Việc đấng bậc mình

Trong Sắc-lệnh về Tông-đồ Giáo Dân của Công-đồng Vatican II đã mở đầu “Thánh Công Đồng muốn phát động mạnh mẽ hơn việc Tông-đồ của Dân Thiên Chúa nên chú tâm hướng về các Ki-tô hữu giáo dân, những người có phần riêng biệt và cần thiết trong sứ-mệnh của Giáo-hội như đã đuợc nhắc đến trong những văn-kiện khác” (Phần 1, câu 1 và 2). Rồi Công-đồng dựa trên căn-bản Lời Chúa trong Mat-thêu 11, 4-5 thuật lại câu nói của Đức Ki-tô trả lời cho môn-đệ của ông Gio-an Tẩy-giả khi ông này đang ngồi tù vì dám lên tiếng cảnh-cáo hành-vi sai trái của người lãnh-đạo: “Đức Giê-su trả lời “Các anh cứ về thuật lại cho ông Gio-an những điều mắt thấy tai nghe: người mù xem thấy, kẻ què đuợc đi, người cùi đuợc sạch, kẻ điếc đuợc nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo đuợc nghe Tin Mừng” trong Sắc-lệnh về Tông-đồ Giáo Dân thì Công-đồng gọi  những điều Đức Giê-su nhắn gửi này là “dấu chỉ của sứ-mệnh cứu-độ”.

Chẳng hiểu có sự gì khác nhau hay không về ý nghĩa giữa “sứ-mệnh cứu-độ” này theo Công-đồng với “sứ-vụ tôn-giáo” của nhiều các đấng bậc đang chăn dắt khối chiên cừu của Giáo-hội Việt-Nam như đức cha Bùi Văn Đọc đã nhân-danh tất cả để xác-nhận rằng Rõ ràng sứ mạng của chúng tôi là một “sứ vụ tôn giáo”, không phải là một nhiệm vụ chính trị, như Chúa Giêsu khẳng định trước mặt Philatô: “Nước Ta không thuộc về thế gian này”. Chủ chăn đã nói thế, hèn chi đàn cừu chẳng quan-tâm chi đến chuyện thế-gian cũng là có lý,  cho dù cái thế-gian này có một tập-đoàn chính-trị nắm quyền cắt đặt quá nhiều sự việc liên-hệ đến “sứ vụ tôn giáo” của các vị. Cái sự-vụ tôn-giáo mà quý vị lãnh-nhận thì ai cũng biết là thế nào rồi, nhưng đã làm ra sao và làm đưọc bao nhiêu thì không nhìn thấy đuợc, không biết đuợc vì nó dành cho những cái không thuộc về thế gian này. Còn lại thì, ai cũng thấy các vị bị lệ-thuộc vào cái thế gian này nhiều quá, nhận của thế gian này nhiều quá và ngay cả những cái đòi hỏi oan-nghiệt nhất của một tập-quyền gian-ác nhất thế gian cũng đã trói buộc quý vị vào một điều lệ bất thành văn là quy-chế XIN – CHO để quý-vị phải theo đó mà sống, mà thi-hành sứ-vụ tôn giáo. Chẳng hạn như… nhận hay không nhận bài sai hoán-chuyển hay bổ-nhiệm các vị; ký hay không ký những chiếu-khán xuất-ngoại cho quý vị đi nước ngoài thi hành sứ-vụ;  muốn các vị ở hay đi khỏi một giáo-phận; cho phép sống “sứ vụ tôn giáo” kiểu nhà nước mà không đuợc thi-hành sứ vụ tôn giáo theo huấn-thị của  Giáo-hội và rất nhiều cái quý vị xin mà không đuợc cho như được thoải-mái ấn-hành các sách Đạo nhưng lại phải nhận những cái họ cho khi không cần thiết để xin như giảng dạy chủ-nghĩa Mác-Lê  trong Đại chủng-viện…Cho nên, khi có ai viết gì hay nói gì thì chẳng qua cũng là thấy có thì nói có, không thì nói không mà thôi.

Một  đoạn khác, đoạn 8, câu 4 trong Sắc-lệnh về Tông-đồ Giáo Dân nói rõ hơn: “Ở đâu có người thiếu ăn, thiếu uống, thiếu mặc, thiếu nhà ở, thiếu thuốc  men, thiếu việc làm, thiếu giáo-dục, thiếu những phương tiện cần thiết để sống xứng danh con người, ở đâu có người bị đau khổ vì nghịch cảnh, ốm yếu, chịu cảnh lưu đầy, tù ngục, thì ở đó bác-ái Ki-tô giáo phải tìm gặp, ân-cần săn-sóc, ủi-an và xoa dịu họ bằng những trợ giúp thích đáng….” Chẳng cần đuợc giảng dạy thì ai cũng có thể trả lời ngay  là mọi sự Công-đồng nêu trên đã có đủ ở  xã-hội Việt-Nam hiện nay và sứ-mệnh cứu-độ của Đức Ki-tô thì đang bị lấn-cấn bởi một sứ-vụ tôn-giáo của “chúng tôi” nhắm vào những sự không thuộc về thế gian này…Đây chính là những việc gọi là “việc đấng bậc mình” theo nghĩa của kinh bổn Nhà Đạo trong câu kinh ngày xưa người ta vẫn đọc trên đuờng theo chân quan-tài một người quá cố đến nghĩa-trang. Chỉ nhân giờ phút cách biệt giữa sinh và tử đó, người ta mới sám-hối, xét mình để thấy rằng đã sống kiểu “việc đấng bậc mình, coi như không phải….” (Kinh Lạy Chúa Ngôi Hai).

Vậy thì rõ-ràng là ai ở đấng bậc nào cũng đều có việc để phải làm cả. Việc đó là việc Tông-đồ. Đây không hẳn là việc bị giới hạn chỉ trong con số đọc cho nhiều kinh, “xem” cho nhiều lễ và ngồi chờ đến ngày về một nước không thuộc về thế gian này. Bởi vì nếu như sứ-mệnh cứu-độ qua việc rao giảng Tin Mừng không nhắm con người tại-thế, không đặt nặng về sự sống với những nhu cầu nhân-bản thì chắc Đức Ki-tô cũng không cần xuống cái thế-gian mà nước Người không thuộc về nó làm gì, không cần có những phép lạ cứu nhân độ thế và  chọn môn-đồ để phải hy-sinh chết treo khổ-hình, mà chỉ cần ngồi trên chín tầng mây xanh chỉ huy thiên-binh thiên-tướng thòng dây xuống điạ-ngục bắt hết quỷ lớn quỷ nhỏ là xong.

Thời gian gần đây, trước những diễn-biến ngoài xã-hội Việt-Nam liên- quan nhiều đến tinh-thần chính-thống của Giáo-hội Công-giáo và thái-độ cũng như phản-ứng của số lớn các vị giám-mục Việt-Nam, nhiều giáo dân và giáo-sĩ trong nước cũng như ngoài nước cảm thấy đã đến lúc phải nói lên nhận-thức của một người có đạo đã đuợc hấp-thụ giáo-lý cũng như thánh-truyền để phân-biệt đúng sai,  hơn thiệt  thì đó đây  cũng có vài ba lập luận đã chỉ dựa vào cách theo đạo tiền Công-đồng để đổ vạ cho những người này là gây chia rẽ, làm giảm uy-tín của  giám-mục; thậm chí còn chửi bới những giáo dân này là bất-hiếu bất-mục. Cái nhóm chữ này chỉ áp-dụng cho tương-quan giữa con cái với cha mẹ sinh ra theo huyết nhục và chẳng riêng gì thời phong-kiến, ngay bây giờ mà người con nào có những hành-vi đáng phải kết tội là bất-hiếu bất-mục cũng vẫn kể là đáng khinh hoặc chê trách. Nhưng ngoài gia-đình ruột thịt ra thì cái thành-ngữ này vô nghĩa hoặc có những lãnh vực người ta mượn đỡ để dùng thì cũng vẫn là một cách cưỡng-từ đoạt-lý. Theo văn-phong Nhà Đạo, khi giáo dân Việt-Nam xưng “con” với hàng giáo sĩ là vì  muốn bày tỏ lòng kính trọng chức thánh vị đó mang và cũng vì ngôn-ngữ Việt-Nam có nhân-xưng đại-danh-từ “con” dùng cho ngôi thứ nhất mà thôi. Cho nên khi càng muốn gán ghép tội này tội kia cho những người đã nói lên và nói giúp tiếng nói trung-thực của bao lương-tâm con người theo giáo-huấn của Hội-thánh thì càng chứng tỏ một nội-tình chẳng ra làm sao cả và nhất là vẫn giữ cái não-trạng thời Trung-cổ, vẫn khinh thuờng cộng-đồng tín-hữu chỉ ngu-ngơ như là những con cừu đần-độn.

