Đập nhà, cướp đất của bà Dương Thị Kính – Thân nhân 3 liệt sĩ – Bí thư ĐCSVN TPHCM Lê Thanh Hải và bè lũ phải đền nợ máu

Tháng Bảy 29, 2010

Bà Dương Thị Kính, ngụ tại 255/6/27 Ngô Tất Tố, phường 22 quận Bình Thạnh, thành phố Hồ Chí Minh, có mẹ là Bà mẹ Việt Nam anh hùng, có bố, chồng, con và cả bốn em trai đều tham gia Vệ quốc đoàn rồi Quân đội nhân dân Việt Nam, trong đó ba em là Liệt sĩ là Dương Văn Cồ, Dương Văn Hữu và Dương Văn Linh, bản thân đã tích cực tham gia cả hai cuộc chiến tranh vì Độc lập dân tộc và Thống nhất đất nước.

Vậy ai là kẻ bao che tội ác của Lê Thanh Hải? Là Trương Mỹ Hoa, Bí thư Trung ương ĐCS, Phó Chủ tịch nước, chị vợ Hải hay ai khác nữa trong cái tập đoàn quyền bính, trớ trêu thay, tự xưng “cách mạng”, “của Dân, do Dân, vì Dân này”?

Cù Huy Hà Vũ

Không nghi ngờ gì nữa, gia đình bà Dương Thị Kính là một gia đình Việt Nam điển hình có công với Dân tộc, với Đất nước và với cống hiến như vậy lẽ ra phải được Nhà nước “cách mạng”, chứ chưa nói đến Nhà nước “của Dân, do Dân, vì Dân”, quan tâm đặc biệt, chí ít lo cho một chỗ ở tối thiểu.

Thế nhưng, Nhà nước dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh nhờ một phần máu của gia đình bà Kính chẳng những không cấp cho bà và gia đình một xăng-ti-mét đất nào đúng kiểu “vắt chanh bỏ vỏ”, mà dã man hơn cả loài cầm thú, đập tan nhà và cướp trắng đất mua bằng đồng tiền bà đã chắt chiu cả đời để làm giàu cho những kẻ nhân danh Nhà nước ấy.

Sáng 18/10/2002, UBND quận Bình Thạnh đã cử một lực lượng đông đảo công an, dân phòng… đến đập nhà bà Kính và đến sáng 7/5/2003 thì cưỡng chế lấy luôn đất ở của bà Kính để thực hiện “dự án khu nhà ở tái định cư chương trình OKX” theo Quyết định số 2674/QĐ-UB ngày 19/12/2001 của Chủ tịch UBND quận Bình Thạnh Nguyễn Hữu Nhân.

Thế nhưng lý do mà Quyết định của Chủ tịch UBND quận Bình Thạnh nêu ra là hoàn toàn bịa đặt. Thực vậy, theo Quyết định 969/TTg của Thủ tướng Chính phủ, Dự án xây dựng khu nhà ở tái định cư, chương trình OKX, tại phường 22 quận Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh đã hết hiệu lực. Điều 11 Quyết định ghi rõ: thời gian thực hiện Dự án OKX: từ năm 1998 đến năm 1999!

Vậy tại sao Chủ tịch UBND quận Bình Thạnh Nguyễn Hữu Nhân lại liều lĩnh cho người đập nhà, cướp đất của dân như vậy? Là vì tên bất nhân này thực hiện Quyết định số 5013/QĐ-UB ngày 3/12/2002 của Chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải về việc giao đất tại phường 22 trong đó có đất của bà Kính cho Công ty đầu tư và xây dựng Thanh niên xung phong do em ruột Lê Thanh Hải là Lê Tấn Hùng làm Giám đốc để xây dựng Trung tâm thương mại thuộc sở hữu tư nhân có chức năng kinh doanh nhà ở, dịch vụ, thương mại.

Điều 27 Luật Đất đai quy định: “Trong trường hợp thật cần thiết, Nhà nước thu hồi đất đang sử dụng của người sử dụng đất để sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng”. Lẽ dĩ nhiên Trung tâm thương mại không phải là công trình quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng nên ngay cả khi Trung tâm thương mại thuộc sở hữu Nhà nước, UBND TP Hồ Chí Minh cũng không có quyền thu hồi đất ở của bà Kính, huống hồ Trung tâm thương mại này thuộc sở hữu tư nhân.

Do đó, Quyết định số 5013/QĐ-UB ngày 3/12/2002, Chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải chỉ có thể là hành vi cướp đất của bà Dương Thị Kính!

Bản thân Dự án Trung tâm thương mại tự nó cũng đã bộc lộ là một dự án “mafia” với những chứng cứ sau đây.

– Ngày 04/9/2002 bằng Công văn số 3493/KHĐT-XD Sở KH-ĐT đề nghị UBND TP xem xét việc “thay đổi toàn bộ nội dung dự án” để biến dự án OKX thành Dự án Trung tâm thương mại nhưng trước đó 9 tháng, ngày 15/1/2002 Chủ tịch UBND TP Lê Thanh Hải đã ra văn bản số 139/UB-ĐB chỉ đạo thành lập Hội đồng đền bù thiệt hại, giải phóng mặt bằng của Dự án. Nghĩa là Lê Thanh Hải đã làm cái việc “sinh con rồi mới sinh cha”!

