỷ niệm “một trăm năm ngày sinh của TGM Nguyễn Văn Bình” vào cuối tháng 8. Đặc biệt, đầu tháng 11 sẽ trở lại đề tài, mà nhiều người đang chờ đợi: Hồ sơ lịch sử và pháp lý về Biển Đông và hải đảo Việt Nam.

Tôi sẽ cố gắng đồng hành với CLB trong các tọa đàm quan trọng và tin tưởng rằng việc tôi ra Vinh sẽ không ảnh hưởng đến hoạt động thường xuyên và hướng đi của Câu lạc bộ.

WHĐ: Được biết từ nhiều năm nay Đức Cha đã đồng hành với Nhóm Đức tin & Văn hóa chăm lo cho những người có hoàn cảnh đặc biệt. Xin Đức Cha cho biết hoạt động này sẽ được tiếp tục ra sao khi Đức Cha nhận sứ vụ mới?

Gm NTH: Nhóm Đức tin & Văn hóa được thành lập năm 2000, quy tụ một số giáo dân thuộc nghành nghề chuyên môn và tôn giáo khác nhau . Trong thời gian qua, Nhóm đã liên tiếp mở các lớp thần học giáo dân, mở phòng khám từ thiện cho các bệnh nhân HIV-AIDS, tổ chức các chuyến khám bệnh cho đồng bào nghèo ở những vùng quê, tổ chức Lễ hội Giáng sinh cho người có hoàn cảnh đặc biệt (khiếm thính, khiếm thị, khuyết tật, mồ côi, trẻ em đường phố, bệnh nhân phong, HIV-AIDS…) và một số công tác giáo dục – xã hội khác.

Có những lúc tôi quá bận việc và ôm đồm nhiều chuyện nên cũng không đủ thời giờ để đồng hành với Nhóm. Tuy nhiên, Nhóm vẫn tiếp tục phát triển. Hy vọng cha Phạm Hưng Thịnh, tân Tu viện trưởng Tu viện Mai Khôi, sẽ giúp Nhóm phát triển hơn nữa.

WHĐ: Xin Đức Cha giới thiệu đôi nét về ý nghĩa của Huy hiệu và Khẩu hiệu giám mục mà Đức Cha đã chọn và ý nghĩa của nó?

Gm NTH: Châm ngôn mục vụ của tôi là Sự thật và Tình yêu. Châm ngôn muốn nhấn mạnh hai yếu tố căn bản: Sự thật được diễn tả bằng hai màu “đen-trắng”, lấy từ logo của Dòng Đa Minh, còn trái tim bao bọc chung quanh là biểu hiệu của tình yêu. Cả hai được nối kết với nhau và gắn chặt vào thập giá của Đức Kitô. Thật vậy, đối với tất cả các Kitô hữu, Đức Kitô chính là “con đường, sự thật và sự sống” (Ga 14, 6). Không ai có thể đến với Thiên Chúa mà không phải ngang qua Người. Và cũng chẳng ai được cứu rỗi, nếu không yêu thương như Người đã yêu thương chúng ta.

Châm ngôn có hai vế. Vế đầu nhấn mạnh đến trách nhiệm kiếm tìm và phục vụ Chân lý. Thánh Đa Minh đã lấy việc loan báo Tin Mừng và phục vụ chân lý như ơn gọi của Dòng Giảng thuyết. Đòi hỏi đầu tiên của ơn gọi này là phải tôn trọng phản ánh chính xác của sự vật khách quan, cũng như các quy luật và giá trị của chúng. Yêu cầu tôn trọng sự thật khách quan vẫn được coi là thái độ lương thiện trí thức. Đức Giêsu cũng thường căn dặn các môn đệ: “Hễ có thì phải nói có, không thì phải nói không. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ” (Mt 5,37). Theo thánh Tôma Aquinô, việc truy tầm chân lý đòi hỏi thái độ chân thành và biết mở rộng tâm hồn để đón nhận sự thật “bất cứ từ đâu tới và bất kỳ do ai nói”.

Đối với các Kitô hữu, ngoài sự thật tự nhiên nói trên còn phải kiếm tìm sự thật siêu nhiên, có sức cứu độ và giải thoát con người. Đó chính “Ánh sáng vĩnh cửu chiếu soi trần gian”, mà Đức Kitô đem đến. Chính Ngài đã tuyên bố với người Do Thái: Sự thật sẽ giải phóng các ông và làm cho các ông được tự do, trái lại tội lỗi và lầm lạc sẽ nô lệ hóa con người, làm cho họ bị vong thân, băng hoại, khốn khổ (x. Ga 8, 31-36).

Thánh Phaolô đã diễn tả một cách thật sắc nét phần thứ hai của châm ngôn qua Bài ca đức ái (1 Cr 13,1-14). Vị Tông đồ dân ngoại, mà tôi được hân hạnh nhận làm thánh quan thầy, quả quyết: “Giả như tôi được ơn nói tiên tri và được biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì. Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi…”.

Lấy oán báo oán vẫn được coi là điều dĩ nhiên ở thời đại ấy. Chỉ một số hiền nhân hiếm hoi mới vượt khỏi cái lẽ thường tình và bắt đầu đặt vấn đề về hiện tượng “oán báo oán, oán chập chùng”. Lần kia, một môn sinh hỏi Khổng Tử: “Lấy ân báo oán được chăng?”. Vị vạn thế sư biểu trả lời: “Nếu lấy ân báo oán thì lấy gì báo ân?”. Và ngài đề nghị: “Lấy chính nghĩa báo oán và lấy ân báo ân”. Phải công nhận rằng đây là một quan niệm triết lý chính trị nhân bản và tiên bộ mà suốt mấy ngàn năm qua nhân loại đã cố gắng thể hiện.

Tuy nhiên, từ viễn ảnh tôn giáo, thánh Phaolô mời gọi các Kitô hữu cố gắng đi xa hơn lẽ thường tình và ngay cả triết lý chính trị tiến bộ ấy. Ngài tha thiết nhắn nhủ: “Hãy chúc lành cho những người bắt bớ anh em, chúc lành chứ đừng nguyền rủa (…). Đừng lấy ác báo ác, hãy chú tâm vào những điều mọi người cho là tốt (…). Đừng để cho sự ác thắng được mình, nhưng hãy lấy thiện mà thắng ác” (Rm 12, 14,17, 21).

Chính Đức Giêsu đã coi “yêu thương” là điều răn căn bản của Kitô giáo: “Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh. Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em trên Trời” (Mt. 5,43-45). Bài giảng trên núi khai triển giáo lý căn bản này và trở thành một thứ Hiến chương Nước Trời: “…Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương… Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ” (Mt 5, 7-10).

Thánh Gioan là người đã dám định nghĩa “Thiên Chúa là tình yêu” và quả quyết “ai không yêu thương thì không biết Thiên Chúa”(1Ga 4,8). Đây là mạc khải tối cao và nét đặc trưng của niềm tin Kitô giáo. Trong diễn văn từ biệt, chính Đức Giêsu cũng long trọng tuyên bố: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau … như Thầy đã yêu thương anh em”. Kể từ đó “yêu thương” trở thành dấu chỉ để nhân loại nhận diện người môn đệ của Đức Kitô (x. Ga 13, 34-35).

WHĐ: Hình như một số Giám mục Việt Nam đã chọn châm ngôn tương tự? Như vậy, đâu là đặc điểm và tính thời sự của châm ngôn này?

Gm NTH: Đúng vậy, ít nhất trong châm ngôn của bốn giám mục Việt Nam chúng ta gặp thấy hai yếu tố “Sự thật” và “Tình yêu”, nhưng được nối kết và xếp đặt một cách khác nhau như Sự thật trong Yêu thương, Thực hành Chân lý trong Tình thương, Bác ái và Chân lý, Sự thật và Tình yêu… Phải chăng sự kiện này chứng tỏ vẻ đa diện, phong phú, tính thời sự và tầm quan trọng của hai yếu tố nói trên, nhất là từ khi Đức Biển Đức XVI công bố thông điệp “Sự thật trong Tình yêu”?

Từ khi có chủ trương Đổi mới, Việt Nam đã đạt được những thành tựu kinh tế quan trọng, được đánh giá là ngoạn mục. Nhưng hoa hồng nào mà chẳng có gai và mề đay nào chẳng có mặt trái của nó! Kết quả thê thảm là kinh tế tăng trưởng nhanh, nhưng hình thành một xã hội rạn nứt, giả dối, đảo điên, tàn nhẫn, phi chuẩn mực. Gia đình ngày một rệu rã, rạn nứt! Con người như điên loạn, quay cuồng, sống vội, chụp dựt, buông thả, nóng ruột kiếm tiền, cắm đầu hưởng thụ và sẵn sàng đánh đổi mọi sự để có nhiều tiền hơn!

Thiết tưởng cũng đã đến lúc nên thẳng thắn phê bình và đóng góp ý kiến với Nhà nước về những gì bất ổn hay chưa hoàn thiện, nhất là những gì liên hệ đến nhân phẩm và nhân quyền. Nhưng đồng thời cũng cần tán đồng và hỗ trợ những chương trình ích quốc lợi dân.

Tân GM Phaolo Nguyễn Thái Hợp

Bên cạnh đó, hiện tượng giả dối đang lên ngôi: bằng cấp giả, thông tin giả, báo cáo giả, danh hiệu giả, khái niệm giả, hàng hóa giả, tiêu chuẩn giả, thành tích ảo, thậm chí sữa, bánh, thực phẩm và thuốc cũng bị “làm giả”. Dư luận vẫn băn khoăn tự hỏi tại sao một xã hội vốn có truyền thống tôn trọng nhân, lễ, nghĩa, trí, tín mà ngày nay lại đầy dẫy những thứ giả dối, lừa lọc, đảo điên và phi đạo đức đến như vậy?

