Dân Chúa xét mình

Tháng Mười 3, 2010

Người Công Giáo chúng ta có thói quen đạo đức là “xét mình”.

Lần này Dân Chúa họp Đại Hội. Cũng là dịp để chúng ta xét mình về những thiếu sót, lỗi phạm  của chúng ta trong thời gian dài đã qua.

Sau đây, chúng tôi xin phép được đưa ra một vài gợi ý nhỏ cho việc xét mình của Dân Chúa chúng ta.

I. Những lỗi phạm và thiếu sót của Dân Chúa với  bổn phận của Tư Tế.

Là những tư tế, chúng ta đã làm gì ?

A. Trong cuộc rước kiệu ở Giáo Xứ Dị Nậu, chúng ta chấp nhận  sự việc để trên bàn thờ bái vọng  một  hình tượng rất xa lạ với Đạo của chúng ta ở gần tượng Đức Mẹ, thậm chí ở đằng trước tượng Đức Mẹ , với lý do để các người anh em khác đức  tin chia xẻ niềm vui. Chúng ta không muốn tạo sự chia rẽ với  các anh em không cùng đức tin hoăc vô thần , nhưng rõ ràng trong việc đạo đức, thờ phụng thì “đạo ai người ấy giữ” là một điều hợp lẽ. Không phải biến cuộc rước kính Đức Mẹ thành một cuộc rước “đa thần” là làm sáng danh Chúa, đẹp lòng Chúa đâu.

Chúng ta đọc lại sách tiên tri Hôsê để thấy Chúa là Thiên Chúa ghen tuông, Ngài không chấp nhận các kẻ Ngài thương san sẻ tình yêu cho kẻ khác (sự bất trung tôn giáo). Những lời quở trách nặng nề vô cùng của Chúa dành cho sự bất trung của Dân Ngài có thể tìm thấy trong sách Hôsê,   đoạn 2  từ câu  4 đến hết câu 15.

B. Theo những bài viết về  thánh ca dùng trong thánh lễ của Linh Mục Anrê Đỗ Xuân Quế, trưởng ban thánh nhạc của Tổng Giáo Phận Saigon,đã đăng trong tạp chí nhà Chúa (xuất bản đã lâu) và các trang mạng (dễ dàng tìm thấy ở  tiện ích tìm kiếm Google) ta thấy GH CG có quy định rất chặt chẽ về việc soạn, hát thánh ca trong thánh lễ,  trình diễn thánh ca ngoài thánh lễ và cả việc xử dụng nhạc khí trong thánh đường. Linh Mục Quế đã nhấn mạnh sau Công Đồng Vatican II, các quy định về thánh nhạc có rất ít thay đổi so với thời gian trước. Ở đây chúng tôi không thể chép lại hết các điều linh mục  Quế viết.

Tuy nhiên để tóm tắt : thánh ca phải được soạn theo cung điệu trang nghiêm, không theo các điệu nhạc khiêu vũ, nhạc lả lướt, nhạc giật. Nhạc cụ cũng có quy định riêng.Không có chỗ cho kèn trống  trong thánh lễ. Và càng không có nhảy nhót ầm ĩ trước bàn thờ.

Theo ĐHY Villot Cựu quốc vụ khanh trong thư gửi Đại hội Thánh nhạc Ý đăng trên Osservatore romano số 39 thì phải để các hình thức nhạc Jazz ra ngoài phụng vụ, như người viết : “Phải cố gắng tránh và cấm tất cả các loại âm thanh, nhạc khí có tính thế tục, đặc biệt những bài hát kích động, gay cấn, rùm beng, làm náo động khung cảnh thanh lịch của nghi thức phụng vụ. Những thứ nhạc đó không thể nào xứng hợp với mục đích cao cả của phụng vụ là thánh hóa con người.”

Cha Quế cũng viết :Rồi còn đàn nữa ! Những người chơi đàn trong các nhà thờ hiện nay hầu hết dùng đàn điện tử, thường mở âm lượng cực lớn và chơi những điệu nhạc đời đã làm sẵn. Đến nhà thờ trong một khung cảnh như vậy thật là khó cầu nguyện. Điều đáng ngại là phần đông tới nhà thờ trong một quang cảnh như thế : bài hát thì tùy tiện, đàn trống thì inh ỏi mà không thấy vấn đề hay không đặt vấn đề gì cả ! Chúng ta có nhiệm vụ giáo dục đức tin chứ không phải chiều theo thị hiếu. Về điểm này, chương II trong Quy chế tổng quát sách lễ Rô-ma về Cơ cấu thánh lễ, các yếu tố và thành phần của thánh lễ từ trang 21-34, nhất là mục III về Từng phần của thánh lễ trang 25 có thể soi sáng cho chúng ta rất nhiều.(Trích Bài Viết Của Linh Mục Đỗ Xuân Quế Về Thánh Nhạc Trong Phụng Vụ)

Vậy mà trong các buổi lễ lớn của chúng ta bây giờ trống kèn ầm ầm, trình diễn  các bài nhạc xa lạ với việc thờ phượng. Trong Thánh lễ bế mạc năm linh mục và truyền chức cho 33 tân linh mục tại Tổng  Giáo  Phận  Saigon có các thanh niên nam nữ chạy nhảy, đứng dạng chân, quay lưng vào bàn thờ và  múa cờ trong lúc thánh lễ chưa hết, chẳng khác gì các văn công trên truyền hình. (Xin xem lại đĩa video tường thuật buổi lễ này)

http://www.youtube.com/v/OR6vfKNCk70?fs=1&hl=en_US

Đặc biệt trong hai buổi lễ (xin nhắc lại là hai buổi) : Lễ Khai mạc năm thánh kỷ niệm 50 năm thành lập hàng Giáo Phẩm Việt Nam  và Lễ bế mạc năm thánh linh mục cùng tổ chức tại Tổng Giáo Phận Saigon, ban kèn đã thổi bài “cùng nhau đi hồng binh”.

Đây là một bài hát cổ động để thúc dục giai cấp vô sản làm cách mạng. Rất nhiều người trong chúng ta biết bài này. Cái rất đáng tiếc khi xử dụng bài này trong thánh lễ một phần do  loại nhạc và xuất xứ của bài nhạc mà còn đáng tiếc nhiều hơn nữa là do lời của nó. Bài hát có câu : “Đừng cho quân thù thoát.” Chúng ta đã được Chúa Giê su dạy “Hãy tha thứ cho kẻ thù” , nhưng trong thánh lễ, ngay trước bàn thờ, chúng ta lại chấp nhận cho cử lên điệu nhạc  “Đừng cho quân thù thoát”. Như vậy là ngược hẳn lại giáo huấn của Chúa. Chúng ta theo ai: Chúa Giê su để tha thứ, hay cách mạng vô sản để thanh toán kẻ thù?

II. Những lỗi phạm và thiếu sót của Dân Chúa với  bổn phận Vương Đế.

Chức vụ Vương Đế của  chúng ta không phải là để cai trị và ăn trên ngồi trước anh em  mà là để chăm sóc anh em, lo lắng cho anh em và quỳ xuống phục vụ anh em. Vậy trong thời gian qua,  chúng ta đã làm gì cho anh em.

Chúng tôi xin không nhắc đến những khó khăn của anh em trong GHCG thời gian gần đây vì đã quá nhiều bài  viết đề cập.

Chúng tôi đề nghị chiêm niệm những sự kiện nổi bật  với ánh mắt nhân từ, hay thương xót của Chúa Giê su. Vậy, xin hãy nhìn và xót thương :

– Những anh em ngư dân miền trung vì cơm áo cho gia đình phải liều thân đưa tài sản (tàu bè)  ra đánh cá tại vùng biển của VN chúng ta,nhiều anh em đã bị cướp bóc, bị bắn chết (5 ngư dân Thanh Hóa chết năm 2005),  hoặc bị đánh đập và cầm giữ đòi tiền chuộc, hiện họ đã tán gia bại sản, mang bệnh tật, hết đường sinh sống.

–       Những anh chị em cư ngụ ở phía  dưới hàng loạt đập thủy điện được xây dựng phản khoa học, chỉ vì lợi nhuận của một số người. Khi nước to ,  các nhà máy điện xả nước cứu   đập, anh chị em chúng ta mất nhà và mất cả mạng sống.

–       Những cháu nhỏ của chúng ta ở các miền cao phải bỏ học vì sân golf đã chặn lối đến trường. Nếu vẫn muốn đi, các cháu phải đi bộ thêm cả chục cây số đường đồi. Cha mẹ các cháu cũng hết lối ra  nương rẫy.

– Những cháu nhỏ cần đi học phải đu dây cáp qua sông, qua suối.

– Những cháu nhỏ người thiểu số vì cha mẹ nghèo túng, chưa tới 10 tuổi phải ở ngoài lều trống dưới giá buốt, tự nấu cơm lấy mà ăn, không cha mẹ người thân ở bên, để đi học. Ngược với những con cái đại gia trút tiền như nước trong các tụ điểm ăn chơi mỗi đêm.

– Các anh em thiểu số mất đất, mất rừng, không biết làm gì để sinh nhai.

– Các cháu gái nhỏ đi học trở thành trò chơi cho chính hiệu trưởng và một số quan chức. Khi lộ chuyện, các cháu lại bị bắt vì tội mà người lớn ép buộc hoặc hướng dẫn các cháu làm

– Những nạn nhân của ô nhiễm hạt nix.

– Những nạn nhân của ô nhiễm do các doanh nghiệp nước ngoài.

– Những cháu gái vì thất học và nghèo túng trở thành nạn nhân của tệ nạn mãi dâm.

– Những cháu gái ở các vùng quê xa xôi do nghèo túng muốn giúp cha mẹ đã thành nạn nhân của tệ nạn buôn người và bị bao đau khổ thậm chí chết chóc tại quê người.

– Những nạn nhân của các cuộc quy hoạch sai trái tại các địa phương.

– Nguy cơ về an ninh tổ quốc do chính những người CS lão thành cảnh báo…

– Nạn thất thoát do xây dựng cơ bản.

– Nạn thất thoát tại các đơn vị kinh doanh nhà nước (kiểm toán đến đâu, sai phạm đến đấy)

– Nạn đầu tư bất cần tốn hao bao nhiêu và có lợi ích bao nhiêu, với lý do  con cháu chúng ta tài giỏi, sẽ trả được nợ.

Những sự kiến đáng buồn này đều đã được báo chí nhà nước nêu. Nếu  muốn  thì còn tìm thấy trong báo chí  rất nhiều chuyện  buồn khác nữa

Với nhiệm vụ săn sóc, lo lắng, phục vụ anh em, chúng ta đã làm được gì để giúp đỡ anh em, giúp đỡ dân tộc  trong lúc khó khăn ?

Còn với tệ nạn phá thai (một đại họa) ở nước ta..

Theo thống kê của Hội Kế hoạch hóa gia đình thì Việt Nam là một trong ba nước có tỷ lệ phá thai cao nhất thế giới (1,2-1,6 triệu ca mỗi năm), trong đó 20% thuộc lứa tuổi vị thành niên, thậm chí có em mới… 12 tuổi. Thống kê này chưa kể số trường hợp xảy ra ở các cơ sở phá thai chui.

(Theo trang web Sức khỏe và đời sống Thứ tư 13-5-2009 Cơ Quan Ngôn Luận của bộ Y tế VN)

Tuy nhiên, số ca phá thai nếu được thống kê đầy đủ thì mỗi năm nước ta có khoảng  2 triệu ca phá thai…

(Trích trang web Việt báo,vn ngày 16-6-2003  Trung tâm Báo Chí và hợp tác truyền thông quốc tế (CPI)

Với số thống kê hàng năm  như kể trên, mỗi ngày có khoảng 3.300 (nếu tính theo số 1.2 triệu)hoặc 5.500 (nếu tính theo số 2 triệu) thai nhi bị giết bỏ.

Mỗi sáng khi Chúng ta đọc “Bài ca mặt trời” của thánh Phanxicô Khó Khăn: “Lạy Chúa, con cám ơn Chúa vì đã ban cho chúng con  Anh Mặt Trời….” thì cũng sáng  ngày hôm đó có nhiều thai nhi sẽ không được thấy Anh Mặt Trời.

Mỗi trưa khi chúng ta đọc Kinh Truyền Tin thì chiều hôm đó có nhiều thai nhi không được mẹ mình chấp nhận cho sống.

Mỗi tối khi chúng ta hát câu tạ ơn để đi nghỉ “…Kính dâng Ngài phút giây này, kính dâng Ngài tương lai đời con” thì trong ngày đã có nhiều thai nhi không còn tương lai.

Việc này lập lại vào hôm sau.

Vậy  chúng ta có chú tâm đủ và cố gắng  đủ để giảm thiểu số thai nhi bị giết bỏ chưa?

III. Những lỗi phạm  và thiếu sót của Dân Chúa  với bổn  phận Ngôn Sứ.

Chức vụ Ngôn Sứ không dễ dàng vì “trung ngôn nghịch nhĩ”. Lời thật mất lòng. Do đó nhiều ngôn sứ trong cựu ước muốn thoái thác. Còn trung thành với sứ vụ thì như thánh Gioan Tiền Hô, chỉ với một câu nhắc nhở vua Hê rốt cũng đủ đưa Ngài đến tù ngục và mất đầu.

Lạy Chúa, lời Chúa là lời hằng sống, nhưng phải nói lời Chúa trong từng hoàn cảnh cụ thể thì lại dễ sứt mẻ quá. Chúa muốn nhân loại đi đường của Chúa, nhưng đường hẹp, dốc và nhiều gai góc. Nếu chúng con cố nói Lời Chúa vì luân lý, công bằng, bác ái thì loài người sẽ loại chúng con. Nhất là  khi nói với người có quyền.

Chúng ta được biết Đức Tổng giám mục Nguyễn văn Bình, một vị mục tử quá cố của chúng ta đã chủ trương: “….. Là môn đệ Chúa Kitô, mình phải bằng mọi giá, kể cả khốn khó, để sống luật yêu thương theo gương Chúa, là yêu cả kẻ ghét mình, kẻ làm hại mình. Luật này được thánh Phanxicô Khó Khăn diễn tả rất hay qua Kinh Hòa bình; cụ thể trong một xã hội đầy dẫy hận thù, chia rẽ, môn đệ Chúa Kitô phải vun đắp tình thương và tha thứ, mình phải cỗ vũ Canh tân và Hòa giải, canh tân bản thân để hòa giải với người….”(Trích lời của LM Huỳnh Công Minh  kể về lập trường của Đức Cố Tổng Giám mục Nguyễn văn Bình trong buổi hội thảo Chân Dung Một Vị Mục Tử)

Đã nhiều năm nay, GH chúng ta thực hiện theo chủ trương của Đức Cố TGM Bình. Và hiện nay, nhiều anh em trong chúng ta cổ võ  và thúc đẩy  GH chúng ta thực hiện mạnh hơn nữa luật yêu thương và tha thứ này.

Việc  thực hiện luật yêu thương tha thứ cho kẻ ghét ta là  đúng  nhưng rõ ràng là chưa đủ nếu chúng ta không lưu tâm  đến bổn phận  của chúng ta đối với những người anh em bé mọn khác, những người hiền lành, thấp cổ bé miệng, những người được Chúa yêu thương đặc biệt đến mức Chúa tự đồng hóa với họ. Chúa đã nói:  “Ai làm điều gì cho những người anh em bé mọn của Ta, là làm cho Ta”. Càng  không đủ vì không đề cập đến bổn phận loan truyền Sứ Điệp của Chúa Giê su đến  cho mọi người: người  lành và  kẻ dữ.

Vì thế, khi cố yêu và tha thứ kẻ ghét mình, chúng ta quên bổn phận yêu thương, che chở và bênh vực  các  anh em khác. Thật sự chúng ta đã núp bóng luật yêu thương, tha thứ  kẻ ghét chúng ta để lờ đi  bổn phận thương yêu,săn sóc, bảo vệ những anh em  nhỏ bé nhất của Chúa. Bênh vực người cô thế, nói lên tiếng nói của họ,  cũng thuộc nhiệm vụ của ngôn sứ.

Chúng ta cũng có nói chúng ta yêu thương anh em xấu số, bất hạnh. Nhưng chúng ta biết rằng: Yêu, không chỉ nói là đủ, mà phải thể hiện tình yêu ấy. Chúa Giê su đã yêu thương và chịu chết cho người Chúa yêu.

Khi cần nói để bênh vực anh em, chúng ta không đủ dũng cảm nói sự thật theo kiểu Ngôn Sứ Gioan Tiền Hô, mà trước khi nói chúng ta liếc  xem  thái độ của đối tượng  để cân nhắc hơn thiệt trước khi nói, hoặc chúng ta chẳng dám nói gì cả..

Thời gian qua chúng ta đã thể hiện một Đạo Công Giáo rất ít thi hành vai trò  ngôn sứ nhất là trong việc bênh đỡ người nghèo. Chúng ta tưởng rằng có thể  vui mừng vì những điều sau : “Nhìn lại chặng đường lịch sử Giáo hội Việt Nam, chúng ta phải cảm tạ Chúa vì những muôn hồng ân mà chúng ta đã lãnh nhận. Phải nói rằng chưa bao giờ chúng ta có nhiều Giám mục, linh mục, tu sĩ, giáo lý viên, thành viên các hội đoàn như hôm nay. Cũng chưa bao giờ Giáo hội Việt Nam có nhiều nhà thờ, tu viện, cơ sở và những cuộc hội nghị hoành tráng như trong mấy năm gần đây.”                                                                                                                            (Trích phát biểu của ĐC Phaolo Nguyễn Thái Hợp, với đề tài: “Hội nhập văn hóa trong công cuộc truyền giáo” phát biểu ngày 1/10/2010)

Đáng tiếc là trong ngày phán xét, Chúa không hỏi về số nhà thờ, tu viện, các cơ sở chúng ta đã xây dựng, không hỏi chúng ta tổ chức được bao nhiên buổi hội thảo hoành tráng, cũng không hỏi về số lượng  giáo sĩ của chúng ta. Chúa hỏi gì thì chúng ta đều thuộc : “Các con đã làm được gì cho anh em?”. Thật đáng tiếc cho tài hùng biện, đáng tiếc cho sở học cao ngất, đáng tiếc cho những toan tính công phu và những sắp xếp tài tình, đáng tiếc cho tài ngoại giao và những cái bắt tay, đáng tiếc cho những chức vụ cao trọng. Vì Chúa không để ý đến những thứ ấy. Cũng như Chúa không hỏi người nhà giàu  về bao nhiêu của cải ông ta đã tich lũy được. Mà Chúa chỉ để ý việc ông  ta không cho ông ăn mày Lazarô một mụn bánh thừa.

Đến đây  có thể thấy chúng ta  đã quá thiếu sót trong bổn phận làm  ngôn sứ . Khi Chúa đến và hỏi “đèn chúng con đâu”, thì chúng ta phải lục tìm trong thùng, trong tủ  vì trên giá đèn không có cái đèn nào đang cháy.

Lạy Chúa xin thương xót chúng con vì những thiếu sót trong các nhiệm vụ của chúng con mà Chúa đã trao phó.

Kính chúc bình an.

An Đức


Ngôi nhà TGP TP. Hồ Chí Minh của giáo hội hay cơ quan của đảng, nhà nước XHCN?

Tháng Chín 30, 2010

Câu hỏi đặt ra từ các hiện tượng

Lâu nay, nhiều thông tin về TGP Sài Gòn (đã được đổi tên là TGP.TP Hồ Chí Minh) được nhắc đến với nhiều sự kiện diễn ra tại đó làm giáo dân lo lắng, băn khoăn và đặt ra câu hỏi: TGP Sài Gòn được đặt dưới sự chăn dắt của một Đức Hồng Y, một Đức Giám mục Phụ tá với gần 1 triệu giáo dân và rất nhiều linh mục, tu sĩ… đang đi theo con đường nào?

Một loạt các sự kiện “chưa từng có” như đưa nhạc cộng sản vào nhà thờ, một Đức Hồng Y thích đi tìm “sự thật “thực””, một Đức Giám mục Phụ tá phụ trách Website Hội Đồng Giám mục Việt Nam đã dùng một đoàn tay chân là người của “Công giáo và dân tộc” – một tổ chức của cộng sản – hướng dẫn lối đi cho Giáo hội Việt Nam…

Mới đây, tại TGP này diễn ra sự kiện “dựng tượng” cố TGM Nguyễn Văn Bình nhằm định hướng cho cả Giáo hội đi vào con đường thỏa hiệp, hợp tác với cộng sản trong sự sợ hãi nhằm để các mục tử được “yên hàng”.

Cũng tại TGP này đã xảy ra việc tiếp tục dẫm lên vết nhơ của phiên tòa Cộng sản, lần nữa lập thành tích “bịt miệng” với những tiếng nói của linh mục, tu sĩ… trong cuộc “tọa đàm” về TGM Nguyễn Văn Bình.

Những động tác đó được đưa ra trước khi Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn ra lời kêu gọi “Xây dựng lại ngôi nhà giáo hội” bằng khẩu hiệu “Nên người công giáo tốt và công dân tốt” (!)…

Vậy “Ngôi nhà Giáo hội” mà Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và Đức Giám mục Phụ tá Nguyễn Văn Khảm định xây là ngôi nhà nào? Ai là chủ ngôi nhà đó?

Từ một vấn nạn trong xã hội Việt Nam – Truyền thông

Ai cũng biết điều này: Chế độ cộng sản tồn tại được căn cứ vào hai “cột trụ” chính là bạo lực và dối trá. Bạo lực làm cho người dân sợ hãi, khiếp nhược, dối trá làm cho người dân không tìm ra được sự thật và chân lý để mãi mãi ngu muội tin vào những cuộc “lừa đảo vĩ đại” của đảng.

Trong chế độ cộng sản độc tài, độc trị, truyền thông là lĩnh vực độc quyền nhằm phục vụ cho chế độ cộng sản. Bởi mất trận tuyến này, một trong hai “cột trụ” của chính quyền Cộng sản là sự dối trá sẽ không còn hiệu lực và cái gọi là “chính quyền vô sản” sẽ sụp đổ nhanh chóng.

Vì vậy, chính quyền Cộng sản luôn nắm chắc và kiểm soát bằng mọi giá tiếng nói của người dân, của tổ chức xã hội, của bất cứ ai khi có nguy cơ không theo ý đảng hoặc không tô vẽ cho sự dối trá của đảng và nhà nước nhằm phục vụ mục đích là để đảng đè đầu cưỡi cổ cả dân tộc.

Giáo hội Công giáo, chiếm 1/10 dân số, tất cả chỉ có tờ Hiệp Thông, mỗi năm ra mấy trăm bản để lấy lệ, thực chất là con số 0 tròn trĩnh về truyền thông. Một nhà nghiên cứu cho thấy rằng: Về truyền thông, mỗi năm, một giáo dân được trung bình 0,23 chữ được phép của nhà nước dành cho họ. Trong khi cả đất nước Việt Nam có khoảng 800 tờ báo.

Điều đó để nói rằng: Với Giáo hội Công giáo, nhà nước VN kiềm chế hết sức gắt gao việc truyền đạt thông tin đến giáo dân của mình.

Hãy nhìn các website của các Giáo phận trên cả nước thì đủ hiểu vấn nạn này. Mỗi giáo phận có từ hàng chục ngàn đến cả trăm ngàn giáo dân, không một Giáo phận nào được phép chính thức thành lập website điện tử của mình, điều mà một công ty cỏn con cũng có thể làm. Nếu có chỉ là những Website “ngoài vòng pháp luật”.

Vì vậy, đa số các website của các giáo phận, của các tổ chức Giáo hội đều lấy tên miền của nước ngoài như .org, .net, .com… tuyệt đối chưa thấy có Giáo phận nào được đăng ký tên miền .vn vì nhà nước cộng sản không thừa nhận Giáo hội có một pháp nhân chính thức, không bằng một công ty trong hàng trăm ngàn công ty của bất cứ ai có tiền ở đất nước này.

Ngay cả Website của Hội Đồng Giám mục Việt Nam (WHĐ) cũng chỉ sử dụng tên miền .org là tên miền Quốc tế.

Các website của các giáo phận, thực chất cũng chỉ bằng hoặc chưa bằng một blog của một bloger loại trung bình nào đó đăng ký tự do trên mạng internet.

Mục đích của việc không thừa nhận, không cho phép chính thức là nhằm đặt tất cả ra ngoài vòng pháp luật và nhà nước không có bất cứ trách nhiệm nào với những website đó, ngoài ra còn là một lý do để hạch hỏi các tổ chức tôn giáo khi cần.

Bất cứ khi nào, tại đâu  có những sự kiện, những vấn đề nhạy cảm về sự đàn áp, về những bất công xảy ra mà nhà nước không thích cho dân nghe, không cho nói đến, tất cả các website đó đều được dựng tường lửa và đánh phá ác liệt.

Website của TGP Hà Nội trong những ngày căng thẳng của vụ Tòa Khâm sứ, Thái Hà, Website của Giáo phận Vinh, nơi có vụ Tam Tòa, Website của Dòng Chúa Cứu thế… kể cả trang Nữ Vương Công  Lý đến nay vẫn bị dựng tường lửa ngăn chặn và đánh phá ác liệt bằng mọi thủ đoạn đáng xấu hổ của lực lượng công an mạng.

Cho đến nay chưa có một Giáo phận, một ủy ban nào hoặc ngay cả Hội Đồng Giám mục Việt Nam lên tiếng về vấn đề thuộc quyền lợi này của Giáo hội.

Trường hợp bất thường

Tên miền .gov.vn chỉ được dùng cho các tổ chức thuộc nhà nước, thuộc chính phủ Việt Nam nằm trong “Danh mục cơ quan nhà nước tổ chức Đảng, Nhà nước cấp trung ương và cấp tỉnh”.

Thường chỉ có các cơ quan nào nằm trong sự quản lý của nhà nước, nghĩa là nhà nước hoàn toàn yên tâm về mặt ngoan ngoãn, chấp nhận nằm dưới ngọn roi của người điều khiển là Ban Tuyên giáo Trung ương mới được cấp một tên miền Việt Nam, đặc biệt là tên miền .gov.vn để sử dụng trên mạng internet.

Các cơ quan, doanh nghiệp báo chí cũng thường chỉ được đăng ký tên miền .vn mà thôi.

Nhưng, trong khi website của các giáo phận, các tổ chức của Giáo hội Công giáo đều phải dùng tên miền quốc tế, rất nhiều trang bị chặn tường lửa, bị đánh phá ác liệt… thì điều lạ lùng nhất là Website của TGP Sài Gòn lại được cấp một tên miền nằm trong “Danh mục cơ quan nhà nước tổ chức Đảng, Nhà nước cấp trung ương và cấp tỉnh”.

Đó là tên miền: http://tgp-tphcm.cesti.gov.vn/

Tên miền bí mật của Website TGP TP. Hồ Chí Minh

Tên miền công khai của website TGP Sài Gòn

Mở trang trong của Website TGP TP Hồ Chí Minh bằng tên miền bí mật

Tên miền này được sử dụng bí mật ngoài tên miền vẫn được phô diễn bình thường là http://tgpsaigon.net/

Theo tin chúng tôi nhận được, điều này nằm trong sự bí mật của chỉ riêng Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, Đức Cha Nguyễn Văn Khảm, “dàn đồng ca áo tím”, một số vị trong Ủy ban Đoàn kết Công giáo và Thành ủy, chính quyền biết rõ mà thôi.

Trong điều kiện hiện nay, khi được cấp tên miền này, cũng đồng nghĩa với việc TGP Sài Gòn là một trong những “cơ quan nhà nước tổ chức Đảng, Nhà nước cấp trung ương và cấp tỉnh” mang tên Tổng Giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh .

Như vậy, ngôi nhà Giáo hội mà Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và Đức Giám mục Phụ tá Nguyễn Văn Khảm đang định xây dựng cho giáo hội, chính là ngôi nhà này đây.

Điều mà mọi giáo dân cần biết: Khi xây “Ngôi nhà Giáo hội” này xong, chủ nhà sẽ là một Hồng Y, một Tổng giám mục, một Giám mục hay là một Bí thư Thành ủy, một Chủ tịch Thành phố?

Câu hỏi này, xin dành cho Tòa TGM Sài Gòn trả lời.

1/10/2010, ngày khai hội Nghìn năm Thăng Long mừng quốc khánh Trung Quốc

Nữ Vương Công Lý

***************************************************

Hồi âm:

Sau khi Nữ Vương Công Lý đăng bài viết này, sáng 4/10/2010, chúng tôi nhận được email sau đây. Mặc dù chưa thể kiểm chứng tính xác thực của email, nhưng có liên quan bài viết, chúng tôi đăng nội dung để bạn đọc rộng đường dư luận và tôn trọng sự đa chiều trong việc thông tin:

Xin chào quý BBT Nữ Vương Công Lý!

Trước hết tôi xin giới thiệu chút xíu: Tôi là Vũ Q. T., hiện tham gia nhóm Giáo chức Công giáo TGP Sài Gòn; tôi thuộc giáo xứ Thanh Đa, tp. HCM, đang làm việc tại ĐHKH. tp. HCM.

Cha Vũ Hữu Hiền (phụ trách ban Truyền Thông TGP) đã nhờ tôi làm trang web và chuẩn bị máy chủ đặt trang web.  Tôi phụ trách xây dựng trangweb, anh bạn của tôi giúp chuẩn bị máy chủ. Tên miền phụ của trang web (tgp-tphcm.cesti.gov.vn) là do chính chúng tôi đã tạo tạm thời ngay từ đầu khi tôi làm trang web TGPSG (lúc đó chưa mua tên miền tgpsaigon) để (riêng) chúng tôi dùng. Anh bạn của tôi  làm việc tại CESTI (tên viết tắt tiếng Anh của Trung Tâm Thông Tin Khoa Học và Công Nghệ tp. HCM) nên đã để nhờ tạm nơi anh làm việc cho thuận tiện việc cài đặt/cấu hình, thử tải trang web và server, theo dõi trangweb, backup/restore,… trong thời gian thử nghiệm hệ thống và cũng để giai đoạn sau (khi trang tgpsaigon chính thức) việc thử nghiệm không ảnh hưởng đến hoạt động của trang chính tgpsaigon.net.
Vì đặt server tại cesti, nên tên miền phụ này có đuôi cesti.gov.vn.
Vì là  người giúp làm trang web, cùng chuẩn bị server ngay từ đầu, nên tôi biết rõ và hoàn toàn có thể khẳng định rằng, trong chuyện tên miền có đuôi cesti.gov.vn này, Đức HY PMM và Đức GM phụ tá hoàn toàn không biết, không can dự vào. Cha Vũ Hữu Hiền  có biết chúng tôi tạo tên miền phụ riêng để làm việc kỹ thuật nhưng cha không bao giờ dùng tên miền phụ này.
Cũng xin nói ngay: Tôi khẳng định điều này trong sự việc này. Trong những chuyện khác thì tôi không biết và không dám khẳng định điều gì.

Khi đọc bài viết của quý vị, tôi nhận thấy có sự hiểu lầm rất lớn. Chúng tôi làm trong thiện ý nhưng xét về mặt nào đó lại đã sơ ý tạo ra hiểu lầm. Chúng tôi xin lỗi những ai đã hiểu lầm về chuyện tên miền này.
Mặt khác, với thông tin tôi cung cấp ở trên, chúng tôi cũng mong quý vị xem xét lại bài viết để phù hợp với tình trang thông tin hiện có.
Tôi xin đề nghị:
i) Nếu có thể, xin quý vị cảm phiền TẠM THỜI gỡ bài viết “Ngôi nhà TGP-TPHCM của giáo hội hay cơ quan….” xuống trong khi tìm hiểu và xác minh xem thông tin tôi đưa ở trên có chính xác hay không. Dù sao, khi có thêm luồng thông tin cho một vấn đề, thì tính xác thực (sự thật) cũng cần được tìm hiểu kỹ trước khi có những nhận định xa hơn.

ii) Nếu không tiện tạm gỡ bài “Ngôi nhà TGP-TPHCM của giáo hội hay cơ quan….” thì xin quý vị vui lòng thêm thông tin như tôi đã cung cấp vào trong bài viết (kiểu như “Theo một tin chúng tôi mới nhận được, người làm trang web cho TGPSG đã tự tạo tạm thời tên miền phụ để thử nghiệm trang web và máy chủ để không gây ảnh hưởng đến trang chính tgpsaigon.net…… Thông tin có thể đúng, có thể không. Chúng tôi phải xác minh….” – tôi mạn phép gợi ý như thế, chứ không dám qua mặt quý vị là những người chuyên viết báo).

Rất mong quý vị quan tâm đề nghị trên. Cũng như quý vị, chúng tôi mong mỏi sự thật được tôn trọng.

Xin chào. Kính chúc quý vị luôn an mạnh và dồi dào Ơn Chúa.

Vũ Q. T.

(Để đảm bảo quyền thông tin cá nhân, chúng tôi viết tắt tên tác giả email và nơi làm việc).


Giáo dân góp ý: Chỉnh lại hướng nhìn, sẽ thấy Chúa Thánh thần đang làm việc

Tháng Bảy 26, 2010

Có mặt trên đời, và làm con của Hội Thánh Chúa đã gần ba phần tư thế kỷ, kể cả những gì do tôi nhận biết, lẫn những gì tôi đọc được về Giáo Hội, chưa bao giờ từng có cảnh Giáo Hội phân ly từ trên xuống dưới, hay có cảnh giáo dân bất mãn và mất niềm tin vào hàng Giáo phẩm, và cả Tòa Thánh như hiện giờ! Nguyên nhân chính là vì sự phá hoại của ma quỷ, cùng với bè lũ tay sai của chúng! Trong xã hội CS vô thần, tôn giáo không thể được chấp nhận, vì tôn giáo không “đồng hành” cùng chủ thuyết CS, hay ngược lại! Điều đó hiển nhiên, vì một bên là vô thần, trong khi các tôn giáo là hữu thần. Để tồn tại, đương nhiên chính quyền CS phải bằng mọi giá tiêu diệt tôn giáo, cho nên các tôn giáo có mặt trên đất nước VN thời CS này đều bị bách hại.

Chỉ có điều, dù tôn giáo có bị bách hại trăm bề, thì CS vẫn không thể tiêu diệt được tôn giáo. Hẳn nhiên họ phải tìm mọi cách lũng đoạn các tôn giáo, làm sao để họ chen chân được vào hàng ngũ tôn giáo, hầu lèo lái tôn giáo theo con đường thuận lợi cho họ.

Hai tôn giáo lớn và có tầm quan trọng, có thể ảnh hưởng lớn đến chính quyền CS là Phật Giáo và Công Giáo, thì từ lâu sau ngày CS chiếm trọn đất nước năm 1975, Phật giáo đã sớm bị “quốc doanh” trước, nên hiện tại nước ta có song hành hai khối Phật Giáo: đó là Phật Giáo chính thống, có tên là “Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất” do những vị chân tu của Phật Giáo đang lãnh đạo, và đang bị trấn áp mãnh liệt, còn bên kia là “Giáo Hội Phật Giáo VN” do nhà nước CS lập ra và điều hành bằng đội ngũ cán bộ đội lốt nhà tu, hay những nhà tu Phật Giáo nhưng theo nhà nước để được sống yên ổn, được hưởng những đặc quyền, đặc lợi cho cá nhân hay cho nhóm riêng của mình, do đó nó còn có tên là “Phật Giáo quốc doanh”.

Vì là “đứa con” của nhà nước, nên nhóm này được tạo mọi sự dễ dãi để bành trướng, phát triển, trong khi khối chính thống thì ngược lại. Người Phật Giáo đều biết sự thật đó, nhưng một là có những người Phật tử không quan tâm đến, hai là có những người Phật tử tuy có quan tâm, nhưng chẳng biết phải làm sao! Các bạn bè của tôi theo Phật Giáo thường  than phiền như vậy.

Còn lại tôn giáo lớn thứ hai là Công Giáo, nhà nước CS đã muốn tiêu diệt hay khuynh đảo từ lâu, nhưng họ khó làm vì Công Giáo có tổ chức chặt chẽ hơn, và có sự hợp nhất từ trên xuống dưới, nên họ đành hành xử tiệm tiến, bằng cách từ từ, cố len lỏi, cấy người, hầu xen vào những việc nội bộ của Công Giáo, như trong việc tu hành, phong chức, chọn hàng giáo phẩm… Người muốn đi tu phải bị xét lý lịch, được sự cho phép của nhà nước, và dĩ nhiên không loại trừ việc nhà nước “cấy” người vào nhà tu, tuy có khó. Việc phong chức LM phải được nhà nước “duyệt”, Tòa Thánh Vatican muốn bổ nhiệm một Giám Mục, thì phải được sự ưng thuận của nhà nước! (Dĩ nhiên cũng còn một con đường khác cho Vatican, là Đức Giáo Hoàng quyết không chọn người kém tài đức, người do nhà nước ưng chọn, nhưng ngài không đi con đường ấy). Cuối cùng thì rất nhiều Giám Mục được lựa chọn, không phải vì tài đức hơn những vị khác, nhưng là vì họ được nhà nước ưng ý do sự “nhìn xa trông rộng”, sau này họ sẽ là những người dễ cho nhà nước sai khiến! Do đó mới có cảnh nhiều khi Tòa Thánh muốn chọn một vị nhưng không được nhà nước ưng thuận, phải đề cử lại đến người thứ hai, thứ ba, và dĩ nhiên những người xứng đáng hơn không được chọn, kéo theo hậu quả là phẩm chất cao đẹp của hàng giáo phẩm có bị suy giảm là lẽ đương nhiên!

Cấy trồng lâu năm, nay nhà nước đã “gặt hái được thành quả” như ý, là đã chuẩn bị được những “hạt giống vâng lời hay thỏa hiệp” trong hàng ngũ Giám Mục và cả một số Linh Mục, hay ngay tại Vatican như nhiều tin tức đã được loan! Có lẽ đã đến ngày “nở nhụy khai hoa” của loài cây trái đắng này, nên việc mà các bài báo nói về một giáo hội “Công Giáo quốc doanh” đang từ từ muốn “ló dạng”! Nhưng có được hay không còn chờ thực tế trả lời, nhất là còn do ý Chúa! Và đó là lý do đưa đến cái mà nhiều người quan tâm đến Giáo Hội phải âu lo cho việc phân hóa trong Giáo Hội vốn hợp nhất của chúng ta! Hợp nhất đây nghĩa là có tôn ty trật tự, có trên có dưới, có sự tin tưởng và kính trọng của con chiên đối với chủ chăn, thì nay đã không còn, kể từ khi các đấng bề trên im hơi lặng tiếng, hay thỏa hiệp với thế lực xấu xa để cho Giáo Hội và đoàn chiên Chúa bị bách hại cách này cách khác, hàng ngày, ở khắp mọi nơi!

Nhưng sự phân hóa, sự chống đối hàng Giáo phẩm, sự bất mãn với những quyền bính và những quyết định của Tòa Thánh chỉ bùng nổ mạnh mẽ nhất, từ khi Đức Cha Nhơn đột nhiên được đưa về Hà Nội chuẩn bị làm TGM thay Đức Cha Ngô Quang Kiệt, một chủ chiên đầy uy tín, được hầu hết giáo dân cũng như nhiều lương dân quý mến, đã đột nhiên bị “đưa đi ban đêm” ra khỏi Việt Nam, gây một chấn động kinh hoàng cho cả giáo dân và lương dân trong cũng như ngoài nước, như mọi người đã biết!

Từ khi vị chủ chăn chân chính bị đem đi khỏi đàn chiên, có biết bao là nước mắt, biết bao là buồn lo, và cả sự chán nản muốn bỏ đạo, muốn chuyển đạo của một số người Đức tin chưa vững chãi, đúng ra là họ đã đặt Đức tin không đúng chỗ! Thay vì đặt nơi Chúa để không bao giờ bị phản bội, không bao giờ phải chao đảo, thì quý vị đó đã đặt niềm tin nơi những con người trần thế còn đủ cả sự tham sân si hay sự yếu hèn, muốn an thân thủ phận, mà nhiều bài viết đã dùng lại từ Chúa đã dùng, là “những kẻ chăn thuê”!

Nhưng Chúa có bao giờ bảo chúng ta phải vâng nghe hay đi theo kẻ chăn thuê đâu? Chúa dạy ta hãy vâng phục và đi theo những chủ chăn nhân lành mà thôi, mà trong Giáo Hội thì còn nhiều chủ chiên nhân lành, và trên hết là còn có Chúa. Chúng ta theo Chúa, thì tại sao phải dao động, phải bỏ đạo, hay đổi đạo, chỉ vì một số kẻ chăn thuê do kẻ dữ gửi đến? Chúa là nguồn Chân Lý, là nguồn Sự Thật, là Cha toàn năng và yêu thương, Người vẫn còn đây, trong Giáo Hội này, “cho dù satan trong địa ngục có dậy, cũng không đánh phá đươc” cơ mà, cớ sao ta lại bỏ Chúa, bỏ Giáo Hội do Chúa đứng đầu, chứ không phải do Giáo Hoàng hay Giám Mục, Linh Mục! Họ Thánh thiện, nhân lành, là chủ chăn chân chính thì ta theo họ, họ là kẻ chăn thuê, kẻ khờ dại hay là kẻ hiểm ác và ích kỷ thì ta xa tránh họ, còn Hội Thánh của ta thì ta xây dựng và bảo vệ, cớ sao vì họ mà ta xa rời Hội Thánh của ta?

Xin nhớ rằng Hội Thánh của ta gồm Chúa là đầu, các Thánh thông công, và ở trần gian còn nhiều mục tử chân chính cho ta theo. Cứ giả như hết mục tử chân chính, thì vẫn có Chúa, có các Thánh cùng thông công, và bao nhiêu kẻ lành. Nhà Giáo Hội có bị những kẻ chăn thuê ruồng rúc phá hoại, thì Chúa vẩn ở bên ta, bảo vệ ta, và chúng ta, các giáo dân mới là thành phần chính của Giáo Hội, chúng ta sẽ xây đắp và bảo vệ nhà Giáo Hội của ta mới là đúng chứ. Xét cho cạn nguồn, thì Giáo Hoàng hay Giám Mục, Linh Mục, gọi chung là “hàng Giáo phẩm”, cũng từ giáo dân mà ra, mà có, chứ có phải các vị đó ở trên trời mà xuống đâu? Trước khi là Giáo Hoàng, là Hồng y, là Giám Mục,  Linh Mục hay đức ông nọ kia, thì họ cũng là con cái cháu chắt của giáo dân hết. Ơn Gọi dâng mình cho Chúa trong đời tu trì cũng có nhiều dạng thức: ngoài những vị  chân tu, ý thức đi tu là hy sinh cuộc sống thế gian với nhiều xa hoa, cám dỗ về danh vọng, bạc tiền, quyền và lợi, thì cũng có nhiều động lực đi tu khác. Như trong cuốn “CHỨNG TỪ CỦA MỘT GIÁM MỤC”, Đức Cha Phaolo Lê Đức Trọng đã ghi lại, khi ngài nói về những động lực đi tu của các thày chủng sinh: “có ông đi tu vì thấy các cha ăn ngon quá, có người thì thấy các cha sang cả quá, người thì thấy các cha quyền uy quá, được mọi người trọng vọng v.v… nên muốn sau này mình cũng được như vậy! Ngài còn ghi lại lời của các giáo dân chào một LM với vẻ bộ quá cung kính tôn sùng, có khi còn hơn là đối với Chúa: “Con XIN PHÉP LẠY CHA!”, rồi hầu hạ cung phụng cho các cha còn hơn bà Madalena xưa phục vụ chính Chúa! Còn các cha thì ăn trên ngồi trốc, mắng mỏ miệt thị giáo dân như “những quân ngu dốt!”,( trong khi Chúa bảo rằng “Nếu ai rủa anh em mình là ngu dốt thì đem quăng nó vào lửa!”). Khi đã “được” phục vụ cho các cha xong, thì lại phải “Xin phép cha con về để cha nghỉ ngơi”, cứ như là các cha chỉ có ăn với nằm nghỉ, không làm việc gì! (Lời Đức Cha Trọng).

Chuyện Đức Cha Phaolo ghi nhận lại chỉ là “chuyện của một thời xa xưa”, nhưng ngày nay chuyện đó cũng đâu có hiếm! Chúng tôi khi đến thăm một Giáo xứ, đã nghe cha xứ nói với các Bà Mẹ CG sau khi các bà đã “hầu hạ cơm nước “ cho cha xong: “Các bà đi ra ngoài kia! Các bà thì biết gì mà đứng ở đây cho chật chỗ!”. Lại có một thày chủng sinh mà gia đình tôi quen biết, nói với chúng tôi rằng: “Khi nhỏ con đi lễ được ngồi ghế đầu, thấy cha làm lễ trông sang quá, giảng dạy cho mọi người rất là oai, nên con muốn đi tu!”. Dĩ nhiên Chúa có nhiều cách “gọi” những người vào đời tu, và sau đó Người ban ơn và uốn nắn “người được gọi” để nên công cụ của Chúa, ăn thua là ở tại nơi người “được gọi” đó sẽ đáp lời Chúa thế nào, muốn trở nên “công cụ hèn mọn” để chúa sử dụng, hay muốn “lên hàng khanh tướng” (như bài hát thường tấu lên trong các buổi lễ truyền chức LM: “Từ bụi tro, Chúa đưa con lên hàng khanh tướng” ), để ăn trên ngồi trốc, thì cũng mặc kệ họ thôi! Nếu họ hiến thân phục vụ Chúa, chăn dắt đàn chiên theo lề luật Chúa thì ta kính phục, họ là những “cây cầu chắc chắn dẫn đến Chúa” thì chúng ta đi, còn cầu mà đã mục nát lung lay rồi, thì người giáo dân thời nay đủ sức đi thẳng, bơi thẳng tới Chúa, chứ chẳng cần dùng chi “cây cầu gẫy” để mà té xuống sông!

Nhớ lại thời Chúa mới lập Giáo Hội, thì tất cả các ông Tông Đồ, kể cả ông Phê Rô là “trụ cột” thì cũng đều là các giáo dân, họ có gia đình, có vợ con, đi lao động để sống, chứ có ông nào là tu sĩ, Linh mục hay Giám Mục gì đâu? Tóm lại, cứ tưởng tượng nếu bây giờ chúng ta không có hàng Giáo phẩm, không có lãnh đạo tôn giáo, chúng ta còn tin vào Chúa không, chúng ta có tự giữ đạo được không, hay cần phải có người “giữ đạo dùm” chúng ta? Như thế thì không có gì khiến chúng ta phải lung lay hay ngã lòng cả. Chúng ta đã chọn đạo Chúa là “CÔNG GIÁO”, thì cớ gì chúng ta phải bỏ đạo chính của mình để theo một đạo khác, (mặc dù mọi tôn giáo đều tốt lành, chỉ có “kẻ theo tôn giáo” thì có thể xấu), trừ khi chúng ta thấy mình đã sai lạc khi theo đạo Chúa.

Nhưng không phải như thế, vì chúng ta vẫn đặt niềm tin vào Chúa. Nhiều người trong chúng ta, trong cơn thử thách này, đang lúc bị chao đảo, giao động vì mất niềm tin vào những con người trần gian, vì họ là cấp “lãnh đạo”, là người “chăn dắt” ta, rồi chúng ta đâm hoang mang lo sợ, tưởng như Chúa lánh mặt nơi đâu, như Thánh thần Chúa không làm việc! Không đâu thưa quý vị, những ngày trước đây, tôi cũng đã từng bị chao đảo tưởng như mất niềm tin như vậy, tôi cũng có lần vừa đọc kinh, vừa khóc và than trách Chúa sao bỏ rơi Giáo Hội, bỏ rơi đoàn chiên khốn khổ, Ngài còn “tước” mất chủ chăn chân chính, để mặc đoàn chiên cho sói dữ và những kẻ chăn thuê!

Nhưng rồi tôi lại cố bình tâm cầu nguyện, cầu nguyện với những người bạn hay với Linh Mục, để xin Đức tin, xin Chúa soi sáng và ủi an. Rồi bỗng tôi suy nghĩ lại, cũng có thể là Chúa ban ơn cứu vớt  tôi trong lúc lâm nguy do sự ngã lòng, tiếng Chúa hầu  như vang vọng trong tâm hồn: “Con đừng tìm xem Chúa có hoạt động không trong hàng ngũ lãnh đạo, như bao người đang cầu nguyện và tìm kiếm, mà hãy đổi hướng nhìn đi, kìa Chúa Thánh Thần đang làm việc nơi những kẻ bé mọn, những người kính yêu Chúa và quan tâm đến Giáo Hội, đến xã hội, họ đang được Thánh Thần soi dẫn để đi tìm SỰ THẬT, để đem ra ánh sáng những sự thật xấu xa ẩn nấp và mưu toan phá đổ Giáo Hội, những mưu đồ, những ước muốn của những cá nhân ươn hèn bất xứng, để thanh tâỷ Giáo Hội và làm sáng rạng cho khuôn mặt mới của Giáo Hội bấy lâu đã bị tro bụi phủ mờ! Cho nên con hãy vững tin rằng Chúa đang làm việc, đang lành mạnh hóa tòa nhà Giáo Hội bằng những chất liệu tốt hơn, vững chắc hơn. Sẽ không một thế lực trần gian hay quỷ ma nào bẻ gãy hoặc phá tan được Giáo Hội của Ta, dù chúng đang dồn hết nỗ lực để mong khuynh đảo Giáo Hội!”.

Và tôi dần dần nhận ra, quả thật là như Chúa nói, đang có biết bao nhiêu bài viết, bao nhiêu tia sáng đang chiếu rọi vào những khe tăm tối của những mưu ma chước quỷ mong phá đổ Giáo Hội, những toan tính ngông cuồng, tham danh tham lợi, hay hèn hạ thủ thân thủ thế mà quỷ ma đang lèo lái. Những kẻ không còn tin vào quyền năng, vào sự an bài của Chúa, mà tự leo trèo, tự sắp xếp cho mình hay vây cánh mình quyền vị này, danh lợi kia hoàn toàn không theo ý Chúa. Cho nên mới có những kẻ “chưa kịp lên đã bị xuống”,vội há to miệng để rồi bị những cục đá khúc cây ném vào làm nghẹn họng không còn mở miệng được nữa!

Những kẻ đó lẽ ra phải rất khôn ngoan lừa lọc để tồn tại lâu dài, để tạo uy tín (dù ngụy tạo!) hầu leo cao trên đỉnh “danh vọng”, nhưng không hiểu sao họ lại quá vội vàng tự lột mặt nạ, tự trình diện trước bàn dân thiên hạ về sự gian manh giả trá của mình, bằng những cử chỉ, lời nói, dọng điệu bất xứng, không còn phong cách phải có của người bề trên, người lãnh đạo! Sự lộ diện này quá sớm sủa, và sự ê chề bệ rạc đến độ không còn để cho ai có thể tin tưởng được, dù có đem tân trang, tô son trát phấn hay “khảm xà cừ” vào thì cũng… không dùng được nữa!

Ý Chúa, đúng là ý của Chúa, và chỉ có Ngài mới làm được việc này mà thôi, nên mới có những bài viết với những chứng cứ, hình ảnh rõ ràng, những phân tích rạch ròi, những lập luận vững chãi thuyết phục được hầu hết người đọc, phát xuất từ những trang web Công Giáo, mà sự góp mặt góp lời không chỉ có những cây bút Công Giáo, mà cả những bậc thức giả ngoài Công Giáo, đặc biệt họ đã tỏ lộ, không duy có tài nhận thức, mà cả niềm tin mến vào đạo, vào những thành phần tốt trong Giáo Hội. Những “bó đuốc” đó đã góp phần soi sáng cho giáo dân đang bị chới với trong phong ba đêm tối! Và cũng còn một niềm vui lớn lao nữa, là chính nhờ những sự kiện và tình hình sôi bỏng này, mà rất nhiều người ngoài đạo đã biết đến Giáo Hội Chúa, tin theo hoặc quý mến. Một hình thức nào đó, nó như MỘT CUỘC TRUYỀN ĐẠO, nhờ vào gương sống vị tha quên mình vì tha nhân, vì đất nước, vì Giáo Hội của rất nhiều người Công Giáo, từ các vụ Thái Hà, Tòa Khâm Sứ… gương nhân đức quên mình của những chủ chăn trong đạo. Một điển hình cụ thể để chứng minh, là việc trang mạng Nữ Vương Công Lý mới phải mở rộng thêm để đón số độc giả quá lớn cả trong và ngoài đạo, vì đã loan truyền những Sự Thật cần cho Giáo Hội và xã hội.

Như thế thì Giáo Hội đâu có lung lay, không hề mất uy tín, mà chỉ có những kẻ xấu bị lộ mặt nạ, những ý đồ đen tối bị phanh phui, chỉ những con chuột bọ hôi thối đang chui rúc phá hoại Giáo Hội mới bị lòi mặt và bị lung lay rung chuyển, bị mất uy tín thôi! Riêng bộ mặt của Giáo Hội thì như mỗi lúc một rạng rỡ đáng tin đáng mến hơn, sau những “chậu nước tạt”, những “bàn chải kỳ cọ”, hay những luồng ánh sáng Sự Thật chiếu soi vào.

Thật đáng vui mừng hoan hỉ, khi càng lúc càng có thêm những tiếng nói mới, những đóng góp mới hết sức chân thành của những vị ngoài Công Giáo vào những website CG, để góp phần làm sáng tỏ vấn đề, đánh giá đúng sự thật, cùng chung lòng với giáo sĩ và giáo dân Công Giáo để đi tìm SỰ THẬT, tìm CÔNG LÝ hầu cùng nhau xây dựng quê hương tổ quốc chung, một sự việc hiếm có từ trước đến nay!

Chính lúc này đây Chúa đã muốn phân biệt rõ trắng với đen, thật với già, giữa ánh sáng và bóng tối, nên mọi SỰ THẬT đang được phơi bày, mọi gương mặt mưu mô đang được hiện rõ, và những gương mặt của những Mục Tử Nhân Lành càng thêm rạng rỡ, hầu chúng dân biết đường chọn lựa, mà đi theo.

Chung quy nó cho thấy SỰ THẬT CHỈ CÓ MỘT, CHÂN LÝ CHỈ CÓ MỘT, ai yêu Chân Lý và Sự Thật thì cùng tìm đến, bất kể là lương giáo, vì tôn giáo nào cũng dạy bảo con người đi tìm Sự Thật, tìm Công Lý để phụng sự, đồng thời tiễu trừ sự gian ác, xấu xa. Tất cả những điều lạ thường và tốt đẹp ấy, không phải là do Chúa làm, do Thánh Thần Chúa tác động thì ai làm được,? Quả thật là có Thánh Thần đang làm việc trong Giáo Hội, để canh tân, xây sửa Giáo Hội tốt hơn. Ngài không chỉ làm việc nơi hướng mà chúng ta đang nhìn, đang tìm kiếm bóng dáng Ngài, nơi những bậc “vị vọng”, những “đấng làm thày”, những “hàng khanh tướng” (!), mà Ngài đang dùng, đang soi sáng cho những “thứ dân tầm thường”, nhưng nhiệt thành Nhà Chúa, để khiến cho Tà Thần cùng những tôi tớ của nó, dù có đang reo vui chốc lát tưởng chừng đã chiến thắng Sự Thật, rồi mai đây sẽ phải cúi đầu lui bước, ôm theo những sản phẩm xấu xa độc hại của nó để về chốn hỏa ngục là nơi dành cho nó!

Vậy chúng ta hãy vui mừng hát vang lời kinh tạ ơn, và hãy cùng trở về nhà Cha chúng ta để cùng chung tay xây dựng và bảo vệ tòa nhà Giáo Hội thân yêu chứ còn gì nữa? Bây giờ chỉ còn hai con đường, con đường công chính của Thiên Chúa, và con đường gian tà tối tăm của ma quỷ, quý vị lãnh đạo, quý vị chức sắc trong Giáo Hội, cũng  như giáo dân, ai muốn lựa chọn con đường nào thì tiến vào ngay con đường đó, chứ không còn ngập ngừng bước chân hai hàng, hoặc lúc ở bên tả, lúc chạy sang bên hữu như trước đây được nữa. Con đường quang minh thì có Chúa đón, con đường kia thì có quỷ đang chờ, mời các vị toàn quyền chọn lựa đi thôi!

Cuối cùng, tôi không nghĩ sự xáo trộn tạm thời hôm nay của Giáo Hội là một cuộc “khủng hoảng”, nhưng tôi tin rằng đây là một cuộc “THANH TẨY VÀ LÔT XÁC” của Giáo Hội CG, để được canh tân đổi mới cho tốt hơn, dưới bàn tay của Chúa Thánh Linh, như chúng ta đã và sẽ tiếp tục cầu nguyện cho Hội Thánh. Và tất nhiên, thế lực ma quỷ sẽ bị đẩy lui.

MAI ANH

GIÁO DÂN SÀI GÒN

Saigon 2/6/2010