Những chiêu bài mới của chính quyền cộng sản Đà Nẵng áp dụng tại Cồn Dầu

Tháng Chín 18, 2010

Những ngày này, tình cảnh người dân Cồn Dầu vẫn hết sức bi đát. Bầu khí sợ hãi tiếp tục bao trùm xứ đạo. Nhiều người không dám bước chân đến nhà thờ trong các ngày đại lễ.

Ngay sau khi chính quyền Việt Nam “không muốn giáo dân Cồn Dầu đang tạm trú tại Thái Lan được cấp qui chế tị nạn” và sau cuộc viếng thăm Cồn Dầu của Lãnh sứ quan Hoa Kỳ, chính quyền thành phố Đà Nẵng bắt đầu có thêm những hành động vi phạm pháp luật nhằm gây rối loạn cộng đoàn tín hữu Cồn Dầu.

Chính quyền Đà Nẵng cho như vậy là hỗn chiến!

Các gia đình có máy vi tính đều bị làm khó dễ. Các gia đình có thân nhân đang tạm trú tại Thái Lan thì đều bị kiểm tra hộ khẩu.

Một số giáo dân tiếp tục bị gọi hỏi, tra vấn thông tin về những giáo dân đang tạm lánh nạn tại Vương Quốc Thái Lan.

Về phía các nạn nhân đang bị giam cầm tại công an Đà Nẵng đợi ngày ra tòa, những ngày qua, thân nhân của các nạn nhân đã có thể tới thăm người thân của mình. Tuy nhiên, khi biết tin các gia đình nạn nhân đang đi tìm luật sư để bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho các thân nhân, thì các cơ quan chức năng của chính quyền Đà Nẵng gia tăng các hành động khủng bố: một mặt, họ ép buộc các nạn nhân không được mời luật sư; mặt khác, họ bắn tiếng ra bên ngoài cho các gia đình các nạn nhân rằng: “Không được cãi lại Viện Kiểm soát, nếu không sẽ cho đi tù mọt gông”.

Đây là một trong hàng loạt hành động vi phạm pháp luật trắng trợn của chính quyền thành phố Đà Nẵng. Việc các gia đình mời các luật sư tư vấn và bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho các nạn nhân là quyền đã được pháp luật qui định, không ai có quyền ngăn cản.

Việc chính quyền Đà Nẵng ngăn cản các gia đình mời các luật sư cũng chứng tỏ công lý đang đứng về phía giáo dân Cồn Dầu.

Trong một diễn biến khác, chính quyền Thành phố Đà Nẵng đang tìm cách thuyết phục một số gia đình bán đất thổ cư với giá cao ngất trời, vượt quá cả giá cả thị trường. Đây là một động thái thường được chính quyền cộng sản áp dụng trong các cuộc giải giáp dân oan: một mặt, họ áp lực, đe dọa khủng bố các gia đình; mặt khác, ve vãn, mua chuộc những người có ảnh hưởng hoặc có tiếng nói, để gây nhiễu loạn, chia rẽ hòng chiếm đoạt tài sản của người dân. Bằng cách này, chính quyền cộng sản đã thành công trong nhiều vụ, khi vì đồng tiền và sự an ổn cá nhân, nhiều người dân nghèo đã không cưỡng lại được lòng tham nên đã bán chòm xóm cho ma quỷ.

Cảnh sát cơ động chuẩn bị cướp quan tài bà Hồ Nhu

Hiện nay, một số gia đình tại Cồn Dầu đã chấp nhận di dời. Tuy nhiên, phần đông trong số họ vẫn tiếp tục chờ đời trong hy vọng, sẽ có tiếng nói nào đó  từ phía Giáo quyền lên tiếng bảo vệ họ và chính quyền cộng sản Đà Nẵng vì dân mà nghĩ lại?

Tuy nhiên, thông tin mới cập nhập cho biết, UBND thành phố vừa phê duyệt Dự án đầu tư xây dựng công trình hạ tầng kỹ thuật Khu phố Cồn Dầu. Dự án Khu phố Cồn Dầu phía bắc giáp đường quy hoạch rộng 33m, phía nam giáp khu liên hợp thể dục, thể thao, phía đông giáp khu đô thị sinh thái ven sông Hòa Xuân và phía tây giáp đường quy hoạch rộng 33m. Các công trình bao gồm đường giao thông, vỉa hè, hệ thống cấp thoát nước, điện chiếu sáng, cây xanh… Thời gian thực hiện dự án từ năm 2010 – 2012.”

Giáo dân Cồn Dầu sẽ còn bao nhiêu cơ hội tìm lại công lý cho mình, khi chính quyền cộng sản Đà Nẵng luôn chủ trương “chỉ biết còn đảng còn mình”.

18/9/2010

Nữ Vương Công Lý


Lãnh sự Hoa Kỳ đến thăm giáo dân và những thông tin về Giáo xứ Cồn Dầu

Tháng Chín 2, 2010

Theo những thông tin Nữ Vương Công Lý nhận được.

Những ngày qua, các phương tiện thông tin đã đưa nhiều về Giáo xứ Cồn Dầu, Đà Nẵng, nhà cầm quyền Đà Nẵng đã điên cuồng ruồng bố đe dọa giáo dân nơi đây bằng nhiều cách trắng trợn.

Những ngày sau khi thông tin đưa về một số giáo dân Cồn Dầu chạy trốn sang Thái Lan, nhà cầm quyền giở trò kiểm tra hộ khẩu để tìm danh sách các giáo dân đã chạy trốn, đồng thời hăm dọa và trấn áp các giáo dân tại địa phương.

Những thông tin về Cồn Dầu đã làm phẫn nộ những người có lương tri trên thế giới.

Công an đã ruồng bố cả đêm, khám nhà, lục soát các gia đình như nhà ông Danh, một giáo dân lúc 23h30 phút làm cả làng Cồn Dầu náo động và kinh hoảng. Khi lục soát các gia đình, công an đứng chặn không cho bất cứ ai chứng kiến. Đặc biệt họ đang tìm lục soát máy tính, các phương tiện thông tin liên lạc của giáo dân nhằm bịt miệng họ và đồng thời ngăn chặn những thông tin về tội ác của nhà cầm quyền.

Sau 4 tháng bắt bớ, giam cầm 6 nạn nhân ở Cồn Dầu, thậm chí không có cả lệnh bắt, không biết rõ lý do và không ai được thăm viếng, gặp mặt, các nạn nhân trong tù bị đánh đập, trấn áp và bức cung liên tục. Trước dư luận thế giới tố cáo tội ác của nhà cầm quyền Đà Nẵng với giáo dân ở đây, ngày thứ tư vừa qua, các nạn nhân đã được gặp gia đình lần đầu tiên.

Do bị cách ly và trấn áp, dùng nhục hình liên tục nên các nạn nhân đều suy sụp tinh thần và hoảng loạn, mất phương hướng. Có hai nạn nhân còn trẻ tuổi, đã có gia đình, khi được gặp mặt người thân đã hoảng hốt và luôn kêu rằng muốn chết đi cho đỡ đau khổ.

Họ nói rằng trong nơi giam giữ, họ bị nhục hình, bức cung nên đã phải khai những điều không đúng sự thật và ký vào đó theo yêu cầu của công an để tránh cái chết. Do vậy họ rất ân hận và cắn rứt lương tâm vì nhìn thấy phía trước là cả một tương lai đen tối.

Các nạn nhân cho biết, tất cả những gì công an muốn cung khai, họ đề dùng nhục hình, vũ lực trấn áp thể chất và tinh thần buộc họ khai theo ý của công an và ký tên vào đó. Các nạn nhân buộc phải nhận các tội như gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ và nhiều tội khác theo ý công an đưa ra…

Một số nạn nhân đã bị công an yêu cầu nhắn tin với gia đình là không được yêu cầu luật sư bào chữa và yêu cầu họ viết giấy từ chối luật sư.

Một số gia đình đã yêu cầu luật sư giúp đỡ pháp lý cho thân nhât, thì viện trưởng viện trưởng viện kiểm sát Đà Nẵng đã vào tận nơi nói rằng: “Ông thuê luật sư để cãi tụi tui hả? ông có biết là tui đóng dấu cho ông đi bao nhiêu năm thì ông phải đi bấy nhiêu năm không? Tui sẽ cho ông thêm cái tội nữa để đi tù cho đủ 7 năm”?

Đây là một tội ác mới của nhà cầm quyền Đà Nẵng đối với các nạn nhân Cồn Dầu. Trong khi leo lẻo trên miệng rằng “nhà nước pháp quyền, xử lý đúng pháp luật” và “mọi người bình đẳng trước pháp luật” thì ở trong nơi tạm giữ, họ đang thi hành luật rừng rú đối với các nạn nhân.

Những nạn nhân nơi đây đang tuyệt vọng và kêu cứu.

Phiên tòa rừng rú của nhà cầm quyền Đà Nẵng sẽ diễn ra theo kịch bản nào thì ai cũng đã đoán trước được, nếu không có một sự kiện nào có thể ngăn chặn bàn tay tội ác của nhà cầm quyền Đà Nẵng đối với các nạn nhân.

Những ngày này, tại Cồn Dầu, rất nhiều công an mặc thường phục đã mai phục trong làng, hỏi han hoạnh họe bất cứ ai đến Cồn Dầu.

Tại nhà anh Toma Nguyễn Thành Năm, công an vây ráp rất nhiều xung quanh. Thậm chí còn giở giọng khuyên chị Hồng Anh rằng: “Ai có hỏi về cái chết của Anh Năm, thì cứ bảo chết do bệnh, do đột quỵ, đừng nói đến chuyện công an đánh nữa, để cho anh Năm được yên nghỉ”. Quả là giọng lưỡi, nhân tâm và nước mắt của những con cá sấu tại Đà Nẵng được nuôi bằng tiền của nhân dân mang tên “Công an nhân dân”.

Phong trào hiệp thông cầu nguyện cho giáo dân Cồn Dầu đang dâng lên trong các tín hữu khắp nơi. Mới đây, một đoàn giáo dân Hà Nội đã vượt 800 km đến thăm động viên và hiệp thông với giáo dân Cồn Dầu.

Lãnh sự quán Hoa Kỳ cũng đã đến Cồn Dầu thăm giáo dân và thăm gia đình anh Toma Nguyễn Thành Năm đã bị đánh đến chết ngày 3/7/2010.

Xin mọi người yêu công lý, sự thật, hòa bình hãy cầu nguyện và lên tiếng cứu giúp các giáo dân Cồn Dầu đang trong cơn khó khăn bởi những tội ác ngày càng chất chồng của nhà cầm quyền Đà Nẵng.

Ngày gọi là “quốc khánh” 2/9/2010

Nữ Vương Công Lý


Lãnh sự Hoa Kỳ đến thăm giáo dân và những thông tin về Giáo xứ Cồn Dầu

Tháng Chín 2, 2010

Xin mọi người yêu công lý, sự thật, hòa bình hãy cầu nguyện và lên tiếng cứu giúp các giáo dân Cồn Dầu đang trong cơn khó khăn bởi những tội ác ngày càng chất chồng của nhà cầm quyền Đà Nẵng. Đọc tiếp »


Hãy cùng nhau thắp một ngọn nến cho anh Tôma Nguyễn Thành Năm và các giáo dân Cồn Dầu đang bị giam giữ

Tháng Tám 6, 2010

Suốt mấy tháng qua, sự kiện Cồn Dầu đã gây xôn xao dư luận. Cái chết tức tưởi của anh Nguyễn Thành Năm – thành viên Hội Trợ tang của giáo xứ Cồn Dầu, như giọt nước tràn ly, tạo nên những cảm xúc quay quắt tới xé lòng.

Trên các trang thông tin điện tử, nhiều phản ứng tới độ gay gắt trước sự im lặng của Giáo hội, nhất là trước lá thư gửi HĐGMVN của Đức cha Châu Ngọc Tri nhằm chạy tội cho công an Đà Nẵng – tác nhân gây nên cái chết đau thương của anh Tôma Nguyễn Thành Năm.

Chuyện công an Việt Nam “chỉ biết còn đảng còn mình” sẵn sàng ra tay, kể cả nổ súng giết chết đàn bà, trẻ em như tại huyện Tĩnh gia, Thanh Hóa, thì không có gì là lạ trong một đất nước công an trị như đất nước Việt Nam hiện nay.

Cái chết của anh Năm Cồn Dầu chỉ là làm dài thêm danh sách các nạn nhân của một chế độ cộng sản vô lương với những đảng viên “chỉ biết còn đảng còn mình”.

Di ảnh anh Toma Nguyễn Thành Năm do PV Nữ Vương Công Lý chụp tại gia đình ở GX Cồn Dầu

Đối với giáo dân Cồn Dầu, cái chết của anh Năm thật đáng thương, nhưng còn 6 nạn nhân đang bị chính quyền Đà Nẵng giam giữ cách bất công chờ ngày xét xử, cũng đáng thương không kém. Mới đây, một gia đình trong số các gia đình nạn nhân đã nhờ các luật sư bảo vệ quyền lợi cho người thân của mình, nhưng khi các luật sư tới thì lại đã nhận được một lá đơn từ chối mời luật sư của người thân từ trong tù.

Đây không phải là lần đầu các nạn nhân bị ép buộc từ chối luật sư. Trong các vụ việc liên quan tới tài sản đất đai của Giáo hội trước đây như vụ việc tại giáo xứ Thái  Hà, các nạn nhân cũng bị yêu cầu viết giấy từ chối luật sư hay vụ Nguyễn Trường Tô tại Hà Giang, các thân nhân của các em nữ sinh bị hại cũng đã được mời tới để yêu cầu từ chối luật sư. Đây là một hành động vi phạm luật pháp trắng trợn của chính quyền cộng sản, chứng tỏ sự thật đang ở về phía các nạn nhân là giáo dân Cồn Dầu.

Chúng tôi thiết tưởng, những thông tin vừa qua trên các trang mạng điện tử; những phản ứng biểu lộ sự thất vọng, đôi khi quyết liệt của các giáo dân đối với các vị lãnh đạo trong Giáo Hội, là cần thiết với hy vọng các vị lãnh đạo Giáo hội, những người có trách nhiệm trước tiên tới sự an nguy của đoàn chiên phải có một thái độ tích cực giúp các nạn nhân tìm thấy công lý và sự thật cho mình.

Tuy nhiên, chúng tôi thiết nghĩ, không phải chỉ có các vị mục tử mới liên đới trách nhiệm tới những nạn nhân tại giáo xứ Cồn Dầu hay tất cả các nạn nhân đang phải chịu cảnh bất công hiện nay tại Việt Nam. Giáo hội Chúa Kitô là Dân Thiên Chúa. Mọi thành phần trong Giáo hội đều liên đới trách nhiệm với nhau trong việc chung tay xây dựng một Giáo Hội Hiệp Nhất, cùng dấn thân cho những người bất hạnh, cho một nền công lý và hòa bình được xây dựng trên sự thật, tình yêu và sự tha thứ.

Vì thế, trước những biến động đang xảy ra tại giáo xứ Cồn Dầu hay sau này cũng có thể xảy ra tại các giáo xứ khác trên quê hương đất nước Việt Nam, mọi người tín hữu Việt Nam, bất kể là giám mục, linh mục, tu sĩ hay giáo dân, đều phải nói được như đức cha Phaolô Cao Đình Thuyên: “Chuyện Thái Hà cũng là chuyện của giáo phận Vinh”.

Một buổi thắp nến tại Nhà thờ Thái Hà, TGP Hà Nội cầu nguyện cho nạn nhân Đồng Chiêm

Chuyện Cồn Dầu là chuyện của tất cả mọi người Công giáo và những người Việt Nam yêu chuộng sự thật, công lý, hòa bình trên khắp thế giới. Chúng ta không chỉ nói hay chỉ trích các vị mục tử, mà trước tiên chúng ta phải có những việc làm những hành động cụ thể để chứng tỏ tình liên đới và hiệp thông với các nạn nhân, nhất là các nạn nhân là sáu giáo dân Cồn Dầu đang bị giam cầm một cách bất công trong các trại tạm giam của công an Đà Nẵng. Sắp tới đây họ sẽ phải ra tòa và với những diễn tiến đang diễn ra, thì chắc chắn một điều, sáu giáo dân này sẽ phải lãnh nhận những bản án bỏ túi hết sức bất công.

Đó là các nạn nhân: Matthêu Nguyễn Hữu Liêm, Giuse Trần Thanh Việt, Tadêô Lê Thanh Lâm, Simon Nguyễn Hữu Minh, Têrêxa Nguyễn Thị Thế và Maria Phan Thị Nhẫn.

Người ta thường nói: “Thà thắp lên một ngọn nến, hơn là ngồi đó nguyền rủa bóng đêm”.

Mới đây một số vị Nghị sĩ Hoa Kỳ, những người hoàn toàn xa lạ với anh chị em giáo dân Cồn Dầu, đã yêu cầu Bà Hilary Clinton lên tiếng cho các nạn nhân này nhân chuyến thăm và làm việc tại Việt Nam vừa qua.

Chúng ta, những người Công giáo Việt Nam, trong hoàn cảnh của mình, mỗi người, mỗi gia đình, mỗi hội đoàn, hãy thắp cho anh Năm và sáu nạn nhân là giáo dân Cồn Dầu đang bị giam cầm bất công, một ngọn nến. Nếu các giáo xứ trong toàn cõi Việt Nam đều xướng tên các nạn nhân vào mỗi thánh lễ, vào mỗi buổi cầu nguyện, thì chắc hẳn đó sẽ là tiếng nói trọng lượng yêu cầu chính quyền Đà Nẵng nhanh chóng trả tự do cho sáu nạn nhân Cồn Dầu vô tội.

Chúng tôi thiết tưởng, trong hoàn cảnh hiện nay, việc cầu nguyện như vậy chính là cách thức thể hiện lòng tin và tình yêu mến của mỗi người tín hữu đối với Hội thánh Chúa tại Việt Nam. Đó cũng là cách thức chia sẻ với anh chị em giáo dân Cồn Dầu đang trong cơn bách hại được giữ vững niềm tin và tình yêu của mình đối với Chúa và Hội thánh.

6/8/2010

Nữ Vương Công Lý

Ngày lễ Chúa Hiển Dung


Tại GP Hưng Hóa: Dòng Đaminh xử sự như thế nào với linh mục không trung thực?

Tháng Bảy 16, 2010

Thưa quý vị độc giả

Sau khi Nữ Vương Công Lý đăng bài viết: “Giáo lý mới của GP Hưng Hóa: Ai đọc Nữ Vương Công Lý là mắc tội trọng?” chúng tôi đã nhận được nhiều ý kiến. Đa số ý kiến đã tỏ sự ngạc nhiên về một vùng quê giáo dân bị ngăn cản quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin bằng chính các linh mục coi sóc mình là điều hết sức khó hiểu. Cũng có những ý kiến đề nghị kiểm tra lại các thông tin chúng tôi đã loan.

Chúng tôi đã xác minh các vấn đề này bằng những người thật, việc thật. Những người có trách vụ và có địa chỉ hẳn hoi đã khẳng định rằng những thông tin đó cũng như những thông tin chúng tôi đã đưa thời gian qua về Giáo phận Hưng Hóa là có cơ sở.

Chúng tôi cũng đã nhận được bài viết “Đọc Nữ Vương Công Lý là phạm tội trọng?” của Linh mục Anre Đỗ Xuân Quế nói lên suy nghĩ của mình, một bài viết tỏ sự hiểu biết, khiêm hạ thân ái và cách nhìn nhận sự việc bình tĩnh, hướng đến sự thật.

Sau đó, chúng tôi lại nhận được bài viết thứ 2 của Linh mục Anre Đỗ Xuân Quế bài viết: “Lại nói chuyện đọc Nữ Vương Công Lý” nội dung bài viết nói rõ những vấn đề đến với ngài sau khi Nữ Vương Công Lý đăng tải bài viết của ngài.

Việc ngài nhận được các phản hồi về bài viết không làm chúng tôi ngạc nhiên. Điều làm chúng tôi ngạc nhiên, là Cha Giám tỉnh Dòng Đaminh, một dòng tu lớn khi tiếp nhận thông tin về dòng tu mình phụ trách mà tỏ ra rất “hờ hững” như sau: “Cha lấy làm phiền vì có nhiều người gọi dây nói báo tin là tôi đã viết bài đó và kết án hai người anh em của tôi được nêu tên trong bài báo nói trên. Tôi hỏi cha đã đọc bài đó chưa. Cha nói la cha chưa đọc mà mới chỉ nghe phản ứng của người ta thôi”.

Chúng tôi không hiểu cách làm việc của Dòng Đaminh, nếu Cha giám tỉnh chưa đọc, chưa hiểu Linh mục Quế viết gì, chỉ thấy người ta gọi phản ứng vì bài viết “kết án hai người anh em” mà đã lấy làm phiền? Và cách giải quyết là gọi Linh mục Quế mà không kiểm tra xem thực tế?

Phải chăng, đã là linh mục Dòng Đaminh thì không được viết, không được nêu ra những điều chưa ổn mà Cha Giám tỉnh gọi là “kết án người anh em”?

Qua bài viết của linh mục Anre Đỗ Xuân Quế, chúng tôi biết được hai linh mục đã có nói chuyện với linh mục Anre Đỗ Xuân Quế và cho biết là “sự việc không phải như vậy”. Nghĩa là Nữ Vương Công Lý đã nói sai?

Còn hai linh mục thuộc dòng Đaminh là  Phêrô Nguyễn Văn Giang OP và Giuse Nguyễn Kim Cương OP thì đã phản ứng ra sao? Những câu nói trên có thật không hay Nữ Vương Công Lý đã bịa ra?

Mời quý vị đọc hơi dài dòng để chúng tôi nói rõ ràng hơn về vấn đề này.

Sau khi đăng tải bài viết, chúng tôi nhận được hai Email từ hai địa chỉ xưng là của hai linh mục Giang và Cương. Quả thật, nhận hai Email chúng tôi không nghĩ rằng đó là của hai linh mục, dù đã tự xưng ngay từ đầu.

Bức thư của Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP đã gửi đến để phân tích những điều vụn vặt như tôi không phải là chính xứ, tôi là phụ tá Cha Cương… nào là tôi tiếp công an vào sáng 4/7/2010 từ 8-9 giờ sáng chứ không phải là ngày 11/7/2010. Những chi tiết về thời gian tiếp công an và trách vụ này, có thể chúng tôi thông tin chưa chính xác, chúng tôi xin đính chính những chi tiết này:

. – Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang, OP không phải là quản xứ An Thịnh mà là linh mục Phó xứ cho linh mục Giuse Nguyễn Kim Cương, OP là chính xứ. Điều này chúng tôi đã đính chính trong bài viết “Đọc Nữ Vương Công Lý là phạm tội trọng”

– Linh mục Giang tiếp công an tên là Máy và một cán bộ phòng Nội vụ vào sáng 4/7/2010 chứ không phải sáng 11/7/2010. Thường lệ khi có công an đến, Ban hành giáo ở An Thịnh cùng tiếp, nhưng hôm đó Lm Giang đã tiếp một mình dù Ban hành giáo là ông Tự trực ban sáng hôm đó có mặt. Lý giải điều này, linh mục Giang cho là mới về nên không biết ai là dân, ai là công an(?)

Nhưng điều quan trọng nhất là Cha Giang đã chú ý bắt bẻ những điều đó để che lấp điều chính yếu là chối việc linh mục Giang đã nói tại nhà thờ An Thịnh trước cả ngàn giáo dân. Linh mục Giang nói rằng: “Chẳng lẽ là chỉ có mỗi Nữ Vương Công Lý nghe thấy câu nói trên của tôi, còn cả 1000 giáo dân hôm ấy bị điếc hết”.

Xin thưa là giáo dân đã không điếc, từ những người trẻ khỏe cho đến cụ già thất thập cổ lai hi đã nghe rất rõ lời cha Giang đã nói gì và đã làm gì và tại sao tạo cho họ nhiều bức xúc.

Linh mục Giang cần chi tiết chứng minh. Chúng tôi sẽ đáp ứng linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP với những nhân chứng sau. Ông Hải trưởng Ban Hành Giáo xứ An Thịnh và một số giáo dân kể lại câu chuyện như sau:

Trước khi vào cuộc rước, đoàn kèn thổi bài: “như có bác hồ trong ngày vui đại thắng”.

Hôm lễ Mình máu Thánh Chúa, cán bộ xã vào Giáo xứ quê Đức Cha chỗ Bến Thôn, đề nghị Ban Hành giáo treo thêm một lá cờ đỏ sao vàng trên đỉnh Tháp chuông nhà thờ. Giáo dân ở đó kịch liệt phản đối rằng nếu Ban Hành giáo treo lên thì họ sẽ bãi Ban Hành giáo, BHG nghe ra nên cũng thôi.

Cuộc rước Đức Mẹ ở xứ Dị Nậu – Giáo phận Hưng Hóa

–  “Con là Trưởng ban hành giáo xứ, cách đây khoảng hơn 1 tháng con quan tâm đến vụ việc người ta hành xử với Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt ở HN, con và nhiều người rất bức xúc, chúng con không đồng ý như vậy vì bất công với ngài. Cách đây khoảng hơn 1 tháng, con không nhớ ngày, con gặp cha Giang và trình bày quan điểm khi con đưa bản tin lên bảng tin giáo xứ, ngài không đồng ý và bảo: “Nếu ông đưa lên thì chưa dán xong tôi đã phải về nhà dòng rồi chứ chưa cần Đức Cha Chương đuổi”.

Ngày hôm đó, con và anh Tỵ, chủ tịch HĐGX in một bản nói về cuộc rước ở GX Dị Nậu vì xem đoạn video trên mạng và chúng con không đồng ý và rất bức xúc nên in và dán lên. Trong ngày lễ của Thánh Toma khoảng 10 giờ thì Cha Giang xé đi. Sau Thánh lễ chủ nhật, cha Giang công bố: Trang đó không phải là trang của Giáo hội, vì trang đó không phải của HĐGM nên không được dán, những tin đó là tin rác nên phải quét cho nó sạch. Con cũng bức xúc nhưng không dám nói gì, hôm sau con thông báo với cộng đoàn: Đây là thông tin trên mạng, nếu đúng, nhờ cha Giang giải thích, nếu sai, con xin lỗi Cha Giang và xin lỗi cộng đoàn. Con cũng hứa với cộng đoàn là anh em chúng con sẽ về tận Dị Nậu để tìm ra sự thật.

Hôm sau, con tên Hải, một anh nữa là anh Phúc, một anh nữa là anh Ngọc, cũng đều là Ban Hành giáo xứ về tận Bến Thôn khoảng 9-10 giờ đêm, rồi mời một số người ở Dị Nậu sang nữa thì dân ở đó cũng rất bức xúc và ủng hộ quan điểm trên mạng đã đưa và dân ở đó nói là đúng như thế.

Họ còn kể thêm một số chi tiết nữa như:

– Trước khi vào cuộc rước, đoàn kèn thổi bài: “như có bác hồ trong ngày vui đại thắng”.

– Hôm lễ Mình máu Thánh Chúa, cán bộ xã vào Giáo xứ quê Đức Cha chỗ Bến Thôn, đề nghị Ban Hành giáo treo thêm một lá cờ đỏ sao vàng trên đỉnh Tháp chuông nhà thờ. Giáo dân ở đó kịch liệt phản đối rằng nếu Ban Hành giáo treo lên thì họ sẽ bãi Ban Hành giáo, BHG nghe ra nên cũng thôi.

Chúng con về đến chủ nhật tiếp theo, trước khi vào lễ, trước khi cha Giang mặc áo con có vào gặp  Cha và nói “Con xin Cha cho chúng con thưa lại với cộng đoàn là chúng con đã về Dị Nậu và Bến Thôn tìm hiểu và đó là sự thật, cha cho con thông báo lại với cộng đoàn để cộng đoàn biết”. Cha Giang nói: “Cha cấm ông không được nói điều gì”.

Một điều con không ngờ tới là sau Thánh lễ, ngài nói: “Riêng trang Nữ Vương Công Lý, không phải là trang chính thức của Giáo hội, cũng không phải là tin của HĐGMVN. Bây giờ tin của Giáo hội chỉ tin được mỗi trang của HĐGMVN. Còn các trang khác không thể tin được, vì không có địa chỉ, trang này luôn gây rối, chia bè chia cánh và gây mất đoàn kết của Giáo hội, trang này là trang của ma quỷ, của Satan. Hôm đó cha nói là:Ai xem trang đó là mắc tội trọng và phải đi xưng tội”.

Trang Nữ Vương Công Lý những điều đó không có gì là sai. Giáo dân chúng con bây giờ rất bức xúc, chúng con mong nếu có phóng viên của Nữ Vương Công Lý tới giáo xứ An Thịnh, chúng con sẽ họp toàn bộ anh em trong Ban ngành giáo xứ, giáo họ tập trung để trả lời chính xác hơn nữa. Vì nhiều khi con cũng có theo dõi mạng thì có nơi người ta nghi ngờ không chính xác. Con xin nói với lòng thành là những tin đó, trang Nữ Vương Công Lý đưa tin không có gì sai.

Ông Nguyễn Văn Phúc, một người khác trong Ban Hành giáo Giáo xứ An Thịnh nói: “Anh Hải đã nói là anh sẽ nói lại, vì anh đã đi xem việc đó rất là chính xác, nhưng cha bảo anh Hải là không được nói. Sau khi anh Hải ra rao mấy đôi hôn phối ở nhà thờ thì cha Giang ra nói là: Nữ Vương Công Lý là của ma quỷ, chia rẽ và những người nào xem sẽ mắc tội. Có nghĩa là ngài dùng phép của các ngài để không ai được xem nữa, xem là sẽ mắc tội”.

Cụ Phaolo Nguyễn Văn Viết, 75 tuổi, giáo dân xứ An Thịnh xác nhận: “Cha Giang làm lễ ở Nhà thờ An Thịnh, con đi lễ có nghe nói là Nữ Vương Công Lý không được xem, xem là mắc tội trọng, đã xem là phải đi xưng tội. Con nghe được mấy câu bập bõm như vậy”.

(Mời quý vị độc giả nghe file âm thanh giáo dân và Ban hành giáo xứ An Thịnh nói về sự việc tại đây)
http://www.youtube.com/v/P4FMwtPA18c&hl=en_US&fs=1


Trong khi đó, linh mục Giuse Nguyễn Kim Cương OP không phủ nhận lời nói của mình, nhưng giải thích việc cấm giáo dân đọc và lưu trữ các bài viết bởi rằng: “Quý vị cứ thử nghĩ mà xem, một đứa trẻ đang trong thời kỳ bú sữa hay ăn cháo mà bắt nó phải ăn cơm, nuốt thịt thì bản thân nó sẽ ra sao?”

Email của linh mục Nguyễn Kim Cương OP

Email của linh mục Nguyễn Kim Cương OP

Chúng tôi đã gửi hồi đáp đến linh mục Cương và xin cho biết: Linh mục có nói như trong bài viết hay không thì đã không nhận được trả lời. Chúng tôi đã xác minh dữ kiện này, giáo dân và ngay cả Chủ tịch Hội Đồng giáo xứ cũng xác nhận điều linh mục Giuse Nguyễn Kim Cương OP nói là có sự thật, linh mục Cương không chỉ nói ở một Thánh lễ, một nhà thờ mà là nhiều nơi, nhiều Thánh lễ rằng ai cất giữ, tôi sẽ xử lý ngay kể cả linh mục. Chúng tôi đã kiểm chứng thông tin này và được xác nhận là đúng.

Vì vậy điều này chúng tôi không cần chứng minh nhiều.

Chúng tôi không tranh luận vấn đề xem giáo dân như một đứa trẻ đang bú cần cho nó uống sữa hay ăn thịt, nhưng chúng tôi nghĩ giáo dân cũng đã có nhận xét của họ và họ có nhận thức chứ không còn là những “đứa trẻ trong thời kỳ bú mẹ” như linh mục Cương đang nghĩ. Chuyện họ nhận thức tốt hay xấu, cứ đưa đúng sự thật cho họ và họ tự xác định cho mình. Thực tế thì giáo dân Yên Hợp đã trưởng thành nhiều hơn linh mục Cương nghĩ về họ.

Chúng tôi nghĩ rằng, chức trách và nhiệm vụ của linh mục là hướng dẫn đoàn chiên đi đúng đường lối của Thiên Chúa là “đường, là sự thật và là sự sống”. Tại sao các linh mục đã hướng giáo dân đi theo con đường của sự dối trá, sự chết?

Giáo dân cũng đã trưởng thành hơn linh mục tưởng, họ đã đi đến tận nơi, xem tận chỗ để xác minh vụ việc và khi đã xác định đúng sự thật thì các linh mục đã cấm họ không được nói sự thật lên vì: “Nếu ông đưa lên thì chưa dán xong tôi đã phải về nhà dòng rồi chứ chưa cần Đức Cha Chương đuổi”.

Như vậy, qua cách nói của linh mục Giang chúng ta hiểu thêm đường lối của Dòng Đaminh sẵn sàng “trị tội” các linh mục nếu dám nói lên sự thật vì “Chưa cần Đức Cha Chương đuổi” “đã phải về nhà dòng” thì ai có quyền này ngoài nhà dòng Đaminh? Hèn chi Linh mục Anre Đỗ Xuân Quế đã bị Cha Giám tỉnh “lấy làm phiền” khi ngài chưa đọc bài viết xem nội dung là gì.

Hay là chỉ vì được ở lại làm phó xứ, quản xứ ở Giáo phận Hưng Hóa mà các linh mục Dòng Đaminh đã chấp nhận che giấu sự thật và hướng dẫn giáo dân đi theo con đường của sự dối trá và việc kết án vô cớ người khác.

Tệ hơn nữa là họ đã lợi dụng chức sắc của mình để cướp đoạt quyền tự do thông tin, tự do báo chí của giáo dân, những con người vốn đã chịu nhiều đau thương, thiệt thòi với hàng nửa thế kỷ nằm dưới chính sách ngu dân của cộng sản bằng cách bịa ra những “giáo lý mới”.

Vậy lương tâm linh mục và đường hướng giáo lý của các linh mục này đang ở đâu? Họ lãnh đạo, giáo dục giáo dân theo đường hướng nào? Dòng Đaminh là dòng truyền giáo, với những tấm gương này họ định truyền đạo gì cho bà con nơi đây?

Đến đây thiết nghĩ quý vị bạn đọc có thể tự đánh giá cho mình được sự thật ở đâu, chúng tôi nghĩ chừng đó đã là đủ.

Điều cuối cùng muốn nói, là qua hai bức thư của hai linh mục Dòng Đaminh chúng tôi nhận được, thực sự chúng tôi không nghĩ mình đang được nghe những đấng đức cao vọng trọng nhả ngọc phun châu như thế này.

Bức thư của Linh mục Giang viết: “nếu bạn không có kinh phí đi lại thì cứ lên Giáo xứ, tôi sẽ chu cấp đầy đủ, để bạn tìm thấy: “Giáo lý mới của GP Hưng Hóa : Ai đọc Nữ Vương Công lý là mắc tội trọng?” như bạn đã nêu. Còn nếu bạn không lên hoặc không cử người lên tìm hiểu sự thật, thì tôi cũng biết bạn là loại người nào … ???” (Trích thư của Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang, OP)

Email của linh mục Nguyễn Văn Giang OP

Email của linh mục Nguyễn Văn Giang OP

Thưa linh mục Giang,

Chúng tôi không có điều kiện để đến xứ của ngài và nếu có, cũng đâu dám phiền đến Linh mục về tiền bạc, kinh phí, dù chúng tôi biết ngài có đủ hoặc thừa khả năng. Nếu ngài có điều kiện chu cấp đầy đủ, xin ngài hãy giúp cho những bà con đang đói khổ ngay trong giáo xứ ngài phụ trách hoặc bà con dân tộc ngay trong vùng ngài để họ bớt khó khăn. Còn chúng tôi là loại người nào ư, thì chính Linh mục đã kết án là ma quỷ và Satan đó thôi.

Còn bức thư của Linh mục Cương là một lá thư khá thân thiện, nhưng thân thiện đến mức chúng tôi khá ngạc nhiên về câu chữ linh mục đã dùng. Chúng tôi không dám đánh giá, vì có thể là thói quen, nhưng với tư cách một linh mục thì đấy là thói quen có hại.

Xin lỗi toàn thể độc giả vì xin trích nguyên văn một đoạn trong bức thư: “Cương ví dụ: sáng nay, có một vị chức sắc kể câu chuyện về một cuộc tranh cãi. Trong câu chuyện đó, có một người đã chửi tục “lồn mẹ mày”. Người nghe lại là kẻ không mấy ưa vị chức sắc kia, nên đã thâu băng, cắt xén và đưa cho một người lành thánh nghe vỏn vẹn chỉ có câu chửi tục. Người lành thánh nghe thấy vậy vô cùng ngỡ ngàng đến độ thất vọng về người chức sắc, vì quả thực đó đúng là giọng của người chức sắc rồi. Vậy theo quý vị làm như vậy đúng hay sai?(Trích thư của Linh mục Nguyễn Kim Cương, OP gửi Nữ Vương Công Lý)

Thưa quý vị độc giả

Câu chuyện này đã làm quý vị mất khá nhiều thời gian, tuy nhiên, đằng sau những sự việc  này là cả một cộng đoàn đang được các linh mục, Giám mục dẫn dắt, dạy dỗ. Chúng tôi hi vọng sẽ đem đến quý vị một phần sự thật ở đây để hiểu những nỗi đau của Giáo hội Công giáo Việt Nam mà qua đó cần phát huy tất cả sự sám hối, hiệp thông để xây dựng một Giáo hội tốt đẹp, không phải là cái “mả tô vôi”.

Nữ Vương Công Lý


Tại GP Hưng Hóa: Dòng Đaminh xử sự như thế nào với linh mục không trung thực?

Tháng Bảy 16, 2010

Thưa quý vị độc giả

Sau khi Nữ Vương Công Lý đăng bài viết: “Giáo lý mới của GP Hưng Hóa: Ai đọc Nữ Vương Công Lý là mắc tội trọng?” chúng tôi đã nhận được nhiều ý kiến. Đa số ý kiến đã tỏ sự ngạc nhiên về một vùng quê giáo dân bị ngăn cản quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin bằng chính các linh mục coi sóc mình là điều hết sức khó hiểu. Cũng có những ý kiến đề nghị kiểm tra lại các thông tin chúng tôi đã loan.

Chúng tôi đã xác minh các vấn đề này bằng những người thật, việc thật. Những người có trách vụ và có địa chỉ hẳn hoi đã khẳng định rằng những thông tin đó cũng như những thông tin chúng tôi đã đưa thời gian qua về Giáo phận Hưng Hóa là có cơ sở.

Chúng tôi cũng đã nhận được bài viết “Đọc Nữ Vương Công Lý là phạm tội trọng?” của Linh mục Anre Đỗ Xuân Quế nói lên suy nghĩ của mình, một bài viết tỏ sự hiểu biết, khiêm hạ thân ái và cách nhìn nhận sự việc bình tĩnh, hướng đến sự thật.

Sau đó, chúng tôi lại nhận được bài viết thứ 2 của Linh mục Anre Đỗ Xuân Quế bài viết: “Lại nói chuyện đọc Nữ Vương Công Lý” nội dung bài viết nói rõ những vấn đề đến với ngài sau khi Nữ Vương Công Lý đăng tải bài viết của ngài.

Việc ngài nhận được các phản hồi về bài viết không làm chúng tôi ngạc nhiên. Điều làm chúng tôi ngạc nhiên, là Cha Giám tỉnh Dòng Đaminh, một dòng tu lớn khi tiếp nhận thông tin về dòng tu mình phụ trách mà tỏ ra rất “hờ hững” như sau: “Cha lấy làm phiền vì có nhiều người gọi dây nói báo tin là tôi đã viết bài đó và kết án hai người anh em của tôi được nêu tên trong bài báo nói trên. Tôi hỏi cha đã đọc bài đó chưa. Cha nói la cha chưa đọc mà mới chỉ nghe phản ứng của người ta thôi”.

Chúng tôi không hiểu cách làm việc của Dòng Đaminh, nếu Cha giám tỉnh chưa đọc, chưa hiểu Linh mục Quế viết gì, chỉ thấy người ta gọi phản ứng vì bài viết “kết án hai người anh em” mà đã lấy làm phiền? Và cách giải quyết là gọi Linh mục Quế mà không kiểm tra xem thực tế?

Phải chăng, đã là linh mục Dòng Đaminh thì không được viết, không được nêu ra những điều chưa ổn mà Cha Giám tỉnh gọi là “kết án người anh em”?

Qua bài viết của linh mục Anre Đỗ Xuân Quế, chúng tôi biết được hai linh mục đã có nói chuyện với linh mục Anre Đỗ Xuân Quế và cho biết là “sự việc không phải như vậy”. Nghĩa là Nữ Vương Công Lý đã nói sai?

Còn hai linh mục thuộc dòng Đaminh là  Phêrô Nguyễn Văn Giang OP và Giuse Nguyễn Kim Cương OP thì đã phản ứng ra sao? Những câu nói trên có thật không hay Nữ Vương Công Lý đã bịa ra?

Mời quý vị đọc hơi dài dòng để chúng tôi nói rõ ràng hơn về vấn đề này.

Sau khi đăng tải bài viết, chúng tôi nhận được hai Email từ hai địa chỉ xưng là của hai linh mục Giang và Cương. Quả thật, nhận hai Email chúng tôi không nghĩ rằng đó là của hai linh mục, dù đã tự xưng ngay từ đầu.

Bức thư của Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP đã gửi đến để phân tích những điều vụn vặt như tôi không phải là chính xứ, tôi là phụ tá Cha Cương… nào là tôi tiếp công an vào sáng 4/7/2010 từ 8-9 giờ sáng chứ không phải là ngày 11/7/2010. Những chi tiết về thời gian tiếp công an và trách vụ này, có thể chúng tôi thông tin chưa chính xác, chúng tôi xin đính chính những chi tiết này:

. – Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang, OP không phải là quản xứ An Thịnh mà là linh mục Phó xứ cho linh mục Giuse Nguyễn Kim Cương, OP là chính xứ. Điều này chúng tôi đã đính chính trong bài viết “Đọc Nữ Vương Công Lý là phạm tội trọng”

– Linh mục Giang tiếp công an tên là Máy và một cán bộ phòng Nội vụ vào sáng 4/7/2010 chứ không phải sáng 11/7/2010. Thường lệ khi có công an đến, Ban hành giáo ở An Thịnh cùng tiếp, nhưng hôm đó Lm Giang đã tiếp một mình dù Ban hành giáo là ông Tự trực ban sáng hôm đó có mặt. Lý giải điều này, linh mục Giang cho là mới về nên không biết ai là dân, ai là công an(?)

Nhưng điều quan trọng nhất là Cha Giang đã chú ý bắt bẻ những điều đó để che lấp điều chính yếu là chối việc linh mục Giang đã nói tại nhà thờ An Thịnh trước cả ngàn giáo dân. Linh mục Giang nói rằng: “Chẳng lẽ là chỉ có mỗi Nữ Vương Công Lý nghe thấy câu nói trên của tôi, còn cả 1000 giáo dân hôm ấy bị điếc hết”.

Xin thưa là giáo dân đã không điếc, từ những người trẻ khỏe cho đến cụ già thất thập cổ lai hi đã nghe rất rõ lời cha Giang đã nói gì và đã làm gì và tại sao tạo cho họ nhiều bức xúc.

Linh mục Giang cần chi tiết chứng minh. Chúng tôi sẽ đáp ứng linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP với những nhân chứng sau. Ông Hải trưởng Ban Hành Giáo xứ An Thịnh và một số giáo dân kể lại câu chuyện như sau:

Trước khi vào cuộc rước, đoàn kèn thổi bài: “như có bác hồ trong ngày vui đại thắng”.

Hôm lễ Mình máu Thánh Chúa, cán bộ xã vào Giáo xứ quê Đức Cha chỗ Bến Thôn, đề nghị Ban Hành giáo treo thêm một lá cờ đỏ sao vàng trên đỉnh Tháp chuông nhà thờ. Giáo dân ở đó kịch liệt phản đối rằng nếu Ban Hành giáo treo lên thì họ sẽ bãi Ban Hành giáo, BHG nghe ra nên cũng thôi.

Cuộc rước Đức Mẹ ở xứ Dị Nậu – Giáo phận Hưng Hóa

–  “Con là Trưởng ban hành giáo xứ, cách đây khoảng hơn 1 tháng con quan tâm đến vụ việc người ta hành xử với Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt ở HN, con và nhiều người rất bức xúc, chúng con không đồng ý như vậy vì bất công với ngài. Cách đây khoảng hơn 1 tháng, con không nhớ ngày, con gặp cha Giang và trình bày quan điểm khi con đưa bản tin lên bảng tin giáo xứ, ngài không đồng ý và bảo: “Nếu ông đưa lên thì chưa dán xong tôi đã phải về nhà dòng rồi chứ chưa cần Đức Cha Chương đuổi”.

Ngày hôm đó, con và anh Tỵ, chủ tịch HĐGX in một bản nói về cuộc rước ở GX Dị Nậu vì xem đoạn video trên mạng và chúng con không đồng ý và rất bức xúc nên in và dán lên. Trong ngày lễ của Thánh Toma khoảng 10 giờ thì Cha Giang xé đi. Sau Thánh lễ chủ nhật, cha Giang công bố: Trang đó không phải là trang của Giáo hội, vì trang đó không phải của HĐGM nên không được dán, những tin đó là tin rác nên phải quét cho nó sạch. Con cũng bức xúc nhưng không dám nói gì, hôm sau con thông báo với cộng đoàn: Đây là thông tin trên mạng, nếu đúng, nhờ cha Giang giải thích, nếu sai, con xin lỗi Cha Giang và xin lỗi cộng đoàn. Con cũng hứa với cộng đoàn là anh em chúng con sẽ về tận Dị Nậu để tìm ra sự thật.

Hôm sau, con tên Hải, một anh nữa là anh Phúc, một anh nữa là anh Ngọc, cũng đều là Ban Hành giáo xứ về tận Bến Thôn khoảng 9-10 giờ đêm, rồi mời một số người ở Dị Nậu sang nữa thì dân ở đó cũng rất bức xúc và ủng hộ quan điểm trên mạng đã đưa và dân ở đó nói là đúng như thế.

Họ còn kể thêm một số chi tiết nữa như:

– Trước khi vào cuộc rước, đoàn kèn thổi bài: “như có bác hồ trong ngày vui đại thắng”.

– Hôm lễ Mình máu Thánh Chúa, cán bộ xã vào Giáo xứ quê Đức Cha chỗ Bến Thôn, đề nghị Ban Hành giáo treo thêm một lá cờ đỏ sao vàng trên đỉnh Tháp chuông nhà thờ. Giáo dân ở đó kịch liệt phản đối rằng nếu Ban Hành giáo treo lên thì họ sẽ bãi Ban Hành giáo, BHG nghe ra nên cũng thôi.

Chúng con về đến chủ nhật tiếp theo, trước khi vào lễ, trước khi cha Giang mặc áo con có vào gặp  Cha và nói “Con xin Cha cho chúng con thưa lại với cộng đoàn là chúng con đã về Dị Nậu và Bến Thôn tìm hiểu và đó là sự thật, cha cho con thông báo lại với cộng đoàn để cộng đoàn biết”. Cha Giang nói: “Cha cấm ông không được nói điều gì”.

Một điều con không ngờ tới là sau Thánh lễ, ngài nói: “Riêng trang Nữ Vương Công Lý, không phải là trang chính thức của Giáo hội, cũng không phải là tin của HĐGMVN. Bây giờ tin của Giáo hội chỉ tin được mỗi trang của HĐGMVN. Còn các trang khác không thể tin được, vì không có địa chỉ, trang này luôn gây rối, chia bè chia cánh và gây mất đoàn kết của Giáo hội, trang này là trang của ma quỷ, của Satan. Hôm đó cha nói là:Ai xem trang đó là mắc tội trọng và phải đi xưng tội”.

Trang Nữ Vương Công Lý những điều đó không có gì là sai. Giáo dân chúng con bây giờ rất bức xúc, chúng con mong nếu có phóng viên của Nữ Vương Công Lý tới giáo xứ An Thịnh, chúng con sẽ họp toàn bộ anh em trong Ban ngành giáo xứ, giáo họ tập trung để trả lời chính xác hơn nữa. Vì nhiều khi con cũng có theo dõi mạng thì có nơi người ta nghi ngờ không chính xác. Con xin nói với lòng thành là những tin đó, trang Nữ Vương Công Lý đưa tin không có gì sai.

Ông Nguyễn Văn Phúc, một người khác trong Ban Hành giáo Giáo xứ An Thịnh nói: “Anh Hải đã nói là anh sẽ nói lại, vì anh đã đi xem việc đó rất là chính xác, nhưng cha bảo anh Hải là không được nói. Sau khi anh Hải ra rao mấy đôi hôn phối ở nhà thờ thì cha Giang ra nói là: Nữ Vương Công Lý là của ma quỷ, chia rẽ và những người nào xem sẽ mắc tội. Có nghĩa là ngài dùng phép của các ngài để không ai được xem nữa, xem là sẽ mắc tội”.

Cụ Phaolo Nguyễn Văn Viết, 75 tuổi, giáo dân xứ An Thịnh xác nhận: “Cha Giang làm lễ ở Nhà thờ An Thịnh, con đi lễ có nghe nói là Nữ Vương Công Lý không được xem, xem là mắc tội trọng, đã xem là phải đi xưng tội. Con nghe được mấy câu bập bõm như vậy”.

(Mời quý vị độc giả nghe file âm thanh giáo dân và Ban hành giáo xứ An Thịnh nói về sự việc tại đây)
http://www.youtube.com/v/P4FMwtPA18c&hl=en_US&fs=1


Trong khi đó, linh mục Giuse Nguyễn Kim Cương OP không phủ nhận lời nói của mình, nhưng giải thích việc cấm giáo dân đọc và lưu trữ các bài viết bởi rằng: “Quý vị cứ thử nghĩ mà xem, một đứa trẻ đang trong thời kỳ bú sữa hay ăn cháo mà bắt nó phải ăn cơm, nuốt thịt thì bản thân nó sẽ ra sao?”

Email của linh mục Nguyễn Kim Cương OP

Email của linh mục Nguyễn Kim Cương OP

Chúng tôi đã gửi hồi đáp đến linh mục Cương và xin cho biết: Linh mục có nói như trong bài viết hay không thì đã không nhận được trả lời. Chúng tôi đã xác minh dữ kiện này, giáo dân và ngay cả Chủ tịch Hội Đồng giáo xứ cũng xác nhận điều linh mục Giuse Nguyễn Kim Cương OP nói là có sự thật, linh mục Cương không chỉ nói ở một Thánh lễ, một nhà thờ mà là nhiều nơi, nhiều Thánh lễ rằng ai cất giữ, tôi sẽ xử lý ngay kể cả linh mục. Chúng tôi đã kiểm chứng thông tin này và được xác nhận là đúng.

Vì vậy điều này chúng tôi không cần chứng minh nhiều.

Chúng tôi không tranh luận vấn đề xem giáo dân như một đứa trẻ đang bú cần cho nó uống sữa hay ăn thịt, nhưng chúng tôi nghĩ giáo dân cũng đã có nhận xét của họ và họ có nhận thức chứ không còn là những “đứa trẻ trong thời kỳ bú mẹ” như linh mục Cương đang nghĩ. Chuyện họ nhận thức tốt hay xấu, cứ đưa đúng sự thật cho họ và họ tự xác định cho mình. Thực tế thì giáo dân Yên Hợp đã trưởng thành nhiều hơn linh mục Cương nghĩ về họ.

Chúng tôi nghĩ rằng, chức trách và nhiệm vụ của linh mục là hướng dẫn đoàn chiên đi đúng đường lối của Thiên Chúa là “đường, là sự thật và là sự sống”. Tại sao các linh mục đã hướng giáo dân đi theo con đường của sự dối trá, sự chết?

Giáo dân cũng đã trưởng thành hơn linh mục tưởng, họ đã đi đến tận nơi, xem tận chỗ để xác minh vụ việc và khi đã xác định đúng sự thật thì các linh mục đã cấm họ không được nói sự thật lên vì: “Nếu ông đưa lên thì chưa dán xong tôi đã phải về nhà dòng rồi chứ chưa cần Đức Cha Chương đuổi”.

Như vậy, qua cách nói của linh mục Giang chúng ta hiểu thêm đường lối của Dòng Đaminh sẵn sàng “trị tội” các linh mục nếu dám nói lên sự thật vì “Chưa cần Đức Cha Chương đuổi” “đã phải về nhà dòng” thì ai có quyền này ngoài nhà dòng Đaminh? Hèn chi Linh mục Anre Đỗ Xuân Quế đã bị Cha Giám tỉnh “lấy làm phiền” khi ngài chưa đọc bài viết xem nội dung là gì.

Hay là chỉ vì được ở lại làm phó xứ, quản xứ ở Giáo phận Hưng Hóa mà các linh mục Dòng Đaminh đã chấp nhận che giấu sự thật và hướng dẫn giáo dân đi theo con đường của sự dối trá và việc kết án vô cớ người khác.

Tệ hơn nữa là họ đã lợi dụng chức sắc của mình để cướp đoạt quyền tự do thông tin, tự do báo chí của giáo dân, những con người vốn đã chịu nhiều đau thương, thiệt thòi với hàng nửa thế kỷ nằm dưới chính sách ngu dân của cộng sản bằng cách bịa ra những “giáo lý mới”.

Vậy lương tâm linh mục và đường hướng giáo lý của các linh mục này đang ở đâu? Họ lãnh đạo, giáo dục giáo dân theo đường hướng nào? Dòng Đaminh là dòng truyền giáo, với những tấm gương này họ định truyền đạo gì cho bà con nơi đây?

Đến đây thiết nghĩ quý vị bạn đọc có thể tự đánh giá cho mình được sự thật ở đâu, chúng tôi nghĩ chừng đó đã là đủ.

Điều cuối cùng muốn nói, là qua hai bức thư của hai linh mục Dòng Đaminh chúng tôi nhận được, thực sự chúng tôi không nghĩ mình đang được nghe những đấng đức cao vọng trọng nhả ngọc phun châu như thế này.

Bức thư của Linh mục Giang viết: “nếu bạn không có kinh phí đi lại thì cứ lên Giáo xứ, tôi sẽ chu cấp đầy đủ, để bạn tìm thấy: “Giáo lý mới của GP Hưng Hóa : Ai đọc Nữ Vương Công lý là mắc tội trọng?” như bạn đã nêu. Còn nếu bạn không lên hoặc không cử người lên tìm hiểu sự thật, thì tôi cũng biết bạn là loại người nào … ???” (Trích thư của Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang, OP)

Email của linh mục Nguyễn Văn Giang OP

Email của linh mục Nguyễn Văn Giang OP

Thưa linh mục Giang,

Chúng tôi không có điều kiện để đến xứ của ngài và nếu có, cũng đâu dám phiền đến Linh mục về tiền bạc, kinh phí, dù chúng tôi biết ngài có đủ hoặc thừa khả năng. Nếu ngài có điều kiện chu cấp đầy đủ, xin ngài hãy giúp cho những bà con đang đói khổ ngay trong giáo xứ ngài phụ trách hoặc bà con dân tộc ngay trong vùng ngài để họ bớt khó khăn. Còn chúng tôi là loại người nào ư, thì chính Linh mục đã kết án là ma quỷ và Satan đó thôi.

Còn bức thư của Linh mục Cương là một lá thư khá thân thiện, nhưng thân thiện đến mức chúng tôi khá ngạc nhiên về câu chữ linh mục đã dùng. Chúng tôi không dám đánh giá, vì có thể là thói quen, nhưng với tư cách một linh mục thì đấy là thói quen có hại.

Xin lỗi toàn thể độc giả vì xin trích nguyên văn một đoạn trong bức thư: “Cương ví dụ: sáng nay, có một vị chức sắc kể câu chuyện về một cuộc tranh cãi. Trong câu chuyện đó, có một người đã chửi tục “lồn mẹ mày”. Người nghe lại là kẻ không mấy ưa vị chức sắc kia, nên đã thâu băng, cắt xén và đưa cho một người lành thánh nghe vỏn vẹn chỉ có câu chửi tục. Người lành thánh nghe thấy vậy vô cùng ngỡ ngàng đến độ thất vọng về người chức sắc, vì quả thực đó đúng là giọng của người chức sắc rồi. Vậy theo quý vị làm như vậy đúng hay sai?(Trích thư của Linh mục Nguyễn Kim Cương, OP gửi Nữ Vương Công Lý)

Thưa quý vị độc giả

Câu chuyện này đã làm quý vị mất khá nhiều thời gian, tuy nhiên, đằng sau những sự việc  này là cả một cộng đoàn đang được các linh mục, Giám mục dẫn dắt, dạy dỗ. Chúng tôi hi vọng sẽ đem đến quý vị một phần sự thật ở đây để hiểu những nỗi đau của Giáo hội Công giáo Việt Nam mà qua đó cần phát huy tất cả sự sám hối, hiệp thông để xây dựng một Giáo hội tốt đẹp, không phải là cái “mả tô vôi”.

Nữ Vương Công Lý


Lại nói chuyện đọc Nữ Vương Công Lý

Tháng Bảy 16, 2010

Sáng hôm nay (16.7.2010) tôi có gửi cho Nữ Vương Công lý một bài đề là Đọc Nữ Vương Công lý là phạm tội trọng? Đến chiều, mở mạng đã thấy đăng bài này rồi. Một lúc sau tôi được một cú điện thoại của cha Giám tỉnh nói là muốn gặp tôi. Cha lấy làm phiền vì có nhiều người gọi dây nói báo tin là tôi đã viết bài đó và kết án hai người anh em của tôi được nêu tên trong bài báo nói trên. Tôi hỏi cha đã đọc bài đó chưa. Cha nói la cha chưa đọc mà mới chỉ nghe phản ứng của người ta thôi.

Thực ra trong bài báo tôi có nói đến sự ngỡ ngàng và xấu hổ của tôi với nhưng chữ nếu như, chẳng lẽ, không biết có phải thật như thế không. Nhưng có lẽ người đọc chỉ đọc phớt qua chứ không đọc kỹ những chữ đó. Nay cha Giám tỉnh và chính hai cha liên hệ đã cho tôi biết sự việc không phải là như vậy. Hai cha không hề nói những lời đó. Vì thế, tôi xin viết những dòng này dể nhận là tôi đã sơ sót, khi chưa hỏi kỹ bên bị gán ghép cho những lời đó mà đã vội viết.

Vậy tôi xin nói lại là sau khi đã trực tiếp nói chuyện bằng điện thoại với hai cha liên hệ là sự việc không phải như vậy. Tôi xin rút lại bài báo đó, và nhận là mình đã hơi vội vàng cùng với lời xin lỗi.

L.m. An-rê Đỗ xuân Quế o.p.