Bạn đọc viết: Hồi đáp “Nhìn lại quan điểm của Toà Giám mục Đà Nẵng về biến cố Cồn Dầu”

Tháng Mười 29, 2010

Trọng kính Đức Cha Châu Ngọc Tri,

Một vài lời thưa trước.

Trước hết, con xin thưa rằng con chỉ là một giáo dân bình thường. Con  không thuộc Cộng đồng Dân Chúa Giáo phận Đà Nẵng của Đức Cha, con không ở trong số những người được Đức Cha ưu ái gởi « Thông cáo », « Thư mục tử », lại càng không có dịp đọc « Thư của ĐGM Đà Nẵng gởi HĐGMVN » liên quan về biến cố Cồn Dầu. Hôm nay, được Đức Cha mời cùng nhau đọc lại ba văn bản trên, con xin thưa vài lời.

Đọc tiếp »


Nhục Quốc thể

Tháng Mười 15, 2010

1-

Tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã (1)

Khi cầm tấm hộ chiếu Việt Nam (2)

Đi đến đâu cũng bị truy bị nã

Cứ như mình là kẻ ác gian

2-

Tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã

Tiêu xài tấm giấy bạc Việt Nam

Vốn đã tủi, vì tiền luôn mất giá

Càng nhục hơn do Quốc hiệu kính tôn

Nằm giữa tờ giấy lộn, không hơn!

3-

Tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã

Lưu thông trên đường sá Việt Nam

Cào, đào, bới, xới ngổn ngang

Chia luồng, phân tuyến lại càng rối beng

Mưa lầy, nắng bụi… khó quen

Làm sao chịu nổi đám “quan” đứng đường (3)

4-

Tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã

Trông cả đàn thông tấn Việt Nam

Một bầy ngựa đeo da che mắt

Nhìn thẳng băng không thể dọc ngang

Trước sau nhất trí đồng tâm

Theo roi nài vụt, vườn hoang tung hoành

5-

Tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã

Phải thượng tôn nền pháp trị Việt Nam

Theo những bộ luật… rừng hoang dã

Chệch hướng nào cũng đến trại giam

Chung thân là tù nhân lương tâm

6-

Tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã

Chứng kiến tòa án Việt Nam

Thẩm phán, kiểm sát, công an

Đã ĐUI lại ĐIẾC, giỏi bịt mồm dân CÂM

7-

Tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã

Ra vào công sở Việt Nam

Những gương mặt lạnh tanh

Bán công vụ…

…kiểu “xin – cho ân huệ”

8-

Tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã

Lui tới trường học Việt Nam

Dạy hậu sinh những điều dối trá

Bách niên chi kế…

… mạc như thụ nhân

Không phải  tư tưởng Hồ Chí Minh (4)

Đạo đức gì kẻ trơ trẽn đạo văn

Không biết nhục, tự mình phong thánh (5)

9-

Tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã

Nhận ra bè lũ chóp bu

Óc chim, tim chuột, gan cừu (6)

Ăn tục nói phét, bóp hầu dân đen

HS – TS – VN

Khòm lưng quỳ gối dâng lên thiên triều

Xa khơi ngư phủ gãy chèo (7)

Non cao bùn đỏ tràn theo máu trào (8)

10-

Tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã

Nhìn qua “nước lạ” lân bang

Lạ gì??!! Trung cộng đích danh

Sao không dám gọi đúng tên kẻ thù

Kẻ thù cướp đất biển ta

Kẻ nào áp bức dân ta là thù

Mối thù truyền kiếp xa xưa

Ngàn năm đô hộ chưa vừa dã tâm

Lăm le bắc thuộc lần V

Rước voi, cõng rắn… sẵn đồng chí thôi

***

Tôi xét mình tôi…

… xin mỗi người tự xét

Có làm gì…

… nhục quốc thể Việt Nam (9)

Tôi tự hỏi tôi…

… xin mỗi người tự hỏi

Có nhục không…

… khi vận nước suy tàn

dân uất nghẹn

ngoại bang khinh miệt

Đứng vùng lên

Hỡi con dân đất Việt

Đứng vùng lên

Quyết tâm rửa nhục

Cho tức thời vang vọng tiếng Việt Nam

Để không còn đắc tội với tổ tiên

Không hổ thẹn với mai sau con cháu

Vì tổ quốc…

… xin sẵn sàng đổ máu!!!

2010

Nguyễn Trúc Phương

CHÚ THÍCH

(1)      Kính dâng Đức Tổng Giuse

Tâm tình chia sẻ, xin thề theo Cha

(2)      Xin hiểu là Việt Nam Cộng sản

(3)      Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan

(4)      Wikipedia viết: Quản Trọng trong sách Quản tử có nói một câu sau này HCM dùng lại. Chính là câu này

(5)      HCM kính yêu HCT dưới những cái tên XYZ, T. Lan, Trần Dân Tiên

(6)      Ý của nhà văn nữ Dương Thu Hương trong một bài trả lời phỏng vấn

(7)      Ngư dân Việt Nam bị tàu Trung quốc bắt bớ, đánh đập, giết chóc, tịch thu tàu bè, ngưcụ khi đánh cá, ngay cả ở các ngư trường truyền thống của Việt Nam.

Cả thế giớ ai cũng biết, chỉ chóp bu cộng sản không biết. Thông tấn xã Việt Nam đưa tin: “tàu lạ”

(8)      Dân gian Việt Nam có câu: Tức trào máu

Cả thế giới ai cũng biết: khai thác quặng boxit, lợi bất cập hại

Nhân dân Việt Nam biết thêm: cho Trung Quốc khai thác quặng boxit ở Tây Nguyên có nguy cơ về mặt an ninh quốc phòng nhưng không sao ngăn chặn được quyết định của chóp bu Cộng sản Việt Nam. Dân Việt chỉ còn biết: tức trào máu

(9)      Xin hiểu là Việt Nam không cộng sản


Lời kêu gọi Cầu nguyện

Tháng Mười 8, 2010

TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI

  Quý vị đại diện tinh thần các Tôn Giáo trong và ngoài nước

  Quý vị đại diện các Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại

  Quý đồng hương người Việt yêu chuộng Tự Do- Công Lý – Hoà bình

Cùng tham gia buổi Cầu Nguyện và Hội Luận

“Tinh thần Giám Mục Philipphê Nguyễn Kim Điền – Chứng Nhân của Sự Thật, Lẽ Phải, Tình thương và bênh vực cho tự do tôn giáo.”

vào ngày Chúa Nhật, 31.10.2010, lúc 15 giờ chiều Paris – 6 giờ sáng Cali – 8 giờ sáng Houston – 9 giờ sáng NY – 8 giờ tối VN và 11 giờ tối Úc Châu, ở diễn đàn Paltalk : « Tiếng nói tự do của người dân Việt Nam »

Kính thưa Qúy vị,

Vô thần hóa con người là mục tiêu của chủ nghĩa cộng sản. Bản chất chủ yếu của đảng cs là tiêu diệt và phá đổ các tôn giáo.

Vì thế, Quê Hương Việt nam hôm nay, các tôn giáo vẫn còn bị nhà cầm quyền csvn đàn áp và bách hại. Trước đây, các phương tiện thông tin bị ngăn chận, bưng bít, đảng csvn đã quá dã man bạo tàn, cầm tù, thủ tiêu, tàn sát, đầu độc…

Ngày nay, mọi thủ đoạn đó được mau chóng phơi bày ra ánh sáng, và quốc tế sẵn sàng quan tâm, đảng csvn lại chuyển hướng khác, chơi trò phân hóa các tôn giáo, tha hóa, hủ hóa các chức sắc tôn giáo, quốc doanh hóa hay công cụ hóa các giáo hội. Bàn tay thô bạo của đảng csvn lại thò vào giật giây, nắm bóp các nội bộ tôn giáo.

Trong khi những vị chức sắc, những cộng đoàn dòng tu lên tiếng bênh vực cho công lý, sự thật thì bị vu khống, chụp mũ, nhục mạ, tệ hơn nữa là bị bịt miệng và khai trừ; những tập thể tôn giáo có tinh thần hiệp thông cầu nguyện cho các đồng đạo của mình cũng bi cấm cản, đánh đập, đàn áp; những trang mạng viết về sự thật, bị phá hoại, bôi nhọ.

Kính thưa Quý vị,

Thế nhưng, mục tiêu của nhà cầm quyền vn lúc này là làm giàu chứ họ nghĩ gì đến tôn giáo, nếu tôn giáo của mình đem tiền lại cho họ là họ ủng hộ luôn. Họ đã dối trá, tàn bạo, hống hách, tham ô đang sống trên đầu trên cổ nhân dân, nhưng lại hèn nhát và lệ thuộc ngoại bang phía Bắc đã nhượng đất, nhượng biển đảo…

Đất nước đã thu về một mối. Một mối căm hờn. Một mối đau thương. Coi như tuyệt vọng? Nhưng không vô vọng! Người công giáo tâm niệm lời Chúa phán: “Đừng sợ!”, “Đứng dậy! Đi!” (Mt 8,26; Mc 4,40 ; Mc 5,36, Lc 1,30; Lc 17,19; Yôn 3 ,1 – 10,…)

Kính thưa Quý vị,

Vào tháng mười một hàng năm, Giáo hội công giáo có truyền thống cầu nguyện cho những người đã ra đi. Nhân dịp này, chúng tôi tưởng nhớ khuôn mặt một mục tử mà Đức Giáo chủ Gioan-Phaolô II đã gọi là “vị Tổng Giám mục dũng cảm” (le vaillant Archevêque), Đức Cha Nguyễn Kim Điền. Ngài là một vị Giám Mục đạo hạnh, hiền hòa và can trường của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam; luôn luôn trong tư thế sẵn sàng chết để bảo vệ Chân lý, Công lý và Hòa bình, làm tiếng nói cho những người không có tiếng nói!

Cố Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền từng nói: „Đã có những Giám mục chịu chết vì bênh vực quyền lợi của Hội Thánh. Nhưng ngày nay có Giám mục nào dám chịu chết để bênh vực quyền lợi của con người không?” Và thật sự ngài đã bị chèn ép, cấm cố và chết vì dám nói lên sự thật và đòi quyền làm người, làm công dân và quyền tự do tôn giáo.

Ngài còn là một vị Giám Mục Công Giáo có tinh thần đoàn kết, tôn trọng và gần gũi với các tôn giáo bạn, không phân biệt Phật Giáo hay Thiên Chúa Giáo.

Ước gì tinh thần Nguyễn Kim Điền thấm nhập mọi người Kitô hữu Việt Nam hôm nay để hàn gắn lại những rạn nứt, những chia rẽ trong giáo hội công giáo vn, mang lại niềm tin và hy vọng cho Đất nước.

Chương trình:

  1. Cầu nguyện: Linh Mục Augustinô Phạm Sơn Hà OSB và một số Anh Chị Em tín hữu khắp nơi.

2.Hội luận:

Giáo sư Đỗ Mạnh Tri trình bày với đề tài: Đức cha Nguyễn Kim Điền, Người Thắp Đuốc giữa Đêm đen.

Giáo sư Đỗ Mạnh Tri sống bên Pháp, từng làm báo, thường viết cho Diễn Đàn Giáo Dân, Viễn Tượng Việt Nam. Có một số tác phẩm, như Ngón Tay và Mặt Trăng, Di sản Mác xít tại Việt Nam, Hiện tượng Nguyệt Biều…

– Kính mong Quý vị đại diện tinh thần các Tôn Giáo, Quý vị đại diện các Cộng Đồng và quý vị đồng hương cùng tham gia đông đảo buổi cầu nguyện và

hội luận này, để nói lên tinh thần Hiệp Thông và cầu nguyện cho Quê Hương và Giáo Hội Công Giáo Việt Nam.

Kính chào Đoàn Kết

Tuyên Uý diễn đàn Paltalk: « Tiếng nói tự do của người dân Việt Nam ».

Đức Quốc , ngày 08.10.2010

Lm. Augustinô Phạm Sơn Hà OSB

TB: Xin quý vị góp ý (bài thơ, bài viết, audio). Cám ơn quý vị giúp thông tin, liên lạc, nối các room Paltalk và chuyển âm qua Yahoo.

Email liên lạc về địa chỉ sau đây trước ngày 25/10/2010: augustinus@ottilien.de


Những La-za-rô bên đời

Tháng Chín 22, 2010

Cánh cửa tâm hồn đừng khép mãi tôi ơi!

Hãy mở ra mà nhìn xem cho tỏ

Những La-za-rô đang oằn mình đuối thở

Mơ hạt cơm, mơ manh áo, lòng nhân

Họ là ai mà tôi đã bao lần

Ngoảnh mặt đi không đoái hoài thương cảm

Tôi lãng quên hay cố tình lãnh đạm

Chẳng nhận ra : họ là bạn, anh em

Họ là ai mà tôi sợ lụy phiền

Sợ mất mình trong dáng hình đau khổ

Sợ mất mình vì cho đi tất cả

Đời thế nhân sung túc, giàu sang

Tôi chẳng nhận ra trong rách rưới bần hàn

Những La-za-rô đang cần chia sớt

Một tấm khăn để lau dòng lệ ướt

Vì bất công và nghèo đói miên hoài

Tôi chẳng nhận ra trên gương mặt hao phai

Ánh mắt La-za-rô van nài công lý

Khóe miệng La-za-rô kêu xin ban thí

Lời chứng nhân cho sự thật tỏ tường

Tôi chẳng nhận ra trong đêm tối đau thương

Có những con người đang tìm đường hạnh phúc

Họ cần niềm tin giữa đảo điên thế tục

Để đổ đầy « cơn khát La-za-rô » !

Hồn tôi ơi còn khép đến bao giờ ?

Hãy mở ra mà nhìn xem cho tỏ

Hãy lắng nghe và rộng tay nâng đỡ

Những La-za-rô đang hấp hối bên đời !

J.B. Nguyễn Quốc Tuấn

(ĐCV Vinh Thanh)


Thư giáo dân gửi Đức Giám mục GP Hưng Hóa Anton Vũ Huy Chương

Tháng Chín 20, 2010

Kính thưa Đức Cha An-tôn!

Thưa Đức Cha, con xin tự giới thiệu, con là: Maria Lương Kim Hoàn, sinh năm 1968, ở Giáo xứ Yên Hợp. Con viết thư này với tâm tình của một đứa con với người cha – của một con chiên với mục tử, và đặc biệt trong tâm tình của một con dân trong Giáo Hội Việt Nam.

Trước khi viết những dòng chữ này, con đã suy nghĩ và cầu nguyện rất nhiều có nên viết hay không. Vì con nghĩ: chữ nghĩa văn từ của đứa vô học lại quê mùa, dốt nát như con liệu có ai thèm ngó tới không. Nhưng vì quá lo cho sự sống còn của các linh hồn, cho tương lai của giáo phận nên con đã quyết định cầm bút viết thư này gởi tới Đức Cha.

Thưa Đức Cha! Chắc Đức Cha còn nhớ ngày 25/01/2010, con và chú Gioakim Vũ Viết Vị đã về tòa giám mục để gặp Đức Cha. Hai chị em con đi đem theo bao nhiêu tâm tình, bao nhiêu sự gởi gắm của bà con giáo dân, những người thao thức lo cho đoàn chiên của Chúa đang trên bờ vực thẳm của sự bất an … Chúng con muốn đến thưa với Đức Cha nhiều điều chúng con thấy và cảm nhận được. Thực sự chúng con chỉ là những người giáo dân thấp cổ bé họng đâu biết ăn nói … Nhưng dựa vào tinh thần của Công đồng Va-ti-ca-nô II: giáo dân không phải là con nít để cho cha mẹ là giáo sĩ bảo gì mới làm nấy, mà giáo dân chính là lực lượng tiên phong trong công cuộc truyền giáo, được hiệp thông với giáo sĩ … Với tinh thần đó, chúng con đã can đảm lên đường đi gặp Đức Cha bất chấp thời tiết mưa, gió, rét buốt trên chặng đường hơn 170 km với hy vọng CON ĐƯỢC GẶP CHA – CHIÊN GẦY ĐƯỢC GẶP MỤC TỬ NHÂN LÀNH – để tâm sự, để giãi bày những lo âu và sẽ được vỗ về, chăn dắt …

Nhưng sự thật thì hình như hoàn toàn ngược lại, khi gặp Đức Cha, con vừa mới giãi bày được một chút thì … không hiểu vì lý do gì tác động mà Đức Cha tỏ thái độ KHÔNG MẤY NHÂN TỪ VỚI CHÚNG CON. Những đứa con bé nhỏ mới BẬP BẸ BIẾT NÓI, muốn nói thật nhiều … muốn giãi bày thật nhiều … khi gặp phải thái độ và những cử chỉ khua tay múa chân của Đức Cha… tất cả những điều muốn nói, những hy vọng của chúng con tan biến… thay vào đó là sự giật mình… ngơ ngác… run rẩy… thật tội nghiệp cho hai đứa con bé bỏng lần đầu tiên được gặp CHA của mình, chú Vị mặt tái mét, sau khi bước ra khỏi phòng khách của tòa giám mục, miệng nói lắp bắp: chị ơi! hồn vía của em bay hết lên mây rồi…

Thưa Đức Cha! từ sau ngày được gặp Đức Cha về nhà, không đêm nào con ngủ ngon giấc, còn ban ngày con chẳng nhớ công việc của mình phải làm gì? Cứ làm việc nọ sọ việc kia… thậm chí cơm còn chẳng nấu được cho ra hồn mà ăn. Hình ảnh của một người CHA – MỘT VỊ MỤC TỬ ??? mà con được gặp luôn luôn hiện lên trong trí óc con, khiến con phải đặt ra những câu hỏi, hỏi rồi tự trả lời, hỏi rồi để cảm thông, hỏi rồi để cầu nguyện… nhưng tất cả vẫn không làm con hết được những băn khoăn, lo lắng… và con quyết định viết những dòng này để giãi bày những suy nghĩ của con và kính dâng lên Đức Cha.

I. Đức Cha Nổi Cáu Trước Mặt Hai Đứa Con

1. Nếu xét theo tình phụ tử thì:

Cứ cho con là đứa con ngu dốt, nói điều gì đó sai quấy với Đức Cha thì ngài cũng không nên cáu với chúng con. Cũng như con đã làm mẹ của những đứa trẻ, điều tối thiểu trong giáo dục con cũng phải biết là: nếu một đứa con càng ngu dốt thì những người  làm cha làm mẹ càng phải thương nó hơn và phải nhẫn nại, dịu dàng phân tích, bảo ban cho nó hiểu, nếu cáu giận với nó thì chỉ làm cho nó sợ và càng ngu hơn thôi. Chắc chắn nó sẽ không phục và chẳng đứa nào dám đến gần cha mẹ của mình.

