Hợp tác, thỏa hiệp có lợi cho ai?

Tháng Mười 10, 2010

Ngày 22/7/2007 ĐHY Phạm Minh Mẫn có gửi cho linh mục Nguyễn Thái Hợp, Chủ nhiệm CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình một lá thư để nhờ nơi này “Nghiên cứu và đề xuất bài học chính xác và trọn vẹn” cho những băn khoăn của Ngài. Lá thư đã nêu ra bảy điểm.

Trong điểm một và hai của lá thư, ĐHY nhận định rằng Năm 1954, trước CĐ Vat II Giáo hội Công giáo phía bắc có thái độ cứng rắn, bất hợp tác với nhà nước Cộng sản…”. Còn “Năm 1975, sau CĐ Vat II Giáo hội Công giáo phía nam có thái độ hợp tác, nhường quyền sử dụng trường, cô nhi viện, dưỡng lão viện và bệnh viện Công giáo cho nhà nước…”.

Trong bốn điểm tiếp theo lá thư nêu ra những tệ nạn trong xã hội hiện nay nhấn mạnh đến hai lãnh vực giáo dục và y tế. Về giáo dục lá thư viết Sau 30 năm, tôi thấy báo chí thông tin kết quả của một cuộc điều tra xã hội: 30- 40% học sinh tiểu học nhiễm thói gian lận xen lẫn lừa dối, 40- 50% học sinh trung học nhiễm thói đó, lên đại học thì tỷ lệ là 50- 60%…”. về y tế lá thư viết Báo chí cũng thông tin những nghành liên hệ với y tế thì toa rập nhau trấn lột bệnh nhân. Hình như các nghành, thay vì biến giai cấp vô sản thành người đầy tớ phục vụ nhân dân theo như lời Bác dạy, thì thực tế cho thấy là giai cấp vô sản biến nhân dân thành vô sản, và tự biến mình thành một giai cấp mới mà tôi nghe nhiều người gọi là tư sản đỏ…”

Ở điển cuối cùng của lá thư, ĐHY yêu cầu CLB.NVB nghiên cứu xem coi thái độ bất hợp tác và thái độ hợp tác của Giáo hội trong lịch sử 50 năm qua mỗi thái độ có những lợi và hại nào…”

Với lời lẽ khá mạnh mẽ, lá thư cho thấy ĐHY nghi ngờ về  kết quả của sự hợp tác nếu không muốn nói là Ngài không tán đồng. Là vì sự hợp tác trong các lãnh vực nêu trên rõ ràng chỉ là tiếp tay làm cho xã hội thêm băng hoại. Vào thời gian đó lá thư thực sự đã làm mát lòng mát dạ nhiều người. Nhiều người tỏ ý vui mừng vì nghĩ rằng trong hàng giáo phẩm cũng đã có người lên án bất công và thối nát gây ra bởi chế độ cộng sản. Một nhà báo kỳ cựu người Việt Nam sống ở Hoa Kỳ đã hết lời ca ngợi ĐHY về sự can đảm khi Ngài cho phổ biến lá thư này. Nhà báo này còn bày tỏ mối lo ngại về  những bất lợi sẽ  đến với ĐHY. Ông cũng cảnh báo rằng nhà cầm quyền cộng sản đang dành sẵn cho Ngài một chỗ ở bên cạnh linh mục Nguyễn Văn Lý trong nhà tù Nam Hà.

Thế nhưng chỉ ba năm sau thì thái độ của Ngài đã khác hẳn. Qua những việc làm gần đây của TGP Sài gòn như việc vinh danh Đức cố TGM Nguyễn Văn Bình thì ai cũng thấy Ngài đang muốn đi theo con đường của Đức cố TGM Nguyễn Văn Bình, nhân vật được coi là tiêu biểu cho khuynh hướng hợp tác với nhà cầm quyền cộng sản. Tại sao thái độ của Ngài lại đổi chiều 180 độ như vậy?

Trong bài này xin không bàn về vấn đề đó. chỉ xin đề cập đến đọan cuối của lá thư ĐHY gửi cho CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình CLB NVB nghiên cứu xem coi thái độ bất hợp tác và thái độ hợp tác của Giáo hội trong lịch sử 50 năm qua mỗi thái độ có những lợi và hại nào, đối chiếu cái lợi và cái hại của hai thái độ và đề xuất bài học thực hành cho mọi thành phần tôn giáo và xã hội biết cách nào góp phần vừa xây dựng đất nước, vừa lành mạnh hóa đời sống dân tộc. Có được thế thì sự phát triển đất nước và con người mới vững bền”.

Không biết CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình đã trả lời cho ĐHY chưa và đã trả lời như thế nào? Thật ra thì chỉ cần nhìn vào thực trạng của Giáo hội Việt Nam dưới chế độ cộng sản suốt mấy chục năm qua thì dù chỉ là một người bình thường cũng có thể trả lời được những câu hỏi được nêu ra trong lá thư.

Cộng sản vẫn coi tôn giáo, nhất là Công giáo là một chướng ngại cần phải dẹp bỏ. Vì vậy ngay khi nắm quyền ở miền Bắc năm 1954 cũng như khi đã đặt được sự thống trị tại miền Nam 1975 họ đã có cùng một cách đối xử với Giáo hội Công giáo. Chính sách của họ đối với người Công giáo “trước sau như một” chẳng có gì khác biệt. Cho dù là hợp tác hay không hợp tác thì họ cũng đóng cửa chủng viện, trục xuất chủng sinh; giải tán dòng tu; chiếm dụng cơ sở vật chất của Giáo hội; cầm tù nhiều giáo sỹ, giáo dân… Và cho dù ở đâu, ngoài Bắc hay trong Nam, nhà nước cộng sản đều nhìn người Công giáo dưới con mắt ngờ vực. Ngay cả các cơ quan truyền thông của nhà nước cũng nhiễm tính kỳ thị đối với người Công giáo, trong ngôn từ họ luôn coi người Công giáo chỉ là công dân  hạng hai.

Hãy xem thử cái lợi và cái hại  đối với Giáo hội miền Bắc, nơi mà ĐHY coi là có thái độ bất hợp tác. Cái hại trước hết là hàng giáo phẩm, giáo sỹ bị chèn ép, bị đối xử bất công. Chưa nói đến những ngày tháng gian khổ của Giáo hội miền Bắc sau năm 1954 mà chỉ nói tới thời gian gần đây thôi thì cũng đủ thấy những chủ chăn của Giáo hội miền Bắc bị đối xử như thế nào. Cụ thể là trường hợp của Đức TGM Ngô Quang Kiệt và các linh mục Dòng CCT ở Thái Hà. Các vị đã phải chịu bao nhiêu cay đắng, bị nhục mạ, bị vu khống, bị đe dọa và còn phải hứng chịu bao nhiêu trò hèn hạ khác.

Nhưng cái lợi là chính trong hoàn cảnh khó khăn lại tạo được sự hiệp thông chặt chẽ trong hàng chủ chăn. Khi xảy ra sự kiện Thái Hà, Đức cha Cao Đình Thuyên của Giáo phận Vinh đã tuyên bố “Việc của Thái Hà cũng là việc của Giáo phận Vinh”. Và mặc dầu nhà cầm quyền đe dọa các Giám mục đến Thái Hà, nhiều Giám mục miền Bắc cũng vẫn cứ đến hiệp thông với Thái Hà. Bất chấp những lời đe dọa, Đức cha Nguyễn Văn Sang của Giáo phận Thái Bình dù tuổi gìa sức yếu cũng đã lặn lội đến Thái Hà cho bằng được. Sau đó khi trở về Giáo phận Ngài gửi lời “Chào các bạn tôi đi ở tù” như là một thái độ sẵn sàng chấp nhận mọi hành động trả thù của nhà cầm quyền cộng sản.

Giáo dân miền Bắc được trui rèn trong gian khổ đã trở nên bất khuất, xứng đáng là con cháu các thánh tử vì đạo Việt Nam. Họ sẵn sàng chấp nhận thiệt thòi về phần mình để bảo vệ niềm tin và để gióng lên tiếng nói bảo vệ Sự thật và Công lý. Trong biến cố Tòa Khâm sứ càng gần đến giờ nhà cầm quyền Hà Nội đe dọa ra tay thì giáo dân lại càng kéo đến đông hơn. Tại Thái Hà, 8 giáo dân hiên ngang ra tòa không một chút nao núng. Họ ăn mặc đẹp đẽ, mặt mày tươi tỉnh, hùng dũng cùng với anh chị em đồng đạo tiến đến pháp đình vui như ngày hội. Ở Tam Tòa trước cảnh tượng các linh mục và giáo dân bị đánh đập tàn nhẫn, lòng người giáo dân ở Vinh đã sôi sục mà nếu không vì vâng lời bề trên thì chắc chắn đã xẩy ra xung đột mà hậu qủa không ai có thể lường được. Ở Đồng Chiêm ngay cả ông gìa bà lão cũng không hề khiếp sợ khi đạo quân bất lương kéo đến đập phá cây thánh gía trên núi Thờ.

Bây giờ thử xem qua Giáo hội miền Nam nơi mà ĐHY cho là có thái độ hợp tác. Cái lợi trước mắt là hàng Giáo phẩm được ưu đãi, được vuốt ve. Cụ thể là trường hợp Đức cố TGM Nguyễn Văn Bình đã được nhà nước cộng sản ưu đãi bằng cách cho thiết lập một CLB mang tên Ngài. Nghe đâu ở Sài gòn còn có tên đường Nguyễn Văn Bình và có trường học cũng được đặt tên của Ngài. đặc biệt hồi đầu tháng 9 vừa qua TGP Sài Gòn đã long trọng kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Ngài mà nhiều người cho rằng TGP Sài gòn đã làm theo đơn đặt hàng của nhà nước cộng sản để họ hó có cơ hội trả công cho một vị TGM đã có “thành tích” đến chết vẫn còn sợ.

Cái hại hiển nhiên là vì được vuốt ve, được trọng vọng khiến cho chủ chăn trở thành nhu nhược, thụ động, không còn có dũng khí để nói lên sự thật và chống lại bất công. Hậu qủa là hướng dẫn giáo dân đi vào lối sống ích kỷ, chỉ biết sống cho mình còn ai chết mặc ai, không còn có tình liên đới trước sự thống khổ của anh em đồng đạo cũng như đồng bào… (Có thể đây là cái hại theo cách nhìn của những người công chính, nhưng lại là cái lợi cho những người cơ hội hướng theo “thói đời”)

Một điều tai hại khác là để cho nhóm quốc doanh trong cái tổ chức “Ủy ban chia rẽ Công giáo” hoành hành. Tổ chức này, như mọi người đều biết rõ mục đích của nó, được cho ra đời ở miền Bắc với cái tên Ủy ban Liên lạc về sau đổi thành Ủy ban Đoàn kết  nhưng nó chẳng làm được trò trống gì ở miền Bắc vì Giáo quyền miền Bắc đã tỏ thái độ dứt khoát đối với nó ngay từ đầu. Theo ông Vũ Sinh Hiên, tác gỉa bài nghiên cứu “Thái độ của các Giám mục miền Bắc đối với cộng sản từ năm 1945 đến 1975” thì tổ chức UBLL “đứng đầu là linh mục Vũ Xuân Kỷ, thuộc địa phận Hà Nội và bị Đức Giám mục treo chén. Cùng trong Uỷ ban này với cha Kỷ là linh mục Nguyễn Tất Tiên, cũng thuộc địa phận Hà Nội và cũng bị Đức Cha Khuê treo chén như cha Kỷ …”. Còn về phía giáo dân, cũng theo tác gỉa Vũ Sinh Hiên “có nơi bị giáo dân tẩy chay công khai. Cha Võ Thành Trinh từ miền Nam ra, trấn nhậm giáo xứ Hòn Gai, ngoài tầm kiểm soát của Giám mục, hành lễ vẫn có giáo dân tham dự vì kẹt hiếm hoi linh mục …. Thế nhưng khi cần tổ chức thánh lễ hôn phối, các đôi tân hôn vẫn không quản ngại đường xá xa xôi, đem nhau về Hải Phòng xin lễ cho chắc ăn. Để cha quốc doanh dâng lễ e không thành”

Trong khi đó vì giáo quyền của TGP Sài Gòn dung túng UBĐK ngay từ đầu khiến cho  tổ chức này càng ngày càng lộng hành. Là một tổ chức quốc doanh hoạt động theo chỉ đạo của Mặt trận Tổ quốc, nhóm này  đã theo túng mọi công việc ở TGP Sài gòn, chiếm giữ các vai trò then chốt trong website của HĐGM, dùng CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình để cổ xúy cho sự nhu nhược và ươn hèn.

Những điều trình bày trên cho thấy thái độ hợp tác chỉ có lợi cho các đấng bậc biết cúi đầu vâng phục nhà nước cộng sản nhưng lại hoàn toàn có hại cho Giáo hội. Chủ trương hợp tác chẳng qua chỉ là chạy theo những lợi ích trần thế mà bỏ qua sứ mạng chính của đạo Chúa là bênh vực người nghèo khổ, người cô thế, người bị áp bức bóc lột, người bị bỏ rơi.

Tất nhiên nói như vậy không có nghĩa là cổ võ cho thái độ “bất cộng đái thiên” với người cộng sản. Theo tinh thần của Công đồng Vaticano II người Công giáo vẫn có thể sống chung với người cộng sản. Tuy nhiên sống chung không có nghĩa là “câm nín và cúi đầu” trước sự dối trá và bất công. Sống chung cũng không có nghĩa là nhắm mắt bịt tai và chỉ biết gật đầu thỏa hiệp với tội ác.

Lại Thế Lãng

Vermont – USA


Tái đắc cử(!)

Tháng Mười 8, 2010

Hội đồng Giám mục Việt Nam đã họp từ 4-8/10/2010 tại Trung Tâm mục vụ Tổng Giáo phận T.P Hồ Chí Minh.

Cộng đồng dân Chúa đã hết sức chú ý đến kỳ họp này của HĐGMVN với nhiều lý do. Hôm nay, HĐGMVN đã bế mạc và bầu lại Ban Thường vụ mới.

Giám mục Cựu - Tân Chủ tịch HĐGMVN Nguyễn Văn Nhơn vừa "Tái đắc cử:

Như chúng tôi đã dự báo trong bài viết: “Kịch bản nào cho cuộc họp HĐGMVN sắp tới” và bài “Vài thông tin trước kỳ họp của Hội Đồng Giám mục Việt Nam 10/2010”, kỳ họp này HĐGMVN đã chứng minh cho cộng đồng dân Chúa biết rằng “Dàn đồng ca áo tím” vẫn đủ khả năng tự tin lung lạc HĐGMVN và những Đức GM còn lại vẫn lấy “im lặng là vàng”.

Như chúng ta đều biết, chuẩn bị cho kỳ Đại hội lần thứ XI của HĐGMVN, đã có biết bao ý kiến của cộng đồng dân Chúa góp ý cho HĐGMVN. Những ý kiến đó bằng nhiều cách nói khác nhau, xa xôi có, gay gắt có, thẳng thừng có và lòng vòng… cũng có.

Tuy nhiên, tất cả đều nói lên nỗi lòng lo lắng của người tín hữu Việt Nam trong và ngoài nước trước hiện trạng GHVN trong giai đoạn hiện nay. Những sự rạn nứt, sự phân hóa, sự biến chất… là điều không thể phủ nhận.

Mỗi giáo hữu lo lắng, hi vọng và thao thức với GHVN bao nhiêu, thì đau đớn bấy nhiêu trước cảnh này. Thậm chí không ít người đã nóng nảy dùng hình ảnh “bầy chó câm” mà Đức Giáo hoàng đã dùng để chỉ các Giám mục im tiếng trước những đòi hỏi của nghĩa vụ người Kito, nghĩa vụ của Mục tử Giáo hội.

Nhưng, tất cả đã không được HĐGMVN chú ý, tất cả đã được bỏ ngoài tai.

Hội đồng GMVN chụp hình chung với đoàn Ban Tôn giáo Chính phủ đến thăm ĐHXI

Rồi màn gọi là “bầu cử” của các Đại hội đảng bộ ở các tỉnh vừa qua đã được đưa ra làm mẫu, tất cả đều… “tái đắc cử” – một cụm từ mà người dân nghe quen đến mức chỉ cần nói đến Đại hội của đảng là có thể phát ngay ra miệng. Trên báo chí nhà nước, cụm từ “tái đắc cử” luôn được lặp đi lặp lại đến mức nhàm chán.

Cũng tại Đại hội XI này của HĐGMVN, màn “bầu cử” bỏ phiếu cũng y chang kết quả “tái đắc cử”.

Những ngày Đại hội XI diễn ra, Miền Trung chìm trong lụt lộiNgay từ trước Đại hội, nhiều bài viết đã phân tích hết sức sâu sắc và rõ ràng rằng: Nhiệm kỳ vừa qua của HĐGMVN là một nhiệm kỳ chứa đầy những thất bại và đau đớn của GHCGVN. Sự chia đàn xẻ nghé rõ ràng và phân hóa nội bộ Giáo hội đã làm suy yếu GH đúng theo kịch bản của nhà cầm quyền CSVN mong muốn. Đứng đầu HĐGMVN là Chủ tịch – đức cha Nguyễn Văn Nhơn – phải chịu trách nhiệm cá nhân của mình trước cộng đồng dân Chúa Việt Nam. Vì vậy việc “tái đắc cử” như kịch bản đã vạch ra là một sự thách thức cộng đồng dân Chúa cách trắng trợn.

Dù nhận được những thông tin về kết quả ngày hôm nay từ khá lâu, nhưng chúng tôi không đủ can đảm để tin rằng có những người có thể đủ bản lĩnh, thiếu trách nhiệm và sự sám hối, để chấp nhận “tái đắc cử” một lần nữa như Đức cha Nguyễn Văn Nhơn. Bởi điều này thường chỉ xảy ra trong nhà nước cộng sản với tư duy “cố đấm ăn xôi” ngồi lỳ trên chiếc ghế béo bở đển bòn rút máu xương nhân dân mà thôi. Còn đã là Giám mục, thì dù không còn là người đạo đức, cũng còn chút gì đó của lương tâm và lòng tự trọng và trên hết là sự sám hối của lương tâm người công giáo.

Vậy nhưng, chúng tôi đã nhầm như biết bao người đã từng nhầm trước ngày 7/5/2010 là ngày Đức cha Nguyễn Văn Nhơn quầy quả ra Hà Nội nhận chức TGM Phó.

Kết quả được công bố hôm nay đã chứng minh những điều dự đoán và những thông tin chúng tôi nhận được là chính xác.

Vô cảm

Có một điều cũng khó có thể tưởng tượng được rằng: Giống như các quan chức Cộng sản Hà Nội, khi Miền Trung đang chìm ngập trong lụt lội, số người chết tăng từng giờ, hàng triệu người đang cảnh “sống ngâm da, chết ngâm xương”, họ vẫn ăn chơi, nhảy múa trên đống tiền nhân dân đổ mồ hôi xương máu ra cho họ đốt trong lễ hội “ngàn năm Thăng Long”.

Trong những ngày HĐGMVN họp, những tiếng kêu thê thảm vọng lên từ đồng bào Miền Trung, đặc biệt từ Giáo phận Vinh và TGP Huế, nhiều đồng bào, giáo dân đã chết tức tưởi bởi thiên tai, nhiều nhà thờ, tài sản đã bị hủy hoại, đời sống giáo dân đang bị đe dọa nghiêm trọng trong lụt lội.

Nhưng không hề có một tiếng nói, một lời cầu nguyện, một lời chia sẻ của bất kỳ ai trong HĐGMVN? Hãy xem trong các biên bản, nhật ký… thì chúng ta sẽ rõ, đố ai có thể tìm được một dòng chữ, một ý kiến nào về những nạn nhân ở đây trong cả quá trình họp mấy ngày mưa lũ? Đến cuối kỳ họp, mấy chữ trong Thư chung có phải là hết trách nhiệm của mình?

Điều này thể hiện sự vô cảm đến mức đáng  ghê sợ ở HĐGMVN, những “mục tử, đấng chăn chiên lành của Chúa”?

Trong những ngày lụt lội tại GP Vinh và TGP Huế, Đức cha già Cao Đình Thuyên với 84 tuổi đời vẫn lọ mọ băng núi vượt ngàn lũ dữ đến với nạn nhân là con cái, là giáo dân mình cũng như những người dân đau khổ khác.

Ngược lại, Giám mục Nguyễn Thái Hợp vẫn ung dung tự tại và cười rất tươi trong các buổi họp không thấy một chút băn khoăn?

Phải chăng câu nói “Các nhà tâm lý khuyên không nên thay đổi những tập quán tốt vào lúc tuổi già. Chính vì vậy, xin Đức Cha cứ tiếp tục chọn xe hơi làm nhà, tiếp tục ban phép lành, tiếp tục ban phép Thêm sức cho tất cả những nơi đang cần đến Đức Cha… Bần đệ sẽ xin đuợc phép đi học nghề với Đức Cha trong một thời gian” của Đức Tân Giám mục còn đó, nghĩa là Đức cha già cứ thế mà đi.

Còn ngài đang bận vướng để được bầu vào chức vụ mới là Chủ tịch Ủy ban Công Lý – Hòa Bình? Một ủy ban với tên gọi rõ ràng, nhưng được Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn dặn dò trước rằng “Công lý ở đây là Công lý từ Trời” nghĩa là chỉ lo việc “công lý từ Trời” mà phó mặc những việc đòi hỏi Công lý ở trần gian?. Nhiều người không biết thời gian “học nghề” của Đức cha Hợp là mấy năm, mấy tháng và ngài đang định học nghề gì?

Nhưng tin tưởng ở tinh thần cộng tác và nhiệt thành giáo dân Vinh, tôi xin nhận chức vụ này để đồng hành với anh chị em và để tiếp nối con đuờng Đức cha già đã vạch ra, đang đi và chúng ta sẽ đi.

GM Nguyễn Thái Hợp ngày 27/5/2010

Nhìn những hình ảnh hớn hở của các vị GMVN chụp hình với ban Tôn giáo Chính phủ, chúng tôi ngỡ rằng HĐGMVN không nghe thấy tiếng kêu của nhân dân, của giáo dân mình đang chìm trong lũ lụt và thiên tai!

Nhiều người đặt câu hỏi không phải là sự tị hiềm mà là một thắc mắc rất chính đáng: “Tại sao một tai nạn xe hơi tại Mỹ chết một số người, HĐGMVN đã vội vàng có thư chia sẻ nhanh chóng? Trong khi chính con dân mình chết tức tưởi ngay trong nhà thì HĐGMVN vẫn vô cảm đáng sợ như vậy?. Phải chăng, chỉ vì những bà con xa xứ có điều kiện nhiều hơn về vật chất nên đáng được quan tâm hơn?”

Câu hỏi đau đớn này, xin nhường lời cho HĐGMVN và chỉ có HĐGMVN mới có thể trả lời câu hỏi đó.

Cũng qua một kỳ Đại hội của HĐGMVN, chúng ta thấy rõ rằng HĐGMVN đang đứng về phía người đau khổ bị áp bức, nghèo khó hay đứng về phía bạo quyền và những người giàu có.

Vậy HĐGMVN có còn là các mục tử trong GH của Chúa nữa không?

Xin để mọi người tự vấn và trả lời câu hỏi này.

8/10/2010

Nữ Vương Công Lý


Thư gửi bạn đọc: Hướng đi nào cho GH Công giáo VN và người yêu mến Giáo hội của Sự thật, Công lý phải làm gì?

Tháng Mười 3, 2010

Thưa quý vị bạn đọc

Ngày mai (4/10/2010) Hội Đồng Giám mục Việt Nam (HĐGMVN) sẽ bắt đầu kỳ họp thứ 2 năm 2010 tại Trung tâm Mục vụ TGP Sài Gòn.

Đây là một kỳ họp khá đặc biệt, nó sẽ diễn ra không phải trong không khí êm ả của những kỳ họp trước đây của HĐGMVN. Kỳ họp này diễn ra trong bối cảnh đất nước và GHVN đang trải qua những cơn chuyển mình khác thường.

Tại cuộc họp này, theo đúng lệ thường, sẽ kiểm điểm lại tình hình GHCGVN thời gian qua, bầu lại cơ quan lãnh đạo của Hội Đồng Giám mục Việt Nam, định hướng cho GHCGVN bằng đường hướng của HĐGMVN trong giai đoạn tới.

Những vành khăn tang trắng để tang Thánh giá, cũng là để tang uy tín của HĐGMVN trong nhiệm kỳ vừa qua?

Thời gian qua, nhiều sự việc đã diễn ra trực tiếp với GHCGVN, tại đó, nhiều vấn đề được đặt ra rất gay gắt, rất cụ thể và đòi hỏi sự đáp ứng nhanh chóng của HĐGMVN. Tuy nhiên, qua những sự việc đã xảy ra và những phản ứng của HĐGMVN, người ta thấy rất rõ những sự rạn nứt, những phân hóa, những vấn đề tồn tại trong hàng ngũ GMVN đã làm nản lòng các tín hữu và những người yêu mến GHCGVN và đất nước Việt Nam.

Thực tế mà nói, những cách hành động, đường hướng của GHCGVN thông qua HĐGMVN trong nhiệm kỳ vừa qua đã dẫn đến những rạn nứt, những khó hiểu, những ly tán trong lòng GHCGVN. Nhiều phản ứng với từng hành động cụ thể, với đường lối của từng GM, từng nhóm và ngay cả HĐGMVN. Đó là một nhiệm kỳ mà những người yêu mến GHCG dù không muốn cũng phải thừa nhận là sự thất bại đau đớn của HĐGMVN trong nhiệm vụ dẫn dắt đàn chiên Việt.

Tất cả những tiếng nói của cộng đồng tín hữu Việt Nam có tác dụng nào với HĐGMVN hay không? Những tác dụng đó như thế nào? Liệu “Dàn đồng ca áo tím” với tinh thần khiếp nhược trước cái ác, sự dối trá, thỏa hiệp với sự dữ trong chiêu bài “Đối thoại” có tự tung tự tác và thao túng, lũng đoạn HĐGMVN hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào hàng ngũ các GM Việt Nam, các tu sĩ, linh mục, giáo dân… con cháu trung thành của 130.000 bậc tiền nhân tử đạo Việt Nam.

Giáo hội Công giáo Việt Nam với gần 500 năm được gieo vãi hạt giống Tin mừng, 350 năm thành lập hai Giáo phận tiên khởi và 50 năm thành lập Hàng Giáo phẩm Việt Nam là bề dày không dễ ngày một ngày hai bị quốc doanh hóa một cách nhục nhã và đau đớn như hiện nay một số người đang muốn hướng đến.

Những điều giáo dân, cộng đồng tín hữu và những người thao thức với GHCGVN đang trăn trở có được kỳ họp của HĐGMVN này đáp ứng hay không? Chúng ta còn phải chờ trong vòng tuần này sau khi kỳ họp kết thúc.

Đưa tượng Hồ Chí Minh đặt trước tượng Đức Mẹ - tà đạo hay dị giáo?

Một số vấn đề đó đã được Nữ Vương Công Lý bạch hóa trước cộng đồng dân Chúa.

Nhiều tiếng nói phản biện được cất lên, nhiều thư ngỏ, nhiều tâm thư đã được gửi đến HĐGMVN đến nay tưởng như đã nói lên được nỗi lòng của giáo dân Việt Nam để các vị chức cao vọng trọng hiểu được tâm tư của họ.

Quan trong hơn hết, các vị sẽ hiểu rõ hơn điều này: Giáo dân Việt Nam đã trưởng thành, đã có nhận thức độc lập trong việc tin yêu Thiên Chúa và nhìn nhận đường lối của Hội thánh, không còn là một thời kỳ dài với não trạng “Giáo sĩ trị” mà cố Giáo Hoàng Gioan Phalo II đã kịch liệt phản đối từ sinh thời.

Thậm chí, trước “Sự kiện Ngô Quang Kiệt” Nữ Vương Công Lý đã nhanh chóng lập Thư Thỉnh nguyện gửi tới Đức Giáo Hoàng Benedict XVI và các Bộ ở Tòa Thánh Vatican. Bản Thỉnh nguyện thư đã được sự hưởng ứng tích cực, nhiệt tình của đông đảo tín hữu, linh mục, tu sĩ… và nhiều người trong cũng như ngoài cộng đồng dân Chúa khắp nơi trên thế giới.

Hồi đáp của Thư ký Đức Giáo Hoàng Benedicto XVI về Thư thỉnh nguyện

Để làm được những điều đó, Nữ Vương Công Lý hết sức cảm ơn sự nhiệt tình tham gia của mọi người, cùng cất cao tiếng nói cho Sự thật, Công Lý được tỏ hiện với tấm lòng thiết tha yêu mến Giáo hội Công giáo Việt Nam tông truyền, thánh thiện, hiệp nhất… và với đất nước Việt Nam đang lầm than dưới gót sắt của chế độ tàn bạo.

Thưa quý vị bạn đọc,

Nhiều tiếng nói của độc giả, của những tâm hồn thao thức với Giáo hội và đất nước thời gian qua đã gửi đến Nữ Vương Công Lý đòi hỏi phải có một hướng đi, một hành động cụ thể để không chấp nhận sự “quốc doanh hóa” Giáo hội CGVN theo đường lối “Phúc âm, Dân tộc và Chủ nghĩa xã hội” như mô hình Trung Quốc vẫn hiện diện.

Tuy nhiên Nữ Vương Công Lý xác định rằng, đó là những nhiệm vụ và công việc lớn lao của tất cả mọi người, mọi các nhân, tổ chức trong  và ngoài Giáo hội yêu mến Công lý và sự thật, trong và ngoài đất nước yêu mến quê hương, xứ sở và dân tộc. Khả năng của Nữ Vương Công Lý cũng chỉ có hạn như một “tiếng kêu giữa sa mạc” mà thôi nếu không được sự ủng hộ nhiệt tình của mọi con tim của độc giả.

Trong điều kiện sau kỳ họp HĐGMVN kỳ này, nếu những tiếng nói của cộng đồng dân Chúa không thể lọt tai HĐGMVN và HĐGMVN không đáp ứng những tâm tư đó, bỏ ngoài tai mọi tiếng kêu than để dẫn GHCGVN đi theo đường hướng thỏa hiệp và chấp nhận sự ác, sự dối trá, sự dữ… đi rời xa con đường của Hội thánh là bênh vực những người đau khổ, đồng hành cùng Dân tộc khổ đau này đưới sự áp bức của chế độ độc tài Cộng sản thì mỗi trái tim, mỗi con người đều phải cất tiếng nói của mình.

Hội đồng Giám mục VN chào Thủ tướng (hay xin chỉ thị) sau kỳ họp HĐGMVN?

Khi đó, tất cả chúng ta đều phải hành động.

Cụ thể: Nữ Vương Công Lý sẽ phát động một cuộc xin chữ ký Thư Thỉnh nguyện gửi Đức Giáo Hoàng Benedicto XVI và các Thánh bộ được phát động rộng rãi với thời gian 1 tháng để trình bày ý nguyện, tâm tư của Giáo dân Việt Nam và đó cũng là tiếng kêu của mọi người tới Vatican trước tình hình hiện trang của Giáo Hội Công giáo Việt Nam, nhất là trước cái gọi là “Đại Hội Dân Chúa” 24/11/2010.

Nếu những tiếng nói của cộng đồng dân Chúa không thể lọt tai HĐGMVN và HĐGMVN không đáp ứng… để dẫn GHCGVN đi theo đường hướng thỏa hiệp và chấp nhận sự ác, sự dối trá, sự dữ… Khi đó, tất cả chúng ta đều phải hành động.

Nếu buộc phải làm điều đó, BBT Nữ Vương Công Lý xin tất cả mọi người, mọi giáo họ, giáo xứ, hội đoàn nhiệt tình tham gia bằng chính trái tim yêu mến Giáo hội, yêu mến Sự thật, Công Lý của mình để công việc chung có kết quả tốt nhất.

Xin quý vị hết sức bình tĩnh, góp ý cho Nữ Vương Công Lý và cùng tham gia với chúng tôi bằng một tinh thần yêu mến Giáo Hội, Đất nước Việt Nam đang bị đe dọa bởi họa ngoại xâm bành trướng..

Tất cả mọi góp ý dù theo chiều hướng nào, BBT Nữ Vương Công Lý cũng xin cảm ơn quý vị. Tuy nhiên, xin được nhận những ý kiến, những góp ý có tinh thần xây dựng với ngôn ngữ trình bày hòa nhã, thể hiện văn hóa ứng xử tốt đẹp và tinh thần người Kito hữu.

Mọi ý kiến xin gửi về hộp thư nuvuongcongly@gmail.com

Xin trân trọng cảm ơn quý bạn đọc đã cùng đồng hành với Nữ Vương Công Lý thời gian qua và xin được tiếp bước trong thời gian tới.

Ngày 3/10/2010

Ban Biên tập Nữ Vương Công Lý


Ngôi nhà TGP TP. Hồ Chí Minh của giáo hội hay cơ quan của đảng, nhà nước XHCN?

Tháng Chín 30, 2010

Câu hỏi đặt ra từ các hiện tượng

Lâu nay, nhiều thông tin về TGP Sài Gòn (đã được đổi tên là TGP.TP Hồ Chí Minh) được nhắc đến với nhiều sự kiện diễn ra tại đó làm giáo dân lo lắng, băn khoăn và đặt ra câu hỏi: TGP Sài Gòn được đặt dưới sự chăn dắt của một Đức Hồng Y, một Đức Giám mục Phụ tá với gần 1 triệu giáo dân và rất nhiều linh mục, tu sĩ… đang đi theo con đường nào?

Một loạt các sự kiện “chưa từng có” như đưa nhạc cộng sản vào nhà thờ, một Đức Hồng Y thích đi tìm “sự thật “thực””, một Đức Giám mục Phụ tá phụ trách Website Hội Đồng Giám mục Việt Nam đã dùng một đoàn tay chân là người của “Công giáo và dân tộc” – một tổ chức của cộng sản – hướng dẫn lối đi cho Giáo hội Việt Nam…

Mới đây, tại TGP này diễn ra sự kiện “dựng tượng” cố TGM Nguyễn Văn Bình nhằm định hướng cho cả Giáo hội đi vào con đường thỏa hiệp, hợp tác với cộng sản trong sự sợ hãi nhằm để các mục tử được “yên hàng”.

Cũng tại TGP này đã xảy ra việc tiếp tục dẫm lên vết nhơ của phiên tòa Cộng sản, lần nữa lập thành tích “bịt miệng” với những tiếng nói của linh mục, tu sĩ… trong cuộc “tọa đàm” về TGM Nguyễn Văn Bình.

Những động tác đó được đưa ra trước khi Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn ra lời kêu gọi “Xây dựng lại ngôi nhà giáo hội” bằng khẩu hiệu “Nên người công giáo tốt và công dân tốt” (!)…

Vậy “Ngôi nhà Giáo hội” mà Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và Đức Giám mục Phụ tá Nguyễn Văn Khảm định xây là ngôi nhà nào? Ai là chủ ngôi nhà đó?

Từ một vấn nạn trong xã hội Việt Nam – Truyền thông

Ai cũng biết điều này: Chế độ cộng sản tồn tại được căn cứ vào hai “cột trụ” chính là bạo lực và dối trá. Bạo lực làm cho người dân sợ hãi, khiếp nhược, dối trá làm cho người dân không tìm ra được sự thật và chân lý để mãi mãi ngu muội tin vào những cuộc “lừa đảo vĩ đại” của đảng.

Trong chế độ cộng sản độc tài, độc trị, truyền thông là lĩnh vực độc quyền nhằm phục vụ cho chế độ cộng sản. Bởi mất trận tuyến này, một trong hai “cột trụ” của chính quyền Cộng sản là sự dối trá sẽ không còn hiệu lực và cái gọi là “chính quyền vô sản” sẽ sụp đổ nhanh chóng.

Vì vậy, chính quyền Cộng sản luôn nắm chắc và kiểm soát bằng mọi giá tiếng nói của người dân, của tổ chức xã hội, của bất cứ ai khi có nguy cơ không theo ý đảng hoặc không tô vẽ cho sự dối trá của đảng và nhà nước nhằm phục vụ mục đích là để đảng đè đầu cưỡi cổ cả dân tộc.

Giáo hội Công giáo, chiếm 1/10 dân số, tất cả chỉ có tờ Hiệp Thông, mỗi năm ra mấy trăm bản để lấy lệ, thực chất là con số 0 tròn trĩnh về truyền thông. Một nhà nghiên cứu cho thấy rằng: Về truyền thông, mỗi năm, một giáo dân được trung bình 0,23 chữ được phép của nhà nước dành cho họ. Trong khi cả đất nước Việt Nam có khoảng 800 tờ báo.

Điều đó để nói rằng: Với Giáo hội Công giáo, nhà nước VN kiềm chế hết sức gắt gao việc truyền đạt thông tin đến giáo dân của mình.

Hãy nhìn các website của các Giáo phận trên cả nước thì đủ hiểu vấn nạn này. Mỗi giáo phận có từ hàng chục ngàn đến cả trăm ngàn giáo dân, không một Giáo phận nào được phép chính thức thành lập website điện tử của mình, điều mà một công ty cỏn con cũng có thể làm. Nếu có chỉ là những Website “ngoài vòng pháp luật”.

Vì vậy, đa số các website của các giáo phận, của các tổ chức Giáo hội đều lấy tên miền của nước ngoài như .org, .net, .com… tuyệt đối chưa thấy có Giáo phận nào được đăng ký tên miền .vn vì nhà nước cộng sản không thừa nhận Giáo hội có một pháp nhân chính thức, không bằng một công ty trong hàng trăm ngàn công ty của bất cứ ai có tiền ở đất nước này.

Ngay cả Website của Hội Đồng Giám mục Việt Nam (WHĐ) cũng chỉ sử dụng tên miền .org là tên miền Quốc tế.

Các website của các giáo phận, thực chất cũng chỉ bằng hoặc chưa bằng một blog của một bloger loại trung bình nào đó đăng ký tự do trên mạng internet.

Mục đích của việc không thừa nhận, không cho phép chính thức là nhằm đặt tất cả ra ngoài vòng pháp luật và nhà nước không có bất cứ trách nhiệm nào với những website đó, ngoài ra còn là một lý do để hạch hỏi các tổ chức tôn giáo khi cần.

Bất cứ khi nào, tại đâu  có những sự kiện, những vấn đề nhạy cảm về sự đàn áp, về những bất công xảy ra mà nhà nước không thích cho dân nghe, không cho nói đến, tất cả các website đó đều được dựng tường lửa và đánh phá ác liệt.

Website của TGP Hà Nội trong những ngày căng thẳng của vụ Tòa Khâm sứ, Thái Hà, Website của Giáo phận Vinh, nơi có vụ Tam Tòa, Website của Dòng Chúa Cứu thế… kể cả trang Nữ Vương Công  Lý đến nay vẫn bị dựng tường lửa ngăn chặn và đánh phá ác liệt bằng mọi thủ đoạn đáng xấu hổ của lực lượng công an mạng.

Cho đến nay chưa có một Giáo phận, một ủy ban nào hoặc ngay cả Hội Đồng Giám mục Việt Nam lên tiếng về vấn đề thuộc quyền lợi này của Giáo hội.

Trường hợp bất thường

Tên miền .gov.vn chỉ được dùng cho các tổ chức thuộc nhà nước, thuộc chính phủ Việt Nam nằm trong “Danh mục cơ quan nhà nước tổ chức Đảng, Nhà nước cấp trung ương và cấp tỉnh”.

Thường chỉ có các cơ quan nào nằm trong sự quản lý của nhà nước, nghĩa là nhà nước hoàn toàn yên tâm về mặt ngoan ngoãn, chấp nhận nằm dưới ngọn roi của người điều khiển là Ban Tuyên giáo Trung ương mới được cấp một tên miền Việt Nam, đặc biệt là tên miền .gov.vn để sử dụng trên mạng internet.

Các cơ quan, doanh nghiệp báo chí cũng thường chỉ được đăng ký tên miền .vn mà thôi.

Nhưng, trong khi website của các giáo phận, các tổ chức của Giáo hội Công giáo đều phải dùng tên miền quốc tế, rất nhiều trang bị chặn tường lửa, bị đánh phá ác liệt… thì điều lạ lùng nhất là Website của TGP Sài Gòn lại được cấp một tên miền nằm trong “Danh mục cơ quan nhà nước tổ chức Đảng, Nhà nước cấp trung ương và cấp tỉnh”.

Đó là tên miền: http://tgp-tphcm.cesti.gov.vn/

Tên miền bí mật của Website TGP TP. Hồ Chí Minh

Tên miền công khai của website TGP Sài Gòn

Mở trang trong của Website TGP TP Hồ Chí Minh bằng tên miền bí mật

Tên miền này được sử dụng bí mật ngoài tên miền vẫn được phô diễn bình thường là http://tgpsaigon.net/

Theo tin chúng tôi nhận được, điều này nằm trong sự bí mật của chỉ riêng Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, Đức Cha Nguyễn Văn Khảm, “dàn đồng ca áo tím”, một số vị trong Ủy ban Đoàn kết Công giáo và Thành ủy, chính quyền biết rõ mà thôi.

Trong điều kiện hiện nay, khi được cấp tên miền này, cũng đồng nghĩa với việc TGP Sài Gòn là một trong những “cơ quan nhà nước tổ chức Đảng, Nhà nước cấp trung ương và cấp tỉnh” mang tên Tổng Giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh .

Như vậy, ngôi nhà Giáo hội mà Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và Đức Giám mục Phụ tá Nguyễn Văn Khảm đang định xây dựng cho giáo hội, chính là ngôi nhà này đây.

Điều mà mọi giáo dân cần biết: Khi xây “Ngôi nhà Giáo hội” này xong, chủ nhà sẽ là một Hồng Y, một Tổng giám mục, một Giám mục hay là một Bí thư Thành ủy, một Chủ tịch Thành phố?

Câu hỏi này, xin dành cho Tòa TGM Sài Gòn trả lời.

1/10/2010, ngày khai hội Nghìn năm Thăng Long mừng quốc khánh Trung Quốc

Nữ Vương Công Lý

***************************************************

Hồi âm:

Sau khi Nữ Vương Công Lý đăng bài viết này, sáng 4/10/2010, chúng tôi nhận được email sau đây. Mặc dù chưa thể kiểm chứng tính xác thực của email, nhưng có liên quan bài viết, chúng tôi đăng nội dung để bạn đọc rộng đường dư luận và tôn trọng sự đa chiều trong việc thông tin:

Xin chào quý BBT Nữ Vương Công Lý!

Trước hết tôi xin giới thiệu chút xíu: Tôi là Vũ Q. T., hiện tham gia nhóm Giáo chức Công giáo TGP Sài Gòn; tôi thuộc giáo xứ Thanh Đa, tp. HCM, đang làm việc tại ĐHKH. tp. HCM.

Cha Vũ Hữu Hiền (phụ trách ban Truyền Thông TGP) đã nhờ tôi làm trang web và chuẩn bị máy chủ đặt trang web.  Tôi phụ trách xây dựng trangweb, anh bạn của tôi giúp chuẩn bị máy chủ. Tên miền phụ của trang web (tgp-tphcm.cesti.gov.vn) là do chính chúng tôi đã tạo tạm thời ngay từ đầu khi tôi làm trang web TGPSG (lúc đó chưa mua tên miền tgpsaigon) để (riêng) chúng tôi dùng. Anh bạn của tôi  làm việc tại CESTI (tên viết tắt tiếng Anh của Trung Tâm Thông Tin Khoa Học và Công Nghệ tp. HCM) nên đã để nhờ tạm nơi anh làm việc cho thuận tiện việc cài đặt/cấu hình, thử tải trang web và server, theo dõi trangweb, backup/restore,… trong thời gian thử nghiệm hệ thống và cũng để giai đoạn sau (khi trang tgpsaigon chính thức) việc thử nghiệm không ảnh hưởng đến hoạt động của trang chính tgpsaigon.net.
Vì đặt server tại cesti, nên tên miền phụ này có đuôi cesti.gov.vn.
Vì là  người giúp làm trang web, cùng chuẩn bị server ngay từ đầu, nên tôi biết rõ và hoàn toàn có thể khẳng định rằng, trong chuyện tên miền có đuôi cesti.gov.vn này, Đức HY PMM và Đức GM phụ tá hoàn toàn không biết, không can dự vào. Cha Vũ Hữu Hiền  có biết chúng tôi tạo tên miền phụ riêng để làm việc kỹ thuật nhưng cha không bao giờ dùng tên miền phụ này.
Cũng xin nói ngay: Tôi khẳng định điều này trong sự việc này. Trong những chuyện khác thì tôi không biết và không dám khẳng định điều gì.

Khi đọc bài viết của quý vị, tôi nhận thấy có sự hiểu lầm rất lớn. Chúng tôi làm trong thiện ý nhưng xét về mặt nào đó lại đã sơ ý tạo ra hiểu lầm. Chúng tôi xin lỗi những ai đã hiểu lầm về chuyện tên miền này.
Mặt khác, với thông tin tôi cung cấp ở trên, chúng tôi cũng mong quý vị xem xét lại bài viết để phù hợp với tình trang thông tin hiện có.
Tôi xin đề nghị:
i) Nếu có thể, xin quý vị cảm phiền TẠM THỜI gỡ bài viết “Ngôi nhà TGP-TPHCM của giáo hội hay cơ quan….” xuống trong khi tìm hiểu và xác minh xem thông tin tôi đưa ở trên có chính xác hay không. Dù sao, khi có thêm luồng thông tin cho một vấn đề, thì tính xác thực (sự thật) cũng cần được tìm hiểu kỹ trước khi có những nhận định xa hơn.

ii) Nếu không tiện tạm gỡ bài “Ngôi nhà TGP-TPHCM của giáo hội hay cơ quan….” thì xin quý vị vui lòng thêm thông tin như tôi đã cung cấp vào trong bài viết (kiểu như “Theo một tin chúng tôi mới nhận được, người làm trang web cho TGPSG đã tự tạo tạm thời tên miền phụ để thử nghiệm trang web và máy chủ để không gây ảnh hưởng đến trang chính tgpsaigon.net…… Thông tin có thể đúng, có thể không. Chúng tôi phải xác minh….” – tôi mạn phép gợi ý như thế, chứ không dám qua mặt quý vị là những người chuyên viết báo).

Rất mong quý vị quan tâm đề nghị trên. Cũng như quý vị, chúng tôi mong mỏi sự thật được tôn trọng.

Xin chào. Kính chúc quý vị luôn an mạnh và dồi dào Ơn Chúa.

Vũ Q. T.

(Để đảm bảo quyền thông tin cá nhân, chúng tôi viết tắt tên tác giả email và nơi làm việc).


Vài thông tin trước kỳ họp của Hội Đồng Giám mục Việt Nam 10/2010

Tháng Chín 28, 2010

Kỳ họp sắp tới của Hội Đồng Giám mục Việt Nam (HĐGMVN) sẽ được tiến hành vào đầu tháng 10/2010. Đông đảo giáo dân, tu sĩ, linh mục đang hết sức quan tâm đến kỳ họp sắp tới của HĐGMVN sau những biến cố vừa qua.

Những sự kiện diễn ra với Giáo hội Việt Nam trong nhiệm kỳ vừa qua của HĐGMVN (2007 – 2010) làm quan ngại những người vốn lạc quan, tin tưởng nhất vào hàng Giáo phẩm VN nói chung và các Giám mục có trách nhiệm trong HĐGMVN hiện nay.

Trước một kỳ họp sắp tới với nhiều vấn đề được đặt ra cho HĐGMVN như một thử thách lớn khi uy tín của HĐGMVN bị giảm đến mức không thể thấp hơn trước con mắt giáo dân và những người quan tâm. Nhiều thông tin, nhiều dự đoán đang được giáo dân khắp nơi quan sát và chờ đợi.

Theo những thông tin Nữ Vương Công Lý nhận được cách đây 1 tháng, kế hoạch của “dàn đồng ca áo tím” là cố gắng để Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn tiếp tục thêm một nhiệm kỳ nữa trên vai trò Chủ tịch HĐGMVN nhằm chứng minh uy lực của “dàn đồng ca” vẫn còn mạnh mẽ và đủ khả năng thao túng GHVN. Việc này cũng như động tác đã thể hiện trong Thánh lễ tấn phong GMGP Vinh Phaolo Nguyễn Thái Hợp vào 23/7 mới đây, cả “dàn đồng ca” được huy động tối đa vào các vị trí quan trọng bậc nhất, nổi bật nhất trong lễ tấn phong trước hàng vạn người thuộc GP Vinh.

Nhưng, với nhiều giáo dân, tu sĩ và ngay cả trong hàng Giáo phẩm nhận định: Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn TGM Hà Nội hiện nay chính là chủ tịch HĐGMVN khóa 2007-2010 vừa qua đã không hoàn thành nhiệm vụ của người đứng đầu HĐGMVN. Điều dễ thấy nhất là thảm trạng của GHCGVN ngày hôm nay chia bè phân cánh nặng nề, hàng ngũ GM có nhiều vị đã thể hiện “thói đời” nhu nhược, hèn đớn và bỏ qua sứ mệnh của “mục tử” của Chúa là chăn dắt, bảo vệ đoàn chiên được giao phó. Một số vị đang đi theo đường lối của cộng sản vô thần “hèn với giặc, hung hãn với dân”.

Ngay cả khi Thánh Giá, biểu tượng thánh thiêng nhất của người Kito hữu bị nhục mạ, phạm Thánh nhưng cả HĐGMVN vẫn câm nín trước bạo quyền. Mặt khác đã tỏ ra sự thỏa hiệp với sự ác, cái xấu… và đi ngược lại đường hướng của Hội Thánh Công giáo: Tông truyền, Thánh Thiện, Hiệp nhất trên nền tảng Công lý, sự thật vì lợi ích của muôn dân.

Để giáo hội Việt Nam đến tình trạng này, có nhiều nguyên nhân. Nhưng không thể không nói đến vai trò của người đứng đầu Giáo hội đã đưa con thuyền GHVN đi vào một tình thế đầy cam go, bất ổn và tệ hại như hiện tại. Là người đứng đầu GHCGVN có sứ mệnh bênh vực đàn chiên Chúa, bảo vệ những thành quả, tài sản của GHCGVN đã được xây đắp nên bằng bao máu xương của các vị tiền nhân tử đạo và mồ hôi công sức của cộng đồng dân Chúa Việt Nam. Nhưng HĐGMVN mà cụ thể là Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn với vai trò Chủ tịch chưa bao giờ lên tiếng hoặc có hành động thể hiện tinh thần hiệp nhất, yêu thương theo đúng tinh thần cần phải có.

Việc Đức cha Phê rô Nguyễn Văn Nhơn bước chân vào vị trí TGMHN dù với bất cứ lý do nào được đưa ra, cũng không thể che lấp được sự thật rằng việc này nhằm thực hiện ý đồ của nhà cầm quyền Hà Nội muốn “quản lý” Giáo hội Công giáo Việt Nam theo cách và quỹ đạo của họ.

Chính việc này đã đưa uy tín của Đức cha Nguyễn Văn Nhơn xuống thấp nhất, có thể nói là chưa từng có đối với một Tổng Giám mục tại Việt Nam trong lịch sử gần 500 năm hình thành và phát triển. Những thái độ cụ thể đối với TGM Phê rô Nguyễn Văn Nhơn tại TGP Hà Nội vừa qua, chỉ là bước khởi đầu cho những phản ứng không thể nào khác của giáo dân Miền Bắc – Hiện tượng chưa từng có từ khi Tin Mừng được rao giảng tại nơi đây đến hôm nay.

Tuy nhiên, bỏ ngoài tai những lời từ đáy lòng, bằng lương tâm nhiệt thành đau đớn nhất với vận mệnh GH là kêu gọi Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn từ chức, ngài vẫn tiếp tục cố giữ chiếc ghế này một thời gian nữa theo đúng kế hoạch để đề cử một “đàn em” thay thế.

Với GHVN thể hiện rõ nét nhất là hiện nay, HĐGMVN đã có rất nhiều Ủy ban khác nhau, trong đó có những ủy ban “có cũng như không” như Ủy Ban Kinh Thánh… Nhưng một bộ phận hết sức quan trọng và cấp thiết là Ủy ban Công Lý – Hòa Bình thì đến nay vẫn không hề được thành lập.

Ngược lại, một Ủy ban rõ ràng là của nhà nước Cộng sản là “Ủy ban Đoàn kết Công giáo”, được thành lập nhằm lũng đoạn Giáo hội Việt Nam với ý đồ rất rõ ràng là tiến tới một Giáo hội ly khai, đi theo đường lối quốc doanh của cộng sản. Nhưng nó lại được một số Giám mục, kể cả Hồng y Phạm Minh Mẫn o bế, công nhận và đang biến hóa dần dần lũng đoạn GHCGVN qua nhân sự và những tổ chức như “Câu lạc bộ Nguyễn Văn Bình”…

Tóm lại, nhiệm kỳ vừa qua của HĐGMVN là một nhiệm kỳ đầy rẫy những sự thất bại nặng nề và đau đớn.

Trước tình trạng thê thảm đó của GHVN, nếu HĐGMVN tiếp tục để Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn thêm một nhiệm kỳ mới trong vai trò Chủ tịch HĐGM, thì chắc chắn rằng đó là động tác thách thức công khai mọi giáo dân và là động tác đổ thêm thùng dầu vào ngọn lửa âm ỉ trong lòng tín hữu Việt Nam đã chịu đựng quá lâu sẽ có cơ hội bùng lên dữ dội.

Những phản ứng của cộng đồng dân Chúa khi hay tin về kế hoạch này đã thể hiện điều gì, hẳn HĐGMVN không thể bỏ qua.

Theo thông tin chúng tôi mới nhận được, hiện nay Đức Hồng y Phạm Minh Mẫn đang tích cực vận động để Đức Giám mục Phụ tá của ngài là Phê rô Nguyễn Văn Khảm – người hiện cầm đầu nhóm nhân sự của “Công giáo và Dân tộc” điều khiển website Hội Đồng Giám mục Việt Nam WHĐ – lên chức vụ Chủ tịch Hội Đồng GMVN. Đức Cha Giuse Võ Đức Minh – “ca trưởng” của “Dàn đồng ca” với vai trò “kẻ giấu mặt” – vẫn thể hiện uy quyền của mình qua vị trí Phó Chủ tịch. Khi đó bộ máy này kết hợp Đức GM Nguyễn Thái Hợp trong vai trò Tổng thư ký hẳn sẽ hứa hẹn nhiều bước đi mới: “mạnh mẽ vững chắc tiến thẳng lên Chủ nghĩa xã hội”.


Cũng có thông tin rằng: Nếu cộng đồng dân Chúa phản ứng quá mạnh mẽ, thì sẽ giới thiệu và bầu một vị chủ tịch HĐGM trung dung, ít tiếng tăm nhằm “rút củi đáy nồi” và “dàn đồng ca” sẽ thực hiện đường lối của mình bằng những vị trí cốt yếu khác xung quanh.

Trước kỳ hội nghị này của HĐGMVN, nhiều tiếng nói chân thành với lòng yêu mến GHVN đã cất lên, những tiếng nói đó có tác dụng hay không, ơn Chúa Thánh Thần có đổ xuống trên GHVN hay không, vẫn đang là một ẩn số. Chúng ta chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra qua kỳ hội nghị này.

Cũng như những thông tin Nữ Vương Công Lý đã đưa, việc cơ cấu bố trí Đức GM Bùi Văn Đọc – GM “còn quá trẻ, không biết ăn nói”, lời Đức GM Bùi Văn Đọc – lên làm TGM TGP Sài Gòn là điều đang được xúc tiến. Nếu có những khó khăn, “thủ lĩnh giấu mặt” là Đức GM Võ Đức Minh sẽ bước lên lễ đài trong màn kịch này. Theo những người thạo tin thì thà rằng để Đức GM “không biết ăn nói” lên vẫn còn đỡ nguy hại cho GH hơn là Đức cha Võ Đức Minh.

Liên quan đến những mối quan hệ với Tòa Thánh Vatican của “dàn đồng ca”, Đức ông Cao Minh Dung hiện vẫn đang phụ trách Á Châu sự vụ thuộc Bộ Ngoại giao Tòa Thánh. Tuy nhiên gần đây đã có lời đề nghị Đức ông Cao Minh Dung không được phụ trách các vấn đề liên quan đến Việt Nam và tìm một người khác thay thế.

Như vậy kế hoạch đưa “Khúc ruột ngàn dặm của Đảng” trở về quê hương làm Trưởng Đại diện Tòa Thánh cho Việt Nam của Đức ông Cao Minh Dung đã bước đầu phá sản.

Cho đến nay, Tòa Thánh chưa có bất cứ sự bổ nhiệm nào về một vị Đại diện của Tòa Thánh cho Việt Nam như đã thông báo trong vòng đàm phán với phái đoàn Việt Nam tại Vatican. Việc có thông tin Cha J.B Etcharen, nguyên bề trên của MEP, một người am hiểu tình hình Giáo hội Việt Nam sẽ làm đại diện Vatican cho Việt Nam vừa qua như một “viên đá dò đường”.

Trước thông tin đó, phía Việt Nam đã thể hiện ngay miếng võ “cùn có hạng” và giở bài gây khó dễ. Trong những lần trước vào Việt Nam, chưa bao giờ cha Etcharen bị gây áp lực và khó khăn như gần đây bởi chính quyền và công an sau khi có thông tin ngài sẽ được bổ nhiệm vào vị trí Trưởng Đại diện. Chính quyền CSVN dù đã thỏa thuận với Vatican, song họ vẫn tìm mọi cách để có được một nhân vật họ có thể điều khiển. Nếu Đức ông Cao Minh Dung được bổ nhiệm vào vị trí đó, sẽ là món quà tốt nhất mà nhà cầm quyền CSVN vui lòng đón nhận.

Những ngày này, giáo dân Việt Nam đang đứng trước những suy đoán, những lời đồn và nhiều nghi ngại. Tuy nhiên, chưa biết những gì sẽ xảy ra, các Giám mục thánh thiện, đạo đức và trung thành với giáo hội liệu có đủ “ơn Mạnh bạo và ơn đạo đức” để lên tiếng trong dịp này hay không? Chúng ta cùng chờ xem.

Trước hết xin để những ai đã lãnh nhận trọng trách trước Thiên Chúa nhận được mầu nhiệm của ơn Sám hối và hoán cải theo đúng đường lối của Thầy Chí Thánh.

Chúng ta hãy cầu xin Thiên Chúa ghé mắt đến GHVN bé nhỏ, kiên cường anh dũng đang đứng trước một bước ngoặt đầy khó khăn và nhiều bất ổn. Xin Ngài đưa GHVN vững bước tiến trên con đường Công Lý  – Sự thật, đi đến sự giải thoát cho GHVN ra khỏi đại nạn vô thần đang có nguy cơ lũng đoạn Giáo hội của Ngài.

29/9/2010

Nữ Vương Công Lý


Thư ngỏ gửi tới toàn thể thành viên nhóm Hai Mươi

Tháng Chín 23, 2010

Vì thời gian trôi nhanh, vì tuổi tác mỏi mòn, tôi cũng không nhớ cơ duyên nào may mắn được có tên trong Nhóm để được chia sẻ những ưu tư, những hy vọng và thao thức theo nhịp chuyển động của Giáo Hội và Quê Hương trong thập niên gần đây. Dù sao đấy cũng là một Hồng Ân lớn, mà qua anh em, Thiên Chúa đã ban tặng cho cá nhân tôi.

Cảm đội ơn Chúa và cám ơn anh em.

Trong con số 20, tôi cũng chỉ được hân hạnh quen thân khoảng mươi người như các anh Đỗ Mạnh Tri (Pháp), Trần Ngọc Báu (Thụy Sĩ), Bửu Sao (ở Mỹ nhưng hiện chọn đời sống tu trì ở Pháp), Trần Duy Nhiên (đã được Chúa gọi về ở VN), Nguyễn Chính Kết, Đỗ Hữu Nghiêm, Nguyễn Đức Tuyên, Nguyễn Tiến Cảnh (HK), cô chú Nguyễn Trường Khoan & Loan, và linh mục “bần đạo” Phaolô Nguyễn Thái Hợp (xin lỗi Đức Cha Hợp, vì những hình ảnh thật đẹp về cha thời gian đầu được gặp gỡ, trao đổi, tâm tình trong những dịp cha đến với anh em trong Nhóm Gioan Tiền Hô ở Mỹ còn khắc họa quá sâu trong tâm tình, ký ức tôi, nên tôi vẫn muốn dùng lại danh xưng người mục tử luôn khiêm tốn nhận mình là “người hành đạo thanh bần, ngheo khó” kiểu như các linh mục Dòng Thánh Phanxicô nhận mình là “Dòng anh em hèn mọn” Đức Giáo Hoàng coi ngài là “đầy tớ của những đầy tớ”, và bên ngoài Giáo Hội Công Giáo chúng ta, các chức sắc Phật Giáo thường gọi mình là “khất sĩ, tì kheo”).

Lý do chính và cũng rất thời sự thúc đẩy tôi viết lá thư ngỏ này để gửi tới anh em trong nhóm không gì khác hơn là những gì đã bộc lộ chung quanh buổi sinh hoạt có tên là “Tọa Đàm nhân kỷ niệm sinh nhật thứ 100 của cố TGM Nguyễn Văn Bình” trong hai hôm 27 và 28-8-2010, nhằm vẽ lại “Chân Dung của một Mục Tử” không ngoài mục tiêu tạo mẫu cho những ứng dụng hôm nay và mai sau của các Đấng Bậc Làm Thày trong Hội Thánh VN. Nếu buổi Tọa đàm không do CLB/NVB tổ chức, mà CLB/NVB không phải do linh mục “bần đạo” đương kim Giám Mục Vinh Phaolô Nguyễn làm Chủ Nhiệm, thêm một thành viên trong Nhóm 20 là anh Vương Đình Chữ sắm vai người góp Tham Luận, thì lý do chắc cũng chưa đủ mạnh thúc đẩy tôi viết thư này.

“Chân Dung” ấy –hay “Diện Mạo Thật” ấy-, dù mới chỉ được đọc một phần khoảng 7, 8 bài tham luận chính thức tôi đã thấy nó “thật” như thế nào rồi. Xin nói ngay để tránh ngộ nhận: không cần cầu viện tới nội dung bài Tham Luận của cha Chân Tín, người được mời viết nhưng lại bị BTC Tọa Đàm từ chối không cho phép đọc (nghe đâu bài viết cũng không có cơ may xuất hiện bên cạnh toàn bộ các bài tham luận sẽ ấn hành trong một Kỷ Yếu nay mai!?) mới giúp tôi thấy được như vậy đâu. Nếu anh em nào hoài nghi xin tìm đọc những gì tôi đã sưu tập trong nhiều năm trời bằng giấy trắng mực đen trong phần thứ hai cuốn biên khảo “Một Thoáng Nhìn Về GHVN Qua Biểu Tượng Đức Gioan Phaolô II” ấn hành ở nam CA, Hoa Kỳ cách đây 13 năm mà một số anh em ở Mỹ, ở Âu Châu, Úc Châu kể cả cha Hợp đã có. Cha Chân Tín và thuở sinh thời anh Nguyễn Ngọc Lan cũng được tôi nhờ người thân lén chuyển về gửi tặng. Sau đó đã được chính anh Lan xác nhận và ghi lại trong đoạn hội ký anh chuyển ra ngoài này.

Trong hơn nửa cuốn sách dày 550 trang vừa nói, tôi đã ghi chép lại nhiều dữ kiện liên hệ tới cố TGM Phaolô Nguyễn Văn Bình qua những ghi nhận hàng tuần của cha Chân Tín, một trong những nhân vật thân cận trong ban cố vấn của Đức Tổng Bình khi ấy mà trong bài Tham Luận cha đã liệt kê đầy đủ. Cũng trong cuốn sách tôi đã đưa vào phần phụ lục ba bài giảng về Sám Hối của người mục tử già Dòng Chúa Cứu Thế này và 40 trang hai bài đọc (lần 1 và lần 2) ba tập Hồi Ký của tác giả cựu linh mục Nguyễn Ngọc Lan do cơ sở xuất bàn TIN Paris trong Bản Tin TIN NHÀ do các anh Nguyễn Hữu Tấn Đức, Đỗ Mạnh Tri ở Pháp chủ trương với sự tiếp tay phát tán ở quốc nội của một số giáo sĩ. Tất cả giúp tôi không phải bây giờ, mà từ ngót hai thập niên qua, đã có cơ may thấy được một thứ não trạng mà tôi mạo muội gọi là “bệnh hoạn” bị điều kiện hóa trong cách suy nghĩ và hành xử “hồn nhiên, ngây thơ” của người cầm đầu Tổng Giáo Phận Sàigòn -trong lúc Giáo Hội bị cuốn vào cơn biến động kinh hoàng của đất nước-, do sự nhào nặn, đạo diễn của những LMQD xoay quanh cái gọi là UBĐKCGVN, với những tên tuổi quen thuộc mệnh danh là “Tứ Nhân Bang”, là “Linh Mục Cán Bộ”. Liệu có cần nói thêm rằng nhóm LM phản đạo, phản quốc này từng bị cố Giám Mục Hà Nội Phaolô Lê Đắc Trọng công khai lên tiếng đòi dẹp bỏ trong bộ Hồi Ký của ngài từng được nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân ấn hành cuối năm ngoái dưới tiêu đề chung “Chứng Từ Của Một Giám Mục”?

Bây giờ biết nói gì đây (?) khi mà những ngày tháng cuối cùng của thập niên đầu ngàn năm thứ ba, qua cái gọi là Tọa Đàm do CLB/NVB tổ chức, tuồng như “NÓ” vẫn còn là một hữu thể công khai, được GHCGVN (hay chính danh là một số những vị có chức có quyền trong cái HĐ hữu danh vô thực ấy) coi như một chi thể!!!

Tôi sẽ không làm mất thì giờ của nhóm để nêu lên những nhận định riêng khi đọc những văn kiện liên quan tới hai buổi Tọa Đàm trong Bản Tin TH của Nguyễn Quốc Thái do anh Vương Đình Chữ chuyển ra. Vì nếu đủ trung thực với chính mình –nhất là khi nó được gạn lọc bởi lương tâm ngay chính, trong suốt của Con Cái Chúa-, tất cả mọi người đều đã nhận ra. Trong vài trang thư ngỏ ngắn ngủi này tôi chỉ xin nêu lên một vài suy nghĩ chợt đến, thật nhanh và thật gọn, nhưng tôi tin đấy là những suy nghĩ chân thật và thành khẩn của tôi.

Ngoài ra là vài gợi nhắc về nội dung những sự thật rất “thật” trong những văn kiện đã được phổ biến công khai trên các mạng Nữ Vương Công Lý hoặc trên những tờ báo điện tử khác cùng vài văn kiện có thể anh em chưa được đọc mà tôi nhận được đó đây nói lên khuôn mặt méo mó cũng rất “thật” phản Tin Mừng của Xã Hội Việt Nam thời cộng sản, cái thời cố Giám Mục Bắc Ninh Nguyễn Quang Tuyến đau đớn tiết lộ là không ít các Đấng Bậc Làm Thày Giảng Dạy Chân Lý đã bị chế độ “thuần hóa”!!! “Thuần hóa” nhuần nhuyễn đến nối nói như Đức HY Trần Nhật Quân trong một bài viết mà tôi có cơ hội nhận định và chuyển ra để chia sẻ với Nhóm gần đây là miệng “những Con Chó Nhà Đức Chúa Trời” khi cần sủa cũng không mở ra để sủa được!

Tôi cũng sẽ không cầu viện tới hình ảnh khuôn mẫu của Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt nguyên TGM Hà Nội và toàn thể các cha DCCT trong những biến cố Tòa KS, Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm, kể cả cảnh giáo dân Cồn Dầu, kẻ bị giết, kẻ bị bắt bớ, bị săn đuổi phải bỏ đất nước, cha mẹ, vợ con chạy qua tị nạn ở Thái cũng như những tiếng nói không khoan nhượng mang tính Ngôn Sứ của các linh mục Nguyễn Ngọc Tỉnh, Đỗ Xuân Quế, hai mục tử già Dòng Anh Em Hèn Mọn và Dòng Đa Minh. Nội dung thư này tôi xin giới hạn chỉ nói tới những gi liên quan tới anh chị em trong Nhóm mà thôi.

Bỗng dưng tôi không khỏi tiếc nuối khi nhớ tới một người anh em đã khuất: anh Phanxicô Xaviê Trần Duy Nhiên. Anh là một trong những anh em trong nhóm ở quốc nội, nhưng cơ duyên đã cho tôi cái may được gặp gỡ, thân cận trao đổi trực tiếp với anh vài lần, đặc biệt trong một ngày sống gần gũi bên anh, chưa kể những trao đổi thường xuyên qua mail hoặc qua điện thoại. Tôi kính trọng anh về tài năng và cũng quý mến anh về thái độ nhiệt thành và lòng đạo đức, dĩ nhiên theo cách thế của anh. Tôi biết ít nhất hai lần anh nhận ra thái độ bất bình của tôi đối với anh: Lần thứ nhất trong một thư chuyển cho anh em trong Email, anh đã dùng những ngôn từ mà tôi cho rằng anh đã xúc phạm tới Màu Nhiệm Thánh Thể. Lần thứ 2 anh viết liên tiếp mấy bài mà bài chót suy diễn về Kinh Hòa Bình do tập thể giáo dân Hà Nội hát trong những đợt tập trung cầu nguyện ở Tòa KS cũ, ở Thái Hà mà tôi không ngần gại chỉ ra là người viết có hậu ý không ngay chính. Anh Nhiên thật nhậy bén. Trong cả hai lần anh đều có những đáp trả vừa khiêm nhường và cũng không thiếu khôn ngoan, thành thật. Dĩ nhiên vẫn theo cách của anh.

Sau những gì diễn ra ở Sàigon cuối tháng 8-2010, tôi cảm thấy tiếc: nếu anh Nhiên chưa ra đi thì hai buổi Tọa Đàm do CLB/NVB tổ chức, với tư cách TTK của anh, tôi nghĩ rằng có thể nó sẽ khác.  Khác như thế nào tôi không hình dung được. Nhưng với sự thông minh, bén nhạy của một người như anh Nhiên, tôi tin chắc anh sẽ có đủ khả năng, sự tỉnh táo để xoay chuyển cho nội dung buổi sinh hoạt quan trọng này, nếu không mang được ý nghĩa tích cực, hữu ích hơn thì cũng không quá nát như lúc này. Thật đáng tiếc!

Người thứ hai cũng là người tôi kinh mến vì tài năng và lòng nhiệt thành với bạn bè, với Quê Hương, Đất Nước và với Giáo Hội. Tôi muốn nói tới người anh em cùng lứa tuổi với tôi nhưng lại là người có một trình độ kiến thức vượt trội hơn tôi nhiều cái đầu. Đó là anh Trần Ngọc Báu, người cùng mang tên họ, tên đệm với tôi khiến nhiều người chưa đủ thân ngộ nhận chúng tôi là hai anh em, nếu không cùng cha mẹ thì cũng là anh em thúc bá. Tôi kính trọng anh về tài năng và kiến thức, kinh nghiệm Đạo, Đời. Tôi yêu mến anh vì sự thẳng thắn và cương trực. Qua những trao đổi quả thật anh Báu đã dạy tôi thật nhiều điều bổ ích. Nhờ thẳng thắn, cương trực – thẳng thắn, cương trực để có thể “mắng mỏ” tôi, đòi “giết” tôi như trong một mail gửi cho hầu hết anh em, anh đã phẫn nộ viết thẳng như thế. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn yêu anh, thương anh và kính trọng anh. (Xin mở ngoặc đễ nói riêng với anh Báu: trước lương tâm một người bạn đồng đạo, tôi nói sự thật chứ không môi mép đâu anh Báu. Tôi nhớ đã có lần tôi nói ra tâm tình này với một vài anh em trong nhóm 20.)

Chính vì thế tôi vẫn nuôi hy vọng. Với sự hiểu biết hơn người, với bề dày về kiến thức thần học và lòng đạo đức, thành tâm yêu mến Giáo Hội và Quê Hương nơi anh và nhất là tình tình bộc trực, thẳng thắn, không môi mép như anh, tôi luôn lạc quan suy nghĩ và tin rằng sẽ có lúc anh cất tiếng, một tiếng nói đủ trọng lượng để góp phần trong muôn một vào việc vực dậy tình trạng trì trệ, bế tắc, nặng nề, ngột ngạt hiện nay trong Giáo Hội Việt Nam chúng ta. Tôi chờ đợi và đặt niềm tin nơi anh.

Đã nói thì xin phép được nói một lần cho hết, cho nhẹ phần nào những gì đang đè nặng lương tâm mình. Bên cạnh niềm hối tiếc về sự ra đi đột ngột của anh Phanxicô Xaviê và niềm kỳ vọng nơi anh Trần Ngọc Báu, tôi cũng không thể không nói tới sự trông đợi hơi nhiều của tôi đặt nơi một người anh em trong đức tin của tôi là linh mục “bần đạo” Phao lô Nguyễn Thái Hợp sau khi cha được chọn vào cương vị một Giám Mục trong Hội Thánh VN. Dù lúc này có chút lý do để tiếc chung quanh những gì để lại nhân buổi Tọa Đàm, nhưng không phải vì thế mà tôi nguôi niềm hy vọng.

Mặc dầu sau ngày “bần đạo” Phaolô lãnh mũ gậy Giám Mục tôi chưa có cơ hội viết nhiều, ngoài lời chúc mừng ngắn ngủi như một vài anh em khác, nhưng tự thâm tâm tôi không thể không đặt để hy vọng nhiều nơi một người mục tử mà tôi hằng kính trọng và quý mến, khi nhớ lại những lần được gặp gỡ, trao đổi với cha ở nam California, HK, được thấy lập trường và quan điểm ngay lành của ngài lấp lánh trong những lời chia sẻ thân tình, qua những tác phẩm, những bài viết kể lại những kinh nghiệm cũng như cảm nghiệm về đời sống Giáo Hội ở Nam Mỹ. Khi biên khảo cuốn “Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, Vĩ Nhân Thời Đại” (do tủ sách Tiếng Quê Hương ở Mỹ ấn hành năm 2005, tái bản năm 2006)) tôi hoàn toàn chia sẻ quan điểm không chấp nhận cái gọi là Phong Trào Thần Học Giải Phóng của Giáo Hội qua phát biểu của vị Giáo Hoàng quá cố vì nó nhuốm màu Mác-Xít, ca ngợi và cổ xúy việc dùng bạo lực. Nhưng ở một góc cạnh nào đó, tôi trộm nghĩ: não trạng và quan điểm phò nguy, cứu khổ, không chấp nhận cảnh người bóc lột, đàn áp, giết chóc người của “bần đạo” Phaolô hẳn sẽ giúp cha thấy được những nét tương đồng, chị em song sanh giữa xã hội tư bản, phong kiến Nam Mỹ mà cha hết lới phê phán với những gì đã và đang diễn ra từng ngày, từng giờ, từng phút giây trên quê hương Việt Nam khốn khó, bất hạnh của chúng ta hôm nay.

Giữ lời hứa là sẽ không tự mình vẽ lại những nét khốn cùng, mất nhân phẩm của CON NGƯỜI hôm nay trên một quê hương đang bị bán đứng cho ngoại bang –mà có muốn vẽ hẳn cũng bất lực, vì tài hèn, chí nhụt làm cách nào để làm bật nên được những đắng cay khốn khó ngút ngàn mà 90 triệu đồng bào, trong số có 7 triệu đồ đồng đạo đang phải triền miên gánh chịu bên kia bờ đại dương.

Trước khi post vài bài viết ngắn, tiêu biểu mà tôi đọc được để chia sẻ cùng anh em trong Nhóm 20, tôi muốn nêu lên vài câu hỏi:

Là người Việt Nam, lại mang ấn tích Con Cái Chúa, chúng ta nghĩ gì khi đọc:

* Bài tham luận có tựa đề “Chỉ có sự thật mới giải phóng Con Người, giải phóng Văn Học và Đất Nước”. Âm hưởng tiêu đề bài viết này gợi nhớ tới Lời Chúa Giêsu: “Chỉ có Sự Thật Mởi Giải Thoát Các Con”.

Riêng những người có trách nhiệm tổ chức, điều hành hai ngày Tọa Đàm, cụ thể là GM Chủ Nhiệm CLB/NVB và anh Vương Đình Chữ, chúng ta nghĩ gì về nội dung bài:

* Tham luận của cha Chân Tín, người đã được BTC long trọng mời viết rồi cũng quý vị lại “bịt miệng” cha, một hành vi còn quá mới, quá thời sự để người ta nhớ một bài viết khác cũng của nhà văn Trần Mạnh Hảo có tựa đề “Good Bye Đại Hội Bịt Mồm”, giản dị vì chính anh cũng bị phân biệt đối xử tương tự, chỉ vì con người thời nay yêu thích và tôn thờ sự dối trá. Tôi không cầm được lòng nghĩ tới bài viết mang tên một câu hỏi nhức nhối: “Đạo Để Làm Gỉ?” của cha Nguyễn Ngọc Tỉnh thuộc Dòng Anh Em Hèn Mọn được phổ biến rộng rãi trên NET và gần đây đã được các thân hữu nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân ở Úc Châu và Hoa Kỳ đưa vào cuốn “Thắp Một Ngọn Nến Cho Thái Hà”. Ngoài đời, cách riêng trong các xã hội CS, người ta coi dối trá, che đậy sự thật là một lối sống, một phương tiện kiếm ăn, bất cố liêm lỉ. Không lẽ Đạo, người có Đạo, nhất là những người cầm trong tay Mối Đạo, Chân Lý của Đạo cũng hành sử như thế sao?

* Bài “Sân Khấu Về Khuya” của chị Phạm Minh Tâm, một tín hữu nhiệt thành, năng nổ ngày từ những ngày còn sống trên quê hương trước và sau 75 cho đến khi qua định cư tại Úc Châu (đã được anh em đưa lên NET). Tôi trộm nghĩ nếu BTC buổi Tọa Đàm còn chút tự trọng thì ít nữa nên đăng bài Tham Luận của cha Chân Tín trong Kỷ Yếu với vài lời ghi chú. Nếu không đủ dũng lược để làm như vậy thì cũng nên loại bỏ tên cha , kể cả tên cha Vũ Khởi Phụng, người mà ai cũng biết là đang có mặt tại Mỹ để cắt một khối u trong nội tạng đúng thời gian Tọa Đàm, ra khỏi danh sách những nhân vật được mời viết Tham Luận. Người đời sau có quyền không bị lừa vì chuyện: “treo đầu dê bán thịt chó” được.

Tôi sẽ không nói tới những tác phẩm lớn trước đây như “Kẻ Bị Mất Phép Thông Công – nguyên tác: Un Excommunié” của cố LS Nguyễn Mạnh Tường, “Nói với Quốc Hội” của Nguyễn Văn Trấn, “Thiên Đường Mù” của Dương Thu Hương, “Chuyện Kể Năm 2000”, Viết Về Bè Bạn”, “Vũ Trụ Không Cùng” của Bùi Ngọc Tấn, “Đêm Giữa Ban Ngày” của Vũ Thư Hiên, “Mặt Thật”, “Hoa Xuyên Tuyết” của Bùi Tín, “Nhân Quyền và Dân Chủ tại Việt Nam” của Nguyễn Thanh Giang, “Gửi Lại Trước Khi Về Cõi” của Vũ Cao Quận, “Đi Tìm Nhân Vật”, “Sinh Ra Để Chết” của Tạ Duy Anh, những trang Hồi Ký “Rồng Rắn” của tướng Trần Độ, “Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất” của nhà văn Nguyễn Khải, Hồi Ký của Nguyễn Đăng Mạnh. Những bài thơ xám hối trước khi giã từ đời sống của Chế Lan Viên, “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn” của nhạc sĩ Tô Hải và gần đây nhất “Ngày Long Trời Đêm Lở Đất” của Trần Thế Nhân nói về những chuyện kinh hoàng trong Cải Cách Ruộng Đất mà một phần liên hệ tới GHCG đã được cố GM Lê Đắc Trọng phát hiện trong hồi ký của ngài. Ngoài tác phẩm của Trần Thế Nhân vừa được Cành Nam thuộc Tổ Hợp xuất bản miền Đông Hoa Kỳ ấn hành, một số lớn những tác phẩm trước đều do tủ sách Tiếng Quê Hương mà tôi có dự phần đã xuất bản sau khi chúng bị bọn khủng bố văn hóa của chế độ tịch thu ngăn cấm phổ biến ở trong nước.

Tôi cũng chẳng cần nhắc tới nội dung những bài viết trên các tờ báo điện tử hoặc báo viết được phổ biến lén lút trong nước như tờ Tổ Quốc hoặc tờ Tự Do Ngôn Luận do các linh mục Chân Tín, Phan Văn Lợi chủ trương cùng như HộpThư của các Blogers nổi tiếng như Người Buôn Gió, Điếu Cày, Mẹ Nấm v.v…

Sau đây là hai bài viết ngắn trong số hàng ngàn, hàng vạn chứng từ tương tự trên đất nước ta vào thời điểm này:

1/  Bài “Đừng bảo tôi im!” của Joice Anne Nguyễn, cố bé mới 16 tuổi đầu, con gái của nữ đạo diễn Song Chi vùa thoát ra khỏi nước được vài năm nay hiện sống tại Na Uy.

2/ Bài “Cả nước thích đùa” của Lê Thị Thanh Chung với lời cáo lỗi với nhà văn Aziz Nesin vì tội “đạo” tên ông để viết gửi cái gọi là Đại Hội Nhà Văn Việt Nam lần thứ VIII. Không hiểu những người có sáng kiến tổ chức buổi Tọa Đàm ở Sàgòn vừa qua nghĩ sao khi đọc bài viết này, không chỉ với tư cách công dân đời thường như những nhân vật trong Hội Nhà Văn VN, mà ở vị trí của những người luôn nhân danh mọi điều tốt lành nhất, linh thiêng, cao cả nhất cho con người ở bất cứ không gian, thời gian nào?

Thư chẳng hết lời.

Trân trọng kính chào và mong được nhận được hồi âm từ những anh em của tôi.

Nam California, Hoa Kỳ ngày 20-9-2010

Trần Ngọc Vân (bút danh Trần Phong Vũ)

tphongvu@yahoo.com

thachtrungt@yahoo.com


Lời biện hộ cho linh mục Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh và câu “Em ngươi đâu” trong Cựu Ước

Tháng Chín 22, 2010

Chiều qua, chúng tôi tới thăm dì của chúng tôi.

Dì là một nữ tu của một dòng lớn, có mặt rất lâu đời ở Việt Nam.

Dì trên tám mươi tuổi và đang ở trong Ban cố vấn của Tỉnh Dòng. Vì nhiệm vụ, dì thường xử dụng internet.  Khi chúng tôi nói rằng mình vẫn vào trang mạng NVCL thì dì có vẻ không hài lòng. Chúng tôi hỏi dì đã đọc trang này chưa thì dì cho biết là chưa vì dì không biết vượt tường lửa. Chúng tôi nói trong NVCL có một số cha góp ý (lấy các cha làm bình phong cho “tội” của mình, tội đọc NVCL). Dì chúng tôi đã nói: “Nghe nói NVCL có Cha Tỉnh viết dữ quá, cha viết gì mà “Em ngươi đâu”, dữ quá.” Sau đó dì cháu tôi nói sang chuyện khác.

Về nhà, nghĩ lại câu dì nói, tôi cứ thấy lòng có gì không vui.

Tôi hiểu  dì tôi trách cha Tỉnh đã buộc tội các Đức Cha nặng quá. Với tấm lòng hiền hòa của một nữ tu và lòng kính trọng các đấng bề trên, Dì chúng tôi không thể chấp nhận cách viết của cha Tỉnh.

Nhưng làm thế nào để biện hộ cho cha Tỉnh bây giờ.

Tôi đã đặt mình vào câu chuyện của Cain và Abel  và suy niệm.

Cain giết em thì tội rành rành và Chúa phạt rồi.

Nhưng lý do việc giết người này là gì ?

Cain giết em không phải vì Abel xúc phạm anh, Abel rất hiền lành, không thể xấc xược với anh. Cain và em không có tranh chấp quyền lợi vì hai người không cùng làm một nghề. Hai anh em cũng  không tranh chấp vì dành gia tài, không phải vì  tranh dành người yêu, vậy vì sao ?

Cain  đã ghét em vì em được Chúa thương hơn mình. Cain muốn không nhìn thấy mặt em nữa và thực ra Cain cũng  không hy vọng là Chúa sẽ thương mình sau khi giết em. Rõ ràng, sau khi giết Abel, Cain không chạy lại và nói với Chúa: “Bây giờ chỉ có mình con, em con nó đi đâu rồi đó, con không biết, vậy  Chúa thương con hơn đi”. Trái lại Cain đã trốn ngay sau khi giết em cho đến khi Chúa tìm ông và hỏi: “Em con đâu”

Vậy là động lực giết người của Cain là: “nhìn thấy mà ghét, sao không biến đi cho khuất mắt tao”. Với cách nghĩ  đơn sơ của người thượng cổ, Cain đã giải quyết cách mà ông thấy là nhanh gọn nhất: Giết em.

Tội muốn loại bỏ anh em ngày càng phổ biến. Tuy nhiên để không quá dài dòng, chỉ xin ôn một số chuyện đã xảy ra khi Giáo Hội Công Giáo đã có một chỗ đứng vững chắc ở xã hội Âu Châu. Chúng ta, những môn đệ của thầy Giê su đã làm gì? Từ thế kỷ 16 bắt đầu có Đạo Tin lành ở Âu Châu. Tin Lành và Công Giáo cùng một thầy Giêsu, cùng  Cựu Ước, cùng Tân Ước, nhưng lại không muốn nhìn nhau, đều muốn loại trừ nhau nên đã xảy ra đánh giết lẫn nhau, cả hai phía đều nhân danh Giê su mà thiêu sống, mà hành hình anh em. Bên Bắc Ái Nhĩ Lan  cũng vậy và cuộc loại trừ nhau ở xứ này đến nay vẫn chưa hết hẵn. Công Giáo,và Tin Lành Bắc Ái Nhĩ Lan vẫn vì Chúa mà đặt bom giết nhau , tuy nay đã giảm bớt. Tại Tây Ban Nha, tòa án dị giáo do các tu sĩ dòng Đa Minh  cũng đã gây nên nhiều oan nghiệt cũng vì các vị quá hăng say với đạo Chúa và loại bỏ không thương tiếc những gì mà các vị tin là trái Đạo Chúa.

Đối với những người cùng đạo, người CG đã quyết liệt như vậy. Còn đối với người theo đạo khác thì sao. Cuộc Thánh chiến của Thập Tự Quân nhằm loại anh em Hồi Giáo ra khỏi Giêrusalem (gọi là để giải phóng đất thánh) đã khiến biết bao người vô tội phải chết. Cho đến nay, thế giới chịu nạn khủng bố Hồi giáo một phần cũng vì những người CG đã muốn loại trừ người Hồi Giáo lúc đó (chỉ một phần thôi, vì công bằng mà nói cũng vì những lý do khác).

Chuyện lịch sử thì như vậy, còn chuyện hiện tại thì sao. Loài người ngày càng khôn hơn, tinh tế hơn thời trước.Nên đứng trước những xích mích của với anh em, loài người  có nhiều cách giải quyết hơn, không cứ phải giết nhau.

Cuộc sống càng phức tạp, thì loài người  lại càng có nhiều nguyên nhân để không ưa nhau, ghét bỏ nhau, và loài người cũng có nhiều cách biện hộ bóng bẩy về việc  họ loại trừ anh em. Chúa thì không xuất hiện thường xuyên sau tội nguyên tổ và loài người thì an tâm sau khi tự biện hộ cho mình, nên loài người ngủ ngon và không phải đào hầm để tránh con mắt của Chúa.

Sau khi đã suy nghĩ  về  câu chuyện bi thảm giữa “hai anh em nhà kia”  và những việc tiếp theo loài người và nhất là người CG chúng ta đã làm để loại anh em.

Chúng tôi nghiệm ra là tội trọng thứ hai đã xảy ra sau tội ăn trái cấm của loài người chính là “tội không nhận anh em, muốn loại bỏ anh em , tội này rõ ràng là có trước tội giết người.”.

Hiện nay khuynh hướng loại trừ anh em (không phải là giết anh em) đang  có vẻ phổ biến trong GHCGVN chúng ta.

Vì quan niệm cần hoà hoãn và cần thúc đẩy bang giao giữa Tòa Thánh và chính quyền (cũng là ý ngay lành thôi), chúng ta đã loại (hay ít nhất là đồng ý  loại)  Đức Gám Mục Ngô Quang Kiệt . Chuyện đã xảy ra thế nào thì tất cả chúng ta cũng biết một phần. Dĩ nhiên còn những chuyện bí ẩn khác. Nhưng dù sao thì chúng ta đã rất nhanh chóng giúp cho việc hoán chuyển xảy ra càng mau càng tốt. Không để cho ĐGM  Kiệt một cơ hội nào gặp gỡ và trình bày quan điểm với các anh em. Cứ như là bất hòa của ĐGM với Chính Quyền HN là chuyện ĐGM  phạm sự thánh công khai cần phải thi hành kỷ luật ngay.

Một sáng sớm khi nhận  thấy Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt không có ở Hà Nội và cũng không có ở Đan Viện Xi Tô Châu Sơn. Có thể Chúa Giê su đã thảng thốt và hỏi HĐGMVN là:  “Này các anh em, thế anh  Kiệt đâu rồi?”

Vì muốn chân dung một mục tử được vẽ theo ý mình. Các vị tổ chức chức buổi hội thảo về Đức Cố Tổng Giám Mục Bình cũng đã loại bài phát biểu của cha Chân Tín. Thử nghĩ, nếu hôm đó chính Thầy Giê su cũng có mặt. Chắc Chúa cũng sẽ hỏi: “Anh Hợp này, thế anh Tín không đến à. Anh Tín cũng biết rõ về anh Bình đấy. Lạ thật, anh Tín cũng có tên trong danh sách những người phát biểu mà”. Không rõ nếu chuyện xảy ra thật thì “anh Hợp” sẽ ăn nói ra sao với Chúa.

Còn về Đại Hội Dân Chúa. Chúa Ki tô cũng đến dự vì Ngài là Đấng Sáng Lập Dân Chúa mà. Dĩ nhiên Ngài chỉ là chủ tich danh dự của chủ tọa đoàn mà thôi. Mọi việc đã có người khác lo.

Không thấy có một số vị mà Chúa cứ tin là sẽ tham dự. Chúa sẽ hỏi thế này (Lạy Chúa xin tha cho con tội phạm thượng vì con gán ghép cho Chúa nhiều lời nói quá):

“Anh Mẫn này,  mấy anh DCCTVN đâu ? Nghe nói mấy anh này quậy dữ lắm hả ? Thầy muốn hỏi mấy anh này vài câu. À có mấy anh CLB Nguyễn văn Bình hả, tốt quá. Còn mấy anh thuộc nhóm L.M. Nguyễn Kim Điền đâu vắng ? Thế anh Lý đâu ? Nói  gì bậy đến nỗi bị người ta bị miệng cho cả thế giới  thấy vậy. Mấy anh này quá lắm rồi. Đại Hội Dân Chúa mà không có mặt. Bộ muốn “trả thẻ” hay sao vậy ?”

Qua những chuyện giả tưởng, nhưng có thể xảy ra thật. Chúng tôi thấy, à mà cháu thấy: Cứ thế này thì ,Chúa còn phải hỏi: “Em ngươi đâu” nhiều lần nữa dì ạ. Dì đừng giận cha Tỉnh và cháu nữa nhé. Giận vì tội viết và đọc NVCL ấy.

Xin phép ban biên tập mang NVCL cho tôi được nói thêm đôi điều:

Đôi dòng tâm sự cùng tất cả quý vị yêu mến NVCL như chính chúng  tôi cũng yêu mến. Sau đây chúng tôi gọi quý vị là “anh chị em NVCL”

Qua câu chuyện trao đổi  giữa một nữ tu lớn tuổi và chúng tôi, chúng tôi chợt thấy rằng: Cuộc đấu tranh đòi Công Lý của chúng ta thật sự cam go. Ngoài việc đấu tranh đòi công lý với người ngoài. Chúng  ta phải đấu tranh nội bộ. Không kể các anh em có ý hướng hoàn toàn trái  ngược với chúng ta và họ rất mạnh vì có thế lực, chúng ta còn gặp phải lực cản của  đại đa số những anh em  thầm lặng. Những người này dù là giáo dân, tu sĩ, linh mục thậm chí  giám mục rất hiền lành, sợ đụng chạm. Trong truyền thống lâu đời “ý Cha  là ý Chúa” anh chị em chúng ta vâng phục tuyệt đối.. Mọi ý nghĩ ra khỏi lề một chút là các anh chị em này rất sợ. Chưa đọc NVCL, nhưng vẫn sợ vì “dữ quá”

Đương nhiên, chúng ta vẫn đi theo đường của chúng ta, nhưng nếu cô đơn quá thì cũng không tốt. Chúng ta có nhiệm vụ nêu cao công lý nhưng cũng phải cho anh chị em biết chúng ta không đáng sợ và chúng ta không phải là bọn nhí nhố, phản loạn, nói bậy, nói bạ đến nỗi làm “hỏng cả việc lớn của GH”.

Nói có sách mách có chứng chúng ta đưa đến cho anh chị em lời của Đức Cố Hồng Y Nguyễn văn Thuận, một thánh nhân của hòa bình và công lý, nói về vai trò của GHCG:

“…..Xin Chúa cho con thành thực với chính mình con, kẻo con sống đạo đức theo lối “đạo đức trá hình” theo “óc bè phái”, xây dựng những “pháo đài”, những “lô cốt” kiên cố chỉ dung nạp những ai là đồ đệ của con, và làm cho bao tâm hồn, bao khả năng trong Hội Thánh phải héo khô, cằn cỗi, nghèo nàn, thất vọng……

….Hội Thánh không phải là ông chủ của Sứ Điệp Chúa Giêsu. Mà chỉ là tôi tớ phục vụ sứ điệp ấy…….

…Ðiều quan trọng không phải là làm cho Hội Thánh vinh quang, làm lợi cho Giáo Dân. Quan trọng là làm cho sức mạnh của Sự Thật Nước Trời được phổ biến đến mọi người…….

….Con phải phục vụ Hội Thánh, làm tôi tớ khiêm tốn và trung thành của Sứ Điệp Chúa Giêsu. Chứ không phải là chủ ông quan liêu….”

Trích bài nói chuyện của Ðức Tgm. PX. NGUYỄN VĂN THUẬN
với Cộng Ðồng người Việt Công Giáo tại Strasbourg

Chỉ có cơ hội thuyết phục anh chị em , nếu chúng ta  không để anh chị em sợ phải dây đến chúng ta mà lánh xa chúng ta. Vậy, chân thành đề nghị anh chị em NVCL vài điều:

1.  Chúng ta giữ lịch sự khi  viết bài và khi nêu ý kiến. Sách Nho của Trung Hoa có câu: “Quân Tử Hòa Nhi Bất Đồng” nghĩa là người quân tử giữ sự hòa nhã dù bất đồng ý kiến với người khác.

2.  Chúng ta giữ lễ độ khi nói với các vị chức sắc trong đạo. Các vị là người được Chúa   chọn để phục vụ Hội Thánh, cùng như Chúa đã ban cha mẹ cho chúng ta. Chúng ta không mắng cha mẹ, dù nhiều khi cha mẹ làm buồn lòng ta.

3.  Chúng ta sẽ nói sự thật, tất cả sự thật và không gì ngoài sự thật vì chỉ có sự thật mới   giải thoát được chúng ta và vì mọi sự thêm thắt là bởi ma quỷ.

4.  Chúng ta không dãn nhãn lên anh em, trừ khi đã thật rõ ràng hoặc chúng ta có đủ cơ sở chứng mình được, chúng ta không đề quyết người này là “người được gài vào” hoặc người kia  “chính là họ”.. Khi đã dán nhãn là hết đối thoại, là loại bỏ nhau  theo thói đời. Chúng ta cũng từng chịu tiếng oan, bị dán nhãn, khi có những lời vô căn cứ nói về chúng ta: NVCL là ma quỷ, NVCL mà không có một chút gì là công lý, Ai đọc NVCL phạm tội trọng v.v…

Chúng ta là con cái Nữ Vương Công Lý. Chúng ta quyết không hành xử bất công với anh em.

  1. 5. Mục đích của chúng ta là: tranh đấu để có một Giáo Hội Công Giáo Đoàn Kết và Trung  Thành với Phúc Âm, vì thế khi thấy anh em (kể cả các vị chức sắc) làm không đúng với quan điểm của chúng ta về Tin Mừng, chúng ta thẳng thắn lên tiếng, đấu lý đến khi nào chân lý, lẽ phải được hiển hiện. Nhưng dù gì thì tất cả chúng ta (những người có các khuynh hướng khác nhau trong  GH) là anh em của nhau vì thế nếu nói nhau nặng lời quá sau này khó mà nhìn mặt nhau. Chúng tôi còn nhớ lời mẹ chúng tôi dạy ngày chúng tôi lập gia đình: Phải lựa lời mà nói khi hai vợ chồng bất hòa vì nếu buộc tội nhau nặng quá, xấu quá, đến khi hết giận  thì “còn mặt mũi nào mà chào nhau nữa”.

Mấy lời chân tình, nếu anh chị em NVCL nào không bằng lòng thì chúng tôi xin lỗi. Xin lỗi thì xin lỗi, nhưng nếu cho nói lại thì  chắc chúng tôi cũng lập lại như vậy thôi.

Xin Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.

Kính chúc bình an.

An Đức