– Công ty Đầu tư và Xây dựng Thanh niên xung phong là “chủ đầu tư rởm”: vốn tự có (kể cả vay ngân hàng) chỉ chiếm 4.3% tổng vốn đầu tư của Dự án. Nghĩa là Dự án được hình thành không trên năng lực của chủ đầu tư mà hoàn toàn dựa trên “năng lực cướp đất” của Chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải.

Không chịu bất công, bà Dương Thị Kính và gia đình từ chục năm nay đã nhẫn nại gửi đơn khiếu nại và tố cáo Lê Thanh Hải và đồng bọn lên Tổng bí thư Đảng, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ… nhưng kết quả giải quyết vẫn là con số 0 tròn trĩnh, nhà, đất của bà Kính và gia đình vẫn bị cướp trắng và kẻ thủ ác là Lê Thanh Hải không những không bị trừng trị mà còn tiến nhanh, tiến mạnh vào Bộ Chính trị rồi làm Bí thư Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh.

Đây, người đứng giữa (bên cạnh Chủ tịch NMT) là tên Lê Thanh Hải, kẻ trắng trợn đập nhà cướp đất của gia đình Liệt Sĩ. Cù Huy Hà Vũ cung cấp ảnh và chú thích, yêu cầu BVN cho đăng nguyên, người cung cấp ảnh chịu trách nhiệm.

Vậy ai là kẻ bao che tội ác của Lê Thanh Hải? Là Trương Mỹ Hoa, Bí thư Trung ương ĐCS, Phó Chủ tịch nước, chị vợ Hải hay ai khác nữa trong cái tập đoàn quyền bính, trớ trêu thay, tự xưng “cách mạng”, “của Dân, do Dân, vì Dân này”?

Quá uất ức, bà Dương Thị Kính đã ngã bệnh và chết một cách tức tưởi. Tuy nhiên vào cái giây phút sắp “đoàn tụ” với ba người em Liệt sĩ, vẫn nhớ tới ngày nào đã tiễn chồng, tiễn các em và bản thân ra đi “liều mình như chẳng có” vì sự tồn vong của Tổ quốc!

Còn đây, Cù Huy Hà Vũ, chàng trai Can Lộc Hà Tĩnh, mảnh đất cách mạng truyền thống, quyết chỉ tận mặt kẻ thù của nhân dân, với “ba tấc lưỡi” cùng buồng gan cóc tía sẵn sàng giành lại công bằng cho mọi con người oan khuất trên giải đất hình chữ S. Chú thích của Huệ Chi.

Máu người không phải nước lã, nhất là những Bầu Máu đã đổ ra vì Tổ quốc Việt Nam nên chắc chắn một ngày không xa, thậm chí rất gần, kẻ Thủ ác – Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam thành phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải cùng toàn bộ Tập đoàn Tội ác của nó – sẽ phải Đền Nợ Máu vì những gì chúng đã gây ra đối với gia đình Anh hùng Liệt sĩ của Bà!

Và lúc đó – tôi tin – bản thân Bà và những Người thân Anh hùng, Liệt sĩ của Bà, đã có thể ngậm cười nơi chín suối!

CHHV

27/7/2010

Nguồn: Boxitvn.wordpress.com


Thông tin về vụ Bắc Giang và câu chuyện nước Vệ

Tháng Bảy 28, 2010

Chúng ta hãy hình dung về một câu chuyện khác trong bối cảnh nước Vệ thời Sản trị.

Bữa rượu mạng người

Hôm ấy đã hết giờ hành chính, hai công sai triều đình trên đường đi về, bỗng thấy phía trước một đội nam nữ đang cưỡi ngựa không đội nón. Công sai Sát mới ngoảnh lại nói với công sai Thủ.

– Này anh Thủ, chả phải trước mặt ta có bữa rượu đó chăng ?

Thủ gật đầu đồng tình.

Sát và Thủ phi ngựa chặn đầu ngựa đôi nam nữ, hoạch họe đủ điều, rồi nói nam nữ vi phạm luật triều đình đi ngựa không đội nón. Một đe một nhẹ nhàng,tưởng như mọi khi can sự khóm róm đưa cho ít bạc là xong. Nào ngờ chàng trai cưỡi ngựa kia vốn là phu xe trạm, hàng ngày tiếp xúc với công sai giao thông. Anh hiểu rõ hai công sai cưỡi con ngựa đang thực hiện chức trách thế nào, anh mới bèn đòi hỏi phải có biên bản, quyết định xử phạt tại chỗ.

Công sai Sát và Thủ không ngờ can sự lại dám lếu láo đòi hòi thế. Bởi những thứ đó cấp trên chỉ giao cho cả tổ công sai khi đi thi hành phận sự, và giao cho tổ trưởng. Thừờng ngày tổ công sai lập ở một góc đường, Sát và Thủ chỉ chuyên việc chặn đường bắt người vi phạm vào nơi công sai tổ trưởng để làm biên bản vi phạm và quyết định phạt tại chỗ hay quyết định thu giữ ngựa xe. Nay bị can sự hỏi đến những thứ đó, Sát nóng mặt lắm, mới quay lại bảo với Thủ

– Thằng này thích thế, đưa cả người với ngựa về trụ sở lập biên bản.

