Kịch bản nào cho kỳ họp HĐGMVN sắp tới?

Tháng Tám 30, 2010

Theo thông báo mới nhất, kỳ họp HĐGMVN thường niên lần II năm nay sẽ được tổ chức tại Sài Gòn từ 4 – 8/10/2010.

Sau những biến động trong Giáo Hội Việt Nam thời gian qua, nhiều người công giáo thành tâm thiện chí mong muốn đây sẽ là kỳ họp khai mở một giai đoạn mới trong lịch sử Giáo Hội Việt Nam. Tiếng nói của người giáo dân sẽ được các đấng bậc trong Hội Thánh lưu tâm đưa vào bàn nghị sự làm tiền đề cho những quyết sách định hướng cho Giáo Hội Việt Nam trong tương lai?

Người khác thì lại cho rằng, sau những gì đã bị bạch hóa, kỳ họp này sẽ là một kỳ họp mà “dàn đồng ca áo tím” với chủ trương “thỏa hiệp và câm nín chính là đường hướng của Công đồng Vatican II” sẽ không còn sức để “khuynh loát” –  từ dùng của Đức cha Giuse Nguyễn Chí Linh – và một chương mới sẽ mở ra cho Giáo hội Công giáo Việt Nam? Bởi người ta vẫn tin vào sự thật sẽ giải thoát cho Giáo hội chúng ta.

Tuy nhiên, những diễn biến đang xảy ra trong Giáo Hội, với “dàn đồng ca áo tím” hiện diện cách đặc biệt trong thánh lễ phong chức đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp – giáo phận Vinh và cuộc tọa đàm “Chân dung một vị Mục tử” vừa được Câu Lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình tổ chức nhằm chứng minh đường lối “thỏa hiệp và câm nín kiểu Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình” thích hợp với lập trường của Công đồng Vatican II.

Hội Đồng GMVN bay ra Hà Nội, xếp hàng "chào" Thủ tướng VN sau khi họp HĐGMVN tại Vũng Tàu

Với lá thư Mục tử tháng 9/2010 của Đức Hồng y G.B Phạm Minh Mẫn kêu gọi người tín hữu trở thành người “công giáo và công dân tốt” – từ ngữ mà dạo gần đây chính quyền cộng sản thường dùng để nói về người công giáo… thì nhiều người e ngại, trong cuộc họp HĐGMVN tới đây, không biết kịch bản nào sẽ được “dàn đồng ca áo tím” đưa ra để tiếp tục lập trường “thỏa hiệp với cộng sản, câm nín trước tội ác bạo quyền” mà các ngài đã quyết chọn?

Trong cuộc họp HĐGMVN vào tháng 10 tới đây, một điều nữa mà người tín hữu Việt Nam đang quan tâm, đó là đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt – đương kim Tổng Thư ký HĐGMVN, sẽ tham dự kỳ họp này thế nào?

Đức TGMHN Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, Chủ tịch HĐGMVN đã không hề lên tiếng trước những vấn nạn của giáo hội ngay trong nhiệm kỳ của mình sẽ tiếp tục giữ chức Chủ tịch HĐGMVN khóa tới?

Trong kỳ họp HĐGMVN lần trước, tháng 4/2010, vì lý do “sức khỏe”, Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt đã không thể tham dự kỳ họp. Tuy nhiên, có một điều mà ít người biết, đó là ngay trước kỳ họp HĐGMVN, Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt đã viết một bức tâm thư trải nỗi lòng của ngài trước các Đức giám mục Việt Nam và gửi tới Đức cha Giuse Võ Đức Minh – Phó Tổng thư ký HĐGMVN để đưa ra thông qua HĐGMVN, một bức thư điện tử khác chứa đựng nội dung mà theo ngài cần phải được bàn luận tức khắc trong khóa họp của HĐGMVN.

Ngay sau đó, bức thư được đức cha Giuse Võ Đức Minh chuyển tới xin ý kiến đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn – Chủ tịch HĐGMVN. Nhưng đến đó thì bức thư đã bị bức tử và bức thư này sau đó đã không được đưa ra bàn luận trong kỳ họp tháng 4/2010?

Theo thông tin chúng tôi nhận được, sau khi các thông tin đã bị bạch hóa, thay vì lắng nghe nỗi lòng của người giáo dân, thay vì phải sám hối theo đúng tinh thần của Năm thánh 2010, nhóm các giám mục thỏa hiệp càng liên kết với nhau và quyết tâm thực hiện cho bằng được chủ trương “thỏa hiệp” đã được vạch sẵn.

Các giám mục trong “dàn đồng ca” này đang tìm hết mọi cách để chứng minh cho cộng đồng Dân Chúa Việt Nam thấy rằng chủ trương thỏa hiệp là “đúng đắn, hợp với Công đồng Vatican II và đôi bên Nhà thờ – Nhà nước cùng có lợi”.

TGMHN, Chủ tịch HĐGMVN Nguyễn Văn Nhơn chào thăm UBTƯ Mặt trận Tổ Quốc VN ngày 23/8/2010

Khi cả một HĐGMVN nhất trí thỏa hiệp, nhượng bộ và hợp tác thì nhà nước CSVN được lợi thì đã nhìn thấy sẵn, nhưng Nhà thờ có lợi hay không lại là chuyện khác. Nếu có thì có lợi cho ai? Chắc chắn không phải là giáo dân, những tầng lớp bần cùng nghèo khổ trong xã hội mà họ là một phần nhỏ của phần lớn dân chúng Việt Nam đang rên xiết dưới bạo lực, bạo quyền và tước đi quyền làm người của họ. Cũng không hề có lợi cho các vị trong hàng giáo phẩm sống đúng mực của những người tu hành, dấn thân cho Thiên Chúa và tha nhân.

Có một điều chắc chắn rằng, sau những gì đã và đang xảy ra trong Giáo hội, kỳ họp HĐGMVN vào tháng 10 tới đây, sẽ không còn là một cuộc họp êm ả, với “nhóm khuynh loát” làm chủ diễn đàn như các kỳ họp trước. Bởi dù có cố tình im lặng cho êm chuyện và “đoàn kết”, không thích lớn chuyện hoăc cãi cọ, thì các đức giám mục can đảm, thật sự dấn thân cho Thiên Chúa, cho Giáo hội sẽ không thể không thấy trách nhiệm của mình rằng: “Đồng lõa với những việc đó cũng là tội ác”.

Tuy nhiên, nếu một số các vị giám mục sống đúng tinh thần Phúc âm, hiến tế chính bản thân mình và hi sinh cho những người đau khổ, những vị vừa qua đã ủng hộ lập trường của Đức cha Kiệt, vẫn im lặng và chủ trương “làm thinh cho nó lành” như xưa nay vẫn có, thì xem ra nhóm các Giám mục “thỏa hiệp” vốn đang chiếm số đông trong HĐGMVN, sẽ lại thắng thế.

Theo chúng tôi được biết có một kịch bản do dàn đồng ca áo tím thể hiện đã bắt đầu được dàn dựng công phu.

Sau một thời gian dài im tiếng, hoặc “lên tiếng như không lên tiếng”, kỳ họp này chắc chắn HĐGMVN buộc phải lên tiếng về các sự kiện diễn ra trong Giáo Hội thời gian qua và trong Thư chung của HĐGMVN kỳ này không thể không nhắc tới các sự kiện đã xảy ra vừa qua nếu HĐGMVN không muốn một lần nữa chôn mình sâu đưới lớp bùn dày phủ lên uy tín.

Nhưng lên tiếng thế nào để chứng minh cho công luận và giáo dân thấy rằng dàn “đồng ca áo tím”, đặc biệt “nhóm tam ca áo tím” hoàn toàn trong sạch không như những gì truyền thông công giáo đã công bố trong thời gian qua. Nhất là cần phải lên tiếng thế nào để từ nay có thể “bịt miệng truyền thông”, để có thể thoải mái thực hiện đường hướng khiếp nhược, thỏa hiệp đã vạch ra mà không ngại bất cứ sự cản trở nào. Khi đó, không cần một đàn chiên đông đúc, đạo đức mà chỉ còn lại đàn cừu ngoan ngoãn được dắt đi.

Đây quả là thâm ý cao siêu, nhưng đây cũng lại là điều không dễ dàng thực hiện.

Tuy nhiên, con cái thế gian thì luôn khôn ngoan hơn con cái sự sáng. Theo dự định, nhóm đồng ca sẽ thuyết phục các giám mục đồng ý với nhau rằng trong kỳ họp HĐGMVN lần trước không hề có các “cuộc mặc cả gay gắt” như trang nuvuongcongly.net đã loan trong bản tin “Hội đồng Giám mục VN đang họp và những cuộc mặc cả gay gắt”. Cũng như một vài vị giám mục đã cố tình nói rằng “trong cuộc họp đó làm gì có cuộc mặc cả nào?”.

Thực chất, đây là việc cố tình “chẻ sợi tóc ra làm tư” để tìm một lý do nhằm bắt bẻ người khác để che lấp một sự thật không thể chối cãi về những cuộc mặc cả gay gắt với nhà nước CSVN trong các vấn đề liên quan đến GHVN thời gian qua, nhất là trong “Sự kiện Ngô Quang Kiệt”.

Những cuộc mặc cả gay gắt không chỉ diễn ra trước đó mà ngay cả sau khi Đức cha Ngô Quang Kiệt đã được Vatican chấp nhận từ chức để Đức cha Nguyễn Văn Nhơn vừa nhậm chức Tổng Giám mục Phó Hà Nội được mấy ngày lên chức Tổng Giám mục.

(Vấn đề này, chúng tôi sẽ trình bày trong một dịp thuận tiện khác, nhưng những người theo dõi thông tin có hệ thống đã không khó nhận thấy những cuộc mặc cả đó như thế nào qua các phương tiện truyền thông công giáo. Điển hình như mới đây là cuộc gặp gỡ vòng 2 giữa HN và Vatican).

Vấn đề mấu chốt là ngoài dàn đồng ca áo tím đang chiếm số đông và đang giữ các vị trí quan trọng trong Giáo hội Việt Nam, phần lớn các giám mục Việt Nam còn lại vì bản tính hiền lành, muốn “yên cho lành”, nên cũng không hiểu được nội tình, sự thật “thực” của nội bộ HĐGMVN. Do đó, các ngài sẽ khó phản bác được những gì mà các ngài không biết và không chứng kiến. Điều này thể hiện rõ trong các bài phỏng vấn Đức cha đương kim Phó Chủ tịch HĐGMVN Giuse Nguyễn Chí Linh rằng “ngài rất bất ngờ” tuy vẫn đoán biết rằng “có một thế lực nào đó đang chống phá giáo hội”.

Với kịch bản đó, các GM sẽ phải đồng ý một Thư Chung, nhằm “giải độc” cho những âm mưu đã có và sẽ có để “dàn đồng ca” rộng tay hoạt động.

Về vấn đề nhân sự, với thế áp đảo số đông, với ý định tiếp tục con đường thỏa hiệp đã chọn và nhắm chứng minh cho cộng đồng Dân Chúa thấy không hề có sự rạn nứt nào trong nội bộ HĐGMVN, nhóm các giám mục thỏa hiệp phải làm thế nào để tiếp tục giữ các vị trí chủ chốt trong ban lãnh đạo HĐGMVN. Có như thế các vị mới có thể tiếp tục lèo lái con thuyền Giáo Hội tới với bến “xã hội chủ nghĩa vinh quang”.

Trong hoàn cảnh, dàn đồng ca áo tím chiếm số đông và hiện đang giữ các chức vụ quan trọng, số các vị giám mục còn lại không nhiều và xưa nay hầu như ít có tiếng nói trong các kỳ họp HĐGM, thì việc cơ cấu nhân sự nhằm phục vụ cho mục đích “tiếp tục chủ trương thỏa hiệp” của dàn đồng ca áo tím là điều hết sức khả thi. Các vị giám mục theo tinh thần của đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt, dù có cầm lá phiếu bầu trong tay trong kỳ bầu cử sắp tới, thì cũng khó có thể thay đổi được tình hình do bởi thế yếu.

Một dàn lãnh đạo HĐGMVN mới đã được dự định có thể sẽ là: Đức Tổng Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Nhơn tiếp tục giữ chức vụ Chủ tịch HĐGMVN, chức danh Phó chủ tịch sẽ được trao cho đức cha Giuse Võ Đức Minh, Tân giám mục giáo phận Vinh Phaolo Nguyễn Thái Hợp với tiếng tăm về khả năng tri thức và mới mẻ trong HĐGMVN, khéo ăn nói… sẽ được trao cho chức vụ Tổng Thư ký. Một số ban bệ trong HĐGMVN sẽ được cơ cấu lại sao cho thích hợp với hoàn cảnh tình hình. Một số vị vốn không nhất trí với đường lối thỏa hiệp, có hành động và phát ngôn mạnh mẽ, sẽ được mời ra ngoài “ngồi chơi xơi nước”.

Nếu sự thật “thực” diễn ra đúng như kịch bản hiện nay “dàn đồng ca” đã soạn sẵn cho kỳ họp HĐGMVN sắp tới, thì chẳng còn gì để mà hy vọng một tương lai tốt đẹp cho Giáo hội Công giáo Việt Nam. Từ đây, GHCGVN sẽ mạnh mẽ “Tiến nhanh, tiến mạnh, tiếng vững chắc” vào con đường quốc doanh hóa. Một giáo hội mô hình Trung Quốc đã và sẽ hình thành trong lòng GHCGVN là điều không xa.

Lời kêu gọi “Giáo hội Việt Nam chân thành sám hối” mà các vị đã mạnh mẽ lên tiếng trong đêm khai mạc Năm Thánh tại Sở Kiện (24/11/2009), bên mộ các thánh Tử đạo Việt Nam, sẽ chỉ là một “vở diễn” của những “Sơn đông Mãi võ” của thời hiện đại.

Giáo hội Việt Nam sẽ lại tiếp tục “đồng hành bên lề dân tộc”“sống phúc âm giữa lòng đảng cộng sản” như vật trang trí cho chế độ độc tài toàn trị, bỏ qua tiếng kêu khóc của người nghèo, của người cùng khổ.

Con đường đưa Giáo hội Công giáo Việt Nam “tiến nhanh, tiến mạnh, tiếng vững chắc” lên chủ nghĩa xã hội theo định hướng “Phúc âm, Dân tộc, Chủ nghĩa Xã hội”, cũng sẽ chẳng còn bao xa.

30/8/2010

Nữ Vương Công Lý