Nhận định về sự bóp méo thông tin trong tiến trình giải quyết một số tranh chấp, các Giám mục Việt Nam đã viết như sau: “Một số phương tiện truyền thông thay vì là nhịp cầu liên kết và cảm thông thì lại gieo rắc hoang mang và nghi kỵ (…). Ngày nay, một trong những điều gây nhức nhối lương tâm là sự gian dối trong nhiều lãnh vực, kể cả trong môi trường cần đến sự thật nhiều nhất là giáo dục học đường. Chắc chắn tất cả những ai tha thiết với tiền đồ của đất nước và dân tộc, không thể không quan tâm đến vấn đề này” (ngày 23-9-2008).

Ngoài ra, tại Việt Nam tăng trưởng kinh tế chưa đồng hành với sự tăng trưởng về chất lượng cuộc sống và phát triển xã hội. Trái lại, tình trạng chênh lệch giàu nghèo đã tăng cao và người nghèo vẫn là thành phần thua thiết nhất.

Trong bối cảnh đó, sự thật và công bằng là điều kiện sơ khởi và yếu tố cần thiết để xây dựng một xã hội tiến bộ và nhân bản.Tuy nhiên, chỉ một mình công bằng và chân lý mà thôi thì chưa đủ. Thật vậy, “công bằng có thể phản bội chính mình, trừ khi nó biết mở rộng cửa cho một sức mạnh sâu xa hơn, là bác ái” (Gioan Phaolô II). Dưới nhãn quan Kitô giáo, giữa sự thật, công bằng và tình thương luôn hiện diện một tương quan rất biện chứng. Nếu không thể yêu thương đích thực mà thiếu vắng công bằng và sự thật, thì khi vắng bóng tình yêu, công bằng và sự thật sẽ trở thành chai cứng, lạnh lùng, thiếu sinh khí và thiếu con tim.

Chính vì vậy, Giáo huấn xã hội của Giáo hội tận lực tranh đấu cho công bằng và chân lý, nhưng sẽ không bao giờ dừng lại ở đó. Giáo hội luôn mời gọi chúng ta can đảm đi xa hơn, để vươn tới suối nguồn đích thực của chúng là tình yêu, lòng từ bi, nhân ái… Đức Giáo chủ Gioan Phaolô II đã diễn tả một cách sâu sắc mối tương quan sinh tử này:

“Lòng thương xót đích thực theo một nghĩa nào đó, là nguồn cảm hứng sâu xa nhất làm phát sinh công bằng. Nếu công bằng tự nó là thích hợp cho việc phân xử giữa người với người liên quan tới sự phân phối của cải vật chất một cách công bằng, thì tình yêu và chỉ có tình yêu (bao gồm cả thứ tình yêu khoan dung mà ta gọi là lòng thương xót) mới có thể trả con người về lại với chính mình. Lòng thương xót thật sự Kitô giáo, theo một nghĩa nào đó, cũng là hiện thân hoàn toàn nhất của sự bình đẳng giữa người với người và do đó cũng là hiện thân hoàn toàn nhất của công lý vì trong lãnh vực riêng của nó, công lý cũng nhắm tới cùng một kết quả như thế. Tuy nhiên, sự bình đẳng do công bằng mang lại thường giới hạn vào lãnh vực của cải vật chất bên ngoài, còn tình yêu và lòng thương xót lại làm cho con người gặp gỡ nhau trong cái giá trị là chính con người, với phẩm giá riêng của mình” (Thiên Chúa Giàu lòng thương xót, số 14).

WHĐ: Khi trở thành một thành viên của hàng Giáo phẩm, Đức cha quan tâm và muốn chia sẻ gì với Hội đồng Giám mục và với cộng đồng Dân Chúa tại Việt Nam, đặc biệt vào giai đoạn kỷ niệm năm mươi năm thành lập hàng giáo phẩm Công giáo chúng ta?

Gm NTH: Tôi là lính mới trong hàng Giám mục và chưa hề tham dự các buổi họp của HĐGM cho nên không dám lạm bàn về cơ cấu tổ chức, đường hướng và cách thức làm việc… Chỉ xin mạn đàm một vài chuyện bên lề như sau.

1)- Trong Ad limina 2009, Đức Giáo chủ Biển Đức XVI biểu lộ sự trân trọng đối với các Giám mục Việt Nam khi nhắc đến hai Thư Mục vụ (1980 và 2008) của HĐGM-VN. Tiếp đến, ngài lấy lại định hướng ngắn gọn mà Đức Gioan Phaolô II đã đề nghị với HĐGM-VN: “Đối thoại thẳng thắn và cộng tác chân thành”. Sau đó, ngài đã khai triển thành một định hướng mục vụ: “Chư huynh cũng như tôi đều biết rằng một sự hợp tác lành mạnh giữa Giáo hội và cộng đồng chính trị có thể thực hiện được. Về điểm này, Giáo hội mời gọi các phần tử của mình dấn thân một cách lương thiện để xây dựng một xã hội công bằng, liên đới và bình đẳng. Giáo hội không đòi hỏi phải thay thế trách nhiệm của các nhà cầm quyền, nhưng chỉ mong muốn có thể góp phần chính đáng vào đời sống quốc gia, để phục vụ toàn dân, trong tinh thần đối thoại và hợp tác, tôn trọng lẫn nhau” (số 7).

Thiết tưởng đã đến lúc HĐGM-VN nên dựa trên giáo huấn của công đồng Vatican II và những chỉ dẫn cụ thể của Đức Biển Đức XVI để đưa ra một đường hướng mục vụ phù hợp với đòi hỏi của thời đại và điều kiện cụ thể của Đất nước.

Phải chăng trước khi đối thoại với Nhà nước hay để có thể đối thoại hữu hiệu với bên ngoài cần “đối thoại thẳng thắn và công tác chân thành” với Cộng đồng Dân Chúa?

Tân GM Phaolo Nguyễn Thái Hợp

2)- Những sự việc xảy ra trong mấy tháng vừa qua phải chăng đã giúp chúng ta suy nghĩ nhiều hơn về vai trò của truyền thông? Chúng ta đang sống trong giai đoạn thông tin kỹ thuật số. Người ta không chỉ phổ biến thông tin trên nguyệt san, tuần san hay nhật báo, mà trên mạng, với nhịp độ từng giờ, từng phút và từng giây.

Đối diện với hiện tượng này, nhiều người đang yêu cầu HĐGM đối thoại và chia sẻ thông tin nhiều hơn với Cộng đồng Dân Chúa. Phải chăng trước khi đối thoại với Nhà nước hay để có thể đối thoại hữu hiệu với bên ngoài cần “đối thoại thẳng thắn và công tác chân thành” với Cộng đồng Dân Chúa?

Về mặt pháp lý, Giáo hội Công giáo chỉ có tờ Hiệp Thông, và cũng chỉ mới xuất hiện từ hơn 10 năm nay (12-1998), dưới hình thức một “Bản tin”, lưu hành nội bộ, với số lượng theo giấy phép chỉ vỏn vẹn 100 bản (trong thực tế, số lượng in nhiều hơn) và hai tháng mới ra một kỳ. Để trả lời cho nhu cầu thiếu và khát thông tin của giáo dân, phải chăng WHĐ nên cung cấp thông tin nhiều và nhanh hơn? Phải chăng đã đến lúc nên thực hiện điều mà nhiều Giám mục đã đề nghị: Cần thiết một “phát ngôn viên” chính thức và những “kênh” truyền thông thường xuyên.

3)- Thiết tưởng cũng đã đến lúc nên thẳng thắn phê bình và đóng góp ý kiến với Nhà nước về những gì bất ổn hay chưa hoàn thiện, nhất là những gì liên hệ đến nhân phẩm và nhân quyền. Nhưng đồng thời cũng cần tán đồng và hỗ trợ những chương trình ích quốc lợi dân.

Phải chăng cũng nên mạnh mẽ lên tiếng khi cần thiết và kiên trì thuyết phục để Giáo hội có thể thực hiện sứ mệnh phục vụ của mình trên mọi lãnh vực, đặc biệt trong các lãnh vực giáo dục, y tế, bác ái xã hội, truyền thông….

Phải chăng việc đối thoại nội bộ và đào sâu Giáo huấn xã hội của Giáo hội trở thành một nhu cầu khẩn thiết?

Tân GM Phaolo Nguyễn Thái Hợp

4)- Ngoài ra, do kinh nghiệm bản thân hay do hoàn cảnh cụ thể ở địa phương hoặc do cả hai, một số người Công giáo vẫn quả quyết rằng không thể đối thoại với Nhà nước này, vì sự xung khắc ý thức hệ và vì sự tráo trở, mánh khóe, thủ đoạn… của một số quan chức. Mọi chấp nhận đối thoại chỉ là một thứ “lạc quan ngây thơ” hay đã bị mắc mưu!

HĐGM nghĩ gì về thực trạng này? Có đường hướng giải quyết nào không? Phải chăng việc đối thoại nội bộ và đào sâu Giáo huấn xã hội của Giáo hội trở thành một nhu cầu khẩn thiết?

Dĩ nhiên, đây chỉ là một vài ý nghĩ vội vàng và thô sơ, cần được đào sâu hơn. Dù sao, xin cám ơn WHĐ đã đặt câu hỏi để có dịp suy nghĩ.

Nhân dịp này, xin mời quý độc giả ra Vinh để hiệp thông với giáo phận chúng tôi: Lễ tấn phong giám mục sẽ cử hành tại Tòa giám mục Vinh, lúc 7g30 sáng, ngày 23 tháng 7 năm 2010. Xin đa tạ.

Nguồn: WHD


Trao thánh vụ linh mục là quyền của Hội Thánh

Tháng Sáu 27, 2010

Khi nhận được thiệp mời dự lễ “Lãnh sứ vụ linh mục” do cha giám tỉnh DCCT ký gởi đến nhiều người tỏ ra thắc mắc, vì trong thiệp không hề ghi danh tánh Đức giám mục sẽ trao ban thánh vụ cho các tiến chức.

Tìm hiểu sự việc này, chúng tôi được biết cách thời điểm này một năm, DCCT đã đăng ký với UBND TP.HCM sẽ phong chức linh mục cho 9 thầy phó tế, nhưng chính quyền chỉ chấp thuận cho 7, và loại 2. Lý do được đưa ra để không chấp thuận đăng ký cho hai tiến chức đó là họ đã không đăng ký tạm vắng với địa phương thường trú khi nhập tu DCCT. Theo cha Giuse Đinh Hữu Thoại, chánh văn phòng DCCT thì lý do đưa ra không đúng pháp luật, vì theo luật cư trú chỉ có hai trường hợp phải đăng ký tạm vắng khi lưu trú ở địa phương khác là đang trong tuổi thi hành nghĩa vụ quân sự và có tiền án tiền sự. Trong khi đó, cả hai ứng sinh bị kết vào lý do đó đều đã quá tuổi thi hành nghĩa vụ quân sự thông thường và không hề có tiền án tiền sự nào. Như vậy việc UBND TP.HCM đã không chấp thuận với việc đăng ký phong chức linh mục cho cả 9 tiến chức có dấu hiệu lạm quyền, và phân biệt đối xử với tôn giáo, nhất là Công giáo.

Cha Vinhsơn Phạm Trung Thành, giám tỉnh DCCT nói rằng: “Chức linh mục, sứ vụ linh mục là của Hội Thánh, cho nên chúng tôi xin cùng Hội thánh và Hội Thánh trao sứ vụ linh mục. Cho nên đây là chuyện hoàn toàn của Hội Thánh, của đức tin, của sứ mạng chứ không phải chuyện của xã hội” (http://www.youtube.com/watch?v=eNRciVMyVqk).

Do đó DCCT dựa theo Giáo luật và cả luật pháp Việt Nam nữa vẫn tiến hành tổ chức lễ trao thánh vụ linh mục cho cả 9 thầy phó tế có tên như sau:

1/ Phêrô Phan Công Trường, 2/ Vinhsơn Liêm Nguyễn Trường Chính, 3/ Giuse Trương Văn Minh, 4/ Giuse Phạm Đình Trí, 5/ Gioan Nguyễn Đức Phú, 6/ Phêrô Lê Thanh Phục, 7/ Giuse Trương Hoàng Vũ, 8/ Vinhsơn Maria Phạm Cao Quý, 9/ Martinô Vũ Đồng Tùng.

Thánh lễ có sự hiện diện của hơn 100 linh mục đến từ Lạng Sơn, Thái Bình, Hải Phòng, Hà Nội, Bùi Chu, Thanh Hóa, Cần Thơ, Long Xuyên, Mỹ Tho, Kontum, Đà Lạt, Phú Cường, Quy Nhơn, Nha Trang, Xuân Lộc, Sài Gòn, gồm cả linh mục các Dòng và Triều thuộc nhiều giáo phận.

Lập lại lời của Mẹ Hội Thánh, Đức cha Micael Hoàng Đức Oanh, giám mục Kontum, chủ tịch Ủy ban truyền giáo trực thuộc HĐGM VN đã nói với các tiến chức: “Các con sẽ thi hành nhiệm vụ thánh hóa trong Đức Kitô. Vì chưng, thừa tác vụ các con lãnh nhận, sẽ giúp hoàn thành lễ tế thiêng liêng của tín hữu, hiệp cùng lễ tế của Đức Kitô, mà tay các con dâng tiến, khi cử hành lễ tế không đổ máu trên bàn thờ”.

Như vậy linh mục là một ơn Thiên chúa ban để Hội Thánh có thêm người cộng tác tế lễ. Đây là chuyện hoàn toàn tôn giáo, vậy mà từ khi đảng cộng sản nắm quyền trị nước đến nay đã muốn biến nó thành ân huệ của riêng mình để ban cho Hội Thánh khi Hội Thánh tỏ ra ngoan ngoãn với họ. Rõ ràng là đã cầm nhầm!

Để hiểu rõ lý do tại sao một thánh lễ phong chức linh mục long trọng mà ban tổ chức lại không công bố trước danh tánh Đức giám mục chủ tế, mà để đến đúng giờ thì Đức giám mục Kontum mới xuất hiện, chúng tôi đã gặp một tu sĩ DCCT, vị này xin ẩn danh, và cho biết lý do như sau:

“Theo kế hoạch ban đầu, Nhà Dòng chúng tôi mời một giám mục khác, nhưng sau đó, vị này cáo lỗi, vì vài giám mục thuộc giáo tỉnh Sài Gòn đã khuyên không nên. Nếu có phong thì chỉ phong 7 như ý nhà nước thôi”, vị tu sĩ nói tiếp: “Cha giám tỉnh chúng tôi cũng chỉ mới mời được Đức giám mục Kontum trong thời gian gần đây, và nhất là không muốn để ngài bị áp lực bởi những ‘lời khuyên’ của các vị nào đó muốn lấy lòng nhà nước”.

Ơn Chúa đã được ban, Giáo Hội Việt Nam vừa có thêm 9 linh mục, những người được chọn để phục vụ và sống với những người bị bỏ rơi, bị khinh miệt và bị cướp đoạt quyền làm người. Xin Chúa ban đủ ơn để các cha mới can đảm vượt qua những thử thách mà thế quyền đang sẵn sàng gây ra cho các ngài lúc khởi đầu sứ vụ.

Đây là một tiền lệ tốt. Xin được chúc mừng DCCT !


Nguồn: Chuacuuthe.com


Video: Mô hình "Phúc âm, dân tộc và Chủ nghĩa xã hội" ở Giáo phận Hưng Hóa

Tháng Sáu 26, 2010

http://www.youtube.com/v/sKKvPUYUbOA&hl=en_US&fs=1&

Nữ Vương Công Lý


Giáo Hoàng sẽ bước đầu cử Đặc Phái viên không thường trú của Vatican về Việt Nam

Tháng Sáu 26, 2010

Việc cử đại diện của Tòa Thánh cho Việt Nam, chúng tôi đã đề cập đến trong các bài viết trước đây, theo kế hoạch của “dàn đồng ca áo tím” và đạo diễn tại Vatican, Đức ông Cao Minh Dung – Đạo diễn giấu mặt của vở bi hài kịch của GHCGVN hiện nay – sẽ được cử về làm đại diện cho Tòa Thánh.

Theo nguồn tin riêng của Nữ Vương Công Lý, Đức ông Cao Minh Dung đã chuẩn bị cho chức vụ này và việc lập văn phòng đại diện Tòa Thánh cho Việt Nam cách đây khá lâu, ngài đã chọn một người khá thông hiểu nhiều ngoại ngữ để giúp đỡ ngài trong việc điều hành Văn phòng Đại diện. Văn phòng đại diện Tòa Thánh cho Việt Nam bước đầu có thể không đặt ở VN, mà đặt ở một nước láng giềng.

Nếu điều này được thực hiện trọn vẹn, Đức ông Cao Minh Dung sẽ trở thành Đại diện đầu tiên của Toà Thánh Vatican ở Việt Nam, sau đó khi “dàn đồng ca” đã thực hiện xong kế hoạch thôn tính giáo hội theo đường hướng “Phúc âm, dân tộc và Chủ nghĩa xã hội”, ngài sẽ trở thành Sứ thần Tòa Thánh với chức vụ Hồng Y Tổng Giám mục là điều trong tầm tay.

Tuy nhiên, điều đó có thực hiện được hay không, chắc hẳn còn nhiều yếu tố khác nữa, nhất là tinh thần của giáo dân Việt Nam có chấp nhận một “Giáo hội Công giáo Quốc doanh” hay không.

Sự kiện Thư thỉnh nguyện với hơn 15.000 chữ ký do Nữ Vương Công Lý phát động đã tác động mạnh mẽ tới Vatican và những hiểu biết của Vatican về VN đã có chiều hướng khác trước.

Cần nhớ rằng, những thông tin trước đây về những vụ việc xảy ra với Giáo hội Việt Nam như Tòa Khâm sứ, Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm… các tài liệu chuyển đến Vatican hầu hết được chính Đại sứ VN tại Roma cung cấp thông qua “con đường ngoại giao” tại Tòa Thánh.

Cũng chính vì vậy, khi Đức Cha Kiệt đến Vatican gặp Đức ông Cao Minh Dung trong một buổi tiếp rất lạnh nhạt đã đề nghị được gặp Quốc vụ khanh Tòa Thánh, Đức ông Cao Minh Dung đã chặn lại rằng: “Chắc là để trình bày về các vấn đề như Đồng Chiêm chứ gì? ở đây đã có hồ sơ hết rồi” và Đức Cha Kiệt đã không được gặp Quốc vụ Khanh Tòa Thánh lần đó.

Vì vậy nhìn nhận của Vatican về những vấn đề này là tranh chấp tài sản, đất đai, cũng chính vì vậy mà “sự kiện Ngô Quang Kiệt” đã được giải quyết theo đúng quyết ý của nhà cầm quyền CSVN. Nhưng sau khi có Thư Thỉnh nguyện được gửi đến Đức Giáo Hoàng và các Bộ ở Vatican, nhiều cái nhìn đã có đổi khác và nếu tiếng nói của Sự thật, Công Lý được cổ võ, thì kế hoạch “Quốc doanh hóa GHCG” là điều không dễ dàng.

Ngày 26/6/2010, cả Tòa Thánh và  Thông tấn xã CSVN đều đăng thông cáo chung buổi làm việc, hai bản thông cáo có khác nhau một điều như sau:

Thông cáo của Tòa Thánh: “Ngoài ra phái đoàn Tòa Thánh nhắc lại rằng, qua các giáo huấn, Giáo Hội mời gọi các tín hữu trở thành những công dân tốt và dấn thân cho công ích của nhân dân“. Trong khi thông cáo của TTXVN đăng như sau: “Phía Vatican cũng đề cập đến giáo lý của Giáo Hội kêu gọi giáo dân phải là công dân tốt và phấn đấu vì lợi ích chung của dân tộc“.

Người ta hiểu rằng: Lâu nay, CSVN vẫn thường đánh đồng và lộn sòng quan niệm “dân tộc” với đảng cộng sản là một, vì vậy ở đây CSVN tiếp tục đưa thông báo “vì lợi ích chung của dân tộc” thì phải được hiểu là “vì lợi ích của đảng CSVN, trong khi Thông cáo chung của Tòa Thánh ghi “dấn thân cho công ích của nhân dân” là điều CSVN không hề ưa.

Mời quý vị xem bản Thông cáo chung của Phủ Quốc vụ khanh Tòa Thánh:

Như đã thỏa thuận trong khóa họp thứ I của Nhóm Làm việc chung giữa Việt Nam và Tòa Thánh, nhóm tại Hà Nội hồi tháng 2 năm 2009, khóa họp thứ II của Nhóm Làm Việc chung giữa Việt Nam và Tòa Thánh đã diễn ra tại Vatican từ ngày 23 đến 24-6 năm 2010. Khóa họp được 2 vị đồng chủ tọa là Đức Ông Ettore Balestrero, thứ trưởng ngoại giao Tóa Thánh, trưởng đoàn Tòa Thánh, và Ông Nguyễn Quốc Cường, thứ trưởng ngoại giao, trưởng đoàn Việt Nam.

Sau khi duyệt qua những tiến bộ đã đạt được từ khóa họp thứ I của Nhóm làm việc chung, hai phái đoàn đã đề cập đến những vấn đề quốc tế và những vấn đề liên quan đến quan hệ song phương, và Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam. Phái đoàn Việt Nam nhắc lại đường hướng trước sau như một của chính sách Việt Nam tôn trọng tự do tôn giáo và tín ngưỡng cũng như các qui định pháp lý bảo đảm việc thực thi tự do đó. Phái đoàn Tòa Thánh đã ghi nhận giải thích đó và yêu cầu đảm bảo thêm những điều kiện để Giáo Hội tham gia hữu hiệu hơn vào sự phát triển đất nước, nhất là trong lãnh vực tinh thần, giáo dục, y tế, xã hội và từ thiện. Ngoài ra phái đoàn Tòa Thánh nhắc lại rằng, qua các giáo huấn, Giáo Hội mời gọi các tín hữu trở thành những công dân tốt và dấn thân cho công ích của nhân dân.

Hai phái đoàn đã ghi nhận những phát triển khả quan trong các lãnh vực của đời sống Công Giáo tại Việt Nam, đặc biệt về Năm Thánh. Ngoài ra, cả hai nhắc đến bài diễn văn của Đức Thánh Cha Biển Đức 16 trong dịp các Giám Mục Việt Nam về Roma viếng mộ các Thánh Tông Đồ năm ngoái và Sứ điệp của Đức Thánh Cha gửi Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam nhân dịp Năm Thánh, và cả hai Phái đoàn đồng ý rằng các giáo huấn này của Đức Thánh Cha sẽ được dùng làm hướng đi cho Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam trong những năm tới đây.

Về quan hệ song phương, hai Phái đoàn đánh giá cao những phát triển tích cực diễn ra từ sau Khóa họp thứ I của Nhóm làm việc chung, đặc biệt là cuộc gặp gỡ giữa Đức Giáo Hoàng Biển Đức 16 và Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết hồi tháng 12 năm 2009. Hai Phái đoàn đã trao đổi sâu rộng về quan hệ ngoại giao song phương. Để đào sâu quan hệ giữa Tòa Thánh và Việt Nam, cũng như những quan hệ giữa Tòa Thánh và Giáo Hội Công Giáo địa phương, như một bước đầu, cả hai bên đã thỏa thuận về việc Đức Giáo Hoàng bổ nhiệm một vị Đại Diện không thường trú của Tòa Thánh tại Việt Nam.

Hai Phái đoàn quyết định nhóm khóa họp thứ III của Nhóm Làm việc chung tại Việt Nam; ngày nhóm họp sẽ được thỏa thuận qua đường ngoại giao.

Nhân khóa họp, Phái đoàn Việt Nam đã viếng thăm Đức TGM Mamberti, Ngoại trưởng Tòa Thánh, ĐHY Tổng trưởng Bộ truyền giáo, và Tòa Giám Quản Roma. Đoàn cũng viếng thăm Bệnh Viện Nhi Đồng “Chúa Hài Đồng Giêsu” của Tòa thánh ở Roma (SD 26-6-2010)

LM Trần Đức Anh OP dịch


Thư bạn đọc: Nhân xem Bế mạc Năm Thánh Linh mục TGPSG

Tháng Sáu 26, 2010

Nhân xem lễ bế mạc măm Thánh Linh mục phần 3 (1) trên trang web TGP.TPHCM, sau khi kết lễ thì đến phần tặng hoa cho Hồng Y chủ phong và Giám mục phụ tá phụ phong. Thay vì, ca đoàn các thầy hát bài “Tán tụng hồng ân” như mọi khi, hôm nay có dàn kèn của Giáo xứ Tân Thái Sơn thổi bài này cũng quá hay. Họ lại thổi bài: “Cùng nhau đi hồng binh”.

Tôi có hỏi thăm một vị linh mục ở TTMV có đồng tế hôm đó tại sao ban kèn khi kết lễ lại thổi bài: “Cùng nhau đi hồng binh” thì Ngài trả lời: “Khi ban kèn thổi các Cha đứng cạnh Ngài nhìn nhau ngạc nhiên chẳng hiểu chuyện gì… Sau Thánh lễ các Cha có truy vấn, thì trưởng ban kèn cho biết đây là bài nhạc ngoại quốc, họ chỉ thổi nhạc không có lời, và lúc đó đã kết lễ, Ngài nói người ta cứ liên tưởng…”?!

Tôi bèn vào google gõ từ: “cung nhau di hong binh”, thì cho ra một lô kết quả trong đó cho biết bài “Cùng nhau đi hồng binh” của tác giả Đinh Nhu (1910-1945), tác giả bị Pháp bắt và bài này được sáng tác trong tù năm 1930, lúc tác giả mới 20 tuổi.

Nếu trưởng ban kèn Gx Tân Thái Sơn nói đúng, thì tác giả Đinh Nhu mượn nhạc ngoại quốc rồi chế lời. Còn không đúng thì trưởng ban kèn đã nói dối các Cha. Đúng sai thế nào không quan trọng đối với tôi, vì có các chuyên gia nhạc thẩm định. Nhưng từ sự kiện này tôi lại cảm hứng phóng tác ra một bài hát nữa cũng dựa trên nền nhạc này, xin được chia sẻ để quý vị hát chơi. Kèm theo bài của tác giả Đinh Nhu.

SÁNG TÁC CŨ: CÙNG NHAU ĐI HNG BINH

Cùng nhau đi hồng binh

Đồng tâm ta đều bước.

Đừng cho quân thù thoát.

Ta quyết chí hy sinh.

Nào anh em nghèo đâu.

Liều thân cho đời sống.

Mong thế giới đại đồng,

Tiến lên quân hồng.

Đời ta không cần lo.

Nhà ta không cần tiếc.

Làm sao cho toàn thắng.

Ta mới sống yên vui.

Đinh Nhu

SÁNG TÁC MỚI: CÙNG NHAU TA LÀM THINH

Cùng nhau ta làm thinh.

Dù dân oan gào thét

Mặc ai đang gần chết.

Ta cứ sống phây phây.

Nào anh em vì ta.

Thì ta cho đường sống.

Ai biết khéo lạy quỳ,

Mới mong lên hồng (2).

Đời ta không còn lâu.

Về hưu ta thật tiếc.

Làm sao cho bùi tiến.

Ta mới thấy an tâm.

Trí Tâm

(1)www.tgpsaigon.net/video/20100618/5356

(2) Áo dòng của giám mục có nút hồng

Kính mời quý vị xem đoạn video có bài “Thánh nhạc” nói trên từ phút thứ 7:03 đến 7:36:

http://www.youtube.com/v/OR6vfKNCk70&hl=en_US&fs=1&


Bản nhạc và bài hát gốc “Cùng nhau đi Hồng Binh” như sau:


http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW60DI6O||4&songID=0&_mp3=&autoplay=false&wmode=transparent


Uỷ Ban Đoàn Kết Công Giáo Tp. HCM mừng bổn mạng ĐHY

Tháng Sáu 25, 2010
Lm Nguyễn Công Danh - Chủ tịch UBĐK Công giáo Tp. Hồ Chí Minh chúc mừng ĐHY

Lm Nguyễn Công Danh - Chủ tịch UBĐK Công giáo Tp. Hồ Chí Minh chúc mừng ĐHY

Lm Nguyễn Công Danh - Chủ tịch UBĐK Công giáo Tp. Hồ Chí Minh chúc mừng ĐHY

Lm Nguyễn Công Danh - Chủ tịch UBĐK Công giáo Tp. Hồ Chí Minh chúc mừng ĐHY

UBĐK Công giáo Tp. Hồ Chí Minh chúc mừng ĐHY

UBĐK Công giáo Tp. Hồ Chí Minh chúc mừng ĐHY

Nguồn : http://www.tgpsaigon.net/thu-vien-anh/20100623/5455