Các “ngài” muốn dẫn dắt giáo dân đi theo con đường nào đây?

Tháng Bảy 31, 2010

Tôi vẫn còn nhớ trong chuyến đi Rôma của các giám mục Việt Nam năm 2009, dư luận đã bàn tán xôn xao về câu nói gây nhiều tranh cãi của một vị trong đoàn, Đức cha Bùi Văn Đọc, giám mục giáo phận Mỹ Tho và cũng là chủ tịch ủy ban Giáo lý & Đức tín của HĐGMVN “Nếu có ai không thích cộng sản, người ấy không nên yêu cầu chúng tôi khích bác họ”.

"Cùng nhau đi Hồng Binh"?

Hẳn chưa ai quên những thông tin được Nữ Vương Công Lý phổ biến liên quan đến thánh lễ kết thúc năm Linh mục và tấn phong 33 tân linh mục tại Sài gòn. Thánh lễ được cử hành trọng thể với sự hiện diện của vị Hồng y TGM và vị Giám mục Phụ tá cùng với sự tham dự của nhiều linh mục, tu sĩ và giáo dân. Ở phần cuối thánh lễ, dàn kèn đồng đã cử bản “Cùng nhau đi Hồng binh”, một bản nhạc của cộng sản.

Người ta lấy làm lạ là cho dù chỉ là một giáo dân bình thường cũng biết nếu không phải là thánh nhạc thì không được phép xử dụng trong nhà thờ huống hồ các trưởng ca đoàn, trưởng ban nhạc là những người biết rõ các quy định về việc xử dụng thánh nhạc trong phụng vụ. Những người có trách nhiệm trong buổi lễ long trọng này càng phải hiểu rõ ngay cả những bản thánh nhạc cũng phải được Giám mục chuẩn thuận mới được phép xử dụng trong nhà thờ. Thánh nhạc dùng trong nhà thờ phải có lời lẽ phù hợp với việc ca tụng Chúa và thêm lòng sốt sắng cho giáo dân chứ đâu có thể chứa đựng những ngôn từ như:

“Đừng cho quân thù thoát
Ta quyết chí hy sinh”
Hay là:
“Mong thế giới đại đồng
Tiến lên quân Hồng”

Thật không thể tin được trong một thánh lễ long trọng như thế mà những người có trách nhiệm lại có thể cẩu thả đến độ cho xử dụng một bản nhạc sặc mùi cộng sản, hoàn toàn không thích hợp cho một buổi lễ Công giáo. Điều lạ lùng hơn nữa là sau sự việc này mặc dầu Nữ Vương Công Lý đã đặt vấn đề, TGP Sài gòn vẫn cứ im hơi lặng tiếng, không có lấy một lời giải thích. Không biết có phải vì sợ phải nói một lời xin lỗi hay là việc xử dụng bản nhạc này có chủ đích, đã được dàn dựng nhằm phục vụ cho một toan tính nào đó?

"Bàn thờ vọng" của Đức Cha Chương trong cuộc "Đức Mẹ và Thánh giá rước cờ đỏ sao vàng"

Tệ hại hơn nữa là sự việc mới diễn ra tại giáo xứ An Thịnh cũng thuộc giáo phận Hưng Hóa còn đang là tin nóng bỏng trên Nữ Vương Công Lý. Giáo xứ này dưới sự coi sóc của linh mục Nguyễn Văn Giang thuộc Dòng Đa Minh được gửi đến phục vụ với tư cách là Phó xứ. Linh mục Giang đã làm một việc trái khoáy, chẳng ra thể thống gì khi ông mời chủ tịch UBND và Mặt trận tổ quốc xã đến nhà thờ chứng kiến cuộc bầu cử Ban Hành Giáo. Linh mục Giang đang làm cái trò quái qủy gì vậy? Chẳng lẽ ông không biết việc bầu cử Banh Hành Giáo là sinh hoạt trong nội bộ giáo xứ không có liên quan gì đến chính quyền? Không hiểu khi hành động như vậy linh mục Giang muốn chứng tỏ điều gì? Linh mục Giang đang phục vụ Giáo hội hay ông là kẻ thừa hành của đảng cộng sản?

Thưa các “ngài”, các “ngài” đang dẫn dắt giáo dân đi theo con đường nào đây? Có phải các “ngài” đang toan tính tách rời khỏi Giáo hội “Thánh thiện, Công giáo và Tông truyền” để đi theo cái mô hình quái dị “Phúc âm, Dân tộc và Chủ nghĩa xã hội”?
Lạy Chúa. Qúa nhiều việc đã xảy ra trong Năm Thánh làm đau lòng con cái GHVN. Nhưng tạ ơn Chúa, nhờ vậy mà chúng con mới nhận chân được đâu là việc thật và đâu là những con nguời gỉa dối để mà cảnh giác.

Lại Thế Lãng
Vermont – USA


Chia Sẻ Nỗi Đau Với Giáo Dân Cồn Dầu

Cồn Dầu, thương qúa Cồn Dầu ơi

Giữa cơn nguy khốn bị bỏ rơi

Trong nhà không thấu còn ai thấu

Sao đành tiếp sức chuyện di dời

Đi đâu ôi biết đi về đâu

Sống không đồng ruộng sống sao đây

Cốt được lòng trên mặc sống chết

Thương người, bác ái  quên hết rồi?


Rời bỏ quê cha ai không đau

Ruộng vườn, nhà cũa bỏ lại sau

Thu hồi hai tiếng đơn giản qúa

Chỉ tội dân đen khóc dở cười

Giữ lại nhà thờ đuổi giáo dân

Chủ trương quái lạ tính gì đây

Thân cô, thế yếu không bênh đỡ

Can chi cái chuyện “đứng” hay “qùi”

Cồn Dầu ơi cùng nhau sát cánh

Luôn một lòng một ý bên nhau

Thế gian dù lắm mưu sâu

Quyết tâm giữ vững niềm tin chẳng sờn

Lại Thế Lãng

Vermont – USA


Bạn đọc viết: Loại trừ nhau hay hiến tế sự thật

Tháng Bảy 18, 2010

Trong bài Diễn từ chúc mừng của Đức Cha Giuse Nguyễn Chí Linh, Phó Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam nhân ngày Đức Cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn ra mắt cộng đoàn Dân Chúa tại Nhà thờ Chính toà Hà Nội, 07-05-2010 có đoạn: “Chắc chắn là ai trong chúng ta cũng đều muốn sự tốt đẹp cho Giáo Hội. Nhưng nếu vì yêu mến Giáo Hội mà chúng ta loại trừ nhau thì không còn gì mâu thuẫn bằng.”

Có thật sự vì yêu mến Giáo Hội, vì muốn sự tốt đẹp cho Giáo Hội, chúng ta không được phép loại trừ nhau như lời Đức Cha Linh đã nói?

Giả sử rằng, nếu một người bị bệnh ung thư, bác sĩ bảo cần phải cắt bỏ khối u hoặc thậm chí phải cắt bỏ phần cơ thể mang khối u đó đi thì mới giữ được mạng sống. Liệu người đó có nghe theo lời khuyên của bác sĩ chấp nhận cắt bỏ phần thân thể đó đi không, cho dù phải rất đau đớn, thậm chí có thể trở thành người khuyết tật? Hoặc giả dụ chẳng may một phần thân thể nào đó bị bệnh nguy hiểm mà không những không có khả năng chữa khỏi mà còn có nguy cơ lây lan sang các bộ phận khác của cơ thể, thì có cần cắt bỏ phần thân thể đó đi không?

Có lẽ mọi người đều có câu trả lời là “có”.

Cũng vậy, nếu Giáo Hội được diễn tả như là một thân thể, thì trong trường hợp một số bộ phận bị nhiễm bệnh nguy hiểm mà không có khả năng chữa khỏi mà còn có nguy cơ làm lây lan bệnh cho các bộ phận khác, cũng buộc phải cắt bỏ, hoặc nếu không thể cắt bỏ được thì ít ra phải khoanh vùng và cô lập chúng lại.

Nếu Hội Thánh được hiểu như là cây nho, thì những cành nho, lá nho nào bị sâu hại cần bị chặt bỏ; hoặc thậm chí những cành lá nào dư thừa chỉ biết bám vào thân cây để hút nhựa mà không sinh hoa kết quả cũng cần được cắt tỉa để cho cây nho được mạnh khỏe, tươi tốt và đơm hoa kết trái.

Như vậy, vì yêu mến Giáo Hội, đôi khi cũng buộc chúng ta phải cô lập những  phẩn tử “bệnh tật” không có khả năng “chữa khỏi”, hoặc những kẻ làm “lây lan bệnh tật” (làm gương mù hoặc làm cớ cho người khác vấp phạm), hoặc thậm chí kể cả những kẻ chỉ biết nhân danh Hội Thánh để hút xương tủy của những người nghèo để vỗ béo cho bản thân mình.

Tuy nhiên, việc loại trừ này không có nghĩa là thủ tiêu, trừ khử, giết bỏ như nghĩa thế gian thường dùng, cũng không có nghĩa là tận diệt, nhổ tận gốc rễ như người đầy tớ trong dụ ngôn “cỏ lùng” (Mt 13,24-30) muốn, hay như ông Gia-cô-bê và ông Gio-an muốn “lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng nó” (Lc 9,54), vì đây không phải là ý định của Thiên Chúa. Chính Chúa Giê-su đã giúp chúng ta hiểu nghĩa của từ “loại trừ”, đó là “hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế” (Mt 8,17). Hoặc như Thánh Phao-lô dậy: “đừng đi lại với kẻ nào mang danh là người anh em mà cứ dâm đãng, tham lam, thờ ngẫu tượng, quen chửi bới, say sưa rượu chè hoặc trôm cắp; anh em cũng phải tránh đừng ăn uống với con người như thế” (1Cr 5,11). Còn Thánh Gio-an bảo không được tiếp đón hay chào hỏi những kẻ “không ở lại trong giáo huấn của Ðức Kitô” (2Ga 1,9).

Việc loại trừ này vừa là lời mời gọi, cũng vừa là sự bắt buộc đối với những ai dấn thân bước theo chân Chúa Ki-tô, đối với những ai yêu mến Hội Thánh của Người. Thánh Phao-lô ra lệnh “Hãy khử trừ sự gian ác, không cho tồn tại giữa anh em” (1Cr.5,13). Thánh Biển Đức trong chương 28 nơi Tu Luật của mình, Ngài còn truyền cho Viện Phụ “hãy dùng lưỡi dao sắc bén” để khử trừ những thành phần bất hảo. Còn chính Đức Ki-tô đã thẳng thắn tuyên bố: “Các con chớ tưởng rằng Thầy đến để mang hoà bình cho thế gian: Thầy không đến để đem hoà bình, nhưng đem gươm giáo. Vì chưng, Thầy đến để gây chia rẽ con trai với cha mình, con gái với mẹ mình, nàng dâu với mẹ chồng mình: và thù địch của người ta lại là chính người nhà mình.” (Mt.10,34-35). Vì dấn bước theo Chúa, vì yêu mến Giáo Hội, chúng ta buộc phải gạt bỏ những chướng ngại vật trên đường đến với Chúa, cho dù chướng ngại vật đó là gì, là ai đi chăng nữa, thậm chí đó là cha mẹ, con cái, vợ chồng v.v.

Nhưng làm sao chúng ta có thể cắt bỏ các tế bào ung thư bệnh tật trong cơ thể nếu chúng ta không nhận dạng được những tế bào bệnh tật này; làm sao chúng ta có thể loại trừ được những cành lá thừa thãi đang hút hết nhựa từ thân cây nếu chúng ta không phân loại được chúng. Nếu cẩu thả, vội vàng và chủ quan trong việc nhận diện và biện phân, chúng ta sẽ dễ cắt lầm những tế bào lành và những cành lá tốt, dẫn đến những hậu quả đáng tiếc. Tuy nhiên, việc nhận dạng và phân loại những tế bào ung thư, bệnh tật, những cành lá dư thừa không hề dễ dàng gì.

Các tế bào bệnh trong cơ thể Nhiệm thể của Giáo Hội đôi khi nó rất tinh vi và có khả năng lấp liếm che đậy rất giỏi, vì “con cái thế gian khôn ngoan hơn con cái sự sáng” (Lc 16,8): nó có thể núp trong các hội đồng nọ, hiệp hội kia; nó có thể núp dưới bộ mặt đức cao vọng trọng, trong mũ áo hồng y, giám mục, linh mục, tu sĩ, ban hành giáo, trưởng hội đoàn, nhà từ thiện v.v., kết hợp với cái miệng ra rả những lời hay ý đẹp, những ý niệm cao siêu, những nguyên tắc trìu tượng để phù hợp với cái vỏ mặt và cái áo mão thánh thiện mà họ đang khoác trên mình. Những kẻ này được Chúa Giê-su ví như những nấm mồ, bên trong thì thối tha nhưng bên ngoài tô vôi đẹp đẽ để đánh lừa người ta.

Để biết sự thật bên trong nấm mồ, biết mức độ thối tha của nó như thế nào, chúng ta cần phải đào bới, khai quật nó. Để nhận biết chính xác các tế bào nào trong Nhiệm thể Hội Thánh thực sự bị ung nhọt không thể chữa lành, các cành lá nào trong thân Nho Hội Thánh bị sâu hại hoặc thừa thãi, chúng ta cần phải mang nó ra ánh sáng Sự Thật để mổ xẻ. “Sự Thật sẽ giải thoát chúng ta” (Ga 8,32), thì Sự Thật cũng sẽ giúp chúng ta nhận biết những tế bào ung thư, những cành lá sâu hại, ăn bám. Về vấn đề này chính Đức Cha Linh đã kêu gọi: “chúng ta cần phải mổ xẻ chuyện Giáo Hội cách rốt ráo hơn, công khai hơn”. Hơn nữa, Đức Cha Linh nói lên điều này với tư cách là “thay mặt Hội đồng Giám mục Việt Nam”, chứ không phải của riêng cá nhân Ngài.

ĐHY Phạm Minh Mẫn đi tìm sự thật "thực" tận Roma

ĐHY Phạm Minh Mẫn đi tìm sự thật "thực" tận Roma

Như vậy, làm gương trong vấn đề “mổ xẻ” này, người tiên phong và quyết liệt nhất phải là Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, tiếp theo là Hồng y và từng vị Giám Mục. Nhưng than ôi, Hội Đồng Giám Mục, ngay cả một cái thư chung còn không dám ra, vì sợ người ta sẽ “ném đá vào bức thư này” (ĐC Linh trả lời phỏng vấn đài RFA, 14.05.2010), nói chi đến chuyện mổ xẻ. Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, thay vì đến với chính nhóm “lục ca áo tím” của mình để tìm hiểu sự thật liên quan đến việc bổ nhiệm ĐC Nhơn làm TGM Phó Hà Nội, thì Ngài lại “vượt núi băng ngàn đến tận Rô-ma” (Tìm ra sự thật thực? LM Nguyễn Ngọc Tỉnh) để “tìm hiểu sự thật “thực” tận gốc rễ” (Website TGP.TPHCM phỏng vấn ĐHY GB. Phạm Minh Mẫn ngày 11.06.2010 về chuyến đi Vatican từ 30.05 đến 03.06.2010). Thực chất, ai cũng hiểu rằng thay vì đi tìm sự thật, thì Ngài đi bưng bít sự thật và “giải độc cho “Dàn đồng ca áo tím”” (Hồng Y G.B Phạm Minh Mẫn sang Roma để làm gì? Nuvuongcongly.net) cùng hội cùng thuyền của mình.

ĐHY Phạm Minh Mẫn đang trình bày sự thật "thực" của ngài ở Roma

ĐHY Phạm Minh Mẫn đang trình bày sự thật "thực" của ngài ở Roma

Chờ mãi chẳng thấy có vị hữu trách nào dám cầm dao Sự Thật mà mổ xẻ. Xem ra, chỉ có những trang mạng bị loại vào hạng “lề trái” (giống như Đức Giê-su bị liệt vào hạng những tên tội phạm (Mc15,28)) hoặc thậm chí có trang như trang nuvuongcongly.net còn bị coi là “là trang của ma quỷ, satan” “ai đọc là mắc tội trọng, phải ngừng rước lễ và đi xưng tội”(Giáo lý mới của GP Hưng Hóa: Ai đọc Nữ Vương Công Lý là mắc tội trọng? nuvuongcongly.net) dám mang ánh sáng Sự Thật ra mà mổ xẻ các ung nhọt trong Giáo Hội. Trang mạng tiên phong và quyết liệt nhất trong vấn đề sử dụng ánh sáng Sự Thật để mổ xẻ phải kế đến, đó là trang nuvuongcongly.net.

Nhờ trang mạng này chúng ta biết được những thành phần mục rữa trong Giáo Hội. Nhờ trang mạng này chúng ta biết rõ được GHVN bị quốc doanh hóa đến mức nào. Nhờ trang mạng này chúng ta mới biết rõ nhóm “tam ca”, “lục ca” áo tím áo hồng. Nhờ trang mạng này chúng ta biết được “tôn giáo mới” ở Hưng Hóa. Nhờ trang mạng này chúng ta mới hiểu được “tinh thần Ngô Quang Kiệt” như thế nào. Nhờ trang mạng này chúng ta mới biết được lòng giáo dân khát khao Công Lý và Sự Thật như thế nào. Và v.v. Tóm lại, nhờ trang nuvuongcongly.net chúng ta biết được SỰ THẬT.

Như vậy, vì yêu mến Thiên Chúa và Hội Thánh, chúng ta không ngừng lấy ánh sáng Sự Thật để mổ xẻ cắt bỏ và khoanh vùng mọi ung nhọt trong Nhiệm thể Giáo Hội để Hội Thánh luôn mãi xinh đẹp, thánh thiện xứng đáng là Hiền Thê của Quân Vương Giê-su. Vì một Hội Thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền, chúng ta sẵn sàng “hiến tế quan điểm riêng” như lời ĐC Linh, nhưng không bao giờ chấp nhận “hiến tế SỰ THẬT” vì Đức Ki-tô đến để làm chứng cho Sự Thật và Hội Thánh bước theo Thầy Chí Thánh của mình để làm chứng cho Sự Thật. Do vậy, nếu vì yêu mến Giáo Hội mà chúng ta “hiến tế SỰ THẬT”, “thì không còn gì mâu thuẫn bằng”.

Âu-cơ-tinh


Ngôn sứ của Chúa hay của Satan?

Tháng Bảy 17, 2010

Nguyên nhân khiến tôi viết bài này là lời ”dạy” của linh mục quản xứ An Thịnh, hạt Yên Bái, G.P Hưng Hóa như sau: ”Trang Nữ Vương Công Lý là trang của ma quỷ, satan, gây chia rẽ… do vậy không được ai đọc trang đó, ai đọc là mắc tội trọng, phải ngừng rước lễ và đi xưng tội.”

Đó không những là ”cái mũ” chụp lên đầu mạng lưới Nữ Vương Công Lý, mà còn là lời vu khống, mạ lỵ, đòn phủ đầu những người muốn góp ý xây dựng vì yêu Chúa và Giáo Hội của ngài.

”Cái mũ” ấy vẫn ”cũ mãi”, muốn chụp hoài lên đầu người công chính cũng vô ích vì đó là cách lập luận có lợi cho Vương Quyền của Sự Chết! Tại sao vậy? Xin thưa: Satan rất căm thù những ai làm theo Lời Chúa Giêsu dạy trong Kinh Lạy Cha: ”Chúng con nguyện Danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời…Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen”

Đó không những là ”cái mũ” chụp lên đầu mạng lưới Nữ Vương Công Lý, mà còn là lời vu khống, mạ lỵ, đòn phủ đầu những người muốn góp ý xây dựng vì yêu Chúa và Giáo Hội của ngài.

Kính xin mục tử GIANG vui lòng xem lại sự việc sau đây có làm cho ”Danh Cha cả sáng” hay không!!!

Từ sáng sớm Chúa Nhật, 11.7. 2010, chủ chăn của Đàn Chiên An Thịnh, tức là NGÀI Nguyễn Văn Giang, đã ”an” tâm lót lòng bằng ”thịnh” tình ngày mới là ”dang” tay ôm sứ giả của ”Hoàng Tử Bóng Tối” trước khi cùng Con Chiên đồng ca như sau: ”Con sẽ bước lên Bàn Thờ vì chính Chúa làm tuổi xuân ca khúc hân hoan! Con sẽ bước lên Bàn Thánh, tế lễ mình làm của lễ hy sinh. Này hồn tôi ơi, sao xao xuyến, đau thương? Tứ vi địch thù vây hãm: Lo gì! Có Chúa trong Thành: Địch thù tan nát hết! Chúa trong lòng ta: Lo lắng gì, hồn tôi ơi!”

Tại sao mục tử không sử dụng Vũ Khí Thiêng Liêng là ”Ơn Khôn Ngoan” của Thánh Linh mà  tế nhị nói với công an (can ông): ”Xin vui lòng đừng đến vì lý do không chính đáng vào Chủ Nhật là Ngày của Chúa!”? Phải chăng, khi ”miệng” đọc Lời Truyền, khi ”tay” dâng Bánh-Rượu đã trở thành Máu-Thịt Chúa Giêsu, khi ”dang” cánh tay chúc bình an, ban Phép Lành, chủ tế GIANG đã tươi cười nghĩ đến người coi Tôn Giáo là thuốc phiện nhiều hơn là quan tâm đến Con Chiên đang ”đồng dâng Thánh Lễ” với mình? Câu ”chúc anh chị em ra về bình an” là cả lòng mến sau Thánh Lễ, mà đã trở thành ”vô nghĩa” vì lời hăm dọa, khủng bố tinh thần của Con Chiên!

NVCL không chống Giáo Hội, mà ”nâng đỡ, giúp đỡ, chống đỡ Giáo Hội” như tôi thường xác tín. Tôi đã, đang và sẽ còn viết bài chống cho đến cùng các „đấng“ làm „Thầy“ mà không ra ”trò”! Các ngài chỉ làm ”trò” cười cho thiên hạ! Chính ”họ” tự vạch áo cho người xem lưng!

Mục tử Giang biết ”uốn lưỡi bảy lần trước khi nói” để lấy lòng người ”khách công an”, nhưng chẳng ”uốn” lần nào trước khi phịa ”giáo lý”, tức là lời vu khống vốn không hề có trong Sách Giáo Lý bởi vì Thánh Danh ”Nữ Vương Công Lý” là Tước Hiệu của Bà Eva mới đã đạp đầu Con Rắn ở Vườn Địa Đàng! Sau Thánh Danh cực trọng Giêsu, bất cứ Danh Xưng nào dành để tôn kính Mẹ Chúa Giêsu đều làm cho Satan run sợ! (Trừ người không biết rõ Chúa, Mẹ là ai.) Nếu NVCL xúc phạm đến Chúa, Mẹ Ngài và Giáo Lý của Giáo Hội Tông Truyền thì tôi sẽ là một trong những người chống đối triệt để như đã từng chống lạc phái không phải là anh em Kitô hữu. (Họ không là Công Giáo, Chính Thống và Tin Lành.)

NVCL không chống Giáo Hội, mà ”nâng đỡ, giúp đỡ, chống đỡ Giáo Hội” như tôi thường xác tín. Tôi đã, đang và sẽ còn viết bài chống cho đến cùng các „đấng“ làm „Thầy“ mà không ra ”trò”! Các ngài chỉ làm ”trò” cười cho thiên hạ! Chính ”họ” tự vạch áo cho người xem lưng! Tôi góp ý là ”xức dầu, cạo gió”, đưa thần dược là Lời Chúa để chữa lành cho người bệnh! Tôi im lặng là đồng tình, là theo phe Satan vì nó đã gieo thì dại gì nhổ cỏ lùng mọc chung với lúa! Chúa Giêsu phán với hạng giả hình như sau: ”Không phải người lành mạnh cần thầy thuốc, mà là người đau ốm. Ta không đến để kêu gọi người công chính, mà là người tội lỗi.” (Marcô 2, 17)

Định danh cho NVCL là ”trang của Satan” còn là điều bất công bởi vì mục tử Giang và Bề Trên của ngài không dám gọi tên các tệ nạn: chà đạp công lý, nhân quyền, nhân phẩm, dâm ô, loạn luân, tham nhũng, bán Nước, đập phá Thánh Giá, cưỡng đoạt đất đai, Tu Viện… Tóm lại, biết bao là thứ tội, nếu kể ra, sẽ dài hơn ”Ngàn Lẻ Một Đêm”!

Mục tử ”Giang” không mang phù sa, tắm mát ruộng đồng cho mùa gặt được nhiều lúa để đem vào Kho Trời, mà lại gây phẫn nộ, tạo chia rẽ trong Giáo Hội như lời giảng của Đức Cha Nguyễn Chí Linh trong cuộc Tĩnh Tâm Linh Mục Đoàn Giáo Phận Đà-lạt từ ngày 16 đến 22.02.09. Ngài viết như sau:

”Chúa Giê-su không thẩm vấn Phê-rô về tay nghề. Chúa chỉ hỏi ông: ”Anh có yêu mến Ta không?”… Có một vị linh mục, sau khi truyền phép bánh, đã rời Cung Thánh, bước xuống lòng nhà thờ, bạt tai một cụ già, rồi trở lên truyền phép Máu Thánh. Lý do chỉ vì cụ già đó cầu nguyện quá to tiếng khi ngài đưa Mình Thánh Chúa lên cao… Hóa ra, thay vì truyền đạo, linh mục lại làm mất đạo… Có cha cau có, gắt gỏng từ đầu đến cuối lễ, có khi gạt cả micro và sách lễ xuống đất, biến nhà thờ thành nơi nạt nộ, khủng bố giáo dân, làm cho chủ nhật trở thành ngày căng thẳng, nặng nề. Bài giảng thì lòng thòng và chủ yếu là mắng mỏ, hăm dọa, khiển trách, thậm chí bôi bác giáo dân giữa nhà thờ. Bài giảng không dọn, nói mãi không kết được, khiến cha giống như máy bay không tìm được phi trường… Không gì mâu thuẫn bằng linh mục lại là thủ phạm gây chia rẽ trong giáo xứ bằng chính lời nói của chủ chăn… Nhưng, biết đâu ở sâu xa vấn đề, họ chán linh mục quá nên không muốn đến gần…

Nếu không tạo được một con tim mục tử, tự khắc chúng ta sẽ biến mình thành một tên Pha-ri-siêu… Sự có mặt của linh mục trong đời giáo dân có khi đã đục khoét những lỗ hổng quá lớn. Không thương giáo dân không phải là linh mục, không phải là cha xứ. Người giáo dân sẵn sàng châm chước cho linh mục ngay cả khi các ngài mắc phải những lỗi lầm nghiêm trọng, miễn là họ thấy linh mục yêu thương họ.”

Định danh cho NVCL là ”trang của Satan” còn là điều bất công bởi vì mục tử Giang và Bề Trên của ngài không dám gọi tên các tệ nạn: chà đạp công lý, nhân quyền, nhân phẩm, dâm ô, loạn luân, tham nhũng, bán Nước, đập phá Thánh Giá, cưỡng đoạt đất đai, Tu Viện…

Đọc xong đoạn vừa nêu, mục tử Giang có dám cáo ”gian” cho Đức Cha Linh là người của Satan không? Tệ hại hơn nữa là mục tử Giuse Nguyễn Kim Cương OP (Dòng Đaminh, Giáo Xứ Yên Hợp, cũng bịa giáo lý ”ly giáo” như sau: ”Ai đọc hoặc cất giữ những bài viết của Nữ Vương Công Lý thì tôi sẽ xử ngay, kể cả linh mục!” (Ám chỉ LM Fx. Nguyễn Văn Thái, nguyên Quản Hạt, đã ”bị” Đức Cha ”xử phạt”: về quản nhiệm nhà thờ họ, dưới sự quản lý của linh mục quản xứ này!)

Nhân đây, kính mời nhị vị mục tử (mà chiên hèn mọn này đã nêu quý danh) vui lòng đọc bài ”Chức Thánh Trong Hàng Giáo Dân” trên trang NVCL để xem có phải là bài của Satan không! Đó là tâm tình của chiên này dựa vào Lời Chúa, Giáo Lý, đã gởi cho Đức Cha Nhơn khi ngài còn ở Đà Lạt. Và ngài đã trả lời cho nó bằng bức thư dài chín trang, trong đó ngài viết tới bốn lần ”Chúng tôi rất xúc động vì…” Chẳng lẽ ĐC Nhơn cũng sẽ bị mục tử Kim Cương cho ”về vườn”? (Vì Giám Mục cũng là Linh Mục)

Cuối cùng, kính xin nhị vị mục tử và những vị nào ”đồng khí tương cầu” với hai vị kia làm ơn đọc phần sau đây để ”phản tỉnh” (Connais-toi, toi-même!) mà trở về chính lộ là phương pháp giảng dạy lời Chúa:

Trong chương VI của Lời Mở Đầu Sách Giáo Lý Công Giáo dành cho Mục-Tử lẫn Giáo Dân, Giáo Hội dạy như thế này: ”Nhất là đừng nghĩ rằng chỉ có một hạng người (âmes) được giao phó cho mình, vì thế mình cứ tùy tiện giảng dạy và đào tạo mọi tín hữu như nhau về đạo đức thật sự, cùng một phương pháp duy nhất và lúc nào cũng bằng phương pháp ấy. Phải biết rõ rằng người này như là trẻ sơ sinh trong Chúa Giê-su Ki-tô, người kia là thiếu niên, lại có người xem ra đầy năng lực. Những ai được mời tham gia vào tác vụ giảng đạo, phải lựa lời tương xứng với trí tuệ và trí thông minh của người nghe khi mình truyền giáo huấn về các mầu nhiệm, đức tin và phép tắc phong tục.” (Xin các NGÀI mục tử đừng chơi chữ ”trí khôn” để mạ lỵ NVCL và người khác!)

Chỉ có Chúa mới kết án cụ thể và công khai vào ngày phán xét chung! NVCL không kết án, mà chỉ ”kết thành chuỗi tội” của những người làm gương mù phá Đạo! Đó là hạng ngôn sứ của Satan! Còn NVCL và kẻ hèn này là người thực hiện chức năng ”tư tế, ngôn sứ, quân vương” thiệt ”kim cương” tùy theo ”vị trí”’ của mình mà Chúa và Giáo Hội cho phép và khuyến khích.

Düsseldorf, Đức Quốc, 16. 7. 2010

Đaminh Phan văn Phước


Bạn đọc viết: Ngẫu tượng Bò Vàng

Tháng Bảy 10, 2010

Tôi thường có thú vui hay đi tham quan các ngôi chùa để chiêm ngắm sự cổ kính, nét nghệ thuật, văn hóa và dấu ấn lịch sử của dân tộc ẩn khuất/khắc tạc đâu đó trong mỗi ngôi chùa, đặc biệt là các ngôi chùa cổ kính của Việt Nam. Thời gian gần đây, tôi còn chú ý thấy rằng trong các ngôi chùa ngoài các tượng như Đức Thích Ca Mâu Ni, Văn Thù Bồ tát, Phổ Hiền Bồ tát, Phật A Di Đà, Quan Âm Bồ tát, Đại Thế Chí Bồ tát, Đức Phật Di Lặc, Tiêu Diện Đại sĩ và Già lam Hộ pháp v.v. mà còn có cả tượng/ảnh của Hồ Chí Minh.

Dù không phải là người theo Phật giáo, nhưng tôi cảm thấy rất buồn và bất bình về việc xuất hiện tượng Hồ Chí Minh ở trong các ngôi chùa này, vì Hồ Chí Minh không những là kẻ vô thần, coi tôn giáo là thuốc phiện cần phải loại bỏ, mà còn là kẻ sát nhân, tàn ác, gây bao đau khổ cho dân tộc v.v. (điều này đã được LM Nguyễn Hữu Lễ trình bày có hệ thống trong cuốn phim tư liệu: Sự Thật Về Hồ Chí Minh); việc đặt để hình tượng Hồ Chí Minh trong chùa còn là sự hạ thấp các Đức Phật, làm bẩn nơi thờ tự, gây ra tình trạng hổ lốn trong Đạo Phật.

Tuy nhiên, khác hẳn với các chùa chiền, tôi không hề thấy có ảnh tượng Hồ Chí Minh được trưng bày trong các nhà thờ hoặc thậm chí ở nơi khuôn viên thánh đường của Công giáo. Điều này có thể hiểu được, vì người Công giáo có giáo lý rõ ràng, mà trong đó việc thờ kính các ngẫu tượng là một điều tối kỵ, là một sự xúc phạm đến Thiên Chúa một cách nặng nề, vi phạm Điều răn đầu tiên trong mười Điều răn (Xh 20,2-5), và người tín hữu Công giáo nào cũng đều ý thức được điều đó.

Nhưng khi xem đoạn Video về cuộc rước Tháng hoa Đức Mẹ 2010 vừa qua tại Giáo xứ Dị Nậu, huyện Thạch Thất – Hà Nội, quê hương của Đức Giám mục An-tôn Vũ Huy Chương được đăng tải ngày 26/06/2010 trên trang website nuvuongcongly.net, tôi thực sự sửng sốt và ghê tởm.

Hình ảnh ngẫu tượng Hồ Chí Minh (tượng bán thân, màu vàng) được đặt chung với tượng Thánh giá và tượng Đức Maria, làm tôi nhớ đến hình ảnh con bò vàng trong sách Cựu ước (Xh 32, 1-6).

Thiên Chúa yêu thương dân Ít-ra-en, cứu họ khỏi ách nô lệ của Ai-cập để dẫn đưa họ vào đất hứa chảy sữa và mật, cho họ đi qua Biển đỏ khô cạn; khi dân dói, Người cho man-na và chim cút từ trời xuống làm của ăn; khi dân khát, Người cho tảng đá vọt ra mạch nước cho Dân của Người uống v.v.

Thế mà, đang khi Mô-sê gặp Chúa ở trên đỉnh núi Xi-nai để đón nhận Lề Luật được ghi bởi chính tay Thiên Chúa, thì dân chúng ở dưới chân núi đã đúc bò vàng và quỳ lạy thờ nó, họ nói: “Hỡi Ít-ra-en, đây là thần của ngươi đã đưa ngươi lên từ đất Ai-cập.

Cũng vậy, Thiên Chúa đã thương yêu Giáo Hội Việt Nam, đã cho hạt giống Phúc Âm nảy nở sinh hoa kết trái, có nhiều chứng nhân anh hùng, trong số đó đã có 117 Đấng đã được Hội Thánh tôn phong lên bậc Hiển Thánh và 01 Chân Phúc. Đặc biệt trong Năm Thánh 2010 này, toàn thể Giáo Hội Việt Nam đang được hưởng bao nhiêu hồng ân lớn lao từ Thiên Chúa và hoa quả trổ sinh từ máu các Thánh Tử Đạo: kỷ niệm 350 năm đón nhận hạt giống Phúc Âm và 50 năm thành lập Hàng Giáo Phẩm.

Thế nhưng, khi nhìn vào Giáo Hội Việt Nam trong thời gian này, thay vì thấy một Giáo Hội hiệp nhất, yêu thương, thánh thiện, Giáo Hội của người nghèo, thì chúng ta lại thấy một Giáo Hội đầy rạn nứt, bị khuynh loát, bị quốc doanh hóa. Các vị chủ chăn làm ngơ trước tiếng thét gào của người nghèo, người đòi nhân phẩm làm người, người bị bỏ rơi bên lề xã hội, làm ngơ trước sự mục rỗng, thốt nát, băng hoại của xã hội. Con chiên hoang mang, mất phương hướng. Và ghê tởm nhất là thay vì phải kính thờ, yêu mến và tạ ơn Thiên Chúa vì những hồng ân Người đã thương ban cho Giáo Hội Việt Nam trong suốt 350 năm qua, thì người ta lại đi thờ ngẫu tượng Hồ Chí Minh một cách công khai, giống như dân Ít-ra-en thờ con bò vàng vậy.

Trước đây dân Ít-ra-en phục lạy trước bàn thờ con bò vàng nói rằng: “Hỡi Ít-ra-en, đây là thần của ngươi đã đưa ngươi lên từ đất Ai-cập.” Thì nay với cách rước thờ ngẫu tượng vàng Hồ Chí Minh, người ta có lẽ cũng đã nói rằng: Hỡi các tín hữu đồng chí, đây là thần của ngươi đã đưa ngươi tiến lên thiên đường XHCN từ Giáo Hội Việt Nam.

Việc thờ kính Hồ Chí Minh, đặt ngẫu tượng Hồ Chí Minh ngang hàng với Thiên Chúa, không những là một sự xúc phạm nghiêm trọng và chối bỏ Thiên Chúa một cách công khai, mà còn đánh mất phẩm giá làm người (Bài giáo lý cầu nguyện bằng Thánh Vịnh 116 của Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô II ngày Thứ Tư 01/09/2004 về Thánh Vịnh 115 cho Kinh Tối Chúa Nhật, Tuần Thứ Hai).

Chính các vị chủ chăn của Giáo Hội Việt Nam phải chịu trách nhiệm đầu tiên về tình trạng PHẢN BỘI và CHỐI BỎ THIÊN CHÚA này.

Xưa kia, chính A-ha-ron, là người đã được xức dầu tấn phong làm tư tế, đã thu gom các đồ trang sức của con cái Ít-ra-en đúc con bò vàng và lập bàn thờ thờ nó. Nếu A-ha-ron không chấp nhận việc đúc bò vàng, không lập bàn thờ thờ bò vàng, mà thay vào đó biết hướng dẫn dân chúng hướng về Thiên Chúa, thì làm gì có chuyện con bò vàng, làm gì có chuyện bội tín của Dân Chúa.

Hôm nay, nếu các vị chủ chăn của Giáo Hội không cho phép việc thờ kính Hồ Chí Minh, không chấp nhận quỳ gối trước quỷ quyền vô thần, mà sống và thực hiện đúng sứ vụ MỤC TỬ của mình mà Thiên Chúa và Hội Thánh đã trao ban cho khi lãnh nhận tác vụ Linh Mục/Giám Mục, thì sẽ không có tình trạng thờ bái ngẫu tượng Hồ Chí Minh như ở Dị Nậu, GP Hưng Hóa hiện nay.

Xưa kia Mô-sê đã cầu xin Thiên Chúa nguôi cơn giận, đoái thương dân Ít-ra-en và không trừng phạt họ. Thiên Chúa đã chấp nhận lời cầu xin của Mô-sê. Hôm nay đây, ai sẽ là Mô-sê để cầu xin Thiên Chúa nguôi cơn giận? Hội đồng Giám mục ư? Các ngài có “miệng” đâu mà nài xin Thiên Chúa được vì “chưa bao giờ nghe tiếng nói chính thức của giáo hội Công giáo lên tiếng cho những người nghèo, người bị giam cầm, bắt bớ, đánh đập, thậm chí là giết chết ngay trong những giáo dân, linh mục của mình chưa nói đến toàn xã hội” (Nhìn sang Giáo hội Cuba thấy khác gì Giáo hội Việt Nam? – nuvuongcongly.net 08/07/2010). Tòa Thánh ư? “Vatican thì quá xa, lại xem ra không hiểu rõ tình hình Việt Nam, và được báo cáo theo một định hướng có chủ trương” (Người nghèo và số sót – LM An-rê Đỗ Xuân Quế), nên Tòa Thánh khó có thể làm trung gian cầu xin Thiên Chúa nguôi giận được. Đức nguyên TGM Hà Nội Ngô Quang Kiệt? Vâng, Ngài có thể làm Mô-sê đứng ra xin Thiên Chúa bớt cơn giận. Nhưng đáng tiếc, Mô-sê Ngô Quang Kiệt lại bị thế lực “bò vàng” và tay sai của chúng “bứng” ra khỏi đoàn chiên rồi, đến bây giờ bặt âm vô tín!

Như vậy, xem ra chẳng có ai có thể đứng ra làm Mô-sê cầu xin Thiên Chúa để Người bớt cơn giận được. Phải chăng không phải ai khác cầu thay cho chúng ta, mà chính toàn thể Giáo Hội Việt Nam phải cầu xin, sám hối. Từng người, từ Hồng y, Giám mục, Linh mục đến Giáo dân phải trực tiếp đối diện với Thiên Chúa. Giáo Hội Việt Nam phải tự đập nát con “bò vàng” này ra mà uống như dân Do-thái xưa đã làm và trở về với Thiên Chúa. Như vậy, nhờ nhớ lại việc tổ tiên của chúng ta đã anh dũng đổ máu đào vì trung tín với Thiên Chúa, cùng với sự sám hối thành thật của chúng ta, hy vọng rằng Thiên Chúa từ bi, nhân hậu và hay thương xót sẽ nguôi cơn giận mà không nổi cơn thịnh nộ giáng phạt con cái của Người.

Nếu không “cái rìu đã đặt sẵn ở gốc cây rồi” (Lc 3,9)

Phùng Quang


Thư giáo dân Hưng Hóa: Từ hai tấm hình nghĩ về một mô hình có sẵn

Tháng Bảy 8, 2010

Kính thưa các quý vị bạn đọc

Con là giáo dân, chúng con đọc các bài viết trên Nuvuongcongly.net một cách khó khăn vì bị tường lửa nhà nước chặn, nhưng những vấn đề được trang này đưa lên không thể ngăn cản con và giáo dân yêu mến giáo hội nơi con ở cũng như giáo dân ở GP Hưng Hóa này bỏ qua. Nhiều người đã photo các bài viết này chuyển cho những nơi không có mạng đọc để hiểu về GP mình.

Đức Cha An Tôn Vũ Huy Chương - Giám mục GP Hưng Hóa

Đức Cha Vũ Huy Chương và Đức Cha Nguyễn Văn Nhơn trong đoàn của HĐGMVN chào Thủ tướng Chính phủ

Về Đức Cha An-tôn Vũ Huy Chương của chúng con, thật buồn và đau vì nhiều vấn đề đã được các giáo dân, các linh mục, tu sĩ nói đến từ lâu, nhưng con dân thấp cổ bé họng, Đức Cha là người đức cao vọng trọng lại có mối quan hệ thâm sâu với chính quyền với công an nên ai cũng sợ.

Những linh mục được Đức Cha cất nhắc hoặc để yên, phải là những linh mục biết cúi lưng, dẻo miệng hoặc chỉ biết nghe lời và đặc biệt là phải ngoan với chính quyền, im lặng với mọi bất công oan trái. Còn lại thì từ tu sĩ, linh mục, giáo dân… tất cả đều được Đức Cha yêu mến coi như hàng con cháu, có thể quát nạt, đay nghiến, thậm chí kết hợp chính quyền giải quyết… Đó là sự thật về GP chúng con. Sự thật kiểu như thế ở GP của chúng con thì còn nhiều, nói ra đây chắc sẽ không thể hết nếu quý vị nào có điều kiện đến chứng kiến, giáo dân sẽ kể cho nghe về Đức Cha của mình.

Những cuộc rước, thánh lễ và nhà thờ treo cờ đỏ sao vàng là chuyện đã có từ lâu ở nhiều nơi trên GP chúng con, nhưng không ai nói tới và không ai dám mở mồm dù nhiều khi buồn.

Nhiều khi trong các cuộc lễ và rước, giáo dân, linh mục đều tự ý tránh né những điều Đức Cha không thích, vì ở GP chúng con Đức Cha bao trùm tất cả và mọi việc nhỏ to phải được sự đồng ý của Đức Cha, dù việc đó chỉ là những việc bình thường. Ở GP này, chúng con vẫn thường nghe người ta gọi Đức Cha là một ông Linh mục tổng hợp, một linh mục khổng lồ.

Chúng con đã đọc rất kỹ từng chi tiết bài viết, từng phản hồi của độc giả và cuối cùng thì cùng nhau quyết định đi tìm ra sự thật cái video được đưa lên như thế nào.

Sau một ngày chấp nhận nắng nôi vất vả đi xe máy và năn nỉ người có cuốn video cho chúng con sao lại, cuối cùng chúng con cũng có cái đĩa DVD về cuộc rước đó và bên cạnh cuốn video thì nhiều điều được giáo dân kể lại còn cay đắng hơn nhiều.

Tượng Hồ Chí Minh trên bàn thờ Đức Mẹ và Thánh Giá ở Hưng Hóa

Tượng Hồ Chí Minh trên bàn thờ Đức Mẹ và Thánh Giá ở Hưng Hóa

Tượng Hồ Chí Minh trước bàn thờ Phật trong Đại Nam Quốc Tự - Bình Dương

Tượng Hồ Chí Minh trước bàn thờ Phật trong Đại Nam Quốc Tự - Bình Dương

Người dân nói: “Quê hương của Đức Cha Vũ Huy Chương là ở Dị Nậu, nhưng ngài vào Nam từ lâu, khi trở ra bắc làm GM đến nay, cái thái độ của các ĐGM ở miền Nam ra có vẻ không phù hợp với tinh thần giáo dân miền Bắc. Mới đây ngài đã đề nghị một Đức Giám mục phụ tá cho mình và được Tòa Thánh chấp nhận, đó là người anh em họ của ngài. Có người thắc mắc như vậy có phải là bè cánh, là gia đình trị hay không thì ngài bảo: “Đức Chúa Giêsu ngày xưa chọn tông đồ còn chọn cả hai anh em ruột kia mà”. Nhưng đây không phải là Chúa chọn mà là Đức Cha chọn”.

Nhiều vấn đề được nghe, được thấy ở GP này nhưng nếu đưa lên đây thì không thể nói hết, nếu cần, con sẽ gửi đến quý vị sau.

Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBNDTP Hà Nội chúc mừng Đức Cha Vũ Huy Chương

Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBNDTP Hà Nội chúc mừng Đức Cha Vũ Huy Chương

Hôm nay con muốn nói ở đây về hai hình ảnh con đã nhìn thấy để suy nghĩ về con đường Giáo Phận Hưng Hóa đang đi.

Con đã vào Đại Nam Quốc tự ở Bình Dương, khi nhìn thấy tượng ông Hồ Chí Minh trên bàn thờ phật, con đã thấy rất lạ mà không biết hỏi ai. Nhưng rồi đọc lại trên net thấy những hình ảnh phật giáo “Đạo pháp, Dân tộc và Chủ nghĩa xã hội” thì con hiểu là nơi đó đã được quốc doanh hóa 100%. Hỏi những người lương dân nơi con ở, họ đều khẳng định rằng cái Phật giáo nhà nước này thì đích thị là quốc doanh rồi, còn công giáo của các ông cũng đang chuẩn bị đấy.

Nghe nói thế con hoang mang, nhưng nghĩ lại họ đang có lý khi nghĩ về GP Hưng Hóa, nhất là khi xem lại cuốn video cuộc rước ở Dị Nậu, một cuộc rước bình thường như nhiều cuộc rước đã xảy ra trên GP Hưng Hóa bấy lâu nay và hoàn toàn hợp ý Đức Cha An-tôn Vũ Huy Chương của chúng con.

Phạm Thế Duyệt chúc mừng Hòa thượng Thích Thanh Tứ

Phạm Thế Duyệt chúc mừng Hòa thượng Thích Thanh Tứ

Giáo dân Dị Nậu cho biết, hình ảnh có trên mạng về bàn thờ Hồ Chí Minh và Đức Mẹ ngồi chung này đằng trước Thánh Giá, là giáo dân lập ra trong đợt rước, có kết đèn nhấp nháy xung quanh tượng Hồ Chí Minh nữa. Giáo dân cũng cho biết, Đức Cha Chương đã không đồng ý dùng cờ vàng trắng của Hội Thánh trong cuộc rước này khi biết giáo dân đã may. Vì thế cờ đỏ sao vàng tha hồ đưa đi trong cuộc rước hẳn hoi. Họ khẳng định là Đức Cha An-tôn nói trong cuộc rước không có cờ đỏ sao vàng là không đúng, Đức Cha đã nói dối vì chỉ cần xem video này cũng biết rõ.

Họ cũng khẳng định với con rằng video này được quay ngẫu nhiên, hoàn toàn không sợ làm giả hoặc xuyên tạc.

Vì thế con có được hình ảnh ông Hồ Chí Minh ngồi trên bàn thờ Chúa và Đức Mẹ.

Hai hình ảnh, hai sự tương đồng của một định hướng và một con đường đang đi chung. Nếu không có gì thay đổi thì chỉ cần chuyển “Đạo pháp, Dân tộc và Chủ Nghĩa xã hội” trong các Chùa thành “Phúc âm, Dân tộc và Chủ Nghĩa xã hội” trong các nhà thờ là xong, chẳng cần gì Vatican hoặc Giáo hội Hoàn vũ làm gì cho mệt, vì Giáo hội Hoàn vũ làm gì có sự lãnh đạo của đảng, làm sao được như giáo hội Hưng Hóa của chúng con.

Nếu chuyển được như thế, hàng năm Đức Cha khỏi phải nhọc lòng đi Roma làm gì cho mệt, ngài chỉ họp định kỳ UBND Tỉnh là xong. Nếu tích cực, không chừng ngài còn được mời dự Đại lễ Thăng Long 1.000 năm đợt tới và bầu vào Quốc hội cũng nên.

Mô hình có sẵn của Giáo hội Quốc doanh

Mô hình có sẵn của Giáo hội Quốc doanh

Đau đớn, bi thương cho chặng đường đang đi của Giáo phận Hưng Hóa. Đau vì đã hình thành một đường hướng quốc doanh cho GH, đau hơn, vì Đức Cha An-tôn Võ Huy Chương đã không có cái nhìn của sự sám hối và hối cải thì GH sẽ tiếp tục bước đi trên lối đã định sẵn đó mà thôi. Mới đây, con còn được nghe tin rằng Đức Cha đã cho photo coppy bài trả lời phỏng vấn của ngài gửi đi nhiều người. Thậm chí, khi đọc những bài viết về GP Hưng Hóa, ngài chỉ nhăm nhăm xem ai viết bài này, ai là người cung cấp thông tin… mà không hề xem xét đó có là sự thật hay không. Những điều đó chứng tỏ rằng ngài vẫn không hề có dấu hiệu ăn năn để nhìn nhận sự thật.

Xin bà con xa gần cầu nguyện cho GP chúng con, cho Đức Cha được sớm nhìn thấy sự thật bi đát rằng con đường ngài đang dẫn GP đi là con đường cụt.

Hưng Hóa ngày 7/7/2010

Vũ Giáo Dân

Video: Cuộc rước đa thần giáo ở Giáo phận Hưng Hóa:

http://www.youtube.com/v/sKKvPUYUbOA&hl=en_US&fs=1

Nữ Vương Công Lý


Chuyện thời sự: Những chiếc thòng lọng và gái đĩ già mồm

Tháng Bảy 6, 2010

Câu chuyện đang râm ran làng báo “lề trái” rồi “lề phải”, đó là vụ Nguyễn Trường Tô, chủ tịch UBND tỉnh mua dâm trẻ em trong vụ án “Hiệu trưởng mua dâm nữ sinh” ở Hà Giang.

Thoạt đầu, khi vụ án được phát hiện, “đồng chí” Nguyễn Trường Tô, phó bí thư tỉnh ủy, bí thư ban cán sự đảng, chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang dõng dạc tuyên bố hết sức hùng hồn: Rằng thì là “Hiệu trưởng mua dâm nữ sinh là một việc động trời, không thể hình dung được. Đây là một việc làm đáng xấu hổ và không thể chấp nhận với một thầy giáo đồng thời là người đứng đầu một trường cấp 3”. Rằng thì là vụ việc được này được dựng lên như một thủ đoạn chính trị trước đại hội đảng…

Nguyễn Trường Tô, phó bí thư tỉnh ủy, bí thư ban cán sự đảng, chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang

Nguyễn Trường Tô, phó bí thư tỉnh ủy, bí thư ban cán sự đảng, chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang kẻ mua dâm trẻ em, học sinh và là khách làng chơi quen thuộc của gái mãi dâm.

Nhưng hình như trong cuộc đấu này, vây cánh và quan thầy của “đồng chí” Tô có vẻ yếu nên không dẹp được vụ này cho êm đẹp, vụ việc cứ thế âm ỉ rồi mấy hôm nay lại bùng lên khi những hình ảnh lõa lồ, dung tục bẩn thỉu của “đồng chí” Tô được lưu trong máy điện thoại của gái mại dâm bị đưa ra ánh sáng.

Thì ra, “đồng chí Tô” không những là thủ phạm việc mua bán dâm trẻ em học sinh, mà “đồng chí” còn là khách quen và là khách hàng ruột của những cô cave quen mặt, quen hình.

Đến giờ thì nhân dân mới ngã ngửa ra là những chuyện như thế này đã có từ… 5 năm trước.  Vụ các cháu học sinh phải bán dâm gần đây chỉ là sự “thấm nhuần và tiếp nối truyền thống tốt đẹp ” sau những đợt phát động học tập đạo đức Hồ Chí Minh vừa qua mà thôi. Các “đồng chí” công an, bí thư tỉnh “quỷ” đã biết tuốt tuồn tuột chi tiết, nhưng vì “đồng chí” Tô có “thân nhân tốt” nên không đưa ra công khai được vì như vậy thì ảnh hưởng đến uy tín của đảng quá, sao coi được?

Đơn kêu cứu và danh sách đen cán bộ của đảng mua dâm nữ sinh

Đơn kêu cứu và danh sách đen cán bộ của đảng mua dâm nữ sinh

Mà nói như ông Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng trước Quốc hội  mới đây thì nếu cán bộ vi phạm pháp luật, có sai lầm mà cứ đưa ra kỷ luật thì lấy ai mà làm việc? Nói cách khác thì “đồng chí” phó thủ tướng nói rằng cán bộ nhà nước ta, thằng nào chẳng có khuyết điểm, sai lầm… nếu kỷ luật hết thì chắc tất cả các ghế quan chức phải… “trống ngôi” hết sao?

Câu nói này làm người ta nhớ lại một câu chuyện đã lâu, khi Thứ trưởng Lương Quốc Dũng bị phát hiện hiếp dâm trẻ vị thành niên. Sau khi “đồng chí” Lương Quốc Dũng chạy chọt chán và đảng ta giấu mãi không được đành phải đưa ra công luận. Chuyện được thảo luận khá sôi nổi trên diễn đàn, một member nói: “Loại quan chức này phải đưa đi… thiến mới được”. Ngay lập tức, một member khác can ngay: “Xin chớ làm thế nếu bạn không muốn đất nước ta được lãnh đạo bởi một lũ… hoạn quan”.

Chuyện của “đồng chí” Tô thì đảng biết từ lâu, các “đồng chí” công an càng biết, nhưng cứ ngâm tôm ở đó chờ dịp… và “đồng chí” Tô cứ đi giảng về đạo đức Hồ Chí Minh 4 năm qua cho cả tỉnh Hà Giang học tập.

Nguyễn Trường Tô điển hình cho phong trào "Học tập làm theo đạo đức Hồ Chí Minh"

Nguyễn Trường Tô điển hình cho phong trào "Học tập làm theo đạo đức Hồ Chí Minh"?

Chừng đến nay, khi không thể nào bịt được cái hũ thối tha này, mới đây Ban Kiểm tra Trung ương Đảng mới đề nghị kỷ luật. Trước hết cách chức đảng, nếu phải ra tòa thì phải khai trừ đảng trước khi khởi tố. Lệ thường là vậy, đảng ta luôn luôn là đạo đức, là văn minh thì ai có quyền khởi tố đạo đức, văn minh bao giờ…

Thế mới biết rằng trong hồ sơ của công an, của đảng, ngay cả đối với các “đồng chí” của mình, vẫn cứ có những cái thòng lọng thắt nút sẵn chờ đợi và sẵn sàng tung ra khi cần thiết.

Vậy thì với “các thế lực thù địch” như tôn giáo, những người đảng không ưa, những kẻ bất “đồng chính” kiến… kho tài liệu này càng cất kỹ và chăm sóc cho nó ngày càng phong phú hơn.

Chính kho tài liệu này, những chiếc thòng lọng này được ưu tiên “mua sắm” bằng mọi cách, mọi giá sẵn cho các chức sắc tôn giáo vì tiền dân đâu có thiếu, đảng ta sắm đủ các thứ an ninh, công an tôn giáo, ban tôn giáo, viện nghiên cứu tôn giáo, ủy ban đoàn kết, mặt trận… vô số thứ ưu tiên.

Trông người lại ngẫm đến ta.

Các chức sắc tôn giáo có thái độ thỏa hiệp và tự phụ, ban đầu là các “đồng chí” làm quen, lân la tìm hiểu xem vị này có cái mạnh, cái yếu là gì… rồi khen, nịnh đến mức các vị thấy mình to lớn hơn người ta tưởng, được trọng vọng và nể trọng ở các cơ quan công quyền, công an…Rồi giao lưu, kết thân với các “đồng chí” công an, chính quyền… đến độ cần gì chỉ cần nhấc điện thoại là được giải quyết ngay, kể cả đi đường trái luật, không bằng lái… Oai lắm, nhất là trước giáo dân và quan khách. Đến độ các vị vào tròng công an mà cứ tưởng công an đang sợ mình lắm.

Điểm yếu nhất của chức sắc Công giáo là đời sống độc thân, điều này được các “đồng chí” công an quan tâm nhất và khai thác triệt để. Ban đầu là mời đi uống nước, đi liên hoan… đi chung rồi đi riêng, rượu vào rồi thì trâu cũng ngã và sau đó ai biết là chuyện gì… tất cả được các “đồng chí” đưa vào lưu trữ rồi sau đó là các kế hoạch. Khi con mồi đã sa bẫy thì những chiếc thòng lọng hình thành.

Sau đó những vị này luôn được các “đồng chí” ưu ái khi còn dễ sai khiến. Vậy nhưng thử trở nên khó bảo xem, các “đồng chí” không thiếu cách nhé, công khai hoặc âm thầm, đằng nào thì chiếc thòng lọng cũng lấp ló đằng sau.

Những vị mũ cao, áo dài chuyện nói lời đạo đức mà nhìn thấy cái thòng lọng đảng ta lấp ló, thì hồn vía sẽ lên mây… và cứ thế dần dần sẽ trở thành công cụ cho đảng mà không cần mất nhiều công sức nữa.

Đó là một vấn nạn của giáo hội trong các chế độ cộng sản, nếu sự sám hối không có trong thực tế mà chỉ có trên những bài giảng mà thôi.

Nhân đây cũng xin kể lại câu chuyện của một linh mục Ba Lan trước đây để những ai trót dính thòng lọng lấy làm kinh nghiệm:

Khi phong trào xuống đường biểu tình nổ ra rầm rộ ở BaLan đe dọa chế độ CS, một linh mục có tiếng là đứng về phía dân nghèo và lên án bất công rất được chú ý của mật vụ. Một kế hoạch của công nhân là sáng thứ 2 sẽ xuống đường biểu tình, mệnh lệnh cấp trên của công an được đưa ra là vị linh mục này phải kêu gọi giáo dân không xuống đường thì may ra mới gỡ được tình thế.

Một nhân viên an ninh được phái đến để “làm việc” với vị linh mục.

Vị linh mục sau khi nhận được yêu cầu: “Sau Thánh lễ ngày mai phải đọc văn bản kêu gọi mọi người không xuống đường do công an viết sẵn”. Vị linh mục phản ứng: “Không đời nào tôi đọc văn bản này”. Viên mật vụ nói: “Ông phải đọc nó sau thánh lễ ngày mai” và cáo từ ra về.

Trước khi ra về, như vô tình, viên mật vụ giơ ra tấm ảnh một phụ nữ bế một cháu bé và hỏi: “Chắc ông biết người này?”. Vị linh mục tái mặt.

Chiều hôm sau, sau Thánh lễ, nhiều mật vụ đứng chờ vị linh mục đọc lời kêu gọi chống xuống đường. Vị linh mục mời tất cả mọi người an tọa và thông báo: “Tôi có một sai lầm của thời thanh niên đã qua, ngày nay, mật vụ căn cứ vào đó để ép tôi hợp tác và đọc lời kêu gọi không xuống đường vào ngày mai. Tôi kêu gọi tất cả mọi người xuống đường biểu tình vào ngày mai, hôm nay cũng là thánh lễ cuối cùng của tôi ở đây và cho tôi xin lỗi tất cả giáo dân về những sai lầm của tôi”.

Cả nhà thờ từ im lặng đến ồn ào như ong vỡ tổ, và tất cả giáo dân đề nghị vị linh mục ở lại với họ, ngày mai tất cả sẽ xuống đường.

Vậy đó, Thiên Chúa hiểu con người mỏng dòn yếu đuối, Người giàu lòng yêu thương tha thứ, nhưng nếu không có sự sám hối, thì mọi sự che đậy đều trở nên vô ích mà thôi. Ngược lại, khi có sự sám hối thành tâm, từ kẻ thù nghịch với Chúa cũng trở nên đấng Thánh.

Đó là câu chuyện ở Ba Lan dưới thời cộng sản, Ba Lan hôm qua cũng là Việt Nam hôm nay, dù đã sang một thiên niên kỷ mới.

BLV