Đừng Sợ Sự Thật: Từ mẫu gương của ĐGH Gioan Phaolô II đến Tinh Thần Ngô Quang Kiệt -Phần I

Như một tình cờ trong khúc quanh lịch sử của Năm Thánh 2010, nhằm đánh dấu 350 năm truyền đạo và 50 năm thiết lập hàng giáo phẩm Việt Nam, độc giả khắp nơi trong thời gian vừa qua đã được tiếp cận với rất nhiều những bàn luận về “Sự Thật”. Từ “Sự thật của Đất Nước” qua trình bày của nhà văn Trần Mạnh Hảo và rủi ro tại Đại Hội (Bịt Mồm) Nhà Văn đến “Sự Thật của Giáo Hội tại Việt Nam” qua biện phân của LM Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh, OFM, rồi đến những thảo luận về cụm từ mới “Sự Thật-thực” (Pravda) và nỗ lực đi tìm kiếm nó. Cho đến những nhận định trung thực và thẳng thắn về hiện trạng thật và đúng trong lòng GH tại Trung Quốc của ĐHY Joseph Zen và đến Tướng Trung Quốc Lưu Á Châu bàn về sự thật trong hiện trạng chính trị, xã hội tại nước này, nhằm trưng bày một thảm họa suy đồi về mặt đạo đức, tư tưởng, và qua đó, thúc giục Bộ Chính Trị TQ đổi mới trước nguy cơ sụp đổ.[” If a system fails to let its citizens breathe freely and release their creativity to the maximum extent, and fails to place those who best represent the system and its people into leadership positions, it is certain to perish,” writes General Liu Yazhou in Hong Kong’s Phoenix magazine- August 14, 2010] .

Và gần đây, những ngày qua, Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt, sau thời gian khởi đầu một đời sống chiêm niệm tại Đan Viện Châu Sơn – Nho Quan – Ninh Bình, cũng đã lên tiếng về hiện trạng tại Việt Nam: “Điều cần thiết nhất cho đất nước, cho giáo hội Việt Nam hiện nay chính là sự thật. Vì thiếu sự thật, người ta không dám nói thật với nhau, không dám tin tưởng nhau…”

Phải chăng các biến cố này là những tình cờ ngẫu nhiên?  Hay là một trình tự của các chuỗi sự kiện nằm trong kế hoạch quan phòng của Thiên Chúa?

Các diễn biến từ bối cảnh này lại đã khơi dậy trong hồi ức của rất nhiều người về mẫu gương nhân cách và tư tưởng của ĐGH Gioan Phaolô II trong diễn tiến sụp đổ của chế độ Cộng Sản tại Đông Âu và, sau đó, kéo theo sự sụp đổ của Liên bang Xô Viết. Lịch sử của giai đoạn này đang cung cấp nhiều điều rất đáng để cho chúng ta suy ngẫm.

Như đã được chỉ ra bởi ký giả / sử gia Robert Reilly (Crisis Magazine), ngôn ngữ – hay nói cách khác – chính sự nhất trí hoàn toàn về ngữ nghĩa (semantic unanimity) đã mang đến ngày tận cùng của Bức Màn Sắt, không phải qua một Big Bang như thường bị khiếp sợ, nhưng bằng một lời thổn thức. Sự Thật – hào quang của sự thật – hóa ra lại là vũ khí đắc lực nhất trong cuộc Chiến Tranh Lạnh. Và người gánh vác sự thật đó đến hào quang trọn đầy chính là Gioan Phaolô II.