2. Nếu xét theo tình mục tử với chiên thì:

Ngày 01/10/2003 con đi dự lễ tấn phong giám mục của Đức Cha, con rất ấn tượng về hình ảnh vị mục tử vác chiên lên vai được in thật to trên phông lễ hôm đó… rồi hình ảnh Đức Cha được trao phó cây gậy… con thầm cảm ơn Thiên Chúa đã ban cho Giáo phận của chúng con đã có một vị MỤC TỬ CẦM GẬY để xua đuổi sói dữ, bảo vệ đoàn chiên… nhưng khi thấy mục tử khua chân, múa tay, khuôn mặt đằng đằng sát khí thì con cảm thấy thật xót xa: MỤC TỬ đã cầm gậy để xua, đập chiên của mình. Con thật cảm thông và cố nghĩ là ngài quá nhiều công việc đến nỗi không đủ bình tĩnh để suy xét mọi điều đúng – sai, nhưng con lại thấy một điều thật nguy hiểm là: Đức Cha là một vị đứng đầu một giáo phận có tới hơn 200 ngàn giáo dân mà ngài lãnh đạo theo kiểu KHÔNG BÌNH TĨNH, hay nói cách khác là áp đảo, thì hỏi rằng đàn chiên mấy lúc nữa sẽ đến hồi tan tác?

3. Những ý kiến của con trong việc thuyên chuyển linh mục sao cho hợp người, hợp cảnh, không để phí đi những tài năng, không để thiệt thòi cho các linh hồn, không để Giáo Hội phải gánh chịu những hậu quả xấu không đáng có… nếu vì những ý kiến đó của con làm Đức Cha nổi cáu thì con thấy thật đáng lo sợ: Giáo Hội mà Chúa Giêsu xây trên nền tảng tình yêu và sự hiệp thông có còn tồn tại nữa không? Hay đã bị các ĐẤNG biến thành một thể chế ĐỘC TÀI, Mục Tử ngồi trên tòa cao phán xuống, chiên ở dưới cứ việc vâng lời, góp ý thì mục tử nổi cáu, áp đảo. Mối tương quan một chiều từ trên xuống theo kiểu CHỦ NÔ ấy thì thử hỏi rằng trong Hội Thánh Chúa có còn tôn trọng nhân quyền? Có còn sự công bằng, dân chủ nữa không ạ? Nếu ngay trong Giáo Hội của Chúa mà không còn những điều đó thì thế giới bao giờ mới vơi đi những đau khổ?

4. Nếu việc chúng con chuyển những nhận định và những lời khen của giáo dân về những tài năng, đức hạnh của cha Thái mà vì điều đó Đức Cha nổi cáu thì… chẳng lẽ Đức Cha lại đang sống lịch sử của Cựu Ước được ghi lại trong sách Samuen chương 18 hay sao? Nếu không thế thì Đức Cha phải thật vui mừng khi mình có một cánh tay nối dài quá đắc lực chứ ạ?

II. Cách Giáo Dục Của Người Cha

1. Khi nghe Đức Cha kể một loạt “TỘI” của cha Thái trước mặt hai đứa mà thực sự Đức Cha chưa rõ danh tính, gốc tích… đặt giả thiết bọn con là lương dân hay nhà báo thì họ sẽ đánh giá thế nào về Giáo Hội Chúa và về tình cha con của Đức Cha? Con giới thiệu con là Hoàn ở Giáo xứ Yên Hợp Đức Cha tin ngay. Sao Đức Cha không gọi điện cho cha xứ con để xác minh thực hư? Con thấy một vị lãnh đạo mà dễ tin như vậy thì sẽ rất dễ “mất nước”. Còn mục tử mà dễ tin như Đức Cha thì có lẽ lúc này trong giáo phận Hưng Hóa đã có biết bao nhiêu sói dữ đang đội lốt cừu để ăn thịt chiên rồi đấy ạ!

2. Khi Đức Cha kể tội cha Thái trước mặt hai con, con thực sự thấy Đức Cha không biết cách giáo dục: xét theo nghĩa thiêng liêng, cha Thái thực sự là con của Đức Cha. Cứ cho là cha Thái có tội thực sự đi, tại sao không dùng tình thương, sự chân thành mà khuyên bảo, mà nâng dạy… đằng này Đức Cha lại dùng chiêu KỂ TỘI con mình trước mặt người khác. Con không hiểu Đức Cha có ý gì? Khi nói tội cha Thái trước mặt một “đứa đàn bà” chưa rõ danh tính; để hạ giá và làm giảm bớt lòng kính trọng của chúng con với cha Thái ư? Đức Cha lỗi Điều Răn thứ tám. Để dạy dỗ cha Thái từ xa qua chúng con ư? Đức Cha không có tình cha.

Năm thánh 2000 con đi hành hương, con nhớ mãi bài giảng này: trước khi làm nghề gì người ta cũng phải học thật kỹ, càng học tốt thì làm nghề càng tốt. Làm bác sĩ phải học ít là 7 năm, giáo viên phải 3 năm. Nghề nào cũng có ngày hưu mà vẫn phải học, vậy mà việc làm cha, làm mẹ phải làm cả đời, không có ngày hưu nhưng có mấy ai học. Con là người không có học, lại có tới 6 đứa con, nhưng khi đứa nào có lỗi thật sự thì điều tối thiểu để giáo dục là con không bao giờ nhắc lỗi của nó trước mặt người khác, càng không bao giờ được phép mạt sát nó trước mặt chị em… vì nếu giáo dục con cái KIỂU như Đức Cha khác nào muốn trù dập nó, không muốn nó ngóc đầu lên, tự nó sẽ bị chìm trong mặc cảm tội lỗi, nó mất danh dự. Làm sao nó có cơ hội để trưởng thành, để phát triển về mọi mặt? Còn chưa nói đến chuyện nó tiêu cực… buông xuôi tất cả… chẳng lẽ ĐẤNG LÀM CHA và LÀM THẦY lại không biết đến điều này sao?

3. Đức Cha nhớ lỗi người khác: khi Đức Cha kể tội của cha Thái, con thấy Đức Cha kể cả đến những tội cách đây 12 năm, mà lúc đó Đức Cha chưa làm Giám mục Giáo phận Hưng Hóa. Vậy mà ngài nhớ và kể tội cha Thái một cách trôi chảy. Con thấy thực sự thương Đức Cha. Ngài đã phải gánh một cái gánh quá nặng, quá mệt mỏi là lo cho phần rỗi của hơn 200 ngàn linh hồn, vậy mà ai đó đã vô tình chất thêm lên vai ngài một cái gánh nặng không đáng có nữa là: NHỚ LỖI của người khác. Giáo phận có 60 linh mục. Linh mục được thánh hiến nhưng vẫn là người và chắc chắn sẽ có những lỗi lầm. Như vậy, Đức Cha sẽ phải nhớ lỗi của 60 linh mục, còn chưa kể những cấp dưới… Thật đáng thương cho Đức Cha phải gánh hai vai quá nặng và khi quá sức chắc chắn một điều là ngài sẽ phải vất bớt một gánh. Sẽ thật vô phúc cho giáo phận Hưng Hóa nếu ngài vất đi cái gánh mà trong đó có các linh hồn. Một điều đáng lo sợ nữa là cái đầu của ngài phải chứa quá nhiều thứ như vậy thì không biết có còn chỗ nào để cho Chúa ở nữa không ạ? Sẽ thật khủng khiếp nếu một Đấng làm đầu Giáo phận, làm chứng cho Chúa mà không có Chúa thì Giáo phận sẽ nằm gọn trong quyền lực của sa-tan mất thôi…!!! Và nếu Thiên Chúa cũng nhớ lỗi của con người như Đức Cha thì chắc chắn thiên đàng sẽ vắng tanh, chỉ có Ba Ngôi Thiên Chúa và may ra Đức Ma-ri-a là con người duy nhất được vào thôi… còn Đấng làm đầu Giáo Hội là thánh Phê-rô cũng có trọng tội đấy ạ.

III. Mục Tử Không Biết Chiên

Khi kết tội cha Thái, Đức Cha đã tìm hiểu chưa? Là Mục Tử, Đức Cha đã thực sự biết chiên của mình chưa ạ? Sau khi Đức Cha kể một loạt tội, con đã suy nghĩ thế này:

1. Đức Cha nói: cha Thái chuyển lên An Thịnh mang cả chổi cùn, rế rách… cứ cho cha Thái là người quá đáng đi, tại sao lúc đó Đức Cha không can thiệp, nếu con là Đức Cha, con sẽ bảo cha Thái để nguyên si những thứ đó lại, lên An Thịnh thiếu gì Đức Cha sẽ cho. Nếu Đức Cha xử như vậy thì cha Thái sẽ kính phục và con cái của ngài sẽ không mất đoàn kết… ngài đã tìm hiểu hoàn cảnh cụ thể lúc đó chưa?

2. Đức Cha nói: cha Thái đứng trên bục giảng để chửi chính quyền, xúc phạm người thi hành công vụ là vi phạm luật pháp nhà nước. Vậy nếu chính quyền làm đúng mà cha Thái chửi thì con tin họ đã gô cổ và bỏ tù cha Thái lâu rồi. Còn nếu chính quyền làm sai thì tự bản chất đâu còn là chính quyền nữa mà là ngụy quyền. Mà ngụy quyền thì phải vạch mặt chỉ tên để khỏi tốn cơm dân, áo đảng. Loại đó con cũng có quyền chửi, có quyền tố cáo, vạch mặt. Đó là nghĩa vụ của bất cứ ai dám bảo vệ công lý… có thể vì như vậy những người không hiểu lại bảo là chửi chính quyền vì họ chưa định nghĩa được thế nào là chính quyền… đó là con phân tích tội mà Đức Cha kết, gán cho cha Thái. Còn thực sự giáo dân ở vùng Nhân Nghĩa cũ, cũng như An Thịnh, Yên Phú và Đại Phác bây giờ người ta thấy rõ điều này: khi cha Thái chưa tới các xứ này, giáo dân nghèo về mọi mặt, thậm chí còn không biết mình đang là người, suốt ngày chỉ biết cắm đầu, chúi mũi vào bát cơm, manh áo… không biết phẩm giá con người hay nhân quyền là gì? Chỉ cần các BỀ TRÊN phán gì là răm rắp nghe theo, bảo sai cũng phải vâng nếu không sẽ bị phạt: bảo không được đi lễ, không được dạy giáo lý cũng phải nghe. Chúng con không còn biết đâu là đúng sai nữa… khi được cha Thái dạy, chúng con đã biết bảo vệ quyền sống, quyền tự do tôn giáo, tự do ngôn luận… Chúng con đã biết đâu là chính quyền, đâu là ngụy quyền. Nhưng một điều quan trọng là giáo xứ quá đông, làm sao linh mục có thể dạy riêng từng người. Vậy, việc đứng trên bục giảng để dạy cho giáo dân biết những điều đó thì kẻ xấu lại bảo là chửi chính quyền. Nhờ cha Thái dạy như thế đã biết bao người được nhờ. Nếu cha Thái cứ cúi đầu lặng thinh thì hỏi rằng đời sống nhân quyền của giáo dân có được như ngày nay không!?

Hơn nữa, con cứ trộm nghĩ rằng, nếu một mai không có ai có đủ can đảm để lên tiếng bênh vực cho công lý, sự thật, bênh vực cho giáo dân thì chắc chắn là người dân chúng con sẽ lại bị chính quyền cai trị về tôn giáo giống như những năm trước đây, khi cha Thái chưa đến với chúng con. Trong khi đó, việc lãnh đạo tôn giáo thuộc về quyền của giáo hội, chứ không phải của chính quyền. Đức Cha có biết rằng, từ ngày có cha Thái lên vùng này, kể cả khi cha Thái không còn là cha xứ của chúng con nữa, thì chúng con vẫn được hưởng nhờ cái uy tín lãnh đạo tinh thần của cha Thái!? Việc chính quyền xen chân vào nội bộ của Giáo xứ, giáo họ đã vì thế mà giảm đi rất nhiều. Rồi mai đây, sự thật sẽ ra sao, chúng con không biết sẽ như thế nào, nhưng chắc Đức Cha cũng chẳng biết gì hơn chúng con, vì Đức Cha đâu có ở trên vùng này với chúng con, để mà cảm thông với những hình thức chèn ép sinh hoạt tôn giáo của chính quyền.

3. Đức Cha nói: cha Thái “choài trổ” đi An Thịnh vì thích đông người: Đức Cha thử hình dung một giáo xứ lúc đó có 26 ngàn giáo dân chỉ có một linh mục, nhà thờ xứ lại nằm tại một giáo họ quá nhỏ bé, chỉ có hơn 40 nóc nhà đi đạo. Mỗi ngày lễ trọng cả xứ tuôn về Nhân Nghĩa, những Thánh Lễ hàng vạn người dự. Địa hình chật hẹp, chỗ để xe không có, chỗ trọ không đủ, giáo dân nằm chen chúc ở các nhà dân không hết nên phải nằm la liệt ở các gốc cây quanh nhà thờ. Vì địa hình đò giang, tàu xe cách trở mà ga Hóp lại là ga phụ, người dưới đi lên, người trên đi xuống phải xuống ga Mậu A cách nhà thờ hơn 10 cây số, giờ giấc phải phụ thuộc tàu bè… đó là còn chưa nói tới những nhu cầu phải phục vụ như ăn uống, bảo vệ, an ninh, đã thế lại liên tục có những lớp học, lớp cầu nguyện… lại phục vụ… Một gánh quá nặng đối với giáo họ sở tại mà giáo xứ Nhân Nghĩa thì quá nhỏ. Phục vụ mãi cũng thấy mệt mỏi, họ còn phải lo cho gia đình nữa chứ… Vì thế, không thiếu cảnh cha xứ đêm đêm phải thức đi quanh nhà thờ để bảo vệ cho giáo dân ngủ… sức đâu nữa để làm mục vụ. Ngược lại, An Thịnh đường liền, giáo dân cũng đông, địa hình thuận lợi, tiện cả tàu xe, giáo dân đi lễ không phải ngủ trọ qua đêm, giáo dân sở tại cũng nhàn, cha xứ cũng bớt đi gánh nặng… Vậy, ở đâu có lợi cho ích chung hơn ạ?

4. Đức Cha nói: cha Thái dạy một mình một chương trình giáo lý mà không dạy theo chương trình của giáo phận. Điều này khi nghe con cũng thấy bức xúc. Con đã đặt ra những câu hỏi về cha Thái và con đã quyết định tìm hiểu theo khả năng của mình: con đã đến các giáo xứ Yên Phú, Đại Phác, An Thịnh hỏi và biết được giáo lý viên của họ đều do giáo phận đào tạo (có danh sách cụ thể), còn học sinh giáo lý cấp 1, 2, 3 thì đều học theo chương trình giáo lý của giáo phận Xuân Lộc. Đức Cha có thể lên gặp bất cứ giáo lý viên hay học sinh nào để xác minh điều này rồi hãy kết tội một linh mục…

5. Đức Cha nói: có một người bảo cha Thái mặc áo trái họ không dám góp ý. Một người trong số 26 ngàn giáo dân thì quả là một tỉ lệ quá nhỏ không đáng kể, vậy mà Đức Cha dựa vào đó để đánh giá, để hạ thấp một linh mục biết từng con chiên, biết chiên cần gì, chiên đói hay no, một mục tử biết nâng dậy từng con chiên. Những điều này cả xứ con đều biết, còn Đức Cha ngài có biết không ạ?

IV. Đi Đạo Theo Chúa Hay Theo Cha?

Đức Cha giảng trên nhà thờ Sơn Tây ngày 25 tháng 01 năm 2010 rằng: nếu chuyển linh mục mà giáo dân bỏ đạo thì càng phải chuyển đi ngay: theo cách lập luận của Đức Cha thì linh mục đó dạy thế nào để giáo dân theo cha mà không theo Chúa. Ngài đâu có biết rằng chính quyền đã dựa vào cách thuyên chuyển linh mục không cần tính toán của ngài để dọa cho giáo dân bỏ đạo… Cảnh đau lòng này con đã được tận mắt chứng kiến: khi cha Thái lên tới họ Đông An, hàng đoàn giáo dân người dân tộc đến vây quanh cha Thái để xin được ra khỏi đạo một thời gian mặc dù họ nói là rất tin Chúa, không muốn bỏ đạo, nhưng họ sợ, và lý do họ sợ thật đơn giản là chính quyền đến nhà dọa rằng ông cha Thái sắp phải chuyển đi nơi khác rồi không có ai bảo vệ chúng mày đâu… Nhìn nét mặt sợ hãi và ánh mắt chới với của họ lòng con đau như xé. Thú thật, trong lòng con oán hận Đức Cha, con thấy Đức Cha ác quá. Đức Cha nghĩ sao khi chính quyền lấy chính việc thuyên chuyển linh mục để dọa cho giáo dân bỏ đạo, và họ đã thành công khi hàng đoàn người đến xin bỏ đạo (chúng con có ghi hình). Là mục tử mà ngài không biết đến điều này tức là ngài đâu có chút nào hình ảnh của mục tử nhân lành Giêsu, vì mục tử Giêsu có tình yêu bao la, cao cả, Chúa sống gần gũi với đoàn chiên, sống trong lòng đoàn chiên, hy sinh mạng sống cho đoàn chiên. Còn Đức Cha, ngài đang dùng quyền Chúa ban để đứng TRÊN đoàn chiên, đứng NGOÀI và đứng thật xa để mặc cho bao nhiêu sói dữ ăn thịt từng đoàn chiên. Đức Cha còn dám nói một câu thật vô tâm vô tình… không truyền giáo được thì để cho Tin Lành họ truyền (có người làm chứng). Mục tử ơi, ngài có ý gì vậy? Ngài khinh những con chiên kia quá nhỏ bé nghèo hèn đến nỗi không đáng để ngài phải quan tâm đến ư? Hay ngài đã học quá cao siêu đến nỗi vượt qua cả điều căn bản nhất của đạo Chúa là tình yêu rồi?

Chúa ơi, thật bất công khi bao nhiêu con người, bao nhiêu thế hệ đã hy sinh bao nhiêu công lao, mồ hôi, nước mắt để gom về từng con chiên lạc. Vậy mà giờ đây Đức Cha nỡ tâm đưa từng con chiên đó lên giàn thiêu….. nỡ tâm đạp đổ công trình mà bao nhiêu bậc tiền nhân của chúng con đã xây dựng nên bằng xương máu.

“Chức vụ chỉ là để phục vụ, để làm “tôi tớ”, nhưng khuynh hướng thống trị luôn là một cám dỗ đối với người có quyền bính, đây là điều tôi băn khoăn khi lãnh nhận chức vụ”. GM Anton Vũ Huy Chương

V. Thế Nào Là Lịch Sự

Khi hai đứa con hầu chuyện Đức Cha xong là 11 giờ 05, Đức Cha đứng dậy đi ăn cơm, còn hai đứa con ngồi đó một lát rồi đứng dậy ra khỏi phòng khách. Hai đứa con cũng có một cảm giác bị đói meo ngay bên mâm cơm của Đức Cha mình. Hôm đó là ngày tổng kết của Ban hành giáo Giáo phận, mâm đầy mâm vơi người người ăn uống rỉ rả, vậy mà Đức Cha đi ăn cơm không nỡ mời hai đứa chúng con một tiếng, dù là tiếng mời rơi….  Không cần biết chúng nó đói hay no. Thôi con không nói đến tình cha với con nữa mà con nói đến cái tình tối thiểu là tình con người. Khi có khách đến nhà chơi mà gặp bữa dù có quí mến họ hay không thì cũng phải mời, ít nhất là một câu mời xã giao theo phép lịch sự tối thiểu…. Chúng con thấy tủi thân vô cùng. Thưa Đức Cha, thật ra cái dạ dày của chúng con đâu có đói, vì trước khi gặp Đức Cha một giờ, chúng con đã đánh mỗi đứa một tô phở xốt vang to đùng ở cổng TGM. Lúc đó dạ dày của chúng con vẫn còn căng, nhưng lòng chúng con thực sự thấy đói. Đói cái TÌNH CHA – TÌNH NGƯỜI. Chả nhẽ vì chuyện phải gặp gỡ chúng con mà Đức Cha giận đến nỗi mất khôn hay sao? Nếu chỉ vì chuyện nhỏ đó mà đã làm cho ngài giận đến mất hết cả khôn như vậy thì hỏi rằng cả con thuyền lớn là Giáo phận Hưng Hóa Thiên Chúa trao phó cho ngài lèo lái, mà ngài lái trong tình trạng như vậy liệu có về đến bến bình an không ạ?

Còn chuyện này nữa: là mục tử  ngài có cảm nhận gì trong việc này không? Cả năm ngày rộng tháng dài, thiếu gì lúc thuyên chuyển các linh mục mà ngài lại chuyển vào dịp tết để hàng tháng trời nay mười mấy ngàn giáo dân phải đón xuân trong nước mắt. Vùng An Thịnh lúc nào cũng như có đám ma. Ngài làm như vậy có phải là đã vượt quá nhân từ rồi không ạ.

Tóm lại Với một số những điều chúng con thấy ở trên, thì:

ĐỨC CHA, nghĩa là Người Cha Có Đức

GIÁM, nghĩa là xem xét giáo phận

MỤC, nghĩa là chăn dắt đàn chiên

LÃNH ĐẠO, nghĩa là cầm cân nảy mực

Đức Cha hãy nhìn lại xem mình có tiêu chuẩn nào trên đây không ạ?

Còn phần con, mới chỉ một lần được tiếp xúc trực tiếp với Đức Cha và qua những cử chỉ, lời nói và thái độ của Ngài, con có nhận xét như sau: cái gì đầy trong lòng sẽ tràn ra bên ngoài….

Tất cả những điều mà con nhận thấy nơi Đức Cha hôm đó cộng với lời ca thán của những người đã được gặp Đức Cha hôm đó, con có nhận định như sau:

–  Đức tính tối thiểu để làm một con người trong xã hội là công bình và tiết độ, Đức Cha cũng không có thì hỏi rằng là một kitô hữu làm sao dám bỏ mình.

–  Là mục tử ngài đâu xứng đáng vì ngài đâu dám sống chết với con chiên, mà ngược lại ngài đã dùng quyền Chúa trao để ngồi trên tòa cao phán xuống, bắt con chiên phải vâng (mối tương quan một chiều từ trên xuống theo kiểu Chủ – Nô)

–  Là lãnh đạo: ngài cũng chưa đủ khả năng vì qua cách điều hành đại khái, chung chung ấy thì ngài đâu biết công lý là gì ®Ĩ mà tôn trọng con người….

–       Trên đây là những nhận định của con  xuất phát từ trực tiếp cuộc gặp ngày hôm đó. rồi  từ đó con đã đi tìm hiểu và đã phát hiện ra những điều  tệ hại hơn nhưng con không tiên viết lên đây. Thôi để ngài tự xét mình trước Chúa và đoàn chiên…. về trách nhiệm quá lớn lao của mình để kịp sám hối và sửa lại mọi sự. Hoặc nếu ngài thấy mình không gánh vác nổi thì tốt nhất hãy xin nghỉ hưu ăn dưỡng…. Đừng cố chấp để bảo vệ cái chức cao sang mà phá tan đàn chiên như vậy.

Nếu cứ để tiếp tục tình trạng này có người bảo khi đến tòa Chúa phán xét Đức Cha sẽ trả lời với Chúa thế nào. Nhưng con nghĩ khi Đức Cha chưa kịp tính chuyện đến tòa phán xét thì những đàn chiên đã bị tước hết quyền sống sẽ vùng lên tìm sự sống còn cho mình, chính họ sẽ phán xét Đức Cha vì “bần cùng sinh đạo tặc” mà.

Thưa Đức Cha, sự thật thì hay mất lòng. Chắc chắn khi đọc những dòng này Đức Cha sẽ cho con là loại chống cha – chống Chúa – dám xúc phạm đến các Đấng làm Thầy, thật đáng ném xuống hỏa ngục. Nhưng để cứu được các linh hồn thì con sẵn sàng để Đức Cha ném xuống tận đáy hỏa ngục. Nhưng trước khi vào hỏa ngục đời đời, con vẫn yêu cầu Đức Cha một điều thật sự cấp bách đó là: Đức Cha hãy là một Đấng Quân Tử thành tâm nhìn lại con người của mình trước Chúa để sửa lại mọi sự trong ngoài của mình, và sửa lại những điều đã làm sai từ trên xuống dưới cho Giáo phận Hưng Hóa. Nếu không chúng con sẽ phải gửi thư này đến một nơi để kêu cứu thì chắc Đức Cha biết rất rõ. Và trước khi gửi thư này đi sẽ có chữ ký của nhiều người… và con sẽ cho giáo dân biết để họ không còn lầm tưởng về Đức Cha như con.

Thưa Đức Cha, trên đây là một số điều con muốn trải bày và kính dâng lên Đức Cha. Con vẫn luôn luôn kính trọng và cầu nguyện nhiều cho Đức Cha. Con không bao giờ đồng hóa người với tội, con chỉ muốn giúp ngài giũ bỏ những sự không đáng để cho các linh hồn được nhờ. Những điều con viết trên đây nếu có điều gì sai quấy thì con xin được ngài chỉ giáo và lượng tình tha thứ cho đứa con thất học vô lễ này.

Người kính thư

Maria Lương Kim Hoàn

Số điện thoại của con: 01682468…


Tin tức về tử sĩ Nguyễn An Khang

Tháng Chín 20, 2010

Anh Nguyễn An Khang, số quân 68/ 144 681, xuất thân khóa 2/69 trường Bộ Binh Thủ Đức, ra trường cuối năm 1969 và phục vụ tại tiểu đoàn 12 Công Vụ thuộc Bộ Chỉ huy II Tiếp Vận tại Qui Nhơn.

Anh Nguyễn An Khang là người Phù Cát, Bình Định. Nhưng, vào thời điểm cuối thập niên 60, gia đình anh lánh nạn tại Qui Nhơn và có nhà tại đường Nguyễn Thái Học, Qui Nhơn, gần cổng Phi trường Quân Sự.

Cuối năm 1971, anh Nguyễn An Khang thuyên chuyển về Sư đoàn 22 Bộ binh và nghe tin anh mất tích vào Mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại chiến trường Cao nguyên Trung phần.

Đây là tất cả những gì tôi biết về tử sĩ Nguyễn An Khang. Nhưng, gần nửa thế kỷ tôi không còn liên lạc gì với gia đình anh, nên không thể trực tiếp báo tin.

Kính nhờ tất cả quý vị hảo tâm biết tin tức gì về gia đình anh, báo tin giúp.

Với tư cách một chiến hữu cùng khóa và cùng đơn vị với tử sĩ Nguyễn An Khang, tôi xin thành tâm cảm ơn quý vị.

Kính

Nguyễn Mạnh Dân

Số quân 68/ 144 680

Khóa 2/69 Thủ Đức

Tin về Tử sĩ này đã đăng tại đây: http://www.nuvuongcongly.net/tin-tuc/tin nhan


Bạn đọc viết: Thư của Cộng đồng Dân Chúa Việt Nam nhân dịp Năm Thánh 2010

Tháng Chín 11, 2010

Thư của Cộng đồng dân Chúa Việt Nam

Kính gửi Hội Đồng Giám mục Việt Nam nhân dịp Năm Thánh 2010

Thưa Hội Đồng Giám mục Việt Nam

Đúng 4 giờ sáng ngày 6/1/2010 chính quyền CSVN đã cho một lực lượng cảnh sát có trang bị vũ khí đập tan Thánh Giá chúa Kito trên đỉnh Núi Thờ Đồng Chiêm thuộc TGP Hà Nội. Đây là một biến cố mang ý nghĩa cực kỳ đặc biệt về tội ác cộng sản Việt Nam đối với biểu tượng Chúa Kito của nhân loại sau hàng loạt tội ác man rợ khác với giáo dân và giáo sĩ. Trải qua bao biến đổi thăng trầm của lịch sử. Thánh giá Chúa Kito vẫn hiên ngang tồn tại ngay giữa sào huyệt bọn vô thần Mác Lenin là nhờ công lao của các bậc tiền bối, các thừa sai đã mang ánh sáng tin mừng đến Việt Nam và hơn 130.000 tiền nhân đã đổ máu đào tử đạo, trong đó có cha ông chúng tôi. Từ khi có mặt trên đất nước Việt Nam cách đây gần 70 năm, chủ nghĩa cộng sản đã không ngừng đem đến cho nhân dân, dân tộc Việt Nam những tội ác và ngày nay cam tâm bán rẻ giang sơn Tổ quốc ta.

Hòa chung niềm đau của mỗi người dân Việt Nam hôm nay và tỏ lòng tri ân với các bậc tiền nhân, chúng ta tái khẳng định tinh thần của Hội Thánh Chúa là đồng hành với người nghèo, với những người đau khổ và không thể thỏa hiệp, hợp tác với sự ác, sự dối trá. Tình Hiệp thông mà HĐGMVN đã chọn làm tiêu đề cho Năm Thánh 2010 không chỉ là đầu môi chót lưỡi với sự nịnh hót bạo quyền, nhưng phải là sự dấn thân thực sự bằng việc làm của chính HĐGMVN đối với con cái trong Giáo hội để mọi người chứng kiến những lời nói và việc làm của HĐGMVN đi đôi với nhau.

Đồng hành?

Tuy có nhiều lời góp ý, nhưng HĐGMVN vẫn cứ bịt tai và nhắm mắt trước tiếng kêu của lương tri, của những người con cái Chúa đang bị bách hại. Xin HĐGMVN nhìn nhận lại chính bản thân mình với tinh thần sám hối và nhìn nhận sự thật.

Xin HĐGMVN cầu nguyện cho nỗi bất hạnh của người dân Việt Nam đang hàng ngày hàng giờ phải gánh chịu bởi bạo quyền Cộng sản và nhất là anh chị em Cồn Dầu hiện đang bị bách hại dữ dội.

Nguyện xin Chúa Thánh thần giúp mỗi người chúng ta chu toàn sứ mệnh như lòng Chúa mong ước, các Giám mục thật sự là “mục tử tốt lành”.

Trân trọng kính chào các Đức giám mục trong Chúa Kito và Đức Mẹ LaVang.

Cộng đồng Dân Chúa Việt Nam

Phụ lục: Thư của HĐGMVN gửi Cộng đồng Dân chúa nhân dịp ngàn năm Thăng Long