Hội Đồng Giám mục: Giáo luật và thực tiễn tại Việt Nam

Tháng Tám 20, 2010

Thời gian gần đây, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam (HĐGMVN) được nhắc đến nhiều trên truyền thông Công giáo tại Việt Nam cũng như ở hải ngoại. Nhưng có lẽ một số giáo dân người Việt chưa hiểu hay hiểu khá mập mờ về cơ chế “HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC,” thậm chí còn ngộ nhận rằng HĐGMVN có nguồn gốc và nhiệm vụ giống như Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo!!!

Xin thưa ngay: Hội Đồng Giám Mục là một tổ chức hoàn toàn thuộc về Hội Thánh Công giáo hoàn vũ, một cơ chế được thiết lập bằng Giáo luật (GL) mà Bộ Giáo Luật năm 1983 quy định cụ thể trách nhiệm và quyền hạn ở tại các điều khoản từ số 447 tới 459.

Đức Cha Phêrô Nguyễn Soạn, Giám mục giáo phận Quy Nhơn – Tổng Thư ký HĐGMVN (2007) lưu ý: “Bộ Giáo Luật cần được mọi người biết đến, không những là đối tượng khảo cứu cần thiết cho các chuyên viên giáo luật, mà còn là cẩm nang cho tất cả mọi thành phần Dân Chúa.” Thế nên việc một người giáo dân dù là thấp hèn tìm hiểu Giáo luật liên quan tới tổ chức và định chế HĐGM thì không phải là một hành vi hỗn xược, một sự tò mò có tính cách cấm kỵ, mà là một bổn phận thiết yếu của “mọi thành phần dân Chúa.”

Hội Đồng Giám Mục, một định chế.

Theo phân tích của linh mục James A. Coriden, một chuyên gia nổi danh về Giáo Luật,  trong quyển “An Introduction To Canon Law – Giáo Luật Nhập Môn” (Nhà Xuất bản Paulist, New York * Mahwah, New Jersey, Hoa Kỳ – 1999), thì HĐGM là một cơ chế mới, được thiết lập bởi Giáo Luật sau Công đồng Vaticanô II. Tuy rằng trước Công đồng này, thỉnh thoảng các Giám mục trong cùng một quốc gia có ngồi lại với nhau hàng năm như là công nghị địa phương, nhưng chưa hề được tổ chức thành cơ cấu định chế pháp quy như ngày nay.

Giáo Luật 1983 phân định rõ trách nhiệm của một HĐGM. Thành viên Hội Đồng là tất cả các Giám mục chánh, phó và phụ tá cùng những Bề Trên Dòng được chuẩn y trong cùng một quốc gia hay một vùng lãnh thổ đặc nhiệm. HĐGM được ban cho tư cách pháp nhân (449 §2), có một cơ quan thường trực gọi là Ban Thường vụ (gồm Chủ tịch, Phó Chủ tịch, Tổng thư ký, Phó Tổng Thư ký) cùng các ủy ban trực thuộc (điều 452 và 457).

HĐGM được ủy thác một số nhiệm vụ mục vụ nhân danh các tín hữu trong quốc gia liên hệ, ngoại trừ các thẩm quyền về tín lý và tư pháp thuộc trách nhiệm của riêng từng Giám mục.

Vai trò, trách nhiệm của một HĐGM

Sứ vụ chính yếu của một HĐGM là phục vụ lợi ích cao nhất cho con người trong quốc gia hay lãnh thổ liên hệ ở tại bất cứ nơi nào và thời kỳ nào như Điều 447 chỉ rõ: “Hội Đồng Giám Mục, một định chế thường trực, là tổ chức kết hợp các Giám mục của một quốc gia hay một địa hạt nào đó, cùng nhau thi hành chiếu theo luật, một số nhiệm vụ mục vụ cho các tín hữu Kitô thuộc địa hạt, để phát huy lợi ích lớn hơn mà Giáo Hội đem lại cho loài người, nhất là bằng các hình thức và phương pháp làm việc Tông đồ thích hợp với hoàn cảnh địa phương và thời đại[1].”

Bản dịch trên đây của HĐGMVN có đôi chỗ không giống với bản dịch Bộ Giáo Luật do các linh mục Nguyễn Văn Phương, Phan Tấn Thành, Vũ Văn Thiện và Mai Đức Vinh thực hiện. Bộ Giáo Luật Việt ngữ này được Nguyệt san Trái Tim Đức Mẹ xuất bản tại Hoa Kỳ năm 1987. Điều 447 của bản dịch này là: “Hội Đồng Giám Mục, một định chế… nhằm cổ võ thiện ích lớn lao hơn cả mà Giáo Hội cống hiến cho mọi người…”

Lợi ích lớn hơn cho loài người hay thiện ích lớn lao hơn cả ấy phải chăng chính là việc “loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn… Công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức…” mà Chúa Giêsu đã công bố, trích dẫn từ ngôn sứ Isaia. (Xin đọc Luca, đoạn 4, 16-21). Như vậy, đối tượng chính của hoạt động mục vụ của HĐGM chính là người nghèo, người mù lòa, những tù nhân và những kẻ bị áp bức.

Đó là tinh thần và nghĩa vụ HIỆP THÔNG giữa hàng giáo phẩm địa phương với nhau cũng như giữa hàng giáo phẩm với mọi thành phần dân Chúa liên hệ. Một khi nghĩa vụ này không chu toàn đúng mức thì nhiệm vụ mà Giáo luật đề ra cho HĐGM có lẽ chưa được tuân thủ nghiêm túc. Trong trường hợp này, HĐGM có nguy cơ trở thành một tổ chức hữu danh thay vì là một cơ chế mục vụ hữu ích thiết thực!

Các giám mục trong cùng một quốc gia là thành viên của HĐGM địa phương. Các ngài đương nhiên là những người ĐỒNG TRÁCH NHIỆM trong bất cứ biến cố nào ở một khu vực địa phương đang cần sự đáp ứng mục vụ nhanh chóng, kịp thời và hiệu quả.

Đó là tinh thần và nghĩa vụ HIỆP THÔNG giữa hàng giáo phẩm địa phương với nhau cũng như giữa hàng giáo phẩm với mọi thành phần dân Chúa liên hệ. Một khi nghĩa vụ này không chu toàn đúng mức thì nhiệm vụ mà Giáo luật đề ra cho HĐGM có lẽ chưa được tuân thủ nghiêm túc. Trong trường hợp này, HĐGM có nguy cơ trở thành một tổ chức hữu danh thay vì là một cơ chế mục vụ hữu ích thiết thực!

Do đó, chúng ta có thể kết luận rằng, theo nội dung Bộ Giáo Luật, HĐGM là một tập thể những vị Chủ Chăn cùng liên đới trách nhiệm làm “tiếng nói cho những người không có tiếng nói” trong một quốc gia. Bất cứ lúc nào và ở đâu trong địa bàn hoạt động của mình, khi xảy ra một biến cố đụng chạm đến đàn Chiên, thì tập thể Chủ Chăn trong HĐGM cũng đều nhanh chóng can dự vào bằng cách này hoặc cách khác, chứ không lưỡng lự “lên tiếng hay không lên tiếng” để rồi đi tới chỗ vô cảm, vô can và… vô trách nhiệm.

Với hàng loạt quyền hạn pháp định, không một HĐGM nào tự cho phép mình nại ra bất kỳ lý do gì để tránh can dự vào việc đấu tranh bảo vệ công bằng xã hội, bảo vệ quyền sống của con người trong đó có quyền tự do tín ngưỡng, quyền sở hữu tài sản, quyền tự do ngôn luận, tự do tỏ bày tư tưởng hay phát biểu quan điểm, quyền tự do cư trú cùng các quyền tự do căn bản chính đáng khác…!

Bản thân mỗi vị giám mục đã là vị ngôn sứ được biệt tuyển từ hàng tư tế lên hàng trưởng lão (elders) với trách nhiệm giám sát (episcopus). Giáo Luật Điều 378 §1 đề ra tới 5 tiêu chuẩn để một vị linh mục “xứng đáng được tiến cử lên chức Giám mục” là:

(1) Trổi vượt về Đức Tin vững vàng, tính nết tốt, đạo đức, nhiệt tâm… thông thái, khôn ngoan…

(2) Có danh thơm tiếng tốt;

(3) Ít là đã trọn 35 tuổi;

(4) Ít là đã năm (5) năm chịu chức linh mục;

(5) Có văn bằng Tiến sĩ, hoặc ít ra có Cử nhân về Kinh Thánh hoặc Giáo luật ở một Cao Đẳng Học viện được Tòa Thánh công nhận.

Một khi đã chấp nhận tham gia hàng ngũ các bậc trưởng-lão-ngôn-sứ-giám-sát, vị giám mục được tuyển chọn đã lãnh nhận Ơn Chúa Thánh Thần để thực thi quyền giáo huấn tông truyền, không thể viện lý do “CON KHÔNG BIẾT ĂN NÓI” mà thoái thác trách nhiệm dù chỉ là một kiểu thoái thác “nhún nhường” mang tính chất lề thói. Vị giám mục ấy càng không được tự cho phép mình nói thay các đấng khác trong cùng Hội đồng rằng “CHÚNG CON KHÔNG BIẾT ĂN NÓI!”

Bên cạnh 14 điều khoản (447-459) quy định cơ chế tổ chức một HĐGM nêu trên, Giáo luật dành ra ít nhất 77 điều khoản ban cho HĐGM nhiều quyền hạn rộng rãi, đặc biệt là quyền hạn đối với Dân Chúa (Quyển 2) và với nhiệm vụ Giáo huấn của Giáo Hội (Quyển 3)[2] mà phạm vi một bài viết không cho phép triển khai, phân tích tường tận từng quyền hạn.

Tựu trung, trách nhiệm chính của một HĐGM quốc gia là chăm lo mục vụ, kịp thời lên tiếng và nếu cần, nhanh chóng có hành động cụ thể giải quyết lập tức các vấn đề đụng chạm đến Dân Chúa, đụng chạm tới việc thờ phượng cùng mọi sinh hoạt tâm linh hay một biến cố đời thường có ảnh hưởng đến tình trạng an cư để hành đạo của đàn Chiên.

Những vụ xúc phạm đến các biểu tượng thiêng liêng của người tín hữu, như xúc phạm tới Thánh giá, tới các ảnh tượng và nơi thánh, dù xảy ra ở bất cứ nơi nào trên đất nước đều không thể coi là chuyện riêng của một cá nhân, một nhóm người, một giáo xứ hay giáo phận. Trong những biến cố dầu sôi lửa bỏng như trên hay những vụ đàn áp bắt bớ, tù đày, gây thương tích hoặc làm chết người, làm sao HĐGM có thể nhẫn tâm chần chờ, đắn đo để xem có nên “lên tiếng hay không lên tiếng”? Chưa nói tới khía cạnh đạo đức và tình người, mà chỉ căn cứ vào mệnh lệnh của Giáo Luật, thái độ không dứt khoát hay cố tình tránh né trách nhiệm ấy khó có thể biện minh dù bằng bất cứ lý lẽ nào. Chẳng những thế, thái độ ấy còn làm cho niềm tin bị giao động và lung lay tận gốc.

Chưa nói tới khía cạnh đạo đức và tình người, mà chỉ căn cứ vào mệnh lệnh của Giáo Luật, thái độ không dứt khoát hay cố tình tránh né trách nhiệm ấy khó có thể biện minh dù bằng bất cứ lý lẽ nào.

Giáo luật điều 452 §2 quy định rõ: “Chủ tịch của Hội Đồng, – và khi vị này bị ngăn trở hợp lệ thì phó chủ tịch – chủ tọa không những các phiên hợp khoáng đại của HĐGM mà cả ủy ban thường vụ nữa.” Khi Đức Cha Chủ tịch đa đoan với một nhiệm vụ khác cấp bách hơn, HĐGMVN không thể coi đó là lý do để không nhanh chóng tìm ra giải pháp tích cực đối phó kịp thời với các vấn đề thời sự nóng bỏng gây xôn xao và cả xáo trộn trong Giáo Hội địa phương, bởi vì còn có vị Phó Chủ tịch sẵn sàng đảm nhận trách nhiệm “thay thế’ Chủ tịch mà Giáo Luật đã minh định.

Về vai trò của HĐGM trong việc đề cử hay tiến cử một nhân vật vào chức Giám mục, GL 377 §2 định rằng “ít ra ba năm một lần, các Giám mục thuộc một Giáo tỉnh hay là tùy hoàn cảnh, các Hội Đồng Giám mục phải bàn nhau kín đáo để lập một danh sách các linh mục …xem ai có tư cách làm Giám mục, thích hợp hơn với chức Giám mục và phải gởi danh sách ấy tới Tông Tòa…” Suy ra từ khoản Giáo luật này, HĐGM không thể không biết danh tánh nhân vật được tiến cử Giám mục trong lãnh thổ mình. Vả lại, chỉ khi nào đã nhận được sự đồng thuận minh danh của nhân vật được tiến cử, Tòa Thánh (Đức Thánh Cha) mới ban hành sắc chỉ bổ nhiệm chứ không bao giờ đặt nhân vật ấy vào sự đã rồi, chẳng những gây bối rối cho đương sự mà GH còn có thể đối diện với bao nhiêu rắc rối không thể tiên liệu! Cho nên, khi một vị tư tế được công bố đảm nhiệm một chức vụ cao hơn (Giám mục hay Tổng Giám mục, Hồng y và cả Giáo hoàng), vị ấy không thể kêu lên là “bất ngờ” đối với mình!

Quyền đời nhúng tay vào việc đạo.

Một khía cạnh khác về quyền bổ nhiệm Giám mục có lẽ tất cả tín hữu Công giáo Việt Nam cũng cần tìm hiểu và nghiền ngẫm, đó là điều khoản số 377 §5 của Bộ Giáo Luật hiện hành: “TỪ NAY VỀ SAU, KHÔNG ĐƯỢC CHO CHÍNH QUYỀN DÂN SỰ QUYỀN LỢI VÀ ĐẶC ÂN BẦU CỬ, BỔ NHIỆM, ĐỀ CỬ HOẶC CHỈ ĐỊNH CÁC GIÁM MỤC.”

Thế thì tại Việt Nam, khi nhà cầm quyền CSVN bảo rằng “ĐƯỢC SỰ CHẤP THUẬN CỦA CHÍNH PHỦ VIỆT NAM, Giáo hoàng… bổ nhiệm XXX làm Tổng Giám mục…” thì sự chấp thuận ấy được hiểu như thế nào? Không bầu cử. Không bổ nhiệm. Không đề cử. Không chỉ định. Mà là CAN THIỆP VÀO NỘI BỘ CÔNG GIÁO: Có xin mới có chấp thuận – nghĩa là có xin phép mới cho phép! Cho phép ĐÍCH DANH vị XXX làm (Tổng) Giám mục, chứ không phải chỉ cho phép tuyển chọn chung chung trong một thành phần nào đó (hàng giáo sĩ chẳng hạn) thôi!

Phải chăng lời tuyên bố “chấp thuận” của CSVN là lời tuyên truyền hỗn láo? Hay đó là bằng chứng về một sự CAN THIỆP THÔ BẠO vào việc bổ nhiệm một chức sắc cao cấp của tôn giáo? Sự can thiệp này có hàm ý một sự cam kết hay hứa hẹn ngầm nào từ phía nhân vật được chấp thuận đối với kẻ đã ban phép, đặc biệt kẻ ban ơn ơn ấy lại là Cộng sản không? Chưa nghe thẩm quyền Giáo Hội CG tại Việt Nam minh giải điều này với cộng đồng dân Chúa!

Một nét mới: Thư của một Giám mục gửi HĐGM của mình.

Một vấn đề khác liên quan tới Hội Đồng Giám mục Việt Nam:

Mới đây, ngày 19/7/2010, Đức Cha Châu Ngọc Tri, Giám mục Đà Nẵng có gửi cho HĐGMVN một bức thư nhằm thông tin và chia sẻ mục vụ” sự kiện về cái chết người giáo dân Giáo xứ Cồn Dầu là anh Nguyễn Thành Năm.

Bức thư của Đức Cha Tri Đà Nẵng đã được nhiều tác giả “phản hồi” và phân tích. Ở đây, chúng tôi chỉ nói lên mối quan hệ của bức thư đối với HĐGM, giới hạn trong đề tài đang đề cập.

Không biết trong quá khứ đã có bao nhiêu thư một vị Giám mục VN gửi cho HĐGM của mình nhằm “thông tin và chia sẻ mục vụ” như trên. Nhưng từ trước đến giờ chưa hề nghe thấy có một thư nào từ một Giám mục thành viên gửi cho HĐGM của mình mà được đưa lên mạng lưới toàn cầu phổ biến công khai rộng rãi để mọi người cùng đọc. Người đọc một khi đã được ban quyền đọc bức thư ấy tất cũng có quyền chia sẻ cảm nghĩ của mình về … nó!

Người ta có thể tin là Đức Cha Tri thật tình chỉ muốn tỏ bày tâm tư, trao đổi “thông tin và chia sẻ mục vụ” với HĐGMVN mà thôi. Nhưng sau khi đọc đi đọc lại bức thư nhiều lần, người ta thấy tuồng như bức thư ấy không nhằm chia sẻ kinh nghiệm mục vụ cho bằng nhắm phủ nhận những thông tin “lề trái” về cái chết của anh Nguyễn Thành Năm, giáo dân Cồn Dầu, cũng như nặng lời phê phán những người chủ trương đưa ra những thông tin ấy.

Vô tình hay hữu ý bức thư của Gm Tri đóng vai trò “trạng sư” nhiệt tình biện hộ cho An ninh CSVN (tức Công An) hơn là chia sẻ kinh nghiệm mục vụ, như chính nội dung bức thư bộc lộ: Ngành an ninh nhà nước tuy không trực tiếp “đánh chết giáo dân Cồn Dầu” như tin được loan, nhưng cũng không vô can trong vụ việc này. Dù cuộc thẩm vấn sau cùng diễn ra cách đó đến hai tuần, nhưng đã gây áp lực tâm lý nặng nề, khiến một người vốn mắc bệnh tim như Anh Năm, bị hoảng loạn, sợ hãi, không làm chủ được hành vi của mình, nên đã bị dân phòng bắt.(Dân phòng có đánh chết nạn nhân không?)

Vừa đóng vai trò trạng sư cho “bạo lực cách mạng” (Công an CS), bức thư vừa là bản “cáo trạng” của một công tố viên lên án những người chủ trương trang báo điện tử Nữ Vương Công Lý là “bóng ma” buộc báo này phải nhận trách nhiệm đầu tiên về những hậu quả tai hại do việc đưa tin không chính xác và hình ảnh ngụy tạo, gây hoang mang chia rẽ.” Những cụm từ nhấn mạnh (gạch dưới) trên đây là những kiểu nói quen thuộc ở cửa miệng nhà cầm quyền CSVN và báo chí “lề phải” của họ để kết án ai là “thế lực thù địch.”

Anh Toma Nguyễn Thành Năm, giáo dân bị Công an, dân phòng đánh đến chết

Chúng tôi có cảm tưởng rằng bức thư của Đức Cha Tri cũng như lời phát biểu của Đức Cha Khảm trước đây và lời của một linh mục dọa “dứt phép thông công cho giáo dân nào đọc Nữ Vương Công Lý” đã giúp cho trang mạng này tăng số lượng người đọc hơn là đánh hạ nó. Thiết tưởng NVCL nên tri ân các ân nhân của mình!

Riêng với Đức Cha Tri, chúng tôi mong Đức Cha công bằng hơn một chút trong phán xét của ngài cũng như chịu khó theo dõi thông tin từ nhiều nguồn khác nhau trước khi kết luận. Chỉ riêng VietCatholic News thôi cũng đã giới thiệu nhiều bản tin từ các nguồn thông tin khác nhau, đa dạng mà chúng tôi chỉ xin phép nêu ra vài hãng tin ngoại quốc sau đây:

Da Nang parishioner dies after police beating

CathNews Asia (07-Jul-2010 03:51)

Catholic beaten to death by Vietnamese police

Catholic World News (06-Jul-2010 17:07)

Vietnam: Mort d’un paroissien de Côn Dâu à la suite d’un interrogatoire accompagné de violences physiques

Eglises d’Asie (06-Jul-2010 09:45)

A Con Dau Catholic dies shortly after being released by police

Asia-News (06-Jul-2010 08:18)

Muore poco dopo essere rilasciato dalla polizia un cattolico di Con Dau

Asia-News (06-Jul-2010 06:30)

Đặc biệt, một đoạn trong bản tin của tác giả Thomas Việt trên VietCatholic News ngày 05/7/2010 cung cấp nhiều nét độc đáo liên quan đến cái chết thương đau của anh Nguyễn Thành Năm giáo dân Côn Dầu. Bản tin này không hề căn cứ vào một tin tức nào từ NVCL, mà đích thân tác giả đang ở trong nước trực tiếp tìm hiểu nội vụ ngay tại Việt Nam:

Ngày 3/7/2010 vừa qua một giáo dân nhiệt thành ở giáo xứ Cồn Dầu ông Nguyễn Năm đã chết vì bị bức cung (tra tấn) dẫn đến việc không thể ăn uống gì được rồi chết.
Tôi có điện đến công an thành phố Đà Nẵng (0511-3822300) vào 7 giờ tối 4/7/2010 để hỏi nguyên nhân thì lúc đầu họ trả lời là do đột qụy mà chết. Tôi không bằng lòng với câu trả lời đó nên điện thoại lần hai thì viên công an trực ngày 4/7/2010 mới lấy giấy lên đọc là “một giờ chiều ngày 3/7/2010 ông Nguyễn Năm tại Cồn Dầu chết. Nguyên nhân: không rõ nguyên nhân.” Sau đó điện thoại và hỏi nữa thì anh ta nói “gia đình người ta không thưa kiện thì thôi chứ cớ gì mày ở Sài Gòn mà chĩa mồm vào”.
3 giờ ngày 5/7/2010 điện lại hỏi nữa thì gặp một anh công an trực khác trả lời: “Gia đình anh Nguyễn Năm báo cáo là anh Năm bị bịnh hoang tưởng và nhịn ăn vài ngày rồi chết”. Tôi hỏi trước đó anh Năm có bị tra tấn không thì viên công an này liền cúp điện thoại…”

Ngoài ra, trong thư “gửi HĐGMVN” Đức Cha Châu Ngọc Tri đã trưng dẫn bản viết tay của người nhà anh Nguyễn Thành Năm. Cách làm việc của Đức Cha Tri thật là khôn ngoan thận trọng. Cái chết của anh Năm xảy ra ngày 03/7/ 2010, đến 19/7/2010, Đức Cha Tri mới “thông tin” cho HĐGMVN về nguyên nhân cái chết dựa trên một bản viết tay người thân của nạn nhân – viết ngay tại Tòa Giám mục Đà Nẵng do yêu cầu của chính Đức Cha Tri.

Tuy nhiên, giá mà Đức Cha Tri khuyên người nhà của anh Năm về nhà thu thập chứng cớ… sau đó “lấy lòng con cái” mà ngay thật trình bày mọi diễn biến dẫn tới cái chết của nạn nhân thì chắc chắn không ai nghi ngờ có… an ninh ở hậu trường thực hiện nghiệp vụ “ép cung”.

Mặt khác, phải chi Đức Cha Tri lập được một ban điều tra độc lập gồm cả giáo sĩ và giáo dân thuộc các ngành chuyên môn để xem xét và công bố kết quả thì kết quả ấy chắc sẽ dễ chấp nhận hơn! Có như vậy bức thư của Đức Cha Tri mới thật sự có giá trị “chia sẻ mục vụ”!

Đáp lại, HĐGMVN có lẽ sẽ chẳng ngại ngùng có một hồi âm (phản hồi) làm vui lòng Đức Cha Tri, làm hài lòng Giáo phận Đà Nẵng, khích lệ an ủi giáo dân Cồn Dầu, trấn an toàn thể dân Chúa trong và ngoài nước và nhất là dập tắt mọi tiếng xì xào về biến cố Cồn Dầu và về cách hành xử của Chủ Chăn. Từ đó chắc chắn tình hiệp thông giữa HĐGMVN và các Đấng Bản Quyền trong nước với mọi thành phần dân Chúa sẽ được triển nở và được củng cố đúng tinh thần Giáo Luật của Hội Thánh Công Giáo khiến cho sức quỷ hỏa ngục “không làm chuyển rung”!

Lê Thiên

Ngày17/8/2010, lethien03@yahoo.com



[1] Chúng tôi sử dụng bản dịch năm 2007 của HĐGMVN.

[2] Bộ Giáo Luật gồm 7 quyển với 1752 điều khoản. Ngoại trừ quyển 6 (bàn về Chế tài trong GH) không đề cập đến HĐGM, 5 quyển còn lại đều nêu lên một mặt vài nào đó thuộc quyền hạn của HĐGM.

Quyển 1 – Tổng tắc:  01 điều (88)

Quyển 2 – Dân Chúa: 26 điều (230 §1; 236; 237 §2; 242 §1; 276 §2; 242 §1; 276 §2; 283; 294; 312; 320 §2; 346 §1; 364; 372 §2; 377 §2-3; 395 §2; 402 §2; 433 §1; 434; 439; 441; 443; 496; 502 §3; 522; 535 §1; 538 §3; 708).

Quyển 3 – Nhiệm vụ giáo huấn của GH: 14 điều (753; 766; 772 §2; 775 §2-3; 788 §3; 792; 804 §1; 809; 810 §2; 821; 823 §2; 825 §1-2; 830 §1; 831 §2).

Quyển 4 – Nhiệm vụ thánh hóa của GH: 22 điều (838 §3; 844 §4-5; 851; 854; 877 §3; 891; 895; 964 §2; 1031 §3; 1062 §1; 1067; 1083 §2; 1112 §1; 1120; 1126; 1127 §2; 1231; 1232 §1; 1236 §1; 1246 §2; 1251; 1253).

Quyển 5 – Tài sản của GH: 7 điều (1262; 1265 §2; 1272; 1274 §2; 1277; 1292 §1; 1297).

Quyển 6 Chế tài trong GH: không điều nào

Quyển 7Tố tụng: 6 điều (1421 §2; 1425 4; 1439 §1-3; 1673; 1714; 1733 §2).


Tin mới nhận: Tòa Thánh sẽ cử Cha J.B Etcharren, nguyên Bề Trên Hội Thừa sai Balê làm Đại diện không thường trực cho Việt Nam?

Tháng Bảy 28, 2010

Theo tin Nữ Vương Công Lý nhận được, Đức Thánh Cha sẽ cử Cha J.B Etcharren, nguyên Bề Trên Hội Thừa sai Balê (MEP) làm đại diện không thường trực tại Việt Nam. Thông tin này từ nguồn tin đáng tin cậy, song chúng tôi sẽ tiếp tục kiểm chứng thêm.

Đây là một tin vui, một bước tiến mới cho GHVN nếu điều này là hiện thực.

Giáo dân nô nức ký Thư Thỉnh nguyện do Nữ Vương Công Lý phát động

Những biến cố xảy ra với GHVN thời gian qua, nhất là “Sự kiện Ngô Quang Kiệt” đã là một cơ hội để giáo dân Việt Nam cất lên tiếng nói của mình, là cơ hội để các đấng bậc trong Giáo hội và cả Tòa Thánh Vatican nhìn nhận lại tình hình GHVN.

Nhiều tiếng nói phản ứng của Giáo dân khắp nơi về “Sự kiện Ngô Quang Kiệt”, nhất là Thư thỉnh nguyện với hơn 15.000 chữ ký do Nữ Vương Công Lý phát động trong 1 tuần được gửi tới tận Đức Giáo Hoàng, Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh, Bộ trưởng Truyền giảng Phúc âm cho các dân tộc… đã có tác động mạnh mẽ, ước vọng của giáo dân Việt Nam đã vang tới tận Vatican xa xôi và đã có những tác động thiết thực.

Như Nữ Vương Công Lý đã thông tin tới bạn đọc, theo kế hoạch đã dàn dựng của “Dàn đồng ca áo tím trong nước” kết hợp với Đức ông Cao Minh Dung tại Bộ Ngoại giao Tòa Thánh thì chức vụ này sẽ do Đức ông Cao Minh Dung đảm nhiệm.

Nữ Vương Công Lý đã gửi Thư Thỉnh nguyện tới Đức Thánh Cha, Bộ truyền giáo và Quốc vụ khanh Tòa Thánh: Hồi đáp

Nhưng vừa qua Nữ Vương Công Lý và các kênh truyền thông khác bạch hóa âm mưu này đã có tác dụng lớn đối với Vatican. Thời gian qua, Đức ông Cao Minh Dung đã không đủ tự tin để tự tung tự tác như trước đối với mọi vấn đề liên quan đến Việt Nam khi những sự thật được bạch hóa.

Theo tin Nữ Vương Công Lý nhận được, Đức ông Cao Minh Dung sẽ được bổ nhiệm một chức vụ khác ở một đất nước khác mà không phải là Việt Nam.

Cha JB Etcharren giảng lễ bằng Tiếng Việt tại nhà thờ Lớn Hà Nội

Như vậy, kế hoạch của “Dàn đồng ca áo tím” trong nước do Đức Giám mục Võ Đức Minh – Giám mục Nha Trang chỉ huy đã bước đầu bị thất bại. Với truyền thống anh hùng tử đạo gần 500 năm nay của giáo dân Việt Nam, kế hoạch “Quốc doanh hóa” giáo hội Công giáo Việt Nam sẽ không dễ dàng nếu giáo dân biết xác định niềm tin vào Thiên Chúa, yêu sự thật công lý và quyết tâm xây đắp một giáo hội Công giáo Tông truyền hiệp nhất, thánh thiện.

Cha J.B Etcharren là một linh mục đã trọng tuổi, cá nhân ngài là người đã gắn bó với Giáo hội Việt Nam suốt mấy chục năm qua cũng như Hội Thừa sai Balê đã gắn bó với Giáo hội Việt Nam cả quá trình 350 năm qua. Lịch sử của GHCG Việt Nam với sự có mặt và những cống hiến to lớn của Hội thừa sai BaLê là những điểm mốc quan trọng.

Do sống và làm việc ở Việt Nam rất lâu, nên Ngài nói tiếng Việt rất lưu loát và am hiểu tình hình Giáo hội Việt Nam suốt một chặng đường lịch sử khắc nghiệt vừa qua.

Chúng ta hãy cầu nguyện cho Giáo hội Việt Nam vượt qua những khó khăn trong giai đoạn đau thương này để trở về đúng cội nguồn, đường lối của Hội Thánh Chúa luôn đồng hành cùng những người đau khổ, luôn vì phần rỗi các linh hồn.

Mời quý vị tìm hiểu về Cha J.B Etcharren qua đoạn video sau đây:

http://www.dailymotion.com/swf/video/x4u4wu?foreground=%23F7FFFD&background=%23171D1B&highlight=%23FFC300&additionalInfos=0

28/7/2010

Nữ Vương Công Lý


Giáo dân góp ý: Chỉnh lại hướng nhìn, sẽ thấy Chúa Thánh thần đang làm việc

Tháng Bảy 26, 2010

Có mặt trên đời, và làm con của Hội Thánh Chúa đã gần ba phần tư thế kỷ, kể cả những gì do tôi nhận biết, lẫn những gì tôi đọc được về Giáo Hội, chưa bao giờ từng có cảnh Giáo Hội phân ly từ trên xuống dưới, hay có cảnh giáo dân bất mãn và mất niềm tin vào hàng Giáo phẩm, và cả Tòa Thánh như hiện giờ! Nguyên nhân chính là vì sự phá hoại của ma quỷ, cùng với bè lũ tay sai của chúng! Trong xã hội CS vô thần, tôn giáo không thể được chấp nhận, vì tôn giáo không “đồng hành” cùng chủ thuyết CS, hay ngược lại! Điều đó hiển nhiên, vì một bên là vô thần, trong khi các tôn giáo là hữu thần. Để tồn tại, đương nhiên chính quyền CS phải bằng mọi giá tiêu diệt tôn giáo, cho nên các tôn giáo có mặt trên đất nước VN thời CS này đều bị bách hại.

Chỉ có điều, dù tôn giáo có bị bách hại trăm bề, thì CS vẫn không thể tiêu diệt được tôn giáo. Hẳn nhiên họ phải tìm mọi cách lũng đoạn các tôn giáo, làm sao để họ chen chân được vào hàng ngũ tôn giáo, hầu lèo lái tôn giáo theo con đường thuận lợi cho họ.

Hai tôn giáo lớn và có tầm quan trọng, có thể ảnh hưởng lớn đến chính quyền CS là Phật Giáo và Công Giáo, thì từ lâu sau ngày CS chiếm trọn đất nước năm 1975, Phật giáo đã sớm bị “quốc doanh” trước, nên hiện tại nước ta có song hành hai khối Phật Giáo: đó là Phật Giáo chính thống, có tên là “Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất” do những vị chân tu của Phật Giáo đang lãnh đạo, và đang bị trấn áp mãnh liệt, còn bên kia là “Giáo Hội Phật Giáo VN” do nhà nước CS lập ra và điều hành bằng đội ngũ cán bộ đội lốt nhà tu, hay những nhà tu Phật Giáo nhưng theo nhà nước để được sống yên ổn, được hưởng những đặc quyền, đặc lợi cho cá nhân hay cho nhóm riêng của mình, do đó nó còn có tên là “Phật Giáo quốc doanh”.

Vì là “đứa con” của nhà nước, nên nhóm này được tạo mọi sự dễ dãi để bành trướng, phát triển, trong khi khối chính thống thì ngược lại. Người Phật Giáo đều biết sự thật đó, nhưng một là có những người Phật tử không quan tâm đến, hai là có những người Phật tử tuy có quan tâm, nhưng chẳng biết phải làm sao! Các bạn bè của tôi theo Phật Giáo thường  than phiền như vậy.

Còn lại tôn giáo lớn thứ hai là Công Giáo, nhà nước CS đã muốn tiêu diệt hay khuynh đảo từ lâu, nhưng họ khó làm vì Công Giáo có tổ chức chặt chẽ hơn, và có sự hợp nhất từ trên xuống dưới, nên họ đành hành xử tiệm tiến, bằng cách từ từ, cố len lỏi, cấy người, hầu xen vào những việc nội bộ của Công Giáo, như trong việc tu hành, phong chức, chọn hàng giáo phẩm… Người muốn đi tu phải bị xét lý lịch, được sự cho phép của nhà nước, và dĩ nhiên không loại trừ việc nhà nước “cấy” người vào nhà tu, tuy có khó. Việc phong chức LM phải được nhà nước “duyệt”, Tòa Thánh Vatican muốn bổ nhiệm một Giám Mục, thì phải được sự ưng thuận của nhà nước! (Dĩ nhiên cũng còn một con đường khác cho Vatican, là Đức Giáo Hoàng quyết không chọn người kém tài đức, người do nhà nước ưng chọn, nhưng ngài không đi con đường ấy). Cuối cùng thì rất nhiều Giám Mục được lựa chọn, không phải vì tài đức hơn những vị khác, nhưng là vì họ được nhà nước ưng ý do sự “nhìn xa trông rộng”, sau này họ sẽ là những người dễ cho nhà nước sai khiến! Do đó mới có cảnh nhiều khi Tòa Thánh muốn chọn một vị nhưng không được nhà nước ưng thuận, phải đề cử lại đến người thứ hai, thứ ba, và dĩ nhiên những người xứng đáng hơn không được chọn, kéo theo hậu quả là phẩm chất cao đẹp của hàng giáo phẩm có bị suy giảm là lẽ đương nhiên!

Cấy trồng lâu năm, nay nhà nước đã “gặt hái được thành quả” như ý, là đã chuẩn bị được những “hạt giống vâng lời hay thỏa hiệp” trong hàng ngũ Giám Mục và cả một số Linh Mục, hay ngay tại Vatican như nhiều tin tức đã được loan! Có lẽ đã đến ngày “nở nhụy khai hoa” của loài cây trái đắng này, nên việc mà các bài báo nói về một giáo hội “Công Giáo quốc doanh” đang từ từ muốn “ló dạng”! Nhưng có được hay không còn chờ thực tế trả lời, nhất là còn do ý Chúa! Và đó là lý do đưa đến cái mà nhiều người quan tâm đến Giáo Hội phải âu lo cho việc phân hóa trong Giáo Hội vốn hợp nhất của chúng ta! Hợp nhất đây nghĩa là có tôn ty trật tự, có trên có dưới, có sự tin tưởng và kính trọng của con chiên đối với chủ chăn, thì nay đã không còn, kể từ khi các đấng bề trên im hơi lặng tiếng, hay thỏa hiệp với thế lực xấu xa để cho Giáo Hội và đoàn chiên Chúa bị bách hại cách này cách khác, hàng ngày, ở khắp mọi nơi!

Nhưng sự phân hóa, sự chống đối hàng Giáo phẩm, sự bất mãn với những quyền bính và những quyết định của Tòa Thánh chỉ bùng nổ mạnh mẽ nhất, từ khi Đức Cha Nhơn đột nhiên được đưa về Hà Nội chuẩn bị làm TGM thay Đức Cha Ngô Quang Kiệt, một chủ chiên đầy uy tín, được hầu hết giáo dân cũng như nhiều lương dân quý mến, đã đột nhiên bị “đưa đi ban đêm” ra khỏi Việt Nam, gây một chấn động kinh hoàng cho cả giáo dân và lương dân trong cũng như ngoài nước, như mọi người đã biết!

Từ khi vị chủ chăn chân chính bị đem đi khỏi đàn chiên, có biết bao là nước mắt, biết bao là buồn lo, và cả sự chán nản muốn bỏ đạo, muốn chuyển đạo của một số người Đức tin chưa vững chãi, đúng ra là họ đã đặt Đức tin không đúng chỗ! Thay vì đặt nơi Chúa để không bao giờ bị phản bội, không bao giờ phải chao đảo, thì quý vị đó đã đặt niềm tin nơi những con người trần thế còn đủ cả sự tham sân si hay sự yếu hèn, muốn an thân thủ phận, mà nhiều bài viết đã dùng lại từ Chúa đã dùng, là “những kẻ chăn thuê”!

Nhưng Chúa có bao giờ bảo chúng ta phải vâng nghe hay đi theo kẻ chăn thuê đâu? Chúa dạy ta hãy vâng phục và đi theo những chủ chăn nhân lành mà thôi, mà trong Giáo Hội thì còn nhiều chủ chiên nhân lành, và trên hết là còn có Chúa. Chúng ta theo Chúa, thì tại sao phải dao động, phải bỏ đạo, hay đổi đạo, chỉ vì một số kẻ chăn thuê do kẻ dữ gửi đến? Chúa là nguồn Chân Lý, là nguồn Sự Thật, là Cha toàn năng và yêu thương, Người vẫn còn đây, trong Giáo Hội này, “cho dù satan trong địa ngục có dậy, cũng không đánh phá đươc” cơ mà, cớ sao ta lại bỏ Chúa, bỏ Giáo Hội do Chúa đứng đầu, chứ không phải do Giáo Hoàng hay Giám Mục, Linh Mục! Họ Thánh thiện, nhân lành, là chủ chăn chân chính thì ta theo họ, họ là kẻ chăn thuê, kẻ khờ dại hay là kẻ hiểm ác và ích kỷ thì ta xa tránh họ, còn Hội Thánh của ta thì ta xây dựng và bảo vệ, cớ sao vì họ mà ta xa rời Hội Thánh của ta?

Xin nhớ rằng Hội Thánh của ta gồm Chúa là đầu, các Thánh thông công, và ở trần gian còn nhiều mục tử chân chính cho ta theo. Cứ giả như hết mục tử chân chính, thì vẫn có Chúa, có các Thánh cùng thông công, và bao nhiêu kẻ lành. Nhà Giáo Hội có bị những kẻ chăn thuê ruồng rúc phá hoại, thì Chúa vẩn ở bên ta, bảo vệ ta, và chúng ta, các giáo dân mới là thành phần chính của Giáo Hội, chúng ta sẽ xây đắp và bảo vệ nhà Giáo Hội của ta mới là đúng chứ. Xét cho cạn nguồn, thì Giáo Hoàng hay Giám Mục, Linh Mục, gọi chung là “hàng Giáo phẩm”, cũng từ giáo dân mà ra, mà có, chứ có phải các vị đó ở trên trời mà xuống đâu? Trước khi là Giáo Hoàng, là Hồng y, là Giám Mục,  Linh Mục hay đức ông nọ kia, thì họ cũng là con cái cháu chắt của giáo dân hết. Ơn Gọi dâng mình cho Chúa trong đời tu trì cũng có nhiều dạng thức: ngoài những vị  chân tu, ý thức đi tu là hy sinh cuộc sống thế gian với nhiều xa hoa, cám dỗ về danh vọng, bạc tiền, quyền và lợi, thì cũng có nhiều động lực đi tu khác. Như trong cuốn “CHỨNG TỪ CỦA MỘT GIÁM MỤC”, Đức Cha Phaolo Lê Đức Trọng đã ghi lại, khi ngài nói về những động lực đi tu của các thày chủng sinh: “có ông đi tu vì thấy các cha ăn ngon quá, có người thì thấy các cha sang cả quá, người thì thấy các cha quyền uy quá, được mọi người trọng vọng v.v… nên muốn sau này mình cũng được như vậy! Ngài còn ghi lại lời của các giáo dân chào một LM với vẻ bộ quá cung kính tôn sùng, có khi còn hơn là đối với Chúa: “Con XIN PHÉP LẠY CHA!”, rồi hầu hạ cung phụng cho các cha còn hơn bà Madalena xưa phục vụ chính Chúa! Còn các cha thì ăn trên ngồi trốc, mắng mỏ miệt thị giáo dân như “những quân ngu dốt!”,( trong khi Chúa bảo rằng “Nếu ai rủa anh em mình là ngu dốt thì đem quăng nó vào lửa!”). Khi đã “được” phục vụ cho các cha xong, thì lại phải “Xin phép cha con về để cha nghỉ ngơi”, cứ như là các cha chỉ có ăn với nằm nghỉ, không làm việc gì! (Lời Đức Cha Trọng).

Chuyện Đức Cha Phaolo ghi nhận lại chỉ là “chuyện của một thời xa xưa”, nhưng ngày nay chuyện đó cũng đâu có hiếm! Chúng tôi khi đến thăm một Giáo xứ, đã nghe cha xứ nói với các Bà Mẹ CG sau khi các bà đã “hầu hạ cơm nước “ cho cha xong: “Các bà đi ra ngoài kia! Các bà thì biết gì mà đứng ở đây cho chật chỗ!”. Lại có một thày chủng sinh mà gia đình tôi quen biết, nói với chúng tôi rằng: “Khi nhỏ con đi lễ được ngồi ghế đầu, thấy cha làm lễ trông sang quá, giảng dạy cho mọi người rất là oai, nên con muốn đi tu!”. Dĩ nhiên Chúa có nhiều cách “gọi” những người vào đời tu, và sau đó Người ban ơn và uốn nắn “người được gọi” để nên công cụ của Chúa, ăn thua là ở tại nơi người “được gọi” đó sẽ đáp lời Chúa thế nào, muốn trở nên “công cụ hèn mọn” để chúa sử dụng, hay muốn “lên hàng khanh tướng” (như bài hát thường tấu lên trong các buổi lễ truyền chức LM: “Từ bụi tro, Chúa đưa con lên hàng khanh tướng” ), để ăn trên ngồi trốc, thì cũng mặc kệ họ thôi! Nếu họ hiến thân phục vụ Chúa, chăn dắt đàn chiên theo lề luật Chúa thì ta kính phục, họ là những “cây cầu chắc chắn dẫn đến Chúa” thì chúng ta đi, còn cầu mà đã mục nát lung lay rồi, thì người giáo dân thời nay đủ sức đi thẳng, bơi thẳng tới Chúa, chứ chẳng cần dùng chi “cây cầu gẫy” để mà té xuống sông!

Nhớ lại thời Chúa mới lập Giáo Hội, thì tất cả các ông Tông Đồ, kể cả ông Phê Rô là “trụ cột” thì cũng đều là các giáo dân, họ có gia đình, có vợ con, đi lao động để sống, chứ có ông nào là tu sĩ, Linh mục hay Giám Mục gì đâu? Tóm lại, cứ tưởng tượng nếu bây giờ chúng ta không có hàng Giáo phẩm, không có lãnh đạo tôn giáo, chúng ta còn tin vào Chúa không, chúng ta có tự giữ đạo được không, hay cần phải có người “giữ đạo dùm” chúng ta? Như thế thì không có gì khiến chúng ta phải lung lay hay ngã lòng cả. Chúng ta đã chọn đạo Chúa là “CÔNG GIÁO”, thì cớ gì chúng ta phải bỏ đạo chính của mình để theo một đạo khác, (mặc dù mọi tôn giáo đều tốt lành, chỉ có “kẻ theo tôn giáo” thì có thể xấu), trừ khi chúng ta thấy mình đã sai lạc khi theo đạo Chúa.

Nhưng không phải như thế, vì chúng ta vẫn đặt niềm tin vào Chúa. Nhiều người trong chúng ta, trong cơn thử thách này, đang lúc bị chao đảo, giao động vì mất niềm tin vào những con người trần gian, vì họ là cấp “lãnh đạo”, là người “chăn dắt” ta, rồi chúng ta đâm hoang mang lo sợ, tưởng như Chúa lánh mặt nơi đâu, như Thánh thần Chúa không làm việc! Không đâu thưa quý vị, những ngày trước đây, tôi cũng đã từng bị chao đảo tưởng như mất niềm tin như vậy, tôi cũng có lần vừa đọc kinh, vừa khóc và than trách Chúa sao bỏ rơi Giáo Hội, bỏ rơi đoàn chiên khốn khổ, Ngài còn “tước” mất chủ chăn chân chính, để mặc đoàn chiên cho sói dữ và những kẻ chăn thuê!

Nhưng rồi tôi lại cố bình tâm cầu nguyện, cầu nguyện với những người bạn hay với Linh Mục, để xin Đức tin, xin Chúa soi sáng và ủi an. Rồi bỗng tôi suy nghĩ lại, cũng có thể là Chúa ban ơn cứu vớt  tôi trong lúc lâm nguy do sự ngã lòng, tiếng Chúa hầu  như vang vọng trong tâm hồn: “Con đừng tìm xem Chúa có hoạt động không trong hàng ngũ lãnh đạo, như bao người đang cầu nguyện và tìm kiếm, mà hãy đổi hướng nhìn đi, kìa Chúa Thánh Thần đang làm việc nơi những kẻ bé mọn, những người kính yêu Chúa và quan tâm đến Giáo Hội, đến xã hội, họ đang được Thánh Thần soi dẫn để đi tìm SỰ THẬT, để đem ra ánh sáng những sự thật xấu xa ẩn nấp và mưu toan phá đổ Giáo Hội, những mưu đồ, những ước muốn của những cá nhân ươn hèn bất xứng, để thanh tâỷ Giáo Hội và làm sáng rạng cho khuôn mặt mới của Giáo Hội bấy lâu đã bị tro bụi phủ mờ! Cho nên con hãy vững tin rằng Chúa đang làm việc, đang lành mạnh hóa tòa nhà Giáo Hội bằng những chất liệu tốt hơn, vững chắc hơn. Sẽ không một thế lực trần gian hay quỷ ma nào bẻ gãy hoặc phá tan được Giáo Hội của Ta, dù chúng đang dồn hết nỗ lực để mong khuynh đảo Giáo Hội!”.

Và tôi dần dần nhận ra, quả thật là như Chúa nói, đang có biết bao nhiêu bài viết, bao nhiêu tia sáng đang chiếu rọi vào những khe tăm tối của những mưu ma chước quỷ mong phá đổ Giáo Hội, những toan tính ngông cuồng, tham danh tham lợi, hay hèn hạ thủ thân thủ thế mà quỷ ma đang lèo lái. Những kẻ không còn tin vào quyền năng, vào sự an bài của Chúa, mà tự leo trèo, tự sắp xếp cho mình hay vây cánh mình quyền vị này, danh lợi kia hoàn toàn không theo ý Chúa. Cho nên mới có những kẻ “chưa kịp lên đã bị xuống”,vội há to miệng để rồi bị những cục đá khúc cây ném vào làm nghẹn họng không còn mở miệng được nữa!

Những kẻ đó lẽ ra phải rất khôn ngoan lừa lọc để tồn tại lâu dài, để tạo uy tín (dù ngụy tạo!) hầu leo cao trên đỉnh “danh vọng”, nhưng không hiểu sao họ lại quá vội vàng tự lột mặt nạ, tự trình diện trước bàn dân thiên hạ về sự gian manh giả trá của mình, bằng những cử chỉ, lời nói, dọng điệu bất xứng, không còn phong cách phải có của người bề trên, người lãnh đạo! Sự lộ diện này quá sớm sủa, và sự ê chề bệ rạc đến độ không còn để cho ai có thể tin tưởng được, dù có đem tân trang, tô son trát phấn hay “khảm xà cừ” vào thì cũng… không dùng được nữa!

Ý Chúa, đúng là ý của Chúa, và chỉ có Ngài mới làm được việc này mà thôi, nên mới có những bài viết với những chứng cứ, hình ảnh rõ ràng, những phân tích rạch ròi, những lập luận vững chãi thuyết phục được hầu hết người đọc, phát xuất từ những trang web Công Giáo, mà sự góp mặt góp lời không chỉ có những cây bút Công Giáo, mà cả những bậc thức giả ngoài Công Giáo, đặc biệt họ đã tỏ lộ, không duy có tài nhận thức, mà cả niềm tin mến vào đạo, vào những thành phần tốt trong Giáo Hội. Những “bó đuốc” đó đã góp phần soi sáng cho giáo dân đang bị chới với trong phong ba đêm tối! Và cũng còn một niềm vui lớn lao nữa, là chính nhờ những sự kiện và tình hình sôi bỏng này, mà rất nhiều người ngoài đạo đã biết đến Giáo Hội Chúa, tin theo hoặc quý mến. Một hình thức nào đó, nó như MỘT CUỘC TRUYỀN ĐẠO, nhờ vào gương sống vị tha quên mình vì tha nhân, vì đất nước, vì Giáo Hội của rất nhiều người Công Giáo, từ các vụ Thái Hà, Tòa Khâm Sứ… gương nhân đức quên mình của những chủ chăn trong đạo. Một điển hình cụ thể để chứng minh, là việc trang mạng Nữ Vương Công Lý mới phải mở rộng thêm để đón số độc giả quá lớn cả trong và ngoài đạo, vì đã loan truyền những Sự Thật cần cho Giáo Hội và xã hội.

Như thế thì Giáo Hội đâu có lung lay, không hề mất uy tín, mà chỉ có những kẻ xấu bị lộ mặt nạ, những ý đồ đen tối bị phanh phui, chỉ những con chuột bọ hôi thối đang chui rúc phá hoại Giáo Hội mới bị lòi mặt và bị lung lay rung chuyển, bị mất uy tín thôi! Riêng bộ mặt của Giáo Hội thì như mỗi lúc một rạng rỡ đáng tin đáng mến hơn, sau những “chậu nước tạt”, những “bàn chải kỳ cọ”, hay những luồng ánh sáng Sự Thật chiếu soi vào.

Thật đáng vui mừng hoan hỉ, khi càng lúc càng có thêm những tiếng nói mới, những đóng góp mới hết sức chân thành của những vị ngoài Công Giáo vào những website CG, để góp phần làm sáng tỏ vấn đề, đánh giá đúng sự thật, cùng chung lòng với giáo sĩ và giáo dân Công Giáo để đi tìm SỰ THẬT, tìm CÔNG LÝ hầu cùng nhau xây dựng quê hương tổ quốc chung, một sự việc hiếm có từ trước đến nay!

Chính lúc này đây Chúa đã muốn phân biệt rõ trắng với đen, thật với già, giữa ánh sáng và bóng tối, nên mọi SỰ THẬT đang được phơi bày, mọi gương mặt mưu mô đang được hiện rõ, và những gương mặt của những Mục Tử Nhân Lành càng thêm rạng rỡ, hầu chúng dân biết đường chọn lựa, mà đi theo.

Chung quy nó cho thấy SỰ THẬT CHỈ CÓ MỘT, CHÂN LÝ CHỈ CÓ MỘT, ai yêu Chân Lý và Sự Thật thì cùng tìm đến, bất kể là lương giáo, vì tôn giáo nào cũng dạy bảo con người đi tìm Sự Thật, tìm Công Lý để phụng sự, đồng thời tiễu trừ sự gian ác, xấu xa. Tất cả những điều lạ thường và tốt đẹp ấy, không phải là do Chúa làm, do Thánh Thần Chúa tác động thì ai làm được,? Quả thật là có Thánh Thần đang làm việc trong Giáo Hội, để canh tân, xây sửa Giáo Hội tốt hơn. Ngài không chỉ làm việc nơi hướng mà chúng ta đang nhìn, đang tìm kiếm bóng dáng Ngài, nơi những bậc “vị vọng”, những “đấng làm thày”, những “hàng khanh tướng” (!), mà Ngài đang dùng, đang soi sáng cho những “thứ dân tầm thường”, nhưng nhiệt thành Nhà Chúa, để khiến cho Tà Thần cùng những tôi tớ của nó, dù có đang reo vui chốc lát tưởng chừng đã chiến thắng Sự Thật, rồi mai đây sẽ phải cúi đầu lui bước, ôm theo những sản phẩm xấu xa độc hại của nó để về chốn hỏa ngục là nơi dành cho nó!

Vậy chúng ta hãy vui mừng hát vang lời kinh tạ ơn, và hãy cùng trở về nhà Cha chúng ta để cùng chung tay xây dựng và bảo vệ tòa nhà Giáo Hội thân yêu chứ còn gì nữa? Bây giờ chỉ còn hai con đường, con đường công chính của Thiên Chúa, và con đường gian tà tối tăm của ma quỷ, quý vị lãnh đạo, quý vị chức sắc trong Giáo Hội, cũng  như giáo dân, ai muốn lựa chọn con đường nào thì tiến vào ngay con đường đó, chứ không còn ngập ngừng bước chân hai hàng, hoặc lúc ở bên tả, lúc chạy sang bên hữu như trước đây được nữa. Con đường quang minh thì có Chúa đón, con đường kia thì có quỷ đang chờ, mời các vị toàn quyền chọn lựa đi thôi!

Cuối cùng, tôi không nghĩ sự xáo trộn tạm thời hôm nay của Giáo Hội là một cuộc “khủng hoảng”, nhưng tôi tin rằng đây là một cuộc “THANH TẨY VÀ LÔT XÁC” của Giáo Hội CG, để được canh tân đổi mới cho tốt hơn, dưới bàn tay của Chúa Thánh Linh, như chúng ta đã và sẽ tiếp tục cầu nguyện cho Hội Thánh. Và tất nhiên, thế lực ma quỷ sẽ bị đẩy lui.

MAI ANH

GIÁO DÂN SÀI GÒN

Saigon 2/6/2010


Chúc mừng Tân Giám mục Giáo phận Vinh Phaolo Nguyễn Thái Hợp

Tháng Bảy 23, 2010

Giáo phận Vinh trải dài trên địa bàn rộng lớn của 3 tỉnh phía Bắc miền Trung Việt Nam gồm Nghệ An – Hà Tĩnh – Quảng Bình với gần 500.000 giáo dân.

Với truyền thống gần năm 400 hạt giống Tin Mừng được gieo vãi nơi đây và 165 năm Thành lập Giáo phận, đây là một giáo phận nổi tiếng mạnh mẽ, kiên cường dù nằm trong vùng Nghệ – Tĩnh – Bình khét tiếng cứng rắn và máu lửa của Cộng sản Việt Nam.

Thời gian qua, dưới sự hướng dẫn của Mục tử cao niên Phaolo Cao Đình Thuyên (84 tuổi) giáo phận Vinh mạnh mẽ hiệp thông với các biến cố trong Giáo hội Việt Nam vì Công Lý – Sự thật – Hòa bình.

Đúng cách đây 1 năm, nhà cầm quyền Quảng Bình bất chấp pháp luật, lương tâm và nhân tính đã gây ra vụ Tam Tòa đau thương, toàn thế giới đã được thấy một tinh thần giáo dân GP Vinh mạnh mẽ, quật cường đầy lửa mến hiệp thông.

Hi vọng rằng, dưới triều đại mới của Tân Giám mục Phaolo Nguyễn Thái Hợp, ngài sẽ dẫn dắt giáo phận đi lên như nguyện vọng của  nửa triệu giáo dân GP Vinh và toàn thể giáo hội đang chờ đón như lời ngài đã tuyên bố: “Xin cho tôi được thực hiện ước nguyện thâm sâu, là được đồng sinh đồng tử với anh chị em trên mảnh đất quê hương này” và tôi xin nhận chức vụ này để đồng hành với anh chị em và để tiếp nối con đường Ðức Cha già đã vạch ra, đang đi và chúng ta sẽ đi.

Một số hình ảnh ngày lễ Tấn phong Giám mục Phaolo Nguyễn Thái Hợp 23/7/2010 chúng tôi tổng hợp từ một số trang thông tin và CTV Nữ Vương Công Lý:

Phần 1 – Những hình ảnh hoành tráng, rực rỡ của Thánh lễ Tấn phong Tân Giám mục Giáo phận Vinh:

Tân Giám mục Giáo phận Vinh Phaolo Nguễn Thái Hợp

Tổng giám mục HN Phê rô Nguyễn Văn Nhơn đọc lời chào mừng

Tổng giám mục HN Phê rô Nguyễn Văn Nhơn đọc lời chào mừng

Phần 2: Những hình ảnh xúc động khi giáo dân nhớ về Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt hiện đang “biệt vô âm tín”, lẽ ra giờ này ngài đang ngồi trên khán đài. Nhiều giáo dân nhìn lên khán đài hôm nay mà vẫn nao lòng, âm thầm rơi lệ. Những hình ảnh của ngài được giáo dân căng dọc hàng rào đối diện với HĐGMVN đang nhìn ra. Ngài vẫn đứng đó, giơ tay như muốn chào toàn thể cộng đồng giáo dân GP Vinh vốn có lòng yêu mến Đức Tổng Kiệt cách mãnh liệt:


Tại quảng trường Thánh lễ hôm nay cũng có một số áp phích “Đề nghị HĐGMVN lên tiếng vì công lý, sự thật cho Giáo xứ Cồn Dầu”:

Xã Đoài 23/7/2010

Nữ Vương Công Lý

lòng

GHVN trong Năm Thánh 2010: Những thử thách khắc nghiệt

Tháng Bảy 21, 2010

Những sự kiện vừa qua trong Giáo hội Công giáo Việt Nam đã làm chấn động đến nhiều tâm hồn tín hữu không chỉ ở trong nước mà còn vượt biên giới quốc gia, lôi kéo sự chú ý của những người từ nhiều nước trên thế giới.

Chưa bao giờ trong lịch sử GHCGVN với gần 500 năm truyền đạo và 350 thành lập hai giáo phận, cũng như 50 năm thành lập Hàng Giáo phẩm VN xuất hiện những vấn đề được nhiều người quan tâm như vừa qua.

Dòng máu tử đạo của giáo dân Việt vẫn sôi trong huyết quản

Dòng máu tử đạo của giáo dân Việt vẫn sôi trong huyết quản

Những cuộc bổ nhiệm, thuyên chuyển, những công việc mục vụ, đường lối làm việc, cách cư xử… của nhiều đấng bậc và ngay cả HĐGMVN lần đầu tiên được đem ra mổ xẻ, bàn tán gây nhiều sóng gió trong lòng người.

Rõ ràng, đây không hề là chuyện nhỏ, nó đang thực sự là những vấn đề cần được nhìn nhận nghiêm túc từ các đấng bậc cao nhất đến hàng giáo dân, từ những tổ chức phẩm trật cao cấp đến từng đoàn thể nhỏ trong Giáo hội nếu không muốn dẫn đến một Giáo hội hỗn loạn và bất lực, thậm chí mất cả niềm tin về một Giáo hội Việt Nam oanh liệt được xây nên bằng những núi xương, sông máu của các Thánh Tử đạo.

Một số chức sắc đã lên tiếng, một số đấng bậc đã giải thích, một số cơ quan truyền thông, những nhà lý luận, thần học… đã có ý kiến. Nhưng xem ra chừng đó chưa đủ, chưa làm giảm đi những bức xúc, đòi hỏi của thời cuộc đối với Giáo hội Công giáo trước những vấn đề thực tế đặt ra.

Thực trạng

Giáo hội Công giáo Việt Nam vốn được coi là một giáo hội kiên cường, bất khuất, anh dũng, đạo đức, đầy tính nhân ái, hiệp thông… Đó là niềm tự hào của bất cứ người công giáo Việt Nam nào, thế nhưng nay đã và đang rơi vào một tình trạng thê thảm chưa từng thấy. Một HĐGMVN vốn luôn giành được sự kính trọng và vâng phục bởi uy tín và sự tin tưởng của hàng triệu giáo dân bỗng nhiên tụt hạ úy tín đến giật mình. Một giáo hội kiên cường, hiệp nhất được lãnh đạo bởi một HĐGM đã từ im lặng khi cần lên tiếng đến buộc phải im lặng khi bị công kích.

Trong khi từ một giáo hội Ba Lan xa xôi đã vang lên những lời kêu gọi: “Chúng ta phải nói to lên, Giáo hội đang bị bách hại tại Việt Nam” thì ngay tại VN, một HĐGM im lặng như vô cảm. Không có gì có thể giải thích hoặc biện bạch cho sự im lặng này. Chính sự im lặng này đã là nguyên nhân để đẩy HĐGM vào thế bị động, lúng túng và bất lực, thụ động như hiện nay và gây nên sự hoang mang không cần thiết trong hàng giáo sỹ, giáo dân.

Giáo dân của một Giáo hội Việt Nam qua thử thách hàng thập niên dưới thời cộng sản khét tiếng vẫn luôn ngẩng mặt cao đầu trước GHCG hoàn vũ vì không bị chinh phục, mua chuộc và luôn hiệp thông, vâng phục Tòa Thánh, nay bỗng nhiên tỏ ý nghi ngờ những quyết định của Tòa Thánh liên quan đến những sự việc cụ thể trong lòng GHVN.

Một đoàn chiên Việt luôn tự hào và hết lòng kính phục, bảo vệ các chủ chăn và đấng bậc nay quay lại đòi hỏi sự quan tâm của các chủ chăn và không ngần ngại nói lên nỗi ngờ vực sự trung tín của chủ chăn khi họ coi sự im lặng là đồng lõa với tội ác.

Những hình ảnh đau lòng chưa bao giờ có trong GHVN

Những hình ảnh đau lòng chưa bao giờ có trong GHVN

Một Tổng Giám mục được giáo dân yêu chuộng bỗng nhiên ra đi bí ẩn giữa đêm hôm không một lễ tiễn đưa, không một cái bắt tay tạm biệt.

Một Tổng Giám mục mới im lặng như vẫn im lặng xưa nay để xa cách lòng dân một cách đau đớn.

Một cộng đoàn tín hữu vốn luôn coi phụng thờ và những lời chủ chăn là vàng đá, nay bỗng nhiên quay lại phản ứng dữ dội khi những nghi thức phụng tự bị biến tấu trộn lẫn vô thần.

Thậm chí, một số chủ chăn đã không ngại ngần lên tiếng trí trá để che đậy những sự thật mà ai ai cũng biết càng làm cho sự nghi ngờ của giáo dân tăng lên.

Những điều đó thật sự là một thảm họa cho Giáo hội Công giáo Việt Nam.

Nguyên nhân

Nhiều người đã nói đến những nguyên nhân khác nhau, có người cho rằng do “một số thế lực chống phá giáo hội”, người thì nói: chính những đấng bậc có thế giá trong GHCG đã làm tan nát GHCG bởi những “dàn đồng ca” thỏa hiệp và khoan nhượng, bị mua chuộc, bị nắm gót và đi ngược đường lối của Hội Thánh Chúa…

Xem ra, câu chuyện tranh cãi này còn khuya mới tìm được câu trả lời.

Với người cộng sản, tôn giáo là ma túy

Chúng ta biết rằng, trên thế giới, những chuyện như vậy không phải không xảy ra. Những nước “cựu” cộng sản đã nếm đủ những đòn oan nghiệt như Ba Lan, Tiệp Khắc…

Đã từng có những cuộc chiến truyền thông mãnh liệt ở Ba Lan, khi những điệp viên mang áo mục tử – những mục tử hợp tác với cảnh sát cộng sản – bị phanh phui. Dù đau đớn nhưng đó là sự thật.

Đã từng có những cuộc đòi hỏi dai dẳng những tài sản của Giáo hội bị cướp bị chiếm trong thời cộng sản hoành hành ở Tiệp Khắc và kết quả là rất khả quan.

Tất cả những điều đó đang diễn ra trong lòng GHCGVN, và trong cơn bão truyền thông và nhận thức, vấn đề được đặt ra cần coi là sự nghiêm túc để nghiêm túc nhìn nhận lại mình, nhìn nhận lại chính bản thân Giáo hội và từng đấng bậc trong hàng giáo phẩm. Bởi không ai có thể khẳng định được rằng ở Việt Nam không như ở Ba Lan, không có những cây gậy mục tử chăn chiên theo định hướng của công an cộng sản vô thần.

Sau gần 2/3 thế kỷ, trải qua nhiều thế hệ người công giáo Việt Nam sống dưới chế độ cộng sản vô thần với muôn vàn cuộc cách mạng, chiến dịch, kế hoạch… bằng tiền của của người dân lao động, thậm chí bằng cả nguồn tiền viện trợ từ các nước ngoài để nhà nước CSVN đặc biệt quan tâm đến tôn giáo, không ai có thể khẳng định là họ không có những thành công.

Đặc biệt hai chục năm qua, kể từ khi Vatican đặt mối hi vọng bang giao và đã chấp nhận một điều không giống ai đối với nhà nước Cộng sản Việt Nam là nhượng bộ để nhà nước CSVN can thiệp vào việc tuyển chọn giám mục, thì những hậu quả tai hại cho GHVN là điều có thật. Trong bài viết “Hai mươi năm tiến trình bang giao, được và mất” chúng tôi đã phản ánh tình trạng này.

Cũng cần nói thêm điều này: Những năm đầu tiên, khi Hồng y Etchegaray đến Việt Nam nói về bang giao, là lúc những cường quốc cộng sản đang thi nhau tự đào hố chôn mình. Chắc hẳn vì nhìn thấy xu thế đó, mà Tòa Thánh đã nhận định chế độ ở CSVN cũng đang trên đường đi đến phần mộ của mình và quãng đường không còn dài. Vì vậy có chấp nhận điều đó cũng chỉ được một thời gian ngắn mà thôi.

Nhưng quả là sự dai dẳng và lắt léo cũng như sự lỳ lợm của CNCS vẫn cứ như một nghiệp chướng bám lấy dân tộc này. Và vì thế, Giáo hội CGVN đang hứng chịu hậu quả của những thỏa hiệp đó.

Vậy thì việc có những mục tử thỏa hiệp, có những điệp viên trong lòng giáo hội là điều dễ hiểu. Và khi công nhận điều đó, thì đương nhiên phải công nhận những hậu quả của tình trạng đó như một quy luật khách quan.

Lịch sử chiến tranh VN đã có nhiều bài học của việc CSVN lợi dụng tôn giáo cho những kế hoạch của mình một cách công phu, tỷ mỉ và đã có những điển hình như Vũ Ngọc Nhạ…

Vấn đề là những tranh cãi, những biện luận, những quy kết và bằng chứng… những giải thích và phản biện… chỉ mới loanh quanh xung quanh những hiện tượng mà chưa nói đến bản chất sâu xa của nó.

Thỏa hiệp và liên minh tiêu diệt

Nhiều đấng bậc đã nói lên quan điểm rõ ràng rằng cần đối thoại và đối thoại là xu hướng chung của thế giới và là đường lối của Giáo hội Công giáo sau Công đồng Vatican 2. Thậm chí có vị còn vạch ra cả một “phương hướng đối thoại và hợp tác” hẳn hoi.

Tất nhiên, ai cũng biết là cần đối thoại và đối thoại là phương hướng tốt, nhưng có những câu hỏi nếu chưa được trả lời thì đừng nghĩ đến đối thoại. Trong bài viết “Phương hướng đối thoại và hợp tác, cần nhưng chưa đủ” chúng tôi đã nói đến vấn đề này. Đồng ý là đối thoại, nhưng đối thoại với ai, đối thoại như thế nào? Bởi vì không thể đối thoại với một người mà trong tay luôn luôn lăm lăm khẩu súng với một lý thuyết bạo lực làm đường hướng cho hành động, không thể đối thoại khi một bên nhất định không nhìn nhận bên kia, cách đối thoại đó chỉ là sự van xin hèn nhát của kẻ cô thế cô thân mà thôi. Chính Đức Giáo hoàng Benedict XVI đã kêu gọi “Đối thoại thẳng thắn và cộng tác chân thành” chứ không phải là sự van xin.

Đối thoại?

Đối thoại?

Xem ra nhiều vị uyên thâm học cao, hiểu rộng đã sống lâu và nhận được nhiều bài học từ thể chế cộng sản, nhưng thực tế thì vẫn chưa đủ để rút ra một kinh nghiệm xương máu cho vấn đề này.

Cũng có những người cho rằng, ngay cả người cộng sản, cũng là “dân ngoại” cần được cứu độ và yêu thương, cần truyền giáo cho họ. Không ai phủ nhận những người cộng sản cũng là những con người, mà đã là con người thì được hưởng ân sủng của ơn Cứu độ.

Tuy nhiên, người ta đã nhầm một điều cơ bản, đó là còn là người cộng sản, thì ơn cứu độ đối với họ là sự dư thừa và vô ích. Bởi chưng, bản chất, lý thuyết và thực tế cộng sản là một thể chế vô thần, phủ nhận Thiên Chúa cách ngoan cố. Chủ nghĩa cộng sản vô thần không bao giờ công nhận ơn Cứu độ bởi không thừa nhận Thiên Chúa. Vì vậy nếu còn là người cộng sản, việc nói đến ơn cứu độ đối với họ chẳng có lợi ích gì vì tự bản chất họ luôn luôn cố tình khước từ và chống lại ơn kêu gọi – và đây là “tội phạm đến Chúa Thánh Thần” – một tội không thể được tha thứ.

Chỉ có những người đã từ bỏ Chủ nghĩa cộng sản trên thực tế thì ơn cứu độ mới có chút tác dụng với họ mà thôi, mà khi đó thì họ không còn là người cộng sản nữa.

Đối thoại và liên minh tiêu diệt

Đối thoại và liên minh tiêu diệt

Những năm gần đây, khi khối cộng sản thế giới đua nhau sụp đổ không thể cưỡng lại, các mống cộng sản còn lại sống trong đói nghèo, tụt hậu và cô đơn với nguy cơ bị tiêu diệt. Khi đó, lòng kiêu ngạo cộng sản không còn cơ sở để tồn tại, những người Cộng sản mới chịu chấp nhận để mở cửa ra thế giới bên ngoài. Và cũng khi đó, họ kêu gọi thành lập những mối liên minh, mặt trận và nhiều đoàn thể khác “tốt đời đẹp đạo” bằng cách “đối thoại”… thậm chí còn mở quá trình bang giao với Vatican.

Vậy nhưng theo đúng lý thuyết cộng sản, ngoài những mối liên minh phát triển, còn có những mối “liên minh tiêu diệt”. Nghĩa là tôi liên minh với anh khi không thể khác, nhưng mối liên minh này là để thôn tính và tiêu diệt anh khi có thể. Mặt trận là một hình thức để thực tế hóa điều này. Ủy ban Đoàn Kết Công giáo là một mô hình cụ thể của chính sách đó.

Nói đến những điều đó, để thấy rằng mọi thỏa hiệp để hòng tồn tại, chung sống và phát triển là điều phiêu lưu. Đúng đường lối của chủ nghĩa Cộng sản, với tôn giáo, trước hay sau, sớm hay muộn đều phải được dọn sạch, đó là quy luật bản chất của cộng sản.

Thánh ý Chúa hiển thị – Giáo hội VN phải làm gì?

Những biến động vừa qua trong GHCGVN đã là cơ hội cho nhiều ý kiến được nêu ra, nhiều cuộc tranh cãi, tin đồn và tin tức được loan truyền bằng nhiều cách dẫn đến những xáo trộn trong suy nghĩ của nhiều người.

Những điều này có nguyên nhân của nó.

Sau nhiều biến cố xảy ra trong Giáo hội mà gần đây nhất là Tòa Khâm sứ, Thái Hà rồi Tam Tòa, Loan Lý, Dòng Thánh Phaolo Vĩnh Long, Thủ Thiêm… đã có nhiều báo động về một tình trạng khó khăn do chính nhà nước CSVN đem lại cho giáo hội bằng những sự kiện do họ tạo ra và qua đó cũng báo động thêm một điều nữa là tình hình nội bộ trong Giáo hội có những vấn đề không thể che đậy, ngày càng bộc lộ rõ ràng.

Đến khi Thánh Giá Đồng Chiêm bị đập nát, những thử thách đó đang hiển thị rõ nét. Trong bài viết “Thánh giá Đồng Chiêm, cơn thử thách khắc nghiệt với tín hữu Kitô” chúng tôi đã nhận định rằng: “Nếu không có sự hiệp thông trong toàn Giáo hội Công giáo khi Thánh Giá đã bị xúc phạm đập phá ngang nhiên và trắng trợn, thì khi đó có nghĩa là đã có một sự “Mầu nhiệm” xảy ra. Đó là sự “mầu nhiệm” về những “thành công” của chính quyền Cộng sản Việt Nam đối với Giáo hội Công giáo”.

Và quả thật, thực tế đã diễn ra điều không may mắn đó trong lòng Giáo Hội Việt Nam để dẫn tới tình trạng thê thảm ngày hôm nay.

Điều này, cũng phản ánh một thực tế không thể phủ nhận trong lòng Giáo hội VN đã và vẫn tồn tại đến ngày hôm nay: Sự thiếu hợp nhất và đồng hành cùng với những người nghèo khổ như sứ mạng của Hội Thánh Chúa.

Nhưng không vì thế mà bi quan, không vì thế mà thất vọng trước hiện trạng của GHVN, Thiên Chúa quan phòng biết cần phải làm gì cho GHVN nếu chúng ta còn có niềm tin vào Ngài. Những tiếng nói đã cất lên ngay từ trong hàng ngũ giáo dân, hàng giáo phẩm để nói lên một sự thật không ai mong đợi cần được khẩn cấp chỉnh đốn và sửa chữa để con thuyền Giáo hội đủ sức vượt qua bão tố về bến bình yên.

Những tiếng nói phản biện cất lên đó là cơ hội để tất cả chúng ta nhìn lại, đó cũng là lúc “mọi thành phần Dân Chúa đã có cơ hội nói lên nguyện vọng của mình một cách chân thành, đồng thời cũng có kinh nghiệm sâu sắc hơn về vai trò và sứ mệnh của các phương tiện truyền thông thời hiện đại”“các bậc chủ chăn được lắng nghe tiếng nói cộng đồng Dân Chúa cách phong phú và cụ thể hơn, đồng thời cũng học được bài học biện phân cách bình tĩnh hơn đối với những thông tin mỗi lúc một đa dạng, đa chiều và phức tạp hơn”. “Dù khác biệt, thậm chí có khi là đối lập, nhưng tất cả mọi quan điểm đều có một mẫu số chung là lòng yêu mến Giáo Hội. Suy nghĩ và cách biểu hiện khác nhau, nhưng lòng yêu mến vẫn là một”. (Đức GM Giuse Nguyễn Chí Linh – Phó Chủ tịch HĐGMVN phát biểu tại lễ đón Tân TGM Phó Hà Nội 7/5/2010).

Chính những tiếng nói phản biện và những phản ứng của nhiều thành phần đã tạo nên những biến đổi lớn khi buộc phải biến đổi.

Tân GM Giáo phận Vinh – Đức Cha Phaolo Nguyễn Thái Hợp – được nhiều người cho là “thân cộng”, là “khó hiểu” đã nêu lên những điều cần thiết như một nét mới cần làm của GHCGVN, đó là: Đối với HĐGMVN “Phải chăng trước khi đối thoại với Nhà nước hay để có thể đối thoại hữu hiệu với bên ngoài cần “đối thoại thẳng thắn và công tác chân thành” với Cộng đồng Dân Chúa?”

Với Tòa Thánh và GHCG: “Không phải vô lý mà một số người yêu cầu nên xác định rõ hơn vai trò của Nhà nước trong tiến trình bổ nhiệm giám mục tại Việt Nam. Phải chăng nên dần dần áp dụng tiến trình chung đang được áp dụng tại hầu hết các nước trên thế giới thể theo Giáo luật, Điều 377?” và  “Thiết tưởng cũng đã đến lúc nên thẳng thắn phê bình và đóng góp ý kiến với Nhà nước về những gì bất ổn hay chưa hoàn thiện, nhất là những gì liên hệ đến nhân phẩm và nhân quyền”.

Nhiều tiếng nói khác đã đồng loạt cất lên, không ngại ngùng kể cả những nơi, những địa chỉ nhạy cảm nhất để nói lên sự thật. Thậm chí có những điều mà xưa nay, chưa ai nói đến.

Phải chăng, đây cũng chính là Thánh ý Chúa đang thể hiện, đặc biệt trong Năm Thánh 2010 của giáo hội Công giáo Việt Nam mà điều được kêu gọi đầu tiên là Sám hối để canh tân, sám hối để giáo hội có thể đi theo chủ đề “Mầu nhiệm – Hiệp thông – Sứ vụ” một cách thực tế mà không phải chỉ là một Năm Thánh hình thức bởi những cuộc lễ lạt khai mạc và bế mạc hoành tráng mà thôi.

Giáo hội Việt Nam phải làm gì?

Là tín hữu Công giáo, tín thác niềm tin vào Đức Kito, dù ở cương vị nào chúng ta cũng thấy cần phải đóng góp sức mình để giáo hội ngày càng vững mạnh bằng cách này hay cách khác tùy khả năng.

Sám hối

Sám hối

Không có một tín hữu nào không sợ sự trừng phạt khi đã có lòng tin vào Thiên Chúa. Vì vậy, dù là những giáo dân lạnh nhạt, dù là những người đã bỏ theo cộng sản bởi trào lưu, bởi manh áo miếng cơm… đến những mục tử, những đấng bậc cam tâm làm điệp viên cho cộng sản… Tất cả đều đứng trước một con đường chọn lựa đã dần dần rõ nét và đến lúc phải đối diện với chính lương tâm, tâm hồn mình.

Chúng tôi cho rằng, mỗi con người bằng trí lực Thiên Chúa đã ban cho để nhận ra rằng sự tồn tại và phát triển của Giáo hội là điều khẩn thiết và cấp bách. Những điều này, các phẩm trật, chức sắc cao cấp của giáo hội đến các giáo dân không thể làm ngơ. Truyền thống anh hùng tử đạo của hơn 300.000 con người vẫn sôi trong huyết quản mỗi giáo dân trên đất Việt. Vì vậy không thể để một giáo hội đi xuống trầm trọng và thê thảm hơn.

Trước hết, để có thể “đồng hành cùng dân tộc” HĐGMVN cần gương mẫu xem xét lại chính bản thân mình trước khi xem xét bất cứ ai khác để cùng đồng hành với ngay con cái mình trong những hoàn cảnh nghèo đói, cô đơn, đau khổ, bị áp bức theo đúng đường lối của Hội Thánh Chúa.

Nếu bằng bất cứ hình thức nào, HĐGMVN vẫn thụ động theo một đường lối “Im lặng là vàng” như xưa nay, thì đây sẽ là sự vàng vọt, héo úa để dẫn đến cái chết được báo trước trong lòng giáo hội Việt Nam.

Cũng đã đến lúc, ngay cả các giám mục, linh mục và các giáo dân phải đặt mình về đúng vị trí của mình trước mặt Thiên Chúa với vai trò trong Hội Thánh, đừng nhầm tưởng chiếc ghế hoặc vị trí trên thế gian xưa nay đã có để hành động theo những yêu cầu của chiếc ghế này.

Đây cũng là lúc đặt Giáo hội trước một sự lựa chọn khắc nghiệt: Bước lên hay gục ngã…

“Chính lúc quên mình, là lúc gặp lại bản thân”. Chính khi Giáo hội bước lên, những mục tử chân thành, thánh thiện càng vững vàng hơn và những kẻ chăn thuê sẽ  không còn chỗ để ẩn nấp.

Dám nhìn thẳng vào sự thật để sám hối, canh tân, Giáo hội Việt Nam sẽ vững vàng bước qua cơn thử thách này.

Hà Nội, 21/7/2010

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn:  jbnguyenhuuvinh.wordpress.com