Hà Tĩnh: Cảnh sát cơ động đánh và cướp tài sản người dân giữa đêm khuya

Tháng Chín 30, 2010

(Hình trên chỉ có tính minh họa)

Hồi 12 h đêm 26/9/2010, giữa đêm khuya một nhóm cảnh sát cơ động gồm 6 người đi trên 3 xe máy đã tấn công một người dân tại xóm Tân Phú, xã Thạch Trung, Thành phố Hà Tĩnh.

Nạn nhân là anh Nguyễn Văn Điệp thuộc xã Thạch Trung, Thành phố Hà Tĩnh bị tấn công ngã xuống đường quốc lộ, một cảnh sát cơ động đã cầm chân kéo lê anh Điệp trên mặt đường vào lề đường.

Khi thấy điện thoại của nạn nhân rơi ra, cảnh sát cơ động này đã nhặt và bỏ ngay vào túi mình.

Dù giữa đêm khuya, nhưng khi nghe tiếng kêu, người dân Tân Phú đã đổ ra đường chứng kiến sự việc và vô cùng phẫn nộ trước việc đánh người và hành vi cướp tài sản người dân của nhóm 6 cảnh sát cơ động nói trên. Nhân dân đã vây xung quanh phản đối hành vi đánh người man rợ và cướp tài sản công dân. Khi dân chúng đổ ra đông, đám cảnh sát đã hoảng hốt bỏ chạy để lại ba chiếc xe máy biển số: 38B1 – 0521, 38B1 – 0546  và 38 A4-8307.

Người dân đã đưa nạn nhân đi cấp cứu và báo cho công an sự việc xảy ra. Một nhóm công an gồm có: Võ Công Sáng, phó công an xã, Nguyễn Trung Hiền, Đội trưởng Đội cảnh sát Điều tra tội phạm và trật tự xã hội, Diệp Xuân Quyền, cảnh sát giao thông đã đến nơi xảy ra sự việc. Ngoài ra còn có Trưởng Phòng cảnh sát cơ động đã đến hiện trường vụ đánh đập và cướp tài sản nhân dân.

Người dân yêu cầu lập biên bản, nhóm công an này đã phải lập đến lần thứ 5 người dân mới đồng ý nội dung văn bản. Trong quá trình lập biên bản, nhóm 6 cảnh sát cơ động nói trên đã bỏ chạy về TP Hà Tĩnh.


Biên bản lập tại hiện trường vụ việc. Hình: Nuvuongcongly.net

Chiều 29/9/2010, nạn nhân vẫn phải điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Hà Tĩnh với nhiều vết bầm tím trên cơ thể, bị choáng ngất.

Nhưng mấy ngày qua, phía công an Thành phố Hà Tĩnh chưa có bất cứ một thông báo nào với người dân về việc giải quyết sự việc. Có thể sự việc lại cho “Chìm xuồng” hoặc lại trò đổi nạn nhân thành thủ phạm.

Điều cần nói là thời gian gần đây, cảnh sát giao thông, cảnh sát cơ động là nỗi kinh hoàng của người dân Hà Tĩnh. Lực lượng này ngày càng hoành hành bất chấp pháp luật với hành vi dã man.

Cũng tại đoạn Quốc lộ qua Tân Phú này, người dân đã chứng kiến xe ô tô cảnh sát cơ động đâm vào người dân và bỏ chạy, sự việc sau đó cũng đã bị cho chìm xuồng.

Nói riêng tại Hà Tĩnh, cũng cách đây chưa lâu, cảnh sát giao thông đã đạp hai người đi xe máy trên Quốc lộ 1A đoạn Kỳ Anh khiến nạn nhân lao vào xe tải chạy ngược chiều và tử nạn. Vụ việc này đã khiến hàng ngàn người dân đổ ra đường lật xe cảnh sát làm tắc nghẽn giao thông nhiều giờ. Thế nhưng sau đó vụ việc cũng bị cho chìm xuồng và một số người dân bị truy tố.

Chính những hành động bao che, khỏa lấp của chính quyền, công an qua những sự việc trên mà cảnh sát Hà Tĩnh ngày càng lộng hành, coi thường pháp luật và coi nạn nhân như cỏ rác, thậm chí còn cướp đoạt tài sản nạn nhân khi có điều kiện như các cảnh sát cơ động trong vụ việc 26/9/2010.

Lực lượng cảnh sát giao thông chỉ có rình cơ hội bắt chẹt kiếm tiền nhân dân, thậm chí bất chấp tất cả quy định pháp luật, trốn trong những chỗ kín đáo bắn tốc độ, dừng xe bất cứ ai dù không vi phạm bất cứ điều gì khi lưu hành trên đường. Cánh sát cơ động đi cả đoàn ban đêm rình trong mọi ngõ ngách với vũ khí trong tay, thẳng tay hành động khi cần thiết.

Một đoạn video lưu truyền trên mạng internet về cảnh sát đánh dân ngay trước mặt các quan chức chính quyền, báo chí… một cách ngang nhiên với hơn nửa triệu người xem đã thể hiện sự lộng hành của công an Hà Tĩnh như thế nào.

Cũng như vấn nạn của cả đất nước, một xã hội công an trị điển hình đang được thực thi tại Hà Tĩnh.

Video: Cảnh sát giao thông ở Hà Tĩnh đánh dân trước mặt quan chức và báo chí:

http://www.youtube.com/v/AIkaCGME6Es?fs=1&hl=en_US


30/9/2010

Nữ Vương Công Lý


Công An hay Côn Đồ?

Tháng Chín 19, 2010

Coi mạng người như cỏ rác

Báo mạng Lao Động hồi tháng 8 vừa rồi, một độc giả nêu lên nghi vấn rằng “Sao lúc này hiện tượng tạm giam người trái luật rồi…trả xác người về cho thân nhân, của những người mang trọng trách bảo đảm an toàn trật tự xã hội lại phổ biến đến mức đáng báo động như vậy?”

Hay, một ý kiến khác cũng trên số báo này phản ứng – nguyên văn – rằng “Tôi thật sự bàng hoàng và đau lòng. Làm sao mạng người có thể rẻ rúng đến mức như vậy?”

Những phản ứng đó xảy ra sau khi một trường hợp trở thành nạn nhân điển hình của công an, là anh Vũ Văn Hiền, bị tử vong trong đồn công an huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên, khiến, theo lời báo Lao Động, “đứa con thơ chưa đầy 10 tuổi của anh trở thành côi cút” và “Người vợ góa cùng bà mẹ đẻ của anh…không thể nào thôi ray rứt”.

Bài “Ba con vịt ‘nuốt’ một mạng người” được tờ báo phổ biến có đoạn mở đầu rằng “ Chỉ vì mấy con vịt hay phá rối, hai mẹ con va chạm với nhau, bà mẹ trong lúc nóng giận đã làm đơn gởi đến cơ quan công an với mong muốn công an dọa cho đứa con một trận để nó ngoan hơn. Thế nhưng sau một ngày, cơ quan công an đã trả lại cho bà chiếc quan tài và xác chết đứa con trai”.

Hồi tháng 7 vừa rồi, báo mạng Nông Nghiệp có bài tựa đề “Một người dân chết tại trụ sở CSGT huyện Tân Yên, Bắc Giang”, khiến hàng trăm dân địa phương phẩn nộ, đưa thi thể nạn nhân – anh Nguyễn Văn Khương – tới cổng dinh của quan đầu tỉnh để yêu cầu làm rõ nguyên nhân cái chết.

Một người cảm thông tình cảnh bi thương này nên đã đích thân tới thăm gia đình anh Khương, là MS Nguyễn Trung Tôn, Quản nhiệm Hội Thánh Phúc Âm Toàn vẹn VN tại Thanh Hoá, cho biết:

“Tôi đã đích thân đến tận Bắc Giang rồi. Tôi đã đến gia đình bố cháu Khương rồi, đến quê hương đấy rồi. Nhưng tình trạng là người dân chỉ bức xúc lên một lúc rồi lại bị dập xuống. Nó tắt ngay đi thôi.”

Muốn gì thì đến đây

Thưa quý vị, chúng tôi tìm hiểu thêm tình hình này qua công an Bắc Giang, nhưng không tìm được câu trả lời thỏa đáng nào:

CA Bắc Giang: A lô!

Thanh Quang: Tôi xin gặp ông Nguyễn Đức Quyết, Phó CA TP Bắc Giang.

CA: Có việc gì hả anh? Anh có việc gì?

Thanh Quang: Tôi là Thanh Quang của đài ACTD bên Mỹ. Chúng tôi được biết là trong thời gian gần đây dân chúng ngày càng than phiền là công an…

CA Bắc Giang: Anh muốn biết thì anh đến đây trực tiếp gặp tôi. Tôi không nói qua điện thoại được.

Thưa quý vị, chuyện nữ sinh viên Hoàng thị Trà thuộc Đại học Thái Nguyên bị CA dí súng bắn trọng thương ở đùi chỉ vì quên đội nón bảo hiểm cũng khiến công luận khó hiểu về hành động của giới gọi là “công an nhân dân”.

Đánh gãy tay vì không đội mũ bảo hiểm

Trước đó không lâu, một trường hợp nạn nhân tiêu biểu khác bị giới bảo vệ nhân dân tại đồn CA thị xã Cầu Diễn, Hà Nội, đánh gãy tay vì không đội nón bảo hiểm trong trường hợp khẩn cấp. Nạn nhân ấy, thầy truyền đạo Tin Lành Lê Duy Bắc, kể lại:

“Tôi không có điều kiện đội mũ bảo hiểm trong lúc đưa người đi cấp cứu. Khi trở về tôi cũng không thể mượn ở đâu được và không làm gì hơn được, trong khi chúng tôi có giấy tờ là đưa người đi cấp cứu. Nhưng CA vẫn không nghe, họ cứ ép tôi phải nhận sai. Do đó tôi có phản ứng lại, nói rằng CA ở đây không có tình người. Tôi rất bức xúc nên nói như vậy.

Khi ngồi xuống tôi vứt chìa khoá dưới chân thì lập tức họ hô là tôi ra phá trụ sở. Nhưng sự thật là tôi không hề phá chút nào trong trụ sở CA cả. Tôi không làm gì hết.

Thì 5 người mà tôi biết là được bố trí sẵn, người thì bịt mắt tôi, người nắm tóc, người bóp cổ tôi, 2 người thì giữ 2 tay còn 1 người đánh tôi. Họ bẻ tay tôi ra đằng sau và có một vật tác động rất mạnh. Tay tôi lìa ra. Tôi kêu lên là tay tôi gãy rồi. Chừng đó họ mới chịu bỏ ra và rồi đưa tôi đi bệnh viện. Trên đường đi họ bảo tôi là tên tội phạm nguy hiểm.”

Lên công an là từ chết tới bị thương

Thưa quý vị, công an đánh gãy tay Thầy Truyền Đạo Lê Duy Bắc vì ông bất đắc dĩ không kịp tìm nón bảo hiểm khiến người ta liên tưởng đến trường hợp gây nhiều sửng sốt trong công luận trong và ngoài nước liên quan Giáo xứ Cồn Dầu. Sau cái chết tức tưởi của anh Nguyễn Thành Năm, người khiêng quan tài cụ Đặng Thị Tân khiến bị công an bắt lên đồn nhiều lần và lần cuối cùng anh trở về nhà mình đầy thương tích, và rồi tử vong.

Sau lần công an đàn áp tàn bạo những giáo dân đưa đám ở Cồn Dầu mà có người mô tả là “máu nhuộm cánh đồng vàng”, hiện 6 nạn nhân vẫn còn bị công an Cồn Dầu giam giữ khiến bà Nguyễn Thị Phương thương chồng – là 1 trong những nạn nhân này, đã lên tiếng với Đài ACTD như sau:

“Về tinh thần ảnh không còn chi hết trơn, ảnh lo sợ không biết có bị công an đánh đập chi mà ảnh lo sợ quá sức (khóc). Không biết công an có ép cung ảnh không, có bắt ảnh chịu tội này nọ không (khóc). Tinh thần ảnh quá sa sút (khóc). Ảnh không có tội chi mà cũng bị bắt điều tra. Người ta có ép chi ảnh không mà tinh thần sa sút quá (khóc).”

Thưa quý vị, vừa rồi chỉ là một thiểu số trường hợp điển hình của rất nhiều trường hợp nạn nhân vào tay công an nhân dân mà nhiều người cáo giác là “từ chết tới bị thương”.

Nhưng khi được hỏi về hành động không mấy được lòng dân này, thì giới công an thường tránh né. Chẳng hạn như một quan chức công an ở Hải Phòng trả lời chúng tôi sau đây:

CA Hải Phòng: A lô.

Thanh Quang: Xin được gặp ông Thảo, công an Hải Phòng.

CA Hải Phòng: Có gì đấy?

Thanh Quang: Thưa ông, tôi là Thanh Quang của đài ACTD bên Mỹ. Chúng tôi được tin là trong thời gian gần đây, nhiều chuyện xảy ra đáng tiếc, liên quan công an…

CA Hải Phòng: Tôi không biết được đâu. Không liên quan, tôi không biết được nhé.”

Công an bây giờ ghê lắm!

Nhận xét về hành động như vừa nói của công an hiện nay, MS Nguyễn Trung Tôn, cũng từng là nạn nhân của công an, cho biết:

“Thực trạng ở VN là như vậy, không còn gì để nói nữa. Luật pháp nằm trong tay đảng CS. Mà đảng CS nói sao thì nó là vậy.

Họ nói là cầm mũ bảo hiểm đánh chết người thì là cầm mũ bảo hiểm đánh chết người. Mà họ nói là không đội mũ bảo hiểm đánh chết người là không đội mũ bảo hiểm đánh chết người. Họ nói súng bắn cướp cò thì là súng cướp cò. Họ nói vi phạm luật giao thông là vi phạm luật giao thông. Họ nói nghiện ma túy chết thì là nghiện ma tuý chết.

Đâu có còn cái gì là luật pháp nữa đâu. Đảng nói sao thì nó là vậy. Mà báo chí trong nước thì họ cũng đăng vậy. Đăng vậy thì dân họ biết vậy.”

Thầy Lê Duy Bắc có cái nhìn tổng quát về ngành CAVN:

“Có điều tôi nhìn chung, đó là sự non yếu, ấu trĩ của ngành CAVN. Đặc biệt thời điểm này, họ có cách nhìn rất thiển cận. Và tôi cũng cảm thấy rất là hỗ thẹn cho những người làm điều đó.

Điều đáng nói ở đây là những hành động sai trái của công an không thể hiện trên văn bản. Hiến pháp và luật pháp thì rất tốt, nhưng thực tế thì họ nói một đàng mà làm một nẻo. Tình trạng chung của cả nước bây giờ mà tôi nhìn thấy về ngành công an mà lấy làm buồn. Bởi vì nó đi ngược lại những gì mà trong trường đã dạy từ khi tôi còn nhỏ, được học như vậy.

Bây giờ tôi rất buồn cho đất nước VN khi chúng tôi sống trong cảnh phải chịu áp lực từ công an, từ chính quyền mỗi ngày. Nói cho đúng hơn, vấn đề không riêng gì ngành công an, mà cả hệ thống chính quyền đều gây bức xúc cho người dân.

Họ kêu gọi là “không có gì quý hơn độc lập tự do”, nhưng tôi thấy chúng tôi như con cá ở trong chậu, không phải ở được ngoài sông, biển. Đó là hưởng tự do như họ nói.”

Thưa quý vị, tình hình này khiến có lần LS lão thành Trần Lâm, nguyên Thẩm phán Tòa án Tối Cao, sau khi lưu ý hành động công an “nếu không có lệnh mà bắt giam là sai rồi”, đã phải đề cập tới thực trạng rằng ở VN hiện nay – nguyên văn lời LS Trần Lâm, “Thằng công an nó ghê lắm, nó bao trùm cả Tòa án, nó bao trùm cả Viện Kiểm sát”.

Tình trạng này không biết đến bao giờ mới chấm dứt trong khi VN luôn cố gắng hội nhập với thế giới bằng những thông tin hết sức tốt đẹp về cách hành xử với người dân của mình.

Thanh Quang RFA

Nguồn: http://www.rfa.org/vietnamese/vietnam/xa-hoi/The-way-vn-police-treats-its-people-tquang-09182010123708.html