“Tinh thần Phaolô Nguyễn Văn Bình”: Cơ may nào cho GH Việt Nam?

Theo Thông báo của Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình, kèm thư mời của học giả Nguyễn Đình Đầu, trong hai ngày 27-28/8/2010, nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Đức cố Tổng Giám mục Phaolô  Nguyễn Văn Bình, Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình sẽ tổ chức cuộc tọa đàm: “Chân dung một vị mục tử” nhắm “chứng minh rằng, nơi ngài không có sự đối nghịch giữa niềm tin, lòng yêu mến Giáo Hội với lòng yêu quê hương, gắn bó dân tộc. Phân tích tinh thần Phaolô Nguyễn Văn Bình, trên cơ sở tinh thần, đường lối xuyên suốt của Giáo Hội”.

Thực chất của một ý đồ

Việc Tổng Giáo phận Sài Gòn tổ chức những hoạt động mừng kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình (1/9/1910-1/9/2010) là một việc làm đầy tính nhân văn, đúng đắn, cần phải nhân rộng.

Tuy nhiên, phác thảo chân dung ngài để nhằm dựng nên một biểu tượng mới, cổ võ cho lập trường “thỏa hiệp với cộng sản” như người ta đang có ý định làm, thì quả là điều đáng tiếc. Điều này chứng tỏ những gì đã xảy trong Giáo hội những tháng ngày qua không những không làm thay đổi những quan điểm của một số Giám mục Việt Nam. Trái lại, đang làm cho một số vị Giám mục quyết tâm hơn trong việc hướng Giáo hội Việt Nam “tiến nhanh, tiến mạnh” trên con đường quốc doanh hóa Giáo hội theo hướng “Phúc âm, dân tộc và Chủ nghĩa Xã hội”.

Ai cũng biết, những biến cố xảy ra trong Giáo hội những tháng ngày qua, ngoài những tham vọng cá nhân chi phối, thì quan trọng nhất vẫn là những sự bất đồng về chủ trương, quan điểm trong nội bộ HĐGMVN: một số vị chủ trương thỏa hiệp để được việc và số khác chấp nhận dấn thân đấu tranh cho công lý và công bằng xã hội, phục vụ người nghèo khổ, không tiếng nói trong xã hội như đường hướng của Hội Thánh Chúa.

Sau khi mọi sự thật được bạch hóa, nhóm chủ trương thỏa hiệp tiếp tục tìm bệ đỡ bằng cách cử Đức Hồng y Mẫn qua giải độc nơi tận Rôma. Trong nước, người ta thấy có một sự xích lại gần hơn nơi các vị mục tử theo chủ trương này.

Thánh lễ phong chức cho Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp – giáo phận Vinh, với những vị trí quan trọng trong thánh lễ được dành cho các Giám mục thoả hiệp, khiến nhiều người ngạc nhiên.

Nhưng, sẽ không ai ngạc nhiên, khi biết rằng sau khi các thông tin bị bạch hóa, những nhân vật trong “dàn đồng ca” thật sự bị động và lúng túng trước những phản ứng mạnh mẽ của cộng đồng dân Chúa thì đã lui vào im lặng. “Người cầm lái vĩ đại” là Đức ông Cao Minh Dung đã bị vạch trần và đã không còn nhiều tác dụng cho “dàn đồng ca” trong nước cũng như nhà nước CSVN bám víu.

Và họ đã âm thầm kết nối với nhau với phương châm “Cùng hành động hay là chết” để bằng mọi cách buộc cộng đồng dân Chúa chấp nhận một sự đã rồi không thể thay đổi (!)

Từ chỗ chỉ đồng quan điểm, nay các vị theo chủ trương thỏa hiệp, trở nên “đồng sinh đồng tử” và quyết tâm cùng nhau thực hiện cho bằng được chủ trương thỏa hiệp nhắm chứng minh cho cộng đồng Dân Chúa Việt Nam thấy rằng “đường lối thỏa hiệp” là đúng theo tinh thần của Công đồng Vatican II và sẽ là đường hướng của Giáo hội Việt Nam trong tương lai.

Với ý định và quyết tâm ấy, biến cố kỷ niệm 100 năm sinh nhật Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình đã trở thành dịp may hiếm có để nhóm “thỏa hiệp” có cơ hội khuyếch trương “tinh thần Phaolô Nguyễn Văn Bình” – từ dùng của ban tổ chức, tới mọi thành phần trong Giáo hội Việt Nam, bởi Đức cha Phaolô Nguyễn Văn Bình vốn là một mục tử ôn hòa, được mọi người yêu mến.

Theo chúng tôi được biết, sau khi gửi bài tham luận tới ban tổ chức, linh mục Chân Tín DCCT đã nhận được cuộc điện thoại từ một vị Giám mục yêu cầu cắt bỏ một số đoạn trong bài tham luận của ngài, với lý do “nhạy cảm”. Chưa biết linh mục Chân tín có được đọc bài tham luận này không? Như thế đủ biết, mục đích của buổi tọa đàm không nhắm trình bày chân dung thật sự của một con người lịch sử, nhưng là để tìm một “thần tượng mới” cho lập trường quan điểm của nhóm để khẳng định đường hướng thỏa hiệp là đúng đắn, hợp với tinh thần của Công đồng Vatican II.

Việc Giáo hội tôn dương một con người như mẫu gương cho người khác là chuyện hết sức bình thường đã từng diễn ra trong lịch sử Giáo hội.

Không ai phủ nhận tầm quan trọng và vai trò có tính lịch sử của Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình trong lịch sử Giáo hội Việt Nam, nhất là lịch sử của Tổng Giáo phận Sài Gòn những năm 1975 – 1990, một giai đoạn lịch sử mà phải nói được rằng “tồn tại được đã là may mắn”.

Tuy nhiên, lấy ngài làm biểu tượng cho một thời đại mới, với những biến chuyển lớn lao trong Giáo hội cũng như xã hội, thì lại là điều cần có thời gian và những tranh luận học thuật, nhất là hãy để công luận đánh giá những đóng góp hay những thiếu sót của ngài.

Bởi thời đại của Đức Tổng Phaolo Nguyễn Văn Bình với thời đại này đã khác và khác rất nhiều. Từ chỗ phong trào cộng sản đang thế như chẻ tre, với những ngón đòn độc tài toàn trị bịt miệng đàn áp dân lành, bách hại tôn giáo sau bức màn sắt mà không cần gì thế giới còn lại. Đến nay, sau mấy thập kỷ, cả thế giới đã thay đổi cơ bản. Chủ nghĩa Cộng sản đã thi nhau sụp đổ từng mảng đến toàn diện. Giờ đây còn lại mấy mống như Trung quốc, Bắc Hàn, Cuba, Việt Nam chìm trong nghèo đói và tụt hậu đã chứng minh cho thế giới biết rằng con đường chủ nghĩa cộng sản là hoang tưởng và là con đường đau khổ của những dân tộc nào vô phúc dính vào nó. Chủ nghĩa cộng sản đã bị ngay chính cái nôi sinh ra nó nguyền rủa và vứt vào sọt rác lịch sử từ lâu. Những chính thể cộng sản còn lại đang cô đơn, vất vưởng và bị khinh miệt, xa lánh của thế giới loài người.

Vì vậy, chính quyền CSVN đã buộc phải thay đổi phương thức và phương thế chiến thuật với các tôn giáo.

Ngài là một vị mục tử hiền từ, rất cần cho Giáo hội Miền Nam trong những năm 1975-1990 của thế kỷ trước. Ngài là người không có nhiều kinh nghiệm về chế độ cộng sản, nên có lẽ ngài cũng không hiểu được những gian trá của chế độ cộng sản vô thần, do đó, đã có những sai lầm trong chọn lựa dấn thân của chính ngài.

Chính vì vậy mà những hoạt động của Đức TGM Phaolo Nguyễn Văn Bình trong thời gian cộng sản khát máu và thế lực đó không thể phù hợp với giai đoạn hiện nay.

Biến ngài thành biểu tượng lúc này để dẫn dắt Giáo hội Việt Nam theo con đường do một “nhóm người vạch sẵn”, thì chẳng khác gì cộng sản biến ông Hồ thành cha già dân tộc và hậu quả của chính sách ấy đã để lại những hậu quả khôn lường cho dân tộc Việt Nam.

Cần thiết phải minh định một cách rõ ràng, Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình là một con người, một chứng nhân lịch sử, đã có những đóng góp nhất định cho Giáo hội Việt nam vào một giai đoạn lịch sử cụ thể.

Ngài là một vị mục tử hiền từ, rất cần cho Giáo hội Miền Nam trong những năm 1975-1990 của thế kỷ trước. Ngài là người không có nhiều kinh nghiệm về chế độ cộng sản, nên có lẽ ngài cũng không hiểu được những gian trá của chế độ cộng sản vô thần, do đó, đã có những sai lầm trong chọn lựa dấn thân của chính ngài.

Trong bài “Đức cha Phaolô Nguyễn Văn Bình, Tổng Giám mục Tổng Giáo phận Sài Gòn dưới Chế độ mới”, linh mục Chân Tín DCCT đã nêu ra 6 biến cố tiêu biểu, cho thấy Đức cố Tổng Giám mục Nguyễn Văn Bình đã có những sai lầm chết người, gây ra những hậu quả đau lòng cho những ai liên hệ.

Vậy, cơ may nào cho Giáo hội Việt Nam khi có một số vị trong HĐGMVN chủ trương thỏa hiệp với cộng sản đang cố cách dựng Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình lên làm biểu tượng mới cổ võ cho lập trường của họ?

Người Công giáo Việt Nam hy vọng gì trong cuộc họp HĐGMVN từ ngày 4-8/10/2010 sắp tới, khi nhóm chủ trương thỏa hiệp đang tìm mọi cách chứng minh cho thấy rằng, những gì họ chủ trương đều đúng đắn, hợp với Công đồng Vatican II, đã được Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình thể hiện cách xuất sắc?

Tưởng rằng, tiếng nói phản biện của người giáo dân trong những tháng ngày qua về “sự im lặng đáng sợ” của các đấng bậc trong Giáo hội phải là tiêu chí giúp nhận định và thay đổi cách nhìn, cũng như lập trường của các vị lãnh đạo Giáo hội, giúp vạch ra con đường mới cho Giáo hội Việt Nam bước đi trong tương lai, nhưng hình như, những lên tiếng ấy chỉ được gọi tên là “bóng ma” hay “bị thế lực thù nghịch với Giáo hội” kích động gây chia rẽ.

Giáo hội Việt Nam sẽ đi về đâu?

Chắc chắn, với những gì đã và đang diễn ra, sẽ không có sự thay đổi lập trường quan điểm nơi một số vị lãnh đạo Giáo hội cổ võ chủ trương thỏa hiệp đang nắm trọn quyền lực trong tay.

Trong thời gian tới, chính quyền cộng sản sẽ ra sức ủng hộ cho nhóm này bằng cách tích cực ban phát nhiều ơn huệ cho những ai theo chủ trương này nhắm khẳng định chủ trương thỏa hiệp là đúng đắn, đôi bên cùng có lợi.

Giáo hội Việt Nam tiếp tục đồng hành cùng dân tộc bằng chủ trương đồng hành với chế độ cộng sản, để cùng cả nước “tiến lên chủ nghĩa xã hội” với khẩu hiệu: “Phúc âm, Dân tộc, Chủ nghĩa Xã Hội”.

26/8/2010

Nữ Vương Công Lý

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: