Thử nhìn “Sự kiện Ngô Quang Kiệt” dưới cái nhìn đức tin

Gần bốn tháng đã trôi qua kể từ cái ngày đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt ra đi trong đêm tối, đến nay không tin tức, ngoại trừ lá thư ngài viết vội kính gửi cộng đoàn Dân Chúa. Đó cũng là bốn tháng của biết bao biến động đang đẩy Giáo hội Việt Nam tới một khúc quanh mới.

Có thể nói rằng, chưa bao giờ trong lịch sử Giáo Hội Việt Nam, người giáo dân Việt Nam lại mạnh mẽ bày tỏ cảm xúc thất vọng của mình đối với các vị lãnh đạo Giáo hội Việt Nam như những tháng ngày qua.

Nhiều người đã tỏ vẻ thất vọng về cách hành xử của các vị lãnh đạo Giáo Hội khi cứ mãi im lặng trước những bất công đang ngày càng tràn lan trong xã hội.

Người khác mong Giáo hội, đặc biệt các vị lãnh đạo Giáo hội, phải tức khắc đưa ra những quan điểm chính thống để cộng đồng Dân Chúa tìm được sự thật “thực” về sự kiện Ngô Quang Kiệt.

Nói chung, “sự kiện Ngô Quang Kiệt” đang tạo ra một bầu khí hoang mang, lan tỏa trong đời sống Giáo hội ngay cả ở nơi thượng tầng kiến trúc của Giáo hội là các vị Giám mục thuộc HĐGMVN.

Trong suốt bốn tháng qua, đã có nhiều diễn giải xung quanh sự kiện có một không hai này. Điều dễ nhận thấy là sự kiện Đức cha Ngô Quang Kiệt phải rời chức vụ và âm thầm ra đi trong đêm tối, chứa chấp cả một “mầu nhiệm” không thể hiểu nổi. Sự kiện ấy được bắt đầu từ cái nghị quyết quái đản của chính quyền Hà Nội, được thực hiện bằng một kịch bản công phu, dưới sự dẫn dắt và thực hiện của một “dàn đồng ca áo tím”, với những bước đi ngoại giao, và đã kết thúc trong nước mắt của những ai thiện chí, yêu mến, khát khao được sống một tinh thần Ngô Quang Kiệt.

Cốt lõi của vấn đề, của những bức xúc của người giáo dân với các vị lãnh đạo Giáo hội trong những tháng ngày qua, chắc chắn không bởi những bức xúc cá nhân, những toan tính con người, cũng không phải bởi “có một thế lực đang muốn phá Giáo hội” như có người cạn nghĩ, hay bởi có mối tư thù với các vị lãnh đạo Giáo hội, mà tất cả xuất phát từ lòng yêu mến Giáo hội  – một Giáo hội Thánh thiện, Công giáo và Tông truyền.

Trong bối cảnh của những cảm xúc lẫn lộn, với những phản ứng khác nhau; trong bối cảnh có nhiều diễn giải về sự kiện Ngô Quang Kiệt như vậy, thiết tưởng đã tới lúc cần đặt lại sự kiện Ngô Quang Kiệt dưới cái nhìn đức tin, trong hành trình lịch sử cứu độ của Thiên Chúa, để thấy đâu là con đường Chúa muốn Giáo hội Việt Nam bước đi, hôm nay, lúc này, giữa xã hội này.

Sự kiện Ngô Quang Kiệt một cơ hội sám hối

Tại Thánh lễ Khai mạc năm Thánh 2010, HĐGMVN: Lạy Chúa, Giáo Hội Chúa thiết lập là Giáo Hội duy nhất, nhưng chúng con đã làm rách tấm áo hiệp nhất của Chúa. Chúng tôi xin lỗi mọi thành phần xã hội, tôn giáo, vì chúng tôi đã chưa đủ hòa mình và đồng hành. Chúng tôi xin lỗi người nghèo, người hẩm hiu xấu số, người khuyết tật, đau khổ vì chúng tôi chưa đủ quan tâm. Những lời này phải chăng chỉ là "Nghi thức" của HĐGMVN?

Việc đức cha Ngô Quang Kiệt phải rời khỏi chức vụ và phải ra đi cách âm thầm trong Năm thánh, là một nỗi đau gây choáng váng cho mọi thành phần Dân Chúa, nhưng có lẽ đó lại là cơ may để một lần Giáo Hội Việt Nam nhìn lại mình, từ hàng giám mục, linh mục, tu sĩ cho tới người giáo dân.

Có thể nói rằng, nhờ sự ra đi đầy đau khổ của Đức cha Kiệt mà Giáo hội Việt Nam mới có cơ hội thấy được sự thật “thực” về một Giáo Hội Việt Nam mất hiệp thông từ thượng tầng kiến trúc, chỉ “đồng cảm chứ không đồng thuận” trong việc cất lên tiếng nói của công lý và hòa bình.

Cũng vậy, nhờ sự ra đi của Đức cha Ngô Quang kiệt Kiệt, mà người giáo dân lần đầu được chứng kiến một Giáo Hội đang dần bị quốc doanh hóa, xa rời quần chúng. Nếu không có sự kiện Ngô Quang Kiệt, có lẽ, những cuộc rước như ở giáo xứ Dị Nậu – giáo phận Hưng Hóa, còn lâu mới được biết tới.

Phải chăng Thiên Chúa để “sự kiện Ngô Quang Kiệt” diễn ra trong Năm thánh của Giáo Hội Việt Nam là một món quà ân sủng – nói như Đức cha Kiệt trong lá thư từ biệt: “Tôi ra đi thì có lợi cho Tổng Giáo phận Hà Nội”, giúp Giáo Hội sống trọn vẹn tinh thần của Năm thánh: “sám hối và canh tân.”

Những gì đang diễn ra liên quan tới sự ra đi của Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt trong những tháng qua, dù có đau buồn, nhưng cách nào đó đã đặt Giáo hội Việt Nam trong một chọn lựa sống còn. Giáo hội không thể cứ mãi làm ngơ trước vận mệnh của đất nước, của dân tộc, cũng như không thể làm ngơ trước sự ác ngày càng dấn sâu của chế độ chuyên chính bạo quyền.

Những gì đang diễn ra – những sự thật đang dần được bạch hóa, không chỉ giúp mọi thành phần trong Giáo hội nhận ra sự thật, mà còn góp phần tích cực thánh hóa Giáo hội cho mỗi ngày một tinh tuyền hơn.

Sự kiện Ngô Quang Kiệt hóa ra lại là một hồng ân, một cơ hội để sám hối.

Sự kiện Ngô Quang Kiệt một dấu chỉ của thời đại?

Tuy nhiên, để công cuộc sám hối ấy mang đầy đủ ý nghĩa, có lẽ điều cần thiết là phải tìm xem, Thiên Chúa muốn nói gì qua “sự kiện Ngô Quang Kiệt” và đâu là dấu chỉ của Chúa qua sự kiện có một không hai này?

Trong niềm tin Kitô giáo, Thiên Chúa là Đấng yêu thương con người. Ngài đã bước chân vào lịch sử nhân loại, biến lịch sử ấy thành nơi chỗ biểu lộ vinh quang Ngài và là nơi để con người gặp Chúa và gặp nhau. Vì thế, mọi biến cố vui buồn xảy ra trong lịch sử, tất yếu phải được đặt trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa, để tìm ra ý định nhiệm mầu của Thiên Chúa thể hiện qua các biến cố của thời cuộc và qua các chứng nhân.

Nhìn lại lịch sử Giáo Hội Việt Nam gần 500 năm qua, với các mốc lịch sử 350 thiết lập hai giáo phận Đàng Ngoài và Đàng Trong, 50 năm thiết lập hàng giáo phẩm Việt Nam, thì hình như, sứ mạng đồng hành với Dân tộc của Giáo hội Công giáo Việt Nam vẫn còn đang trong quá trình mò mẫm. Ngoài những đóng góp thấy được cho xã hội, cho tới giờ này, tinh thần Kitô giáo vẫn chưa được đại bộ phận người dân Việt Nam chấp nhận, đó là chưa kể còn rất nhiều người ngoài công giáo tỏ vẻ dè dặt mỗi khi nhắc tới Công giáo.

Nguyên nhân dẫn tới tình trạng này thì nhiều: chiến tranh liên miên khiến Giáo hội phải tìm cách để tồn tại mỗi khi một chính thể mới xuất hiện; xung đột văn hóa; tệ hại nhất là do chính sách bài tôn giáo với những tuyên truyền tàn độc của chế độ cộng sản vô thần… Bên cạnh đó, cũng không loại trừ Giáo hội Công giáo vì lý tưởng tồn tại được là may, nên đã chấp nhận đứng bên lề dân tộc bỏ mặc người dân bị “đánh nhừ tử” bên vệ đường.

Thực tế chứng minh cho thấy, kể từ năm 1980 – lần đầu tiên HĐGM toàn quốc nhóm họp, cho tới nay, trong các Văn kiện, Thư chung của HĐGMVN – tiếng nói chính thức của HĐGMVN, thì hầu như nội dung “rất chung chung” có thể áp dụng cho mọi kỳ đại hội, chỉ cần thay năm ban hành và người ký.

Đối với các vấn đề xã hội đang gây nhức nhối lòng người, trước các bất công đang ngày càng chất đầy mà nạn nhân là những  người dân thấp cổ bé họng, Giáo hội hầu như im lặng, đôi khi còn thỏa hiệp với chính quyền.

Trong một bối cảnh xã hội như thế, “sự kiện Ngô Quang Kiệt” đã có những tác động nhất định trong đời sống của xã hội và Giáo Hội.

Tôn giáo là Quyền, chứ không phải là ân huệ xin - cho

Phong trào thắp nến cầu nguyện mà ngài phát động đã lan tỏa nhanh chóng tạo nên một bầu khí sinh hoạt phượng tự mới, một xã hội dân sự bắt đầu manh nha, tác động ít nhiều tới cơ cấu tổ chức xã hội.

Có thể nói, trong một xã hội đầy bất công dưới sự cai trị độc tài cộng sản, “sự kiện Ngô Quang Kiệt” đã phần nào tạo nên một hy vọng cho những con người thấp cổ bé họng, không thể tự mình cất lên tiếng nói và nhất là đã khiến công chúng nói chung thấy được một Giáo hội của Chúa Kitô đang can đảm, dõng dạc cất lên tiếng nói cho một nền Hòa bình và Công lý được xây dựng trên tình thương và sự tha thứ.

Nếu sứ mạng của Giáo hội là đến với những người cùng khổ, những người bị “đánh nhừ tử vứt bên vệ đường”, nếu sứ mạng của Giáo Hội là tiếp nối sứ mạng của Chúa Giêsu: “Sinh ra và đến trong thế gian này là để làm chứng cho sự thật” (Ga 18, 37), thì tiếng nói cho sự thật mà Đức cha Ngô Quang Kiệt đã cùng cộng đồng Dân Chúa dõng dạc cất lên giữa lòng thủ đô, chắc chắn đó là điều Thiên Chúa muốn mời gọi Giáo hội Chúa bước đi hôm nay, lúc này, ngay giữa lòng một xã hội đang bị chủ nghĩa vô thần khuynh đảo, tìm cách bóp nghẹt lương tâm con người.

Gần 500 năm qua, Giáo Hội Việt Nam, vì hoàn cảnh lịch sử cách này cách khác, đã không quan tâm đủ tới những con người cùng khổ, đã không đồng hành với dân tộc, thì đây chính là lúc và là cơ hội để cất tiếng nói. Đây là lúc để thể hiện tâm tình sám hối một cách cụ thể và sống động nhất như Giáo hội đã tuyên bố trong ngày khai mạc Năm thánh.

Tạm kết luận

Sự ra đi của Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt, dù đau buồn, nhưng trong đức tin, thì lại là cơ hội Chúa muốn dùng để tái công bố cho Giáo hội Việt Nam đường đi của Tin Mừng: “Tôi sinh ra và đến thế gian để làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi” (Ga 18, 37).

Sự kiện Ngô Quang Kiệt, dù đau buồn, nhưng không thể làm cho thất vọng, bởi Thiên Chúa, với quyền năng và tình yêu vẫn thường hay biến sự dữ ra sự lành, chính Ngài sẽ làm cho thành tựu những lời Ngài đã hứa: “Quyền lực tử thần” dù mạnh đến đâu cũng không thể thắng được.

Sự kiện Ngô Quang Kiệt, dù đau buồn, nhưng Thiên Chúa, cách này cách khác, đang tiếp tục ra tay can thiệp để thanh tẩy và thánh hóa Giáo hội, giúp Giáo hội hoàn tất sứ mạng ngôn sứ của mình.

Vì thế, đã tới lúc, mọi thành phần trong Giáo hội Việt Nam cần phải nhìn lại mình, để thành tâm sám hối tội lỗi, quay về với Thiên Chúa – Đấng là nguồn mạch của sự thật và sự thiện, để cùng nhau cất lên tiếng nói của sự thật. Chỉ có như thế, Giáo hội mới có cơ hội thực hiện đầy đủ và ý nghĩa nhất ước nguyện sám hối và ước nguyện “cùng đồng hành với Dân tộc” mà cả Giáo hội Việt Nam đã long trọng tuyên bố trong ngày khai mạc Năm thánh, bên mộ các Thánh Tử đạo Việt Nam.

27/7/2010

An Dân

Advertisements

14 Responses to Thử nhìn “Sự kiện Ngô Quang Kiệt” dưới cái nhìn đức tin

  1. Bài viết rất hay thể hiện "góc nhìn" khá tinh tế của tác giả. Nguyện cho Giáo Hội Việt Nam sớm được Hiệp Nhất và Bình An. http://luongtamconggiao.tk

  2. Giáo dân TP Saigon nói:

    Dưới con mắt đức tin, tác giả chính là Ngôn Sứ được tràn đầy Ơn Chúa.

  3. quocbao nói:

    Cám ơn tác giả. Bài viết rất ý nghĩa. "Sự thật vẫn mãi là sự thật…".

  4. peter Hoang nói:

    Moi lan nhin thay tam hinh Ba ong Giam Muc <Ba Vua >dang cho chuc de duoc bat tay ..toi thay nhuc nha vo cong ,khong biet Ba vua co suy nghi gi khong ?
    Nhung loi noi trong Thanh Le khai mac nam thanh tai So Kien cua HDGMVN .chang qua la loi noi suong ,cung giong nhu Cha chung khong ai khoc ,van kien thi cu ra ,loi noi thi cu noi ,con ai muon thuc hanh thi thuc hanh con cac Ngai lam Thanh roi nen khong can thuc hanh ,ma HDGMVN chi can thuc hien chinh sach IM LANG la duoc ma qui vo tay .va chuc mang

  5. Hồ Hồng Phúc nói:

    Với ý hướng đó, cầu mong Chúa cho mọi thành phần trong Giáo hội Công giáo Việt Nam, đặc biệt là các Giám mục trong HĐGM, biết hiệp nhất và giàu can đảm bước những bước đi đầu tiên trên con đường đổi mới với sự hướng dẫn của Chúa Thánh thần

  6. Nguyên văn luc nói:

    tôi rât cam phuc bai viêt va xin chuc tac gia luôn theo sat tinh hinh giao hôi đê đưa ra nhưng bai viêt nhăm mang lai niêm tin cua ngươi công giao

  7. paul men yeu nói:

    Toi la mot sinh vien tai Phap va la nguoi con giao phan Ha Noi. Toi yeu men Duc Tong khi hoc dai hoc o Ha Noi, chi dung tu xa , toi tham nguong mo nhung cu chi va phong cach cua Ngai. Mot con nguoi khong the dien ta nhieu hon hai chu "tuyet voi"!

  8. wutan nói:

    CSVN ho da nhan ra duong loi sai lam cua nhung nam1945-1986.Ho da va dang thanh cong trong viec pha DAO.Cu the la dao CONG GIAO VIET NAM,khi ho cho tu do tuong doi trong viec hanh dao,xay dung thanh duong to dep,khang trang khap tren dat nuoc.Chinh luc nay moi nguoi trong GH bat dau co su phan re,dua chen thich su hao nhoang ma quen di nhiem vu chinh la song DUC TIN,LOAN BAO TIN MUNG CUU DO,lam cho moi nguoi nhan ra tinh yeu cua CHUA.lay CHUA xin cho moi nguoi song theo CHUA va CHUA da day CHINH THAP GIA LA VINH QUANG DOI CON.Duc cha NGO QUANG KIET da song dung voi loi day cua CHUA, xin CHUA chuc phuc va gin giu duc cha trong tung chang thap gia ma DUC CHA dang buoc di. Xin chuc lanh cho tat ca con dan VIET NAM.Con xap minh ta on CHUA.

  9. Hoang Nhu Quynh nói:

    Cảm ơn tác giả đã cho người đọc thêm một hướng nhin trong đức tin. Chắc hẵn cũng có nhiều người nhận ra ơn của Chúa qua “sự kiện Ngô Quang Kiệt”. Nhưng nay, những cảm nhận của niềm tin và lòng mến Giáo Hội đã được viết ra. Hơn lúc nào hết, mỗi người Công giáo Việt nam cần nhìn nhận lại thái độ và cách sống của mình trong lòng Giáo Hội và quê hương mình để cùng nhau nhìn nhận những yếu đuối và vững bước trong đức tin, đức cậy và đức mến hầu Lời của Chúa được triển nở. Cơ hội cho chính mỗi người chúng ta sống tâm tình hiệp thông và yêu mến. vấn đề là chính chúng ta có muốn và có can đảm để sống tâm tình đó trong ơn cúa Chúa qua “sự kiện Ngô Quang Kiệt” hay không thôi.

  10. Hoang Nhu Quynh nói:

    Làm cha mẹ cũng có lúc mắc sai lầm, yếu đuối. chính chúng ta, những người Công giáo phải can đảm nhìn nhận rằng, những sai lầm và yếu đuối ấy cũng có lỗi của chính mỗi người chúng ta vì “giáo dân cũng có phần đã làm hư linh mục, giám mục…” hơn lúc nào hết chính chúng ta nhìn nhận lại mọi vấn đề để tìm ra cho được đâu là ý Chúa, đâu là ý của ma quỷ. Làm sao để đừng đem ma quỷ lên bàn thờ ngang hàng với Chúa. Cha mẹ có sai lầm, có yếu đuối, con cái chẳng mấy ai oán hận cha mẹ mình. Có thì cũng chỉ là nói cho cha cho mẹ biết suy nghỉ của con cái, cho cha cho mẹ biết họ đã sai. Vấn đề là cha mẹ có nhìn nhận tiếng nói của con cái không mà thôi, cha mẹ có đón nhận lòng thành của con cái hay không mà thôi? Hay cha mẹ vẫn cố chấp, bảo thủ, lấy quyền làm cha làm mẹ để chửi con cái mình là thiếu cái căn bản của lòng tôn kính. Nếu cha mẹ vẫn cố chấp, vẫn bảo thủ thì chắc cũng có lúc con chỉ biết nhìn ngắm Thiên Chúa mà van nài cho các ngài nhìn thấy sự trần tục của mình. cho dù là có mặc áo đẹp, có dội mũ cao, có cầm gậy lớn, có đeo nhẫn gì thì cũng phải đón nhận tiếng nói chân thành và yêu mến tự đáy lòng của con cái.

  11. Hoang Nhu Quynh nói:

    Hơn bao giờ hết, lúc này cho dù là buồn, cho dù là oán, cho dù ngao ngán thì bổn phận của chúng ta, mỗi người Công Giáo Việt Nam phải liên lỹ cầu nguyện cho các ngài, để tình cha con, tình huynh đệ được lớn lên trong sự cảm thông, yêu mến và sẵn sàng đồng trách nhiệm trong sứ vụ tại trần gian này. Mỗi tối, tôi vẫn thầm cầu nguyện xin cho Giao Hội Việt Nam hiệp nhật, yêu thương và tha thứ vì chỉ có như vậy chúng ta mời đủ sức mạnh của thanh linh chống lại bọn mã quy lấy chủ thuyết vô thần làm kim chỉ nam để đưa cà dân tộc này vào con đường diệt vong.

  12. kebung nói:

    KeBung: Cảm ơn tác giả đã đưa ra được cái nhìn êm ái. Tôi biết khá rõ về Đức Cha Kiệt, ngài không trí thức bằng Đức Cha Võ Đức Minh và nhóm tam ca áo tím, nhưng đổi lại, Đức Cha Kiệt là một con người thực sự có lòng khiêm nhường, nơi ngài luôn có sãn lòng nhiệt thành vì phần rỗi các linh hồn. Những ai đã có dịp quen biết hay đã một vài lần được ngài giải tội (tòa ngoài) cho, thì tôi chắc chắn họ cũng sẽ nhìn nhận được nơi ngài luôn có "sự thật thực". Những gì ngài để lại cho GHVN theo tôi là không phải do chính sự khôn ngoan tài khéo của riêng ngài, nhưng do bởi sự thúc đẩy của Thần Linh Thiên Chúa đã đang và luôn hoạt động trong GH. Cầu mong hàng giáo phẩm VN khiêm tốn hơn để thích nghi dần dần với Tình Yêu, Chân Lý và Sự Thật "thực". Kính chúc tác giả đôi bề an lành trong sự quan phòng của TC, mong tác giả tiếp tục đóng góp cho GH và cho độc giả NVCL chúng tôi.

  13. MINH nói:

    Giao hoi mien Bac phai chiu nhieu cai tang qua !

  14. Thanh Dương nói:

    Đọc xong cuốn kinh cựu ước thì chỉ mong sau này con cháu đừng có đứa nào phản tổ tiên.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: