Xin hãy hiểu cho Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt

Tháng Tám 31, 2010

Đã gần một tháng, kể từ ngày Đức Cha Giu-se Ngô Quang Kiệt về Đan viện Châu Sơn. Sự kiện này, như đã thấy, trở nên một dấu chỉ, một sự khích lệ cho dân Chúa, cho những người yêu chuộng công lý và hòa bình. Bởi biểu tượng của công lý – Đức Cha Kiệt – đã trở về Việt Nam.

Như tôi biết, nhiều giáo dân sau khi nghe tin Đức Cha Kiệt trở về đã đi lễ trở lại và giữ đạo hẳn hoi. Nhiều người đã bật khóc khi nghe tin Đức Cha Kiệt trở về… Có thể nhiều vị sẽ cười những giáo dân ấy rằng, họ giữ đạo vì Đức Cha Kiệt, nhưng nếu vì một Mục tử biết nói lên những điều cần thiết cho giáo hội và xã hội hôm nay mà giữ đạo thì âu cũng là điều phải lẽ. Các vị Mục tử phải trở nên dấu chỉ và niềm tin vào Chúa cho giáo dân, đó cũng là điều mà mỗi vị Mục tử phải suy nghĩ, hành động và cố gắng mỗi ngày. Nếu 6 triệu giáo dân Việt Nam, vì những vị Mục tử của mình mà tin kính Chúa, giữ đạo mỗi ngày sốt sáng hơn, biết xả thân vì tha nhân, vì quốc gia, dân tộc hơn… thì đó là cái phúc của Giáo hội Việt Nam. Nhưng nếu như còn nhiều vị Mục tử làm cho giáo dân phải vấp phạm, giảm sút niềm tin hay chẳng còn nhận thấy các vị là những “Đấng thay mặt Chúa” thì các vị Mục tử phải sám hối lại mỗi ngày về tư cách của mình, đặt mình trước mặt Chúa xem liệu mình có còn xứng đáng là Mục tử của giáo dân Việt Nam nữa hay không! Đó là điều cần thiết!

Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt với trẻ em

Trở lại chuyện Đức Cha Kiệt… Có lẽ, nhiều đoàn giáo dân đã rất thất vọng khi đi cả trăm cây số về Đan viện Châu Sơn (Nho Quan – Ninh Bình) mà không được gặp Đức Cha Kiêt. Thậm chí có những đoàn tín hữu đã khóc, gào lên “Cha ơi!” rất tha thiết, nhưng Ngài vẫn bước đi “đầu không ngoảnh lại”! Phải chăng Ngài không còn tha thiết với giáo dân của mình? Phải chăng Ngài đã chẳng còn để ý gì khác? Phải chăng Ngài không còn quan tâm đến những gì đang diễn ra? Xin thưa: với trái tim Mục tử nhân lành, Ngài vẫn là Đức Cha Kiệt như khi còn làm Tổng Giám mục Hà Nội!

Tôi may mắn đã được gặp Ngài lâu giờ vào một buổi chiều êm ả trung tuần tháng 8. Vẫn phong thái bình tĩnh, vẫn giọng điệu ôn tồn, vẫn nhiệt huyết nóng hổi… Ngài vẫn giữ cho mình một phong cách và tinh thần “Ngô Quang Kiệt”! Có lẽ, điều Ngài trăn trở thì vẫn rất nhiều, và mong ước của Ngài cho giáo hội, cho đất nước vẫn luôn canh cánh hàng đêm.

Chúng tôi đã nói chuyện với nhau rất nhiều về giáo hội, về xã hội và cả những ưu tư, trăn trở của hàng triệu giáo dân Công giáo Việt Nam. Thật ra, Ngài vẫn lắng nghe, vẫn dõi theo từng biến chuyển của giáo hội, vẫn ưu tư mỗi khi có những tiếng nói quan tâm đến Ngài, quan tâm đến hiện tình giáo hội. Tôi thấy nơi Ngài sự lạc quan, niềm tin tưởng vào Thiên Chúa quan phòng… Chỉ một vị Mục tử với đời sống nội tâm sâu sắc mới có thể có những tâm tình và thái độ đó ngay cả trong lúc gian nan…

Cuộc nói chuyện của chúng tôi được phụ họa bởi tiếng chim, tiếng gió trong Đan viện Châu Sơn… Một khung cảnh thanh bình khiến tấm lòng của một người từng chịu nhiều sóng gió chắc cũng ấm lại. Ngài nói rằng: “Tất cả những gì cần nói, cần làm, Cha đã nói, đã làm rồi”! Phải, tôi thực sự không dám đòi hỏi gì thêm nữa nơi Ngài, tôi muốn Ngài được bình an, để tích thêm sinh lực cho những tháng ngày sắp tới, theo như ý định của Chúa quan phòng, mặc dù tôi không hiểu được chương trình của Chúa!

Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt đi xuồng thăm giáo dân bão lụt tại Đồng Chiêm

“Điều cần thiết nhất cho đất nước, cho giáo hội Việt Nam hiện nay chính là sự thật. Vì thiếu sự thật, người ta không dám nói thật với nhau, không dám tin tưởng nhau…” – Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt

Nhìn phong thái của Ngài trong từng lời nói, từng cử chỉ… tôi hiểu được Ngài đang hy sinh và an vui với những hy sinh ấy! Điều Ngài mong muốn, ấp ủ thì còn rất nhiều… nhưng tôi tin chắc, Ngài đã chiến thắng, chiến thắng mọi trở ngại đến từ nhiều phía, và quan trọng hơn hết, Ngài chiến thắng chính bản thân mình.

Tôi hy vọng và mong muốn mọi giáo dân Việt Nam, nếu còn yêu mến Ngài, xin hãy để Ngài có thời gian nghỉ ngơi sau những truân chuyên mà Ngài, với tư cách là Mục tử nhân lành, sẵn sàng thí mạng sống vì đoàn chiên, đã phải chịu đựng.

Cuộc sống thanh bình, huynh đệ trong Đan viện Châu Sơn thực sự đang là động lực giúp Ngài thanh tịnh tâm hồn. Thánh lễ vào lúc 5g30 chiều mỗi ngày của Ngài thực sự là lương thực linh thiêng cho tâm hồn Ngài. Có thể rồi đây, Ngài sẽ thực sự thâm nhập vào đời sống “lao động” của Đan viện, nhưng tinh thần cầu nguyện mà Ngài vẫn luôn có sẽ giúp Ngài an vui, cho dù còn nhiều lắng lo, trăn trở cho giáo hội và xã hội. Tinh thần phó thác vào Chúa quan phòng nơi Ngài sẽ chẳng bao giờ làm Ngài mất hy vọng vào những điều tốt đẹp sẽ đến, cho dù có chậm trễ đôi chút.

Tôi xin giáo dân Việt Nam hãy thêm lời cầu nguyện cho Ngài… Tôi biết chắc rằng: hầu hết các Giám mục miền Bắc vẫn bằng cách này hay cách khác đồng hành với Ngài, bên cạnh Ngài trong lời cầu nguyện, hay trong các cuộc viếng thăm không một dòng tin tức hay hình ảnh… Xin hãy để cuộc sống cầu nguyện của Ngài tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta trên con đường tìm về sự thật là Thầy Giê-su chí thánh!

Rồi đây Ngài sẽ ân cần tiếp xúc đoàn con cái khắp nơi về với Ngài trong Đan viện Châu Sơn, nhưng chắc chắn không phải thời điểm hiện tại. Nên, nếu có một lúc nào đó Ngài phải yên lặng bước đi, không tiếp xúc với con cái của mình theo từng đoàn đến Đan viện, xin mọi người hãy hiểu rằng: trái tim Ngài đang thổn thức, và cũng có thể là đang rỉ máu! Nhưng tất cả mọi điều Ngài làm, dù có vẻ là vô tâm, nhưng Ngài đang nghĩ cho đại cuộc, cho lợi ích chung của giáo hội…

Tôi sẽ nói điều này với Ngài trong lần gặp tới…

Thuận Tâm