Nói người ngẫm ta

Thoáng nhìn vào xã hội ta thấy nền kinh tế kiệt quệ vừa mới lóp ngóp bò dậy sau cú suy thoái chí mạng, văn hóa mỗi ngày một thiên về những chuyện nhảm nhí. Những đổ vỡ các giá trị truyền thống hoặc khai thác tình dục, rồi những vấn đề an ninh xã hội, ô nhiễm môi trường, kiến thiết đô thị, thôn xóm thật nhếch nhác, rồi thêm mấy vụ “bô xít”, bán rừng đầu nguồn, để các quần đảo thuộc lãnh thổ Việt Nam cho mấy anh hai Tầu gậm nhấm… như một tổng thể để “chào mừng cho nghìn năm Thăng long”!

Vòng hào quang lấp lánh của nó là tham nhũng và hối lộ tràn lan mọi ngóc ngách của cơ chế xã hội, những vụ cưỡng chế đất nông nghiệp, chèn ép các nông dân, giải tỏa nhà của dân nghèo thành thị mang tính cách côn đồ, bất nhân; những vụ xúc phạm tới những mảnh đất luôn được coi là “thánh thiêng” như các cơ sở tôn giáo, chùa chiền, nghĩa trang… một cách công nhiên và trâng tráo, thách thức cả đạo lý dân tộc vốn được cha ông gìn giữ hàng ngàn năm như của gia bảo. Thêm vào bức tranh “vân cẩu” ấy là sự cổ vũ mãnh liệt cho việc phá thai, vi phạm nghiêm trọng các quyền căn bản, quyền tự do, nhân phẩm và lương tâm con người, ngang nhiên thách thức cả dư luận thế giới, những người yêu hòa bình, công lý và tự do.

Tất cả những điều đó nói lên sự bất lực đến “nhũn cả người”của chế độ chính trị này, cứ luôn bị động, loay hoay chắp vá, làm “được chăng hay chớ” bằng bất cứ phương tiện nào có trong tay, dù đó là gian dối, là tàn nhẫn, là ác độc. Các cụ ta nói chí phải: “Thượng bất chính, hạ tắc loạn”. Nguồn gốc của mọi rối ren, mọi tội ác trong xã hội hôm nay là đó. Ngay cả những vấn đề nhức nhối trong Giáo hội mà Nữ Vương Công Lý trong thời gian đề cập có phải “hạ tắc loạn vì thượng bất minh”?

Nếu nhà cầm quyền là những kẻ vốn đã không có căn bản nhân bản và đạo đức, cũng không dám nói lên sự thật về cái xấu tự bản chất của mình khiến cho toàn xã hội hiện tại phải điêu đứng trong cơn khốn quẫn mịt mù, lại còn tham vọng muốn xây dựng một mô hình “giáo dân tốt là công dân tốt” để lòe bịp những “thằng cu tý”, thì ta hiểu được những động thái “bài bản” kể từ sự kiện Tòa Khâm sứ cho đến Cồn dầu, từ “sự kiện Đức TGM Ngô Quang Kiệt cho đến anh Tôma Nguyễn Năm hôm nay cũng chỉ có thế.

Nhưng xen vào đó, vấn đề cốt lõi đang được đề cập đến, là “sạch hóa và bạch hóa” trong hàng ngũ Giáo hội, một Giáo hội mà bản chất là sự thật và đứng về phía sự thật. Một Giáo hội đang cố không để mình bị lây nhiễm tinh thần thế gian gian tà độc ác, đến độ lạnh lùng và dửng dưng với nỗi đau của giáo hữu và những người người nghèo đang bị bạo quyền áp bức. Phải giống như Chúa Kitô trong nhân tính thánh thiện, đạo đức, không sợ nói lên tiếng nói của sự thật trước thần quyền và thế quyền: “Nước tôi không thuộc về thế gian này. Vì tôi đến để làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi”. Như thế cho khỏe, chẳng cần chi đến thứ “giáo dân tốt là công dân tốt’.

Cái “mô hình” này biến thái từ sự thất bại thê thảm của lý tưởng xây dựng một xã hội và kinh tế, một nền văn hóa và luân lý không hề có bóng dáng của Thiên Chúa và lề luật của Người. “Vật cùng, tắc biến”. Khi vô thần không còn tính thuyết phục, thời sự và hiệu quả thì việc “ngẫu thần hóa”“đa thần giáo” được chủ trương và quảng bá như một chính sách hòng cứu nguy vị thế “lãnh đạo và lương tâm thời đại” của chế độ cầm quyền, cũng như cái phao đã từng được tuyên truyền và áp dụng đại trà trước đây là “Sống Phúc âm giữa lòng dân tộc”. Phải chăng những câu chuyện “buồn” đang xẩy ra trong Giáo hội là “con chú con bác” với nhau? Ấy là hệ lụy tất yếu của “Sự kiện Ngô Quang Kiệt”?

Khi vị trí độc đáo và độc lập của Giáo hội không được tuân thủ và gìn giữ, mà tuân thủ thế nào được vì có “những bàn tay lông lá” thọc sâu vào nội tình hòng chi phối Giáo hội đi theo hướng chỉ đạo của nó, cũng như việc bị nó nắm “thóp” đến độ phải “ngậm bồ hòn làm ngọt” mà cúc cung tận tụy với những chủ nhân ông mới này? Những vụ việc của giáo phận Hưng hóa, Đà nẵng có phải là những dấu hiệu “lộ thiên” cho thấy bên trong nó còn có cả một hầm mỏ của thứ tinh thần bạc nhược, thỏa hiệp, mua chuộc, trao đổi…? Nhưng điều chắc chắn, một sự thật đang được phơi bày là “Thượng bất minh, hạ tắc loạn”.

Alivecho

Advertisements

One Response to Nói người ngẫm ta

  1. Minh Tam nói:

    thêm vào đó, là sự nghèo nàn bạc nhược trong đời sống thiêng liêng của một số vị lãnh đạo Giáo quyền. Chúa không có chỗ đững xứng hợp trong cuộc đời các vị thì đương nhiên ba thù dưới những hình thức như đa thần sẽ tiến vào thôi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: