Tại GP Hưng Hóa: Dòng Đaminh xử sự như thế nào với linh mục không trung thực?

Tháng Bảy 16, 2010

Thưa quý vị độc giả

Sau khi Nữ Vương Công Lý đăng bài viết: “Giáo lý mới của GP Hưng Hóa: Ai đọc Nữ Vương Công Lý là mắc tội trọng?” chúng tôi đã nhận được nhiều ý kiến. Đa số ý kiến đã tỏ sự ngạc nhiên về một vùng quê giáo dân bị ngăn cản quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin bằng chính các linh mục coi sóc mình là điều hết sức khó hiểu. Cũng có những ý kiến đề nghị kiểm tra lại các thông tin chúng tôi đã loan.

Chúng tôi đã xác minh các vấn đề này bằng những người thật, việc thật. Những người có trách vụ và có địa chỉ hẳn hoi đã khẳng định rằng những thông tin đó cũng như những thông tin chúng tôi đã đưa thời gian qua về Giáo phận Hưng Hóa là có cơ sở.

Chúng tôi cũng đã nhận được bài viết “Đọc Nữ Vương Công Lý là phạm tội trọng?” của Linh mục Anre Đỗ Xuân Quế nói lên suy nghĩ của mình, một bài viết tỏ sự hiểu biết, khiêm hạ thân ái và cách nhìn nhận sự việc bình tĩnh, hướng đến sự thật.

Sau đó, chúng tôi lại nhận được bài viết thứ 2 của Linh mục Anre Đỗ Xuân Quế bài viết: “Lại nói chuyện đọc Nữ Vương Công Lý” nội dung bài viết nói rõ những vấn đề đến với ngài sau khi Nữ Vương Công Lý đăng tải bài viết của ngài.

Việc ngài nhận được các phản hồi về bài viết không làm chúng tôi ngạc nhiên. Điều làm chúng tôi ngạc nhiên, là Cha Giám tỉnh Dòng Đaminh, một dòng tu lớn khi tiếp nhận thông tin về dòng tu mình phụ trách mà tỏ ra rất “hờ hững” như sau: “Cha lấy làm phiền vì có nhiều người gọi dây nói báo tin là tôi đã viết bài đó và kết án hai người anh em của tôi được nêu tên trong bài báo nói trên. Tôi hỏi cha đã đọc bài đó chưa. Cha nói la cha chưa đọc mà mới chỉ nghe phản ứng của người ta thôi”.

Chúng tôi không hiểu cách làm việc của Dòng Đaminh, nếu Cha giám tỉnh chưa đọc, chưa hiểu Linh mục Quế viết gì, chỉ thấy người ta gọi phản ứng vì bài viết “kết án hai người anh em” mà đã lấy làm phiền? Và cách giải quyết là gọi Linh mục Quế mà không kiểm tra xem thực tế?

Phải chăng, đã là linh mục Dòng Đaminh thì không được viết, không được nêu ra những điều chưa ổn mà Cha Giám tỉnh gọi là “kết án người anh em”?

Qua bài viết của linh mục Anre Đỗ Xuân Quế, chúng tôi biết được hai linh mục đã có nói chuyện với linh mục Anre Đỗ Xuân Quế và cho biết là “sự việc không phải như vậy”. Nghĩa là Nữ Vương Công Lý đã nói sai?

Còn hai linh mục thuộc dòng Đaminh là  Phêrô Nguyễn Văn Giang OP và Giuse Nguyễn Kim Cương OP thì đã phản ứng ra sao? Những câu nói trên có thật không hay Nữ Vương Công Lý đã bịa ra?

Mời quý vị đọc hơi dài dòng để chúng tôi nói rõ ràng hơn về vấn đề này.

Sau khi đăng tải bài viết, chúng tôi nhận được hai Email từ hai địa chỉ xưng là của hai linh mục Giang và Cương. Quả thật, nhận hai Email chúng tôi không nghĩ rằng đó là của hai linh mục, dù đã tự xưng ngay từ đầu.

Bức thư của Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP đã gửi đến để phân tích những điều vụn vặt như tôi không phải là chính xứ, tôi là phụ tá Cha Cương… nào là tôi tiếp công an vào sáng 4/7/2010 từ 8-9 giờ sáng chứ không phải là ngày 11/7/2010. Những chi tiết về thời gian tiếp công an và trách vụ này, có thể chúng tôi thông tin chưa chính xác, chúng tôi xin đính chính những chi tiết này:

. – Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang, OP không phải là quản xứ An Thịnh mà là linh mục Phó xứ cho linh mục Giuse Nguyễn Kim Cương, OP là chính xứ. Điều này chúng tôi đã đính chính trong bài viết “Đọc Nữ Vương Công Lý là phạm tội trọng”

– Linh mục Giang tiếp công an tên là Máy và một cán bộ phòng Nội vụ vào sáng 4/7/2010 chứ không phải sáng 11/7/2010. Thường lệ khi có công an đến, Ban hành giáo ở An Thịnh cùng tiếp, nhưng hôm đó Lm Giang đã tiếp một mình dù Ban hành giáo là ông Tự trực ban sáng hôm đó có mặt. Lý giải điều này, linh mục Giang cho là mới về nên không biết ai là dân, ai là công an(?)

Nhưng điều quan trọng nhất là Cha Giang đã chú ý bắt bẻ những điều đó để che lấp điều chính yếu là chối việc linh mục Giang đã nói tại nhà thờ An Thịnh trước cả ngàn giáo dân. Linh mục Giang nói rằng: “Chẳng lẽ là chỉ có mỗi Nữ Vương Công Lý nghe thấy câu nói trên của tôi, còn cả 1000 giáo dân hôm ấy bị điếc hết”.

Xin thưa là giáo dân đã không điếc, từ những người trẻ khỏe cho đến cụ già thất thập cổ lai hi đã nghe rất rõ lời cha Giang đã nói gì và đã làm gì và tại sao tạo cho họ nhiều bức xúc.

Linh mục Giang cần chi tiết chứng minh. Chúng tôi sẽ đáp ứng linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP với những nhân chứng sau. Ông Hải trưởng Ban Hành Giáo xứ An Thịnh và một số giáo dân kể lại câu chuyện như sau:

Trước khi vào cuộc rước, đoàn kèn thổi bài: “như có bác hồ trong ngày vui đại thắng”.

Hôm lễ Mình máu Thánh Chúa, cán bộ xã vào Giáo xứ quê Đức Cha chỗ Bến Thôn, đề nghị Ban Hành giáo treo thêm một lá cờ đỏ sao vàng trên đỉnh Tháp chuông nhà thờ. Giáo dân ở đó kịch liệt phản đối rằng nếu Ban Hành giáo treo lên thì họ sẽ bãi Ban Hành giáo, BHG nghe ra nên cũng thôi.

Cuộc rước Đức Mẹ ở xứ Dị Nậu – Giáo phận Hưng Hóa

–  “Con là Trưởng ban hành giáo xứ, cách đây khoảng hơn 1 tháng con quan tâm đến vụ việc người ta hành xử với Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt ở HN, con và nhiều người rất bức xúc, chúng con không đồng ý như vậy vì bất công với ngài. Cách đây khoảng hơn 1 tháng, con không nhớ ngày, con gặp cha Giang và trình bày quan điểm khi con đưa bản tin lên bảng tin giáo xứ, ngài không đồng ý và bảo: “Nếu ông đưa lên thì chưa dán xong tôi đã phải về nhà dòng rồi chứ chưa cần Đức Cha Chương đuổi”.

Ngày hôm đó, con và anh Tỵ, chủ tịch HĐGX in một bản nói về cuộc rước ở GX Dị Nậu vì xem đoạn video trên mạng và chúng con không đồng ý và rất bức xúc nên in và dán lên. Trong ngày lễ của Thánh Toma khoảng 10 giờ thì Cha Giang xé đi. Sau Thánh lễ chủ nhật, cha Giang công bố: Trang đó không phải là trang của Giáo hội, vì trang đó không phải của HĐGM nên không được dán, những tin đó là tin rác nên phải quét cho nó sạch. Con cũng bức xúc nhưng không dám nói gì, hôm sau con thông báo với cộng đoàn: Đây là thông tin trên mạng, nếu đúng, nhờ cha Giang giải thích, nếu sai, con xin lỗi Cha Giang và xin lỗi cộng đoàn. Con cũng hứa với cộng đoàn là anh em chúng con sẽ về tận Dị Nậu để tìm ra sự thật.

Hôm sau, con tên Hải, một anh nữa là anh Phúc, một anh nữa là anh Ngọc, cũng đều là Ban Hành giáo xứ về tận Bến Thôn khoảng 9-10 giờ đêm, rồi mời một số người ở Dị Nậu sang nữa thì dân ở đó cũng rất bức xúc và ủng hộ quan điểm trên mạng đã đưa và dân ở đó nói là đúng như thế.

Họ còn kể thêm một số chi tiết nữa như:

– Trước khi vào cuộc rước, đoàn kèn thổi bài: “như có bác hồ trong ngày vui đại thắng”.

– Hôm lễ Mình máu Thánh Chúa, cán bộ xã vào Giáo xứ quê Đức Cha chỗ Bến Thôn, đề nghị Ban Hành giáo treo thêm một lá cờ đỏ sao vàng trên đỉnh Tháp chuông nhà thờ. Giáo dân ở đó kịch liệt phản đối rằng nếu Ban Hành giáo treo lên thì họ sẽ bãi Ban Hành giáo, BHG nghe ra nên cũng thôi.

Chúng con về đến chủ nhật tiếp theo, trước khi vào lễ, trước khi cha Giang mặc áo con có vào gặp  Cha và nói “Con xin Cha cho chúng con thưa lại với cộng đoàn là chúng con đã về Dị Nậu và Bến Thôn tìm hiểu và đó là sự thật, cha cho con thông báo lại với cộng đoàn để cộng đoàn biết”. Cha Giang nói: “Cha cấm ông không được nói điều gì”.

Một điều con không ngờ tới là sau Thánh lễ, ngài nói: “Riêng trang Nữ Vương Công Lý, không phải là trang chính thức của Giáo hội, cũng không phải là tin của HĐGMVN. Bây giờ tin của Giáo hội chỉ tin được mỗi trang của HĐGMVN. Còn các trang khác không thể tin được, vì không có địa chỉ, trang này luôn gây rối, chia bè chia cánh và gây mất đoàn kết của Giáo hội, trang này là trang của ma quỷ, của Satan. Hôm đó cha nói là:Ai xem trang đó là mắc tội trọng và phải đi xưng tội”.

Trang Nữ Vương Công Lý những điều đó không có gì là sai. Giáo dân chúng con bây giờ rất bức xúc, chúng con mong nếu có phóng viên của Nữ Vương Công Lý tới giáo xứ An Thịnh, chúng con sẽ họp toàn bộ anh em trong Ban ngành giáo xứ, giáo họ tập trung để trả lời chính xác hơn nữa. Vì nhiều khi con cũng có theo dõi mạng thì có nơi người ta nghi ngờ không chính xác. Con xin nói với lòng thành là những tin đó, trang Nữ Vương Công Lý đưa tin không có gì sai.

Ông Nguyễn Văn Phúc, một người khác trong Ban Hành giáo Giáo xứ An Thịnh nói: “Anh Hải đã nói là anh sẽ nói lại, vì anh đã đi xem việc đó rất là chính xác, nhưng cha bảo anh Hải là không được nói. Sau khi anh Hải ra rao mấy đôi hôn phối ở nhà thờ thì cha Giang ra nói là: Nữ Vương Công Lý là của ma quỷ, chia rẽ và những người nào xem sẽ mắc tội. Có nghĩa là ngài dùng phép của các ngài để không ai được xem nữa, xem là sẽ mắc tội”.

Cụ Phaolo Nguyễn Văn Viết, 75 tuổi, giáo dân xứ An Thịnh xác nhận: “Cha Giang làm lễ ở Nhà thờ An Thịnh, con đi lễ có nghe nói là Nữ Vương Công Lý không được xem, xem là mắc tội trọng, đã xem là phải đi xưng tội. Con nghe được mấy câu bập bõm như vậy”.

(Mời quý vị độc giả nghe file âm thanh giáo dân và Ban hành giáo xứ An Thịnh nói về sự việc tại đây)
http://www.youtube.com/v/P4FMwtPA18c&hl=en_US&fs=1


Trong khi đó, linh mục Giuse Nguyễn Kim Cương OP không phủ nhận lời nói của mình, nhưng giải thích việc cấm giáo dân đọc và lưu trữ các bài viết bởi rằng: “Quý vị cứ thử nghĩ mà xem, một đứa trẻ đang trong thời kỳ bú sữa hay ăn cháo mà bắt nó phải ăn cơm, nuốt thịt thì bản thân nó sẽ ra sao?”

Email của linh mục Nguyễn Kim Cương OP

Email của linh mục Nguyễn Kim Cương OP

Chúng tôi đã gửi hồi đáp đến linh mục Cương và xin cho biết: Linh mục có nói như trong bài viết hay không thì đã không nhận được trả lời. Chúng tôi đã xác minh dữ kiện này, giáo dân và ngay cả Chủ tịch Hội Đồng giáo xứ cũng xác nhận điều linh mục Giuse Nguyễn Kim Cương OP nói là có sự thật, linh mục Cương không chỉ nói ở một Thánh lễ, một nhà thờ mà là nhiều nơi, nhiều Thánh lễ rằng ai cất giữ, tôi sẽ xử lý ngay kể cả linh mục. Chúng tôi đã kiểm chứng thông tin này và được xác nhận là đúng.

Vì vậy điều này chúng tôi không cần chứng minh nhiều.

Chúng tôi không tranh luận vấn đề xem giáo dân như một đứa trẻ đang bú cần cho nó uống sữa hay ăn thịt, nhưng chúng tôi nghĩ giáo dân cũng đã có nhận xét của họ và họ có nhận thức chứ không còn là những “đứa trẻ trong thời kỳ bú mẹ” như linh mục Cương đang nghĩ. Chuyện họ nhận thức tốt hay xấu, cứ đưa đúng sự thật cho họ và họ tự xác định cho mình. Thực tế thì giáo dân Yên Hợp đã trưởng thành nhiều hơn linh mục Cương nghĩ về họ.

Chúng tôi nghĩ rằng, chức trách và nhiệm vụ của linh mục là hướng dẫn đoàn chiên đi đúng đường lối của Thiên Chúa là “đường, là sự thật và là sự sống”. Tại sao các linh mục đã hướng giáo dân đi theo con đường của sự dối trá, sự chết?

Giáo dân cũng đã trưởng thành hơn linh mục tưởng, họ đã đi đến tận nơi, xem tận chỗ để xác minh vụ việc và khi đã xác định đúng sự thật thì các linh mục đã cấm họ không được nói sự thật lên vì: “Nếu ông đưa lên thì chưa dán xong tôi đã phải về nhà dòng rồi chứ chưa cần Đức Cha Chương đuổi”.

Như vậy, qua cách nói của linh mục Giang chúng ta hiểu thêm đường lối của Dòng Đaminh sẵn sàng “trị tội” các linh mục nếu dám nói lên sự thật vì “Chưa cần Đức Cha Chương đuổi” “đã phải về nhà dòng” thì ai có quyền này ngoài nhà dòng Đaminh? Hèn chi Linh mục Anre Đỗ Xuân Quế đã bị Cha Giám tỉnh “lấy làm phiền” khi ngài chưa đọc bài viết xem nội dung là gì.

Hay là chỉ vì được ở lại làm phó xứ, quản xứ ở Giáo phận Hưng Hóa mà các linh mục Dòng Đaminh đã chấp nhận che giấu sự thật và hướng dẫn giáo dân đi theo con đường của sự dối trá và việc kết án vô cớ người khác.

Tệ hơn nữa là họ đã lợi dụng chức sắc của mình để cướp đoạt quyền tự do thông tin, tự do báo chí của giáo dân, những con người vốn đã chịu nhiều đau thương, thiệt thòi với hàng nửa thế kỷ nằm dưới chính sách ngu dân của cộng sản bằng cách bịa ra những “giáo lý mới”.

Vậy lương tâm linh mục và đường hướng giáo lý của các linh mục này đang ở đâu? Họ lãnh đạo, giáo dục giáo dân theo đường hướng nào? Dòng Đaminh là dòng truyền giáo, với những tấm gương này họ định truyền đạo gì cho bà con nơi đây?

Đến đây thiết nghĩ quý vị bạn đọc có thể tự đánh giá cho mình được sự thật ở đâu, chúng tôi nghĩ chừng đó đã là đủ.

Điều cuối cùng muốn nói, là qua hai bức thư của hai linh mục Dòng Đaminh chúng tôi nhận được, thực sự chúng tôi không nghĩ mình đang được nghe những đấng đức cao vọng trọng nhả ngọc phun châu như thế này.

Bức thư của Linh mục Giang viết: “nếu bạn không có kinh phí đi lại thì cứ lên Giáo xứ, tôi sẽ chu cấp đầy đủ, để bạn tìm thấy: “Giáo lý mới của GP Hưng Hóa : Ai đọc Nữ Vương Công lý là mắc tội trọng?” như bạn đã nêu. Còn nếu bạn không lên hoặc không cử người lên tìm hiểu sự thật, thì tôi cũng biết bạn là loại người nào … ???” (Trích thư của Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang, OP)

Email của linh mục Nguyễn Văn Giang OP

Email của linh mục Nguyễn Văn Giang OP

Thưa linh mục Giang,

Chúng tôi không có điều kiện để đến xứ của ngài và nếu có, cũng đâu dám phiền đến Linh mục về tiền bạc, kinh phí, dù chúng tôi biết ngài có đủ hoặc thừa khả năng. Nếu ngài có điều kiện chu cấp đầy đủ, xin ngài hãy giúp cho những bà con đang đói khổ ngay trong giáo xứ ngài phụ trách hoặc bà con dân tộc ngay trong vùng ngài để họ bớt khó khăn. Còn chúng tôi là loại người nào ư, thì chính Linh mục đã kết án là ma quỷ và Satan đó thôi.

Còn bức thư của Linh mục Cương là một lá thư khá thân thiện, nhưng thân thiện đến mức chúng tôi khá ngạc nhiên về câu chữ linh mục đã dùng. Chúng tôi không dám đánh giá, vì có thể là thói quen, nhưng với tư cách một linh mục thì đấy là thói quen có hại.

Xin lỗi toàn thể độc giả vì xin trích nguyên văn một đoạn trong bức thư: “Cương ví dụ: sáng nay, có một vị chức sắc kể câu chuyện về một cuộc tranh cãi. Trong câu chuyện đó, có một người đã chửi tục “lồn mẹ mày”. Người nghe lại là kẻ không mấy ưa vị chức sắc kia, nên đã thâu băng, cắt xén và đưa cho một người lành thánh nghe vỏn vẹn chỉ có câu chửi tục. Người lành thánh nghe thấy vậy vô cùng ngỡ ngàng đến độ thất vọng về người chức sắc, vì quả thực đó đúng là giọng của người chức sắc rồi. Vậy theo quý vị làm như vậy đúng hay sai?(Trích thư của Linh mục Nguyễn Kim Cương, OP gửi Nữ Vương Công Lý)

Thưa quý vị độc giả

Câu chuyện này đã làm quý vị mất khá nhiều thời gian, tuy nhiên, đằng sau những sự việc  này là cả một cộng đoàn đang được các linh mục, Giám mục dẫn dắt, dạy dỗ. Chúng tôi hi vọng sẽ đem đến quý vị một phần sự thật ở đây để hiểu những nỗi đau của Giáo hội Công giáo Việt Nam mà qua đó cần phát huy tất cả sự sám hối, hiệp thông để xây dựng một Giáo hội tốt đẹp, không phải là cái “mả tô vôi”.

Nữ Vương Công Lý


Tại GP Hưng Hóa: Dòng Đaminh xử sự như thế nào với linh mục không trung thực?

Tháng Bảy 16, 2010

Thưa quý vị độc giả

Sau khi Nữ Vương Công Lý đăng bài viết: “Giáo lý mới của GP Hưng Hóa: Ai đọc Nữ Vương Công Lý là mắc tội trọng?” chúng tôi đã nhận được nhiều ý kiến. Đa số ý kiến đã tỏ sự ngạc nhiên về một vùng quê giáo dân bị ngăn cản quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin bằng chính các linh mục coi sóc mình là điều hết sức khó hiểu. Cũng có những ý kiến đề nghị kiểm tra lại các thông tin chúng tôi đã loan.

Chúng tôi đã xác minh các vấn đề này bằng những người thật, việc thật. Những người có trách vụ và có địa chỉ hẳn hoi đã khẳng định rằng những thông tin đó cũng như những thông tin chúng tôi đã đưa thời gian qua về Giáo phận Hưng Hóa là có cơ sở.

Chúng tôi cũng đã nhận được bài viết “Đọc Nữ Vương Công Lý là phạm tội trọng?” của Linh mục Anre Đỗ Xuân Quế nói lên suy nghĩ của mình, một bài viết tỏ sự hiểu biết, khiêm hạ thân ái và cách nhìn nhận sự việc bình tĩnh, hướng đến sự thật.

Sau đó, chúng tôi lại nhận được bài viết thứ 2 của Linh mục Anre Đỗ Xuân Quế bài viết: “Lại nói chuyện đọc Nữ Vương Công Lý” nội dung bài viết nói rõ những vấn đề đến với ngài sau khi Nữ Vương Công Lý đăng tải bài viết của ngài.

Việc ngài nhận được các phản hồi về bài viết không làm chúng tôi ngạc nhiên. Điều làm chúng tôi ngạc nhiên, là Cha Giám tỉnh Dòng Đaminh, một dòng tu lớn khi tiếp nhận thông tin về dòng tu mình phụ trách mà tỏ ra rất “hờ hững” như sau: “Cha lấy làm phiền vì có nhiều người gọi dây nói báo tin là tôi đã viết bài đó và kết án hai người anh em của tôi được nêu tên trong bài báo nói trên. Tôi hỏi cha đã đọc bài đó chưa. Cha nói la cha chưa đọc mà mới chỉ nghe phản ứng của người ta thôi”.

Chúng tôi không hiểu cách làm việc của Dòng Đaminh, nếu Cha giám tỉnh chưa đọc, chưa hiểu Linh mục Quế viết gì, chỉ thấy người ta gọi phản ứng vì bài viết “kết án hai người anh em” mà đã lấy làm phiền? Và cách giải quyết là gọi Linh mục Quế mà không kiểm tra xem thực tế?

Phải chăng, đã là linh mục Dòng Đaminh thì không được viết, không được nêu ra những điều chưa ổn mà Cha Giám tỉnh gọi là “kết án người anh em”?

Qua bài viết của linh mục Anre Đỗ Xuân Quế, chúng tôi biết được hai linh mục đã có nói chuyện với linh mục Anre Đỗ Xuân Quế và cho biết là “sự việc không phải như vậy”. Nghĩa là Nữ Vương Công Lý đã nói sai?

Còn hai linh mục thuộc dòng Đaminh là  Phêrô Nguyễn Văn Giang OP và Giuse Nguyễn Kim Cương OP thì đã phản ứng ra sao? Những câu nói trên có thật không hay Nữ Vương Công Lý đã bịa ra?

Mời quý vị đọc hơi dài dòng để chúng tôi nói rõ ràng hơn về vấn đề này.

Sau khi đăng tải bài viết, chúng tôi nhận được hai Email từ hai địa chỉ xưng là của hai linh mục Giang và Cương. Quả thật, nhận hai Email chúng tôi không nghĩ rằng đó là của hai linh mục, dù đã tự xưng ngay từ đầu.

Bức thư của Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP đã gửi đến để phân tích những điều vụn vặt như tôi không phải là chính xứ, tôi là phụ tá Cha Cương… nào là tôi tiếp công an vào sáng 4/7/2010 từ 8-9 giờ sáng chứ không phải là ngày 11/7/2010. Những chi tiết về thời gian tiếp công an và trách vụ này, có thể chúng tôi thông tin chưa chính xác, chúng tôi xin đính chính những chi tiết này:

. – Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang, OP không phải là quản xứ An Thịnh mà là linh mục Phó xứ cho linh mục Giuse Nguyễn Kim Cương, OP là chính xứ. Điều này chúng tôi đã đính chính trong bài viết “Đọc Nữ Vương Công Lý là phạm tội trọng”

– Linh mục Giang tiếp công an tên là Máy và một cán bộ phòng Nội vụ vào sáng 4/7/2010 chứ không phải sáng 11/7/2010. Thường lệ khi có công an đến, Ban hành giáo ở An Thịnh cùng tiếp, nhưng hôm đó Lm Giang đã tiếp một mình dù Ban hành giáo là ông Tự trực ban sáng hôm đó có mặt. Lý giải điều này, linh mục Giang cho là mới về nên không biết ai là dân, ai là công an(?)

Nhưng điều quan trọng nhất là Cha Giang đã chú ý bắt bẻ những điều đó để che lấp điều chính yếu là chối việc linh mục Giang đã nói tại nhà thờ An Thịnh trước cả ngàn giáo dân. Linh mục Giang nói rằng: “Chẳng lẽ là chỉ có mỗi Nữ Vương Công Lý nghe thấy câu nói trên của tôi, còn cả 1000 giáo dân hôm ấy bị điếc hết”.

Xin thưa là giáo dân đã không điếc, từ những người trẻ khỏe cho đến cụ già thất thập cổ lai hi đã nghe rất rõ lời cha Giang đã nói gì và đã làm gì và tại sao tạo cho họ nhiều bức xúc.

Linh mục Giang cần chi tiết chứng minh. Chúng tôi sẽ đáp ứng linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP với những nhân chứng sau. Ông Hải trưởng Ban Hành Giáo xứ An Thịnh và một số giáo dân kể lại câu chuyện như sau:

Trước khi vào cuộc rước, đoàn kèn thổi bài: “như có bác hồ trong ngày vui đại thắng”.

Hôm lễ Mình máu Thánh Chúa, cán bộ xã vào Giáo xứ quê Đức Cha chỗ Bến Thôn, đề nghị Ban Hành giáo treo thêm một lá cờ đỏ sao vàng trên đỉnh Tháp chuông nhà thờ. Giáo dân ở đó kịch liệt phản đối rằng nếu Ban Hành giáo treo lên thì họ sẽ bãi Ban Hành giáo, BHG nghe ra nên cũng thôi.

Cuộc rước Đức Mẹ ở xứ Dị Nậu – Giáo phận Hưng Hóa

–  “Con là Trưởng ban hành giáo xứ, cách đây khoảng hơn 1 tháng con quan tâm đến vụ việc người ta hành xử với Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt ở HN, con và nhiều người rất bức xúc, chúng con không đồng ý như vậy vì bất công với ngài. Cách đây khoảng hơn 1 tháng, con không nhớ ngày, con gặp cha Giang và trình bày quan điểm khi con đưa bản tin lên bảng tin giáo xứ, ngài không đồng ý và bảo: “Nếu ông đưa lên thì chưa dán xong tôi đã phải về nhà dòng rồi chứ chưa cần Đức Cha Chương đuổi”.

Ngày hôm đó, con và anh Tỵ, chủ tịch HĐGX in một bản nói về cuộc rước ở GX Dị Nậu vì xem đoạn video trên mạng và chúng con không đồng ý và rất bức xúc nên in và dán lên. Trong ngày lễ của Thánh Toma khoảng 10 giờ thì Cha Giang xé đi. Sau Thánh lễ chủ nhật, cha Giang công bố: Trang đó không phải là trang của Giáo hội, vì trang đó không phải của HĐGM nên không được dán, những tin đó là tin rác nên phải quét cho nó sạch. Con cũng bức xúc nhưng không dám nói gì, hôm sau con thông báo với cộng đoàn: Đây là thông tin trên mạng, nếu đúng, nhờ cha Giang giải thích, nếu sai, con xin lỗi Cha Giang và xin lỗi cộng đoàn. Con cũng hứa với cộng đoàn là anh em chúng con sẽ về tận Dị Nậu để tìm ra sự thật.

Hôm sau, con tên Hải, một anh nữa là anh Phúc, một anh nữa là anh Ngọc, cũng đều là Ban Hành giáo xứ về tận Bến Thôn khoảng 9-10 giờ đêm, rồi mời một số người ở Dị Nậu sang nữa thì dân ở đó cũng rất bức xúc và ủng hộ quan điểm trên mạng đã đưa và dân ở đó nói là đúng như thế.

Họ còn kể thêm một số chi tiết nữa như:

– Trước khi vào cuộc rước, đoàn kèn thổi bài: “như có bác hồ trong ngày vui đại thắng”.

– Hôm lễ Mình máu Thánh Chúa, cán bộ xã vào Giáo xứ quê Đức Cha chỗ Bến Thôn, đề nghị Ban Hành giáo treo thêm một lá cờ đỏ sao vàng trên đỉnh Tháp chuông nhà thờ. Giáo dân ở đó kịch liệt phản đối rằng nếu Ban Hành giáo treo lên thì họ sẽ bãi Ban Hành giáo, BHG nghe ra nên cũng thôi.

Chúng con về đến chủ nhật tiếp theo, trước khi vào lễ, trước khi cha Giang mặc áo con có vào gặp  Cha và nói “Con xin Cha cho chúng con thưa lại với cộng đoàn là chúng con đã về Dị Nậu và Bến Thôn tìm hiểu và đó là sự thật, cha cho con thông báo lại với cộng đoàn để cộng đoàn biết”. Cha Giang nói: “Cha cấm ông không được nói điều gì”.

Một điều con không ngờ tới là sau Thánh lễ, ngài nói: “Riêng trang Nữ Vương Công Lý, không phải là trang chính thức của Giáo hội, cũng không phải là tin của HĐGMVN. Bây giờ tin của Giáo hội chỉ tin được mỗi trang của HĐGMVN. Còn các trang khác không thể tin được, vì không có địa chỉ, trang này luôn gây rối, chia bè chia cánh và gây mất đoàn kết của Giáo hội, trang này là trang của ma quỷ, của Satan. Hôm đó cha nói là:Ai xem trang đó là mắc tội trọng và phải đi xưng tội”.

Trang Nữ Vương Công Lý những điều đó không có gì là sai. Giáo dân chúng con bây giờ rất bức xúc, chúng con mong nếu có phóng viên của Nữ Vương Công Lý tới giáo xứ An Thịnh, chúng con sẽ họp toàn bộ anh em trong Ban ngành giáo xứ, giáo họ tập trung để trả lời chính xác hơn nữa. Vì nhiều khi con cũng có theo dõi mạng thì có nơi người ta nghi ngờ không chính xác. Con xin nói với lòng thành là những tin đó, trang Nữ Vương Công Lý đưa tin không có gì sai.

Ông Nguyễn Văn Phúc, một người khác trong Ban Hành giáo Giáo xứ An Thịnh nói: “Anh Hải đã nói là anh sẽ nói lại, vì anh đã đi xem việc đó rất là chính xác, nhưng cha bảo anh Hải là không được nói. Sau khi anh Hải ra rao mấy đôi hôn phối ở nhà thờ thì cha Giang ra nói là: Nữ Vương Công Lý là của ma quỷ, chia rẽ và những người nào xem sẽ mắc tội. Có nghĩa là ngài dùng phép của các ngài để không ai được xem nữa, xem là sẽ mắc tội”.

Cụ Phaolo Nguyễn Văn Viết, 75 tuổi, giáo dân xứ An Thịnh xác nhận: “Cha Giang làm lễ ở Nhà thờ An Thịnh, con đi lễ có nghe nói là Nữ Vương Công Lý không được xem, xem là mắc tội trọng, đã xem là phải đi xưng tội. Con nghe được mấy câu bập bõm như vậy”.

(Mời quý vị độc giả nghe file âm thanh giáo dân và Ban hành giáo xứ An Thịnh nói về sự việc tại đây)
http://www.youtube.com/v/P4FMwtPA18c&hl=en_US&fs=1


Trong khi đó, linh mục Giuse Nguyễn Kim Cương OP không phủ nhận lời nói của mình, nhưng giải thích việc cấm giáo dân đọc và lưu trữ các bài viết bởi rằng: “Quý vị cứ thử nghĩ mà xem, một đứa trẻ đang trong thời kỳ bú sữa hay ăn cháo mà bắt nó phải ăn cơm, nuốt thịt thì bản thân nó sẽ ra sao?”

Email của linh mục Nguyễn Kim Cương OP

Email của linh mục Nguyễn Kim Cương OP

Chúng tôi đã gửi hồi đáp đến linh mục Cương và xin cho biết: Linh mục có nói như trong bài viết hay không thì đã không nhận được trả lời. Chúng tôi đã xác minh dữ kiện này, giáo dân và ngay cả Chủ tịch Hội Đồng giáo xứ cũng xác nhận điều linh mục Giuse Nguyễn Kim Cương OP nói là có sự thật, linh mục Cương không chỉ nói ở một Thánh lễ, một nhà thờ mà là nhiều nơi, nhiều Thánh lễ rằng ai cất giữ, tôi sẽ xử lý ngay kể cả linh mục. Chúng tôi đã kiểm chứng thông tin này và được xác nhận là đúng.

Vì vậy điều này chúng tôi không cần chứng minh nhiều.

Chúng tôi không tranh luận vấn đề xem giáo dân như một đứa trẻ đang bú cần cho nó uống sữa hay ăn thịt, nhưng chúng tôi nghĩ giáo dân cũng đã có nhận xét của họ và họ có nhận thức chứ không còn là những “đứa trẻ trong thời kỳ bú mẹ” như linh mục Cương đang nghĩ. Chuyện họ nhận thức tốt hay xấu, cứ đưa đúng sự thật cho họ và họ tự xác định cho mình. Thực tế thì giáo dân Yên Hợp đã trưởng thành nhiều hơn linh mục Cương nghĩ về họ.

Chúng tôi nghĩ rằng, chức trách và nhiệm vụ của linh mục là hướng dẫn đoàn chiên đi đúng đường lối của Thiên Chúa là “đường, là sự thật và là sự sống”. Tại sao các linh mục đã hướng giáo dân đi theo con đường của sự dối trá, sự chết?

Giáo dân cũng đã trưởng thành hơn linh mục tưởng, họ đã đi đến tận nơi, xem tận chỗ để xác minh vụ việc và khi đã xác định đúng sự thật thì các linh mục đã cấm họ không được nói sự thật lên vì: “Nếu ông đưa lên thì chưa dán xong tôi đã phải về nhà dòng rồi chứ chưa cần Đức Cha Chương đuổi”.

Như vậy, qua cách nói của linh mục Giang chúng ta hiểu thêm đường lối của Dòng Đaminh sẵn sàng “trị tội” các linh mục nếu dám nói lên sự thật vì “Chưa cần Đức Cha Chương đuổi” “đã phải về nhà dòng” thì ai có quyền này ngoài nhà dòng Đaminh? Hèn chi Linh mục Anre Đỗ Xuân Quế đã bị Cha Giám tỉnh “lấy làm phiền” khi ngài chưa đọc bài viết xem nội dung là gì.

Hay là chỉ vì được ở lại làm phó xứ, quản xứ ở Giáo phận Hưng Hóa mà các linh mục Dòng Đaminh đã chấp nhận che giấu sự thật và hướng dẫn giáo dân đi theo con đường của sự dối trá và việc kết án vô cớ người khác.

Tệ hơn nữa là họ đã lợi dụng chức sắc của mình để cướp đoạt quyền tự do thông tin, tự do báo chí của giáo dân, những con người vốn đã chịu nhiều đau thương, thiệt thòi với hàng nửa thế kỷ nằm dưới chính sách ngu dân của cộng sản bằng cách bịa ra những “giáo lý mới”.

Vậy lương tâm linh mục và đường hướng giáo lý của các linh mục này đang ở đâu? Họ lãnh đạo, giáo dục giáo dân theo đường hướng nào? Dòng Đaminh là dòng truyền giáo, với những tấm gương này họ định truyền đạo gì cho bà con nơi đây?

Đến đây thiết nghĩ quý vị bạn đọc có thể tự đánh giá cho mình được sự thật ở đâu, chúng tôi nghĩ chừng đó đã là đủ.

Điều cuối cùng muốn nói, là qua hai bức thư của hai linh mục Dòng Đaminh chúng tôi nhận được, thực sự chúng tôi không nghĩ mình đang được nghe những đấng đức cao vọng trọng nhả ngọc phun châu như thế này.

Bức thư của Linh mục Giang viết: “nếu bạn không có kinh phí đi lại thì cứ lên Giáo xứ, tôi sẽ chu cấp đầy đủ, để bạn tìm thấy: “Giáo lý mới của GP Hưng Hóa : Ai đọc Nữ Vương Công lý là mắc tội trọng?” như bạn đã nêu. Còn nếu bạn không lên hoặc không cử người lên tìm hiểu sự thật, thì tôi cũng biết bạn là loại người nào … ???” (Trích thư của Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang, OP)

Email của linh mục Nguyễn Văn Giang OP

Email của linh mục Nguyễn Văn Giang OP

Thưa linh mục Giang,

Chúng tôi không có điều kiện để đến xứ của ngài và nếu có, cũng đâu dám phiền đến Linh mục về tiền bạc, kinh phí, dù chúng tôi biết ngài có đủ hoặc thừa khả năng. Nếu ngài có điều kiện chu cấp đầy đủ, xin ngài hãy giúp cho những bà con đang đói khổ ngay trong giáo xứ ngài phụ trách hoặc bà con dân tộc ngay trong vùng ngài để họ bớt khó khăn. Còn chúng tôi là loại người nào ư, thì chính Linh mục đã kết án là ma quỷ và Satan đó thôi.

Còn bức thư của Linh mục Cương là một lá thư khá thân thiện, nhưng thân thiện đến mức chúng tôi khá ngạc nhiên về câu chữ linh mục đã dùng. Chúng tôi không dám đánh giá, vì có thể là thói quen, nhưng với tư cách một linh mục thì đấy là thói quen có hại.

Xin lỗi toàn thể độc giả vì xin trích nguyên văn một đoạn trong bức thư: “Cương ví dụ: sáng nay, có một vị chức sắc kể câu chuyện về một cuộc tranh cãi. Trong câu chuyện đó, có một người đã chửi tục “lồn mẹ mày”. Người nghe lại là kẻ không mấy ưa vị chức sắc kia, nên đã thâu băng, cắt xén và đưa cho một người lành thánh nghe vỏn vẹn chỉ có câu chửi tục. Người lành thánh nghe thấy vậy vô cùng ngỡ ngàng đến độ thất vọng về người chức sắc, vì quả thực đó đúng là giọng của người chức sắc rồi. Vậy theo quý vị làm như vậy đúng hay sai?(Trích thư của Linh mục Nguyễn Kim Cương, OP gửi Nữ Vương Công Lý)

Thưa quý vị độc giả

Câu chuyện này đã làm quý vị mất khá nhiều thời gian, tuy nhiên, đằng sau những sự việc  này là cả một cộng đoàn đang được các linh mục, Giám mục dẫn dắt, dạy dỗ. Chúng tôi hi vọng sẽ đem đến quý vị một phần sự thật ở đây để hiểu những nỗi đau của Giáo hội Công giáo Việt Nam mà qua đó cần phát huy tất cả sự sám hối, hiệp thông để xây dựng một Giáo hội tốt đẹp, không phải là cái “mả tô vôi”.

Nữ Vương Công Lý