Không sợ: Cung cách Gioan Phaolô II đã thay đổi cục diện chính trị thế giới:

Gioan Phaolô II đã là một người lay chuyển các biến cố trên thế giới. Ngài đã san ủi cảnh quan chính trị của thế kỷ 20 và được kể là một số ít những người đã chịu trách nhiệm về sự sụp đổ tương đối bình yên của Đế quốc Ác Vương (Evil Empire). Các chuyên gia vẫn đang miệt mài lượng định tác động của Ngài trên lĩnh vực này và cũng đang tìm tòi về di sản chính trị của Ngài trên một quy mô sâu rộng hơn. Họ đã đi vào những khúc mắc nan giải bởi vì, trên bình diện chính trị, khi mỗi bên muốn quả quyết là ĐGH thuộc phía riêng của mình, thì họ lại phải bỏ qua hoặc giảm thiểu một số hành động của Ngài có vẻ không phù hợp với quan điểm riêng của họ.

Thử cân nhắc một số biến cố: ĐGH đã từ chối không đến thăm Nam Phi khi chủ nghĩa phân biệt chủng tộc vẫn còn đó, nhưng Ngài lại đến Cuba của Fidel Castro, nơi mà việc đón mừng Giáng Sinh là phạm pháp. Ngài đã chào mừng những người Mỹ đã giúp giải phóng Âu Châu khỏi Đức Quốc Xã , nhưng Ngài  lại chỉ trích cuộc đổ quân của Hoa Kỳ vào Iraq, nơi mà sau này Ngài đã thừa nhận là một nhà nước “chuyên chế toàn trị”. Năm 1981, Ngài kêu gào, “Đất Nước của tôi đang tắm trong máu và mồ hôi của chính con dân nam nữ của mình. Tôi đặt vấn đề này trước lương tâm của toàn thế giới”.

Nhưng sau đó Ngài đã không đồng ý với việc Mỹ trừng phạt Ba Lan sau khi Công Đoàn Đoàn kết bị xiết buộc lại. Ngài đã đi thăm các nhóm công khai  chống lại chế độ Stroessner tại Paraguay và Marcos tại Philippines, và cả hai nhóm đều đã biến mất trong vòng một năm sau các chuyến viếng thăm này, nhưng Ngài lại đã cực lực chống đối “thần học giải phóng” thời đó, đang làm sinh động phái Thiên Tả thân Cộng tại Châu Mỹ Latin. Ngài đã mạnh mẽ bảo vệ quyền sở hữu tư nhân nhưng lại lột da chủ nghĩa tư bản buông thả vì cho rằng nó phi nhân bản. Ngài đã chỉ trích chính quyền Cộng sản Ba Lan về những nỗ lực xây dựng “một thành trì không có Thiên Chúa “, nhưng ngài lại bảo dân Ba Lan vừa được trả tự do không nên rập khuôn bắt chước Phương Tây, nơi mà ngài đã thấy những dấu hiệu của một nền dân chủ bị lèo lái dưới sự độc tài của đa số. Ngài thiết lập quan hệ ngoại giao trọn vẹn với Israel , nhưng vẫn lên tiếng về đòi hỏi có một quốc gia của người Palestine là một “quyền tự nhiên”.

Những vấn đề này thoạt nhìn có vẻ rối ren, và như thế bởi vì vị giáo hoàng, về cơ bản, không phải là một chính trị gia. Ngài là một nhà siêu hình học (metaphysician), và còn hơn thế nữa. Sự nhất quán trong các hành động của ĐGH chỉ có thể nhìn thấy được trên phạm vi lớn hơn từ khuôn khổ của các nguyên tắc siêu việt về đạo đức và thần học hướng dẫn ngài, và cách thế am hiểu cụ thể của ngài về các sự kiện chính trị mà vào đó ngài phải áp dụng chúng.

