Cồn Dầu ký sự – Kỳ IV – Cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm

Tháng Tám 23, 2010

Phàm là con người, không ai tránh khỏi cái chết. Mỗi người có một cái chết khác nhau, người chết do già cả, kẻ do bệnh tật, người do tai nạn, chiến tranh hoặc thiên tai…

Có những cái chết dai dẳng và đau đớn, người nằm đó không thể chết được, với những người hiền lành, đó là sự thương tâm, với những người đã gây nhiều tội ác với đồng loại, người đời thường lấy đó để răn đe con cháu mình biết sống đúng lương tâm và tình nghĩa, với những người sống vô cảm với mọi người, người đời thường lãng quên họ.

Cũng có những cái chết nhẹ tênh và nhanh chóng, nhiều khi chỉ vì một viên công an thèm khát bạo lực như cái chết của thanh niên Nguyễn Văn Khương ở Bắc Giang sau khi vào đồn công an Tân Yên chừng tiếng đồng hồ. Nhiều khi lại là cái chết không bí hiểm nhưng đầy sự khuất tất như những thanh niên đã chết tại Đồn Công an Quận Hai Bà Trưng, quận Hà Đông, Hà Nội mới đây và rất nhiều cái chết tương tự. Đến mức mà người ta tự hỏi và không thể hiểu nổi tại sao vì những lý do lãng nhách, nhân dân thường thích đến đồn công an, nhà tạm giữ để “tự vẫn” nhan nhản trên báo chí nhà nước?.

Cái chết man rợ nhất vẫn là cái chết do con người mang đến một cách mất nhân tính và vô pháp luật. Anh Toma Nguyễn Thành Năm có một cái chết như vậy. Anh bị trói, bị đánh đập cả đêm sau những ngày hoảng loạn vì những trận đòn trước đó trong đám tang bà Maria Đặng Thị Tân. Và chỉ về đến nhà mình một buổi sáng thì trưa ngày 3/7/2010 anh đã từ giã cõi đời ở tuổi 44 để lại người vợ trẻ và đoàn con bé bỏng.

Cũng là những cái chết, nhưng để đỡ oan tủi cho người chết, an ủi người còn sống, nhiều nghi thức tang lễ trang trọng được cử hành, nguyên nhân cái chết được làm rõ ràng. Nhưng có những cái chết mà người thân thích cũng không dám mở lời, không dám hé răng đành phải nuốt tủi nhục vào trong với sự đau đớn khôn cùng. Anh Toma Nguyễn Thành Năm đã có cái chết như vậy.

Câu chuyện của người góa phụ

Chúng tôi đến nhà chị Đoàn Thị Hồng Anh, tại Cồn Dầu để gặp một góa phụ trẻ, mẹ của mấy đứa con nhỏ. Sau nén hương thắp cho người quá cố trong căn nhà nhỏ bên đường làng Cồn Dầu, chúng tôi ngồi nói chuyện trong buổi chiều tà.

Những xúc động ban đầu, những giọt nước mắt và uất nghẹn khi tiếp xúc với những người lạ lần đầu tiên tới đây chị vẫn cố giấu. Đến khi chúng tôi giới thiệu với chị rõ ràng rằng chúng tôi cũng là những giáo dân, nghe tin và tìm đến đây để biết sự thực thì chị mới cho chúng tôi biết về cái chết của anh.

Ngồi bệt giữa gian nhà trống trơn bên di ảnh của anh, chị Đoàn Thị Hồng Anh kể lại:

Chồng tôi vốn sống trong một gia đình mọi người khỏe mạnh, không bệnh tật. Kể từ khi xây dựng gia đình đến nay, anh không hề có bệnh tật gì. Anh là một thanh niên khỏe mạnh trong đội trợ tang của Giáo xứ Cồn Dầu.

Ngày 4/5/2010 anh cùng đội trợ tang của Giáo xứ và bà con giáo dân Cồn Dầu tham dự lễ an táng của Bà Đặng Thị Tân. Trước khi chết, bà Tân muốn được gửi nắm xương tàn bên cạnh người chồng thân yêu của mình trong nghĩa trang của Giáo xứ vốn đã có từ cả trăm năm nay.

Rạng sáng, cả đám tang bị tấn công tới tấp, anh là người đi trước trong đội trợ tang nên bị đánh nhiều nhất. Chứng kiến cảnh đàn áp đánh đập man rợ và bắt đi cả trăm người, sau đó một số người được tha về nhưng bị gọi lên đồn liên tục. Lên thì bị đánh họ nói “không có tội đánh cho có tội, có tội đánh cho chừa”.

Sau mấy lần bị gọi lên đồn như thế, anh Năm có biểu hiện sợ hãi. Đến lần thứ năm thì anh không dám lên nữa và anh trốn. Tâm trạng anh hoảng loạn và sợ hãi, chỉ cần nghe tiếng người anh đã thấy sợ và lẩn trốn.

Chiều tối ngày 2/7/2010, anh trốn xuống xóm dưới, đến đêm, chị xuống đi tìm anh, thì anh đang bị một dân phòng tên là Đề trói giật cánh khuỷu anh và bắt quỳ dưới ruộng nước.

Nhìn thấy cảnh ấy, chị khóc và hỏi: “Anh Đề, anh với anh Nam em không có một vấn đề gì, cũng là người quen biết sao anh trói ảnh như thế?”. Ông ta trả lời: “Người ta báo ăn trộm, nên tôi trói anh ấy lại, khi nào công an xuống tôi mới thả anh ra”.

Khi công an xuống, em dìu anh ấy đi mấy bước nhưng anh đi không nổi. Công an nói “Đấu tranh dồn dập” nhưng em cũng không nói chi hết. Đến khi công an hỏi “ảnh tên chi” em khai là “Nguyễn Thành Năm” anh hỏi là “Chị là cái chi” “Tôi là vợ ảnh”, nhưng mà họ hỏi “tên chi” “là Đoàn Thị Hồng Anh”.

Công an vô hết trong nhà một chặp mới ra lại đưa một anh dân phòng dìu một bên và em một bên dìu đưa anh vô nhà. Khi đó em khóc với anh Nam là anh đi trốn chi cho người ta trói ri. Họ nói là thôi chị dẫn anh đi về tắm rửa.

Khi nhờ chở về nhà họ không chở, khi đưa anh về đến nhà thì máu lỗ tai đổ ra. Em khóc kêu là “anh đi chi tội rứa” thì anh bảo “nó lấy cái cây nó đánh lủng qua”.

Khi về đến nhà đã 1-2 giờ sáng, tắm rửa cho anh xong, anh nằm thì chỉ để một ngón tay lên trán. Trên cổ tay bị còng chảy máu, cả lưng đổ máu và ngực trầy xước hết.

Đến sáng, anh gọi hai mẹ con và bảo “Thôi, chắc quãng đời của tôi chỉ đến đây thôi, cố gắng ở lại nuôi mấy đứa con, còn tôi thì muốn thiêu thì thiêu, còn nếu muốn lấp đâu thì lấp”. Em nghĩ anh nói thế thôi nên đi vào nhà nói chuyện với mẹ chồng.

Đến khoảng 8 giờ em đi tìm đôi dép cho anh, anh bảo là “họ lấy hồi khuya rồi”, rồi đưa vào nhà mẹ em nằm.

Đến khoảng 11 giờ, em khuyên anh là “thôi, giờ đi bệnh viện” anh nói “Tiền bạc đâu mà đưa tôi đi bệnh viện”.

Anh chỉ nói thế thôi, và một giờ chiều thì anh tắt thở, để lại một người vợ góa và mấy đứa con nhỏ cùng với nỗi oan dậy đất, làm xao động lòng người.

Sau khi anh chết, công an về rất nhiều và liên tục có mặt, họ bảo là nếu muốn sẽ đề nghị mổ tử thi.

Nhưng, cả làng xóm hoảng loạn sau cái chết của anh. Chứng kiến những gì đã xảy ra, gia đình chúng tôi biết là có mổ tử thi thì cũng là người nhà nước, chúng tôi không tin tưởng là có mổ tử thi thì mọi việc sẽ được làm sáng tỏ. Trong khi anh đã chết oan khuất như thế cả làng ai cũng biết, công an cũng biết nhưng những người đánh anh không hề hấn gì. Nếu mổ tử thi thì chỉ làm cho anh thêm đau đớn mà thôi.

Vì vậy gia đình chúng tôi không yêu cầu mổ tử thi.

Khi gia đình chúng tôi không yêu cầu mổ tử thì, thì họ đề nghị là “Nếu không mổ tử thi, thì phải nói là ảnh bị đột quỵ”. Và chúng tôi phải chấp nhận nói là ảnh bị đột quỵ để được giữ xác anh nguyên vẹn khi về với đất. Đám tang của anh được sự quan tâm đặc biệt, không phải của bà con chòm xóm, mà chỉ là những người lạ mặt mà có họ, bà con chòm xóm không dán công khai đến thắp những nén hương cho người đã chết.

Sau những ngày đám tang của anh, tôi bị gọi nhiều lần lên huyện, nhưng tôi luôn bị đau đầu và con nhỏ nhà tôi nó phản ứng là bố đã bị chết như vậy, nếu cố tình gọi mẹ lên mà đổ xuống đó thì ai lo cho một đàn con. Họ kêu tôi lên để viết tường trình, nhưng tôi chưa lên và chưa viết.

Cho đến bây giờ, người giáo dân Cồn Dầu sống trong sợ hãi, nhiều người muốn đến thắp cho người quá cố một nén hương nhưng cũng không dám đến.

Nghe những lời kể của chính góa phụ này, chúng tôi hiểu rằng trong thời đại thông tin, vẫn có những vùng không phủ sóng văn minh và hiện đại. Vì phương tiện kỹ thuật hay bởi tại lòng người?

Cái chết của anh cũng đơn giản gần như cái chết của chàng thanh niên Nguyễn Văn Khương ở Bắc Giang, nhưng Nguyễn Văn Khương đã có cả thành phố xuống đường đòi công lý cho anh, và kẻ thủ ác đã phải bị chỉ mặt. Còn anh, anh vẫn im lìm nơi nghĩa địa xa lạ và cô đơn với nỗi oan của mình.

Anh Toma Nguyễn Thành Năm đã chết, nhưng sáu người dân Cồn Dầu còn lại vẫn đang trong cảnh ngục tù và đối diện với những bản án mới. Lẽ nào để nỗi oan chồng lên nỗi oan?

Tạm kết

Anh Toma Nguyễn Thành Năm đã chết, đến hôm nay, anh đã về nơi chín suối được 49 ngày. Nỗi đau của anh còn đè nặng lên suốt cuộc đời người mẹ già, góa phụ và mấy đứa con thơ. Nỗi oan khuất của anh còn đè nặng lên tất cả những người có lương tri.

Những người còn sống có thể yên chăng, khi những cái chết oan khiên kia không được chú ý đến trong một xã hội luôn nêu cao nhan nhản các khẩu hiệu “Sống, làm việc theo hiến pháp và pháp luật” trong một nhà nước luôn mệnh danh là “Nhà nước pháp quyền”, trong một thành phố mà đi đâu cũng thấy đầy rẫy những lời kêu gọi “Học tập đạo đức Hồ Chí Minh”?

Có thể cái chết của anh, dù được ngụy trang dưới hai từ lạnh lùng và dối trá “Đột quỵ” rồi cũng sẽ qua đi như muôn ngàn cái chết khác được ngụy trang bằng những ngôn từ khác.

Nhưng, chắc chắn rằng, những con người biết sự thật này sẽ ám ảnh dai dẳng cho đến tận cuối đời khi đối diện với lương tâm mình câu hỏi: “Vì sao anh phải chết”? Và “vì sao tôi có thể vô cảm trước nỗi oan của anh”?.

Mời các bạn xem đoạn video câu chuyện kể lại cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm:

http://www.youtube.com/v/Uw-HpvSiZ-o?fs=1&hl=en_US


Hà Nội 22/8/2010

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn: Blog  jbnguyenhuuvinh.wordpress.com

Advertisements

Cồn Dầu ký sự: – Kỳ III: Thực tế với giáo dân Cồn Dầu

Tháng Tám 17, 2010

Kỳ III: Thực tế với giáo dân Cồn Dầu

Chia tay với Đức Cha Giuse Châu Ngọc Tri thì cũng đã hơi muộn, chúng tôi cảm ơn ngài về lòng mến khách và thái độ cởi mở đối với chúng tôi. Ra khỏi Tòa Giám mục Đà Nẵng thì trời đã khá trưa, chuyến tàu chúng tôi dự định về Hà Nội cũng đã sắp đến giờ khởi hành.

Nhưng theo như Đức Cha nói thì Cồn Dầu cũng ở gần đây, không xa Tòa Giám mục là mấy và nên đến đó thì biết thực tế.

Thôi, đã muốn xem bụt thì phải đi đến chùa, vậy anh em chúng tôi quyết định lùi lại chuyến trở về, vào quán kiếm chút gì ăn tạm rồi bắt taxi về Cồn Dầu.

Cồn Dầu, rất gần mà rất xa

Chuyến xe đưa chúng tôi qua một đoạn đường không xa đến cây cầu Cẩm Lệ, cây cầu khá mới, lượng người đi qua lại thưa thớt. Bên này sông, hình thành phố xá, bên kia sông là những bãi đất đầy cỏ mọc ngút ngàn. Tạm biệt anh tài xế taxi, chúng tôi đi bộ một đoạn trên đường Nam Cầu Cẩm Lệ, đoạn phố mới hình thành, hai bên là những căn nhà đang xây dở, những khu công xưởng bao quanh bởi hàng rào như bao dự án đã và đang được tiến hành nhằm chiếm đất là chủ yếu đang mọc lên khắp nơi trên đất nước này. Số tiền đầu tư chưa nhiều và hoạt động ở đây chưa có gì là tấp nập.

Cầu Cẩm Lệ - Đà Nẵng

Chúng tôi đi lại trên con phố mới lập này, nhìn thấy những làng mạc xa xa vẫn chìm trong màu u thẫm của cơm mưa chiều sắp đến. Những chiếc ô tô tải chạy vun vút trên đường kéo theo những tiếng ré lên của khách bộ hành khi nước bẩn bắn vào người. Những quán nhậu bên đường đã bắt đầu thấy đông đúc.

Chúng tôi vừa đi, vừa ngắm và hỏi đường, nhiều ánh mắt nghi ngại nhìn chúng tôi khi thấy chúng tôi lếch thếch đi bộ lại hỏi đường về Cồn Dầu, họ chỉ  trả lời sơ sài là đi trở lại đến gần Cầu thì hỏi thăm.

Loanh quanh một lúc, trời đổ mưa nhẹ, gặp mấy người đi xe máy đang đứng mặc áo mưa, chúng tôi đến hỏi đường. Mấy người nhìn nhau có vẻ rất cảnh giác, sau khi chúng tôi nói rõ rằng: “Chúng tôi là giáo dân ở Hà Nội, nghe thông tin về Cồn Dầu, muốn đến để tìm hiểu thực hư” thì mấy người mới bày tỏ rằng “chúng tôi cũng là người Cồn Dầu đây, chúng tôi có thể cho các anh quá giang về Cồn Dầu, nhưng khi đi ra chúng tôi không chở các anh được”.

Vui mừng, chúng tôi lên xe của họ.

Thì ra, con đường về Cồn Dầu đâu có xa xôi gì lắm, qua cầu Cẩm Lệ rẽ trái ngay đầu dốc là con đường bê tông nhỏ, đi giữa những đám cỏ mọc tốt bời bời là lối về Cồn Dầu. Con đường dẫn chúng tôi và Cồn Dầu không xa, chỉ mấy cây số nhưng vắng bóng người qua lại.

Vâng, con đường vào Cồn Dầu không xa, nhưng khi đi trên con đường đó với các giáo dân, nhìn cái lạnh tanh của một con đường nối các làng mạc với nhau vào giờ chiều, những giáo dân chở chúng tôi đi mắt nhìn trước, nhìn sau nhớn nhác… chúng tôi mới hiểu: Đường về Cồn Dầu thật gần, nhưng cũng thật xa.

Những điều trông thấy

Dọc đường, các giáo dân kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện mà người giỏi tưởng tượng cũng khó hình dung được nó đã xảy ra ở đây, ở trong một “nhà nước pháp quyền Xã hội chủ nghĩa”.

Bên đường, một tấm bảng vẽ bản đồ “Khu Đô thị sinh thái ven sông Hòa Xuân” Chủ đầu tư là “Công ty Cổ phần Đầu tư Mặt Trời”.

“Khu Đô thị sinh thái ven sông Hòa Xuân” của “Công ty Cổ phần Đầu tư Mặt Trời”

Chúng tôi hỏi một người dân: “Có phải Công ty này là công ty đầu tư cả vùng Cồn Dầu hay không? Họ trả lời: “Nào chúng tôi có biết là ai, chỉ biết là nhà nước đuổi chúng tôi đi để lấy đất làm khu sinh thái và họ ép chúng tôi bằng mọi cách”.

Tôi thấy lạ, một Công ty Cổ phần, dù là Công ty mang tên Mặt Trời hay công ty mang tên Vũ Trụ đi nữa, cũng chỉ là một nhóm những người có tiền có của lập nên góp cổ phần trong đó – Nghĩa là chỉ một số “nhà tư bản” mà thôi, nó không đại diện cho nhà nước, nó cũng chẳng đại diện cho nhân dân hoặc “giai cấp công nhân tiên tiến” nào.

Vậy mà những người có tiền này, muốn đuổi bằng được cả làng, cả xã, cả thôn xóm từ ngàn đời nay đi, lấy chỗ của họ để thỏa mãn nhu cầu ăn chơi của những kẻ có tiền, nhằm kinh doanh kiếm lợi thì chỉ cần chi tiền ra là được sao?

Hơn thế nữa, chỉ cần đuổi dân đi khỏi khu đất đai, tài sản, mồ mả cha ông họ mà phải dùng đến cả bạo lực, công an… – những lực lượng mà chính những người dân Cồn Dầu một nắng hai sương đang vất vả làm lụng để nuôi –  để trấn áp họ?

Những cuộc đấu tố địa chủ, cải cáh ruộng đất, hàng vạn người chết để "người cày có ruộng"

Rồi chính sách "Người cày có ruộng" những ngày đảng CS còn non trẻ

Tại sao những câu nói, những lý thuyết đó không đưa về đây áp dụng cho nhân dân Cồn Dầu lại để một nhóm người đang mưu đồ tập trung tư bản, tư liệu sản xuất, đất đai vào tay mình bằng máu của người dân?

Đành rằng, xã hội phải thay đổi, phải xây dựng mới… Nhưng nhà nước công nhận quyền của người dân, trừ các công trình thuộc an ninh, quốc phòng… thì người dân phải chấp nhận. Đằng này giao đất, giao tài sản của mình vào tay một nhóm người mà nhóm người đó lại dùng bàn tay nhà nước với vũ khí, bạo lực… để trấn áp, buộc họ tay không bất lực phải giao, thì có khác gì lũ cướp?

Lẽ thường tình và luật pháp quy định chuyện bán mua, đổi chác cũng phải sòng phẳng, thuận mua vừa bán hai bên. Làm gì có chuyện công bằng, công lý khi một bên gí quyết định và dùi cui, súng đạn bắt bên kia phải móc túi nộp hết tài sản của mình?

Miên man với những suy nghĩ chưa dứt, thì con đường dẫn chúng tôi vào đến Cồn Dầu.

Con đường vào làng dẫn thẳng vào sân nhà thờ, ngôi nhà thờ khá đẹp, vẫn còn khẩu hiệu và cờ quạt chào mừng quý cha, quý khách đến Cồn Dầu tham dự Đại lễ kỷ niệm 80 năm thành lập giáo xứ ngày hôm qua.

Nhà thờ Cồn Dầu vừa kỷ niệm 80 năm thành lập Giáo xứ 1 ngày trước đó

Một nhóm người trong sân nhà thờ đang dọn dẹp, hàng cờ vàng trắng và các hình ảnh giáo xứ theo quá trình lịch sử phát triển treo hai bên lối vào.

Nhìn những hình ảnh đó, chúng tôi biết đang đứng trên vùng đất có chiều dày về truyền thống gieo vãi hạt giống Tin mừng và sự phát triển của những hạt giống đó cả hơn trăm năm qua.

Những câu chuyện được nghe, những hình ảnh được chứng kiến

Con đường trong làng Cồn Dầu vắng lặng đến bất ngờ, những người ra đường không nhiều, bóng dáng trẻ con không thấy mấy.

Chúng tôi đi dọc con đường trong làng, những ánh mắt nhìn chúng tôi từ sau bờ rào với cái nhìn nghi ngại, cảnh giác.  Họ rất ít khi hưởng ứng khi chúng tôi bắt chuyện. Điều đó ban đầu làm chúng tôi ngạc nhiên.

Đường làng Cồn Dầu vắng lặng bất thường

Nhưng rồi sự ngạc nhiên nhanh chóng qua đi, khi một số giáo dân biết chúng tôi từ xa tới, là những giáo dân đồng đạo của mình đến tìm hiểu tình hình Cồn Dầu. Họ lấm lét nhìn trước nhìn sau và trả lời những câu hỏi của chúng tôi đặt ra cũng như kể lại những gì đã xảy ra với họ.

Nghe những câu chuyện đó, chúng tôi thấy xót xa, ngậm ngùi cho một vùng đất, một cộng đồng dân cư chỉ cách trung tâm Thành phố trực thuộc Trung ương chừng dăm bảy cây số, một giáo xứ chỉ cách Tòa Giám mục cũng chừng đó quãng đường và tại đó đang có một linh mục hiện diện.

Người dân kể lại:

Các anh không biết đấy thôi, ở đây dân chúng tôi biết đoàn kết và chống lại sự bất công này. Đất đai, mồ mả và tài sản mồ hôi nước mắt bao đời cha ông chúng tôi gây dựng nên bỗng dưng bị xua đi, để nhận những đồng tiền theo ý của họ như bố thí. Chúng tôi bỗng nhiên mất trắng chẳng còn được một quyền gì trên chính quê hương xứ sở của chúng tôi, kể cả quyền được chết và được chôn trong vườn Thánh, bên cạnh những người thân yêu.

Chúng tôi đã đoàn kết, cả làng, cả xứ không ai nhất trí với việc cướp đất đai, nhà cửa của chúng tôi theo cách của bọn bạo lực dùng sức mạnh, lấy thịt đè người, bất chấp lương tâm và luật pháp. Những “giáo gian” bị cô lập, những người cam tâm bán rẻ bà con chòm xóm không có đất hoạt động. Chúng tôi đã cầm cự như vậy đến hai năm nay.

Chính quyền đã dùng nhiều biện pháp từ nhẹ đến nặng như răn đe, dùng vũ lực, cậy đám đông… nhưng đều vô hiệu. Chỉ đến đám tang bà cụ già Maria Đặng Thị Tân, chúng tôi bị khủng bố trắng, chúng tôi là những người dân đen, hiền lành vô tội chẳng có âm mưu gì. Khi đưa xác bà Tân đến nghĩa trang, vườn Thánh của Giáo xứ, cũng chỉ vì nguyện vọng của người quá cố được nằm bên cạnh nắm xương tàn của người chồng thân yêu mà thôi. Vì thế, khi công an đổ đến, chúng tôi không nghĩ là họ lại tàn bạo với ngay cả dân của mình, chúng tôi góp tiền nuôi họ chứ chẳng có Tây, Tàu, Trung Quốc nào nuôi họ cả.

Chính vì thế, nhà cầm quyền đã lợi dụng đêm tối khi mới tảng sáng để tấn công chúng tôi. Và sau đó là đánh đập, là bắt giam, là phạt tiền, là khủng bố… họ làm cho cả làng, cả xóm bạc nhược và sợ hãi. Bây giờ, chúng tôi không dám tiếp xúc với ai, một bài báo nào đó, một động tác nào đó cũng đủ để công an đưa chúng tôi lên đồn phạt tiền, đánh đập, kể cả khóc cũng không được nữa.

Mới đây, sau khi anh Năm chết, chúng tôi mới hiểu là họ không từ bất cứ thủ đoạn nào, dù man rợ đến đâu đối với dân đen chúng tôi.

Người dân chúng tôi sợ hãi vì tiếng kêu của chúng tôi chẳng thấu đến tận đâu cả. Trời thì xa, quan nha thì gần, chúng tôi như một bầy cừu, và họ muốn thịt con nào thì cứ thế mà thịt, súng đạn, dùi cui, nhà tù… đủ cả rồi.

Chúng tôi hỏi: “Cả quá trình hai năm qua, cha xứ và Đức Giám mục có hướng dẫn hoặc khuyên nhủ gì anh chị em không?” và nhận được câu trả lời: “Có anh ạ, linh mục thì ít khi nói đến, vì tiếp xúc với ngài rất khó khăn, kể cả giáo dân chúng tôi. Còn Đức cha khuyên chúng tôi là các con không sợ mất giáo xứ, có đi lại xa xôi thì chấp nhận, không phải sống co cụm cả làng công giáo mới là tốt mà đi như thế ở lẫn với người không có đạo mới là đi rao giảng Tin mừng.

Nhưng chúng tôi còn trẻ, còn đi được đến nhà thờ, chứ trẻ con, ông già bà lão, già cả sắp xuống lỗ rồi, sáng đọc kinh chiều đi nhà thờ, làm sao có thể đi cả bao nhiêu đường đất để đến nhà Chúa?”.

Nghe giáo dân ở đây nói, tôi mới hiểu là sáng nay, khi nghe Đức cha nói cũng có lý, nghĩa là từ 1.500 giáo dân Cồn Dầu hôm nay, khi được phân bổ vào các khu không có người công giáo, đàn chiên của ngài có thể lên 3.000 là một hy vọng.

Nhưng chắc Đức cha không hiểu tâm tình này của họ.

Và tôi hiểu vì sao họ yêu mến đến thế mảnh đất nơi chôn rau cắt rốn của mình. Bởi ở đó cả trăm năm qua, họ sống với tiếng chuông mỗi sáng gọi trẻ em dậy đi học, gọi người lớn đi làm và mỗi chiều gọi các giáo dân mau chóng trở về nơi tổ ấm…

Chúng tôi hỏi họ “Anh chị em nghĩ gì nếu chủ trương của nhà nước cần phải làm cho Thành phố đẹp hơn, như Đức cha cho chúng tôi biết  rằng đây là chỗ ngập lụt hằng năm nên cần nâng cao hơn cho đẹp đô thị, và sau đó anh chị em được chuyển đổi ngành nghề chứ làm nông biết bao giờ giàu có? ” Họ đáp lại: “Thật ra, chúng tôi biết nỗi khổ của chúng tôi, những người nông dân bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để kiếm sống. Nếu đây là đất phải giao để làm đường, làm các công trình phúc lợi cho nhà nước, cho nhân dân, chúng tôi không thể không đồng ý.

Thế nhưng chúng tôi được giao đất không phải vào tay nhà nước, mà cho một nhóm người làm giàu trên mảnh đất này của chúng tôi. Nếu nhà nước có ý định tốt cho dân chúng, thì tại đây cần đầu tư xây dựng, quy hoạch…  dân chúng cũng cố gắng để thực hiện. Hoặc nếu bất đắc dĩ phải đi, thì chúng tôi phải được thỏa đáng quyền lợi của mình. Đằng này họ đến buộc chúng tôi như cướp vào nhà thì có ai nghĩ là đúng không? Còn nói là để chuyển nghề cho chúng tôi ư, anh cứ đến bất cứ dự án nào để xem những người bị lấy đất có được mấy phần ngàn người dân được nhận vào làm việc ở đó. Chúng tôi biết chắc chắn là chúng tôi và con cái phải ra đường, hoặc là trở thành bụi đời, trộm cướp hoặc làm thuê mướn bán thân mà thôi…”

Nhiều câu chuyện được kể lại trong nước mắt, những tiếng nói thổn thức của người dân Cồn Dầu đã lắng lại trong chúng tôi từng chi tiết nhỏ.

Chúng tôi an ủi họ: “Đám tang bà Tân, theo như Đức cha nói thì việc đụng độ hỗn chiến chỉ là việc ngoài ý muốn, coi như một tai nạn, chứ không ai muốn thế”. Những giáo dân này gạt nước mắt: “Chỉ có chúng tôi ngoài ý muốn thôi, chứ nhà nước làm sao nói ngoài ý muốn được. Họ dùng hơi cay, dùi cui… quay phim chụp hình cẩn thận, nhiều người đang đứng im, không hề manh động lại còn kêu gọi không được bạo động, thế mà công an cứ đánh tới tấp, thậm chí các em nhỏ bị đánh, người lớn đến cứu là bị bắt ngay. Một số các em không kìm được đã chọi lại liền bị quay phim bắt tại chỗ và bắt nguội sau đó. Ngay cả như anh Liêm, một người đang nằm trong nhà gần đó cũng bị xông vào bắt nốt… nhất là những người đã dám đứng lên đấu tranh thời gian qua và có uy tín đều bị bắt hết, thậm chí là bắt sau đó cả hai tuần lễ. Như vậy đâu có phải ngoài ý muốn nhà nước.

Những người bị bắt đã bị thẩm vấn, bị đánh tàn bạo, thế nhưng trước khi thả ra chúng buộc phải ký giấy và cam đoan về nhà không được nói cho ai biết là bị đánh. Khốn nạn đến mức nhiều người hoảng loạn như anh Năm đó anh ơi”.

Nghĩa địa Giáo xứ Cồn Dầu và bảng "nghiêm cấm" an táng người chết.

Giáo dân cũng cho chúng tôi biết, cả trăm người bị bắt, bị đánh đập tại chỗ bởi công an, nhưng không hề có bất cứ một văn bản nào được lập việc dùng vũ lực cướp quan tài và đánh đập dân. Sau đó, tất cả những người bị bắt đều phải nộp tiền, kẻ thì 1 triệu rưỡi, người thì 2 triệu, thậm chí có người đến 5 triệu… có người chỉ vì khóc cũng bị phạt 5 chục ngàn đồng.

Hiện tại, vẫn có 6 người bị giam giữ cả ba tháng nay, nhưng chưa một ai được gặp, việc thăm nuôi chỉ là mang đồ tiếp tế đến trại rồi cán bộ mang vào cho mà thôi.

Sau khi một số người bị bắt, công an liên tục triệu tập những người khác để “củng cố chứng cứ” bằng cách buộc họ khai những điều công an muốn cho những người đang bị giam giữ. Không hiểu có luật pháp nước nào trên thế giới cho phép bắt người trước rồi tìm tội sau hay không?

Câu hỏi này, chắc chỉ có thể trả lời bởi hệ thống hành pháp trong “Nhà nước pháp quyền” mang cái đuôi “Xã hội chủ nghĩa” mà thôi.

Chúng tôi đi qua vài nhà, thăm gia đình anh Toma Nguyễn Thành Năm, thắp cho anh một nén hương của người đồng đạo, chia sẻ với gia đình trước cái chết buồn tủi của anh. Người vợ anh ngồi bệt xuống sàn kể cho chúng tôi nghe về cái chết của người chồng thân yêu của mình phải lìa đời khi mới 44 tuổi, tiếng nấc nghẹn ngào xen kẽ từng lời chị nói.

Nhà anh Toma Nguyễn Thành Năm và người quả phụ trẻ

Trong khi chúng tôi đang ở đó, một vài khuôn mặt lạ đang lởn vởn xung quanh. Trời tối dần, những giáo dân đã biết chúng tôi đi ngang qua nói nhỏ “Các anh nhanh chóng mà rời nơi đây, những ngày sau khi giáo dân bị đàn áp, sợ hãi, thì một số giáo gian lại có đất hoành hành”.

Chúng tôi đi về phía nhà thờ Cồn Dầu, sau những bậc cửa, sau những hàng rào, vẫn có những ánh mắt dõi theo, ngờ vực và khép nép.

Trời tối dần, các ngọn đèn trong các gia đình đã bật sáng, khung cảnh nhà thờ Cồn Dầu vắng vẻ, một nhóm người đang ăn cơm sau khoảng sân. Chúng tôi đến hỏi họ và muốn vào thăm cha xứ, một người nói: “Cha xứ đang ở trong nhà, anh muốn gặp thì vào gọi cửa”. Chúng tôi đến ngôi nhà xứ vắng lặng, ánh đèn vẫn sáng bên trong, gõ cửa ba lần nhưng không thấy tiếng động.

Chúng tôi ra về khi chiếc taxi vừa đến đợi trước cửa nhà thờ.

Một chuyến đi Cồn Dầu, đến với những người anh em đồng đạo để lại nhiều nước mắt hơn nụ cười, ấn tượng đọng sâu nhất trong tôi là những ánh mắt ngơ ngác, hãi hùng của đám trẻ khi thấy người lạ vào làng.

Những tiếng nấc nghẹn ngào của họ, có ai nghe thấu chăng?

Hà Nội, ngày 17/8/2010

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

Kỳ tới: Cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm

Nguồn: Blog Jbnguyenhuuvinh.wordpress.com


Tội ác của nhà cầm quyền Đà Nẵng với Cồn Dầu và sứ mệnh của Giáo Hội

Tháng Tám 17, 2010

Những ngày vừa qua, sự kiện giáo xứ Cồn Dầu được sự chú ý của dư luận khi nhà cầm quyền Đà Nẵng đánh đập, bắt giữ người dân vô tội và gây nên cái chết thương tâm  với một tín hữu Công Giáo là  anh Tôma Nguyễn Thành Năm. Những động tác này nằm trong âm mưu khủng bố nhằm cướp đoạt tài sản, đất đai của một xứ đạo đã có gần 100 năm tuổi.

Điều này  đã  thu hút sự quan tâm không chỉ người yêu Công lý  trên toàn thế giới mà còn cả nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam-  kẻ chủ mưu và phải chịu trách nhiệm gây nên thảm kịch đau thương cho người dân Cồn Dầu. Với những phản ứng mạnh mẽ trên thế giới, nhà cầm quyền CSVN đã cho người phát ngôn Bộ ngoại giao lên chối leo lẻo tội ác mà nhà cầm quyền Đà Nẵng đã gây ra. Sự kiện này đã được các phương tiện truyền thông đưa tin.

Đà Nẵng vùng đất có con Sông Hàn, cầu Cẩm Lệ thân thương, Nhiều nhà văn, nhà thơ đã tốn nhiều giấy mực để viết về địa danh này với cảnh thiên nhiên đẹp và  con người thân thương,  trìu mến, qua những câu thơ, câu hò tha thiết vẫn còn đó. Nhưng hôm nay, khi nhắc đến Cồn Dầu, người ta cũng phải mất nhiều giấy mực để kể lại thảm kịch đau thương người dân Cồn Dầu phải chịu dưới sự bạo tàn của nhà cầm quyền Việt Nam.

Thương cho Giáo dân Cồn Dầu

Đã hơn  35 năm, sau cái ngày mà người ta gọi là  thống nhất đất nước đó. Cũng từ ngày ấy,  bao nhiêu đau thường mà người dân Việt Nam phải chịu, bao nhiêu oan khiên ngang trái người dân Việt  phải ngậm đắng nuốt cay, phải  gồng mình chịu đựng trước cách hành xử ngang ngược của nhà cầm quyền Việt Nam, đau đớn hơn là không có quyền kêu cứu và bám víu vào ai, dẫn đến một thảm họa cho dân tộc là  nỗi sợ hãi thống trị mọi tầng lớp trong xã hội Việt Nam.

Đường về Cồn Dầu, cái bình yên che giấu những sợ hãi bao trùm

Chúng tôi về với Cồn Dầu, Đà Nẵng,  tất cả những  đau thương  ấy thật sự đang hiển hiện nơi một xứ đạo. Mặc dù, tinh thần giáo dân Cồn Dầu trước đây hết sức mạnh mẽ và xứ đạo này đã có bề dày lịch sử trong lòng Giáo hội  80 năm.

Cảm giác đầu tiên tới đây là tưởng chừng Cồn Dầu bình yên, nhưng điều ấy sẽ tan biến ngay sau vài phút và thay vào đó là một Cồn Dầu đang trong cơn nguy khốn.

Cồn Dầu chỉ là sự bình yên giả tạo. Đó cũng là khẳng định trong bài viết  “bình yên giả tạo và nỗi đau của người dân Cồn Dầu” của tác giả Hà Thạch và Chúng tôi đều có chung một cảm giác như tác giả Joseph Nguyễn Hưng An trong bài” Thông điệp từ giáo xứ Cồn Dầu” Đứng trên đất Cồn Dầu, ngẫm nghĩ lại các thông tin và bài viết về Cồn Dầu trước đây. Chúng tôi tiếp tục khẳng định những điều đó đang xảy ra nơi giáo xứ Cồn Dầu thân thương. Nơi đây, bóng dáng của bạo lực vẫn còn đó. Bóng dáng của những kẻ côn đồ đang thấp thoáng trong nỗi sợ hãi của người dân Cồn Dầu. Chính vì lẽ đó, người dân Cồn Dầu không giám kêu cứu.

Một câu hỏi đặt ra cho nhiều người khi về Cồn Dầu: Tại sao người dân Cồn Dầu nơi đây họ không dám tiếp xúc với bất cứ ai? Bởi đằng sau đó là việc công an sẵn sàng lôi bất cứ ai về đồn, đánh đập tàn bạo, tra tấn dã man rồi cuối cùng bắt ký vào một tờ giấy: “Không bị đánh đập, tra tấn và không được nói với ai”.

Chúng tôi vào Cồn Dầu, trên đường chúng tôi đi, tới đâu, chúng tôi cũng nhận được sự đáp lại bằng ánh mắt nghi ngại, lo âu… Một người dân Cồn Dầu tâm sự với chúng tôi:” Anh ạ, ngay sau cái vụ đám tang cụ bà Maria Đặng Thị Tân,  công an đã bắt rất nhiều người. Có khoảng một trăm người bị công an giam giữ và sau đó họ thả về.Tất cả những người này đều bị phạt tiền từ 1 triệu rưỡi tới 3 triệu đồng, có những người lên đến 5 triệu đồng. Hiện nay, Công an đang giam giữ 6 người”

Tội nghiệp cho người dân Cồn Dầu đã nghèo lại bị nhà cầm quyền vơ vét đi khoản tiền người dân chắt chiu được từ những giọt mồ hôi và nước mắt  mà họ làm nên.  Đáng thương cho một số người dân, nếu có trong tay  từ 1 đến 3 triệu đồng thì hạnh phúc lắm thay. Nhưng than ôi! họ phải chạy điên chạy đảo vay mượn khắp nơi để có khoản tiền đó nộp cho nhà cầm quyền. Tội của họ cốt lõi cũng chỉ vì đi đưa tiễn người đã khuất.

Một câu chuyện khác: “Khi nhà cầm quyền đánh đập và bắt giữ đông đảo người dân Cồn Dầu đi đưa tang cụ bà Maria Đặng Thị Tân. Trong cuộc hỗn  loạn như thế, một chị phụ nữ vì tưởng rằng,  mẹ của mình đang bị công an bắt đi nên chạy theo và khóc để đòi mẹ . Sau đó, chị cũng bị mang  đến trụ sở công an và họ  đã phạt chị số tiền là  50.000VND . Tội của chị là vì đã khóc.” Một giáo dân kể lại cho chúng tôi.

Vậy, có luật pháp nào trên thế giới và ngay trong nước việt Nam cấm con người bày tỏ cảm xúc vui buồn của mình? Phải chăng nhà cầm quyền Đà Nẵng không vi phạm nhân quyền mà trở thành một kẻ cướp trắng trợn, như đang chà đạp lên luật pháp bất chấp lương tri?

Với cách hành động bất chấp tình người, chà đạp lên luật pháp của nhà cầm quyền Đà Nẵng nên họ đã khủng bố, hành hạ thể xác và áp bức tinh thần người dân Cồn Dầu:“ Sau sự kiện đám tang bà Maria Đặng Thị Tân.  Mỗi tuần 7 ngày, hầu như ngày nào công an cũng yêu cầu đông đảo người dân Cồn Dầu lên trụ sở công an làm việc, chỉ trừ thứ 7 và chủ nhật thôi anh ạ. Khi phải gọi lên làm việc  thì họ “Dạ” rất nhanh và mau lẹ đến trụ sở Công an. Nếu không, thì họ lãnh đủ.” Một giáo dân Cồn Dầu chia sẻ với chúng tôi trong nỗi đau đớn, thất vọng ê chề.

Đau đớn hơn nữa khi nỗi sợ hãi đe dọa và hủy diệt nét đẹp truyền thống dân Việt.

Trước đây, tình làng nghĩa xóm của người dân Cồn Dầu thật tha thiết, mặn nồng. Họ thường đến thăm hỏi động viên nhau trong cuộc sống hằng ngày. Đây là một văn hóa đẹp của người dân vùng quê Việt Nam. Nhưng kể từ khi bạo tàn tràn ngập xứ Cồn Dầu thì thói quen này đang bị đóng băng. Chính sách chia để trị rõ ràng đang phát tác tại đây. Một phụ nữ nói“Họ là anh em của nhau, là bạn bè thân hữu, hàng xóm của nhau và họ muốn chia sẻ cho nhau nhiều lắm trong cuộc sống nhưng lại sợ công an đang cài cắm kết tội là tụ tập để tổ chức chống lại chính quyền nên họ chỉ nhìn nhau trong một giới hạn bởi bức tường sự sợ hãi” Chính điều này nhà cầm quyền Đà Nẵng đang lập thêm  thành tích về tội ác gây nên cho người dân Cồn Dầu?

Sự kiện Cồn Dầu nhớ lại  sự kiện Thái Hà.

Nhà cầm quyền Đà Nẵng đã rất thành công cùng với công an một số tĩnh thành như tại Bắc Giang, Tĩnh Gia- Thanh Hóa… là gây nên cái chết cho người dân Việt để cướp bằng được đất đai của họ cho một nhóm nhà tư bản, lập thành tích cho việc chào mừng Đại hội Đảng?.

Đà Nẵng đã có thành tích vang dội là cướp xác người chết, đánh đập người sống, phá nát truyền thống văn hóa lâu đời ở đây là yêu thương đùm bọc lấy nhau và  gây nên cái chết đau thương với một tín hữu Công Giáo là anh Tôma Nguyễn Thành Năm vào ngày 3/7 vừa qua. Hiện tại, nhà cầm quyền còn giam giữ sáu người dân Cồn Dầu, nay đã gần hơn 3 tháng.

Chúng tôi hỏi” Tại sao công an chỉ giam giữ 6  giáo dân, trong số đông đảo người đi đưa tang  cụ bà Maria Đặng Thị Tân”. Một người dân Cồn Dầu suy nghĩ một lúc sau và trả lời: ”Em cũng không hiểu được anh ạ. Nếu có tội thì toàn bộ người tham dự đám tang Cụ Bà là nhà nước kết tội hết. Nhưng, đây là những người đã từng đấu tranh cho Cồn Dầu tồn tại

Nghe câu chuyện đến đây,  tôi mới liên tưởng đến sự kiện Thái Hà hồi năm 2008 mà Cha Phêrô Nguyễn Văn Khải kể lại cho anh em chúng tôi. Ngài hỏi anh công an Hà Nội: “Vì sao các anh chỉ bắt có 8 người trong hàng ngàn người đi cầu nguyện tại Linh Địa”. Anh Công an trả lời một cách hết sức ngô nghê: “Giống như một đàn gà được thả ra, khi tóm được con nào thì con ấy phải chịu”.

Phải chăng  8 giáo dân Thái Hà cách đây hai năm hay 6 nạn nhân tại Giáo Xứ Cồn Dầu hiện nay không may cho họ, khi đã và đang cùng chịu chung cảnh ngộ đáng thương trong một lập trình: “Gây rối trật tự công cộng” của nhà cầm quyền sẽ kết tội cho người dân. Điều này thì chính quyền Hà Nội, Đà Nẵng hay bất kỳ một nơi nào trên nước Việt Nam  cũng theo một khuôn mẫu chung là vậy, khi người dân kêu kiện hay các vấn đề liên quan đến đất đai… Bản án” gây rối trật tự công cộng và chống người thi hành công vụ” sẵn sàng được thi hành dành cho người dân lành.

Phiên tòa bất công xét xử 8 giáo dân Thái Hà với tội danh” Gây rối trật tự công cộng” đã thu hút hàng ngàn người yêu công lý đi dự và đòi vô tội cho anh em mình.

Tại sao sự kiện Thái Hà lại thu hút đông đảo người  tham dự phiên tòa đi bộ cả chục cây số như thế?.

Người dân Tổng Giáo Phận Hà Nội nói riêng và những người yêu công lý nói chung  có một Tổng Giám mục Giuse Ngô Quang Kiệt  can trường đã phát biểu: “Nếu ai đi cầu nguyện mà đi tù thì tôi đây xin đi thay” cùng với sự dấn thân không quản ngại của  các linh mục dòng Chúa Cứu Thế và linh mục đoàn Hà Nội.

Người dân Tổng giáo phận Hà Nội hiểu được rằng, họ đang  có những chủ chiên  luôn ở bên cạnh, đồng hành cùng họ với tất cả tâm tình của một người mục tử chăn chiên  đúng nghĩa “Chủ Chiên dám hy sinh mạng sống mình vì đoàn chiên” Mặc dù trong bối cảnh dầu sôi, lửa bóng như thế, nhưng một mối tình hiệp nhất trong Tổng giáo phận Hà Nội được biểu hiện  một cách rõ nét. Chủ chiên cùng hàng ngàn người cầm trên tay cành Vạn Tuế lên đường đến trụ sở công an Thành Phố Hà Đông  đòi công lý cho anh em mình.

Rồi đây, 6 Giáo dân  tại giáo xứ Cồn Dầu cũng sẽ ra tòa như giáo xứ Thái Hà trước đây. Nhưng sự kiện ấy rồi sẽ ra sao? Điều này, người dân Cồn Dầu hay những người yêu công lý, họ còn trông chờ nơi một niềm an ủi nào đó đứng về phía họ?

Tinh thần của người dân Cồn Dầu sẽ vững mạnh hơn, sẽ lấy lại được tinh thần vốn có của họ trước đây, nếu người dân Cồn Dầu có một nơi nương tựa. Có một vị Giám mục, những linh mục noi gương  Đức Tổng giám mục Oscar Romeo của người dân El Savador, một Vị Giám mục “bảo vệ cho người nghèo”  hay ngay trong nước Viêt Nam chúng ta, hãy noi gương  Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt tại Tổng giám Mục Hà Nội, một vị Giám mục đã trở nên “Chứng nhân của sự Thật và công lý

Nhưng dù sao đi chăng nữa, người dân Cồn Dầu sẽ hiểu được rằng: Cái chết của anh Tôma Nguyễn Thành Năm như đang nối tiếp dòng máu Tử Đạo của các Đấng tiền nhân. Hạt giống ấy sẽ đâm chồi nảy lộc vì đã thổi đi để gìn giữ mảnh đất mà cha ông của họ đã khố công khai sinh và gầy dựng. Giọt máu của anh Tôma Nguyễn Thành Năm sẽ còn chảy mãi trong lòng người dân Cồn Dầu.

Sự hy sinh của 6 anh chị em Cồn Dầu đang chịu những nỗi cơ cực trong  tù cộng sản, sẽ còn lê  bước trong cuộc sống của người dân Côn Dầu hôm nay. Đó như là tiếng tiếng kêu cứu đòi công lý  của  người dân Cồn Dầu đến anh chị em đồng loại.

Phải chăng, cái công lý ấy là cơn khát Chúa Giêsu đã thốt lên trong 7 lời cuối cùng của Ngài trên Thập Giá “Ta khát” đang rên xiết kêu lên  tới mọi thành phần trong Giáo hội Việt Nam, cần lên tiếng trước bất công và hiệp thông mạnh mẽ với nỗi đau của người dân nghèo, người dân bị áp bức phải chịu. Điều đó cũng là để thỏa mãn cơn khát cho chúa Giêsu trên Thập Giá?Ở đây, người dân Cồn Dầu đang khát “công lý và sự thật”, những điều họ mới chỉ được nghe nói nhưng không hi vọng hiện hữu với bàn tay sắt của nhà cầm quyền CS nơi đây.

Dù chỉ là nén hương lòng để thắp cho người đã khuất: một lời cầu nguyện, một tiếng nói đồng cảm, một cử chỉ hiệp thông với nỗi đau của người dân Cồn Dầu  là một nghĩa cử cao đẹp để nói lên tình đồng đạo cùng con một cha trên trời.  Đây cũng là sứ mệnh của mỗi chúng ta, sứ mệnh của Giáo hội “Sứ mệnh đứng về phía người nghèo”

Hà Nội 16/8/2010

Joseph Nguyễn Văn Thống


Cồn Dầu ký sự – Kỳ II: Với Đức Cha Giuse Châu Ngọc Tri và những vấn đề của Giáo hội Công giáo

Tháng Tám 14, 2010

Câu chuyện của chúng tôi thỉnh thoảng bị cắt bởi những cuộc điện thoại, Đức Cha phải cắt các cuộc điện thoại để tiếp tục câu chuyện đang nói dở, ngài nói:

– Không phải chính quyền Đà Nẵng ở đây nó xa Hà Nội nên nó kém HN đâu, nó xa về địa lý, về không gian nhưng nó là thành phố trực thuộc Trung ương. Cho nên có những vấn đề, có những yếu tố phải nhìn rốt ráo, do vậy mỗi người nên lui về chỗ của mình, hành xử cho đúng đắn.

Chúng tôi bày tỏ ý kiến:

– Thưa Đức Cha, vấn đề Cồn Dầu hiện nay, khi nhà nước không xử những người công an đánh dân mà chỉ xử giáo dân, vậy là sự không công bằng. Như vậy, với trách nhiệm của người mục tử và của một tín hữu Kito, trước sự bất công, oan trái của giáo dân đang phải chịu thì chúng ta có trách nhiệm bày tỏ sự chia sẻ đó. Đó là trách nhiệm của Giáo hội đối với những kẻ bị áp bức, bất công.

Chúng con thấy rằng, trong xã hội ngày nay, khi tham nhũng lan tràn, xã hội thối nát do chính nạn tham nhũng từ tập đoàn tư bản đỏ làm nhiễu loạn xã hội, một xã hội vô luật pháp, hành xử bất chấp pháp luật. Sự nhũng lạm làm cho xã hội mất lòng tin và dân chúng uất ức, vì vậy mới sinh ra những vụ việc đằng sau như Đức Cha đã thấy.

Vụ việc Cồn Dầu chỉ là một nơi trong nhiều nơi trên đất nước này. Nếu cho là vấn đề tôn giáo, thì ở Bắc Giang, cả thành phố hàng vạn người mà tất cả phẫn nộ chỉ vì một người dân thường bị công an đánh chết nên xuống đường bao vây UBND Tỉnh, phá đổ hàng rào… hoàn toàn không phải tôn giáo, không có thế lực thù địch nào cả. Bây giờ nhà nước phải bắt và khởi tố viên công an đã giết người.

Xã hội hỗn loạn, nhà nước sẵn sàng trấn áp nhân dân bằng bạo lực, bằng côn đồ… Vì vậy không thể nói vấn đề đưa vào tôn giáo là khó giải quyết hơn hay dễ giải quyết hơn. Vì tất cả đều là nhân dân, đều là nạn nhân của thói vô luật pháp đó. Vấn đề là người dân có đoàn kết yêu cầu làm đúng luật pháp không mà thôi.

Đức Cha Châu Ngọc Tri hỏi lại:

– Vậy xã hội thối nát, thì Giáo hội có thối nát không?

– Thưa Đức Cha, vấn đề Giáo hội, cho đến nay, có thể khẳng định rằng GH đã tồn tại qua hàng trăm năm nhờ ơn Chúa Thánh thần và hàng giáo phẩm kiên trung. Không thể nói hàng giáo phẩm Việt Nam là mục nát, là thuần hóa tất cả. Nếu không được Chúa Thánh linh soi dẫn thì không còn GHCG nữa. Ở Miền Nam này mới hơn 30 năm, còn Miền Bắc đã 65 năm dưới chế độ Cộng sản, giáo dân và GH vẫn kiên vững như thường. Đó là ơn Chúa. Trước đây, trong một lá thư con đã khẳng định điều này.

– Anh đã viết một lá thư như thế. Vậy mấy tháng vừa qua, người ta chửi bới hàng Giám mục như thế anh thấy thế nào?

– Vừa qua con cũng mới viết một bài là bài “GHCGVN trong Năm Thánh 2010: Thử thách khắc nghiệt” không biết Đức Cha có đọc không.

– Anh có ký tên anh không?

– Thưa Đức Cha, con viết là con ký tên con đưa lên blog của con, rất rõ ràng. Trong bài viết đó con nói rõ rằng: Trong xã hội có thể có những tranh chấp dân sự, có thể có những giáo dân, chỗ nọ chỗ kia có sự việc… nhưng khi Thánh giá bị đập tan mà HĐGMVN vẫn im tiếng, thì đó là điều không ai chấp nhận được. Đó cũng là quan điểm của con.

Trong bài viết đó, con nói rõ lập trường của con rằng: “HĐGMVN từ chỗ im lặng khi cần lên tiếng, đến khi buộc phải im lặng khi bị công kích” đó là thảm trạng làm giảm uy tín của HĐGMVN thời gian qua trong lòng giáo dân Việt Nam. Việc một biểu tượng Kito giáo bị đập nát, mà còn im lặng được thì con không đồng ý.

Nhà thờ Chính tòa Đà Nẵng

– Anh đã đến Dòng Phaolo ngoài bờ biển ở đây chưa, ở đó cũng có một cây Thánh giá, khi nhà nước làm công viên đề nghị đập cây Thánh Giá. Các sơ Dòng hỏi tôi, tôi bảo là không được, và đến giờ họ có đập đâu, bây giờ vẫn nguyên xi ở đấy.

Còn chuyện Thánh Giá Đồng Chiêm, có ai kết luận là đập Thánh giá đó đâu? Có ai thông báo kết luận là nó đập đâu? Có ai nói đâu mà biết.

– Thưa Đức Cha, đã có các bản thông cáo của Tòa Tổng Giám mục Hà Nội.

– Không phải kết luận là đập, chuyện tranh chấp đất cát nọ kia chứ không có văn bản là đập. Sao ở đây họ không đập, sao cái bệnh viện Dòng Chúa Cứu thế họ lấy Thánh giá họ sao không đập?

– Thưa Đức Cha, theo nhận định của chúng con và nhiều người, vụ đập Thánh Giá Đồng Chiêm họ không được lợi gì về kinh tế, mà rõ ràng đây là một phép thử để đo sự đoàn kết trong Giáo hội. Vì vậy ngay khi đó con viết ngay bài “bài “Thánh giá Đồng Chiêm: Cơn thử thách khắc nghiệt của tín hữu Kito”

– Vậy nếu họ thử thì để họ thử. Nếu mình nhân việc này đặt thành vấn đề thì nó ra vấn đề lớn.

– Riêng vấn đề này thì con có quan điểm khác Đức Cha. Khi họ quyết định nắn gân mình để đo sự đoàn kết mà đập vào Thánh giá là phải có ý kiến hẳn hoi mặc dù không kêu gọi Thánh chiến, bạo động như tôn giáo quá khích khác. Không kêu gọi chống lại ai, nhưng HĐGM buộc phải có ý kiến. Bởi nếu không có ý kiến trong trường hợp này nữa thì khi nào có ý kiến?

– Ai thử ai? Mình thử họ hay họ thử mình?

– Thưa Đức Cha, dù là ai thử hay thật, nhưng khi đụng vào biểu tượng của Niềm tin, biểu tượng thiêng liêng nhất bị chà đạp mà mình không có ý kiến thì con nghĩ mình không còn có lúc nào có ý kiến nữa.

– Mình nghĩ khác, dù chính quyền Hà Nội có thử mình, thì ở Hà Nội người có trách nhiệm ở đó phải lên tiếng đã. Mình đi Sài Gòn, ở Dòng Chúa Cứu thế Kỳ Đồng mời mình giảng, mình giảng rằng: Ngày xưa quân dữ dựng Thánh giá lên, các môn đệ hạ xuống, ngày nay các môn đệ dựng Thánh giá lên, quân dữ hạ xuống, quân dữ đấy. Không nên tranh cãi ,không nên ăn thua. Thánh giá quang vinh rồi, là ý Chúa rồi. Nói đến cây Thánh giá là nói về Mầu nhiệm rồi, là tất cả. mình nói trước mấy nghìn dân ở Kỳ Đồng đàng hoàng.

Không là vấn đề tranh cãi nhưng là cái gì chỗ đó, sao Thánh Giá ở đây không đập lại đập chỗ đó? Về đây coi, họ không đập, họ làm công viên nhưng có đập Thánh giá đâu.

Bài viết trong web HĐGM cũng do áp lực của nó mà viết chứ chúng tôi cũng phải suy nghĩ chứ. Đâu có phải cứ ào ào thế là làm.

– Thưa Đức Cha, có thể mỗi người nghĩ một cách, nhưng theo con và những người giáo dân cũng như không phải giáo dân con gặp, thì việc đập cây Thánh Giá mà HĐGMVN không lên tiếng thì là một vấn đề cần xem xét

– Anh nói cái chức HĐGM cần phải lên tiếng thôi. Nếu nó lên nhà thờ Chính tòa Hà Nội đập cây Thánh giá coi, mình nhảy ra ngay luôn. Khi mình với bốn cha đi nước ngoài lần đầu tiên của Tòa GM Đà Nẵng, mua vé máy bay rồi thì tối hôm trước nhận được tin vụ Tòa Khâm sứ. Lên sân bay, làm thủ tục check in rồi nhưng nghĩ giờ G sắp đến, mình bỏ về Tòa GMHN để coi sự việc như thế nào. Mình nằm ngay trong Tòa Giám mục Hà Nội đó.

Buổi nói chuyện không hẹn trước nhưng khá rôm rả và thẳng thắn, có những quan niệm không thống nhất, đã được thẳng thắn trao đổi với nhau.

Chúng tôi vội chia tay Đức Cha Giuse Châu Ngọc Tri vì cũng đã quá muộn. Chuyến tàu Đà Nẵng đi Hà Nội lúc 12h 18 phút đã sắp đến giờ.

Chia tay Đức cha, ngài bảo chúng tôi nếu có điều kiện muốn tìm hiểu về Cồn Dầu thì ngay gần đây.

Ra khỏi Tòa Giám mục Đà Nẵng thì cũng đã trưa, chúng tôi quyết định lùi chuyến hành trình ngược về Hà Nội và bắt taxi đến thăm Cồn Dầu.

Hà Nội, Ngày lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời

15/8/2010

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn: Blog jbnguyenhuuvinh.wordpress.com

Kỳ III: Thực tế với giáo dân tại giáo xứ Cồn Dầu.

Kỳ IV: Cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm.


Cồn Dầu ký sự – Kỳ I: Đức Cha Giuse Châu Ngọc Tri thông tin về Cồn Dầu

Tháng Tám 13, 2010

Trên chuyến tàu hỏa vào Đà Nẵng

Những tin tức được mạng truyền thông về Cồn Dầu, một giáo xứ lâu đời ở Giáo phận Đà Nẵng đã làm không chỉ những người công giáo, mà cả những người quan tâm đến công lý, sự thật không thể ngồi yên. Nhiều tiếng nói đã cất lên, nhiều động tác không chỉ ở trong nước mà cả bên kia bờ đại dương đã và đang được thực hiện. Không chỉ ở cộng đồng người Việt trong nước, ở Hải ngoại mà cả những dân biểu của Hoa Kỳ đã phải lưu tâm tới vùng đất xa xôi và khuất nẻo: Cồn Dầu.

Nhiều thông tin đa chiều đã được phản ánh, nhiều sự việc được đưa lên với những cách nhìn và lý giải khác nhau… đã làm nóng lên các diễn đàn, các buổi tranh luận.

Để tìm hiểu sự thật những gì đã xảy ra ở đây, chúng tôi lên đường vào Đà Nẵng.

Đà Nẵng: “Cắt nửa Hành Sơn, chặt đôi Thanh Khê…” và cái phần trăm

Đà Nẵng là thành phố miền Trung Việt Nam, là một Thành phố trực thuộc Trung ương, được đầu tư và chăm bẵm từ túi tiền ngân sách nhà nước rất lớn.

Đà Nẵng không quá ồn ào như các đô thị khác, không thấy cảnh tắc đường triền miên như Hà Nội, Sài Gòn. Con người Đà Nẵng cũng như ôn hòa hơn.

Điều đập vào mắt những du khách đến đây những ngày này là cả thành phố la liệt cờ và khẩu hiệu. Cờ đỏ sao vàng được cắm hai bên đường phố, trên những chiếc cọc thấp lè tè phất phơ bay theo làn gió vút sau những chiếc xe tung bụi trên đường. Nhiều chiếc dường như làm vướng những người đi lại quá đã bị buộc chặt đuôi lại một chiếc cọc, một cái gì đó không cho phép được phất phơ. Thậm chí có nhiều chiếc tụt hẳn xuống đất cho… đỡ mỏi.

Chúng tôi khá ngạc nhiên về lượng cờ đỏ ngập tràn với cách treo cờ khá lạ nơi đây, hỏi người dân họ cho biết: Thành phố đang treo cờ để chào mừng Đại hội Đảng bộ các Quận(?).


Đại hội Đảng cấp Quận, nhưng cả Thành phố dùng cờ đỏ sao vàng được gọi là cờ Tổ Quốc cắm bên đường như những hàng lính đứng chào mừng? Những người lính “Cờ tổ quốc” này có nhiệm vụ chào mừng hay canh giữ cho Đại hội Đảng của các cấp?

Vậy Đảng đã vượt tầm Tổ quốc bao nhiêu bậc để Tổ Quốc phải đứng canh giữ cho mấy ông đảng viên cấp quận đi họp?

Sau một thời gian dài không trở lại Đà Nẵng, nay đi trên đường phố Đà Nẵng thấy mình như đang lạc vào một công trường xây dựng. Nơi nơi đều là dự án, đều là nhà cửa xây dựng dở dang.

Cậu lái xe taxi người miền Nam Định vào đây lập nghiệp thấy chúng tôi chú ý đến những công trình dang dở hỏi: “Chắc các anh lâu không vào Đà Nẵng nên thấy lạ, chúng tôi ở đây thì quen rồi. Ở đây dân chúng có bài hát cải biên thường hát về việc xây dựng ở Thành phố này nghe thật não nề nhưng chí lý lắm”.

Rồi anh ngân nga: “Cắt nửa Hải Châu, cắt nửa Hành Sơn ta làm đô thị nhỏ. Chặt đôi Thanh Khê, bẻ đôi Thanh Khê ta làm khu đô thị mới, đưa em về, đưa em về Cẩm Lệ chiều nay… Để cùng cướp đất phân lô bán nền…”

Rồi anh kết luận: “Tất cả là do cái phần trăm điều khiển mà anh”.

Câu nói của người tài xế taxi lại làm chúng tôi liên tưởng đến Cồn Dầu, vụ Cồn Dầu này có nằm trong nguyên nhân của “cái phần trăm” điều khiển như anh chàng kia nói hay không?

Để tìm hiểu ngọn ngành, đa chiều và đầy đủ các thông tin về Cồn Dầu, chúng tôi quyết định rẽ vào Tòa Giám mục Đà Nẵng, nơi chúng tôi nghĩ rằng chắc phải là nơi nắm thông tin rõ ràng về Cồn Dầu.

Tòa giám mục Đà Nẵng với ĐC Giuse Châu Ngọc Tri

Chúng tôi đến Tòa Giám mục Đà Nẵng đường đột mà không hẹn trước, bởi tôi biết Tòa GM cũng lắm thứ bận rộn, vì vậy cứ đến, nếu gặp được thì tốt mà không được gặp thì cũng chịu.


Bước vào Tòa Giám mục Đà Nẵng, gặp một linh mục ở xứ khác về Tòa GM, sau khi giới thiệu, vị linh mục tỏ ra rất thân thiện và tâm đắc hồ hởi nhiệt thành đón chúng tôi vào phòng khách và báo cho một thầy ở đó hẹn với Đức Cha đang tiếp khách ở tầng 2.

Trong khi chờ đợi, câu chuyện giữa chúng tôi là câu chuyện về tình hình giáo hội, tình hình giáo phận Vinh quê mẹ  khá hợp ý với nhau.

Sau mấy phút chờ đợi chúng tôi lên phòng gặp Đức Cha Giuse Châu Ngọc Tri, Giám mục Đà Nẵng.

Đức Cha Giuse Châu Ngọc Tri tiếp chúng tôi cởi mở và nhiệt tình dù không hẹn trước. Sau vài lời giới thiệu chủ, khách, chúng tôi vào câu chuyện khá thẳng thắn. Nhiều câu hỏi, nhiều vấn đề được đặt ra “thẳng tưng” để hiểu nhau hơn về quan điểm, cách nhìn và cách nghĩ.

Câu chuyện của chúng tôi không lâu, nhưng xoay qua khá nhiều đề tài của Giáo hội, nhất là vụ việc Cồn Dầu.

Tôn trọng ý kiến của Đức Cha, để rộng đường dư luận, có thể có những quan điểm của Đức Cha chúng tôi chưa hoàn toàn nhất trí, song câu chuyện được lược kể tại đây đúng nội dung để cho sự thật khách quan được sáng tỏ.

Cồn Dầu không phải là vụ việc về tôn giáo

Đầu tiên, khi chúng tôi ngỏ ý tìm hiểu về một vụ việc đang làm nóng dư luận hiện nay là vụ việc Cồn Dầu, Đức Cha Giuse Châu Ngọc Tri đã cho biết:

Thành phố Đà Nẵng là thành phố trực thuộc Trung ương, con sông Hàn ngăn cách ở giữa. Cả TP đang xây dựng, khu vực phía đông đã tương đối ổn định, giờ tiến sang phía Tây. Khu vực phía Tây là khu vực hoang hóa, giờ TP phải sắp xếp lại thành đô thị. Đó là việc của nhà nước họ phải làm.

Khu vực Cồn Dầu là khu vực thấp lụt, thuộc vùng hạ lưu sông Thu Bồn, đến mùa mưa là nước ngập. Hiện nay, nhà nước đang nâng cốt nền lên để sắp xếp lại theo ý họ.

Còn về xứ đạo là không có gì thay đổi hết. Nhà thờ vẫn còn đó không đụng đến, chỉ có giáo dân phải đi lễ xa hơn mà thôi. Trong khu vực đó hiện có 15.000 dân, tương lai có 30.000 dân, vậy Cồn Dầu có 1.500 dân, tương lai có 3.000 dân. Như thế mình là mục tử không chỉ của 1.500 giáo dân Cồn Dầu mà là cả 3.000 dân khác đó nữa.

Việc sắp xếp lại là cần thiết, nhưng chúng tôi cũng nói rõ rằng người dân ở đó phải được hưởng những phúc lợi ở đó, chuyển đổi nghề nghiệp, con cái học hành tốt hơn, trường trạm ở đâu…  Vấn đề tôn giáo thì không lo, đó là việc Chúa làm, bao nhiêu việc tan tác, thê thảm trong Giáo hội nhưng giáo hội vẫn tồn tại.

Vấn đề ở đây là vấn đề bồi thường, là vấn đề dân sự đảm bảo quyền lợi cho người ta thôi.

Những giai đoạn vừa qua, việc giải tỏa Cồn Dầu có người ở Thành phố, ở xã, ở Quận cũng có người không ủng hộ… mình đang có lợi thế, nhưng truyền thông đưa lên, đụng vấn đề tôn giáo là họ sợ họ rút ra hết, thành ra truyền thông làm hại Cồn Dầu (?)

Chúng tôi hỏi ngài:

Vụ việc ở Cồn Dầu vừa qua được truyền thông đưa lên khá nhiều, nhất là vụ công an dùng vũ lực trấn áp giáo dân và việc anh Năm bị chết, thì sự việc như thế nào thưa Đức Cha?

– Họ đã cấm chôn xác ở đó rồi, Thành phố họ có quyền, mình phải biết tiến hai bước thì phải lùi một bước. Thiếu gì nơi chôn đâu, quê nội, quê ngoại mình cứ chôn đi, rồi tiếp tục đấu tranh cho mạnh mẽ đi. Hà cớ gì, ai thúc đẩy mà làm chuyện này? Luật pháp, luật của nhà nước, mọi người chấp hành sao mình không chấp hành, cứ đem đó mà chôn.

Nhà nước họ hành động cũng khá mạnh, cũng quá khích, nhưng họ có cái lý của họ, Nhưng vấn đề là ai là người chủ mưu đưa đến chôn đây, trong khi gia đình đã không muốn chôn, cha sở đã báo rồi.

Về tình cảm tôn giáo, gia đình… nghe cũng mủi lòng. Ở Thành phố này, họ có một khu tập trung tất cả mọi người về đấy.

– Thưa Đức Cha, hôm nay chúng con muốn vào đây để tìm hiểu vấn đề đúng sự thật. Vậy những vấn đề vừa qua Đức Cha có ý kiến như thế nào?

– Những vấn đề gì cần nói, chúng tôi đã có thông báo, trong Thư mục tử sau vụ Cồn Dầu, sau vụ đám tang bà cụ tôi đã có Thư mục tử, sau vụ anh Năm, phải đến hai tuần sau nghe ngóng cẩn thận mới viết. Nếu là cá nhân mình thì mình có thể nói ngay, nhưng mình là một mục tử, mình phải viết với tư cách một mục tử.

Việc di dời Cồn Dầu đã hai năm, ở dưới đó dân cũng hiểu luật pháp nên không di chuyển được, chứ nếu không thì đã làm xong.

– Thưa Đức Cha, vấn đề lấy đất đai hiện nay không chỉ ở Cồn Dầu, mà là khắp cả nước. Tuy nhiên, theo quy định của pháp luật nếu công trình thuộc về an ninh quốc phòng thì người dân đương nhiên chấp hành di dời. Còn những dự án khác thuộc về các doanh nghiệp thì phải được thỏa thuận và đúng pháp luật. Vậy vấn đề Cồn Dầu thuộc dạng dự án nào và quy trình pháp luật nếu không đúng thì Đức Cha có ý kiến như thế nào?

–  Mình làm hết trách nhiệm của mình. Mình nói với tư cách mục tử chứ không phải là cha Tri nói, vì vậy phải có văn bản đàng hoàng. Mình nói với những người có trách nhiệm nghe cái đó. Nếu chỉ ra thông báo nọ kia thì dễ dàng lắm, nhưng nói phải có hiệu quả.

Không phải mình tách Giáo hội ra khỏi đất nước này, Giáo hội vẫn nằm trong lòng dân tộc này, đất nước này. Vì vậy mình phải làm sao đó bảo đảm quyền giữ đạo cho dân chúng tốt. Mình cải tạo họ bằng những việc mình làm, bằng lời nói chính chuyên của mình.

– Thưa Đức Cha, việc đám tang, như Đức Cha nói là nhà nước đã cấm mà giáo dân vẫn đưa vào chôn là giáo dân sai. Nhưng việc nhà nước dùng công an đánh đập giáo dân gây thương tích là chuyện không chấp nhận được. Không thể dùng cái sai lớn hơn để trấn áp cái sai nhỏ. Vậy với tư cách mục tử, ngài có động viên, an ủi gì những nạn nhân đó không? Hiện nay sáu người đang bị bắt, ngài thấy nên như thế nào?

– Đây là mình nói với anh em thôi, còn đối với nhà nước, mình nói rằng ở đây anh em đã sử dụng bạo lực quá mức cần thiết. Nếu cứ để dân chôn ở đó, đến khi cần di chuyển thì có cách. Mộ chôn lâu thì 500, năm năm thì 1 triệu, mới chôn thì cho là 10 triệu đi thì sẽ đi hết.

– Với những người bị bắt hiện nay thì sao thưa Đức Cha? Họ có thông tin gì với Đức Cha không?

– Hiện còn 6 người đang bị giam giữ. Ngay sau vụ việc Cồn Dầu, mình gọi phôn, mình họp nói với các cha, sự việc cứ cho rằng các ông làm nhiệm vụ đi, nhưng hậu quả không ai chết chóc, không ai thương tật thì cứ coi là tai nạn đi. Dân cũng không ai nghĩ là ra đó để làm thế, nhà nước cũng không nghĩ là dùng vũ lực. Bây giờ nên thả về hết đi, không phải mình chỉ nói với TP mà các mười mấy cha đầy đủ. Một số người đã thả ra hầu hết, còn lại một số người.

Mình đã nói rồi, không phải cứ nhai đi nhai lại. Hiện nay họ giữ lại thì họ phải tạo chứng cứ. Bây giờ họ giữ là việc của họ, phải có bằng chứng.

– Thưa Đức Cha, bây giờ họ vẫn giữ lại 6 người, mà đã giữ lại thì phải đưa ra xét xử. Vậy thì như Đức Cha nói là hai bên hỗn chiến, như vậy cứ cho là cả hai bên đều sai. Nhưng mọi người bình đẳng trước pháp luật thì nếu bây giờ họ chỉ đưa dân ra xét xử mà không xét xử công an đã đánh dân thì sao?

– Khi dân đưa xác ra thì bị đánh, họ hành động lại thành ra hai bên hỗn chiến. Bây giờ những người có trách nhiệm họ đang làm.

– Vậy nếu họ chỉ đưa giáo dân ra xét xử mà không xử công an, Đức Cha có kêu gọi giáo dân đi dự tòa không thưa Đức Cha?

– Một cái đám tang ở quê anh thì ai lo? Đức giám mục lo hay ai lo? Ai làm lễ an táng? Có khi nào Đức Giám mục làm lễ an táng không? Tại sao ở vụ Cồn Dầu này lại lôi Giám mục vào? Ý đồ gì trong này? Giám mục không thể làm hết tất cả mọi việc. Nhiều điện thoại gọi đến hỏi sao giáo dân như thế mà Đức Cha cứ ăn no ngủ kỹ… hớ hênh nhiều quá. Mình đâu có làm những việc đó, nếu làm thì làm hết à.

– Thưa Đức Cha, Cồn Dầu cũng chỉ là một khu bị giải tỏa như nhiều nơi đang bị giải tỏa khắp đất nước này. Vậy nhưng khi công an dùng vũ lực với nhân dân mà không bị đưa ra xét xử nhưng lại giam giữ những người đó để tạo bằng cứ đưa ra xét xử giáo dân thì mình có quyền lên tiếng kêu gọi hiệp thông cầu nguyện cho họ. Đức Cha nghĩ thế nào?

– Mỗi nơi có một điều kiện hoàn cảnh khác nhau. Ở Thái Hà nó khác ở đây, ở Thái Hà là đụng chạm trực tiếp tới tài sản Giáo hội, còn ở chính quyền Đà Nẵng đây thì cùng một đảng nhưng nó khác.

Hà Nội, Ngày 14/8/2010

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

Kỳ II: Với Đức Cha Giuse Châu Ngọc Tri và những vấn đề thuộc giáo hội

Kỳ III: Thực tế với giáo dân tại giáo xứ Cồn Dầu.

Kỳ IV: Cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm.

Nguồn: Blog Jbnguyenhuuvinh.wordpress.com


Bình yên giả tạo và nỗi đau của người dân trên vùng đất Cồn Dầu

Tháng Tám 5, 2010

Chúng tôi tới Cồn Dầu vào một buổi chiều nhiều gió. Những cơn gió quất qua để lại những bụi cỏ khom mình khuất phục.

Ngay đầu làng, khu nghĩa trang đang bị đào xới. Những khối gạch, bê tông đen xì, vất chỏng trơ trên nền đất, lồi lõm những hố đào nham nhở. Ba tháng trước, nơi đây đã từng chứng kiến vụ cướp quan tài một cách phi nhân, đầy tai tiếng của chính quyền cộng sản, với 6 nạn nhân hiện vẫn còn đang bị giam giữ cách bất công với các tội danh đã thành lệ mỗi khi có sự phản kháng của người dân: “Tội gây rối trật tự và chống người thi hành công vụ”.

Cồn Dầu, nhìn từ xa

Cồn Dầu khi đến gần

Chúng tôi đến nhà thờ ngay giờ giáo dân chuẩn bị dâng thánh lễ chiều. Từng tốp người lặng lẽ tiến vào ngôi thánh đường khang trang, tráng lệ, khuôn mặt đầy vẻ ưu tư. Vẻ lo lắng hoảng sợ vẫn còn hiện diện trên những khuôn mặt khắc khổ. “Buồn lắm! Chúng tôi chỉ còn biết cầu nguyện và mong mọi người cùng cầu với chúng tôi và cho chúng tôi”. Một cụ bà trong chiếc áo dài tím than nền nã trả lời chúng tôi khi chúng tôi hỏi về Cồn Dầu, về những chuyện đã qua.

Nhà thờ Cồn Dầu

Những này này, tại Cồn Dầu, người dân còn chưa hết hoang mang, sợ hãi. Nhiều người chúng tôi gặp hết sức dè dặt khi kể lại những biến cố xảy ra xung quanh đám tang của bà Hồ Nhu, cái chết đau xót, đầy tức tưởi của anh Toma Nguyễn Thành Năm – thành viên đội trợ tang của giáo xứ, anh chết vào chính ngày lễ thánh Tôma, bổn mạng (3/7/2010).

Chúng tôi hỏi một cụ ông về người dân Cồn Dầu thì ông cho biết: “Xưa nay, người dân Cồn Dầu luôn tuân thủ mọi chính sách của nhà nước, tôn trọng luật pháp, thuế má đều đóng góp đầy đủ. Chúng tôi chỉ mong nhà nước, cụ thể chính quyền Đà Nẵng khi qui hoạch thành phố, thu hồi đất thì phải bảo đảm cuộc sống vật chất và tâm linh cho chúng tôi. Với 50.000đ/m2 đất ruộng, 350.000đ/m2 đất thổ cư, chúng tôi không đủ tiền để mua mảnh đất mới giá 1.000.000đ/m2 tại khu tái định cư, thì lấy đâu ra tiền để xây nhà ở, chưa kể chúng tôi là nông dân, chúng tôi sẽ làm gì và sẽ sống bằng gì. Chúng tôi không chống đối chính quyền, chúng tôi chỉ đòi quyền lợi hợp pháp và chính đáng của chúng tôi. Vậy mà…”

Người đàn ông già khắc khổ, khuôn mặt sạm nắng bỏ lửng câu trả lời, ngước đôi mắt buồn nhìn về phía xa xăm. Sau một hồi suy nghĩ với vẻ mặt tư lự, ông cho biết: “Thôn Cồn Dầu hiện nay có 6 người đang bị tạm giữ chờ ngày ra xét xử và một số người trong số họ đã bất ngờ viết đơn gửi ra cho gia đình từ chối yêu cầu mời luật sư. Hầu hết các anh em trong nhóm trợ tang, ngoài anh Năm đã chết oan ức, còn lại tất cả đều bị gọi lên ủy ban làm việc và khoảng trên năm chục người bị phạt hành chánh từ một triệu rưỡi cho tới ba triệu đồng. Cồn Dầu hôm nay trông bình lặng thế thôi, nhưng ai cũng đang rất sợ bị chính quyền trả thù, nên tất cả đều im lặng chấp nhận cho chính quyền kiểm định tài sản đất đai, chờ ngày rời khỏi nơi quê cha đất tổ với một tương lai vô định, trong nỗi đau cồn cào đến xé lòng.”

Chào ông, chúng tôi xin phép được đi thăm thôn làng. Suốt dọc đường đi, những cái nhìn nghi ngại, những ánh mắt ngờ vực xăm soi của người dân Cồn Dầu khiến chúng tôi hiểu điều mà người đàn ông vừa nói: “Cồn Dầu trông bình lặng thế thôi, nhưng tất cả mọi người đều đang rất sợ”.

Thật đau xót!

Một chính quyền của dân, do dân và vì dân, nay đã trở thành con ngáo ộp đe dọa tới tính mạng của người dân.

Chính quyền Đà Nẵng, một chính quyền được coi là táo bạo trong những bước đi phát triển kinh tế, nay đã trở nên một chính quyền côn đồ, đè đầu cưỡi cổ dân nghèo, cướp đoạt trắng trợn tài sản đất đai mà người dân bao đời khai phá, đầu tư công sức tiền của mới có được. Người dân Đà Nẵng hôm nay, đang phải è cổ đóng thuế để nuôi một lũ cán bộ côn đồ, hung hãn, cướp bóc thẳng tay và sẵn sàng thủ tiêu những ai dám lên tiếng đòi hỏi những quyền lợi hợp pháp và chính đáng của họ.

Ai sẽ là người lên tiếng cho người giáo dân Cồn Dầu?

Tất cả những người chúng tôi gặp đều cho biết họ chỉ mong được ở lại quê nhà, mảnh đất linh thiêng gắn bao kỷ niệm, bao hoài bão, bao ước mơ. Họ mong được mọi người giúp đỡ, nhưng lại sợ. Họ nói: những giúp đỡ “kiểu vừa rồi” – chúng tôi không biết cái kiểu vừa rồi như họ nói là gì? – sẽ chỉ làm cho chúng tôi thêm khó khăn, thêm buồn tủi.

Chúng tôi rời Cồn Dầu khi màn đêm vừa xuống. Trong bóng đêm chạng vạng, dưới ánh đèn đường khi mờ khi tỏ, những đám cỏ cúi mình khuất phục cơn gió, đang chờ đợi được ai đó nâng lên.

Chúng tôi tự hỏi người dân Việt  nói chung và giáo dân Cồn Dầu nói riêng sẽ còn phải chịu đựng đau khổ, bất công cho tới bao giờ?

5/8/2010

Hà Thạch


Người buôn Gió: Tôi khâm phục những người bạn công giáo chân thành và đầy tình yêu thương

Tháng Tám 5, 2010

Nữ Vương Công Lý (NVCL): Xin chào anh, có phải anh là Blogger Người Buôn Gió? Tôi là Phóng viên Nữ Vương Công Lý, xin phỏng vấn anh vài câu, trước hết là chúc anh sức khỏe và bình an.

Người Buôn Gió (NBG): Xin chào chị, tôi xin gửi lời chào đến BBT Nữ Vương Công Lý và quý độc giả, chúc quý vị luôn bình an, hạnh phúc.

NVCL: Trước hết, xin hỏi anh có cảm nghĩ như thế nào khi nhận được tin Tổ chức Human Rights Watch quyết định trao giải thưởng năm 2010 có tên anh?

NBG: Tôi cảm ơn tổ chức này, dù sao đó cũng là sự chú ý của cộng đồng quốc tế đến một bộ phận không nhỏ của người Việt Nam, đó là những Blogger. Họ là những người nói lên tiếng nói, quan điểm, suy nghĩ của mình bằng phương tiện hiện đại của Khoa học kỹ thuật. Đó là một cộng đồng có ảnh hưởng lớn đến xã hội Việt Nam, là một kênh thông tin thu hút nhiều dư luận, nhưng các cơ quan truyền thông nhà nước, các cấp có thẩm quyền thơ ơ với vẻ coi thường như blog là tin vỉa hè vậy. Sự chú ý của các tổ chức quốc tế đến cộng đồng này và đó là một tin vui cho một xã hội Việt Nam có thêm một luồng thông tin mới, đa chiều hơn. Điều này đánh giá sự chú ý của các tổ chức quốc tế đến cộng đồng này và đó là một tin vui.

NVCL: Xin anh cho biết, trong cộng đồng mạng, ngoài các blog anh chú ý những thông tin nào?

NBG: Ngoài các blog, tôi đọc nhiều thông tin các báo “lề phải” cũng như “lề trái” mục đích là tìm hiểu thời cuộc và rút ra cho mình những sự thật trong đó là gì. Tôi cũng thường xuyên đọc thông tin trên Nữ Vương Công Lý để tham khảo tình hình xã hội và nhất là của Giáo hội Công giáo, dù tôi chưa là giáo dân.

NVCL: Xin anh cho vài cảm nhận khi anh đọc Nữ Vương Công Lý?

NBG: Nhận xét của tôi đầu tiên là hiếm có một tờ báo nào dám nói thẳng, nói thật như Nữ Vương Công Lý, không chỉ các vấn đề xã hội mà ngay cả các vấn đề của Giáo hội. Theo tôi đó là sức mạnh của người công giáo tiềm tàng. Khi mình vững vàng, mạnh mẽ thì không ngại những sai lầm, va vấp, khi biết chỉ ra những thiếu sót, yếu kém thì mình vượt lên được những điều đó. Chỉ khi có đủ khả năng vượt lên những khuyết điểm, yếu kém người ta mới thẳng thắn chỉ ra như thế.

Tờ báo đã thực hiện đi đúng tôn chỉ Sự thật, Công Lý, Hòa Bình đã đề ra, đó là điều tôi thích nhất ở Nữ Vương Công Lý.

NVCL: Anh biết đến Công giáo từ khi nào?

Người Buôn Gió trong một công việc ở nhà một người bạn Công giáo

NBG: Từ nhỏ đến khi lớn lên, tôi không hề biết đến Công giáo. Qua các sách vở được đọc, được học, tôi hình dung Công giáo là một nhóm người xa lạ, tối tăm lạc hậu , không được nhà nước ưa chuộng và phản động.

Nhưng từ khi sự kiện Tòa Khâm sứ nổ ra, các phương tiện truyền thông nhà nước nói nhiều đến nhân vật Ngô Quang Kiệt – TGM Hà Nội với nhiều lời lẽ khó tin nên tôi đã tìm hiểu sự thật. Và sự thật tôi tìm thấy đã ảnh hưởng lớn, có tác động rất lớn đối với tôi vì tôi đã phát hiện ra những điều tôi nghe được là những điều dối trá.

Chính khi đó, tôi viết bài “Nghĩ gì về ông Ngô Quang Kiệt”, trong bài viết đó, tôi nói lên sự cảm phục của mình đối với sự can đảm, dấn thân của một lãnh tụ tôn giáo vì Giáo hội và giáo dân, đáng để cho các quan chức học tập về đức tính cần có của một lãnh tụ.

Từ đó, tôi chú tâm tìm hiểu về Công giáo nhiều hơn. Tôi cũng may mắn được gặp một số anh chị em bạn bè là giáo dân, những người này đã củng cố them cho tôi những điều tôi đã khám phá ra. Từ đó tôi biết đến Công giáo, tôi thường đi đến nhà thờ nghe giảng, gặp gỡ giáo dân…

NVCL: Như anh đã theo dõi thời gian qua, ngay cả trong GHCG cũng có những vấn đề của nó, vậy khi đọc những thông tin đó anh nghĩ thế nào về Công giáo?

NBG: Giáo hội Công giáo cũng là một tổ chức, trong đó cũng bao gồm các cá thể hợp lại, các cá thể đó cũng là con người, không thể có chuyện trăm người như một, vì thế cũng có nhiều ý kiến khác nhau là chuyện bình thường.

Tuy nhiên, điều tôi chứng kiến là dù có những ý kiến, cách làm khác nhau, nhưng tất cả tôi đọc được ở trong đó là nỗi lòng thao thức của mỗi người viết, người đọc và những giáo dân khác đối với Giáo hội bằng một niềm tin hết sức vững chắc vào Đấng tối cao là Thiên Chúa và yêu mến Giáo hội của mình.

Điều tôi nhận thấy ở người Công giáo là sự thẳng thắn nhìn nhận những sai lầm, những khiếm khuyết của bản thân, của tổ chức, của anh em mình và của cả giáo hội để thẳng thắn góp ý xây dựng nhằm đưa GH đi lên theo đúng đường hướng phục vụ người nghèo, người bần cùng. Điều này không phải tổ chức, cá nhân nào cũng có thể làm được, dù họ có hô hào “phê và tự phê” thì cũng chỉ là hình thức mà không có sự sám hối thực chất như ở đây. Đó là sức mạnh, là cơ sở để GHCG có sức mạnh đi lên và phát triển mạnh mẽ.

Tôi tin rằng khi mỗi cá nhân nhận thức được điểm chung như vậy, thì GHCG có sức mạnh tiềm tàng và không bao giờ bị chia rẽ.

NVCL: Sau một thời gian biết đến Công giáo, điều gì đọng lại sâu sắc nhất trong anh?

NBG: Đối với tôi từ chỗ xa lạ với người Công giáo cho đến hôm nay, tôi cảm nhận được ở đó một tình cảm yêu thương thật sự và sống trong sự thật, tôi khâm phục những người bạn công giáo chân thành và đầy tình yêu thương.

NVCL: Anh nghĩ gì về người Công giáo trong xã hội Việt Nam sau khi anh đã tìm hiểu về họ?

NBG: Tôi thấy người Công giáo chiếm một tỷ trọng lớn về số lượng trong xã hội, đất nước Việt Nam với 1/10 dân số. Với giáo lý, giáo luật của Công giáo luôn dạy những điều tốt đẹp, mà cao cả nhất trong đó là “Tình yêu thương”. Như vậy nếu xã hội được giáo dục theo chiều hướng đó thì sẽ hạn chế nhiều bạo lực, nâng cao đạo đức xã hội trách nhiệm và giá trị của mỗi cá nhân, mỗi tổ chức con người… Đó là những nhân tố cần nhân lên để làm cho xã hội, cho đất nước tốt đẹp hơn.

NVCL: Xin cảm ơn anh và xin cầu chúc anh luôn bình an, mạnh khỏe.

NBG: Xin cảm ơn và chúc Ban Biên tập Nữ Vương Công Lý cùng quý vị độc giả đầy sự an bình và niềm tin mạnh mẽ, bước đi trên con đường Sự thật, Công Lý, Hòa bình của mình để góp phần xây dựng Giáo hội và xã hội ngày càng tốt đẹp và tốt đẹp đúng thực chất. Con đường đó cả dân tộc này cũng đang cần phải bước lên.

Nữ Vương Công Lý