Nói rồi Sát vỗ đùi nhảy tót lên ngựa can sự phi nước đại về trụ sở công sai.

Thủ ngoảnh lại bảo với can sự

– Mày lên đây theo tao về làm việc.

Can sự leo lên ngựa của Thủ, còn bạn gái thì lếch thếch đi bộ theo sau.

Đến trụ sở công sai, Sát và Thủ lôi can sự vào một căn phòng nhỏ làm việc, bấy giờ nhiều công sai hết giờ làm việc đã về nhà. Sát gằn giọng nói

– Mày vi phạm những lỗi này, lỗi kia, tổng các lỗi là 700 lượng bạc

Can sự há hốc mồm, nói tội lúc trước chỉ có không đội nón khi đi ngựa mà thôi. Thủ bên cạnh nói thêm vào

– Lúc đó chúng tao xử lý tình cảm mày không nghe, giờ vào đây thì khác rồi.

Bực  với kiểu quay quắt của công sai, can sự quở

– Thế này thì các ông là cướp à ?

Sát vốn đã cay cú từ đầu, lúc trước tưởng ngon ăn ai ngờ gặp kẻ cứng đầu. Giờ đã lôi về trụ sở mà chả nhẽ phạt vớ vẩn tội đi ngựa không đội nón, đồng nghiệp người ta biết hẳn sẽ chế giễu như hồi nọ rằng

– Tưởng to tát gì mới bõ công lôi về, ai ngờ vi phạm vặt mà lôi về trụ sở mất thời gian, chật chỗ. Để trụ sở làm thịt bọn tứ mã, bát mã có kiếm hơn không ?

Cũng bởi cả ngày làm việc, tưởng chiều đến gặp con mồi có bữa nhậu. Xương quá lôi về đây, giờ không kiếm cớ phạt nặng lấy uy tín cũng không được, mà tên can sự này cứ cãi lý. Sát mới điên tiên đứng dậy bóp cổ can sự

– Thằng chó này mày dám nói tao thế à.?

Can sự vùng vẫy cố dẫy dụa thoát khỏi cánh tay sắt vốn được luyện tập bao năm trời ở trường dạy công sai nước Vệ.  Càng dẫy thì Sát càng uất, mới dùng đầu gối thúc vào bọng đái can sự. Đây là một trong những đòn đánh hiểm không để lại dấu vết mà công sai Vệ được huấn luyện kỹ càng, thúc gối đến cái thứ ba thì can sự có dấu hiệu sức khỏe không bình thường đúng như trong lời tuyên bố sau này của quan đầu tỉnh.

Thấy can sự mềm nhũn người, lả  người xuống đất dãy nhẹ mấy cái rồi nằm im. Sát hỏi Thủ

– Nó chết à ?

Thủ sờ động mạch cổ chép miệng

– Thằng này kém, mới có thế đã chết, chắc tại sức khỏe nó có vấn đề.

Sát gật gù

– Đúng là thằng này sức khỏe yếu, chắc có bệnh gì, mọi khi tôi đánh bọn vi phạm, thúc gối vào bụng dăm bảy cái là chuyện thường. Có thằng nào sao đâu.

Hai công sai dựng xác can sự ngồi trên ghế rồi bàn nhau. Thủ nói

– Giờ cứ nói nó đột tử thế là xong

Sát hỏi

– Nó đi đường vẫn mạnh khỏe, vào đây mới chết, báo cáo thế có ổn không ?

Thủ cười

– Nó đang khỏe thế mới là đột tử chứ. Ông có cứ khai thế, mọi việc quan trên và triều đình sẽ lo. Đừng nhận đánh là được rồi.

Sát cười hớn hở với giấy bút làm báo cáo, miệng cừơi nói

– Chúng ta ăn lộc nhà Sản, giữ giang san Đại Vệ cho nhà Sản trị vì, lẽ nào vì cái mạng cỏn con này mà nhà Sản lại trị tội chúng ta. Như thế còn đâu là sự thật, công bằng, văn minh của nước Vệ thời nhà Sản.

Viết báo cáo xong, hai công sai gọi xe ngựa vất xác can sự lên xe bảo chở vào nhà thương. Tối thì gia đình đến nhận xác. Thấy có vết bầm trên cổ, quan pháp y ghi là vết chàm. Người nhà cự thằng bé từ nhỏ đến giờ đâu có vết chàm như thế. Quan pháp y nói

– Cơ thể con người huyền bí lắm, như ông quan nọ từ huyện thì bụng bé, tự dưng lên tỉnh bụng bỗng to ra. Ai mà biết đươc. Vết chàm này nó đột ngột xuất hiện sau khi con ông đã chết bởi sự tuần hoàn của máu đến đó bị ngưng lại. Có gì ông cứ đem chôn, tháng nữa xét nghiệm xong chúng tôi trả lời kết quả.

Gia đình nạn nhân không chịu nói

– Sao phải đợi tháng nữa, chả phải mấy vụ giết người cướp của, các ông mổ xác là có kết quả ngay đó sao?

Quan pháp y xua tay.

– Vụ đó khác, vụ này có nhiều tính chất liên quan đến an ninh trật tự xã hội, phải cẩn trọng nghe ngóng tình hình xem các thế lực thù địch có lợi dụng xuyên tạc hay không. Chúng tôi phải trình kết quả xét nghiệm lên Tối Cao Sản Ủy xin chỉ đạo mới thông báo rộng rãi cho dư luận biết, không để cho bất kỳ đối tượng, ổ nhóm nào lợi dụng làm sai lệch sự việc đi được.

Không còn cách nào hơn để cãi lý với quan pháp y, gia đình nạn nhân ngậm ngùi nuốt hận mang xác con về nhà đợi phân giải.

Cái ghế giết người

Sau vụ án mạng này, quan đầu tỉnh tuyên bố nạn nhân vào phủ công sai, được công sai tử tế mời ngồi ghế làm việc bỗng tự nhiên lăn ra chết.

Nhiều người tò mò mới hỏi nhau cái ghế ấy thế nào mà kỳ lạ vậy. Người đang khỏe mạnh ngồi lên bỗng lăn ra chết ngay. Dân tình bàn tán mãi không thôi về cái ghế trụ sở công sai. Có kẻ nói

– Thì cũng như những cái giếng, ai xuống là chết đó.

Người khác thông thạo hơn

– Chuyện này thì có nhiều, bên tận nước người da trắng , tóc xanh có lần tôi đến. Có những chuyện la kỳ như bức tranh giết ngừoi. Ai sở hữu nó thế nào cũng bỗng dưng lăn ra chết.

Người rành về cõi âm thì nói

– Có lẽ ghế mà đóng gỗ ấy lấy từ quan tài của người bị sét đánh mới thiêng thế. Ai ngồi lên đều chết tươi.

Bởi bàn tán xôn xao, hiếu kỳ dân chúng kéo nhau đến trụ sở công sai xem chiếc ghế giết người, có người cố vào tận nơi để hỏi mua. Tranh cướp xô đẩy nhau để xem cho bằng được chiếc ghế, công sai ngăn không được bắt đi 6 mống vì tội gây rối trật tự hiện chưa cho về lại đòi truy tố.

Sĩ phu nước Vệ biết chuyện nói rằng

– Ghế nào mà ngồi lên mà chết được, như lời quan đầu tỉnh nói thì ghế ấy là ghế điện chăng ?

Nguồn: Blog Người Buôn Gió


Bắc Giang quật khởi

Tháng Bảy 27, 2010

Say men chiến thắng, đảng ta sau khi “cướp” được chính quyền về tay nhân dân, đã nhân  đó “giật” luôn chính quyền ấy từ tay nhân dân để xây dựng một tập đoàn thống trị đỏ với bản chất “cướp giật”, và phương châm: “Lấy dân làm gốc, lấy gốc làm thớt”.

Bởi đã “say”, mà say hơi bị lâu, nên đầu óc các bác ấy không được tỉnh táo cho lắm, cái nhìn cũng không chuẩn, không rõ ràng, cứ chao chao đảo đảo, nên thấy dân mình lại cứ tưởng là địch, thấy kẻ địch tưởng “anh hai”, thấy oan sai cho là gây rối, thấy công lý đinh ninh là phản động, thấy dân chủ nhân quyền là “cặn bã” của đế quốc, thấy tự do là “thế lực thù địch”, thấy sự thẳng thắn phê bình, góp ý là chống đối, thấy đòi công bằng là “gây rối trật tự”, thấy phản biện là chống chính quyền, coi sự tự vệ là “chống người thi hành công vụ”, gọi bạo hành là “nhắc nhở”, bắt giam người vô cớ là “làm việc”, bao vây kinh tế người ta là “theo dõi điều tra”, đánh chết người là siđa, nghiện hút…

Các bác chỉ thấy rõ cái ghế, dĩ nhiên là phải cao hơn tùy theo mức độ gian ác và hèn hạ của các bác, vững hơn tùy theo số xương và lượng máu của đồng bào mà các bác đã rất quảng đại hiến tế cho “lá cờ thiêng” và chỉ hau háu thấy rõ những xấp đôla có in hình mấy “tay trùm đế quốc”, chứ không phải thứ “vê anh nờ” đồng, có hình “cha già dân tộc”.

Nhà cháu vốn xuất thân từ nông thôn, được dạy tí chút về “chuyên chính vô sản” nên cứ thế mà tụng, dù chẳng biết nó là cái thứ gì, cứ ngỡ đó là quyền lực “nhân dân trao cho” để quét sạch những cái xấu, giữ gìn an ninh trật tự, binh vực người lành, chống lại kẻ ức hiếp, bảo vệ quốc gia, ngăn chặn ngoại xâm, giúp thôn xóm được bình an, nhà nhà được thanh thản hạnh phúc. Nhưng sau khi coi những hình ảnh video clip của các chú trong NVCL, từ vụ Bắc Giang mới xảy ra đến vụ bạo hành ngạo ngược của “thứ chuyên chính” mang tính chất côn đồ, thách thức lương tri và coi thường phẩm giá con người, khi đánh chết người dân ở Cồn Dầu, ở quận Hai Bà Trưng, ở Thanh Hóa, ở Nghệ An, ở Đồng Nai Xuân Lộc… thì nhà cháu mới thấy được cái “đỉnh cao trí tuệ” của đảng ta, cái “quang vinh muôn năm” của nhà nước ta, khi cho công an, công cụ đắc lực và hữu hiệu, có  những hành động “vì dân và cho dân” ấy, nhà cháu mới được khai thông kiến thức và được “tuệ nhãn” đấy ạ.

Mấy đứa bạn nhà cháu xem xong cãi nhau ỏm tỏi. Đứa theo duy tâm than: “Trời hỡi trời! Đã sinh xatan sao còn sinh đảng?”,  đứa theo chủ thuyết hiện sinh thì nói: “đảng tồn tại là cái ác tồn tại”, đứa theo triết lý nghi ngờ bảo: “đảng có ác thật vậy không? biết đâu đảng còn ác nữa!”, đứa theo Nho gia thì than: “Thế này thì Tuân tử (cho rằng nhân chi sơ tính bổn ác) ắt sẽ…bóp cổ Đức Khổng (cho rằng nhân chi sơ tính bổn thiện)và san bằng Văn miếu mất thôi”, thằng “bỏ thẻ đảng” cứ gật gù, cười nhạt nói: “Hồi sau sẽ rõ… còn nhiều… sẽ rõ”. Chẳng ai biết nó muốn nói gì. Riêng thằng được coi là “dân chủ” của nhóm nói: “Làm thế này thì chỉ nối giáo cho “giặc”. Đảng ta tự “bôi nhọ” mình, tự hại mình thôi”; Đứa cuối cùng chậm rãi nói: “Rồi sẽ lại thế thôi, chẳng giải quyết được gì. Lại “chìm xuồng” như bao vụ khác. Chống là…chết, hoặc cùng lắm, thí vài con chốt …là xong”.

Các chú ạ. Nhà cháu nghe mà phân vân quá. Nhưng nhà cháu nghĩ rằng “vụ Bắc Giang” và những “vụ” trước chẳng rơi vào quên lãng đâu. Chắc các chú cũng thấy. Chính vì xảy ra những sự “chuyên chính” một cách nhẫn tâm, tàn độc, vô lương tri của “công bộc nhân dân”, công cụ của đảng như vậy mà nhân dân đã “sáng mắt, sáng lòng”. Đàng khác, đừng tưởng nhân dân chỉ là những “con gà” trong sân, muốn giết con nào thì giết, nhưng hãy xem lại những video clip đó để thấy khí thế người dân sùng sục như thác vỡ bờ mà nhà cháu cứ ngỡ là xem lại những thước phim “lịch sử” của những ngày “tổng tiến quân nổi dậy, giải phóng đất nước” đấy.

Chỉ một anh thanh niên bị đánh chết oan thôi, cả hàng vạn người đã đổ xô đến nhà cầm quyền đòi công lý, công bằng và giá máu, trong đó không ít người bộc lộ chính kiến và thái độ mà trước đây “có cho tiền” họ cũng chẳng dám, kể cả việc “làm quần chúng tự phát”.

Không biết anh thanh niên áo đỏ bị bốn “công bộc” nhân dân khiêng đi đâu “chăm sóc”, nhưng nhà cháu nghĩ họ không dám “bứt dây đâu”, vì rừng “đang vặn mình” mà. Họ biết…mà. Nhà cháu thấy rằng “lửa công lý” đã được ném vào nhiều nơi trên đất nước, dù đó mới chỉ là những ngọn lửa nhỏ, nhưng …một lúc nào đó, một “cơn gió” nào đó thổi và làm “bùng” lên… một cảnh tượng chưa từng được chiêm ngưỡng… . Thôi nhà cháu không “nghĩ tưởng” thêm đâu… Hãy để cho việc đó thành “sự thật” với cái “thật hoành tráng” của nó.

Thắp thêm nén hương cho anh. Mong sẽ không còn ai phải chết thảm như vậy nữa, nhưng xin cho vong hồn anh yên lòng nơi chín suối, nơi chắc chắn không có “bác và đảng ta” ở đó đâu. Cái chết của anh không vô ích, nó là “giọt nước” đổ vào cái ly “bất công và bất nhân” của chế độ này, làm đầy thêm.. đầy thêm… cho đến khi vỡ òa tự do.

Ôi Mảnh đất Việt Nam thương yêu đang nghi ngút khói hương… một cơn gió nổi lên… làm bùng lên đám lửa cháy rụi sự độc ác gian tà.

Alivecho


Thêm một tội ác mang tên “Công an nhân dân”

Tháng Bảy 26, 2010

Quần chúng tự phát không cần ngoặc kép

Ngày 26/7/2010, chúng tôi lên đường lên Thành phố Bắc Giang để tìm “sự thật “thực”” ở đây. Con đường tắc nghẽn cả mấy km dù là đường “cao tốc”. Nắng, nóng, bụi bặm… chúng tôi ghé vào một quán nước dưới bóng cây gạo cách Bắc Giang chừng 20 km.

Đường sá Bắc Giang nhan nhản khẩu hiệu "Học tập đạo đức Hồ Chí Minh"

Trong quán nước, mấy thanh niên đang hào hứng kể lại câu chuyện của ngày hôm qua, giọng người này chắc nịch:

–  Thằng này chắc cũng con nhà có cỡ thì gia đình mới dám đem được xác lên tận Bắc Giang, chứ nếu bình thường khó mà đưa qua được giới ranh của xã. Ở đây thì công an biết từ đầu nhưng không ngăn chặn được. Lẽ ra buộc nó phải đền tiền xong mới đưa về, đằng này lại đưa về ngay.

Một người buông điếu thuốc lào hút dở:

–  Ôi giời, người chết đi thì mất chứ đền tiền thì làm gì.Nó có đền cho 10 tỷ đồng thì cũng chẳng để làm gì, mạng người làm sao lấy lại được. Nghe nói nó bóp vào hầu con người ta và đá dập cả bọng đái nên mới chết nhanh thế, mà lại còn cắt luôn cả cái bọng đái trước khi gia đình vào đến nơi.

Một thanh niên khác tiếp lời:

–  Khốn nạn, công an bây giờ nó lộng hành, ai đời lại đánh con người ta chết ngay trong đồn công an rồi vô trách nhiệm, tôi mà có súng, tôi đòm hết mẹ bọn này đi, mạng phải đền mạng. Luật pháp cộng sản nó vậy, cứ bao che cho nhau, chứ nguyên tắc thì thủ tướng gây tội ác cũng phải ra tòa đền tội, huống chi thằng công an vô học mà lại cố bao che.

Uống vội chén nước, chúng tôi lên đường tới Bắc Giang.

Thành phố Bắc Giang hôm nay yên tĩnh, một sự yên tĩnh khác thường. Người ta có cảm giác sự yên tĩnh này như sự lặng im sau cơn bão. Cả thành phố vắng tanh bóng cảnh sát giao thông, một lực lượng luôn là nỗi sợ hãi của người dân với mệnh danh là “cướp ngày có giấy phép”.

Dù đang là ngày làm việc đầu tuần, nhưng công sở phía ngoài nhìn vào vắng lặng. Văn phòng UBND Tỉnh im lìm không một bóng người ngoài người gác cổng, nhìn không khí văn phòng đầu não một tỉnh im lặng, u ám đến rợn người. Các hàng rào sắt xung quanh khuôn viên đã được dựng lại, tuy các mũi mác nhọn chưa kịp hàn lại. Người dân cho biết, đêm qua, tỉnh phải huy động nhiều nhân công, máy móc khẩn trương hàn vá lại cả đêm chứ hôm qua dân đạp đổ hết chỉ còn trơ trọi lại mấy cột sắt mà thôi.

Trong mọi ngõ ngách, quán nước, vỉa hè, bàn làm việc, cơ quan công quyền cho đến cánh xe ôm… tất cả câu chuyện đều xoay quanh “ngày chủ nhật kinh hoàng” 25/7.

Những người dân cao tuổi nơi đây kể lại:

Hôm qua đúng là ngày chưa từng thấy trong cuộc đời chúng tôi ở cái tỉnh này, kể cả hồi theo Việt Minh cướp chính quyền cũng không có cảnh như vậy. Cả thành phố xuống đường, cả già trẻ, trai, gái, cán bộ, nhân dân… xuống đường với khí thế ban đầu là tò mò và sau đó là căm phẫn. Tất cả các tuyến phố tràn ngập người dân, công an đưa rào sắt, xe chặn các lối nhưng làn sóng người dân ùn ùn đổ đến đã xô đổ tất cả các rào sắt tạm, ít nhất có 4 xe con của cảnh sát chặn đường chiếc xe tang đã bị lật ngược. Hầu như cả Thành phố Bắc Giang và các xã lân cận không có ai ở nhà.

Nhân dân Bắc Giang trước cửa công quyền và súng đạn

Nhưng điều lạ nhất ngày hôm qua là dân chúng không hề tỏ ra sợ hãi như mọi khi, họ hò hét, cổ vũ những người anh dũng vì có người khi công an ném lựu đạn cay còn xông đến nhặt ném trả lại phía công an. Gạch, đá, chai lọ… và các thứ có thể dùng đã ầm ầm ném ra từ phía nhân dân về cảnh sát làm cảnh sát chạy như vịt, nhiều cảnh sát bị thương, chiều qua tôi đếm ít nhất có 8 tên vào viện.

Cũng ngày hôm qua, công an Bắc Giang thể hiện trước toàn thể dân chúng bản chất của mình để nhân dân hiểu thế nào là “Công an Nhân dân”. Chúng nó tàn bạo và hung hãn như côn đồ các anh chị ạ. Cứ 4 thằng túm tay một người kéo lê ngửa giữa đường bất chấp dân chửi bới, ném gạch đá theo. Mỗi thằng một cái gậy hung hăng lắm. Nhưng khi chúng nó bắn súng, nghe tiếng súng nổ, thì chính là lúc chúng nó kích động người dân, tất cả các xe vòi rông đưa đến đều bị nhân dân trèo lên trên vô hiệu hóa, đập vỡ kính và lái xe chạy bán sống bán chết thành ra chỗ cho bà con đứng xem công an biểu diễn, cũng từ những nơi xung quanh, gạch đá bay rào rào làm công an chạy tán loạn.

Cán bộ tỉnh bỏ trốn hết, cuối cùng đến tối thì phó chủ tịch mới phải ra mời gia đình vào tiếp và viết giấy hứa hẹn giải quyết thỏa đáng, họ mới đưa xác về chôn cất. Nhưng hứa thì hứa vậy thôi chứ chúng tôi biết chúng nó mà, chẳng đến đâu đâu các anh ạ.

Chúng tôi hỏi một người có vẻ hiểu biết tường tận vấn đề: “Vậy chắc là gia đình nạn nhân này đông họ hàng con cái lắm nên mới đi đông như vậy”? Người trung niên này nói lại: “Không, gia đình họ hành người này không đông, nhưng đám tang đẩy bằng xe tay đi bộ cả gần chục cây số lên đến Thành phố, đi đến đâu thì đoàn người gia nhập đi theo đến đấy thành ra cả Thành phố sôi động xuống đường. Dân người ta căm sẵn rồi mà anh, chúng nó đối xử với dân như thế nào thì dân người ta biết cả, hôm qua họ mới có dịp thể hiện. Rồi cũng đến ngày chúng nó gây tội ác phải đền tội thôi chứ lẽ nào chúng nó hành dân mãi được mà vẫn giở trò đạo đức đểu”.

Thì ra vậy, cái mà nhà nước hay đổ tội là “thế lực thù địch” xúi giục, chống phá sự lãnh đạo của đảng và nhà nước ta không ở đâu xa, ở ngay trong cách hành động và bản chất của công an, của cán bộ và trong lòng dân chúng.

Từ quê nạn nhân lên TP Bắc Giang gần 10 km, nạn nhân đã được đẩy bộ qua con đường này

Một cái chết oan khuất và biểu hiện sự bao che

Rời TP Bắc Giang, chúng tôi đi theo quốc lộ 1A cũ về xã Hồng Thái, huyện Việt Yên, quãng đường từ TP đến nhà nạn nhân khoảng chục cây số. Dọc đường, những tấm bảng đỏ choét treo hai bên cột điện vẫn nhan nhản những câu khẩu hiệu ngất trời “Chào mừng Đại hội Đảng các cấp”, “Sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật”, “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” … không rõ chiều qua nằm trong xe tang, nạn nhân này có thấm nhuần được các câu khẩu hiệu này không?

Khi chúng tôi hỏi thăm đường một phụ nữ trong quán nước vắng ven đường, như được cơ hội, chị kể ào ào mọi chuyện của ngày hôm qua: “Chúng nó độc ác quá, con người ta mới có 22 tuổi đời vào công an vài tiếng thành ma. Hôm qua các anh chị không về đây mà xem cái sự lạ đời chưa từng có, nhân dân ai cũng nhiệt tình và đoàn kết đưa chú ấy đi đòi công lý. Chúng nó bắn đạn, lựu đạn cay và bắt đi mấy người, nhưng dưới này dân người ta cũng bắt được mấy thằng công an để đổi lại”.

Chuyện băt người và đổi chác không biết có thật không, nhưng nếu không có thật thì chắc đây cũng là sự tưởng tượng phong phú thể hiện nguyện vọng của người dân.

Được chỉ đường của chị hàng nước, chúng tôi đi theo con đường ngoắt ngoéo vào nhà nạn nhân. Gia đình nạn nhân ở thôn Ngư Thiết, xã Hồng Thái, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang.

Gia đình nạn nhân, ông nội và anh trai nạn nhân

Khi chúng tôi đến, cả gia đình, họ hàng đang ngồi bên bàn nước, những người ở TP Bắc Giang đang đến thăm và thắp hương cho nạn nhân.

Tiếp chúng tôi, Nguyễn Văn Cường anh trai của nạn nhân đôi mắt đỏ hoe ngậm ngùi kể lại sự việc:

Em tôi tên là Nguyễn Văn Khương, 22 tuổi,  có bạn gái ở huyện Tân Yên cách đây hơn chục cây số. Chiều thứ 6 vừa qua, em tôi đến đó chơi và chở bạn gái đi mua đồ gì đó mà quên đội mũ bảo hiểm. Hai cảnh sát giao thông chặn em tôi lại và thò tay rút luôn chìa khóa.

Một cảnh sát lên xe của em tôi đi về Công an huyện cách đó mấy trăm mét, người còn lại chở em tôi, còn cô bạn gái em tôi thì phải đi bộ lẽo đẽo theo sau.

Đi được một đoạn, cô bạn nhận được điện thoại em tôi gọi rằng lên đón anh ở công an huyện. Khi cô bạn gái em tôi đi đến thì chỉ thấy xe máy đang dựng đó mà không thấy em tôi, gọi điện thoại thì không nhấc máy. Chờ một lúc thì cô ấy phải về đi làm ca vào 18h30.

Đến 20h gia đình tôi được công an huyện mời ra xã và thông báo là em tôi đã chết. Quá bàng hoàng chúng tôi đến bệnh viện thì được bệnh viện thông báo: “Khi đến nhập viện khoảng 18h20 thì bệnh nhân đã chết”. Gia đình chỉ được thông báo như vậy, chúng tôi hỏi thông tin về cái chết của em tôi nhưng không ai trả lời.

Một thanh niên tràn sức xuân đã nằm xuống, ánh mắt vẫn như đang ngơ ngác hỏi: Vì sao?

Đến đêm, khoảng 2 giờ sáng, công an Tỉnh Bắc Ninh xuống đem theo bộ phận mổ tử thi, nhưng mổ xong là họ về không có giấy tờ cũng như thông tin nào báo cho chúng tôi về cái chết của em tôi.

Chúng tôi đưa em về nhà khoảng 5 giờ sáng ngày thứ 7, sáng hôm đó chúng tôi làm đơn gửi các cấp và yêu cầu: Cho chúng tôi biết thông tin: Hai người đã bắt em tôi về công an huyện Tân Yên là ai? Hai người đã đưa em tôi đến bệnh viện là ai? Bác sỹ nào đã nhận em tôi vào viện? Nếu không có những thông tin đó, đến 15 giờ cùng ngày, chúng tôi sẽ kiến nghị lên cấp cao hơn.

Nhưng cả ngày hôm đó, không có bất cứ ai đến động tĩnh gì. Tối hôm đó, công an tỉnh Bắc Giang mới mời bố tôi ra xã để thông báo: “Theo yêu cầu của gia đình trong đơn khiếu nại lên cấp cao hơn, chúng tôi mời pháp y của Bộ về phẫu thuật lại tử thi”.

Vậy rồi họ lại mổ xẻ em tôi lần thứ 2 có sự chứng kiến của người trong gia đình tôi. Trong quá trình mổ tử thi, có một vết xước bên phải cổ họng, bên kia ba vết thâm nhưng pháp y ghi biên bản là “ba vết chàm” nên gia đình chúng tôi không đồng ý kýào biên bản vì em tôi không có vết chàm nào ở cổ. Chúng tôi cũng đề nghị cho chúng tôi biết về thông tin của em tôi, nhưng họ không hề trả lời và ra về.

Đến 12 giờ trưa chủ nhật, quá bức xúc vì em tôi đã chết đầy bí ẩn, oan khuất và nằm đó qua hai lần mổ tử thi mà những thông tin đơn giản nhất về cái chết cũng không được trả lời. Mặt khác, cơ quan công an là nơi giữ em tôi và bị chết nhưng không có bất cứ một lời thăm hỏi nào nên chúng tôi quyết định đẩy em tôi lên cơ quan Tỉnh để đòi công lý cho em đỡ tủi vì oan khuất quá lớn.

Chúng tôi đưa em đi bằng xe đòn đẩy tay, dọc đường bà con dân chúng cùng ủng hộ chúng tôi, dân chúng đổ vào quá đông rồi công an đã đến và sự việc như các anh đã biết và nghe nói mạng internet đã truyền đi khá nhiều.

Đến chập tối thì Phó Chủ tịch Tỉnh mới mời đại diện gia đình chúng tôi vào phòng tiếp dân, ông ta viết một tờ cam kết là “Sẽ tiến hành vụ việc thỏa đáng cho gia đình”.

Thế là chúng tôi đưa em về mai táng.

Như vậy, cho đến nay, phía gia đình vẫn đang mong manh trên con đường đi tìm công lý vì tất cả vẫn là cơ quan công an nắm đằng chuôi trong khi chính công an là nơi chịu trách nhiệm về cái chết này. Trong khi đó gia đình không được sự hỗ trợ nào từ cơ quan luật pháp cho đến nay.

Một mạng người đã ra đi oan uổng có yếu tố “Công an Nhân dân” luôn rêu rao là “vì nước quên thân, vì dân phục vụ”.

Mới đây,dư luận VN và quốc tế nhức nhối với cái chết của nạn nhân ở Công an Quận Hai Bà Trưng, rồi nạn nhân Cồn Dầu, vụ công an bắn thẳng vào trẻ em ở Tĩnh Hải, và giờ đây là ở Bắc Giang. Con số sẽ cứ dần tăng lên mãi theo đà “năm sau cao hơn năm trước” như mọi chính sách và lời kêu gọi của đảng và nhà nước.

Trong vòng một thời gian ngắn, những cái chết gắn liền với nhà tạm giữ, với tra tấn, nhục hình, với công an… liên tục xuất hiện và dần dần trở thành chuyện bình thường trong xã hội Việt Nam.

Ở những vụ án đó, hầu hết công lý là điều hết sức xa xỉ đối với nạn nhân và gia đình. Sự bao che của chế độ độc tài công an trị là nguyên nhân chính của tội ác này. Sự lộng hành của công an trong các lĩnh vực đời sống xã hội là một thảm trạng của xã hội Việt Nam. Những tầng lớp công an ngày càng được tuyển dụng càng nhiều từ những người ít được học hành, thiếu nhân tính, tri thức nhưng thừa sự man rợ sẽ dẫn xã hội Việt Nam đi từ vực sâu này sang vực thẳm khác. Vì với công an, đảng đã chỉ cho họ con đường sống: “Công an nhân dân chỉ biết còn đảng còn mình” – Một câu khẩu hiệu xứng đáng được ghi vào sách Guiness về ý nghĩa từ ngữ.

Thắp nén hương cho người thanh niên mới nằm xuống, nhìn khuôn mặt trẻ măng ở độ tuổi mới bước vào đời đang ôm mộng yêu đương sôi nổi, chúng tôi thấy quặn thắt trong lòng.

Ra về trên con đường đầy nắng cháy, nhưng hầu như không ai để ý vì một câu hỏi luôn day dứt chúng tôi: Biết bao giờ, xã hội Việt Nam mới thoát khỏi cảnh người dân sinh ra để “sợ hãi” và sinh mạng người dân được coi như cỏ rác khi giao vào tay một lũ người với cái tên mạo danh là “Công an Nhân dân”.

27/7/2010

Song Hà