Bởi vì, nếu các vị giám-mục Việt-Nam có uy-tín thực sự thì ai có khả-năng làm giảm nổi. Nếu các vị đồng lòng nhất-tề theo hướng đi Tông-truyền, theo đúng tinh-thần đuợc sai đi thì ai chia rẽ nổi. Chân-lý chỉ có một như hai với hai là bốn thì ai dám xuyên-tạc hay vu-khống…Vả chăng, những người viết kia có nói sai không, có đòi hỏi không chính đáng không và cho dù có vài ba người viết theo cách “bươi móc” thì những gì bị bươi ra có đúng không, có là những sự thật “thực” không? Và những người viết lên sự thực chẳng qua cũng chỉ là làm những việc theo đấng bậc mình, nếu không sẽ là thiếu sót và đây mới là việc sẽ phải đấm ngực ăn-năn vì Thiên Chúa đã ban cho tự-do, đã ban cho sự hiểu biết, cho lương-tâm cương-trực mà để uổng phí, giao cho các nén bạc tốt mà không sinh lời thì nhận lãnh ân-sủng cách nào đây?

Đã là con nhà có đạo, ai chẳng được ê-a sách bổn đồng-ấu thời năm bảy tuổi  nên ai cũng  thuộc từ lâu rồi…đức vâng lời ai cũng biết, tinh-thần hiệp-nhất ai chẳng ham….nhưng  một số phụ-đính lệch-lạc về đức vâng lời, về sự tuân-phục  phát sinh từ một thời phong-kiến tâm-linh thì đã theo thói quan-liêu xuống hố, theo thực-dân về Tây rồi; nếu đem điều này chòng chéo qua sự nọ thì đâu còn là niềm tin trong sáng đuợc mạc-khải bằng chính cái chết của Đức Ki-tô trên Thập-giá, cây Thập-giá tổ-phụ của cây Thánh-giá ở Đồng Chiêm. Những giáo dân tác-giả kia là chiên theo nghĩa bóng chứ không phải cừu theo nghĩa chính xác là con vật ù-lì phải chờ người chăn theo nghĩa đen nhất để xỏ mũi dắt đi theo kiểu cùng nhau đi hồng binh. Đức Ki-tô còn không gọi chúng ta là tôi tớ mà là bằng- hữu thì không ai có cái quyền coi chúng ta là con theo nghĩa đuợc sinh ra từ lòng mẹ rồi bắt cắm đầu hiếu thảo với những kiểu cha mẹ như một số “dân chi phụ-mẫu” đang có trong đạo cũng như ngoài đời tại xã-hội Việt-Nam hiện nay. Lại nữa, theo sứ-vụ tôn-giáo đuợc hưởng từ trước đến nay ở Việt-Nam, thì người  giáo dân tuy không đuợc học hỏi tí gì về các huấn-giáo của Hội-thánh như các văn-kiện của Công-đồng Vatican II hoặc các Tông-thư, Tông-huấn nhưng  lại đuợc trực tiếp cũng có, gián-tiếp thì nhiều hơn, dạy cho hiểu là chống cha tức nhiên chống Chúa và chống Giáo-hội cho nên họ chỉ không dám nói động đến hàng giáo-sĩ, chứ còn giáo dân mà viết bậy, viết láo thì  họ sợ ai mà tha cho, mà không lên tiếng phản-đối…

Đòi hỏi của Hội-thánh Chúa về những nhiệm-vụ tại-thế có nền tảng ngay từ khi Hội-thánh Công-Giáo chưa đuợc phôi-thai, từ thời I-sai-a với lời nói “Đẹp thay bước chân nguời đi loan báo Tin Mừng…” chứ đâu phải mới-mẻ gì cho cam và  đã được lập lại, đuợc nói rõ thêm bằng cả một  công-trình đuợc gọi là nguồn sáng mới với tinh-thần mới về tự-do và đối-thoại mà sao giờ này vẫn chưa sáng đến cộng-đồng dân Chúa ở Việt-Nam. Đây là mốc điểm  Giáo-hội  đặt lại thế đứng cho những thành-phần Dân Thiên Chúa đã từng bị quên lãng vào suốt thời gian xưa cũ. Thành ra, bây giờ đã là Thiên-niên-kỷ Thứ Ba và là thời-kỳ sau Công-đồng Vatican II đã nửa thế-kỷ mà sao vẫn còn những người có đạo cứ ngồi cú-rũ ôm khư-khư quyển sách bổn đồng-ấu với quan-niệm phân chia cấp bậc cao thấp giữa giáo-sĩ và giáo dân như trong “Tự Điển Biện Giáo Đức Tin Công Giáo” ghi rằng truyền lệnh là quyền của hàng giáo-sĩ và vâng lời là bổn-phận của giáo dân’ (DAFC, bộ II, cột 1769).

Khi nói lên những cái xấu, cái ác, cái sai lệch về một hướng tâm-linh không có nghĩa là làm cho bản-chất tốt lành của đời sống tâm-linh đó giảm sút hay xấu đi. Nhất là vào thời buổi này, thời buổi mà đâu đâu cũng lảng-vảng bóng dáng của sự dữ  như Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II đã khuyến-báo trong Tông-thư “Ngàn Năm Thứ Ba Đang Đến” rằng: “Trước ngưỡng cửa của một tân thiên-niên, Ki-tô hữu cần phải khiêm tốn đặt mình trước Nhan Chúa, xét mình về trách-nhiệm mà họ cũng phải gánh chịu đối với những sự dữ của thời-điểm chúng ta”…và cho dù như đức cha Bùi Văn Đọc phủ-nhận mọi trách-nhiệm nhân-văn và nhân-bản giữa xã-hội trần-thế mà chỉ  bảo-thủ một sứ-vụ tôn-giáo, thì các thế-lực trần-gian như  các chủ-nghĩa chính-trị phi-nhân, các phương-thức kinh-tế chỉ nhắm lợi-nhuận vẫn là đe doạ và nếu có dịp là đè bẹp mọi giá-trị  nhân-phẩm và đạo-đức. Chưa kể đến tình-trạng có khi vì nghĩ rằng để tránh đi tình-trạng này thì phải thoả-hiệp mà không có một hướng đi với những cây khổ-giá có Đức Ki-tô.

Vậy sứ-mạng của người Ki-tô hữu, của giáo dân, khi nhìn thấy những hiện-tượng này mà viết trong đức tin thì có quyền né tránh hay quên đi các vấn-đề mà Giáo-hội đã nêu ra như vậy không? Cho nên nếu cần làm động đến những bụi rậm bất-an của một khu rừng để bớt đi sự đe doạ của thú dữ thì tại sao lại trách những người  bứt dây vì theo đòi hỏi của việc đấng bậc họ, họ phải làm như thánh Gia-cô-bê nói: “Ai biết làm điều lành mà không làm là có tội”. Nói lên sự thật, dù là sự thật đau lòng vẫn còn hơn là che dấu nó trong sự phỉnh gạt qua cái vẻ ngoài hào-nhoáng mà bề trong thì có bao nhiêu chuyện chẳng nên để cho nó âm-ỉ phát sinh thêm sức tác-hại. Còn lại, tất cả đều tuỳ vào từng cá-nhân với từng tâm-hồn có trung-thực nhận lãnh và thi-hành đúng việc đấng bậc mình hay không chứ không thể lý-luận kiểu thiếu ý-thức trách-nhiệm là việc mình làm mà ảnh- huởng lại do người khác tạo nên.

Phạm Minh Tâm

Advertisements

7 Responses to Việc đấng bậc mình

  1. Tân Trần nói:

    Trong thinh lắng , nguyện cấu các Ngài sẽ thấy rõ và thấy hết GH đang ở trong những vũng lầy nào. Có bao nhiêu Linh Mục có vợ, có bao nhiêu CS nằm vùng trong số Tu sĩ, LM , có bao nhiêu tài sản tư riêng, có bao nhiêu mưu mô về quyền chức, Lời Chúa bị vặn vẹo ra sao, có bao nhiêu Ngôn sứ câm , điếc , ngọng

  2. Xotxa nói:

    Nhớ lại khi xưa tôi đặt câu hỏi với Cha già cố của tôi : "Tại sao các Linh mục không xưng hô theo cách của người VN với giáo dân mà cứ xưng là "cha", cùng lắm là "tôi" với cả các ông bà hơn mình vài con giáp ? " Cha già- (cầu Chúa cho linh hồn Ngài được hưởng nhan thánh Chúa) trầm ngâm nhìn tôi một lúc rồi mới nói : Cái này là do nền giáo dục con ạ, cả từ gia đình và cả trong Chủng viện, một phần nữa là tự nhận thức của cá nhân người ta. Hôm nay Chúa nhật XXII thường niên tôi thấy Chúa Giêsu nói quá đúng: Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống….

  3. nguyen nói:

    cac dang bac cung nhau di hong binh chung con bay gio goi bang gi nhi? bang dong chi HY hay dong chi tong GM.

  4. Minh Trang nói:

    Vấn đề xưng hô là do quan điểm của thời đại và theo thời gian thì nó thay đổi, không nên quan trọng hóa . Vấn đề chính là các việc làm gương sáng, hy sinh bảo vệ đàn chiên và lợi ích Giáo Hội. Uy tín Giáo Hội lên cao là nhờ gương các thánh, gần đây là mẹ Têresa ở Ấn Độ, ở VN thì gương cúa các Đức cha tiền nhiệm trước khi ngài Nhơn về HàNoi, hình ảnh giáo dân đưa tiễn một vị linh mục quản xứ thuộc giáo phận Vinh. Uy tín Giáo Hội sụt giảm khi HY Mẫn qua Vatican để trốn tránh sự thật, núp dưới danh nghĩa đi tìm sự thật, khi đ/c Tri dùng tay bà góa và trẻ mồ côi cha viết thư
    "tự khai" với ý đồ ngăn cản tiếng nói Đòi Công Lý cho nạn nhân Cồn Dầu, với ý đồ bảo vệ cá nhân đ/ch Tri chứ không hế bảo vệ gia đình nạn nhân Cồn Dầu, khi ba đạo sĩ giả trang thường dân vào dinh Herode để bẩm báo công việc của Giáo Hội, tự nguyện đặt Giáo Hội dưới sự chăn dắt dạy dỗ của vua Herode, csvn.

  5. Tuân Duc nói:

    Dôi thoai là noi lên su thât cua 2 bên dê di tim, cai co thê Giai Quyêt Chung, co LOI CHUNG cho CA 2 bên, NGANG HÀNG NHAU. Nêu cat xen di su thât thi con gi dê "buôn ban", trao dôi, thât su? Nhut là dôi voi ke THACH GIA cao.
    Co qua co lai moi toai long nhau. Cha ông ta da noi nhu thê. Sông theo "thoai doi" mà di buôn ban lô, hêt keo này lai toi keo khac, hêt giao phân này lai dên giao phân kia, thi con gi mà noi? Xin cac dâng cho biêt da dem cai loi CHINH TRUC gi vê?
    Mât nhà, mât cua, mât co so, mât di ca LONG TIN cua giao dân, do la loi u ????? Thoai doi là sông bê ngoài, lê lac linh dinh, ông no, bà kia, giau sang, chuc quyên dên tham du dông du, kê ca nhung ke sông nho su luong gat, su giang manh, su noi lao nhu hoi tho v.v…. Con dân ngheo vân doi rach, vân bi cuop nhà, vân bi tuoc quyên cong dân 1 cach mù quang, v.v… kê ca MANG SÔNG CHUA CHA BAN CHO.

    Thoai Dao là sông bê trong, sông nôi tâm, tu tâm, duong tanh, khiêm nhuong SONG NHU THÂY CHI AI, dê TO LÔ ra BÊN NGOAI, su CHU TÂM, su LO LANG CHO KE THIÊU THÔN, su BAO VÊ, BANG NHUNG HÀNH DÔNG CHINH TRUC, BANG NHUNG GUONG SANG, DÊ DOI.
    Khi ta giao duc con cai mà làm guong xâu cho no, thi kho long co kêt qua. Bâc cha me nào cung cam nhân duoc diêu ây.

    Co con su tu con, bi lac trong rung, doi khat, duoc dàn cuu thuong xot, nuôi lon khôn. 1 ngày kia no nghe tiêng rông to cua chua son lâm nên no bo chay, Giông Nhu Dàn Cuu !!
    Chua son lâm chay theo no, hoi tai sao Con phai bo chay? Tai SAO CON SO? Con hay thu rông lên, nhu ta xem nào! No làm theo, qua thât, no RAT OAI VË, không con KHUM NUM nua, Xung Danh là Con Cai cua Chua Son Lâm. NO DA TRO VÊ VOI TÔC cua NO.

    Co sao ANH EM, là CON CUA CHA CHUNG, THIÊN CHUA DÂU YÊU, lai Bo Chay, lai CHÔI BO DI, BAN TINH DICH THÂT CUA MINH, là THIÊN TINH mà CHA NHÂN AI, da BAN CHO?

    Chi co CÂU NGUYÊN, XAM HÔI quay tro vê nhu dua con hoang dàn, moi làm cho CHA TU NHÂN, giam bot DAU LONG, XOT XA.

    Xin hop nhau trong LOI CÂU.

  6. Gnd nói:

    Thôi đừng toạ đàm gì nửa! hảy noi gương các thánh tử đạo Việt Nam mà thăng tiến trong lời Chúa.Có đi xa hơn chút nửa thì học Mẹ Têrêxa Cal-quit-ta mà thực hành sống

  7. pham trung dung nói:

    Tieptheo: Chung ta hay nhin Ton Giao khac nhu Hoi Giao. Tai sao ho phat trien lon manh nhu vay! Xin thua boi vi duc tin cua ho lon manh hon chung ta gap van lan. Bat cu ai dam xuc pham den bieu tuong ton giao cua ho. Chac chan ho sang sang song chet voi niem tin cua ho. Con chung ta. Bon satan cong san chung no DAP NAT THANH GIA CHUA KITO danh chet anh em dong dao cua chung ta thi HDGM khong len tieng bao ve THANH GIA CHUA that la O NHUC. TOI XIN cac ong hay coi bo ao mu gay goc cua cac ong xuong di. Vi chinh cac ong la bon pha dao chu khong phai la nguoi TRuyen Dao.Boi vi truyen dao nhu ong cha Giang mot tuan ,mot thang kiem duoc 15 den 20trieu that la het co noi.Xin CHUA HAY RUA SACH GHVN cua chung con.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: