Tinh thần Công đồng Vaticano II như thế nào?

Tháng Sáu 25, 2010

Trong cuộc hội ngộ của các linh mục TGPSG Khu vực 1, khi các linh mục đang đề nghị một bản tuyên ngôn của các linh mục, thì ĐHY Phạm Minh Mẫn đã cắt ngang với cách giải thích rằng: GH Miền Bắc đang sống với tinh thần trước Vaticano II, còn GH ngày nay là GH nêu cao “Đối thoại” và việc ra bản tuyên ngôn của các linh mục là “không cần thiết”.

Sau những ngày hội ngộ các linh mục khu vực 1, Hồng Y Phạm Minh Mẫn đã sang Vatican để “tìm hiểu sự thật “thực” về tình hình Giáo hội Việt Nam, đặc biệt là: “Các cuộc trao đổi xoay quanh tình hình Giáo Hội Việt Nam sau biến cố Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt từ chức TGM giáo phận Hà Nội”

Thậm chí sau đó, trong Thánh lễ kết thúc năm Thánh Linh mục và thụ phong 33 tân Linh mục tại TGPSG, với sự chủ tế của ĐHY Phạm Minh Mẫn và GM Phụ tá Nguyễn Văn Khảm, dàn kèn đã cử bài nhạc cộng sản: “Cùng nhau đi Hồng Binh”.

Thánh lễ kết thúc năm linh mục TGPSG

Thánh lễ kết thúc năm linh mục TGPSG

Nhiều người thắc mắc, tinh thần sau Công đồng Vaticano II phải chăng là như vậy? Đến nay, Tòa TGMSG vẫn im hơi lặng tiếng trước vụ việc này.

Vậy tinh thần công đồng Vaticano II như thế nào? Đức GH John Paul II là Giáo hoàng sau Công đồng, ngài đã hành động ra sao?

Mời quý vị xem đoạn phim về Đức GH Phaolo II những ngày Ngài còn là Giám mục tại Ba Lan, một đất nước trong quá khứ hơn nửa thế kỷ trước đã có những điểm tương đồng với CSVN hiện nay.


http://www.youtube.com/v/OU-p3ccMAGM&hl=en_US&fs=1&

Nữ Vương Công Lý


Tìm ra sự thật “thực” – Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh OFM

Tháng Sáu 23, 2010

Bối cảnh của một chuyến đi

Nhằm đánh dấu 350 năm thành lập hai giáo phận đầu tiên và 50 năm thành lập hàng giáo phẩm Việt Nam, Năm Thánh 2010 đã khai mạc trọng thể tại Sở Kiện, Hà Nội dịp lễ các thánh Tử Đạo Việt Nam 24-11-2009. Chỉ hơn một tháng sau thì xảy ra vụ thánh giá Đồng Chiêm bị đập nát. Người tín hữu Công Giáo vừa bàng hoàng và phẫn nộ trước hành vi báng bổ của chính quyền cộng sản, vừa ngạc nhiên và đau đớn khi thấy tuyệt đại đa số các giám mục hai giáo tỉnh Huế và Sài Gòn hoàn toàn thinh lặng. Không một lời nói, không một cử chỉ hiệp thông với anh chị em giáo tỉnh Hà Nội. Tình trạng phân hoá trong nội bộ Công Giáo càng thêm trầm trọng và phơi bày công khai khi đức cha Phê-rô Nguyễn Văn Nhơn được bổ nhiệm làm Tổng Giám Mục (TGM) Phó Hà Nội với quyền kế vị, và chỉ mấy hôm sau là Đức TGM Giu-se Ngô Quang Kiệt rời khỏi Việt Nam giữa đêm hôm khuya khoắt, chẳng khác chi một kẻ tội đồ bị trục xuất khỏi quê hương.

Chính trong bối cảnh đó mà Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn (ĐHY), Tổng Giám Mục Sài Gòn, đã lên đường đi Rô-ma gặp các quan chức cấp cao của Toà Thánh, và sau khi trở về, đã có bài trả lời phỏng vấn liên quan đến chuyến đi, bài trả lời đó được đăng tài trên tuần báo Công Giáo & Dân Tộc, số 1762, tuần lễ từ 18-06 đến 24-06-2010. Xin được chia sẻ một vài suy nghĩ sau khi đọc bài trả lời phỏng vấn đó.

Tại sao đi ? Đi để làm gì ?

Đức Hồng Y nói: Trong tình hình một số ý kiến trên mạng hay qua truyền tai nhau, tạo nên dư luận gây ít nhiều hoang mang và bất ổn trong cộng đoàn Giáo hội và xã hội, ví dụ như một vài dư luận cho rằng có sự tắc trách của Bộ Truyền giáo, sự thoả hiệp của Bộ Ngoại giao, sự cấu kết của một ít nhân vật trong Giáo hội vì tư lợi, sự ngây ngô của Vatican…, một số giám mục đề nghị tôi đi tìm hiểu sự thật “thực” tận gốc rễ. Qua những lời trên đây, ĐHY vừa cho ta thấy nguyên nhân nào khiến ngài rời Việt Nam để có mặt tại Vatican từ ngày 30-05 đến 03-06-2010, vừa cho thấy mục tiêu của chuyến đi, đó là để tìm hiểu sự thật “thực” tận gốc rễ. Chuyến đi này không phải là một chuyện hoàn toàn cá nhân, nhưng còn theo lời đề nghị của “một số giám mục”. Các vị này là những ai, gồm bao nhiêu người, nắm chức vụ gì trong Hội Đồng Giám Mục Việt Nam (HĐGM/VN), ngài không nói.

Những hoạt động trong chuyến đi

Tại Rô-ma, những người đầu tiên được ĐHY gặp gỡ và thăm hỏi là những linh mục, tu sĩ, giáo dân Việt Nam được ngài gửi tới học. Đây là chuyện bình thường, nhưng chắc không ở trong mục tiêu quan trọng của chuyến đi. Ngay cả việc đi thăm đức hồng y Etchegaray cũng vậy, cũng chỉ là một cuộc thăm viếng xã giao.

Nhưng hai cuộc gặp quan trọng hơn cả trong chuyến đi này, trước hết là cuộc gặp tại Bộ Ngoại Giao Toà Thánh sáng ngày 01-06, với vị Ngoại trưởng là Đức TGM Dom. Mamberti, và với Thứ trưởng, đức ông Ern. Ballestrero, kế đến là cuộc gặp tại Bộ Truyền Giáo với Tổng Trưởng là ĐHY Ivan Dias.

Tại mỗi nơi, ĐHY Phạm Minh Mẫn đã “giải bày tình hình do dư luận tạo ra”. Ngài đã nói những gì, giải bày thế nào thì không ai biết. Nhưng phần trả lời, thì tại cả hai nơi, ngài đã nhận được một nội dung hoàn toàn giống nhau. Phía Bộ Ngoại Giao thì Bộ đã “lắng nghe và tôn trọng ý kiến cùng bản thân của đương sự” (tức là Đức TGM Hà Nội Giu-se Ngô Quang Kiệt). Tại Bộ Truyền Giáo cũng vậy, Bộ “luôn lắng nghe và tôn trọng ý kiến cùng bản thân của người liên hệ” (vẫn là Đức Tổng Kiệt). Và dựa vào cách làm của cả hai bộ là “lắng nghe và tôn trọng ý kiến cùng bản thân của người liên hệ”, cuối cùng “Đức Thánh Cha chấp thuận lời Đức Cha Ngô Quang Kiệt xin từ nhiệm Tổng Giám Mục Hà Nội vì lý do sức khoẻ”.

Và đây là sự thật “thực” ĐHY đã phải vượt bao nhiêu ngàn cây số đến tận Rô-ma để cất công đi tìm. Nói nôm na là như thế này : Sở dĩ có “dư luận gây ít nhiều hoang mang và bất ổn trong cộng đồng Giáo Hội và xã hội” là do việc Đức Giáo Hoàng bổ nhiệm đức cha Nguyễn Văn Nhơn thay thế Đức cha Ngô Quang Kiệt trong cương vị Tổng Giám Mục Hà Nội. Việc thay thế đó bắt nguồn từ việc Đức cha Kiệt xin từ chức vì lý do sức khoẻ. Và trong việc này, cả hai bộ Ngoại Giao cũng như Truyền Giáo đều tôn trọng ý kiến, nguyện vọng của đương sự. Tóm lại : mấu chốt của vấn đề, hay là sự thật “thực”, chính là việc đức cha Ngô Quang Kiệt xin từ chức mà thôi. Có gì đâu mà phải ầm ĩ!

Những điều gây thắc mắc

Thế nhưng đối với công luận, mọi chuyện không đơn giản như thế. Giả sử Đức cha Kiệt lâm trọng bệnh, không còn khả năng lãnh đạo, hay đến tuổi về hưu, thì bất cứ vị nào được Đức Giáo Hoàng bổ nhiệm thay thế, cộng đồng tín hữu cũng hoan hỷ đón nhận. Lịch sử đã chứng minh điều đó. Nhưng việc Đức cha Kiệt rời khỏi chức vụ TGM Hà Nội, lại chính là đòi hỏi của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, qua văn thư đề ngày 23-09-2008 của ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch Uỷ Ban Nhân Dân Thành phố Hà Nội, gửi HĐGM/VN do đức cha Nguyễn Văn Nhơn làm Chủ tịch.

Vậy thì điều người tín hữu Việt Nam muốn biết, đó là mối tương quan giữa hai sự việc : giữa đòi hỏi của nhà cầm quyền Hà Nội và việc Đức Giáo Hoàng chấp thuận cho Đức cha Kiệt từ chức. Điều người tín hữu Việt Nam nóng lòng muốn được soi sáng là HĐGM/VN đóng vai trò nào trong việc thay thế TGM Hà Nội, Đức Cha Ngô Quang Kiệt. Cũng liên quan đến vụ việc này, một nhân vật quan trọng khác mà tín hữu Công Giáo Việt Nam muốn có thông tin, đó là vị đại diện Toà Thánh đến thăm Việt Nam lần chót, vào đầu năm 2009: Đức ông Cao Minh Dung. Đâu là vai trò của đức ông trong việc liên quan đến Đức Tổng Kiệt? Trong bài trả lời phỏng vấn, ĐHY Phạm Minh Mẫn có cho biết là chiều ngày 02-06 ngài đã “gặp gỡ linh mục, tu sĩ Việt Nam đang làm việc tại Vatican”, nhưng nhân vật mà mọi người chờ đợi là đức ông Cao Minh Dung thì ĐHY không hề nhắc tới. Như thế cũng có nghĩa là thắc mắc của người tín hữu Việt Nam liên quan đến đức ông Cao Minh Dung, vẫn chưa có câu trả lời.

Liệu có tìm ra sự thật “thực” ?

ĐHY Phạm Minh Mẫn có một kiểu nói khá độc đáo khi thêm tính từ “thực” vào danh từ “sự thật” (sự thật “thực”). Điều này chẳng phải không có lý do. Là vì trong chế độ hiện thời tại Việt Nam, mọi phương tiện truyền thông đều nằm trong tay Nhà Nước. Có nhiều đài truyền hình và truyền thanh trên khắp nước, từ trung ương tới địa phương, với trên dưới 700 tờ báo, nhưng tất cả chỉ nói những điều được phép nói. Khi đề cập đến chuyện nói dối, nói láo… trong xã hội chúng ta đang sống hôm nay, nhà văn Nguyễn Khải đã viết trong tập Tuỳ Bút của ông : “… các cuộc trả lời phỏng vấn báo chí, diễn văn tại các buổi lễ kỷ niệm, báo cáo của đảng, của chính phủ, của quốc hội, tất cả đều dùng các từ rất mơ hồ, ít cá tính và ít trách nhiệm nhất. Và nói dối, nói dối hiển nhiên, không cần che đậy… Nói dối lem lẻm, nói dối lỳ lợm, nói không biết xấu hổ, không biết run sợ. Người nói nói trong cái trống không, người nghe tuy có mặt đấy nhưng cũng chỉ nghe có những tiếng vang của cái trống không. Nói để giao tiếp đã trở thành nói để không giao tiếp gì hết; nói để mà nói …”. Chính vì vậy mà khi nổ ra vụ Toà Khâm Sứ – Thái Hà chẳng hạn, nếu chỉ dựa vào báo đài của Nhà Nước, hay cả khi đọc báo Công Giáo & Dân Tộc, không ai biết được : thực sự chuyện gì đã xảy ra.

Và điều ta phải đặc biệt quan tâm, là tình trạng này chẳng phải không ảnh hưởng đến truyền thông Công Giáo. Hôm xảy ra vụ Đồng Chiêm chẳng hạn, đố ai vào trang mạng của HĐGM mà tìm được thông tin! Còn trang mạng của Toà TGM Tp. Hồ Chí Minh, trong bài “Tự do báo chí là nhựa sống của nền dân chủ”, lấy nguồn từ Vietvatican, thì chuyện trớ trêu là đã cắt xén đoạn nói đến Trung Quốc, Bắc Hàn, Việt Nam… cũng như đoạn sau đây: “Tất cả các chính quyền và các tổ chức nói trên đều theo đường lối cai trị độc tài, sợ hãi sự thật, chủ trương ngu dân, nên tìm mọi cách và đưa ra mọi luật lệ để kèm kẹp con người và đất nước trong tình trạng nô lệ, chậm tiến, dốt nát…”. Một ví dụ khác, đó là nếu có ai nghe đoạn ghi âm lời đức cha Nguyễn Văn Khảm, Giám mục Phụ tá Sài Gòn, nói về chuyến đi Hoa Kỳ của ĐHY Phạm Minh Mẫn đến Long Beach chủ toạ Đại lễ Lòng Thương Xót Chúa, rồi đem đối chiếu với vô số thông tin liên quan trên mạng, đố ai biết được sự thật “thực” ở chỗ nào. Và ví dụ cuối cùng là dịp lễ nhậm chức của Đức Tân TGM Hà Nội ngày 07-05-2010: nếu có ai vào trang mạng của Uỷ Ban Kinh Thánh mà đọc bài của Peter Nguyễn Minh Trung, thì 15.000 chữ ký của thỉnh nguyện thư gửi Đức Giáo Hoàng đã bị hô biến thành panô với những chữ “Nguyễn Văn Nhơn, Bùi Văn Đọc, Võ Đức Minh : biến khỏi trái đất này !” Vậy thì câu hỏi dai dẵng vẫn cứ đeo đuổi chúng ta là : sự thật “thực” ở đâu ?

Sự thật “thực” về Giáo Hội Việt Nam ?

ĐHY Phạm Minh Mẫn vượt núi băng ngàn đến tận Rô-ma để tìm sự thật “thực”, nhưng liệu ngài có giúp được Đức Giáo Hoàng tìm ra sự thật “thực” về Giáo Hội Việt Nam? Dĩ nhiên Đức Giáo Hoàng biết những thay đổi diễn ra tại Việt Nam trong mọi lãnh vực kể cả tôn giáo. Ngày nay cuộc sống khá hơn, người dân được tương đối tự do hơn. Các tôn giáo được phép xây cất, tổ chức lễ lạt, huấn luyện chức sắc, đi ra nước ngoài v.v…

Du khách đến Việt Nam lác mắt khi thấy các nhà thờ ngày Chúa nhật động nghẹt người, ơn gọi linh mục, tu sĩ rất đông, số đi ra nước ngoài truyền giáo đến cả ngàn. Đó là mặt tích cực, và cũng là mặt nổi. Trong khi đó, các lãnh vực như y tế, giáo dục, xã hội… đều là độc quyền của Nhà Nước. Đi xin tiền giúp người nghèo thì được, nhưng tranh đấu cho quyền lợi của người nghèo, đòi hỏi sự công bằng cho người nghèo thì không. Tôn giáo không được tự do phục vụ con người. Trong một chế độ độc tài toàn trị, thì “đối thoại” và “hợp tác” chỉ là những mỹ từ của người chấp nhận ngửa tay xin.

Xin cái gì? Thưa xin lại những quyền chính đáng của mình đã bị nhà cầm quyền tước đoạt. Sự thật “thực” phũ phàng là như thế. Liệu Đức Giáo Hoàng có biết rằng Giáo Hội Công Giáo Việt Nam hôm nay, chỉ vì muốn thoả hiệp với nhà cầm quyền để được yên thân, mà đánh mất khả năng ngôn sứ : quay lưng lại người nghèo, hững hờ với các tôn giáo  bạn, thờ ơ với vận mạng dân tộc, với tương lai đất nước ? Liệu Đức Giáo Hoàng có biết rằng khi thánh giá tại Đồng Chiêm bị đập nát, tuyệt đại đa số các giám mục hai giáo tỉnh Huế và Sài Gòn đã ngậm miệng làm thinh ? Thế thì trước câu hỏi : liệu Đức Giáo Hoàng có biết được sự thật “thực” về Giáo Hội Việt Nam hôm nay, xem ra chưa có câu trả lời!

Kết luận

Đạt tới chân thiện mỹ là khát vọng tự nhiên của con người. Khát vọng tìm cho ra sự thật càng mãnh liệt khi con người sống trong môi trường đầy dẫy những lừa lọc, gian dối. Tìm cho ra sự thật, đó là mối quan tâm của ĐHY Phạm Minh Mẫn khi ngài nói đến sự thật “thực” và đã cất công đi tìm. Nhưng khi sự thật mình đi tìm lại chính là sự thật mình muốn có bằng bất cứ giá nào, thì liệu sự thật mình khám phá ra, đã là sự thật “thực” hay chưa? Người đọc bài của ĐHY vẫn cứ phải tự tìm lấy câu trả lời. Không biết đến bao giờ Giáo Hội Công Giáo Việt Nam mới tìm lại được sự bình an đã mất, mới tìm lại được sự đồng tâm nhất trí đã tan rã, mới tìm lại được lòng tin tưởng kính mến đã nhạt phai đối với hàng giáo phẩm kể từ khi Đức Cha Giu-se Ngô Quang Kiệt rời khỏi chức vụ TGM Hà Nội trong một hoàn cảnh còn nhiều ẩn số chưa được giải mã? bằng bất cứ giá nào, thì liệu sự thật mình khám phá ra, đã là

Sài-gòn, ngày 24 tháng 06 năm 2010
Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh ofm
pascaltinh@gmail.com

Nhóm Công tác Hỗn hợp Việt Nam – Vatican sắp nhóm họp

Tháng Sáu 22, 2010

Ngày 21/6/2010, Đài Phát thanh Vatican đã loan tin “nhóm làm việc chung giữa Việt Nam và Vatican sẽ nhóm họp khóa thứ hai tại Vatican, trong hai ngày 23 và 24/6/2010”.

Báo chí  trong nước hôm nay 22/6/2010 cũng đã xác nhận thông tin này sau khi Bà Nguyễn Phương Nga – Phát Ngôn viên Bộ Ngoại giao chính thức thông tin trong một cuộc họp báo.

Theo Vietnamnet.vn: “Đoàn Việt Nam do Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Nguyễn Quốc Cường làm Trưởng đoàn. Đoàn Tòa thánh Vatican do Thứ trưởng Ngoại giao Ettore Balestrero làm Trưởng đoàn.”

Kể từ  năm 1989, các phái đoàn của Tòa Thánh đã có 17 chuyến thăm Việt Nam để thảo luận các vấn đề hợp tác giữa hai bên, nhắm tiến tới việc thiết lập quan hệ ngoại giao song phương.

Nên nhớ  Nhóm làm việc Hỗn hợp Việt Nam – Vatican chỉ được thành lập trong chuyến thăm và làm việc của Phái đoàn Vatican do Đức ông Pietro Parolin dẫn đầu cùng Đức ông Cao Minh Dung và Đức Ông Nguyễn Văn Phương, tại Hà Nội trong cuộc họp lần thứ nhất ngày 16 và 17/2/2009 và đây mới là lần họp thứ hai.

Nội dung khóa họp lần này chưa được công bố. LM Federico Lombardi, Giám đốc Phòng báo chí Tòa Thánh, chỉ cho biết vắn tắt: ”Khóa họp nhắm đào sâu và phát triển quan hệ song phương, như đã dự kiến vào cuối khóa họp thứ I của nhóm này tại Hà Nội trong hai ngày 16 và 17-2 năm 2009”.

Không biết khi hai bên tiếp tục nhắm “đào sâu và phát triển quan hệ song phương” thì Giáo Hội Việt Nam sẽ phải trả những giá nào, chỉ biết rằng sau hơn 20 năm “đối thoại” để tiến tới thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Tòa Thánh và Việt Nam, Giáo Hội Việt Nam đã phải trả một giá quá đắt mà mới đây nhất là sự ra đi trong đêm tối của Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt.

Theo thông tin chúng tôi nhận được, sau khi Vatican đã xuống nước chấp nhận điều kiện thuyên chuyển Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt ra khỏi Việt Nam theo đề nghị của Chính phủ Việt Nam, thì tại kỳ họp này, hai bên sẽ tiếp tục bàn thảo về việc thiết lập Văn phòng Đại diện của Vatican tại Việt Nam như đã thống nhất tại kỳ họp lần trước.

Trong một diễn biến khác, Đức Tổng giám mục Tổng Giáo phận Hà Nội Phê rô Nguyễn Văn Nhơn sẽ lên đường sang Rôma nhận dây Palium trong một hai ngày tới.

22/6/2010

Nữ  Vương Công Lý


Thánh nhạc mới của TGPSG: "Cùng nhau đi Hồng Binh"

Tháng Sáu 22, 2010

Lời của bản “Thánh nhạc” mới như sau:

Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và Đức Cha Phụ tá Nguyễn Văn Khảm trong Thánh lễ biểu diễn Thánh nhạc mới

Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và Đức Cha Phụ tá Nguyễn Văn Khảm trong Thánh lễ biểu diễn Thánh nhạc mới

Cùng nhau đi Hồng binh
Đồng tâm ta đều bước
Đừng cho quân thù thoát
Ta quyết chí hy sinh

Nào anh em nghèo  đâu
Liều thân cho đời sống
Mong thế giới đại đồng
Tiến lên quân Hồng

Đời ta không cần lo
Nhà ta không cần tiếc
Làm sao cho toàn thắng
Ta mới sống yên vui

(Sáng tác: Đinh Nhu)

Bản “Thánh nhạc” này được báo chí nhà nước giới thiệu như sau:

Cùng nhau đi Hồng binh là một bài hát được sáng tác năm 1930 của nhạc sĩ Đinh Nhu, được coi là bài hát đầu tiên của tân nhạc cách mạng dưới sự lãnh đạo của Đảng CS Việt Nam.

Cùng nhau đi Hồng binh được ông sáng tác khi đang bị giam trong tù, lấy cảm hứng từ cao trào đấu tranh cách mạng sôi nổi những năm 1930, đặc biệt là phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh.

Kính mời quý vị xem đoạn video có bài “Thánh nhạc” nói trên từ phút thứ 7:03 đến 7:36:

http://www.youtube.com/v/OR6vfKNCk70&hl=en_US&fs=1&


Bản nhạc và bài hát gốc “Cùng nhau đi Hồng  Binh” như sau:


http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW60DI6O||4&songID=0&_mp3=&autoplay=false&wmode=transparent

Chúng tôi kính đề nghị:

HĐGMVN, Ủy Ban Thánh nhạc, Ủy ban Phụng tự, Đức Hồng   Phạm Minh  Mẫn, Đức GM Phụ tá Nguyễn Văn Khảm, linh mục Tổng Đại diện Huỳnh Công Minh… có trách nhiệm giải thích rõ ràng vấn đề đưa Thánh nhạc mới là bài hát của Cộng sản vào nhà thờ cách công khai  trước Thánh lễ quan trọng này.

Nữ Vương Công Lý


“Sự kiện Ngô Quang Kiệt”: Kỳ 10 – Giáo Hội sẽ đi về đâu

Tháng Sáu 21, 2010

Như chúng tôi đã nói, sự kiện Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt phải ra khỏi Hà Nội ngay trong đêm tối (12/5/2010) để thực hiện trọn vẹn cái Nghị quyết “quái gở” của chính quyền Hà Nội, là kết quả của những toan tính nhân loại, sự tiếp tay cho cái xấu, được thực hiện bằng một kịch bản công phu của dàn đồng ca áo tím, với người cầm trịch là Đức cha Giuse Võ Đức Minh – Giám mục Nha Trang, Chủ tịch UBTK trực thuộc Hội Đồng Giám mục Việt Nam, đương kim Tổng Thư Ký HĐGMVN, đã tạo nên một “trang sử buồn cho Giáo Hội Việt Nam”.

Có thể nói rằng, chưa bao giờ trong lịch sử, Giáo Hội Việt Nam lại phải đối diện với nhiều thách đố đến từ bên trong cũng như bên ngoài Giáo hội như hiện nay.

Hình ảnh người giáo dân Hà Nội, quyết tâm dành trọn ba năm căng băng rôn, biểu ngữ để biểu lộ lòng yêu mến đối với Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt cho thấy một sự phân hóa sâu sắc ngay trong lòng Hội thánh. Những phát biểu của một số vị Giám mục trên các phương tiện truyền thông cho thấy một sự hoang mang ngay cả nơi thượng tầng kiến trúc của Giáo Hội.

Cái kết cục bi thương ấy có lẽ phải mất nhiều thời gian mới có thể hàn gắn được.

Tuy nhiên, những đổ vỡ trong lòng Giáo Hội như đang diễn ra, chưa phải là cái đáng sợ. Cái đáng sợ hơn cả là sau những “bước đi ngoại giao”, “những vở kịch hoàn hảo”, “những diễn viên lành nghề”, “những phản kháng kiểu người đời của nhóm lục ca áo tím không cho thấy một sự sám hối chân thành”, thì tiếp theo đây sẽ còn những vở bi hài kịch nào đang dành cho Giáo Hội Việt Nam? Giáo hội Việt Nam rồi sẽ đi về đâu?

Những hậu quả nhãn tiền

Ai cũng biết việc đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt bị trục xuất ra khỏi Hà Nội là hậu quả tức thời từ những tỏa hiệp giữa chính quyền cộng sản và một vài giới chức trong giáo hội.

Nhưng trước khi cùng Nhà nước đưa Đức cha Giuse ra khỏi Hà Nội, Giáo hội Việt Nam đã nhận phải những quả đắng mà còn lâu người giáo dân mới tiêu hóa nổi.

Như chúng tôi đã nói, chính quyền Hà Nội chỉ quay quắt đòi trục xuất Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt sau vụ việc xảy ra tại giáo xứ Thái Hà. Trong vụ việc Thái Hà, dù cay đắng, tức giận tới độ điên cuồng, thì chính quyền Hà Nội cũng không dám manh động đàn áp các giáo dân mà chỉ dám dùng truyền thông công kích, mạ lị Đức cha Giuse NgôQuang Kiệt và các linh mục Thái Hà.

Tuy nhiên, chỉ ngay sau khi rắp tâm thực hiện chiến dịch trục xuất ngài, nhất là kể từ khi chính quyền Hà Nội nhận được sự ưng thuận và hậu thuẫn của nhóm “lục ca áo tím”, sự giúp đỡ tận tình của Đức Ông Cao Minh Dung, thì cục diện đã bắt đầu thay đổi.

Câu nói của các Hồng Y, Giám mục đại diện HĐGM Việt Nam, trong chuyến bay dài hơn 2000 km từ Xuân Lộc ra Hà Nội để chào thăm Thủ tướng: “Đây không phải là chủ trương của HĐGMVN” đã khởi đầu cho một chiến dịch khủng bố người công giáo khát máu hơn.

Hàng loạt các vụ việc xảy ra sau đó như Tam Tòa, Loan Lý, Đồng Chiêm, Cồn Dầu, trong đó các linh mục, tu sĩ, giáo dân, ký giả, đã bị đánh đập trọng thương. Mức độ tàn bạo trong các vụ việc này mỗi ngày một gia tăng. Nhưng HĐGMVN vẫn im lặng.

Thực ra, theo những thông tin chúng tôi đã nhận được, trong các vụ việc xảy ra sau vụ Thái Hà, đặc biệt là vụ chính quyền cộng sản đập nát Thánh giá Đồng Chiêm, sau khi đồng lòng ký thư hiệp thông với Đức cha Giuse Ngô QuangKiệt, các Giám mục Giáo tỉnh Miền Bắc đã đề nghị HĐGMVN lên tiếng về vụ chính quyền cộng sản đang đêm đập nát thánh giá Đồng Chiêm – biểu tượng của Đức tin Kitô giáo, nhưng nhóm lục ca đã cực lực phản đối và lèo lái dư luận vụ đập thánh giá sang tranh chấp đất đai; đồng thời, phản kháng lại bằng một bài viết gây nhiều tranh luận, đăng tải trên WHD: “HĐGMVN lên tiếng hay không lên tiếng”. Phải nói rõ rằng, bài viết này là kết quả của cuộc “đối thoại” giữa các Giám mục Giáo tỉnh Hà Nội và nhóm Lục ca áo tím.

Vào thời điểm ấy, rất nhiều người đã thắc mắc không biết tại sao đang ở vào một tình thế hết sức lo sợ cho sự an nguy của chế độ, chính quyền Hà Nội lại đã ngang nhiên thay đổi cách hành xử bất chấp pháp luật, bất chấp lương tri, bất chấp cả dư luận quốc tế như vậy?

Sở dĩ, họ dám mạnh tay đánh dập, bất kể nạn nhân là linh mục, tu sĩ hay giáo dân, là bởi vì họ biết rằng: “Đây không phải là chủ trương của HĐGMVN” và tin tưởng rằng nhóm lục ca áo tím – với những vị Giám mục có quyền thế trong HĐGMVN, sẽ hết lòng ủng hộ họ. Và, quả thật, một sự im lặng đáng sợ của HĐGMVN trước các biến cố đau thương của Giáo hội, đã tiếp thêm sức mạnh cho chính quyền Hà Nội hỉ hả ra tay, quật ngã những chứng nhân công lý quằn quại trên vũng máu của những nạn nhân vô tội.

Những hệ lụy tai hại

Ngoài những hậu quả nhãn tiền, nhờ sự im lặng đáng sợ của HĐGMVN, đã biến nhà nước Việt Nam thành “nhà nước côn đồ” đối với dân oan và giáo oan, thì người ta bắt đầu thấy có những hệ lụy, những tác hại từ chủ trương thỏa hiệp với chính quyền cộng sản của một số Đức cha thuộc HĐGMVN.

Ngày tết Trung thu 2009, trong thánh lễ dành cho các cháu thiếu nhi, linh mục quản nhiệm nhà thờ Yên Bái, giáo phận Hưng Hóa đã long trọng rước tượng HCM vào thánh đường giáo xứ để các thiếu nhi chiêm bái, hay mới đây ngày 8/5/2010, tại giáo xứ Dị Nậu, Thạch Thất, Hà Nội – thuộc giáo phận Hưng Hóa, cờ Hội thánh đã được thay thế bằng cờ đỏ sao vàng được Thánh giá dẫn đầu trong cuộc rước kính Đức Mẹ. Trong hành trình rước quanh xứ đạo, người ta còn thấy bàn thờ HCM nghi ngút khói được đặt long trọng trên đường ngang hàng với bàn thờ Đức Mẹ. (Mời quý vị xem video cuối bài viết về cuộc rước này).

Bàn thờ Hồ Chí Minh trong cuộc rước Đức Mẹ ở xứ Dị Nậu - GP Hưng Hóa
Bàn thờ: Tượng Hồ Chí Minh đặt trước tượng Đức Mẹ và Thánh giá ở xứ Dị Nậu – GP Hưng Hóa

Bài hát “Đi Hồng Binh” được cử lên long trọng trong thánh lễ phong chức linh mục tại Giáo phận Sài Gòn ngày 11/6/2010 – (thông tin đang được kiểm chứng) nếu thực sự là đúng như vậy, thì quả là một thảm họa cho Giáo Hội Việt Nam.

Như chúng tôi đã nhiều lần cảnh giác, sự kiệnNgô Quang Kiệt ra khỏi Hà Nội chỉ là khởi đầu cho một chiến dịch thôn tính Giáo Hội, biến Giáo Hội công giáo Việt nam thành một Giáo hội quốc doanh, với một Giáo hoàng áo tím và một Ban Tôn giáo chính phủ là Vatican mới cho Giáo Hội Việt Nam. chính quyền Hà Nội trục xuất đức cha Giuse

Những tiên đoán, những cảnh giác ấy nay đã manh nha và đã hình thành một đường dây để đưa Giáo Hội Việt Nam tiến lên Chủ nghĩa Xã hội, với tiêu chí “Phúc âm, Dân tộc và Chủ nghĩa Xã hội”, với lý tưởng: “Đồng hành với Dân tộc là Đồng hành với Đảng cộng sản”, bằng phương thức “đối thoại với chiếc đầu gối”, “im lặng là vàng khi tổ quốc lâm nguy”.

Giáo hội Việt Nam sẽ đi về đâu?

Đứng trước những hiện tượng này, với những người yêu mến Giáo hội, chúng tôi thiết tưởng đã tới lúc cần phải mạnh mẽ lên tiếng để làm trong sạch hóa Giáo hội, đừng để Giáo hội trở thành vật trang trí cho chế độ cộng sản chuyên quyền thối nát.

Nếu muốn Giáo hội Việt Nam thực sựđồng hành với dân tộc” thì không còn cách nào khác, các vị lãnh đạo trong Giáo hội phải can đảm làm chứng cho công lý và sự thật, lên tiếng tố cáo những bất công, trước hết là những bất công mà chính quyền Hà Nội đã gây ra cho Giáo hội Việt Nam suốt hơn 60 năm qua.

Giáo hội Việt Nam đi về đâu?

Giáo hội Việt Nam sẽ không còn là của Dân tộc Việt Nam nếu Giáo Hội đã không bắt đầu từ việc Giáo hội lắng nghe tiếng kêu cứu của người nghèo, của những người dân oan đang bị đẩy ra bên lề Giáo Hội.

Giáo hội sẽ không còn là mình khi Giáo hội đánh mất bản chất là sự hiệp thông trong sứ vụ đến với muôn dân, nhất là hiệp thông trong sứ vụ phục vụ những những người cùng khổ.

Mời xem video Cuộc rước Đức Mẹ tại Giáo xứ Dị Nậu – Giáo phận Hưng Hóa:
http://www.youtube.com/v/sKKvPUYUbOA&hl=en_US&fs=1

18/6/2010

Nữ vương Công lý


“Sự kiện Ngô Quang Kiệt”: Kỳ 9 – Phản ứng của giáo dân và cách hành động tự đào hố chôn mình của HĐGMVN

Tháng Sáu 21, 2010

Không chờ đến khi thông tin về việc thay thế Đức Cha Kiệt ra khỏi Hà Nội thì giáo dân mới bày tỏ sự phản ứng của mình trước thái độ vô cảm, im lặng (Mà trong trường hợp này không thể nói gì hơn là sự đồng lõa) của HĐGMVN mà thực chất trong đó là do dàn “lục ca áo tím” khuynh loát.

Phản xạ tự nhiên của người tín hữu

Ngay từ khi nổ ra vụ Tòa Khâm sứ, Thái Hà, nhiều tiếng nói đau đớn, đầy phẫn nộ đã cất lên đằng sau những thông tin đầy máu và nước mắt của giáo dân Hà Nội. Ngay tại TGPHN, nhiều giáo phận, nhiều giáo xứ, giáo hạt đã đồng tâm hiệp sức cầu nguyện, tỏ sự đồng hành, đồng cảm thì vẫn có những nơi án binh bất động.

Khi Tòa Khâm sứ bị bọn côn đồ vây hãm, Thái Hà bị đe dọa cả đêm bởi đám “Quần chúng tự phát… tiền” thì ngay lập tức ở GP Vinh, các linh mục Trưởng Hạt đã có cuộc họp đặc biệt. Trong cuộc họp đó mọi người nhất trí chỉ bàn đến một việc: “Nếu nhà cầm quyền CSVN liều lĩnh tấn công vào Tòa TGMHN, Tu viện Thái Hà… hoặc nổi máu côn đồ bắt đi các vị chủ chăn, thì 500.000 giáo dân Vinh hẳn nhiên xuống đường, vấn đề là có chặn lại các phương tiện giao thông ứng cứu cho Hà Nội hay không”?

Cũng chính những thông tin từ các giáo phận đã chặn bàn tay bẩn thỉu bạo lực này lại trước một tội ác trời không dung đất không tha mà chúng sẵn sàng thực hiện.

Trong khi đó, GP Bùi Chu, một giáo phận có truyền thống tiếng tăm mạnh mẽ nhất đã “lặng như tờ”. GM Hoàng Văn Tiệm, một ĐGM to béo đã không hề hé răng nửa lời để cảm thông với những người anh em đồng đạo của mình đang trước nanh sói dữ, tệ hại hơn những thông tin về tình hình giáo phận Hà Nội đã bị ngài bắt gỡ xuống khỏi bản tin các giáo xứ. Những cuộc tiếp xúc đông đảo các GM, chừng như sợ bị những người khác “cám dỗ” ngài chỉ im lặng ngồi một mình, ăn một mình và về một mình. Nhiều giáo dân Bùi Chu đã cảm thấy xấu hổ khi nói đến Đức GM giáo phận mình đã tự hỏi nhau rằng ĐGM vướng điều gì với CS, sao mà hèn thế?

Ngược lại các giáo dân khắp nơi đã tề tựu với tinh thần hy sinh về những điểm nóng, có những ngày nườm nượp người kéo về Thái Hà, Khâm sứ đến 15.000 người, những hình ảnh giáo dân về nơi nóng bỏng với khuôn mặt rạng rỡ tươi cười nó đối lập với khuôn mặt cúi thấp và bước đi lầm lũi của các GM của họ biết bao nhiêu.

Những xứ ở miền xa xôi như Yên Bái, Lao Cai, có những đoàn người đến hiệp thông với Thái Hà, với Khâm sứ, nhưng sau đó thì ĐGM đã thay bàn tay của nhà cầm quyền để trừng trị họ, một linh mục đã cất lên tiếng nói tố cáo tội ác và động viên giáo dân hiệp thông với những điểm nóng đã bị ĐGM Hưng Hóa thuyên chuyển với hình thức nhục mạ hơn một án kỷ luật.

Với Đức TGMHN Giuse Ngô Quang Kiệt, giáo dân đã đặt trọn niềm tin yêu, không chỉ giáo dân, những người yêu mến đất nước tiến bộ, yêu mến sự thật, công lý đã đặt vào ngài nhiều thiện cảm và hi vọng.

Chính vì thế, khi những âm mưu thay thế Đức TGMHN được đưa ra, phản ứng dữ dội của giáo dân và những người này quả là lớn lao chưa từng có.

Những ai đã từng đến tham dự Thánh lễ thụ phong ĐGM Phụ tá Sài Gòn Nguyễn Văn Khảm hẳn không thể quên được cảnh khi ĐHY, các ĐGM khác được giới thiệu của BTC và kêu gọi vỗ tay thì vẫn bình thường, nhưng khi Đức Cha Kiệt xuất hiện thì cả quãng trường náo động, ngài xuất hiện ở đâu thì giáo dân xông đến biểu tỏ lòng yêu mến và ủng hộ… Những điều này, chắc hẳn không một ĐGM nào dự thánh lễ đó mà không biết.

Lẽ ra, trước những biểu hiện rõ rệt của lòng dân như vậy, các ĐGM nhất là trong dàn “đồng ca áo tím” sẽ tự biết mình cần làm gì, cần điều chỉnh mình ra sao để đáp ứng được lòng mong mỏi của giáo dân và xứng đáng với nhiệm vụ mục tử của mình.

Đạo diễn và Ca trưởng của vở bi hài kịch cho GHCGVNĐạo diễn và Ca trưởng của vở bi hài kịch cho GHCGVN

Vậy nhưng các “Giám mục” này đã không “dám” để “mục”, họ thể hiện sự đố kỵ và nhỏ nhen sau những biểu hiện đó của giáo dân như lời nói của ĐGM Võ Đức Minh: “Ông ấy (ĐC Kiệt) số năm linh mục ít hơn chúng tôi thì làm sao mà khôn hơn chúng tôi được”.

Và đúng là các ngài “khôn” thật. Ngay trong chuyến AdLimina tháng 6/2009, tại Đền thờ Thánh Phaolo ngoại thành, một nhân vật trong dàn “Tam ca áo tím” là ĐGM Phaolo Bùi Văn Đọc đã được phân công để nói thẳng vào mặt Đức TGMHN lúc đó là Đức Cha Kiệt rằng: “Nếu có ai không thích cộng sản, người ấy không nên yêu cầu chúng tôi khích bác họ”.

Rồi sau đó, ĐGM Bùi Văn Đọc lại đưa ra một “Phương hướng đối thoại và hợp tác của Hội đồng Giám mục Việt Nam”. Ngay lập tức, bài viết đã nhận được sự phản ứng của nhiều tầng lớp giáo dân, giáo sỹ.

Trong Thánh lễ Thụ phong ĐGM Phát Diệm Nguyễn Năng, rừng cờ, biểu ngữ đã làm cổng chào cho các vị trong HĐGMVN và quan chức nhà nước CSVN chui qua để vào Thánh lễ, những băng rôn, những khẩu hiệu trên trán, trên đầu… nói lên nỗi lòng của giáo dân trước thông tin về Đức Cha Kiệt đã dấy lên mạnh mẽ. Rồi ngày hôm sau, tại TGM Thái Bình trong Thánh lễ nhậm chức của Đức Cha Nguyễn Văn Đệ cũng tương tự.

Có thể nói, những phản ứng của giáo dân đã thể hiện rõ ràng, thái độ của giáo dân đối với hàng Giáo phẩm đã lần đầu tiên được cất lên phân minh mạch lạc. Đây là cơ hội thật quý báu cho các ĐGM biết được lòng dân để điều chỉnh mình cho đúng đường lối Thiên Chúa mời gọi họ là “Đến để phục vụ” chứ không phải đến để áp dụng đường lối “Giáo sỹ trị” vốn đã không còn hợp thời sau Công đồng Vaticano II.

Nhắm mắt bước vào vũng lầy

Vậy nhưng, đã không có những tầm nhận thức như vậy, “Dàn đồng ca áo tím” thấy lòng dân nổi sóng đã bất chấp thực hiện nốt giai đoạn cuối của vở kịch mà họ đã dày công xây dựng và được sự hậu thuẫn, khuyến khích bởi nhà cầm quyền CSVN. Trong đầu họ, họ cho rằng đoàn “chiên” Hà Nội nói riêng và đoàn chiên Việt Nam nói chung, thực chất chỉ là một đàn cừu không hơn không kém, đuổi là đi, lùa là về chuồng, tất cả quyền lực nằm trong tay họ.

Chiến dịch vận động, tỉa tót để nhằm đẩy được Đức Cha Kiệt ra khỏi Hà Nội được vận hành rất nhịp nhàng, ăn khớp. Những ngày đó, theo thông tin chúng tôi nhận được, thì Tòa GM Nha Trang đã trở thành đại bản doanh cho những cuộc họp thực hiện chiến dịch này không chỉ của các ĐGM trong nhóm đồng ca, mà là của cả các cán bộ, quan chức nhà nước từ Hà Nội vào, từ Sài Gòn xuống.

Tòa Giám mục Nha Trang, đại bản doanh vở bi hài kịch của GHVNTòa Giám mục Nha Trang, đại bản doanh vở bi hài kịch của GHVN

Ngay chính trong GP của Giám mục Võ Đức Minh, giám mục Nha Trang đã thể hiện rất rõ đường lối cai trị đàn cừu như thế và đã rất “thành công”. Đó là đường lối yêu thương giáo dân đến cùng… đường và dùng lời Chúa bịt miệng giáo dân rất hiệu quả với phương châm “Ý bề trên là Ý Chúa”.

Tại GP Nha Trang, các vị trọng trách được ĐGM Võ Đức Minh chọn, đều có “thành tích” mà nhà cầm quyền CSVN rất khoái, những gót chân an ninh nắm được, cũng chính là cơ hội để họ thăng tiến tại GP này. Một giáo dân đã nói với chúng tôi như sau: Các linh mục địa phương đều được giám mục chăm sóc kỹ “yêu thương đến cùng đường” nhất là những cha trước đây không muốn ngài về Nha Trang.  Nhìn vào TGM NQK, các linh mục địa phương khiếp sợ trước uy dũng của ngài. Trên miệng vị GM luôn luôn phát ra câu: “các linh mục yêu quý”, nhưng qua cách đối xử trở thành “các linh mục yêu quái của tôi”.

Trong khi đó, nhân vật thứ hai trong “Tam ca áo tím” là ĐGM Bùi Văn Đọc đã từng hô hào “Nếu có ai không thích cộng sản, người ấy không nên yêu cầu chúng tôi khích bác họ” để HĐGMVN thực hiện “Phương hướng đối thoại”. Rồi ngài cũng dõng dạc tuyên bố: “Chúa chỉ đòi hỏi chúng tôi “can đảm nói sự thật khi cần”, dù phải trả giá bằng mạng sống”.

Vậy nhưng chẳng cần trả bằng một cái gì ngoài lời nói, ngài cũng đã không đủ khả năng ngay cả khi Thánh Giá bị nhục mạ và đập tan.

Nhưng khi các ĐGM thực hiện đường lối “Im lặng là vàng… úa” bị chỉ trích và đòi hỏi, thì chính ngài lại đưa tấm gương của những người hồi giáo cực đoan khi lãnh tụ tinh thần họ bị xúc phạm để làm “phương hướng hành động” cho giáo dân.(!) Thậm chí, những tiếng nói không vừa lòng ngài, ngài đều xếp vào “thế lực thù địch” – một thành ngữ mà chỉ có CSVN hay dùng.

Hỡi ôi, miệng lưỡi của những người được gọi là Giám mục nhưng đã nhúng sâu vào âm mưu của bọn vô thần và trở thành công cụ của chúng.

Sau khi sự kiện Ngô Quang Kiệt được bạch hóa, hàng ngũ giáo dân Hà Nội chán nản trước tình hình Giáo hội, vậy nhưng đừng tưởng rằng đến đó là có thể kết thúc vở kịch.

Tự đào hố chôn mình

Những cuộc đón rước tưng bừng, hồ hởi, những nụ cười trên môi giáo dân khi đón Đức Cha Kiệt trước đây đã không còn chỗ để tồn tại khi ngài đã ra đi và giáo dân được nhận về một Đức TGM mà họ chưa nhìn thấy “Nhân danh Chúa mà đến” cách rõ ràng, nhưng họ nhìn thấy rõ ràng nhất là ngài đã đến “Nhân danh Nghị quyết của Thành Ủy Hà Nội”.

Vì vậy mà lòng dân xáo trộn, lòng người chao đảo, hẳn điều đó đã làm lắm vị không yên vì tự nhiên “đàn cừu” lại giở chứng?

Nhưng, dù các vị đó có bằng lòng hay không, thì điều đó không ngăn cản lòng tin của Giáo dân Hà Nội vào Thiên Chúa và vào Hội Thánh của Người.

Xin nhắc lại rằng Giáo hội, không chỉ là một vị Giám mục, Hồng Y nào đó, mà Giáo hội là cả hơn 6 tỷ người trên thế giới.

Tấm lòng giáo dânTấm lòng giáo dân

Và Thiên Chúa mà giáo dân tin, không phải là những Giám mục, những chức sắc chỉ biết ngậm miệng ăn tiền, thỏa hiệp với bạo quyền, đi ngược lại sứ mệnh của Giáo hội là “Vì những người đớn đau, nghèo khổ và phần rỗi của các linh hồn”.

Thật đã đến lúc cần suy nghĩ một điều: Đến trước Ngai tòa Thiên Chúa, Chúa cũng có thể hỏi một Giám mục như một giáo dân: “Khi ta đói, các ngươi đã không cho ăn, khi ta rách rưới, các ngươi đã không cho ta mặc” Thì khi đó, các ĐGM thỏa hiệp sẽ trả lời ra sao?

Hội đồng Giám mục Việt Nam đã có một thời được mọi giáo dân ngưỡng vọng và kính phục,chỉ cần nghe tên, mọi tín hữu đã thấy được niềm tin và lòng tự hào về tổ chức này. Tổ chức này đã trở thành nơi “thiêng liêng” được giáo dân dành cho sự kính trọng và tin tưởng đặc biệt.

Nhưng! Hội đồng Giám mục Việt Nam lại là một tổ chức lỏng lẻo không có nguyên tắc, không quy tắc, không có đường lối rõ ràng đã thể hiện sự lúng túng, bất nhất và thiếu sự nhất quán, chặt chẽ đã để cho một nhóm khuynh loát, lèo lái đi theo con đường thỏa hiệp với mỹ từ “Đối thoại” đã dần dần thể hiện những yếu kém của mình.

Phải khẳng định rằng, trong đó không thiếu các ĐGM đạo đức và hăng say, không thiếu các ĐGM thật sự là “mục tử nhân lành”.

Nhưng như ĐHY Phạm Minh Mẫn vẫn thường hay dùng “thói đời” là vậy. Những người công chính, ít khi quyết liệt và mạnh mẽ cho bằng con cái thế gian. Những cuộc họp, những buổi luận bàn, các ĐGM đạo đức ngại va chạm vì sự hiệp nhất, vì tình yêu thương đã phải nhường diễn đàn cho “Dàn đồng ca” có thể lực điều khiển và khuynh loát, hướng dẫn đưa HĐGMVN đi vào ngõ cụt khó lối thoát.

Khi Thánh giá Đồng Chiêm bị đập nát, khi các linh mục, giáo dân bị đánh tơi bời, HĐGMVN đã im tiếng dù đã có bao tiếng kêu than, đòi hỏi rất thẳng thắn.

Vậy thì làm gì có cơ hội để HĐGMVN lên tiếng trong đời sống giáo hội và xã hội?

Và đó cũng chính là vấn nạn mà HĐGMVN đang gặp phải, chưa thể dứt ra khỏi những vết trượt mình đã làm nên.

Còn giáo dân, những bức xúc sẽ qua đi, nhưng để tìm lại trong họ những gì đã có là lòng tin yêu, sự mến phục và lòng trung tín vâng phục tuyệt đối như trước đây, hẳn là điều không dễ dàng.

Đó chính là một thảm trạng của GHCGVN hiện nay.

Nữ Vương Công Lý

Kỳ tới: Giáo hội sẽ đi về đâu?


Những thông tin quý giá từ Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn?

Tháng Sáu 21, 2010

Đức HY cũng nói tiếp: “trong khi thực hành đường hướng đó, Bộ luôn lắng nghe và tôn trọng ý kiến cùng bản thân của đương sự” (Tức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt) và “Đức Cha Ngô Quang Kiệt xin từ nhiệm Tổng Giám mục Hà Nội vì lý do sức khoẻ”. Điều này khác với những gì ngài đã nói với Vietvatican.net rằng “Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt cương quyết xin từ nhiệm vì lý do lương tâm”.
Chúng tôi xin đăng bài phỏng vấn ĐHY Phạm Minh Mẫn để rộng đường dư luận.

Ngày 11.6.2010, Website TGP.TPHCM phỏng vấn ĐHY GB. Phạm Minh Mẫn về chuyến đi Vatican từ 30.5 đến 3.6.2010

WGPSG — Vừa qua, ĐHY GB. Phạm Minh Mẫn đã thực hiện một chuyến đi Vatican từ ngày 30.5.2010 đến 3.6.2010, sau đó đi thăm thân nhân ở Houston, USA, rồi về tới Việt Nam vào chiều ngày 8.6.2010. Phóng viên website Tổng Giáo phận TP.HCM đã xin gặp và phỏng vấn ĐHY về chuyến đi này.

1. Phóng viên: Chúng con xin chúc mừng ĐHY đã đi Vatican và trở về bình an khoẻ mạnh. ĐHY có thể cho chúng con biết lý do và mục đích của chuyến đi này?

Đức Hồng y: Trong tình hình một số ý kiến trên mạng hay qua truyền tai nhau, tạo nên dư luận gây ít nhiều hoang mang và bất ổn trong cộng đồng giáo hội và xã hội, ví dụ như một vài dư luận cho rằng có sự tắc trách của Bộ Truyền Giáo, sự thoả hiệp của Bộ Ngoại Giao, sự cấu kết của một ít nhân vật trong Giáo Hội vì tư lợi, sự ngây ngô của Vatican…, một số giám mục đề nghị tôi đi tìm hiểu sự thật “thực” tận gốc rễ, vì tin rằng chỉ có sự thật “thực”, chứ không phải dư luận hay sự thật “ảo”, mới đem lại sự ổn định cho đời sống trong cộng đồng giáo hội cũng như xã hội.

2. PV: ĐHY có thể cho chúng con biết diễn tiến của chuyến đi này?

ĐHY: Tôi rời Sài Gòn vào chiều Chúa Nhật 30.5.201, và sáng Thứ Hai 31.5, đến Rôma.
. Chiều Thứ Hai 31.5, gặp gỡ và thăm hỏi anh em linh mục, tu sĩ, giáo dân VN tôi gởi học tại Rôma.
. Sáng Thứ Ba 1.6, gặp Đức Tổng Giám mục Dom. Mamberti, Ngoại trưởng Vatican, gần một tiếng đồng hồ. Sau đó gặp Đức Ông Ern. Ballestrero, Thứ trưởng, trong một giờ.
. Chiều Thứ Ba 1.6, tôi đến thăm ĐHY Rog. Etchegaray đang phục hồi sau tại nạn té gẫy xương đùi.
. Sáng Thứ Tư 2.6, gặp ĐHY Ivan Dias, Tổng trường Bộ Truyền Giáo trong một tiếng rưỡi đồng hồ.
. Chiều Thứ Tư 2.6, gặp gỡ linh mục, tu sĩ VN đang làm việc tại Vatican.

3. PV: ĐHY có thể cho chúng con biết nội dung của những cuộc gặp gỡ trong chuyến đi này?

ĐHY:
– Gặp gỡ và trao đổi với Bộ Ngoại Giao Vatican: Sau khi nghe tôi giải bày tình hình do dư luận tạo ra, Đức Tổng Giám mục Mamberti, Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao Vatican, nói về phần vụ của Bộ Ngoại Giao và đường hướng phục vụ lợi ích của Giáo Hội địa phương và toàn cầu trong sự tôn trọng ý kiến của người liên hệ. Đức Ông Ballestrero, Thứ Trưởng, cho biết: trong khi thực hành đường hướng đó, Bộ luôn lắng nghe và tôn trọng ý kiến cùng bản thân của đương sự, luôn lưu tâm đến chức vụ cùng đời sống của đương sự trong tương quan với xã hội. Đức Ông có cho biết rằng: khi Bộ Ngoại Giao Vatican thi hành nhiệm vụ thông báo cho Chính phủ Việt Nam quyết định của Đức Thánh Cha chấp thuận lời Đức Cha Ngô Quang Kiệt xin từ nhiệm Tổng Giám mục Hà Nội vì lý do sức khoẻ, Bộ có nói rõ với Chính Phủ Việt Nam rằng Đức Thánh Cha quyết định như thế vì tôn trọng tiếng nói lương tâm của Đức Cha Ngô Quang Kiệt.

– Gặp gỡ và trao đổi với ĐHY Etchegaray: ĐHY Etchegaray cho tôi biết một chi tiết về tai nạn của Ngài: khi Ngài bị xô té, thì một vệ sĩ cũng bị ngã và đè lên làm gãy xương đùi của Ngài. Ngài nói rằng Ngài cũng biết dư luận xôn xao vì việc thay đổi nhân sự ở Toà Tổng Giám mục Hà Nội. Chúng tôi rất tâm đắc với nhau về việc lắng nghe tiếng nói của dân Chúa. Tôi có thêm rằng, ngoài ra, người dẫn dắt dân Chúa còn phải lắng nghe Chúa Thánh Thần muốn nói gì qua tiếng nói của dân Chúa, mới có thể trung thành thực thi ý Chúa, mới có thể đồng hành cùng hướng dẫn dân Chúa đi trong đường lối của Chúa. ĐHY Etchegaray hỏi tôi: có dự kiến đi gặp Đức Thánh Cha không? Tôi trả lời rằng tôi nghĩ hai Bộ Ngoại Giao và Truyền Giáo cũng đủ giúp tôi biết sự thật mà tôi muốn tìm hiểu rồi, nên không muốn quấy rầy Đức Thánh Cha luôn bận rộn nhiều việc, nhiều vấn đề.

– Gặp gỡ và trao đổi với Bộ Truyền Giáo: Sau khi nghe tôi giải bày tình hình, Đức Hồng Y Ivan Dias, Tổng trưởng Bộ Truyền Giáo cho biết về phần vụ và đường hướng làm việc của Bộ. Trong khi phục vụ lợi ích của Giáo Hội, Bộ luôn lắng nghe và tôn trọng ý kiến cùng bản thân của người liên hệ. Chính ngài thường xuyên đệ trình và trao đổi với Đức Thánh Cha về mọi diễn biến và tình hình liên hệ, để Đức Thánh Cha suy nghĩ, cầu nguyện và quyết định. Và trước khi quyết định, Đức Thánh Cha lắng nghe đương sự. Chính vì tôn trọng tiếng nói lương tâm của Đức Cha Ngô Quang Kiệt mà Đức Thánh Cha mới chấp nhận đơn xin từ nhiệm Tổng Giám mục Hà Nội. Đồng thời, với kinh nghiệm 30 năm phục vụ ngành Ngoại Giao của Vatican trong nhiều nước như Việt Nam, Đức Hồng Y Dias có lưu ý đến nhiệm vụ của các giám mục trên đất nước Việt Nam hôm nay: nhiệm vụ loan báo Tin Mừng, dẫn dắt các tín hữu đi trong ánh sáng đức tin, xây dựng Giáo Hội hiệp thông và hiệp nhất trong tình bác ái huynh đệ. Và ngài khuyên người công giáo Việt Nam trên khắp thế giới hãy chuyên cần cầu nguyện với Đức Mẹ La Vang là Nữ Vương ban sự bình an. ĐHY Dias cho biết vào Thứ Bảy 29.5.2010, ngài cũng đã gặp và trình báo cho Đức Thánh Cha về tình hình Giáo Hội tại VN, cả việc tôi đến Rôma để gặp gỡ hai Bộ.

ĐHY: chuyến đi Vatican từ 30.5 đến 3.6.10

4. PV: ĐHY có thể cho chúng con biết nhận định của ĐHY về chuyến đi nầy?

ĐHY: Chuyến đi nầy cho tôi thêm những kinh nghiệm mục vụ, cụ thể như sau:

(1) Trước mọi vấn đề nảy sinh từ cuộc sống trần thế, nhiệm vụ chính của chủ chăn là lắng nghe và tìm hiểu, đồng hành và hướng dẫn dân Chúa đi trong đường lối của Chúa là Đấng làm chủ lịch sử, tiến bước trên Con Đường Giêsu là Con Đường Tình Yêu dẫn đến sự sống dồi dào của Chúa Phục Sinh. Điều chủ chăn cần luôn ghi khắc trong lòng là phải nhờ ơn Chúa, cùng với ơn tin cậy mến là ơn khôn ngoan, ơn sức mạnh, ơn hiệp nhất, ‘người thuyền trưởng’ mới có thể vững tay lái ‘con thuyền Giáo Hội’ vượt qua mọi cơn sóng gió ba đào ở mọi thời và trong mọi chế độ xã hội nơi cõi trần.

(2) Trong mọi hoàn cảnh, lúc yên hàn hay lúc gian truân, hãy kiên vững tiến bước trong ánh sáng chân lý và tình thương cứu độ của Chúa. Chỉ Lời Chúa mới là ánh sáng chân lý trường tồn. Mọi sự con người nghĩ ra, sẽ qua đi. Trời cao hơn đất bao nhiêu, sự khôn ngoan của Thiên Chúa cũng cao hơn sự khôn ngoan của loài người bấy nhiêu.

(3) Có một định luật: nhân cách con người được cấu thành bởi ba yếu tố: một là di truyền, hai là môi trường (gia đình, học đường, cộng đồng xã hội, giáo hội), ba là ý thức và ý chí tự do của mỗi người. Thể theo định luật nầy, khi cộng đoàn tín hữu lâm vào tình trạng ít nhiều thiếu sự nhất trí và hợp nhất, khi một số tín hữu để thói đời lôi cuốn, để lòng đạo phai mờ dần, thì các mục tử đều có phần trách nhiệm. Và trách nhiệm ở đây là việc giáo dục, huấn luyện, trợ lực cho mọi tín hữu biết luôn chung sức lấy Lời Chúa làm nền tảng, làm trụ cột để xây đắp, gia cố những ngôi nhà gia đình và cộng đoàn, giáo hội và xã hội, ngày càng thêm vững bền.

(4) Ngoài ra, những cuộc gặp gỡ và trao đổi cũng giúp tôi yên tâm và thêm xác tín về đường hướng mục vụ tôi đang tiến hành trong gia đình giáo phận. Cụ thể như những gì tôi đề xuất trong “Lời Chủ chăn” gởi gia đình giáo phận trong tháng sáu nầy, phù hợp với đường lối của Chúa và Giáo Hội, không lạc đạo, không phản đạo, như một ít người tưởng.

5. PV: ĐHY có thể cho chúng con biết: sau khi rời Vatican vào ngày 3.6.2010, ĐHY còn đi thăm những nơi nào nữa?

ĐHY: Rời Roma, tôi đến Houston, USA, để làm hai việc:
– một là, thăm lại gia đình thân thuộc (đã lâu tôi chưa có dịp gặp lại gia đình) và làm lễ giỗ cho bà cô họ đã mất 3 năm nay;
– hai là, được người thân giới thiệu, tôi gặp gỡ đối tác sẵn sàng đầu tư theo phương thức BOT cho những dự án mục vụ trong gia đình giáo phận.
Tôi dự kiến về kịp lễ Thượng Thọ Bát Tuần của Đức Cha Emmanuel, Giám mục Cần Thơ, vào ngày 8.6.2010. Thế nhưng, vì không có chuyến bay sớm, nên mãi đến chiều 8.6.2010 tôi mới về tới nhà.

PV: Chúng con rất vui mừng vì ĐHY đã có một chuyến đi Vatican tốt đẹp. Xin chân thành cám ơn ĐHY.

Nguồn: http://tgpsaigon.net/baiviet-tintuc/20100612/5281