Đập nhà, cướp đất của bà Dương Thị Kính – Thân nhân 3 liệt sĩ – Bí thư ĐCSVN TPHCM Lê Thanh Hải và bè lũ phải đền nợ máu

Tháng Bảy 29, 2010

Bà Dương Thị Kính, ngụ tại 255/6/27 Ngô Tất Tố, phường 22 quận Bình Thạnh, thành phố Hồ Chí Minh, có mẹ là Bà mẹ Việt Nam anh hùng, có bố, chồng, con và cả bốn em trai đều tham gia Vệ quốc đoàn rồi Quân đội nhân dân Việt Nam, trong đó ba em là Liệt sĩ là Dương Văn Cồ, Dương Văn Hữu và Dương Văn Linh, bản thân đã tích cực tham gia cả hai cuộc chiến tranh vì Độc lập dân tộc và Thống nhất đất nước.

Vậy ai là kẻ bao che tội ác của Lê Thanh Hải? Là Trương Mỹ Hoa, Bí thư Trung ương ĐCS, Phó Chủ tịch nước, chị vợ Hải hay ai khác nữa trong cái tập đoàn quyền bính, trớ trêu thay, tự xưng “cách mạng”, “của Dân, do Dân, vì Dân này”?

Cù Huy Hà Vũ

Không nghi ngờ gì nữa, gia đình bà Dương Thị Kính là một gia đình Việt Nam điển hình có công với Dân tộc, với Đất nước và với cống hiến như vậy lẽ ra phải được Nhà nước “cách mạng”, chứ chưa nói đến Nhà nước “của Dân, do Dân, vì Dân”, quan tâm đặc biệt, chí ít lo cho một chỗ ở tối thiểu.

Thế nhưng, Nhà nước dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh nhờ một phần máu của gia đình bà Kính chẳng những không cấp cho bà và gia đình một xăng-ti-mét đất nào đúng kiểu “vắt chanh bỏ vỏ”, mà dã man hơn cả loài cầm thú, đập tan nhà và cướp trắng đất mua bằng đồng tiền bà đã chắt chiu cả đời để làm giàu cho những kẻ nhân danh Nhà nước ấy.

Sáng 18/10/2002, UBND quận Bình Thạnh đã cử một lực lượng đông đảo công an, dân phòng… đến đập nhà bà Kính và đến sáng 7/5/2003 thì cưỡng chế lấy luôn đất ở của bà Kính để thực hiện “dự án khu nhà ở tái định cư chương trình OKX” theo Quyết định số 2674/QĐ-UB ngày 19/12/2001 của Chủ tịch UBND quận Bình Thạnh Nguyễn Hữu Nhân.

Thế nhưng lý do mà Quyết định của Chủ tịch UBND quận Bình Thạnh nêu ra là hoàn toàn bịa đặt. Thực vậy, theo Quyết định 969/TTg của Thủ tướng Chính phủ, Dự án xây dựng khu nhà ở tái định cư, chương trình OKX, tại phường 22 quận Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh đã hết hiệu lực. Điều 11 Quyết định ghi rõ: thời gian thực hiện Dự án OKX: từ năm 1998 đến năm 1999!

Vậy tại sao Chủ tịch UBND quận Bình Thạnh Nguyễn Hữu Nhân lại liều lĩnh cho người đập nhà, cướp đất của dân như vậy? Là vì tên bất nhân này thực hiện Quyết định số 5013/QĐ-UB ngày 3/12/2002 của Chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải về việc giao đất tại phường 22 trong đó có đất của bà Kính cho Công ty đầu tư và xây dựng Thanh niên xung phong do em ruột Lê Thanh Hải là Lê Tấn Hùng làm Giám đốc để xây dựng Trung tâm thương mại thuộc sở hữu tư nhân có chức năng kinh doanh nhà ở, dịch vụ, thương mại.

Điều 27 Luật Đất đai quy định: “Trong trường hợp thật cần thiết, Nhà nước thu hồi đất đang sử dụng của người sử dụng đất để sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng”. Lẽ dĩ nhiên Trung tâm thương mại không phải là công trình quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng nên ngay cả khi Trung tâm thương mại thuộc sở hữu Nhà nước, UBND TP Hồ Chí Minh cũng không có quyền thu hồi đất ở của bà Kính, huống hồ Trung tâm thương mại này thuộc sở hữu tư nhân.

Do đó, Quyết định số 5013/QĐ-UB ngày 3/12/2002, Chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải chỉ có thể là hành vi cướp đất của bà Dương Thị Kính!

Bản thân Dự án Trung tâm thương mại tự nó cũng đã bộc lộ là một dự án “mafia” với những chứng cứ sau đây.

– Ngày 04/9/2002 bằng Công văn số 3493/KHĐT-XD Sở KH-ĐT đề nghị UBND TP xem xét việc “thay đổi toàn bộ nội dung dự án” để biến dự án OKX thành Dự án Trung tâm thương mại nhưng trước đó 9 tháng, ngày 15/1/2002 Chủ tịch UBND TP Lê Thanh Hải đã ra văn bản số 139/UB-ĐB chỉ đạo thành lập Hội đồng đền bù thiệt hại, giải phóng mặt bằng của Dự án. Nghĩa là Lê Thanh Hải đã làm cái việc “sinh con rồi mới sinh cha”!

– Công ty Đầu tư và Xây dựng Thanh niên xung phong là “chủ đầu tư rởm”: vốn tự có (kể cả vay ngân hàng) chỉ chiếm 4.3% tổng vốn đầu tư của Dự án. Nghĩa là Dự án được hình thành không trên năng lực của chủ đầu tư mà hoàn toàn dựa trên “năng lực cướp đất” của Chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải.

Không chịu bất công, bà Dương Thị Kính và gia đình từ chục năm nay đã nhẫn nại gửi đơn khiếu nại và tố cáo Lê Thanh Hải và đồng bọn lên Tổng bí thư Đảng, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ… nhưng kết quả giải quyết vẫn là con số 0 tròn trĩnh, nhà, đất của bà Kính và gia đình vẫn bị cướp trắng và kẻ thủ ác là Lê Thanh Hải không những không bị trừng trị mà còn tiến nhanh, tiến mạnh vào Bộ Chính trị rồi làm Bí thư Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh.

Đây, người đứng giữa (bên cạnh Chủ tịch NMT) là tên Lê Thanh Hải, kẻ trắng trợn đập nhà cướp đất của gia đình Liệt Sĩ. Cù Huy Hà Vũ cung cấp ảnh và chú thích, yêu cầu BVN cho đăng nguyên, người cung cấp ảnh chịu trách nhiệm.

Vậy ai là kẻ bao che tội ác của Lê Thanh Hải? Là Trương Mỹ Hoa, Bí thư Trung ương ĐCS, Phó Chủ tịch nước, chị vợ Hải hay ai khác nữa trong cái tập đoàn quyền bính, trớ trêu thay, tự xưng “cách mạng”, “của Dân, do Dân, vì Dân này”?

Quá uất ức, bà Dương Thị Kính đã ngã bệnh và chết một cách tức tưởi. Tuy nhiên vào cái giây phút sắp “đoàn tụ” với ba người em Liệt sĩ, vẫn nhớ tới ngày nào đã tiễn chồng, tiễn các em và bản thân ra đi “liều mình như chẳng có” vì sự tồn vong của Tổ quốc!

Còn đây, Cù Huy Hà Vũ, chàng trai Can Lộc Hà Tĩnh, mảnh đất cách mạng truyền thống, quyết chỉ tận mặt kẻ thù của nhân dân, với “ba tấc lưỡi” cùng buồng gan cóc tía sẵn sàng giành lại công bằng cho mọi con người oan khuất trên giải đất hình chữ S. Chú thích của Huệ Chi.

Máu người không phải nước lã, nhất là những Bầu Máu đã đổ ra vì Tổ quốc Việt Nam nên chắc chắn một ngày không xa, thậm chí rất gần, kẻ Thủ ác – Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam thành phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải cùng toàn bộ Tập đoàn Tội ác của nó – sẽ phải Đền Nợ Máu vì những gì chúng đã gây ra đối với gia đình Anh hùng Liệt sĩ của Bà!

Và lúc đó – tôi tin – bản thân Bà và những Người thân Anh hùng, Liệt sĩ của Bà, đã có thể ngậm cười nơi chín suối!

CHHV

27/7/2010

Nguồn: Boxitvn.wordpress.com


Thông tin về vụ Bắc Giang và câu chuyện nước Vệ

Tháng Bảy 28, 2010

Chúng ta hãy hình dung về một câu chuyện khác trong bối cảnh nước Vệ thời Sản trị.

Bữa rượu mạng người

Hôm ấy đã hết giờ hành chính, hai công sai triều đình trên đường đi về, bỗng thấy phía trước một đội nam nữ đang cưỡi ngựa không đội nón. Công sai Sát mới ngoảnh lại nói với công sai Thủ.

– Này anh Thủ, chả phải trước mặt ta có bữa rượu đó chăng ?

Thủ gật đầu đồng tình.

Sát và Thủ phi ngựa chặn đầu ngựa đôi nam nữ, hoạch họe đủ điều, rồi nói nam nữ vi phạm luật triều đình đi ngựa không đội nón. Một đe một nhẹ nhàng,tưởng như mọi khi can sự khóm róm đưa cho ít bạc là xong. Nào ngờ chàng trai cưỡi ngựa kia vốn là phu xe trạm, hàng ngày tiếp xúc với công sai giao thông. Anh hiểu rõ hai công sai cưỡi con ngựa đang thực hiện chức trách thế nào, anh mới bèn đòi hỏi phải có biên bản, quyết định xử phạt tại chỗ.

Công sai Sát và Thủ không ngờ can sự lại dám lếu láo đòi hòi thế. Bởi những thứ đó cấp trên chỉ giao cho cả tổ công sai khi đi thi hành phận sự, và giao cho tổ trưởng. Thừờng ngày tổ công sai lập ở một góc đường, Sát và Thủ chỉ chuyên việc chặn đường bắt người vi phạm vào nơi công sai tổ trưởng để làm biên bản vi phạm và quyết định phạt tại chỗ hay quyết định thu giữ ngựa xe. Nay bị can sự hỏi đến những thứ đó, Sát nóng mặt lắm, mới quay lại bảo với Thủ

– Thằng này thích thế, đưa cả người với ngựa về trụ sở lập biên bản.

Nói rồi Sát vỗ đùi nhảy tót lên ngựa can sự phi nước đại về trụ sở công sai.

Thủ ngoảnh lại bảo với can sự

– Mày lên đây theo tao về làm việc.

Can sự leo lên ngựa của Thủ, còn bạn gái thì lếch thếch đi bộ theo sau.

Đến trụ sở công sai, Sát và Thủ lôi can sự vào một căn phòng nhỏ làm việc, bấy giờ nhiều công sai hết giờ làm việc đã về nhà. Sát gằn giọng nói

– Mày vi phạm những lỗi này, lỗi kia, tổng các lỗi là 700 lượng bạc

Can sự há hốc mồm, nói tội lúc trước chỉ có không đội nón khi đi ngựa mà thôi. Thủ bên cạnh nói thêm vào

– Lúc đó chúng tao xử lý tình cảm mày không nghe, giờ vào đây thì khác rồi.

Bực  với kiểu quay quắt của công sai, can sự quở

– Thế này thì các ông là cướp à ?

Sát vốn đã cay cú từ đầu, lúc trước tưởng ngon ăn ai ngờ gặp kẻ cứng đầu. Giờ đã lôi về trụ sở mà chả nhẽ phạt vớ vẩn tội đi ngựa không đội nón, đồng nghiệp người ta biết hẳn sẽ chế giễu như hồi nọ rằng

– Tưởng to tát gì mới bõ công lôi về, ai ngờ vi phạm vặt mà lôi về trụ sở mất thời gian, chật chỗ. Để trụ sở làm thịt bọn tứ mã, bát mã có kiếm hơn không ?

Cũng bởi cả ngày làm việc, tưởng chiều đến gặp con mồi có bữa nhậu. Xương quá lôi về đây, giờ không kiếm cớ phạt nặng lấy uy tín cũng không được, mà tên can sự này cứ cãi lý. Sát mới điên tiên đứng dậy bóp cổ can sự

– Thằng chó này mày dám nói tao thế à.?

Can sự vùng vẫy cố dẫy dụa thoát khỏi cánh tay sắt vốn được luyện tập bao năm trời ở trường dạy công sai nước Vệ.  Càng dẫy thì Sát càng uất, mới dùng đầu gối thúc vào bọng đái can sự. Đây là một trong những đòn đánh hiểm không để lại dấu vết mà công sai Vệ được huấn luyện kỹ càng, thúc gối đến cái thứ ba thì can sự có dấu hiệu sức khỏe không bình thường đúng như trong lời tuyên bố sau này của quan đầu tỉnh.

Thấy can sự mềm nhũn người, lả  người xuống đất dãy nhẹ mấy cái rồi nằm im. Sát hỏi Thủ

– Nó chết à ?

Thủ sờ động mạch cổ chép miệng

– Thằng này kém, mới có thế đã chết, chắc tại sức khỏe nó có vấn đề.

Sát gật gù

– Đúng là thằng này sức khỏe yếu, chắc có bệnh gì, mọi khi tôi đánh bọn vi phạm, thúc gối vào bụng dăm bảy cái là chuyện thường. Có thằng nào sao đâu.

Hai công sai dựng xác can sự ngồi trên ghế rồi bàn nhau. Thủ nói

– Giờ cứ nói nó đột tử thế là xong

Sát hỏi

– Nó đi đường vẫn mạnh khỏe, vào đây mới chết, báo cáo thế có ổn không ?

Thủ cười

– Nó đang khỏe thế mới là đột tử chứ. Ông có cứ khai thế, mọi việc quan trên và triều đình sẽ lo. Đừng nhận đánh là được rồi.

Sát cười hớn hở với giấy bút làm báo cáo, miệng cừơi nói

– Chúng ta ăn lộc nhà Sản, giữ giang san Đại Vệ cho nhà Sản trị vì, lẽ nào vì cái mạng cỏn con này mà nhà Sản lại trị tội chúng ta. Như thế còn đâu là sự thật, công bằng, văn minh của nước Vệ thời nhà Sản.

Viết báo cáo xong, hai công sai gọi xe ngựa vất xác can sự lên xe bảo chở vào nhà thương. Tối thì gia đình đến nhận xác. Thấy có vết bầm trên cổ, quan pháp y ghi là vết chàm. Người nhà cự thằng bé từ nhỏ đến giờ đâu có vết chàm như thế. Quan pháp y nói

– Cơ thể con người huyền bí lắm, như ông quan nọ từ huyện thì bụng bé, tự dưng lên tỉnh bụng bỗng to ra. Ai mà biết đươc. Vết chàm này nó đột ngột xuất hiện sau khi con ông đã chết bởi sự tuần hoàn của máu đến đó bị ngưng lại. Có gì ông cứ đem chôn, tháng nữa xét nghiệm xong chúng tôi trả lời kết quả.

Gia đình nạn nhân không chịu nói

– Sao phải đợi tháng nữa, chả phải mấy vụ giết người cướp của, các ông mổ xác là có kết quả ngay đó sao?

Quan pháp y xua tay.

– Vụ đó khác, vụ này có nhiều tính chất liên quan đến an ninh trật tự xã hội, phải cẩn trọng nghe ngóng tình hình xem các thế lực thù địch có lợi dụng xuyên tạc hay không. Chúng tôi phải trình kết quả xét nghiệm lên Tối Cao Sản Ủy xin chỉ đạo mới thông báo rộng rãi cho dư luận biết, không để cho bất kỳ đối tượng, ổ nhóm nào lợi dụng làm sai lệch sự việc đi được.

Không còn cách nào hơn để cãi lý với quan pháp y, gia đình nạn nhân ngậm ngùi nuốt hận mang xác con về nhà đợi phân giải.

Cái ghế giết người

Sau vụ án mạng này, quan đầu tỉnh tuyên bố nạn nhân vào phủ công sai, được công sai tử tế mời ngồi ghế làm việc bỗng tự nhiên lăn ra chết.

Nhiều người tò mò mới hỏi nhau cái ghế ấy thế nào mà kỳ lạ vậy. Người đang khỏe mạnh ngồi lên bỗng lăn ra chết ngay. Dân tình bàn tán mãi không thôi về cái ghế trụ sở công sai. Có kẻ nói

– Thì cũng như những cái giếng, ai xuống là chết đó.

Người khác thông thạo hơn

– Chuyện này thì có nhiều, bên tận nước người da trắng , tóc xanh có lần tôi đến. Có những chuyện la kỳ như bức tranh giết ngừoi. Ai sở hữu nó thế nào cũng bỗng dưng lăn ra chết.

Người rành về cõi âm thì nói

– Có lẽ ghế mà đóng gỗ ấy lấy từ quan tài của người bị sét đánh mới thiêng thế. Ai ngồi lên đều chết tươi.

Bởi bàn tán xôn xao, hiếu kỳ dân chúng kéo nhau đến trụ sở công sai xem chiếc ghế giết người, có người cố vào tận nơi để hỏi mua. Tranh cướp xô đẩy nhau để xem cho bằng được chiếc ghế, công sai ngăn không được bắt đi 6 mống vì tội gây rối trật tự hiện chưa cho về lại đòi truy tố.

Sĩ phu nước Vệ biết chuyện nói rằng

– Ghế nào mà ngồi lên mà chết được, như lời quan đầu tỉnh nói thì ghế ấy là ghế điện chăng ?

Nguồn: Blog Người Buôn Gió