Từ vị trí này nhìn về bối cảnh của Đất Nước và Giáo Hội tại Việt Nam, qua lịch sử cầm quyền của Đảng Cộng Sản tại VN, hầu như chưa có biến cố nào có sức lay chuyển nhà cầm quyền Công Sản trên cục diện chính trị và xã hội có thể so sánh với cao trào cầu nguyện đòi công lý, được khởi xướng bởi Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt, nguyên TGM Hà Nội. Với hàng trăm ngàn lượt người can đảm trước hiểm họa phải đổ máu, vẫn kiên trì cầu nguyện tại Tòa Khâm Sứ, tới Thái Hà, rồi lan tới các vùng phụ cận Hà Đông, rồi tới GP Vinh… và lan tràn khắp cả thế giới. Diễn tiến của cao trào cầu nguyện đòi công lý đã khơi dậy và làm sống lại niềm hy vọng đã từ lâu bị bóp chết trong hàng triệu con tim người dân Việt. Và tất cả mọi tiếng nói đòi nhân quyền, tự do, công lý đều nổ lực gào lên một thông điệp chung về một sự thật trên đất nước Việt Nam: “Đất Nước của chúng tôi đang tắm trong máu và mồ hôi của chính con dân nam nữ của mình. Chúng tôi đặt vấn đền này trước lương tâm của nhân loại.”

Chúng ta đang cùng nhau lặp lại lời kêu gào của Gioan Phaolô II.

Như ký giả Robert Reilly ghi lại, khi còn là một người lính bộ binh trong thời Chiến Tranh Lạnh, ông đã không nghĩ rằng ông sẽ sống sót để nhìn thấy hồi kết thúc của nó. Ông còn nhớ mồn một cái ngày đó vào năm 1990 khi ông đọc một tuyên bố trên báo chí Xô Viết của Alexander Yakovlev, lý thuyết gia giáo điều, chính ủy của Bộ Chính Trị Liên Xô, rằng sau cùng ông ta đã hiểu được chủ thuyết Lênin dựa trên lòng căm thù giai cấp và rằng đấy là “độc ác.” Quá phấn khích, Reilly đã fax lời tuyên bố này khắp xung quanh Washington. Từ ngữ của Yakovlev mang nghĩa kết thúc cho cuộc Chiến Tranh Lạnh và Đế Quốc Xô Viết. Các biến động thực tế của việc giải thể đã theo ngay sau gót. (Yakovlev đã dành những năm còn lại tiếp sau đó để tạo lập tài liệu về chính sách khủng bố Giáo Hội trong nước Nga. Đây cũng là lời nhắn nhủ của ĐHY Joseph Yen gửi đến giới học giả trí thức khắp mọi nơi nên viết lại những gì đã xảy ra trong chế độ Cộng Sản, qua cuộc phỏng vấn mùa hè vừa qua tại Hồng Kông.)

Ngôn ngữ, từ thế đó, và sự tái lập các mối quan hệ của nó với thực tế đã trở nên quyết định đối với sự sụp đổ của Cộng sản. Điều này không phải là một kỳ công nhỏ, bởi vì đối với nhiều người ở phương Tây, ngôn từ đã đánh mất ý nghĩa của chúng. Một sự hồi phục của ý nghĩa là điều thiết yếu trước khi một thách đố thức thật sự có thể được trình bày cho phương Đông. Không có một cá nhân nào đã làm nhiều hơn cho sự phục hồi này bằng Gioan Phaolô II, ngài đã khẳng định phải gọi tên sự vật bằng đúng danh xưng của chúng. Gọi tên Chủ Nghĩa Cộng Sản cho đúng danh xưng của nó đòi hỏi, trước hết, sự bác bỏ những thái độ lập lờ hoài nghi về danh luận. Bạn không thể sử dụng từ “ác” (evil) như một tính từ cho đến khi bạn biết nó như là một danh từ. Nếu chúng ta biết được cái ác là gì, thì làm sao chúng ta có thể áp dụng điều đó vào đời sống của chính mình?

Các nhân tố phản-chống Cộng ở phương Tây đã khiếp sợ bởi các từ vựng của ĐGH và Tổng thống Ronald Reagan gọi Liên bang Xô viết , vì họ sợ danh xưng đó có thể dẫn đến chiến tranh, nhưng cũng còn bởi vì việc sử dụng các từ “ác” lại có tác động đối với chính bản thân, mà họ vô cùng khó chịu. Như nhà văn Anh Christopher Derrick đã một lần nói, chỉ có Bức Màn Sắt thật giăng qua linh hồn của mỗi người chúng ta.


Nhìn từ Phương Tây, chủ nghĩa Cộng Sản là một hình thái của chủ thuyết tuyệt đối chiến đấu với chủ thuyết tương đối. Và như thế, chủ nghĩa Cộng Sản đã có những thuận lợi rõ ràng và thâu gặt những ưu thế tuyệt vời trên mặt địa lý:  từ Trung Á đến Phi châu và Trung Mỹ – và những ưu thế chiến lược trong cả hai loại vũ khí quy ước và không quy ước. Sự tiến triển của Liên bang Xô viết trong thập niên 1970 đã quá hùng mạnh đến nỗi bất cứ ai xem xét các yếu tố này đều có thể dự kiến là nó sẽ giành được chiến thắng. Những kỳ vọng đó đã bị đánh bại bởi một yếu tố nằm bên ngoài của những tính toán này .

Thuật ngữ “ác” luôn ở trong tự vựng của Giáo Hội đối với chủ nghĩa cộng sản nhưng vì, Gioan Phaolô II là một người Ba Lan, thành ra lời nói của ngài gây được tiếng vang một cách đặc thù. Ngài nói từ trong bụng của con thú dữ. Ngài biết chế độ độc tài toàn trị là độc ác trực tiếp từ bản thân của mình trong cả hai biểu hiện của nó là Đức Quốc Xã và Cộng Sản và ngài nói từ kinh nghiệm sống. Nền tảng triết học của ngài cũng cho phép ngài vượt ra bên ngoài mặc khải Kitô Giáo để đi đến một đối tượng lớn hơn không cùng chia sẻ những vén mở đó. Ngài có thể nói về những chân lý phổ quát trong một ngôn ngữ không mang tính tôn giáo.

Reagan là vị lãnh đạo chính trị đầu tiên sử dụng thuật ngữ luân lý “ác” để mô tả đế quốc Liên Xô trong thời đại gần đây. Phản ứng từ sự việc này thực là cuồng rộ. Làm thế nào mà Reagan có thể liều lĩnh bất cẩn đến thể được? Tuy nhiên, vị tổng thống đã bình tĩnh trả lời rằng ông muốn họ, Liên Xô, biết rằng ông biết . Điều ghi nhận này đã truyền cảm hứng cho mối hy vọng lớn lao phía sau Bức Màn Sắt . Và rồi, sau cùng , chính Liên Xô cũng sử dụng thuật ngữ này. Một khi từ vựng thích hợp đã được sử dụng, mọi chuyện kể như xong. Và như thế, Sự Thật – hào quang của sự thật – chính là vũ khí đánh đổ thành trì khối Cộng Sản Xô Viết.

Trên đất nước Việt Nam, cốt lõi Ác của chủ nghĩa Cộng Sản đang được Đảng ra sức bọc đường bằng đủ mọi chiêu bài và quỷ kế, từ Cải Cách Ruộng Đất  đến Giải Phóng Mặt Bằng, từ Mười Sáu Chữ Vàng đến Đạo Đức HCM, từ Tự Do Tôn Giáo đến Đoàn Kết Yêu Nước, thảy nhằm bọc lấy cái lõi Dối Trá. Ngôn ngữ Việt Nam cũng bị Đảng đánh mất ý nghiã, khởi đi từ tuyên tín của họ: “Chủ nghĩa Mác Lênin là đỉnh cao của trí tuệ loài người”.  Phải chăng đó là ngôn ngữ? Hay chính là một thứ nhạo báng ngôn ngữ Việt. Việt Nam là quốc gia duy nhất trên thế giới phải đặt vấn đề xóa mù cho tiến sĩ với “Công Viên Văn Miếu đương đại”.

Quả lời kêu gọi của ĐGH Gioan Phaolô II cho công cuộc gọi sự vật bằng đúng tên của nó lại trở nên cấp thiết và nhức nhối hơn bao giờ hết cho Đất Nước và Giáo Hội tại Việt Nam.

