Nghị Quyết Kêu Gọi Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc Can Thiệp Cho Cồn Dầu

Tháng Bảy 31, 2010

Ngày 29 tháng 7, Dân Biểu Christopher Smith đưa vào Hạ Viện Nghị Quyết Số H Res 1572, kêu gọi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, Uỷ Hội Hoa Kỳ Về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế, và Liên Hiệp Quốc điều tra những hành động đàn áp ngày càng thêm trầm trọng đối với xứ đạo Cồn Dầu.

“Cộng đồng người Việt ở khắp Hoa Kỳ cần đồng lòng và dồn sức để vận động Hạ Viện thông qua nghị quyết này trong vòng 6 tuần tới đây,” Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành BPSOS, phát biểu.

Mục đích của Nghị Quyết là “lên án và bày tỏ sự xót xa về tình trạng bạo lực, đe doạ, phạt vạ, và sách nhiễu hứng chịu bởi người dân ở Cồn Dầu, Đà Nẵng, vì đã tìm cách để bảo vệ đất đai, nghĩa điạ mang tính lịch sử, và những tài sản khác của xứ đạo, và để nhận được sự phân xử công bằng đối với cuộc tranh chấp tài sản, và vì những lý do khác.”

Sau phần trình bày về bối cảnh xứ đạo Cồn Dầu và diễn tiến của cuộc đàn áp ngày càng leo thang, bản Nghị Quyết này nhấn mạnh rằng nhiều công dân Hoa Kỳ có thân nhân ở Cồn Dầu là nạn nhân của sự đánh đập, tra tấn và giam cầm của công an.

Nghị quyết kêu gọi chinh quyền Việt Nam bắt các giới chức liên luỵ phải chịu trách nhiệm về hành động bạo lực, bắt bớ, tra tấn và đánh chết người. Nghị quyết cũng nhắc nhở chinh quyền Việt Nam rằng những vi phạm nhân quyền trong vụ Cồn Dầu và trong những trường hợp khác sẽ có ảnh hưởng đến quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam.

Một cách cụ thể, bản nghị quyết kêu gọi Tổng Thống Hoa Kỳ đưa vấn đề ra Hội Đồng Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc. Nghị Quyết kêu gọi Ngoại Trưởng Hoa Kỳ bảo đảm rằng Việt Nam tuân thủ những cam kết tại buổi Duyệt Xét Toàn Thể Định Kỳ (Universal Periodic Review) về nhân quyền tại Liên Hiệp Quốc hồi năm ngoái.

Tại buổi duyệt xét tháng 5 năm 2009 Việt Nam đã cam kết sẽ mời các phúc trình viên của Liên Hiệp Quốc đến Việt Nam kiểm tra tình trạng tra tấn và những đối xử tàn ác, bất nhân và hạ nhân cách; và tình trạng tự do tôn giáo.

Theo Ts. Thắng, người đã đóng góp nhiều cho nội dung của bản nghị quyết, “từ đó đến nay chinh quyền Việt Nam, qua những cuộc công kích nhắm vào các tôn giáo, đã vi phạm những tiêu chuẩn căn bản của Liên Hiệp Quốc vế những lãnh vực này.”

Nghị Quyết H Res 1572 kêu gọi Toà Đại Sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam đến thăm Cồn Dầu và những gia đình nạn nhân, kể cả gia đình của anh Nguyễn Thành Năm, người bị công an đánh chết.

“Toà Đại Sứ Hoa Kỳ cần tiếp tục nêu lên với chinh quyền Việt Nam các vấn đề mà làng Cồn Dầu phải đối phó, kể cả tình trạng vô tội vạ, đánh đập, phạt vạ, và gây án mạng của công an…,” bản nghị quyết viết.

Bản nghị quyết cũng kêu gọi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ liên tục nêu các vấn đề vi phạm nhân quyền, đàn áp tự do tôn giáo, và đặc biệt vấn đề Cồn Dầu, trong các cuộc tiếp xúc với chinh quyền Việt Nam.

Cuối cùng, bản nghị quyết kêu gọi Uỷ Hội Hoa Kỳ về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế đến thăm các giáo dân Cồn Dầu và phúc trình với Quốc Hội.

“Tôi kêu gọi cộng đồng người Việt ở khắp Hoa Kỳ vận động cho bản nghị quyết sớm được thông qua,” Ts. Thắng nói.

Kể từ ngày hôm nay Quốc Hội bãi khoá cho đến giữa tháng 9 để các vị dân cử về làm việc ở vùng cử tri của mình. Theo Ts. Thắng đây là thời điểm lý tưởng để cộng đồng người Việt ở các nơi lập phái đoàn tiếp xúc với các vị dân cử đại diện cho mình, giải thích cho họ hiểu về tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam, và kêu gọi họ ủng hộ Nghị Quyết H Res 1572. 


Nguồn: http://www.machsong.org

Advertisements

Các “ngài” muốn dẫn dắt giáo dân đi theo con đường nào đây?

Tháng Bảy 31, 2010

Tôi vẫn còn nhớ trong chuyến đi Rôma của các giám mục Việt Nam năm 2009, dư luận đã bàn tán xôn xao về câu nói gây nhiều tranh cãi của một vị trong đoàn, Đức cha Bùi Văn Đọc, giám mục giáo phận Mỹ Tho và cũng là chủ tịch ủy ban Giáo lý & Đức tín của HĐGMVN “Nếu có ai không thích cộng sản, người ấy không nên yêu cầu chúng tôi khích bác họ”.

"Cùng nhau đi Hồng Binh"?

Hẳn chưa ai quên những thông tin được Nữ Vương Công Lý phổ biến liên quan đến thánh lễ kết thúc năm Linh mục và tấn phong 33 tân linh mục tại Sài gòn. Thánh lễ được cử hành trọng thể với sự hiện diện của vị Hồng y TGM và vị Giám mục Phụ tá cùng với sự tham dự của nhiều linh mục, tu sĩ và giáo dân. Ở phần cuối thánh lễ, dàn kèn đồng đã cử bản “Cùng nhau đi Hồng binh”, một bản nhạc của cộng sản.

Người ta lấy làm lạ là cho dù chỉ là một giáo dân bình thường cũng biết nếu không phải là thánh nhạc thì không được phép xử dụng trong nhà thờ huống hồ các trưởng ca đoàn, trưởng ban nhạc là những người biết rõ các quy định về việc xử dụng thánh nhạc trong phụng vụ. Những người có trách nhiệm trong buổi lễ long trọng này càng phải hiểu rõ ngay cả những bản thánh nhạc cũng phải được Giám mục chuẩn thuận mới được phép xử dụng trong nhà thờ. Thánh nhạc dùng trong nhà thờ phải có lời lẽ phù hợp với việc ca tụng Chúa và thêm lòng sốt sắng cho giáo dân chứ đâu có thể chứa đựng những ngôn từ như:

“Đừng cho quân thù thoát
Ta quyết chí hy sinh”
Hay là:
“Mong thế giới đại đồng
Tiến lên quân Hồng”

Thật không thể tin được trong một thánh lễ long trọng như thế mà những người có trách nhiệm lại có thể cẩu thả đến độ cho xử dụng một bản nhạc sặc mùi cộng sản, hoàn toàn không thích hợp cho một buổi lễ Công giáo. Điều lạ lùng hơn nữa là sau sự việc này mặc dầu Nữ Vương Công Lý đã đặt vấn đề, TGP Sài gòn vẫn cứ im hơi lặng tiếng, không có lấy một lời giải thích. Không biết có phải vì sợ phải nói một lời xin lỗi hay là việc xử dụng bản nhạc này có chủ đích, đã được dàn dựng nhằm phục vụ cho một toan tính nào đó?

"Bàn thờ vọng" của Đức Cha Chương trong cuộc "Đức Mẹ và Thánh giá rước cờ đỏ sao vàng"

Tệ hại hơn nữa là sự việc mới diễn ra tại giáo xứ An Thịnh cũng thuộc giáo phận Hưng Hóa còn đang là tin nóng bỏng trên Nữ Vương Công Lý. Giáo xứ này dưới sự coi sóc của linh mục Nguyễn Văn Giang thuộc Dòng Đa Minh được gửi đến phục vụ với tư cách là Phó xứ. Linh mục Giang đã làm một việc trái khoáy, chẳng ra thể thống gì khi ông mời chủ tịch UBND và Mặt trận tổ quốc xã đến nhà thờ chứng kiến cuộc bầu cử Ban Hành Giáo. Linh mục Giang đang làm cái trò quái qủy gì vậy? Chẳng lẽ ông không biết việc bầu cử Banh Hành Giáo là sinh hoạt trong nội bộ giáo xứ không có liên quan gì đến chính quyền? Không hiểu khi hành động như vậy linh mục Giang muốn chứng tỏ điều gì? Linh mục Giang đang phục vụ Giáo hội hay ông là kẻ thừa hành của đảng cộng sản?

Thưa các “ngài”, các “ngài” đang dẫn dắt giáo dân đi theo con đường nào đây? Có phải các “ngài” đang toan tính tách rời khỏi Giáo hội “Thánh thiện, Công giáo và Tông truyền” để đi theo cái mô hình quái dị “Phúc âm, Dân tộc và Chủ nghĩa xã hội”?
Lạy Chúa. Qúa nhiều việc đã xảy ra trong Năm Thánh làm đau lòng con cái GHVN. Nhưng tạ ơn Chúa, nhờ vậy mà chúng con mới nhận chân được đâu là việc thật và đâu là những con nguời gỉa dối để mà cảnh giác.

Lại Thế Lãng
Vermont – USA


Chia Sẻ Nỗi Đau Với Giáo Dân Cồn Dầu

Cồn Dầu, thương qúa Cồn Dầu ơi

Giữa cơn nguy khốn bị bỏ rơi

Trong nhà không thấu còn ai thấu

Sao đành tiếp sức chuyện di dời

Đi đâu ôi biết đi về đâu

Sống không đồng ruộng sống sao đây

Cốt được lòng trên mặc sống chết

Thương người, bác ái  quên hết rồi?


Rời bỏ quê cha ai không đau

Ruộng vườn, nhà cũa bỏ lại sau

Thu hồi hai tiếng đơn giản qúa

Chỉ tội dân đen khóc dở cười

Giữ lại nhà thờ đuổi giáo dân

Chủ trương quái lạ tính gì đây

Thân cô, thế yếu không bênh đỡ

Can chi cái chuyện “đứng” hay “qùi”

Cồn Dầu ơi cùng nhau sát cánh

Luôn một lòng một ý bên nhau

Thế gian dù lắm mưu sâu

Quyết tâm giữ vững niềm tin chẳng sờn

Lại Thế Lãng

Vermont – USA


Tâm thư kính gửi Hội Đồng Giám mục Việt Nam

Tháng Bảy 31, 2010

Düsseldorf, ngày 30.7.2010

Kính thưa Hội Đồng Giám Mục Việt Nam,

Đọc lại các bài viết của mình, con cảm thấy không được vui vì những lời lẽ mà, vạn bất đắc dĩ, con phải dùng để góp ý với Cha Giang OP hay các ngài khác có Thiên Chức Linh Mục và được quyền tha tội cho con! Xem nhiều bài trên các mạng, nhất là bài ”Chúng ta đang sống trong sự thương xót của Trời” của ông Trường Sơn và bài ”Lời Tuyên Hứa của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam” của ông Bút Xuân Trần Đình Ngọc” đăng ở Ba Cây Trúc, con thấy càng xót xa, không phải vì lời lẽ của hai tác giả ấy, mà vì sự IM LẶNG của Hội Đồng Mục Tử Việt Nam, trong đó có các ngài đang sống ở nước ngoài có tự do, dân chủ! Sự IM LẶNG ấy là lý do khiến con viết ”bức tâm thư này”.

Hồi còn ở Tiểu Học, xem bài ”Hãy cho tôi một Linh Mục công giáo!” trong Nguyệt San La Vang, con liền có ý hướng đi TU vì chuyện kể như sau:

Mục Sư Tin Lành nọ bị tai nạn, biết mình sẽ lìa đời, nhưng lại cần một Linh Mục công giáo! Dù vậy, người ta vẫn chở đến cho nạn nhân một Mục Sư khác. (Con xin tạm gọi là Mục Sư B.) Mục Sư A không chịu, cứ lặp đi, lặp lại ước nguyện của mình! Thay vì thuyết giảng cho ”đồng ngôn sứ” cùng Đạo, Mục Sư B nói: ”Tôi là Linh Mục công giáo đây!” Sau khi nêu lên các bằng chứng để cho Mục Sư A tin mình, Mục Sư B nhìn xem phản ứng của ông ta… Và sự thật sau đây khiến mọi người có mặt tại chỗ phải sửng sốt. Mục Sư A nói: ”Tôi cũng là Linh Mục công giáo!” Thế là hai Mục Sư cùng òa lên khóc vì, dù đã không trung thành với Giáo Hội Công Giáo, các ngài vẫn còn là LINH MỤC! Anh-Em nhận ra nhau! Bí Tích Hòa Giải được cử hành. Cả hai Linh Mục không thấy băn khoăn trước mặt mọi người đang im lặng để nghe lòng thổn thức! Cuối cùng, Linh Mục A được Chúa gọi về cõi vĩnh hằng!

Kính thưa Hội Đồng Giám Mục,

Tục ngữ Việt Nam nói: ”Im lặng là vàng.” Mà vàng là kim loại quý, cần được sử dụng đúng lúc. Chúa giữ im lặng trước Công Nghị của thượng tế Caipha đang tìm cách vu khống Ngài để kiếm cớ được phép giết Ngài công khai, nhưng không tìm ra! Tuy nhiên, sau khi thượng tế này ”hỏi bẩy” Ngài có phải là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa không, Ngài dõng dạc”Chính như lời ông nói. Song tôi nói cho các ông hay: Từ nay, các ông sẽ thấy Con Người ngự bên hữu (Đấng) Quyền Năng và đến trên mây trời.” tuyên bố:

Qua Lời khẳng định có nghĩa Ngài cũng là Thiên Chúa như CHA, biết rằng mình sẽ bị kết án tử hình, Chúa vẫn không SỢRAO GIẢNG các Mầu Nhiệm: Giáng Sinh, Khổ Nạn, Phục Sinh của Ngài như Tân Ước đã ghi lại và còn RAO GIẢNG thêm Mầu Nhiệm TRỞ LẠI của Ngài như lời tiên tri trong Sách Đa-ni-en 7,13! bởi vì Ngài muốn nêu gương cho chúng ta: Phải

Đức Mẹ cũng im lặng! Ngài chỉ lên tiếng khi cần thiết như Tân Ước đã tường thuật, đặc biệt là trong Tiệc Cưới Cana: ”Con ơi, nhà này hết rượu!” Câu nói của Mẹ quá tuyệt vời bởi vì Ngài biết rằng Dân Chúa đang ngóng chờ Đấng Cứu Tinh mà Thiên Chúa đã hứa ban cho nhân loại! Phép lạ ở Tiệc Cưới Cana, theo Lời Mẹ xin với Chúa, là KIM CHỈ NAM từ ĐIỂM KHỞI HÀNH dẫn đến TIỆC CƯỚI với CHIÊN TRÊN TRỜI! Rượu trong Cựu Ước là tiền trưng cho TIN MỪNG (Joel 4, 18; Amos 9, 13; Zacaria 9, 17: ”…và rượu thơm dịu dàng cho trinh nữ.”) Mẹ chính là Ngôn Sứ mới,Eva mới mang Chúa đến với mọi người! Cho nên, không như nhiều người hiểu lầm hay cố tình xuyên tạc, câu trả lời của Chúa càng chứng minh rằng ”Chúa và Bà cưu mang, sinh thành, nuôi dưỡng NGÀI” có quan hệ bất khả phân ly trong Chương Trình Cứu Rỗi! Bằng chứng là Mẹ không buồn, mà còn dạy các người hầu bàn (cũng là HĐGM và chúng con hôm nay) như vầy: ”Ngài bảo gì, cứ làm theo.” Một khi Chúa đã yêu thì ”nước lạnh cũng biến thành rượu!”

Kính thưa Hội Đồng Giám Mục,

Giữa đêm khuya, ngồi xem video nơi NVCL mà Cha Giang gọi là TRANG CỦA SATAN, con khóc khi nhìn Giáo Dân ”vĩ đại, muôn vàn kính yêu” ở tận ngoài Bắc đang quỳ bên Mẹ, nước mắt dầm dề…kêu van cùng Ngài. Con chợt nhớ đến lời của Tiên Tri Ximêon: ”Một luỡi gươm sắt sẽ xuyên qua lòng Bà vì người ta phản nghịch cùng Con của Bà!”, đến Tượng Pietà ở Núi Gò, Đồng Đinh, Ninh Bình, Thánh Giá Đồng Chiêm bị đập phá, đến hàng chữ ”Ma Túy! Hãy tránh xa!” được Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ”Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” cho phép ghi vào THẬP ÁC của Chúa Giêsu, đến Tượng Mẹ bị bứng đưa lên xe, bị đem đi ”cầm tù” một thời gian ở nơi khác, đến việc Mẹ bị đảng viên nào đó gọi trên mạng là ”con đĩ do thái…”, đến lời mỉa mai, cách đọc, cách lên giọng của vài người ở âm ”Nữ,Vương, Công””Lý”, tai nghe, may mà màng nhĩ chưa bị thủng! Nếu người ta ca tụng Mẹ như Giáo Phận Vinh lên giọng ở âm /a/ (stress on the sound /a/ in ”Maria”) thì lại làm chúng con vui mừng, nhỏ lệ. Ước chi Đức Cha Hợp cho phép các Giáo Phận khác bắt chước mà hát: ”Tung hô Maria! Mẹ là Mẹ Giáo Phận con!” và đặc biệt là ở âm cuối

Con kính xin HĐGMVN vui lòng cho phép con được hỏi: Vì cớ làm sao mà HĐGM nói chung và đại đa số Mục Tử phải IM LẶNG trước vô số tệ nạn khác đang giày xéo Quê Hương Việt Nam gấm vóc và mọi Tôn Giáo? Chẳng lẽ chúng ta hết rượu là Ơn Khôn Ngoan của Thánh Linh? Nếu HĐGM chỉ cho chúng con ”trái của Thánh Linh” như trong Galat 5, 22, 23 thì con e rằng chẳng ai tin! Con mà không chăm sóc Cây Thánh Linh trong lòng mình, nếu chẳng dám nói là ”không trồng” thì TRÁI đâu mà hái? Các Vị Thừa Sai đã gieo HẠT THÁNH LINH vào lòng Đất Nước thì mới có hiện tượng nẩy mầm, lớn thành CÂY, rồi sinh HOA, kết TRÁI! Con không bảo trì Giống, không ươm, không chiết Cành tốt để trồng THÊM vào đất mới thì Giống sẽ mất đi!

Thánh Phaolô dạy: ”Trong (ơn) khôn ngoan, hãy đi đến người ngoài… ”Ἐν σοφίᾳ περιπατεῖτε πρὸς τοὺς ἔξω (En sophia peripatite pros tus exo) – In sapientia ambulate ad eos qui foris sunt… ” (Côlôxê 4,5) Chúng ta ĐI ĐẾN người ngoài bằng / trong ơn khôn ngoan như Thánh Phaolô đã dõng dạc lặp lại cho quan quyền, lính tráng hồi ấy lời mà ngài đã thưa với Chúa và sứ mạng mà Chúa giao cho ngài trên đường Damas như sau: ”Chính con đã bỏ tù và đánh đòn nơi các hội đường những người tin Chúa… Hãy đi! Vì Ta sẽ sai con đi xa, đến với dân ngoại.” (CVTĐ 22, 19, 21)

Trạng ngữ (adverb phrase) ”Ἐν σοφίᾳ – In sapientia – Trong (ơn) khôn ngoan” là bổ ngữ của động từ ”hãy đi”, khác với ”hãy ăn ở khôn ngoan”! Chính vì vậy mà Cha Thuấn DCCT dịch cũng rất hay: ”Đối với người ngoài, anh em PHẢI BIẾT XỬ thế CHO khôn ngoan!” Phải chăng vì hiểu là ”ăn ở khôn ngoan” theo cách của Dale Carnégie mà một số Giám Mục VN đã xếp hàng chờ ”yết kiến” NGÀI THỦ TƯỚNG Nguyễn Tấn Dũng như trong hình mà NVCL đã cho chúng con ”chiêm ngưỡng”? Phải chăng vì ”khôn khéo của thế gian” mà chúng ta phải xin Nhà Cầm Quyền địa phương cho xe ủi đất làm đường vào Mẹ La Vang như VietCatholic đã đăng, coi như là một ”TIN MỪNG” cho Giáo Hội VN? Phải chăng vì tốt Đạo, đẹp đời xã hội chủ nghĩa mà Cha Giang Dòng Truyền Giáo Đaminh kiểu mới* đã hiên ngang mời ông cán bộ giả làm giáo dân Thái Hà (Con đã xem video: Ông ta cất nón, gỡ hết huy chương trên áo trước khi ”được” phỏng vấn!) và mời Công An chìm, Chủ Tịch UBND, Mặt Trận Tổ Quốc, quần chúng tự phát vào họp ở nhà xứ? Phải chăng vì không muốn mất lòng Đảng Cộng Sản mà HĐGMVN phải im hơi, lặng tiếng trước các tệ nạn, chính là quốc nạn? Phải chăng dọn đường cho Chúa đến VN qua Đại Diện của Vatican và qua Đức Thánh Cha có nghĩa là làm ngược với lời Thánh Gioan Tiền Hô? (Gioan 3, 3)

Kính thưa Hội Đồng Giám Mục,

Con kính xin HĐGMVN vui lòng nghe thắc mắc của giáo dân, của đồng bào thiện tâm như sau: Trước khi ”trả lẽ” với Chúa ở Tòa Án ”Sơ Thẩm”, các ngài Mục Tử, nếu còn tại thế, sẽ thưa với Vatican thế nào về chức năng tư tế, ngôn sứ, quân vương của mình giữa ”lòng Dân Tộc”? HĐGMVN sẽ tự bào chữa thế nào với Vatican về Đảng Viên Phan Khắc Từ, Huỳnh Công Minh… (HCM) đang nằm vùng trong Giáo Hội CGVN?

Giáo dân, đồng bào yêu Nước, tôn thờ Việt Đạo và con đây còn có vô số câu hỏi về hiện tình Giáo Hội Quê Nhà và MUỐI ĐẤT của HĐGMVN! Nhưng, vì bức tâm thư đã khá dài, con xin phép được thay mặt giáo dân, kính tặng Hội Đồng Mục Tử VN bài thơ của con dưới đây. Kính xin các ngài vui lòng để ý đến những từ mà con cho nằm nghiêng trong bài thơ thay vì đặt thêm nhiều câu hỏi quá dài dòng.

Bằng tấm lòng con thảo đối với ”Mẹ Đẻ Đức Tin” là Giáo Hội Hoàn Vũ, với các Đức Thánh Cha quá cố và đương kim, con mạnh dạn góp ý với HĐGM. Kính xin các Tổng Giám Mục, Đức Cha Chủ Tịch HĐGMVN, Đức Cha Phó Chủ Tịch và các Giám Mục khác sử dụng quyền hạn của mình để ngăn cấm những Mục Tử hay giáo dân đã lỡ phát biểu, hành động sai, biến việc Phụng Vụ Chúa và Mẹ Maria thành ”PHÀM TỤC – profane!” Kính xin các ngài tha thứ vì con đã làm buồn lòng các ngài. Xin cầu nguyện cho con.

Nay kính,

Đaminh Phan văn Phước

*kiểu mới: không chống bè phái Albigois như Cha Thánh Đaminh đã làm!

Bài thơ: GIÁO  HỘI  VỮNG  BỀN

Phan văn Phước

Yêu con Chúa đã lập nên

Đàn Chiên Giáo Hội trên nền Phê-rô

Ngài là Thủ Lĩnh Tông Đồ

Biết Thầy là Đấng Ki-tô tỏ tường

Sá chi cạm bẩy ”Âm Vương”

Phê-rô có Chúa-Tình-Thương đỡ đần:

Cha, Con cùng với Thánh Thần

Giữ gìn Giáo Hội, Công-Dân-Nước-Trời

VATICAN, Ánh Sáng Ngời:

Phê-rô tử Đạo, máu rơi vun trồng

”Vườn Cây Giáo Hội” đơm bông

Sinh sôi, nẩy nở nhờ Công Đức Ngài

Phê-rô được Chúa Ngôi Hai

Trao cho ”chìa khóa Trọng Tài” trong tay:

”Sự gì ở dưới đất này

Mà con cầm buộc thì ngay trên Trời

Cũng làm như vậy, con ơi!

Con mà tháo gỡ, trên Trời chuẩn y!”

Giáo Hoàng được Chúa sai đi

Để làm Mục-Tử thực thi Lời Ngài

Đường đi cạm bẩy, chông gai

Nhưng tin có Chúa an bài, sá chi!

Dù cho lắm kẻ khinh khi

Tông Đồ bất khuất, không vì lợi danh:

Phê-rô xin được đóng đanh

Mà đầu lộn ngược: Rạng Danh cho Thầy!

”Kê-pha” là Đá để xây

Tòa Nhà Giáo Hội đè mầy, Xa-tăng*!!!

Giờ nầy mầy vẫn hung hăng

Nhưng mà Nước Chúa vĩnh hằng, kiên trung!!!

….Đêm nay trời tối mịt mùng

Lòng con như đuốc cháy bùng Đức Tin!

Khoanh tay, thành khẩn cầu xin

Ba Ngôi Thiên Chúa đoái nhìn Cha chung

Cha-con cách biệt nghìn trùng

Trong tình yêu Chúa, ”tương phùng, bất phân!”

Mai kia Cha sẽ từ trần

Có Người kế nhiệm đỡ đần Đoàn Con

Niềm tin vàng đá, sắt son:

Lời xưa Chúa dạy vẫn còn thiết tha!

Đêm nay ngồi đến canh ba

Nghe lòng phơi phới như là mùa xuân…

Đức Quốc, 28.12.2000

*Bài thơ tôn vinh Cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II và Giáo Hoàng sẽ kế Nhiệm Ngài chưa biết là ai.

*”Xa-tăng” là cách phiên âm trong Sách Nhật Khóa ngày trước.

Daminh Phan Văn Phước và một số giáo dân


Chủ chăn và Truyền thông Công giáo

Tháng Bảy 31, 2010

Khi một người bơi lội sẩy chân, phải uống quá nhiều nước, anh ta càng la càng sặc, càng giãy giụa càng chìm. Do đó người ta khuyên, khi ta lỡ sẩy chân dưới nước, cứ bình tĩnh giữ thăng bằng và chờ người cứu. Nếu không ai cứu thì hãy vin vào cành cây hay bất cứ vật gì có sẵn để nương vào đó mà bơi.

Thế nhưng những lời khuyên ấy cũng chỉ là ứng phó lúc đã sẩy chân. Có một lời khuyên quí giá hơn: đi đứng cẩn trọng, hành xử chừng mực để khỏi sẩy chân.

Trong vài năm qua, nhiều chủ chăn nhân hậu và anh dũng xuất hiện như chứng cứ hùng hồn của lời Chúa giao phó: “Hãy chăn chiên của Thầy”. Nhưng đồng thời, một số chủ chăn – vì gì khó ai đoán được – đã tuyên bố hớ hênh rồi bị cuốn vào cơn lốc. Hoảng hốt, các ngài làm hai việc lẽ ra không nên làm: bào chữa bằng mọi cách và kết án truyền thông.

Thiên Chúa tự bản tính Ngài là truyền thông và Giáo Hội lữ hành cũng chia sẻ bản tính truyền thông cao cả ấy. Và do vậy mà Giáo Hội, xét như toàn thể, là phải truyền thông, không thể câm miệng, bởi vì tự hành vi câm miệng đã là đáng quở trách. Isaia còn nặng lời với những mục tử câm lặng, và Đức Thánh Cha Benedicto XVI trong tác phẩm Muối Cho Đời đã nhấn mạnh lại điều ấy. Vì lời lẽ chỉ trích các mục tử câm rất nặng nề, chúng tôi đã từng trích và xin không nhắc lại nữa (xem Isaia 56, 10; 57, 1-2; Muối Cho Đời, bản dịch trang 85).

Và khi chủ chăn ngậm miệng thì các thành phần dân Chúa phải la lên. Nếu con người không nói thì đá cũng phải mở miệng loan báo Công Lý. Chúa Giêsu đã dạy như thế.

Tuy nhiên, điều làm cho dân Chúa bàng hoàng là gần đây một số mục tử đã im lặng trước bất công lại còn dị ứng với truyền thông, nếu không muốn nói là “căm tức” truyền thông Công giáo. Có lẽ các ngài chỉ chấp nhận loại truyền thông nhai lại hay truyền thông chẳng có lề (dù giấy đã rách) kiểu Công giáo và Dân tộc (xin mở ngoặc nói thêm khi nhắc đến báo này: tôi đã gặp mấy người viết cho báo này không dám nhận mình là người của báo!).

Đó là chưa kể một số website “chính thức” trong Giáo Hội Việt nam không hề nói lên tiếng nói của Công Lý và hoàn toàn làm ngơ trước những cảnh đời.

Truyền thông Công giáo thời gian qua đã từng bị một số mục tử la mắng. Các vị cho rằng “thông tin không chính xác”, “người viết vô danh”, và là “bóng ma”. Có ông thì còn đặt ra điều răn mới: Thứ mười một chớ đọc tin website nọ website kia! Nhưng nếu ngồi một mình trước mặt Chúa, có thể các vị cảm thấy hối hận vì lỡ đi quá xa (hoặc bị kéo đi quá xa).

Cho đến bây giờ lượng người đọc đông đảo chưa thấy các website trên đưa sai tin nào. Người viết bài có thể vô danh xét về mặt chức quyền trong Hội Thánh, nhưng người viết vẫn là những giám mục, linh mục hết lòng vì Hội Thánh, những giáo dân nhiệt thành với công cuộc canh tân Hội Thánh, và cả những người ngoài Công giáo nhưng yêu mến Công Lý. Mà ai yêu mến Công Lý thì dù vô danh cũng vẫn có thể nói tiếng nói Công Lý.

Cũng xin đừng gọi các website là bóng ma. Mới đây có một chủ chăn gửi thư cho Hội Đồng Giám Mục gọi website nọ là bóng ma. Báo chí lề phải của nhà nước thì có ghi tên tổng biên tập với ban bệ đàng hoàng, nhưng xét về nhiều mặt, chưa hẳn lề nào đã là lể đúng luật giao thông xét như lương tri con người. Nhưng có những website vì lý do an toàn mà tạm thời không cho biết ai chủ trương. Điều này ai cũng phải hiểu vì sao. Nhưng chắc chắn họ không là bóng ma, bởi lẽ ma sao nói sự thật, ma sao đòi công lý, ma sao lại mời gọi nguyện cầu cho quê hương (chẳng khác gì ma sơ!)

Có một chuyện động trời hơn. Khi truyền thông Công giáo đưa tin về cái chết oan uổng của một giáo dân, một vị mục tử đã trưng bằng chứng là gia đình nạn nhân phản đối truyền thông, bảo là truyền thông sai lạc. Nhưng theo những thông tin chúng tôi vừa nhận được, vị mục tử ấy đã “làm công tác tư tưởng” để gia đình viết thư theo ý vị ấy. (Chúng tôi đã có bằng chứng). Rồi người ta còn bảo rằng hình trong bài không phải là hình của nạn nhân. Thật ra hình ảnh chỉ là để minh họa, và hình trong bài ấy là của một nạn nhân khác cũng chung số phận. Vậy đó hoàn toàn không phải là sai sự thật.

Sự kiện Giáo Hội Việt Nam xin lỗi mọi người ở Sở Kiện đã được nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Đàng sau những lời xin lỗi phải là nỗ lực vươn lên để các vị chủ chăn đồng hành thật sự với dân Chúa, chứ không phải là lời hô hào đồng hành với ai khác, nhất là đồng hành với những kẻ đang cố gắng kéo dân Chúa đi ngược lại với Tin Mừng của Chúa Kytô.

Người tín hữu Việt nam mấy trăm năm đọc hoài mà ít hiểu thế nào là người chăn thuê như Chúa Giêsu nói. Bây giờ trong xã hội này chúng ta thấy rõ có những vị được người ta thuê chăn chiên. Các vị được thuê để cho dân Chúa ăn loại cỏ nhân tạo, uống nước ô nhiễm và đón những làn gió vương mùi tử khí. Nhưng chắc chắn Thánh Giá Chúa sẽ xua tan các nguồn chết chóc đó.

Trẻ em đôi khi chơi trò mê tín là cầu cơ. Có một điều đáng chú ý là nếu ai đeo Thánh giá thì không cầu cơ được vì quỉ run sợ. Giáo dân Việt nam kính mong các chủ chăn đừng nói theo ai cả, đừng chịu áp lực của ai. Thánh Giá Chúa sẽ bênh đỡ các vị mà.

Xin đừng coi truyền thông như cơn lũ. Thật ra truyền thông Công Giáo tiếp tục sứ mạng Chúa giao, làm nguồn nước mát cho thế gian trong lành. Nhưng nếu con người sẩy chân và vùng vẫy thì có thể bị ngộp nước.

Cách đơn giản nhất để chấp nhận truyền thông Công giáo là sống trong ánh sáng.

Gioan Lê Quang Vinh


Thư của Tòa Giám mục Đà Nẵng gửi Hội đồng GMVN và hồi âm

Tháng Bảy 31, 2010

TÒA GIÁM MỤC ĐÀ NẴNG

Đà Nẵng, ngày 19 tháng 7 năm 2010

Kính gửi Đức Cha Chủ Tịch,

Đức Hồng Y và Quý Đức Cha thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Những ngày gần đây, một số người đã điện thoại hay email tới Tòa Giám mục Đà Nẵng hỏi thăm

trước luồng thông tin cho rằng một giáo dân Cồn Dầu bị công an đánh chết, cùng với những bài viết lời lẽ nặng nề được phát tán qua mạng. Dù bị áp lực rất lớn, nhưng với tinh thần trách nhiệm, chúng con biết phải nhẫn nại và thận trọng tìm hiểu trước khi lên tiếng. Nay nguồn ngọn sự việc tương đối sáng sủa hơn, chúng con xin được gửi đến Quý Đức Cha, và qua Quý Đức Cha, đến những người thành tâm thiện chí cánh thư không niêm này như một thông tin và chia sẻ mục vụ.

Hơn nửa năm qua, chắc chắn Quý Đức Cha đã bận tâm không ít về câu chuyện dài tại Giáo xứ Cồn Dầu của chúng con, liên quan đến chương trình đô thị hóa ồ ạt của Thành phố Đà Nẵng. Để thông tin sự việc và hướng dẫn dư luận theo tinh thần của Tin Mừng và giáo huấn của Giáo Hội, Tòa Giám mục Đà Nẵng đã gửi đi hai văn thư được đăng tải trên trang web của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam ngay sau những sự kiện quan trọng: Thông Cáo vào ngày 01/02 và Thư Mục Tử vào ngày 06/5 cùng năm 2010. Con tin rằng Quý Đức Cha đã chia sẻ, đồng hành và cầu nguyện cho chúng con.

Gần đây, sau cái chết khá bất ngờ của Anh Tôma Nguyễn Thành Năm, một giáo dân của Giáo xứ Cồn Dầu vào ngày 03/7/2010, lửa truyền thông lại hâm nóng tình hình, bắt đầu bằng bài viết kèm hình ảnh được trang nuvuongcongly.net đăng tải vào tảng sáng ngày 04/7/2010 với hàng tít lớn: “Công an Đà Nẵng đánh chết giáo dân Cồn Dầu”. Dù chưa rõ thực hư, bất cứ ai nghe câu chuyện cũng thấy động lòng xót xa, chính chúng con cũng kinh ngạc sửng sốt. Nghe tin, chúng con đã trực tiếp liên lạc ngay với Cha Quản xứ Cồn Dầu để hỏi thăm tin tức, Ngài trấn an và cho biết sự việc không hoàn toàn như thế. Sau đó, chúng con đã đến tận nơi viếng xác và thăm hỏi gia đình người quá cố, gặp gỡ lắng nghe vợ của Anh Năm là Chị Hồng Anh, các con, anh chị em trong nhà và bà con thân hữu đông đảo đến thăm viếng. Hiểu được phần nào câu chuyện, chúng con động viên mọi người bình tĩnh, tha thiết cầu nguyện và chung lo việc an táng Anh Năm thật chu đáo. Những ngày kế đó, Cha Quản xứ và Giáo xứ Cồn Dầu đã chu tất mọi nghĩa vụ thiêng liêng và trần thế đối với Anh Tôma Năm cách tốt đẹp, thậm chí đám tang còn đông đảo hơn bình thường, và gia đình cũng rất được an ủi, mãn nguyện.

Một tuần sau, khi việc làm mồ mả cho chồng, cha đã tạm ổn, chị Đoàn Thị Hồng Anh cùng cô con gái lớn là Nguyễn Thị Tường Vy, 25 tuổi, đã đến Tòa Giám mục cám ơn về cuộc viếng thăm của chúng con tại gia đình trong lúc tang chế. Mẹ con chị đã kể lại cuộc sống và cái chết của Anh Năm trong những ngày giờ cuối cùng cách bình tĩnh và rõ ràng, không giận hờn oán trách, đồng thời cũng chia sẻ những nỗi niềm và ước nguyện của gia đình hiện nay. Cảm nhận được sự chân thành đáng tin và tâm tình đáng quý của họ, chúng con đã đề nghị mẹ con chị vắn tắt ghi lại những gì đã chia sẻ. Họ đồng ý ngay và đã viết lại câu chuyện dưới hình thức một bức thư gửi cho Đức Giám mục Giáo phận, và cũng chấp thuận để bức thư này được phổ biến rộng rãi khi cần.

Sau đây là nội dung bức thư viết tay của mẹ con Chị Hồng Anh được đánh máy lại nguyên văn, với một số sai sót về chính tả và văn phạm, xin được chia sẻ cùng Quý Đức Cha:

“Cồn Dầu, 11-7-2010

Kính trọng Đức Cha,

Trước tiên, gia đình chúng con xin cảm tạ Đức Cha, đã đến gia đình chúng con tại tư gia
thuộc giáo xứ cồn dầu. Đức Cha đã thăm viếng an ủi chia sẻ và động viên gia đình của chúng con, và đức cha đã dành chút thời gian để lắng nghe gia đình chúng con tâm sự với đức cha về việc người chồng và người cha của chúng con vừa mới qua đời. Đêm 2-07-2010 do tinh thần khủng hoảng tinh thần sợ hải, nên mỗi lần nghe chó sủa, hoặc xe chạy là chồng và cha chúng con bỏ chạy đêm hôm đó thì chạy đến gần xóm nhưng khác thôn củng thân cận. Vì hành vi không rõ của chồng và cha chúng con, sau đó thì dân phòng tên đề gần thôn xóm cũng rất thân cận,còng sích tay chồng và cha chúng con, trong đêm khuya đó. Nhà gia đình con đi tìm và phát hiện, gia đình con đến hiện trường thì thấy thân thể chồng và cha chúng con bùn sình lầy, trên tay sích còng bị chảy máu, còn lỗ tai thì chảy máu, chúng con dắt về nhà để chăm sóc chồng và cha chúng con. Sáng hôm sau ngày 3-7-2010 chồng và cha chúng con rất tỉnh táo, và khỏe như không có gì xảy ra, và đến 1 giờ trưa thì ngày 3-7-2010 lại qua đời 1 cách đột ngột, và sau đó công an đến tư gia xin mổ thi hài chồng và cha chúng con, là ông Nguyễn Thành Năm nhưng gia đình của chúng con đã từ chối.

Dù sao chồng và cha chúng con đã qua đời, để lại cho gia đình một gánh nặng và nhiều đau khổ trong lúc này, cũng như trong thời gian tới, nhưng chúa đã định và gọi chồng và cha chúng con về với chúa.

Hiện nay trên dư luận có nhiều thông tin sai sự thật và không chính xác, gia đình chúng con mong muốn sự bình yên, và những thông tin không chính xác kéo dài thêm thời gian tới, và quấy rối thêm. Dù chúng con rất buồn nhưng gia đình chúng con xin phú dâng hết cho Chúa định đạt và xét xử trong mọi việc.

Gia đình chúng con xin cám ơn Đức Cha. Nguyện xin Thiên Chúa ban cho Đức Cha được mạnh khỏe, để dẫn dắt đàn chiên của giáo phận, và xin Đức Cha cùng mọi người cầu nguyện cho gia đình chúng con, để gia đình chúng con được bình an trong chúa.

Gia đình chúng con xin cám ơn Đức Cha.

Vợ Đoàn thị Hồng Anh – Con Nguyễn thị tường vy (ký tên).

Cô Tường Vy, con gái đầu lòng của Anh Năm, cũng là “cư dân mạng”, còn kể lại rằng đã cảm thấy bị xúc phạm khi đọc bản tin và xem hình đăng trên nuvuongcongly.net vào sáng 04/7/2010 nói về cái chết của cha cô. Cô đã ghi lại cảm tưởng của mình ngay bên dưới trang tin được in ra như sau: “Hình trên đây không phải là ba tôi và bài viết không chính xác và không đúng sự thật. Khi tôi đọc bản tin này tôi rất bất ngờ, và làm cho gia đình tôi càng đau khổ hơn. Nguyễn thị Tường Vy con gái của Nguyễn Thành Năm”.

Kính thưa Đức Hồng Y và Quý Đức Cha,

Tuy cách trình bày của bức thư không được khúc chiết, nhưng cùng với nội dung những cuộc chuyện trò tìm hiểu, chúng con thấy cũng tạm đủ để có thể thẩm định một hai vấn đề, dù muộn màng:

– Ngành an ninh nhà nước tuy không trực tiếp “đánh chết giáo dân Cồn Dầu” như tin được loan, nhưng cũng không vô can trong vụ việc này. Dù cuộc thẩm vấn sau cùng diễn ra cách đó đến hai tuần, nhưng đã gây áp lực tâm lý nặng nề, khiến một người vốn mắc bệnh tim như Anh Năm, bị hoảng loạn, sợ hãi, không làm chủ được hành vi của mình, nên đã bị dân phòng bắt.

– Những “bóng ma”chủ trương trang “nữ vương công lý” phải nhận trách nhiệm đầu tiên về những hậu quả tai hại do việc đưa tin không chính xác và hình ảnh ngụy tạo, gây hoang mang chia rẽ. Sự tắc trách này làm cho tinh thần và nỗ lực xây dựng công lý hòa bình của người giáo dân mất đi tính thuyết phục, bị nghi ngờ dèm pha trước công luận lương dân đông đảo. Hơn nữa, một khi truyền thông không chính xác, có thể làm gia tăng thêm bạo lực, châm thêm lửa hận thù.

Kính thưa Đức Cha Chủ tịch, Đức Hồng Y và Quý Đức Cha,

Với lương tâm và trách nhiệm, chúng con xin được vắn tắt chia sẻ cùng Quý Đức Cha một số thông tin và suy nghí của chúng con. Xin tiếp tục cầu nguyện cho chúng con. Xin Thiên Chúa chúc lành cho Hội Thánh Việt Nam và cho mỗi chúng ta, cũng như cho Đất Nước này.

Lời chào huynh đệ trong Chúa Kitô Mục Tử.

+ Giuse Châu Ngọc Tri

Giám mục Giáo phận Đà Nẵng.

NB. Chúng con xin đính kèm các tư liệu được trích dẫn trong bức thư. Thú thật, chúng con đã đắn đo

khá lâu trước khi phổ biến các tư liệu này, vì nghĩ rằng mình không nên đối đáp với một “bóng ma”.

Nhưng nay, theo tình hình đòi hỏi, chúng con xin chia sẻ.

Thư của gia đình nạn nhân "được" Đức GM Châu Ngọc Tri buộc viết tại TGM Đà Nẵng

PHẢN HỒI CỦA TÁC GIẢ VỚI BỨC THƯ CỦA TGM ĐÀ NẴNG:

Thư phản hồi lá thư của Giám Mục Tri ngày 19/7/2010

Như trong bản tin ngày 10/7/2010 về  một  giáo dân là anh TÔMA NGUYỄN THÀNH NĂM bị công an đánh chết, người viết đã nhậnđược một email của ĐC Tri từ một người bạn forward ngay sau đó, bảo rằng: Tin của Sơn Trà viết là không đáng tin cậy. Nghĩa là Anh NGUYỄN THÀNH NĂM không bị đánh chết, tin ấy là tin bịa đặt. Sau đó, người viết này cũng đã gởi một bản tin thứ hai đến cho NVCL với đầy đủ chi tiết hơn từ lúc anh Năm bị bắt, bị đánh được đưa về nhà lúc nào, chết và an táng ra sao. Bản tin đó với nhan đề SƯTHẬT VỀ CÁI CHẾT CỦA ANH NGUYỄN THÀNH NĂM cũng được đăng trên trang mạng NVCL.

Những tin tức này người viết đã khổ công điện thoại cho rất nhiều người thân quen trong làng CD và những người sát cận với gia đình anh Nguyễn Thành Năm mới lấy được. Nhiều đài chuyên săn tin về Cồn Dầu cũng không thể cạy miệng người dân lấy được những tin như thế.  Họ không dám trả lời những cú điện thoại không mong chờ. Họ hiểu rằng tai hoạ sẽ ập xuống đầu họ khi trả lời phỏng vấn trên đài nước ngoài. Công an trong những ngày qua vẫn còn tiếp tục bắt những ai đã có mặt trong đám tang cụ bà Hồ Nhu lên làm việc và cũng đã phạt tiền những ai tham gia trong đám tang của bà cụ Hồ Nhu. Mức phạt khác nhau từ 1,5 triệu trở lên. Ai không nộp phạt sẽ bị định tội nặng hơn. Chính cha Lục cũng không dám hó hé nửa lời về cái chết của anh Năm trong những cú điện thoại không rõ lai lịch. Chủ trương của ngài là không nghe, không biết và không thấy để không cần phải trả lời kẻo liên lụy đến bản thân. Nói như cha xứ Cẩm Lệ là: “phải biết luồn lách để mà sống” như trong bài phỏng vấn của Thomas Việt với cha cho biết.

Hôm qua chúng tôi nhận được email của NVCL báo cho biết là xin làm rõ thông tin về cái chết của anh Nguyễn Thành Năm vì ĐC TRI đã gởi thư bảo NVCL loan tin sai sự thật. Đồng thời gởi kèm bức thư của ĐC Tri cùng với thư của mẹ con chị ĐOÀN THỊ HỒNG ANH.

Sau khi đọc xong bức thư của ĐC Tri cũng như thư của hai mẹ con ĐOÀN THỊ HỒNG ANH, người viết đã gọi ngay điện thoại cho HỒNG ANH và được cô cho biết như sau.

Cách đây quãng hai tuần cô và con gái cô là TƯỜNG VI có xuống cám ơn ĐC Tri đã đến phân ưu với gia đình. Trong lúc cám ơn, ngài ĐỀ NGHỊ cô kể rõ câu chuyện về cái chết của anh Năm, chồng cô. Nghĩa là ngài muốn điều tra giùm công an về cái chết của anh Năm. (Đây là lần thứ hai ngài làm công việc thuộc bổn phận và trách nhiệm của công an trong vụ CD. Lần thứ nhất, ngài cũng đã làm việc điều tra ai là người viết LÁ ĐƠN KÊU CỨU CỦA GIÁO DÂN CỒN DẦU trong thư gởi cho cộng đồng dân Chúa vào đầu năm nay). Cô cũng thuật sơ lại cho ngài nghe về cái chết của anh Năm. Cô nói là cô không có kể hết những chi tiết vì không muốn nhắc lại những hình ảnh quá đau lòng như: Khi anh Năm được thả ra thì anh đi không nổi, lỗ tai chảy máu, nói năng thều thào, những lời trăng trối của ảnh trước khi chết với chị, với mẹ già, cũng như tấm thân ảnh đầy bùn đen đến nỗi công an bảo chị đem ảnh về tắm đi. Và tội nghiệp nhất là khi cô muốn đưa chồng đi bệnh viện khi thấy ảnh quá yếu thì anh đã từ chối rằng: “Nhà mình không có tiền đi bệnh viện đâu em ơi”.

Sau khi nghe thuật sơ câu chuyện, ĐC Tri đưa một bài viết đã được in ra từ trang mạng NVCL, yêu cầu xác nhận hình trong bài viết này có phải là hình của anh Năm không? Cô và con gái đều xác nhận là không. Ngài lại ĐỀ NGHỊ nếu nói là không thì hãy viết một bức thư xác nhận sự việc và họ đã làm theo lời đề nghị của ngài giám mục. Chị Hồng Anh “không có tự ý viết bức thư này, chỉ vâng lời làm theo ý của ngài”. Khi nhận được bức thư này cọng với vài dòng xác nhận trên bản tin NVCL đính kèm, ngài đã viết thư gởi đi khắp nơi để chạy tội cho công an cũng như cố rửa sạch bộ mặt khá nhơ nhuốc của mình qua cách hành xử của một kẻ chăn thuê đã bị dư luận lâu nay lên án. Nhưng màn kịch này quá tồi vì đạo diễn quá tệ.

Qua sự tường thuật trên cũng như qua lá thư của ĐC Tri, người ta nhận thấy dễ dàng chuyện ĐC Tri đã “mớm cung” cho mẹ con chị HỒNG ANH trong việc thực hiện lá thư cũng như đã cố tình đưa hình ảnh trên trang NVCL cho hai mẹ con xem như là bằng chứng tố giác sự thiếu trung thực của bản tin trên trang NVCL, hầu kết tội trang mạng này. Nếu vậy thì oan cho cái trang mạng này quá. Họ chỉ giúp kêu gào công lý cho những người dân thấp cổ bé miệng mà thôi. Người viết bài này mới là kẻ chịu trách nhiệm. Đối với kẻ viết bài này, ĐC Tri không hề xa lạ, kể cả email của người viết bài này ĐC Tri cũng có vì kẻ này đã từng viết bài phản hồi gởi thẳng tới ngài về những lá thư 1,2 của ngài trước khi cho phổ biến trên trang mạng, yêu cầu ngài coi trước có gì phản đối thì cứ nói. Nếu có sai sót gì thì cứ email mà hỏi tội kẻ viết bài này. NVCL không có liên quan.

Giờ xin quay lại với hình ảnh đi kèm với bài viết ngày 10/7/2010. Nếu ai đã từng theo dõi vụ việc CD từ đầu năm cho đến giờ thì sẽ thấy tấm hình đó là không phải của anh Năm. Chắc chắn ĐC Tri biết rõ điều này vì ngài theo dõi trên mạng rất kỹ nhưng cố tình gài để thực hiện ý đồ của mình. Cô con gái TƯỜNG VI chưa phải là cư dân mạng vì cô chưa biết leo tường lửa như ngài giám mục để đọc được trang mạng NVCL. Hình đó là hình cụ Lê văn Sinh, bị Công an Hiệp xịt hơi cay khi phản đối công an cắm bảng cấm chôn người chết trong nghĩa trang CD trên đầu mộ của cha mẹ cụ. Tấm hình này đã được đưa lên mạng cùng với bài viết “NGƯỜI CHẾT KÊU CỨU” Cụ Sinh cũng bị bắt nhốt cùng với hơn 60 người CD khác trong đám tang của cụ bà Hồ Nhu. Hình có tính cách minh họa cho sự tàn ác, vô nhân đạo của lũ cường quyền. Trong bài viết, người viết không hề xác nhận hình đó là hình của anh Năm. NVCL cũng không chú thích gì thêm. (Những thông tin về Cồn Dầu rất ít hình ảnh ghi lại được nên NVCL thường dùng hình này để minh họa).

Khi viết bài này, người viết cũng cố xin gia đình và người thân vài tấm hình của anh Năm lúc sống cũng như khi chết nhưng họ quá sợ không dám cho. Công an canh gác ngày đêm không cho quay phim, chụp hình cho đến khi việc tẩm liệm anh hoàn tất. Cách đây vài ngày, công an đã mời chị HỒNG ANH lên làm việc gần năm tiếng đồng hồ. Nội dung làm việc là có trả lời nước ngoài không? Có rò rỉ thông tin về cái chết của anh Năm cho ai không? Có báo với thân nhân nước ngoài không? Và có đưa hình ảnh cho ai hoặc đưa phim cho ai phát tán lên mạng không?v.v….

(Có một đoạn clip trên mạng Youtube về anh Năm bị công an đánh trong đám tang của cụ bà Hồ Nhu ngày 4/5/2010. Mọi người vào trang này đánh vào ô tìm kiếm dòng chữ” Cồn Dầu_ tiếc thương người nằm xuống” sẽ thấy hình anh Năm bị đánh vào đầu, cùng với giọng nói.)

Nếu chúng ta đọc những dòng thông tin trên thì rất dễ hiểu tại sao HỒNg ANH và cô con gái TƯỜNG VI không dám nói hay viết lên sự thật. Cái áp lực bị trừng phạt, bị trả thù quá lớn từ phía chính quyền đã làm cho mẹ con chị HỒNG ANH không dám lên tiếng đòi công lý cho chồng, cho cha mình. Chuyện gia đình không đồng ý cho pháp y giảo nghiệm tử thi là điều tất nhiên. Nếu đem ra giảo nghiệm chắc chắn kết luận của pháp y chỉ có lợi cho phía công quyền mà thôi. Kinh nghiệm xưa nay những cuộc giảo nghiệm khi có bàn tay lông lá của công an, chính quyền dính vào thì sự bất lợi luôn nghiêng về “khổ chủ”. Đó là lý do chính yếu của việc từ chối đem tử thi ra giảo nghiệm. Căn cứ kinh nghiệm trong quá trình giảo nghiệm tử thi, theo Blog Tạ phong Tần, thì nạn nhân chết mà máu ra lỗ tai, lỗ mũi thì có nguy cơ là chấn thương sọ não. Còn máu ra cửa miệng thì lục phủ ngũ tạng bị nội thương trầm trọng. Những nhận xét trên đây rất trùng hợp trong cái chết của anh Năm. Khi tẩm liệm anh Năm, người ta thấy hai bên thái dương anh Năm thâm tím. Máu mũi, máu miệng, máu tai trào ra. Cổ tím đen nhiều lằn. Vùng bụng và ngực đều bị thâm tím.

Sự kiện này đã được chị HỒNG ANH xác nhận là có. Anh Năm trước đó đã bị gọi lên 4 lần. Lần nào cũng bị đánh đập và hăm dọa. Anh đã tâm sự với 1 người bạn (vì an nguy cho người này, người viết tạm giấu tên) “Nó đánh tao dã man kiểu này chắc chết quá!” Đó cũng là lý do mà anh Năm sợ hãi chạy trốn trong đêm 2/7/2010.

Với những lượng thông tin trên, chắc chắn nguyên nhân cái chết là do thương tích gây nên chớ không phải là do đau tim như ngài Giám mục ĐN chạy tội giùm cho công an. Ngài không phải là bác sĩ giải phẫu, cũng không phải là pháp y chuyên nghiệp nhưng kết luận vội vàng như thế chứng tỏ ngài đã cố tình bao che cho tội ác của công an cũng như để rửa bớt bộ mặt nhem nhuốc của ngài bấy lâu nay trước công luận. Như cái áo đã quá rách nát, ngài càng vá lại càng nát hơn.

Sự vụng về trong màn kịch này đã lộ rõ bộ mặt một giám mục quốc doanh nhẫn tâm hợp tác với chính quyền để đàn áp, giết hại con chiên mình. Một điều ngài cần biết là gia đình anh Năm không hề có tiền sử về bệnh tim. Không tin thì hỏi gia đình ông Hai Lập thì ai cũng biết là dòng giống ông không một ai chết về bệnh này. Dòng họ của ông rất to con, cao lớn, mạnh khoẻ từ trai đến gái. Con ông từ chị Tú, anh Tài, anh Tây, chị Thương đến anh Ba, chị Tư, anh Năm, anh Sáu chưa hề có bệnh sử về tim.

Cái kết luận của ngài đầy tính chất hàm hồ đã giết chết anh Năm một lần nữa và cũng đã giết luôn niềm tin còn sót lại khi những ai còn tin vào lương tâm của một người tin Chúa mà người đó lại là giám mục. Viết đến đây người viết chợt xót xa khi nghe một người bạn của ngài cho biết qua bức điện thư ngài gởi: Dù trong vụ CD mình có gặp nhiều bất lợi đi nữa, mình cũng không hề hối hận vì mình đã làm theo tiếng lương tâm của mình.

“Lương tâm” nào mà ngài nói ở đây, cũng như “lương tâm” nào mà ngài biện minh cho những hành động tàn ác của lực lượng công an đã đánh đập dã man hàng trăm người giáo dân CD? Và “lương tâm” nào khi ngài bao che tội ác của công an khi họ đánh chết giáo dân của ngài? Đừng có mang lương tâm ra mà gỡ gạc trong việc thanh minh, thanh nga cho những hành động cũng như những lời nói không giống ai hay nói cách khác là những hành động lời nói bất nhân trong vụ việc CD vừa qua. Chưa nói đến chuyện là mẹ con HỒNG ANH không hề nhắc đến chuyện anh Năm bị bệnh tim mà chết trong bức thư gởi cho ngài, nhưng ngài đã mau miệng phán là anh Năm chết vì bệnh tim, y như lời nói của ông tôn giáo vận ĐN: Anh Năm chết vì đột quỵ.

Trong bức thư của ngài viết là đám tang anh Năm rất đông đảo giáo dân tham gia, mọi sự đều tốt đẹp hơn bình thường. Điều này ngài phải hỏi lại những người giáo dân CD. Ngài chưa hề thấy những giọt nước mắt đau thương, nhẫn nhục, xót xa của những người không phải là thân nhân của anh Năm, Ngài cũng không nghe được những tiếng khóc nghẹn ngào của người tẩm liệm anh qua điện thoại. Ngài không hề chứng kiến cảnh công an áp tải quan tài tới nghĩa trang Hoà Sơn. Ngài không thấy cảnh xót xa khi HỒNG ANH thăm viếng mộ của anh Năm nước lênh láng chảy vì nằm ở chỗ trũng, quạnh hiu. Những người giáo dân CD đã đi bên anh Năm đến nơi phần mộ một cách lặng lẽ trong lo sợ và buồn tủi. Không cờ tang, không kèn trống như bao đám tang khác lúc họ được Chúa ”Khi Chúa thương gọi tôi về”. Những người giáo dân CD đã nén sự sợ hãi để đưa người thân yêu về nơi cuối cùng cho trọn nghĩa tình đồng đạo, tình hàng xóm, láng giềng. Nhiều giáo dân đã thấy cha Lục bật khóc khi đến viếng xác anh Năm. Phải là cảnh rất thương tâm mới thấy được những giọt nước mắt hiếm hoi của người vốn trầm tĩnh, ít nói, cục tính như ngài. Cha Lục cũng không hề dự đám tang của anh Năm như trước đây ngài vẫn thường làm.

Khi viết bức thư trên, gia đình HỒNG ANH không hề hay biết rằng ngài giám mục có thâm ý sử dụng bức thư này vào việc chạy tội cho công an, biện bạch cho những hành vi vô lương tâm, vô trách nhiệm của một mục tử trước hội đồng giám mục cũng như vu khống cho trang mạng NVCL là loan tin thiếu sự thật. Việc thiếu sự thật chỗ nào thì trong bức thư của cô con gái HỒNG ANH không nêu rõ nhưng đưa ra những sự kiện trùng khớp với bản tin 1 và 2 như chúng tôi đã đưa. Điều này chúng tôi đã hỏi lại HỒNG ANH và được cô trả lời là đúng như vậy. (thời gian, không gian anh Năm bị bắt, bị đánh, người bắt anh là tên Đề, thôn Cẩm Chánh. Cô tìm chồng lúc 11 giờ, van lạy tha cho chồng. Anh Năm bị còng. Anh đã chảy máu tai, máu mũi, miệng ói ra máu, bùn và cỏ vì bị dìm xuống mương. Hai bên thái dương bị bầm đen, ngực và bụng bị đánh thâm tím hết v.v…)

Nếu một người khôn ngoan, sáng suốt, lương tâm ngay lành thì không làm những chuyện không thuộc phạm vi của mình để bao che cho tội ác. Một giám mục mà đi thanh minh, thanh nga cho hành động giết người của công an. Một giám mục mà đi làm công việc của một pháp y, không phải chuyên môn của mình và cũng không hề có chút kinh nghiệm nào trong lãnh vực này và một điều rất buồn cười là chuyện “công an đánh chết người” lại được trình lên HĐGM xét xử. Những việc làm trái khoáy, không giống con giáp nào thì thiệt là hết thuốc chữa!

Thật là quá buồn cho địa phận ĐN có một giám mục thiếu khả năng và tài trí. Chỉ có một điều ngài đúng ở những dòng cuối thư là hãy cầu nguyện cho ngài được khôn ngoan… trả lại gậy mũ cho giáo hội vì không xứng đáng lãnh nhận chức vụ mà Chúa đã trao phó!!!!

Cái kết luận của ngài là “bóng ma” NVCL phải chịu trách nhiệm về những việc đưa tin ngụy tạo, gây chia rẽ lương giáo, gây hận thù v,v…mang tính chất gán ghép, gượng ép giống y luận điệu của báo đài ‘lề phải” khi được lệnh đánh những kẻ “Phản động” đưa tin bất lợi cho Đảng và nhà nước. Chuyện “công an đánh giáo dân chết” đâu có liên quan gì đến anh em lương dân đâu mà gây chia rẽ với hận thù. Ngài đã bóp méo sự thật, tung hỏa mù hầu che đậy dã tâm của mình thôi.

Viết những dòng này, người viết xin lỗi HỒNG ANH – ca viên một thời của ca đoàn GXCD mà người viết là ca trưởng – vì phải bất đắc dĩ khơi lại nỗi đau của cô. Như lời cô tâm sự, xin Chúa cho cô sự bình an để chấp nhận thánh giá cuộc đời. Lời cầu xin rất thánh thiện và chân tình, nhưng sự bình an đó phải dựa trên sự thật và công lý. Cầu xin sự thật và công lý của Chúa sẽ mang lại bình an cho HỒNG ANH và ba người con của anh Năm.

Nguyện xin Chúa thương xót linh hồn anh, đưa anh vào nơi an nghỉ đời đời vì anh đã chết cho công lý và sự thật.

Sơn Trà

PHẢN ỨNG CỦA ĐỘC GIẢ:

CẢM NGHĨ VỀ MỘT LÁ THƯ

Nhận được một lá thư mà người bạn chuyển cho tôi (Xin xem bản đính kèm cuối trang). Một sự ngạc nhiên rồi đưa đến cái lắc đầu đau buồn cho ông giám mục đương nhiệm Đà Nẵng Giuse Châu ngọc Tri. Một vị chủ chăn gian dối !

Điều ngạc nhiên thứ nhất là bức thư không có dấu ấn  «Trời Mới Đất Mới» như hai lá thư mà ông giám mục đã thông báo về sự việc của giáo xứ Cồn Dầu.

Lá thư thứ nhất ông viết vào ngày 1 tháng 2 năm 2010 để biện minh, ủng hộ cho sự chiếm đất bất công dưới con bài mua bán với giá rẻ mạt của chính quyền Đà Nẵng đối với giáo xứ Cồn Dầu. Một lần ông giám mục «rẽ giữa họ mà đi» .

Lá thư thứ hai ông viết vào 6 tháng năm 2010 sau vụ đau thương cho giáo dân Cồn Dầu nói chung và cho linh cữu bà Maria Tân nói riêng. Một trận cướp quan tài ghê sợ đã gây nên sự căm hờn của người Việt trong và ngoài nước Việt Nam. Lại một lần nữa ông biện minh cho thái độ làm ngơ trước cảnh đau thương đó sau khi nhiều người đã bị bắt bớ, tù đày. Ông đã chọn đường để đi trốn «Người mục tử có lúc đi trước, có khi đi sau, thậm chí có những hoàn cảnh phải đi giữa đàn chiên, tùy sự an nguy của đàn chiên đến từ đâu». Và ông giám mục không quên bênh vực cho hành động tàn nhẫn của công an Đà Nẵng.

Chính quyền Đà Nẵng vẫn dùng mọi thủ đoạn để đáp áp, đánh đập, bắt bớ giáo dân Cồn Dầu vì họ không chấp nhận cảnh mất đất của tổ tiên cách bất công. Sự đàn áp đưa đến cái chết của anh Thomas Nguyễn Năm. Qua một số nguồn tin đáng tin cậy thì anh Thomas Nguyễn Năm đã bị công an đánh và bị chết vì đòn thương quá nặng vào ngày 3 tháng 7 năm 2010

Những nguồn tin trên thật không lạ đối với nhiều người theo dõi và biết về giáo xứ Cồn Dầu.

Giáo dân ở trong hoàn cảnh khó khăn nào thì ông giám mục luôn tìm cách «phủi tay» và biện minh cho cây gậy của ông.

Điều ngạc nhiên thứ hai là không biết ông có phải là vị chủ chăn hay không khi biết được sự thật lá thư ông viết gởi đến những người anh em linh mục, giám mục của ông.

Ông giám mục Giuse Châu ngọc Tri không ngừng tìm cách biện minh hơn là làm trọn vai trò chủ chiên. Lần này ông lại dùng đến cách thức «lẽ phải phải có bằng chứng» để:

–          Đưa thêm sự đau đớn vào gia đình người quá cố Thomas Nguyễn Năm.

–          Bênh vực xác chết nằm giữa Ba Đình bằng cách hy sinh xác chết, ngôi mộ giáo dân để tạo ra bằng chứng dối.

Người dân Cồn Dầu đang bị sức ép, hăm dọa của bạo quyền cộng sản Đà Nẵng, hầu như họ phải chấp nhận tất cả để giữ mạng sống. Cô Tường Vi, người con của anh Nguyễn Năm, đến Tòa Giám Mục Đà Nẵng để cám ơn ông giám mục đã đến phân ưu tại gia đình. Ông giám mục đã yêu cầu cô Tường Vi viết lại cái chết của anh Nguyễn Năm theo ý của ông giám mục.

Ông giám mục đã biết cách lợi dụng theo kiểu làm của cộng sản. Ông lấy bài viết được đăng trên trang Nữ Vương Công Lý báo tin về cái chết của anh Nguyễn Năm (1) và chỉ vào tấm hình rồi bảo cô Tường Vi xác nhận có phải là ông Nguyễn Năm hay không. Khi cô xác nhận là không thì ông giám mục bảo cô viết theo yêu cầu của ông.

Theo dõi vấn đề Cồn Dầu thì ai cũng biết tấm hình đó là cụ Lê Văn Sinh bị bất tất tỉnh tại Nghĩa Trang Cồn Dầu ngày 10 tháng 4 năm 2010 (2). Ông cụ bị bất tỉnh sau khi bị công an xịt hơi cay. Chỉ có ông giám mục là người không biết những thảm cảnh mà giáo dân của ông phải gánh lấy. Nếu để thêm nhiều hình ảnh về xác chết giáo dân hay giáo dân bị đánh đập vào bài viết thì ông càng vui!

Ông giám mục đã lợi dụng sự hy sinh của giáo dân kể cả sự chết của tín hữu để tạo nên một bằng chứng giả dối của «một nửa sự thật» để lừa gạt anh em linh mục, giám mục, giáo dân và nhục mạ trang Nữ Vương Công Lý là «bóng ma» vì đăng tải Sự Thật. Trong khi đó phóng viên RFA (3) có điện thoại và phỏng vấn giáo dân Cồn Dầu thì ông giám mục gọi là gì?

Nếu ông giám mục còn có chút lương tri thì ông đừng làm những công việc mà người Việt thường nói là «thất đức». Ông giám mục có can đảm thì hãy đứng lên xin lỗi anh em linh mục, giám mục và giáo dân của ông. Họ chỉ là con cờ để ông đem thí một cách vô tâm để giữ được một chút thể diện mà ông đã bỏ rơi giáo dân của ông nơi Giáo xứ Cồn Dầu.

Xin mời ông giám mục nghe bài ca «Tiếc thương người nằm xuống» để nhớ đến hình ảnh người giáo dân can đảm bị ông bỏ rơi:

http://www.youtube.com/watch?v=DWcyhoHeexI&feature=related

Và xin thắp lại «Nén Hương Cho Anh» để Sự Thật không bị ông giám mục che giấu.

NÉN HƯƠNG CHO ANH

Anh nằm xuống
giữa tiếng reo hò man rợ
mang trên mình những vết thương tàn ác
của những kẻ thấm dòng máu gian manh
của loài thú không giọt máu trong tim
của quỉ quái hiện hình người cai trị
xây địa đàng trên nghĩa địa xác dân

Anh nằm xuống
bên tiếng khóc vợ hiền
khóc cuộc tình bị cướp giữa yêu thương
khóc năm tháng còn hình hài đầy máu

bởi vì anh không quì gối ăn xin
bởi vì anh không cúi đầu hèn hạ
mang nhục nhã để làm kẻ bất nhân tâm
anh nằm xuống máu
trào bên cửa miệng

Anh nằm xuống
con thơ quì gối
vuốt thương đau trên da thịt tím bầm
anh nhắm mắt con thơ chợt òa khóc
Ba, ba ơi ! Ba đừng bỏ con đi !

Anh nằm xuống
lòng người chưa vội tỉnh

vẫn thèm thuồng hương vị đồng bạc cắc
vẫn tung hô ác ma là lẽ sống
vẫn còn hèn ngồi đếm bã lợi danh
vẫn ngụy biện tụng niệm chữ từ bi
vẫn lưu manh ôm một đời ô nhục
để xác anh một vũng máu đọa đày
anh để lại cho người một chữ SỐNG.

Thắp nén hương
đưa anh về Vĩnh Cửu
nơi không hận thù, không gian dối, không ác nhân

Cầu xin Thương Đế đoái thương
Đưa anh về cõi khói hương chân tình.

Ngày 28 tháng 7 năm 2010

Minh, Võ

(1)http://www.nuvuongcongly.net/tin-tuc/cong-an-da-n%E1%BA%B5ng-danh-ch%E1%BA%BFt-giao-dan-c%E1%BB%93n-d%E1%BA%A7u/

(2) http://1nguoiviet.wordpress.com/2010/04/12/tin-cấp-bao-mới-nhất-về-tinh-hinh-giao-xứ-cồn-dầu-người-chết-keu-cứu/

(3) http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Con-dau-parishioner-beaten-to-death-by-police-07042010114244.html


Vatican bác bỏ nhiều đòi hỏi phi lý từ phía Việt Nam trong Phiên họp hỗn hợp vòng 2 tại Vatican

Tháng Bảy 31, 2010

Phiên họp hỗn hợp giữa Vatican và Việt Nam đã kết thúc hơn 1 tháng nay. Cả hai bên đều ra thông cáo gần giống nhau, đều coi đây là bước phát triển trong quan hệ song phương và đã có một thoả thuận là Toà thánh được cử một đại diện không thường trực đến Việt Nam. Thế nhưng còn rất nhiều chi tiết của phiên họp đến nay vẫn chưa được tiết lộ. Mới đây VietCatholic nhận được một số tin tức từ những nguồn tin đáng tin cậy cho biết về phiên họp này và một số những chi tiết “nhậy cảm” xin được ghi lại như sau:

Khác hẳn với phiên họp vòng 1 tại Hà Nội, Tòa Thánh đã chấp nhận một số những đề nghị từ phía Việt Nam liên quan tới Giáo hội Việt Nam thì trong phiên họp lần 2 Tòa Thánh chẳng những có thái độ không khoan nhượng với những lập luận phê bình Giáo hội từ phía Việt Nam, nhưng còn thẳng thắn bác bỏ hầu hết các đòi hỏi do đoàn Việt Nam đưa ra ở phiên họp vòng 2 tại Vatican.

Theo nhiều nguồn tin chúng tôi nhận được thì đoàn Việt Nam đã đề nghị Toà thánh cấm không cho Đức TGM Ngô Quang Kiệt về nước kể cả dịp đại hội các GMVN vào tháng 10-2010 và không bổ nhiệm vào bất cứ chức vụ nào ở Toà thánh. Vatican cho rằng, Đức TGM Ngô Quang Kiệt chưa bị tước quyền công dân Việt Nam nên Toà thánh không thể làm cái việc vi phạm nhân quyền và cả pháp luật Việt Nam nữa. Còn việc bổ nhiệm nhân sự ở Vatican, đó là công việc nội bộ mà Việt Nam không nên can thiệp vào giống như Vatican không thể đề nghị ông A làm Thủ tướng hay bà B không được làm Bộ trưởng ở Việt Nam.

Việt Nam cũng đề nghị Toà thánh cấm không cho dòng Chúa Cứu Thế hoạt động tại Việt Nam hay ít nhất không cho hoạt động tại Hà Nội giống như trước đây trong lịch sử Toà thánh đã rút dòng Tên khỏi Việt Nam, không cho hoạt động mục vụ ở Việt Nam vào cuối thế kỷ XVII. Vatican trả lời các dòng tu hoạt động theo tôn chỉ của Dòng và luật pháp ở từng quốc gia. Nếu họ sai pháp luật, xin các ngài hãy xử theo luật pháp, chúng tôi chỉ có thể nhắc nhở họ khi họ làm sai với tôn chỉ đã được Toà thánh phê chuẩn.

Về đề nghị của Việt Nam là Toà Thánh ra thông báo cấm các cuộc tập trung cầu nguyện đòi đất đai, tài sản như thời gian vừa qua và can thiệp kịp thời như vụ cầu nguyện ở Toà Khâm sứ, phái đoàn Vatican trả lời rằng: đất đai, tài sản của Giáo hội sở hữu một cách hợp pháp, Toà thánh kiên quyết bảo vệ và vẫn dứt khoát nêu lại đòi hỏi của các Giám mục Việt Nam là đòi lại quyền sử dụng hợp pháp Toà Khâm sứ ở Hà Nội và Giáo hoàng học viện Đà Lạt.

Toà thánh nhận định rằng nếu như Toà thánh có đại diện ở Việt Nam thì việc nắm bắt thông tin sẽ kịp thời và chính xác hơn thì sẽ sẽ đễ dàng có chỉ dẫn cụ thể cho từng vụ việc.

Lập trường của Toà thánh là luôn ủng hộ việc đòi hỏi chính đáng: việc đòi lại tài sản hợp pháp của Giáo hội Việt Nam trong tình thần ôn hoà, bất bạo động.

Việt Nam cũng đề nghị Toà thánh dừng tiến trình phong thánh cho Hồng y Nguyễn Văn Thuận vì “không có lợi cho đại đoàn kết dân tộc”, Vatican đã bác bỏ thẳng thừng và cho đó là vi phạm các thoả thuận giữa Vatican và Việt Nam ở vòng 1 vì chỉ có phong giám mục ở Việt Nam mới cần có sự đồng thuận của Nhà nước Việt Nam mà thôi.

Không khí họp căng thẳng tới mức phái đoàn Việt Nam đã xin tạm ngừng họp để xin ý kiến ở Hà Nội. Không biết Hà Nội chỉ đạo thế nào nhưng kết thúc đã thống nhất đề nghị Vatican được cử một đại diện không thường trực đến Việt Nam.

Tuy nhiên vị đại diện này có được tự do vào Việt Nam gặp gỡ các giám mục, linh mục giáo dân hay không? Có phải xin phép và báo trước lịch trình cho phía Việt Nam và được ở lại Việt Nam bao lâu hay bao lâu mới được đến Việt Nam một lần vẫn chưa thống nhất được mà phải chờ đến vòng ba họp tại Hà Nội vào năm sau.

Còn một số thông tin nữa chúng tôi đang kiểm chứng, đối chiếu nhưng với những gì biết được và khi nào thuận tiện sẽ trình bầy sau. Một số giáo sĩ Việt Nam ở Roma và một vài Giáo chức Giáo hội có ảnh hưởng ở Việt Nam rất nhiệt liệt hoan hô tinh thần làm việc thẳng thắn của phái đoàn Vatican tại phiên họp vòng 2 vừa qua.


Đồng Nhân
Nguồn: Vietcatholic.org

Tin tốt lành!

Tháng Bảy 29, 2010

Tin Đức Thánh cha sắp bổ nhiệm cha J.B Etcharren, nguyên Bề trên Hội Thừa sai Balê làm “Đại diện không thường trú” tại Việt Nam mà trang Nuvuongcongly.net loan báo, đang là tâm điểm chú ý của mọi người.

Dù cho thông tin trên, như Nuvuongcongly cho biết còn cần phải kiểm chứng, nhưng chỉ bấy nhiêu đó thôi đã đủ để mọi người Công giáo Việt Nam phấn khởi, hân hoan, loan tin tới mọi người xa gần.

Đọc các phản biện hiển thị dưới bài viết mới thấy thông tin này quả thật như làn suối mát làm dịu đi “cái nóng” của những sự kiện diễn ra trong suốt gần bốn tháng qua, nhất là từ cái ngày Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt ra đi vội vã trong đêm tối.

Vấn đề là tại sao tin chưa chính thức mà lòng người lại rộn lên niềm vui như vậy?

Không nói thì ai cũng biết việc Đức cha Ngô Quang Kiệt ra đi, ngoài sự dàn xếp của một số chức sắc cao cấp thuộc HĐGMVN với chính quyền cộng sản, thì một phần còn do bởi một sự hiểu lầm của Tòa Thánh đối với  Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt.

Giáo dân khắp nơi nô nức ký Thư thỉnh nguyện gửi Đức Giáo Hoàng

Bức thư của Hồng y Bertone và sau này là Quyết định của Đức Thánh cha Bênêdictô 16 chấp nhận đơn từ chức của Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt bắt đầu từ sự hiểu lầm này. Thực tế, chỉ sau khi nhận được Thỉnh Nguyện thư, với hơn 15.000 chữ ký do Nữ Vương Công Lý phát động và gửi  khẩn cấp tới Đức Thánh Cha, Bộ Truyền giảng Phúc âm cho các dân tộc, Quốc vụ khanh Tòa Thánh… Tòa thánh mới phần nào hiểu ra sự thật “thực” mà Đức Cha Kiệt và giáo dân Hà Nội đã làm khác hẳn với những bẩm báo mà “dàn đồng ca áo tím” đã công phu dàn dựng trước đó.

Vì thế, nếu có việc Tòa thánh bổ nhiệm cha J.B Etcharren làm “Đại diện không thường trú” tại Việt Nam chứng tỏ Tòa Thánh đã lắng nghe tiếng nói của người giáo dân Việt Nam, biết phân định lẽ phải, chứng tỏ Tòa thánh chưa đến mức độ đánh mất quyền tự quyết của mình trong các vấn đề liên hệ tới chính quyền cộng sản Việt Nam.

Có lẽ, đó là lý do chính yếu khiến người Công giáo Việt Nam vui mừng và niềm vui ấy lại cho thấy những điều tốt lành và đáng mừng hơn cho Giáo hội Công giáo Việt Nam.

Trước hết, Giáo hội Công giáo Việt Nam là một Giáo hội can trường với gần 500 năm lịch sử. Trải qua bao biến động, người Công giáo Việt Nam vẫn anh dũng, hy sinh, kiên trì theo Chúa và trung tín với Giáo hội hoàn cầu. Truyền thống ấy tưởng đã yếu đi trong sự ra đi của Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt. Truyền thống ấy tưởng đã suy yếu và mất đi cụ thể bằng việc “rước Đức Mẹ kiêm tượng Hồ Chí Minh với cờ đỏ sao vàng vì không dùng cờ Nước Tòa Thánh”, bằng việc đưa bài “Thánh ca mới: Cùng nhau đi Hồng binh” vào nhà thờ và việc mời chính quyền, mặt trận vào nhà thờ cùng họp bầu Ban Hành giáo… Những hành động đó làm sầu não và lo lắng cho mọi tín hữu Kito vốn có truyền thống tốt đẹp, anh dũng xưa nay.

Nhưng thực tế, truyền thống ấy đã được đánh thức bởi sự ra đi của ngài.

Niềm vui mà mọi người Công giáo thiện chí bộc lộ khi nghe tin Tòa thánh sẽ bổ nhiệm cha J.B Etcharren làm “đại diện không thường trú” tại Việt Nam, cho thấy điều ấy và đó mới là tin vui, tin tốt lành thực sự.

Điều này chứng tỏ người Công giáo Việt Nam vẫn yêu Giáo Hội, tin tưởng Tòa Thánh và các đấng bậc trong Hội thánh, nhưng đó phải là một Giáo Hội: “Thánh Thiện, Công giáo và Tông truyền”, trong đó, các vị mục tử phải là người chăn chiên đích thực, không thỏa hiệp với sự ác, với cái xấu, nhưng luôn can đảm làm chứng cho sự thật.

Cũng vậy, niềm vui mà những người công giáo bộc lộ ra, khi nghe tin Tòa Thánh sắp bổ nhiệm cha J.B Etcharren làm “Đại diện không thường trú” – dù tin còn đang kiểm chứng, cho thấy rõ một khát vọng cháy bỏng, mong muốn các vị lãnh đạo Giáo hội đừng biến Giáo hội Công giáo Việt Nam thành vật trang trí cho chế độ cộng sản vô thần, đừng để Giáo hội Công giáo Việt Nam bị “quốc doanh hóa” theo tiêu chí  “Phúc âm, Dân tộc và Chủ nghĩa Xã hội”.

Thực tế, suốt nhiều tháng qua, những phản ứng cách này, cách khác của giáo dân với các vị lãnh đạo Giáo hội, thực chất, tất cả đều xuất phát từ nguyện ước thâm sâu này.

Những băng rôn, biểu ngữ ủng hộ và bày tỏ lòng ngưỡng mộ Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt, chắc chắn không phải vì cá nhân của một vị Giám mục dù cho đó là Đức Cha Kiệt, nhưng đúng hơn là vì một “tinh thần Ngô Quang Kiệt” đã bị “người nhà” bắt tay với chính quyền cộng sản, vùi dập không thương tiếc gây thất vọng cho mọi người.

Họ phản ứng bởi họ đã thấy rõ một nguy cơ thỏa hiệp, bắt tay với chính quyền, đang bước đầu đưa Giáo hội Công giáo Việt Nam đi theo “Định hướng Xã hội Chủ nghĩa” như đã xảy ra tại giáo xứ Dị Nậu, giáo xứ An Thịnh – giáo phận Hưng Hóa hiện nay.

Những phản ứng ấy, có thể gây phản cảm hay những bức xúc tiêu cực cho một số người, nhưng chân tình mà nói, đó là một tin tốt lành cho Giáo hội Công giáo Việt Nam trong hoàn cảnh hiện nay, bởi nó cho thấy người Công giáo Việt Nam đã trưởng thành, tha thiết với sự thật, hết sức can trường, mạnh mẽ, đầy lòng mến Chúa và Giáo Hội.

Nó cũng cho thấy, kế hoạch thôn tính nhằm “quốc doanh hóa” Giáo hội Công giáo Việt Nam mà chính quyền cộng sản vẫn chủ trương và đang rắp tâm thực hiện, không dễ có thể thực hiện được, bởi người giáo dân Việt Nam không bao giờ chấp nhận chuyện ấy.

Vì thế, thật dễ hiểu tại sao người giáo dân Việt Nam lại vui mừng khi nghe tin Tòa thánh sắp bổ nhiệm cha  J.B Etcharren làm người “Đại diện không thường trú” tại Việt Nam, bởi họ hy vọng, với sự hiện diện của ngài – một người có cả một quá trình dài gắn bó với Dân tộc Việt Nam, sẽ giúp Tòa Thánh hiểu biết đầy đủ hơn về Giáo hội Việt Nam và sẽ can thiệp để “Giáo hội Việt Nam không bị quốc doanh hóa”.

Những niềm vui bộc lộ hôm nay sau thông tin này đã chứng tỏ rằng Giáo hội Việt Nam vẫn kiên cường, mạnh mẽ và đầy sự hiệp nhất từ mỗi giáo dân. Đó là sức mạnh của Giáo hội Việt Nam. Bởi như Đức cố GH John Paul II tại Công đồng Vatican II thì “giáo dân phải ở trung tâm của đời sống Giáo hội… Chúng ta không thể chỉ đứng trước con người ngày nay để giảng thuyết cho họ và đòi họ phải có sự tuân phục. Tôi coi bất cứ dạng thức nào xuất phát từ não trạng giáo sỹ trị là một điều sai lầm”.

Thiết tưởng, dù tin Tòa thánh sẽ bổ nhiệm cha J.B Etcharren làm “Đại diện không thường trú” còn chưa chính thức, thì đã đến lúc toàn thể Giáo hội Việt Nam cùng dâng lời tạ ơn Chúa vì Chúa đã gìn giữ Giáo hội Công giáo Việt Nam suốt gần 500 năm qua, đã ban cho Giáo hội Việt Nam những chứng nhân anh dũng tử đạo tạo thành nền đá vững chắc xây nên một Giáo hội Việt Nam kiên cường cho tới hôm nay.

29/7/2010

An Dân