Linh mục Giuse Nguyễn Thể Hiện: "Quyền chứ không phải ơn huệ xin – cho"

Tháng Mười 26, 2010

Kính thưa Cộng Đoàn,

Hôm nay, trong buổi chiều ngay trước phiên tòa xét xử 6 anh chị em giáo dân Cồn Dầu – Đà Nẵng, chúng ta quy tụ nhau tại Đền Thánh này để cầu nguyện, trong tư cách là Hội Thánh của Chúa Kitô đang đi giữa lòng dân tộc Việt Nam thân yêu. Thánh Công Đồng Vaticanô II đã khẳng định tại Hiến chế Mục vụ về Hội Thánh trong thế giới hôm nay, rằng: “Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của con người ngày nay, nhất là của những người nghèo và những ai đau khổ, cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của các môn đệ Chúa Kitô, và không có gì thực sự là của con người mà lại không gieo âm hưởng trong lòng các môn đệ của Chúa Kitô” (MV 1). Chính trong tinh thần đó của Hội Thánh mà chúng ta cử hành thánh lễ này. Trong đức ái Tin Mừng, chúng ta chia sẻ với anh chị em của chúng ta ở Cồn Dầu những ưu sầu của họ, những lo lắng của họ và cả những hy vọng của họ, trong thời điểm đặc biệt này.

Trước khi hát ca nhập lễ, chúng ta đã được nghe trình bày về những diễn tiến đã và đang xảy ra, liên quan đến vụ việc tại Giáo xứ Cồn Dầu thuộc Giáo phận Đà Nẵng. Đặc biệt, chúng ta đã được nghe văn thư của Ủy ban Công lý và Hòa bình trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, do Đức Cha Nguyễn Thái Hợp ký, gửi đến ông Chủ tịch UBND Tp Đà Nẵng và ông Chánh án Tòa án Nhân Dân quận Cẩm Lệ. Vì thế, tôi xin không nhắc lại nội dung của vụ việc. Chúng ta sẽ dành ít phút trong thánh lễ cầu nguyện đặc biệt này để tự hỏi: Hội Thánh, tức là chính cộng đoàn chúng ta đây, muốn có những tâm tình nào trong sự hiệp thông sâu xa với anh chị em Kitô hữu và những người thành tâm thiện chí khác tại Cồn Dầu hiện nay?

Kính thưa anh chị em,

Như anh chị em đã biết, trong văn thư nói trên, Ủy ban Công lý và Hòa bình trực thuộc HĐGMVN đã nêu lên bốn “uẩn khúc” và nghi vấn (những chữ dùng của văn thư) xung quanh vụ việc. Từ đó, UB Công lý và Hòa bình đề nghị Tòa án hoãn việc xét xử để làm sáng tỏ những nghi vấn ấy. Nói cách khác, cần phải đặt vụ xét xử 6 anh chị em giáo dân Cồn Dầu vào trong bối cảnh đích thực và rộng lớn của sự việc. Bởi lẽ, nếu không đặt vụ việc vào trong bối cảnh thật sự của nó, không xác định sự thật của vụ việc một cách khách quan, đầy đủ và toàn diện, thì quyền được xét xử trong công lý và trong sự thật của sáu giáo dân Cồn Dầu sẽ có nguy cơ không được đảm bảo. Mọi người, mà cụ thể là sáu anh chị em giáo dân Cồn Dầu, đều có quyền được xét xử trong công lý và sự thật. Mức độ thấp nhất của việc bảo đảm công lý và sự thật đó, chính là việc đặt vụ việc vào đúng bối cảnh thực của nó, bằng cách ít nhất phải giải đáp một cách thỏa đáng và chân thật những uẩn khúc xung quanh vụ việc, như văn thư của UB Công lý và Hòa bình trực thuộc HĐGMVN đã nêu lên. Và sau khi đã làm như thế, nói theo văn thư của Ủy ban Công lý và Hòa bình, “nếu đưa ra xét xử, thì yêu cầu phải tiến hành theo đúng quy định của luật tố tụng hình sự với quyền của các bị cáo có luật sư biện hộ”.

Cộng đoàn chúng ta ở đây hiệp nhất với các Đức Giám Mục trong những đề nghị rất đúng đắn nói trên. Vì thế, tâm tình đầu tiên của chúng ta lúc này là: cùng với anh chị em tại Cồn Dầu và tất cả mọi người thành tâm thiện chí khác, chúng ta thưa với Thiên Chúa là Vua Công Chính, khát vọng của chúng ta về công lý và sự thật; chúng ta chia sẻ và hiệp thông với nhau và với anh chị em ở Cồn Dầu trong thao thức tìm kiếm công lý và sự thật; chúng ta diễn tả với mọi người và với xã hội cái thao thức cháy bỏng về công lý và sự thật đó của chúng ta. Đó chính là tâm tình đầu tiên của việc chúng ta họp nhau cầu nguyện ở đây và lúc này.

Điểm thứ hai:  như anh chị em đã biết, văn thư của Ủy ban Công lý và Hòa bình có nhắc đến Quan điểm của Hội đồng Giám mục Việt Nam được công bố ngày 25/9/2008. Trong bản Quan điểm đó, các Đức Giám mục khẳng định rằng cần phải sửa đổi Luật Đất đai hiện hành theo hướng “quan tâm tới quyền tư hữu của người dân như Tuyên ngôn Quốc tế của Liên Hiệp Quốc về Nhân quyền đã khẳng định: “Mọi người đều có quyền tư hữu cho riêng mình hay chung với người khác… và không ai có thể bị tước đoạt tài sản của mình cách độc đoán” (số 17). Vì thế, chúng tôi [các Đức Giám Mục Việt Nam] cho rằng thay vì chỉ giải quyết theo kiểu đối phó hoặc cá biệt, thì giới hữu trách phải tìm giải pháp triệt để hơn, tức là để người dân có quyền làm chủ tài sản, đất đai của họ, đồng thời người dân cũng phải ý thức trách nhiệm của mình đối với xã hội”. Quan điểm và đề nghị này của HĐGMVN thật xác đáng trong hoàn cảnh cụ thể của Đất Nước chúng ta hiện nay.

Nhiều nhà nghiên cứu cũng có cùng một quan điểm như thế. Thí dụ: trên báo điện tử Tuanvietnam.net ngày 14/9/2010 vừa qua, Tiến sĩ Nguyễn Quang A đã cho rằng: “Đất đai chiếm trên nửa tổng tài sản của xã hội, nên vấn đề sở hữu đất phải được giải quyết thấu đáo, và nhu cầu thừa nhận quyền sở hữu tư nhân về đất đai bên cạnh việc phân định rạch ròi đất công, và, đi liền với nó, việc sửa đổi luật đất đai và các luật liên quan, là nhu cầu cấp bách không thể né tránh… Sở hữu công và sở hữu tư phải được công nhận và phải được quản lý trong một hệ thống thống nhất, và chỉ có người chủ sở hữu đích thực mới được quyền định đoạt. Không thể coi là ‘sở hữu toàn dân’ và tùy tiện quyết định. Chính sự không rạch ròi này là nguyên nhân của trên 98% của các vụ khiếu kiện trong thời gian vừa qua. Đã đến lúc phải giải quyết tận gốc vấn đề sở hữu, nếu không, tình hình khiếu kiện còn tiếp diễn và nhiều hơn, có thể dẫn đến bất ổn xã hội trầm trọng và cản trở sự phát triển của đất nước ”. Phát biểu trên Vietnam.net cũng trong ngày 14/9/2010, Tiến sĩ Phạm Duy Nghĩa nói rằng “Cái mũ sở hữu toàn dân đã tạo cơ hội cho khai thác lợi ích nhóm và tư nhân hóa tài sản quốc gia diễn ra trên diện rộng và khá nhanh”.

Tôi nhắc đến một vài ý kiến đó để nói rằng quan điểm của Hội Thánh Công Giáo Việt Nam về tính cách cấp thiết của việc tu chính Luật Đất đai theo hướng tôn trọng quyền tư hữu của các cá nhân và tổ chức… là một quan điểm đúng đắn và phù hợp với hoàn cảnh của đất nước chúng ta hiện nay. Có lẽ chính trong quan điểm đó mà, liên quan đến những gì đang diễn ra tại Cồn Dầu, văn thư của Ủy ban Công lý và Hòa bình đã đề nghị phải tiến hành đối thoại để các gia đình ở Cồn Dầu thực thi quyền định đoạt về đất đai và tài sản của mình trong ý thức trách nhiệm đối với xã hội.

Cộng đoàn chúng ta ở đây, một lần nữa, hiệp nhất với các Đức Giám Mục trong những quan điểm và đề nghị rất đúng đắn nói trên. Và trong sự hiệp nhất đó, tâm tình thứ hai của chúng ta lúc này là: cùng với anh chị em tại Cồn Dầu và tất cả mọi người thành tâm thiện chí khác, chúng ta thưa lên với Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa, khát vọng của chúng ta về quyền sở hữu và định đoạt tài sản của mỗi người và mọi người; chúng ta chia sẻ với nhau và với anh chị em Cồn Dầu khát vọng đó, và chúng ta bày tỏ với mọi người niềm thao thức của chúng ta được thấy quan điểm của HĐGMVN được thực hiện, theo đó, “người dân có quyền làm chủ tài sản, đất đai của họ, đồng thời người dân cũng phải ý thức trách nhiệm của mình đối với xã hội”.

Kính thưa anh chị em,

Những quan điểm của HĐGMVN, văn thư của Ủy ban Công lý và Hòa bình, những lời cầu nguyện của chúng ta, những tâm tình chia sẻ và hiệp thông của chúng ta, những thao thức được diễn đạt và khẳng định của chúng ta… hôm nay, có thể sẽ không tạo nên được những hiệu quả thấy được ngay trước mắt. Có thể sáng mai 6 anh chị em ở Cồn Dầu vẫn bị xét xử, và có thể việc xét xử đó sẽ không diễn ra như ý muốn của chúng ta. Tuy nhiên, như Lời Chúa nói với chúng ta trong bài Tin Mừng hôm nay, “Nước Thiên Chúa giống như chuyện một hạt cải người nọ lấy gieo trong vườn mình, nó lớn lên và trở thành cây, chim trời làm tổ trên cành được; Nước Thiên Chúa giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men” (Lc 13, 19.21). Những giá trị Tin Mừng, những mầm mống sự thiện, những thao thức về công lý và sự thật… của chúng ta có thể chỉ mang dáng vẻ của hạt cải nhỏ bé và của nắm men vô nghĩa. Nhưng nếu người đàn ông kia đã không ném hạt cải bé nhỏ vào mảnh vườn, mảnh vườn đó sẽ chỉ là một đám cỏ dại, chứ không thể có một cây lớn đến nỗi chim trời có thể làm tổ. Nếu người đàn bà nọ đã không vùi vào ba đấu bột kia nắm men có vẻ vô nghĩa ấy, thì làm sao khối bột có thể dậy men? Cũng vậy, thưa anh chị em, Hội Thánh của Chúa Kitô đi giữa lòng dân tộc Việt Nam này phải luôn nhận lấy những vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của dân tộc này, nhất là của những người nghèo và bị áp bức, làm của mình. Và trong lòng tin vào Thiên Chúa, Hội Thánh biết rằng, những giá trị Tin Mừng, những hạt giống công lý và sự thật… sẽ nảy nở và thành tựu. Chính trong xác tín đó mà chúng ta cầu nguyện cho và cùng với anh chị em mình ở Cồn Dầu.

Nhưng không chỉ xác tín. Bên cạnh xác tín đó còn phải có một ý thức mạnh mẽ. Vào ngày 21/9/2008, tại trụ sở UBND TP Hà Nội, Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt đã khẳng định: “Tự do tôn giáo là quyền, chứ không phải một ân huệ xin-cho”. Theo tinh thần và cách diễn đạt đó của Đức Tổng Giuse, trong liên hệ với những gì đang xảy đến cho anh chị em của chúng ta tại Cồn Dầu, chúng ta có thể và được mời gọi phải ý thức rằng: quyền định đoạt về tài sản của mỗi người trong ý thức trách nhiệm của mình đối với xã hội, là quyền chứ không phải là một ân huệ xin – cho; quyền của anh chị em Cồn Dầu được xét xử trong công lý và sự thật là quyền chứ không phải là một ân huệ xin – cho. Theo giáo huấn của Hội Thánh Công Giáo mà chúng ta là thành phần, thì những quyền đó đến từ chính Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa và là Cha của chúng ta, và những quyền đó làm nên phẩm giá của tất cả và của mỗi người chúng ta, trong đó có 6 anh chị em giáo dân Cồn Dầu sẽ phải ra tòa sáng mai.

Và, để kết thúc, hiệp thông với anh chị em tại Cồn Dầu, tôi xin thưa lại một lần nữa với anh chị em rằng: quyền của anh chị em Cồn Dầu được xét xử trong công lý và sự thật là quyền chứ không phải là một ân huệ xin – cho.

Vâng, đó là QUYỀN chứ không phải một ân huệ xin – cho!

26/10/2010
Linh mục Giuse Nguyễn Thể Hiện,
Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn


Công Lý

Tháng Mười 24, 2010
Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi, cho đến khi Người đưa công lý đến toàn thắng (Mt. 12, 20).
 
1. Yêu Công Lý

Công Lý ẩn mình trong giới răn yêu thương. Hai chữ công lý nghe rất ấn tượng và hoa mỹ. Làm sao chúng ta có công lý thực sự trong cuộc sống đời trọc này? Có một số người nghĩ mình nắm bắt được công lý để rồi lại lấy cớ lên tiếng xúc phạm công lý. Công lý mang ý nghĩa là được sống trong sự công bình, chân lý và tự do lý tưởng. Chúng ta sẽ không bao giờ được hưởng sự công lý và hòa bình tuyệt đối. Biết rằng chúng ta đang trong cuộc lữ hành trần thế. Chúng ta đang cùng chung sống với những con người bất toàn và sinh hoạt trong một xã hội tràn ngập lừa đảo, tranh dành, xô bồ và thay đổi. Con người sống trên trần gian mà, đúng là trần thế đầy gian dối.

Để đi tìm công lý cho cuộc sống, nhiều người đã anh dũng lăn xả và hy sinh đấu tranh. Vì cuộc sống bất công và bị chèn ép quyền lợi, người dân đã đang vất vả đi ngược dòng tìm về nguồn chân, thiện, mỹ cho cuộc sống. Trong cuộc hành trình căm go phấn đấu này đôi khi đã dẫn đến những dị biệt và đi lạc hướng qui trách lỗi cho nhau. Người ta thường nói: Khôn ngoan đối đáp người ngoài. Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau. Đúng thế đàn gà con thì đá nhau, danh mồi và chọi nhau là chuyện thường tình. Một số người được mệnh danh là trí thức và thức thời. Họ tự xếp mình vào hàng ý thức cao và luôn lên tiếng cho công lý hòa bình để bảo vệ Giáo Hội. Họ tự cho mình là hiểu thấu đáo vấn đề nội bộ, thông biết thời cuộc, tự mãn trong phán đoán và nhận thức phê bình của mình là chính đáng. Cái tôi của họ to bằng cái thúng nhưng lại thủng hai đầu. Họ nhân danh công lý để chà đạp công lý mới hay chứ!

2. Tìm Công Lý

Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đang bị một số nhỏ các vị gọi là có chức tước, có lòng đạo, có sự hiểu biết và có nhiệt tình đang đóng đanh Chúa Giêsu vào thập giá thêm một lần nữa. Một vài vị đang muốn triệt hạ uy tín của các chủ chiên trong Hội Đồng Giám Mục để làm cho đoàn chiên nghi ngờ lẫn nhau và bị sâu xé tan tác. Nhất là để cho những người không đồng quan điểm được vui mừng và thụ lãnh thành công trong việc truyền thông ngược chiều. Nhiều khi chúng ta chỉ biết suy bụng ta ra bụng người. Nên nhớ rằng, đâu có phải ai cũng có lòng hẹp hòi và bủn xỉn như chúng ta. Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới?(Lc, 6, 41). Kinh nghiệm cụ thể cho chúng ta thấy, đôi khi việc tầm thường xảy ra hằng ngày ngay bên, thế mà chúng ta còn bị chọn lựa sai lầm, phán đoán lệch lạc và bị thất bại trong việc hành xử. Làm sao chúng ta có thể phán đoán cả một tập thể, một Hội Đồng Giám Mục thay mặt Chúa chăm sóc Giáo Hội.

Có một số vị viết lách mà tôi không biết họ đang làm việc cho ai. Có thể họ đang làm việc cho Chúa, cho Giáo Hội mà cũng có thể đang tiếp tay cho kẻ thù hoặc ma qủy để chống phá giáo hội. Chúa Giêsu đã cảnh tỉnh chúng ta phải khôn ngoan như con rắn và đơn sơ như chim bồ câu. Này, Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói. Vậy anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu (Mt. 10,16). Tôi có dịp đọc mấy bài lên tiếng nói về công lý, nhưng mọi sự muốn qui lỗi cho Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Tôi đọc, tôi lọc và tôi suy nghĩ rất nhiều. Xem ra sự qui lỗi này có nhiều loại suy, thiếu sự chân thành, thiếu tình bác ái yêu thương và thiếu sự công bằng. Như vậy người viết để bảo vệ công lý lại đang xúc phạm công lý rồi đó.

3. Bênh Vực Công Lý

Một số người tưởng rằng mình đang mạnh mẽ lên tiếng bênh vực công lý. Nhưng họ có nghĩ rằng chính những bài viết và lời nói của họ đang mở đường bách hại giáo hội một cách nghiệt ngã hơn tất cả những phá tán của kẻ thù bên ngoài Giáo Hội Công Giáo? Họ lo bới lông tìm vết để gieo rắc sự nghi ngờ. Nọc độc qua ngòi bút dễ truyền đi khắp nơi, nọc độc như thuốc phiện, hút hay chích vào sẽ bị nghiện và ru ngủ người ta trong cảm giác của sự thù hằn và có khi dẫn đến sự phỉ báng rồi tẩy chay. Chúa Giêsu dạy chúng ta: Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha (Lc. 6,37).

Trong khi họ biện luận rằng chế độ xã hội và kẻ thù bách hại Giáo Hội nơi nơi nhưng tại sao những vị hữu trách cứ lặng yên. Và thay vì họ lên tiếng bảo vệ cho công lý, họ lại quay về phản công lý ngay giữa lòng người nhà mình. Họ không dám lên tiếng nói thẳng với những người có quyền lực đang lạm dụng bách hại nhưng lại oán hận trách cứ anh em mình. Bao nhiêu nọc độc được phun ra như ám khí tỏa quanh làm ô nhiễm môi trường. Những lời độc này không khác gì những vũ khí hóa học gây độc hại trong môi trường sống đạo. Những vị này dùng những lời lẽ cay độc, nham hiểm, khinh bỉ và đãi buôi để lên án cũng như kết án anh em mình. Người ta nói rằng: Bút sa gà chết. Một lời kết án sàm bậy, xỉa sói hay dùng những từ xấc xược xiên sỏ, đây chính là những nhát gươm đâm thấu tâm hồn của những người đơn sơ chân thành. Nếu không có yêu thương bác ái dẫn đầu, chúng ta sẽ lạc xa con đường dẫn tới công lý và hòa bình.

4. Đấu Tranh Cho Công Lý

Trước thập niên 60, ngay tại nước Hoa Kỳ Dân Chủ Tự Do, người dân cũng bị đối xử cách bất công và bị phân biệt chủng tộc màu da. Người da trắng được ưu đãi, có quyền hành và người da màu bị xếp vào công dân hạng hai, nhất là những người da đen đến từ Phi Châu bị bán làm nô lệ. Da mầu bị loại trừ khỏi xã hội, xe búyt dành ghế trên cho người da trắng, các rạp hát cũng thế và ngay cả một số nhà thờ cũng dành riêng cho người da trắng…Nhiều người đã đấu tranh cho công lý không mệt mỏi. Cuối cùng, người nô lệ được giải phóng, người da màu được bình quyền và mọi người được cư xử công bằng trước pháp luật. Mọi người được quyền bầu phiếu tự do. Luật pháp bảo vệ mọi người bình đẳng nhưng trên thực tế còn một khoảng cách xa giữa người giầu và người nghèo, giữa người da trắng và da mầu, giữa các tôn giáo và cả về vấn đề ngôn ngữ, văn hóa và chủng tộc.

Hằng năm, cứ vào cuối tháng Giêng, tại Washington, D.C. có cả trăm ngàn người Kitô Hữu đã tổ chức xuống đường tuần hành để ủng hộ bảo vệ sự sống con người nhưng tiếng nói của người dân có mấy khi được đáp lời. Não trạng của những người phò chọn lựa rất khó thay đổi và chủ trương của chính quyền cũng không mấy lay chuyển. Vì ảnh hưởng chủ trương của đảng phái chính trị, phần lớn họ chỉ cần đạt mục đích cầm quyền cai trị. Về mặt công bằng xã hội và công lý hòa bình chỉ tiệm tiến qua từng giai đoạn rất chậm rãi. Ngay ở vùng tôi đang phụ giúp, đại diện các tôn giáo cũng liên đới thành lập nhóm bảo vệ và đấu tranh cho công lý. Giáo xứ nơi tôi có nhóm “Faith and Action” “Đức tin và Hành động”, nhiều người cũng nỗ lực cộng tác để trình bày nguyện vọng của người dân lên chính quyền giải quyết như về vấn đề lương bổng, sức khỏe, nhà cửa, an ninh, trẻ em và công ăn việc làm nhưng công lý còn xa tắp. Người dân cũng cứ chịu cảnh nghèo nàn, thiếu thốn và bất công trong xã hội.

5. Sống Công Lý

Quan điểm cũng như đường lối hành xử trong đời thì có muôn mặt và vạn cách. Trong sự khôn ngoan, mỗi người có những cách hành xử thích thời khác biệt. Không phải cứ im lặng là đồng lõa hoặc cứ im lặng là trốn tránh trách nhiệm. Người khôn ngoan là người biết lúc nào cần nói và nên nói. Trọng trách của các Giám Mục thật khó khăn trong hoàn cảnh này. Các ngài được Chúa trao phó chăm sóc giáo hội trần thế tại địa phận của mình. Trách nhiệm thật nặng nề trên đôi vai yếu đuối của con người mỏng dòn. Khả năng và sức lực cũng như hoàn cảnh đều có giới hạn. Đôi khi chúng ta nhận biết lực bất tòng tâm. Trong Giáo Phận, khi mọi người tín hữu có nhiều nhu cầu đòi buộc phải đáp ứng thi hành về phần thiêng liêng và cả thể chất. Sự quan tâm hàng đầu vẫn sẽ là tinh thần sống đạo, đức tin và thực hành đức bác ái. Đây là cuộc lữ hành về cùng đích nên mọi người đều phải phấn đấu.

Là Kitô Hữu, chúng ta còn có ân sủng cao qúy, đó chính là đức tin, đức cậy và đức mến. Khi chúng ta bị yếu đi một trong ba nhân đức này, chúng ta dễ bị thiên kiến trong suy tư và nhận định. Đôi khi chúng ta cứ tưởng mình đang làm việc nhiệt tình cho Giáo Hội nhưng cũng chính là lúc chúng ta đang soi mòn nền móng và thả virus vào trong lòng tin của mọi người và của Giáo Hội. Đôi khi chỉ một lời, một câu hay một ý tưởng lầm lạc cũng có thể dẫn nhiều người lạc bước.

Câu truyện “Dấu Chỉ Đường” luôn mãi là bài học đáng qúi. Cụ già nằm bại liệt đã lâu, một linh mục thường đến thăm hỏi và ủi an, nhưng tâm hồn cụ cứ cảm thấy bất an. Một hôm cụ tâm sự với linh mục, cụ nói rằng khi còn trẻ, cụ thường chơi với chúng bạn ở ngã tư đường. Gần ngã tư, có một bảng mũi tên chỉ đường, đã nhiều lần cụ đã nghịch phá, xoay bảng chỉ đường sang hướng khác. Dấu chỉ sai hướng đã làm cho biết bao nhiêu người bị đi lạc và biết bao tai nạn đã xảy ra. Giờ đây, cụ rất hối hận vì những trò chời tinh nghịch đó. Chúng ta biết trẻ em nghịch ngợm không chủ ý gây hại, có thể tha thứ. Những người có sự hiểu biết, có ăn học, có chức vị mà dùng ảnh hưởng cũng như sự khôn ngoan của mình để chỉ sai đường cho người khác, họ sẽ phải chịu trách nhiệm trước mặt Chúa và mọi người. Đức Chúa Giêsu nói với môn đệ lời này: “Mù mà lại dắt mù được sao? Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố?(Lc 6, 39).

6. Thực Hành Công lý

Là thành viên trong Giáo Hội, chúng ta có quyền góp ý những suy tư của chúng ta với tinh thần xây dựng trong yêu thương. Chúng ta không nên ép buộc, áp đặt hay dùng những lời lẽ khinh bỉ và gây hoang mang nghi ngờ trong lòng người. Kinh nghiệm đời thường, cha mẹ cho dù thất học, không có bằng cấp giỏi giang như con cái nhưng cha mẹ vẫn có sự khôn ngoan chín chắn đủ để hướng dẫn con cái sống tốt. Chúng ta nên tôn trọng những vị được Chúa sai đến phục vụ, đặc biệt những vị trong Hội Đồng Giám Mục. Một Hội Đồng quyết định một vấn đề có lẽ khôn ngoan hơn một cá nhân. Chúng ta đừng đánh mất sự tin tưởng vào sự họat động của ơn Chúa Thánh thần. Chúa Thánh thần sẽ ở với Hội Thánh và hướng dẫn Hội thánh trong mọi nẻo đường.

Nếu chúng ta chịu khó ngồi suy tư và đọc các bài viết, rồi lọc lại những suy tư, những biến cố đã qua, chúng ta thấy Chúa Thánh Thần đang làm việc trong Giáo Hội và làm việc không phải theo ý muốn của con người, mà theo ý Chúa. Sự kiên trì anh dũng của Đức Cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận, luôn mãi là lời mời gọi chúng ta rằng trong lúc thuận tiện hay không thuận tiên, chúng ta hãy là nhân chứng. Nhân chứng âm thầm trong sự cầu nguyện, nhân chứng trong sự thật và nhất là nhân chứng của sự yêu thương bác ái. Có nhiều cách làm nhân chứng. Cũng có nhiều con đường nên thánh. Chúng ta không nên áp đặt những người khác phải làm nhân chứng theo như ý chúng ta muốn. Mỗi khi chúng ta đọc những bản tin, những bài viết hay những suy tư góp ý, chúng ta nên suy gẫm, gạn lọc và tìm ra những kết qủa sự thật chính đáng và hữu ích cho đời sống đạo.

7. Truyền Rao Công Lý

Chúa Giêsu đã thiết lập Giáo Hội trên 2000 năm, nhưng còn biết bao nhiêu người chưa nhận biết sự hiện hữu của Thiên Chúa và ơn Chúa cứu độ. Chúng ta là tín hữu, lời mời gọi trở nên trọn lành vẫn thúc đẩy chúng ta hằng ngày nhưng biết rằng con người chúng ta yếu đuối cứ trì độn, ngại ngùng và thoái thác. Linh đạo, lề luật và lý tưởng luôn là một lời mời gọi chúng ta bước lên và hướng tới không ngừng. Nếu qui xét về việc thực hành và sống đạo, ai dám tự xưng mình là người hoàn thiện và chu toàn mọi điều lề luật dạy. Không phải chúng ta thoái thác hay chối bỏ trách nhiệm sống tốt lành, nhưng mỗi người đều được mời gọi cố gắng sống hoàn thiện hơn mỗi ngày. Nếu dùng linh đạo hay giới luật hướng dẫn để soi xét mình, thì bất cứ ai trong chúng ta cũng còn nhiều thiếu xót cần được bổ túc trên con đường trọn lành.

Có ai đó ngồi phê bình và tìm đọc để trích ra những điều luật trong sách luật để nhắc nhở người khác thi hành thì không khó. Luật Chúa, luật Giáo Hội, Giáo luật, luật Dòng hay luật Xã Hội, sách vở đâu có thiếu, ai cũng có thể trích ra được. Sống và áp dụng theo đúng luật dạy mới là điều đáng nói. Nhưng mỗi người chúng ta cũng phải tự kiểm điểm lại chính mình, chúng ta đã sống thế nào đối với lề luật của Chúa, luật Giáo Hội và luật lệ của xã hội. Chúng ta là công dân, chúng ta có bổn phận và nghĩa vụ của người công dân trong một nước. Chúng ta là giáo dân của đạo giáo, chúng ta có bổn phận của người giáo dân. Chúng ta là linh mục tu sĩ, chúng ta có bổn phận của linh mục tu sĩ. Các ngài là giám mục, các ngài có những trách nhiệm và bổn phận thiêng liêng chăm sóc đàn chiên mình. Mỗi người cố gắng sống hoàn thiện trong bậc sống ơn gọi của mình. Hãy biết nhìn lại mình trước khi xét đoán người khác. Sao anh lại có thể nói với người anh em: “Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra”, trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình? Hỡi kẻ đạo đức giả! Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em!( Lc, 6, 42).

Nói tóm lại, Giáo Hội Việt Nam đang trong những ngày chuẩn bị mừng kết thúc Năm Thánh kỷ niệm 350 năm chính thức truyền đạo tại Đất Việt và kỷ niệm 50 năm thiết lập Hàng Giáo Phẩm Việt Nam. Giáo Hội của Chúa Kitô đã bị bách hại bởi những kẻ thù bên ngoài và còn bị phân rẽ bởi chính những con cái trong nhà. Giáo Hội Mẹ luôn tìm cách đưa dẫn đoàn con xa lạc trở về một mối. Có nhiều ân sủng nhưng chỉ có một Chúa. Ân sủng khác nhau nhưng cùng đem lại lợi ích cho một thân thể là Mầu Nhiệm Chúa Kitô. Xin Chúa Kitô hợp nhất mọi người nên một trong cùng một đức tin, một chân lý và một tình yêu. Tín nghĩa ân tình nay hội ngộ, hoà bình công lý đã giao duyên. Tín nghĩa mọc lên từ đất thấp, công lý nhìn xuống tự trời cao (Tv. 85, 11-12).

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx –  New York
————————————————-

Xin hãy nhớ đến và giúp đỡ các nạn nhân lũ lụt đang khốn khó tại Miền Trung Việt Nam. Xin Thiên Chúa toàn năng trả công bội hậu cho quý vị

Mọi đóng góp, cứu trợ, giúp đỡ, xin ghi rõ: Độc giả Nữ Vương Công Lý, xin gửi về Ban Bác ái Giáo phận Vinh (Caritas) với địa chỉ sau:

Linh mục Pet. Nguyễn Văn Vinh

Giám đốc Caritas Giáo phận Vinh

Địa chỉ  – Giáo xứ Văn Hạnh – xã Thạch Trung – Thành phố Hà Tĩnh – Tỉnh Hà Tĩnh

Điện thoại: 84- 39.3858708

Tài khoản: Linh mục Nguyễn Văn Vinh

Ngân hàng Đầu tư & Phát Triển Việt Nam

Chi nhánh Hà Tĩnh

TK số 52010000008989


Giáo phận Đà Nẵng với thư cầu cứu của giáo dân Cồn Dầu

Tháng Mười 23, 2010

Gia Minh: Linh mục là quản hạt Đà Nẵng, nơi có giáo xứ Cồn Dầu, vậy Linh mục đã nhận được thư hiệp thông chưa?

LM Cao Văn Cường: Tôi đã nhận được và đọc qua rồi.

Gia Minh: Vậy việc thực hiện yêu cầu trong thư đó ra sao?

LM Cao Văn Cường: Chúng tôi cũng chỉ cầu nguyện sao cho công việc của giáo hội được tốt đẹp và những người giáo dân được hiệp nhất.

Gia Minh: Thưa Linh mục, còn vấn đề công khai cầu nguyện cho sáu giáo dân Cồn Dầu bị bắt thì sao?

LM Cao Văn Cường: Chúng tôi là linh mục, và mọi việc trong giáo phận phải theo quyết định của giám mục. Giám mục Đà Nẵng chưa lên tiếng nên chúng tôi cũng chưa thể làm gì hơn.

Gia Minh: Những ngươì gửi thư đi đều mong có hồi đáp, nhưng như Linh mục nói, bây giờ chỉ có thể chờ đợi thôi?

LM Cao Văn Cường: Công bố cầu nguyện thì chúng tôi có thể công bố chứ. Việc xảy ra với một giáo xứ hay tín hữu nào, chúng tôi chỉ có thể biết nói lên tinh thần cầu nguyện chung cho anh em đó thôi.

Gia Minh: Ngoài lời cầu nguyện, việc đến thăm hỏi những người đó thế nào?

LM Cao Văn Cường: Chúng tôi là linh mục cũng như giáo dân nếu có sự liên quan, chúng tôi cũng đến thăm hỏi và chia buồn với những gia đình gặp những cảnh ngộ đó.

Gia Minh: Dù có phẩm trật trong Hội thánh như thế, nhưng việc phán đoán đúng- sai cho những người đó ra sao?

LM Cao Văn Cường: Trong thực tế cuộc sống… mỗi người ở trong những hoàn cảnh như vậy… chúng tôi là những linh mục trong một giáo phận, khi nào giám mục triệu tập mới có sự bàn bạc; nếu chúng tôi đi quá phẩm trật của giám mục cũng không được.

Trong tinh thần của giáo hội, thì linh mục phải dung hòa mỗi hoàn cảnh mỗi khác nhau. Bởi vì đứng trong đất nước hay trên thế giới, mỗi hoàn cảnh chúng tôi phải tùy theo, xử sự như thế nào để được tốt đẹp cả đạo, cả đời; đồng thời cũng ích lợi cho giáo dân cũng như mọi người trong đất nước.

Linh mục khi chịu chức đã khấn hứa vâng lời Đấng bản quyền, nên chúng tôi không thể làm gì hơn Đấng bản quyền.

Gia Minh: Khi có những chuyện bất công hiển nhiên trước mặt, phải hành xử ra sao thưa Linh mục?

LM Cao Văn Cường: Trong hoàn cảnh những người chịu bất công, bắt bớ, chúng tôi phải xử sự thế nào để đỡ bớt sự phân rẽ, đỡ bớt những khác biệt. Thực sự chúng tôi cũng tìm mọi cách để qua lời cầu nguyện, qua sự động viên để làm sao đi đến sự tốt đẹp cho giáo dân, cũng như tình hình địa phương của chúng tôi được ổn định.

Gia Minh: Có những chỉ trích cho rằng có những vụ việc như ở Thái Hà, Tam Toà … khi xảy ra và chính người giáo dân phải chịu, thì giáo quyền tại điạ phương đã lên tiếng, còn ở Đà Nẵng đến nay vẫn chưa có. Trước chỉ trích như thế, linh mục nghĩ như thế nào?

LM Cao Văn Cường: Trước những chỉ trích chúng tôi cũng phải xử sự thế nào để ích lợi cho công việc của các linh mục chúng tôi, cũng như giáo dân. Còn trên phẩm bình thì sự thực, người đứng khía cạnh này, người đứng khía cạnh nọ.

Trong hoàn cảnh đất nước chúng tôi, chúng tôi phải xử sự như thế nào để ích lợi chứ không phải gây thêm đau khổ; vì vậy trên phương diện đòi hỏi công bằng hay đòi hỏi ‘này khác’… tâm trạng của con người, nhất là linh mục chúng tôi cũng phải đòi hỏi nhưng chúng tôi phải tin tưởng vào Thiên Chúa để cầu nguyện và làm những công việc đạo đức thì có lẽ thành công hơn.

Gia Minh: Cám ơn Linh mục đã dành thời gian trả lời những câu hỏi của chúng tôi.

Gia Minh

Nguồn: RFA


Giáo phận Đà Nẵng với thư cầu cứu của giáo dân Cồn Dầu

Tháng Mười 23, 2010

Gia Minh: Linh mục là quản hạt Đà Nẵng, nơi có giáo xứ Cồn Dầu, vậy Linh mục đã nhận được thư hiệp thông chưa?

LM Cao Văn Cường: Tôi đã nhận được và đọc qua rồi.

Gia Minh: Vậy việc thực hiện yêu cầu trong thư đó ra sao?

LM Cao Văn Cường: Chúng tôi cũng chỉ cầu nguyện sao cho công việc của giáo hội được tốt đẹp và những người giáo dân được hiệp nhất.

Gia Minh: Thưa Linh mục, còn vấn đề công khai cầu nguyện cho sáu giáo dân Cồn Dầu bị bắt thì sao?

LM Cao Văn Cường: Chúng tôi là linh mục, và mọi việc trong giáo phận phải theo quyết định của giám mục. Giám mục Đà Nẵng chưa lên tiếng nên chúng tôi cũng chưa thể làm gì hơn.

Gia Minh: Những ngươì gửi thư đi đều mong có hồi đáp, nhưng như Linh mục nói, bây giờ chỉ có thể chờ đợi thôi?

LM Cao Văn Cường: Công bố cầu nguyện thì chúng tôi có thể công bố chứ. Việc xảy ra với một giáo xứ hay tín hữu nào, chúng tôi chỉ có thể biết nói lên tinh thần cầu nguyện chung cho anh em đó thôi.

Gia Minh: Ngoài lời cầu nguyện, việc đến thăm hỏi những người đó thế nào?

LM Cao Văn Cường: Chúng tôi là linh mục cũng như giáo dân nếu có sự liên quan, chúng tôi cũng đến thăm hỏi và chia buồn với những gia đình gặp những cảnh ngộ đó.

Gia Minh: Dù có phẩm trật trong Hội thánh như thế, nhưng việc phán đoán đúng- sai cho những người đó ra sao?

LM Cao Văn Cường: Trong thực tế cuộc sống… mỗi người ở trong những hoàn cảnh như vậy… chúng tôi là những linh mục trong một giáo phận, khi nào giám mục triệu tập mới có sự bàn bạc; nếu chúng tôi đi quá phẩm trật của giám mục cũng không được.

Trong tinh thần của giáo hội, thì linh mục phải dung hòa mỗi hoàn cảnh mỗi khác nhau. Bởi vì đứng trong đất nước hay trên thế giới, mỗi hoàn cảnh chúng tôi phải tùy theo, xử sự như thế nào để được tốt đẹp cả đạo, cả đời; đồng thời cũng ích lợi cho giáo dân cũng như mọi người trong đất nước.

Linh mục khi chịu chức đã khấn hứa vâng lời Đấng bản quyền, nên chúng tôi không thể làm gì hơn Đấng bản quyền.

Gia Minh: Khi có những chuyện bất công hiển nhiên trước mặt, phải hành xử ra sao thưa Linh mục?

LM Cao Văn Cường: Trong hoàn cảnh những người chịu bất công, bắt bớ, chúng tôi phải xử sự thế nào để đỡ bớt sự phân rẽ, đỡ bớt những khác biệt. Thực sự chúng tôi cũng tìm mọi cách để qua lời cầu nguyện, qua sự động viên để làm sao đi đến sự tốt đẹp cho giáo dân, cũng như tình hình địa phương của chúng tôi được ổn định.

Gia Minh: Có những chỉ trích cho rằng có những vụ việc như ở Thái Hà, Tam Toà … khi xảy ra và chính người giáo dân phải chịu, thì giáo quyền tại điạ phương đã lên tiếng, còn ở Đà Nẵng đến nay vẫn chưa có. Trước chỉ trích như thế, linh mục nghĩ như thế nào?

LM Cao Văn Cường: Trước những chỉ trích chúng tôi cũng phải xử sự thế nào để ích lợi cho công việc của các linh mục chúng tôi, cũng như giáo dân. Còn trên phẩm bình thì sự thực, người đứng khía cạnh này, người đứng khía cạnh nọ.

Trong hoàn cảnh đất nước chúng tôi, chúng tôi phải xử sự như thế nào để ích lợi chứ không phải gây thêm đau khổ; vì vậy trên phương diện đòi hỏi công bằng hay đòi hỏi ‘này khác’… tâm trạng của con người, nhất là linh mục chúng tôi cũng phải đòi hỏi nhưng chúng tôi phải tin tưởng vào Thiên Chúa để cầu nguyện và làm những công việc đạo đức thì có lẽ thành công hơn.

Gia Minh: Cám ơn Linh mục đã dành thời gian trả lời những câu hỏi của chúng tôi.

Gia Minh

Nguồn: RFA


Lý do thật sự của vụ án 6 giáo dân Cồn Dầu?

Tháng Mười 22, 2010

Gia Minh trình bày một số diễn biến đáng chú ý trong lý do bắt giữ sáu giáo dân để đưa ra tòa.

Nghĩa tử là nghĩa tận

Suốt hơn năm tháng từ khi sáu giáo dân Xứ Cồn Dầu bị chính quyền địa phương giam giữ gồm các ông Nguyễn Hữu Liêm, Nguyễn Hữu Minh, Trần Thanh Việt, Lê Thanh Lâm và các bà Nguyễn Thị Thế, Phan Thị Nhẫn, thân nhân của họ đều một mực cho rằng việc tham gia đưa tang cụ bà Hồ Nhu, nhũ danh Maria Đặng Thị Tân đến nghĩa trang của giáo xứ là theo ý nguyện của gia đình, cũng như của người quá cố được chính con cái truyền đạt lại.

Bà Trần Thị Quang, vợ ông Nguyễn Hữu Liêm, nhắc lại điều này trong cuộc nói chuyện với Đài Á Châu Tự Do vào sáng ngày 22 tháng 10:

“Trong cáo phó, cũng như theo trả lời phỏng vấn con trai út của cụ bà Hồ Nhu là được chôn bà bên cạnh chồng tại nghĩa trang của giáo xứ, dù chỉ một giờ. Sau này nếu bà con di dời thì cũng sẽ dời đi.

Nay họ lại làm chứng gian, đổ cho sáu người này ép phải chôn tại nghĩa trang xứ Cồn Dầu.”

Ngay trong lần trả lời phóng viên Việt Long của Đài Á Châu Tự Do vào ngày 4 tháng 5, người con trai út của cụ bà Hồ Nhu bà tỏ đồng thuận với việc đưa quan tài mẹ của ông đến tống tang tại nghĩa trang của giáo xứ:

“Vì chưa họp dân thỏa thuận nên dân cũng chôn tại đất cũ. Chính quyền không cho nên xảy ra xô xát; giờ đang che bạt để đó. Phía nhà nước đến hành hung với tính cách cướp quan tài. Phần đông phụ nữ ra can thiệp bị đánh… có người ngất xỉu đang phải hô hấp nhân tạo.

Dân đang muốn gặp ông chủ tịch thành phố để trả lời thế nào. Đánh dân như vậy; đập vô xe quan tài, ‘giờ muốn bể quan tài rồi’. Con người một lần tới nơi an nghỉ cuối cùng phải tôn trọng chứ. Đèn xanh, đèn đỏ phải ngừng lại cho quan tài đi qua, mà thấy chính quyền làm thế mất quyền của nhân dân ….”

Tuy nhiên, theo những giáo dân tại giáo xứ Cồn Dầu, nay những người đang ở trong trại giam bị cáo buộc đã ép gia đình có cụ bà quá cố phải chôn cất bà ở nghĩa trang giáo xứ Cồn Dầu.

Ngăn chặn bằng vũ lực

Trước cáo buộc đó, bà Phan Lê Nguyên Nhung, vợ của ông Lê Thanh Lâm, một trong sáu người đang bị giam và sắp phải ra tòa, lập luận:

“Trong cáo phó của gia đình ghi chôn trong nghĩa địa Cồn Dầu. Dân Cồn Dầu không ai đứng ra tổ chức hết. Vả lại người ta không thể khống chế một gia đình, một dòng tộc đưa xác theo ý của mình. Nếu có khống chế sao không báo công an trước, mà để đến khi đưa xác qua bên đó mới báo?

Con bà cụ nói với giáo dân Cồn Dầu về ý nguyện của bà được chôn bên cạnh chồng; dù chôn một giờ, một ngày sau đó phải dời đi cũng cam tâm. Anh ta nhờ người dân trong làng xóm để giúp anh ta thực hiện ước nguyện của bà cụ. Chính quyền có mặt đó 24/24 sao không can thiệp trước!”

Văn phòng Luật sư Cù Huy Hà Vũ nhận lời bào chữa cho những giáo dân xứ Cồn Dầu sắp phải ra tòa vì tham dự đám tang cụ bà Hồ Nhu hôm ngày 4 tháng 5, đưa ra một số ý kiến về những cáo buộc của Kiểm sát quận Cẩm Lệ đối với những giáo dân Cồn Dầu bị bắt giam:

“Lập luận ấy hoàn toàn buồn cười, không ai có thể tin được. Không ai có thể ép người thân của người bị mất phải chôn xác ở đâu. Đây không đơn giản như ‘ép đi ăn cỗ’. Khi gia đình có người thân qua đời, đó là điều đau khổ rồi, không ai muốn căng thẳng thêm. Vả lại nếu có thì người lớn trong gia tộc có thể thúc ép người thân trong gia đình nên chôn chỗ này, chỗ kia. Tôi chưa bao giờ nghe có chuyện thúc ép như thế, vì trái với mặt tình cảm, cũng như trái ngược trong quan hệ xã hội.

Còn tội danh nói ‘gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ’ là lạm dụng. Bản thân công an đã tập trung trước để ngăn chặn; như vậy có ý định giải tán đám tang đó. Phía người dân muốn chôn người chết tại nghĩa trang đó; nếu chính quyền thấy không đúng thì phải tìm mọi cách thuyết phục dân bằng biện pháp hoà giải, bằng biện pháp dân sự.

Khi chính quyền đưa cảnh sát cơ động đến tức đã mang tính ngăn chặn bằng vũ lực rồi. Dân tay không tấc sắt khi đứng trước lực lượng được vũ trang, trang bị đầy đủ mọi công cụ như thế không thể nói người dân chống người thi hành công vụ được.”

Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ cũng cho biết trong ngày 20 tháng 10 vừa qua, hai luật sư của văn phòng ông đến tại cơ quan chức năng thành phố Đà Nẵng để tham khảo hồ sơ theo đơn yêu cầu gia đình các giáo dân Xứ Cồn Dầu, nhưng tòa vắng người; hôm nay 22 tháng 10 tiếp tục đến để làm việc tiếp.

Gia đình sáu giáo dân Cồn Dầu đang bị giam cho biết họ chưa nhận được giấy tham dự phiên xử mà phía luật sư thông báo cho họ là ngày 27 tháng 10 tới đây. Trong khi đó thân nhân của cụ bà Hồ Nhu được mời ra làm nhân chứng tại phiên xử đã nhận được giấy mời của toà án nhân dân quận Cẩm Lệ.

Gia Minh

Nguồn: RFA


Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp: "Các giám mục phải mạnh dạn đề cập đến nhân quyền ở Việt Nam"

Tháng Mười 18, 2010

Ngày thứ sáu tuần này, 22/10, ba năm sau khi được loan báo, án phong chân phước cho Đức cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận sẽ chính thức được khởi sự, đầu tiên là ở cấp Giáo phận Roma.

Sinh ra tại cố đô Huế ngày 17-4-1928, Ðức Hồng y Nguyễn Văn Thuận chịu chức linh mục năm 1953 và năm 1967 được Ðức Giáo hoàng Phaolô VI bổ nhiệm làm giám mục Nha Trang. Bảy ngày trước 30/4/1975, Ngài được bổ nhiệm làm Tổng giám mục phó Tổng giáo phận Sài Gòn. Nhưng chính quyền không công nhận việc Ngài được bổ nhiệm và đã bỏ tù Ngài trong 13 năm, trong đó có chín năm biệt giam. Ðược trả tự do năm 1988, Ngài được phép ra nước ngoài năm 1991, nhưng trong khi ở hải ngoại, Đức Hồng y Thuận bị cấm trở về Việt Nam.

Năm 1994, cảm mến tài năng và đức độ của Đức cha Thuận, Ðức Giáo hoàng Gioan Phaolồ II triệu Ngài sang Rôma, giao cho giữ chức vụ cấp cao tại Vatican và đến ngày 21/2/2001, phong chức Hồng y cho Ngài. Đức Hồng y Nguyễn Văn Thuận cũng đã được Giáo hoàng cất nhắc lên giữ chức Phó Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh Công lý và Hòa bình từ năm 1994, rồi làm Chủ tịch từ ngày 24/6/1998 đến 16/9/2002, khi Ngài qua đời.

Án phong chân phước cho Đức Cố Hồng y Nguyễn Văn Thuận diễn ra vài ngày sau khi Hội đồng Giám mục Việt Nam lần đầu tiên từ năm 1975 đã thành lập Uỷ ban Công lý và Hòa bình, một uỷ ban sẽ hoạt động theo khuôn mẫu của Hội đồng Tòa Thánh Công lý và Hòa bình. Người được giao giữ chức Chủ tịch đầu tiên của Ủy ban này là Đức Giám mục Giáo phận Vinh Phaolô Nguyễn Thái Hợp. Vào thứ sáu tuần trước ( 15/10 ) , Đức cha Nguyễn Thái Hợp đã trả lời phỏng vấn RFI trong cương vị mới này:

RFI: RFI hôm nay rất vui mừng được tiếp chuyện Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Giáo phận Vinh và cũng là Chủ tịch Uỷ ban Công lý và Hòa bình mà Hội đồng Giám mục Việt Nam vừa thành lập. Trước hết xin Đức cha cho biết là Uỷ ban này sẽ hoạt động như thế nào ?

Đức cha Nguyễn Thái Hợp: Uỷ ban Công lý hòa bình là một ủy ban trực thuộc Tòa thánh, trực thuộc Đức Giáo hoàng. Nhiệm vụ của ủy ban là tranh đấu cho quyền lợi của con người, để ý đến chiều kích xã hội của vấn đề loan báo Tin Mừng, trong đó có vấn đề việc làm, lao động, quyền con người, hòa bình, chiến tranh, những vấn đề có liên hệ đến sứ vụ loan báo Tin Mừng của người Công giáo trong thời đại hôm nay. Chính vì vậy, trong mấy thập niên sau cùng này, Uỷ ban đã cho xuất bản cuốn về giáo huấn xã hội Công giáo, coi như một cẩm nang tóm lược nội dung hoạt động của Uỷ ban Công lý và Hoà bình. Lãnh vực hoạt động của ủy ban rất rộng lớn, bao gồm các chiều kích : lao động, hòa bình, chiến tranh, nhân quyền, v.v. . . Đức cố Giáo hoàng Gioan Phaolồ đệ nhị coi đây là hình thức cho việc loan báo Tin Mừng cho thế giới hôm nay.

RFI: Áp dụng cụ thể cho bối cảnh Việt Nam thì cụ thể hoạt động trong tương lai của Uỷ ban Công lý và Hòa bình sẽ ra sao ?

Đức cha Nguyễn Thái Hợp: Thực sự thì tất cả các ủy ban của Hội đồng Giám mục Việt Nam cũng chỉ hoạt động trong khả năng và điều kiện của mình thôi. Hội đồng Giám mục Việt Nam khởi đi với 4 ủy ban, rồi sau đó dần dần hầu như là mỗi thời điểm lại thêm một uỷ ban, chẳng hạn như lần họp cách đây mấy năm, đã lập nên Uỷ ban Giáo dục Kitô giáo và lần cuối cùng này lập Uỷ ban Công lý và Hòa bình. Còn một số ủy ban nữa mà chưa thấy có nhu cầu thành lập như Đối thoại liên tôn hay Đại kết giữa các Kitô hữu với nhau. Uỷ ban Công lý và Hòa bình ra đời trong bối cảnh hôm nay vì Hội đồng Giám mục nghĩ rằng có đủ nhân sự hơn và điều kiện có thể cho phép nghĩ đến chiều kích xã hội, vấn đề loan báo Tin Mừng. Nhưng ủy ban đó hoạt động như thế nào thì cũng phải chờ vấn đề nhân sự, rồi vấn đề hoàn cảnh, thời thế. Hiện giờ chúng tôi chưa bố trí được nhân sự, ngân khoản, văn phòng. Tất cả chuyện đó là chuyện dài hơi.

Giáo hội có sứ vụ loan báo Tin Mừng, thì Giáo hội cần phải lên tiếng về những gì đụng chạm đến con người. Chính vì vậy, chúng tôi nghĩ rằng trong tương lai, phải đề cập đến những vấn đề như lương bổng, quyền lợi người lao động, chênh lệch giàu nghèo, và ngay cả quyền lợi giai cấp công nhân, nông dân.

Đức cha Phaolo Nguyễn Thái Hợp

RFI: Thưa Đức cha, theo chiều hướng hoạt động vì quyền lợi con người, vì nhân quyền, vì hòa bình, Ủy ban có thể làm được gì để giảm bớt cách biệt xã hội ngày càng lớn ở Việt Nam ?

Đức cha Nguyễn Thái Hợp: Thực sự thì Giáo hội không bao giờ chủ trương làm thay cho Nhà nước và cũng không phải là sứ vụ của Giáo hội. Nhưng Giáo hội có sứ vụ loan báo Tin Mừng, thì Giáo hội cần phải lên tiếng về những gì đụng chạm đến con người. Chính vì vậy, chúng tôi nghĩ rằng trong tương lai, phải đề cập đến những vấn đề như lương bổng, quyền lợi người lao động, chênh lệch giàu nghèo, và ngay cả quyền lợi giai cấp công nhân, nông dân. Việt Nam tự hào là đất nước của giai cấp công nông, nhưng thực tế hiện nay là giai cấp công nhân bị thiệt thòi rất nhiều. Tất cả những điều đó đều nằm trong suy tư của Giáo hội Công giáo. của Uỷ ban Công lý và Hoà bình, cũng như của tất cả người Công giáo. Rồi vấn đề đất đai, quyền sở hữu cũng là một vấn đề. Trên nguyên tắc đất đai là thuộc sở hữu Nhà nước, nhưng trong rất nhiều trường hợp, chúng ta thấy một số bãi biển đẹp nhất bay giờ bổng dưng được tư hữu hóa một cách chưa được chính đáng bao nhiêu. Thành ra người dân luôn luôn bị thiệt thòi. Có rất nhiều điểm cần phải suy nghĩ và đào sâu hơn.

RFI: Trong chiều hướng đó thì Đức cha nhìn thế nào về sự cộng tác của Uỷ ban với chính quyền, với các tổ chức xã hội dân sự?

Đức cha Nguyễn Thái Hợp: Điều đó thật ra còn tùy điều kiện của hai bên nữa. Nhưng nói chung theo định hướng của Đức Giáo hoàng Benedicto 16: « Đối thoại thẳng thắng và cộng tác chân thành », Giáo hội không chủ trương thay Nhà nước, nhưng Giáo hội và Nhà nước đều gặp nhau ở chổ là phục vụ con người. Trên cái chổ phục vụ con người đó thì có nhiều khi Giáo hội phải cộng tác với Nhà nước, có nhiều khi phải tán đồng với những điều mà Nhà nước làm mà ích quốc lợi dân, nhưng cũng vì vậy mà phải lên tiếng nếu thấy rằng những điều mà Nhà nước làm có lẽ chưa ích quốc lợi dân bao nhiêu. Đó là điều mà chúng tôi suy nghĩ. Nhưng làm được đến đâu thì còn lệ thuộc rất nhiều yếu tố.

RFI: Trước đây, Đức cha cũng đã hoạt động rất nhiều trong lĩnh vực xã hội, từ thiện. Những hoạt động từ thiện nó có sẽ nằm trong khuôn khổ hành động của Ủy ban Công lý và Hòa bình?

Đức cha Nguyễn Thái Hợp: Hoạt động từ thiện thì nằm ở Uỷ ban Caritas Bác ái Xã hội. ( Tôi vừa mới đi Quảng Bình với Uỷ ban Bác ái Xã hội để giúp nạn nhân bão lụt ). Uỷ ban Công lý và Hòa bình cũng có liên hệ với Uỷ ban Caritas và Uỷ ban Giáo dục Kitô giáo, nhưng mỗi cái có một sắc thái riêng. Nhưng điều mà Uỷ ban Công lý và Hòa bình muốn nhắm tới đó là vấn đề quyền lợi con người, tức là có chiều kích rộng hơn, chứ còn đi vào trực tiếp trong vấn đề cứu trợ thì đã có Uỷ ban Bác ái Xã hội.

RFI: Thưa Đức cha, trong thời gian qua, đất đai đã trở thành vấn đề nóng bỏng và đã xảy ra nhiều vụ tranh chấp, đôi khi dẫn đến bạo lực, giữa chính quyền địa phương với giáo dân. Trong tinh thần đối thoại, theo Đức cha, vấn đề đất đai nên được giải quyết như thế nào để tránh tái diễn xung đột giữa Nhà nước với Giáo hội trong tương lai?

Đức cha Nguyễn Thái Hợp: Vấn đề đất đai đã gây ra nhiều sự cố ở Việt Nam và cũng là nguồn gốc của nhiều vụ tham nhũng. Xung đột đất đai đâu phải chỉ liên quan đến người Công giáo. Người Công giáo chỉ là một nhóm nhỏ thôi. Tất cả những vụ khiếu kiện, đấu tranh đều liên hệ đến đất đai. Tôi nghĩ rằng trong tương lai, phải nghĩ đến chuyện hiện đại hóa luật đất đai để nó hợp lý hơn, ít duy ý chí hơn và có thể phục vụ được người dân, đáp ứng nhu cầu của người dân, cũng như các doanh nghiệp trong giai đoạn mới và nói chung là công bằng hơn, chứ không thể kéo dài luật đất đai hiện hành.

RFI: Thưa Đức cha, nhân quyền là một trong những lĩnh vực hoạt động của Uỷ ban Công lý và Hòa bình. Ở Việt Nam, cho tới nay, nhân quyền vẫn là vấn đề tế nhị. Theo Đức cha, việc đấu tranh cho nhân quyền nói chung và quyền tự do tôn giáo nói riêng phải được thực hiện như thế nào?

Đã đến lúc, chúng tôi nghĩ rằng Hội đồng giám mục cũng như các giám mục cũng phải lên tiếng rõ hơn về vấn đề đó, mặc dù là vấn đề nhạy cảm. Nhưng đó cũng là đóng góp cho con người và cho dân tộc. Cái quyền đó không chỉ là quyền của người dân, mà là quyền của cả dân tộc, chẳng hạn như vấn đề Biển Đông. Đó cũng là vấn đề nhạy cảm mà đã đến lúc, với tư cách là thành phần của dân tộc, chúng ta cũng nên nghĩ đến chuyện đó.

Đức cha Phaolo Nguyễn Thái Hợp

Đức cha Nguyễn Thái Hợp: Vấn đề nhân quyền luôn là vấn đề nhạy cảm. Nếu anh đọc lịch sử thì sẽ thấy nó luôn là vấn đề nhạy cảm. Chúng ta có những luật về nhân quyền, có bản tuyên ngôn về nhân quyền của Liên hiện quốc là phải trải qua bao nhiêu tranh đấu, ngay cả ở những nước lớn như Hoa Kỳ, quyền của các sắc tộc, của những người da màu, thì phải trải qua bao nhiêu tranh đấu mới được. Tôi nghĩ rằng ở Á Đông cũng vậy. Cách đây mấy chục năm, một số người nghĩ rằng cái nhân quyền đó là quan điểm của Tây phương, chứ không phải của Á Đông. Nhưng hôm nay có lẽ ít người dám nghĩ như vậy, vì dù sao có những quyền căn bản của con người, có những quy định của quốc tế. Nhưng áp dụng và đi như thế nào thì tùy thuộc vào thực tại xã hội, thực tại lịch sử. Quan điểm chung của Đức Giáo hoàng Benedicto 16 “ Đối thoại thẳng thắng và cộng tác chân thành để làm sao quyền con người được thực hiện. Và đã đến lúc, chúng tôi nghĩ rằng Hội đồng giám mục cũng như các giám mục cũng phải lên tiếng rõ hơn về vấn đề đó, mặc dù là vấn đề nhạy cảm. Nhưng đó cũng là đóng góp cho con người và cho dân tộc. Cái quyền đó không chỉ là quyền của người dân, mà là quyền của cả dân tộc, chẳng hạn như vấn đề Biển Đông. Đó cũng là vấn đề nhạy cảm mà đã đến lúc, với tư cách là thành phần của dân tộc, chúng ta cũng nên nghĩ đến chuyện đó.

RFI: Xin cám ơn Đức cha Nguyễn Thái Hợp

Thanh Phương

Nguồn: RFI


Sáu giáo dân Cồn Dầu sắp bị đem ra xét xử

Tháng Mười 14, 2010

Đó là các ông bà:

1- Matthêu Nguyễn Hữu Liêm

2- Giuse Trần Thanh Việt

3- Tadêô Lê Thanh Lâm

4- Simon Nguyễn Hữu Minh

5- Têrêxa Nguyễn Thị Thế

6- Maria Phan Thị Nhẫn

Sáu giáo dân này bị bắt vì bị cho là đã liên quan tới đám tang của bà Hồ Nhu, nhũ danh Maria Đặng Thị Tân và bị chính quyền Đà Nẵng khép vào tội “gây rối trật tự công cộng và chống người thi hành công vụ” – những tội danh mà chính quyền cộng sản thường áp đặt cho những người tích cực đấu tranh trong các vụ tranh chấp đất đai trên khắp mọi miền đất nước.

Thực tế, theo thân nhân và các nhân chứng cho biết, những giáo dân này bị chính quyền Đà Nẵng bắt giam chỉ vì đã nhiệt thành trong việc đấu tranh để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình.

Trong số họ, có những người đang là thành viên của Ban Mục vụ giáo xứ. Có người bị bắt ngay tại đám tang, nhưng cũng có người như ông Simon Nguyễn Hữu Minh, dù anh được chính quyền mời đi đến đám tang bà Hồ Nhu để hỗ trợ cùng với chính quyền trong việc kêu gọi giáo dân hợp tác với chính quyền, nhưng vẫn bị bắt giữ vào ngày 20/5/2010, tức hơn hai tuần sau đó.

Theo thông tin nhận được, trong suốt quá trình thẩm vấn điều tra, sáu giáo dân này đã nhiều lần bị bắt ký giấy từ chối luật sư. Họ còn bị những nhà hành pháp tại Đà Nẵng hành hạ, đe dọa nếu thuê luật sư cãi lại Viện kiểm soát thì sẽ bị trừng phạt và bị tăng án khiến thân nhân và gia đình họ hết sức sợ hãi.

Việc chính quyền Đà Nẵng ngăn cản không cho các nạn nhân thuê luật sư chứng tỏ công lý đang đứng về phía những giáo dân Cồn Dầu. Tuy nhiên, với một chính quyền “chỉ biết còn đảng, còn mình”, lấy bạo lực làm đầu như chính quyền Đà Nẵng, thì họ sẽ bất chấp tất cả.

Theo nhận định của nhiều người, vụ án Cồn Dầu sẽ là vụ án điểm mà chính quyền Đà Nẵng muốn dùng để đe dọa người khác, làm triệt tiêu tinh thần đấu tranh không chỉ của người dân Cồn Dầu mà còn cả các thôn làng lân cận, bởi một lý do đơn giản, dự án đã triển khai, tiền thì đã chảy vào túi các quan chức chính quyền Đà Nẵng.

Có thể nói, trong vụ án Cồn Dầu, chuyện xảy ra ở đám tang bà Hồ Nhu chỉ là cái cớ để chính quyền Đà Nẵng thẳng tay đàn áp những giáo dân trung thành, nhằm bịt miệng những người dám công khai đứng lên tố cáo hành vi vi phạm pháp luật của chính quyền Đà Nẵng trong việc thu hồi đất đai tại giáo xứ Cồn Dầu.

Trong một diễn biến khác, những ngày gần đây, công an Đà Nẵng liên tục tới gia đình anh Tôma Nguyễn Thành Năm vừa dụ dỗ, vừa đe dọa chị Đoàn Thị Hồng Anh, yêu cầu chị phải nói lại về cái chết của chồng mình rằng: “Anh Tôma bị chết vì đột quỵ”. Họ còn nói rằng, 40 giáo dân đang tị nạn tại Thái Lan đang lợi dụng cái chết của anh Tôma Nguyễn Thành Năm để được tị nạn. Vì thế, họ yêu cầu chị Hồng Anh phải hợp tác để đưa 40 giáo dân đang chờ đi tị nạn sớm trở về.

14/10/2010

Nữ Vương Công Lý