Phạm Hương Sơn

(Còn tiếp Phần II)

Advertisements

24 Responses to Đừng Sợ Sự Thật: Từ mẫu gương của ĐGH Gioan Phaolô II đến Tinh Thần Ngô Quang Kiệt -Phần I

  1. Giáo dân TP Saigon nói:

    “Đất Nước của tôi đang tắm trong máu và mồ hôi của chính con dân nam nữ của mình. Tôi đặt vấn đề này trước lương tâm của toàn thế giới” “quyền tự nhiên” và “Điều cần thiết nhất cho đất nước, cho giáo hội Việt Nam hiện nay chính là sự thật. Vì thiếu sự thật, người ta không dám nói thật với nhau, không dám tin tưởng nhau…” cùng lời khuyên các con " Đừng sợ " của ĐGH Gioan Phaolô II quả là Thánh ý của Chúa. Mà Đức Mẹ đã khuyên chúng ta hãy thực hiện theo lời Ngài như trong Tiệc Cưới Cana.

  2. hoangchieukhue nói:

    Bài viết rất hay phân tích chính xác các biến cố lịch sử trong thời của Đức Gioan Phaolô II. Nhiều kẻ lặp lại như vẹt lời của Ngài “Đừng sợ” thậm chí làm nguyên 1 bài giảng mang tựa đề này, nhưng trong lòng lại lo sợ hơn ai hết : Sợ mất chức quyền, mất lợi lộc, đã ngả theo đồng thuận với thế lực cầm quyền. Mong đọc tiếp bài viết của ông

  3. Nguyen Luong Tam nói:

    Do.c qua phan 1 cua Pham Huong Son :" Ddu*`ng so*. su*. THAT ". Tac gia? da~ neu len duoc nhu~ng die^~n bie^'n THAT da~ xay ra trong qua' khu*' tren truo`ng Quoc Te cu~ng nhu tai VN. Die^`u ma` ai cu~ng dong y' voi tac gia 100% la` : " Tren dat nuoc VN , co^'t lo~i A'c cua chu nghia CS dang duoc Da?ng ra su'c BO.C DUO`NG ba(`ng du? moi CHIEU BA`I va QUY? KE^'….." va` theo toi trong nhieu Quy? ke^' do' Da?ng cu~ng dang cho ap du.ng dac biet trong GHCGVN.
    Mong duoc xem tiep phan 2, va` xin goi? toi Pham Huong Son va NVCL, lo*`i chan tha`nh cam on, vi` da~ go'p suc vao viec xay du.ng cho CONG LY va SU THAT.
    Mot giao dan Ha Noi.

  4. Dennison Pham nói:

    Doc xong bai nay toi thay rat buon cho GHVN, chung ta dang co ba vi TGM tai Saigon, Hue, Hanoi chi lo viec lam le va doc sach thanh cho giao huu, ngoai ra cac ngai hanh xu nhu khong thay, khong nghe, khong noi ve cai ac, su du, su bat cong trong xa hoi v.v… (mot giao dan tai San Jose, CA)

  5. dung nói:

    Doc xong bai nay that su toi rat la buon cho GHVN ,cac giam muc VN bay gio chi biet im lang ,ko biet vi ly do gi ,chi rieng DGM Ngo Q Kiet va cac cha dong CCT dam noi len va ben vuc cho le phai ,con cac vi khac thi sao chang le ko dam song theo guong Chua Giesu hy sinh cho dan chien va luon benh vuc cho nguoi thap co be mieng .

    • michael nguyen nói:

      Co le hang Giao Pham VN chon con duong im lang de Dao Chua duoc ton tai, tranh bi tieu diet nhu Cong Giao chinh thong, hiep thong va ham tru ben Trung Quoc. Nhung xet cho cung thi cac ngai di sai con duong Chua Giesu va Hoi Thanh da day do.

      • Người Yêu GHVN nói:

        Đạo Chúa đươc tồn tại kiểu này là GHVN có xác mà không hồn?
        Không ai "ép buộc" các GM hay HY phải lên tiếng chống nhà nước CSVN, mà hãy lên tiếng bênh vực CÔNG LÝ & SỰ THẬT, giúp đỡ người nghèo khó, bênh vực dân oan đang bị những kẻ "lạm danh" chính quyền để cướp tài sản của họ!
        Rao giảng TIN MỪNG, chăm sóc người bịnh hoạn, trẻ mồ côi, dạy dỗ vào giáo dục người dân sống đạo đức, yêu thương, thật thà, tử tế, chính là linh hồn của người Công Giáo!

  6. kim an huy nói:

    doc bai viet cua tac gia toi thay rat dung voi nhung gi xay ra cho ghvn cua chung toi thoi gian qua .toi nghi rang o BA LAN duoc dan chu nhan quyen nhu ngay hom nay phai ke den cong lao to lon cua DUC GIAOHOANG GIOAN PHAO LO 2 ..neu nhu o vn chung toi co su HIEP THONG giua cac gm nhat la nhung gm mien nam thi tinh than cua duc tong NGO QUANG KIET se lam cho dat nuoc viet nam se sang mot trang moi .nhung than oi! vi ca vi dang nay nang ve phan xac CHUC QUYEN -[ GAY- MU -]nen moi ra nong noi nay .bay gio o ba mien co 3 duc tong that la buon cho ghvn .nhung duc tong nay voi tinh than K HIEP SO -BU NHIN -VO CAM [LEN TIENG HOAC KHONG LEN TIENG ].

  7. le long nói:

    Rất đúng, đừng bao giờ sợ sự thật và cũng đừng bao giờ khiếp đãm sợ hãi trước những kẻ bôi nhọ sự thật. Chúng ta mang ơn những anh chị em giáo dân GX Hà Nội, Thái Hà, Cồn Dầu … họ xứng đáng là con cái các Thánh Tử đạo VN, không sợ bạo quyền, yêu mến sự thật và trung thành với giáo huấn cũa giáo hội. Họ bị đánh đập, tra tấn, tù đầy, chết chóc, đổ máu đào, sỉ nhục, vu khống, ruồng bỏ và phải bỏ nhà ra đi biệt xứ cũng vì đức tin. VẬY HỌ CÓ KHÁC GÌ ĐÂU NẾU SO SÁNH HỌ VỚI CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VN THỜI XƯA ?

  8. le long nói:

    Khi xưa Chúa Giêsu đã nóng giận đánh đuổi những kẻ buôn bán cướp giật trước đền Thánh Giêrusalem làm ô uế nơi Thánh Địa. Bây giờ, csvn cướp toà khâm sứ, nhà dòng, nhà thờ, trường học, bệnh viện, nghĩa trang cũa giáo hội và nhà cửa ruộng vườn cũa giáo dân. Vậy mà HĐGMVN vẩn im hơi lặng tiếng không dám ra tay như Chúa Giêsu ngày xưa. Mặt áo đỏ áo tím để làm gì ? Mang gậy cao, mũ đẹp để làm gì ? Nhiệm vụ HY, GM, LM là phải biết sống chết với quyền lợi cũa giáo hội và con chiên mình. An nhàn thủ lợi như vậy không thể chấp nhận được nữa.

  9. Nguoi Saigon nói:

    That dang buon!!! nhieu Giam Muc cua Viet Nam hien nay chi la nhung nguoi mang nang dau oc "Giao Si tri", cac ngai tu coi minh la nguoi dai dien cho Thien Chua ??? de lam nhung dieu theo y rieng cua cac ngai. Cac ngai tham quyen luc, thich le lac rinh rang, "hoanh trang", thich duoc xung tung, thich di nuoc ngoai, thich noi nhung dieu… di nguoc lai y nguyen cua giao dan (nhung dieu ma cac ngai cho rang do la y muon cua Chua). That dang buon va that dang xau ho lam thay.

  10. Hong An nói:

    Ý kiến p1:
    Cho đến giờ có những ý kiến cho rằng NVCL và những ý kiến đóng góp là xét đoán các mục tử và chính những vị cao cấp cho rằng thông tin trái chiều làm phân hóa GHVN. Xét cho cùng thì những ý kiến hoặc thông tin trái chiều chỉ phản ánh những phân hóa có sẵn trong hàng ngũ lãnh đạo GHVN.
    Hiện giờ ai cũng nhận thấy có 2 khuynh hướng trong hàng ngũ lãnh đạo GHVN :

  11. frank Pham nói:

    Nhân đọc bài “góp ý”của “Dung” trên đây có nhắc đến các Cha dòng CCT chúng tôi xin nêu lên một chi tiết trong “DANH SÁCH ĐẠI BIỂU CÁC DÒNG TU THAM DỰ ĐHDC NĂM THÁNH 2010”: (VietCatholic)Trong khối Dòng GH Nam (7) không thấy có Đại diện (Giám Tĩnh) của DCCT ?! Trong khối Dòng Giáo Phận Nữ (11) không thấy có Đại diện của các Dòng tu Nữ ở Huế: Dòng MTTG Huế , dòng Con ĐM Vô Nhiễm PHÚ XUÂN, Con ĐM Đi Viếng KIM ĐÔI); Trong khối các Tu Hội, Tu Đoàn Nam, không thấy Tu Hội Tận HÌến (Dalat)?! Tại sao phải hạn chế số Đại biểu các Dòng Tu vào con số 30 mà không 35 hay hơn nữa?? Nhờ NVCL nêu lên, nếu thấy chính đáng.

  12. Hong An nói:

    Ý kiến p2:
    Hiện giờ ai cũng nhận thấy có 2 khuynh hướng trong hàng ngũ lãnh đạo GHVN :
    1/ Một số vị đi theo hướng
    Tôn giáo là quyền chứ không phải thứ xin cho.
    Những tranh chấp là bề mặt, thực sự là công lý và hạnh phúc cho con người
    Nếu nhịn không nổi nữa thì phải đạp một cái … chỉ để thở thôi.
    Có gì thì chứ nói thật với nhau đi.
    Dành lại quyền phong chức linh mục cho Hội Thánh

  13. Hong An nói:

    Ý kiến p3:
    2/ Một số vị đi theo hướng
    Đối thoại chứ không đối đầu.
    Sẵn sàng xin và "đứng thẳng(???)" để xin.
    Bắt chước việt cộng lôi người chết ra để tìm một "tinh thần" và "tư tưởng".
    Vi trí của chủ chăn tùy theo hoàn cảnh.
    Nhậy cảm với chuyện xa ngàn dặm nhưng vô cảm với biến cố trong nhà.
    Đưa ngẫu tượng lên bàn thờ Đức Mẹ và Thiên Chúa.
    ….

  14. Hong An nói:

    Ý kiến p4:
    Hai khuynh hướng này đi ngược với nhau 180 độ, vậy một hướng nào đó là hướng đi của ngôn sứ thì hướng còn lại là của ngôn sứ giả.
    Thư các vị mục tử, nếu các ngài là ngôn sứ giả thì chuyện trả lời với Thiên Chúa là chuyện riêng của các ngài nhưng hình ảnh mục tử và ngôn sứ của các ngài đã chết trong lòng giáo dân.

  15. Hong An nói:

    Ý kiến p5:
    Xin đừng lý luận rằng phải suy tính thiệt hơn, chuyện nhỏ và chuyện lớn. Người môn đệ đích thực của Chúa Giêsu cũng phải để tình yêu hướng dẫn việc làm chứ không phải sự suy tính. Tình yêu thúc đẩy Chúa đi tìm 1 con chiên lạc mà không hề suy tính để lại 99 con thì làm sao.

    • Người Yêu GHVN nói:

      Theo Chúa mà phải "tính thiệt hơn" thì liệu có ích gì, nếu các Kitô hữu thuở xưa mà cũng "tính toán" như vậy thì làm sao có được hơn 13 vạn chư thánh tử đạo Việt Nam? Giáo dân không tính toán thì thôi, tại sao giáo sĩ phải tính toán? Các ngài có gì để mất ngoài cây gậy mục tử?
      Lời Chúa: Lc 14,25-33: "Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được". Xin các vị giáo sĩ hãy suy gẫm và "tính toán", nên tiếp tục theo Chúa hay từ bỏ mũ gậy?
      Đường nào thì Chúa cũng chấp nhận hết, hãy thành tâm suy nghĩ, đừng tự lừa dối mình!

  16. HIEP THONG nói:

    ĐỪNG SỢ SỰ THẬT:LỜI NÓI MẪU GƯƠNG CỦA ĐGH GIOAN PHAO LÔ II THẬT CHÍ LÝ.THẾ MÀ NHIỀU NGƯỜI LẠI CỨ SỢ SỰ THẬT"VÌ THIẾU SỰ THẬT,NGƯỜI TA KHÔNG DÁM NÓI THẬT VỚI NHAU." RẤT ĐAU BUỒN CHO GH VN CÓ NHỮNG MỤC TỬ CÓ "CHÚA LÀ SỰ THẬT " TRONG NGƯỜI MÀ LẠI CHỐI BỎ ,KHÔNG DÁM NÓI LÊN SỰ THẬT VÌ SỢ MẤT GHẾ ,MŨ ,GẬY ,CÁC VỊ TƯỞNG ĐI THEO CON ĐƯỜNG XÃ HỘI MÀ GIỮ ĐƯỢC NHỮNG THỨ GHẾ ,MŨ, GẬY SAO?.HÃY TỈNH THỨC LẠI TRƯỚC KHI ĐÃ MUỘN…..

  17. khanhcao nói:

    Hay nghe lai bai thuyet giang cua GM Kham roi doi chieu lai cac hanh dong cua vi nay de xem "ngon va hanh " co di doi voi nhau hay khomg?

    • Xotxa nói:

      Để ý mà làm gì hỡi bạn ! Từ khi nghe những lời đ/c Khảm nói về NVCL và những vấn đề khác đang xảy ra trong GHVN, tôi không còn muốn nghe những lời của đ/c ấy nữa. Như thế tâm hồn mình lại được thanh thản hơn, gần Chúa hơn. Thật đấy.

  18. Người Yêu GHVN nói:

    Đã hiến thân phục vụ Chúa, rao giảng TIN MỪNG, bênh vực SỰ THẬT & CÔNG LÝ thì có gì phải sợ?
    Mũ, Gậy, chức tước chỉ là phương tiện, dụng cụ, mà Chúa trao ban để các vị mục tử hoàn thành nhiệm vụ! Những vị nào làm ngơ, hợp tác, thoả hiệp với cái ác là phản bội Chúa, lừa dối giáo dân.
    Trong bài phúc âm hôm nay (5.9.2010) Lc 14,25-33:
    "Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được"
    Xin các vị giáo sĩ hãy suy nghĩ việc mình làm, trước khi quá muộn!

  19. Người Yêu GHVN nói:

    "Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt, sau thời gian khởi đầu một đời sống chiêm niệm tại Đan Viện Châu Sơn – Nho Quan – Ninh Bình, cũng đã lên tiếng về hiện trạng tại Việt Nam: “Điều cần thiết nhất cho đất nước, cho giáo hội Việt Nam hiện nay chính là sự thật. Vì thiếu sự thật, người ta không dám nói thật với nhau, không dám tin tưởng nhau…” Phải chăng các biến cố này là những tình cờ ngẫu nhiên? Hay là một trình tự của các chuỗi sự kiện nằm trong kế hoạch quan phòng của Thiên Chúa?"
    Theo tôi thì đây là ý Chúa quan phòng, nếu không có sự kiện TGM Ngô Quang Kiệt thì giáo dân mù tịt về GHVN!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: