Bạn đọc viết: Loại trừ nhau hay hiến tế sự thật

Tháng Bảy 18, 2010

Trong bài Diễn từ chúc mừng của Đức Cha Giuse Nguyễn Chí Linh, Phó Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam nhân ngày Đức Cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn ra mắt cộng đoàn Dân Chúa tại Nhà thờ Chính toà Hà Nội, 07-05-2010 có đoạn: “Chắc chắn là ai trong chúng ta cũng đều muốn sự tốt đẹp cho Giáo Hội. Nhưng nếu vì yêu mến Giáo Hội mà chúng ta loại trừ nhau thì không còn gì mâu thuẫn bằng.”

Có thật sự vì yêu mến Giáo Hội, vì muốn sự tốt đẹp cho Giáo Hội, chúng ta không được phép loại trừ nhau như lời Đức Cha Linh đã nói?

Giả sử rằng, nếu một người bị bệnh ung thư, bác sĩ bảo cần phải cắt bỏ khối u hoặc thậm chí phải cắt bỏ phần cơ thể mang khối u đó đi thì mới giữ được mạng sống. Liệu người đó có nghe theo lời khuyên của bác sĩ chấp nhận cắt bỏ phần thân thể đó đi không, cho dù phải rất đau đớn, thậm chí có thể trở thành người khuyết tật? Hoặc giả dụ chẳng may một phần thân thể nào đó bị bệnh nguy hiểm mà không những không có khả năng chữa khỏi mà còn có nguy cơ lây lan sang các bộ phận khác của cơ thể, thì có cần cắt bỏ phần thân thể đó đi không?

Có lẽ mọi người đều có câu trả lời là “có”.

Cũng vậy, nếu Giáo Hội được diễn tả như là một thân thể, thì trong trường hợp một số bộ phận bị nhiễm bệnh nguy hiểm mà không có khả năng chữa khỏi mà còn có nguy cơ làm lây lan bệnh cho các bộ phận khác, cũng buộc phải cắt bỏ, hoặc nếu không thể cắt bỏ được thì ít ra phải khoanh vùng và cô lập chúng lại.

Nếu Hội Thánh được hiểu như là cây nho, thì những cành nho, lá nho nào bị sâu hại cần bị chặt bỏ; hoặc thậm chí những cành lá nào dư thừa chỉ biết bám vào thân cây để hút nhựa mà không sinh hoa kết quả cũng cần được cắt tỉa để cho cây nho được mạnh khỏe, tươi tốt và đơm hoa kết trái.

Như vậy, vì yêu mến Giáo Hội, đôi khi cũng buộc chúng ta phải cô lập những  phẩn tử “bệnh tật” không có khả năng “chữa khỏi”, hoặc những kẻ làm “lây lan bệnh tật” (làm gương mù hoặc làm cớ cho người khác vấp phạm), hoặc thậm chí kể cả những kẻ chỉ biết nhân danh Hội Thánh để hút xương tủy của những người nghèo để vỗ béo cho bản thân mình.

Tuy nhiên, việc loại trừ này không có nghĩa là thủ tiêu, trừ khử, giết bỏ như nghĩa thế gian thường dùng, cũng không có nghĩa là tận diệt, nhổ tận gốc rễ như người đầy tớ trong dụ ngôn “cỏ lùng” (Mt 13,24-30) muốn, hay như ông Gia-cô-bê và ông Gio-an muốn “lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng nó” (Lc 9,54), vì đây không phải là ý định của Thiên Chúa. Chính Chúa Giê-su đã giúp chúng ta hiểu nghĩa của từ “loại trừ”, đó là “hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế” (Mt 8,17). Hoặc như Thánh Phao-lô dậy: “đừng đi lại với kẻ nào mang danh là người anh em mà cứ dâm đãng, tham lam, thờ ngẫu tượng, quen chửi bới, say sưa rượu chè hoặc trôm cắp; anh em cũng phải tránh đừng ăn uống với con người như thế” (1Cr 5,11). Còn Thánh Gio-an bảo không được tiếp đón hay chào hỏi những kẻ “không ở lại trong giáo huấn của Ðức Kitô” (2Ga 1,9).

Việc loại trừ này vừa là lời mời gọi, cũng vừa là sự bắt buộc đối với những ai dấn thân bước theo chân Chúa Ki-tô, đối với những ai yêu mến Hội Thánh của Người. Thánh Phao-lô ra lệnh “Hãy khử trừ sự gian ác, không cho tồn tại giữa anh em” (1Cr.5,13). Thánh Biển Đức trong chương 28 nơi Tu Luật của mình, Ngài còn truyền cho Viện Phụ “hãy dùng lưỡi dao sắc bén” để khử trừ những thành phần bất hảo. Còn chính Đức Ki-tô đã thẳng thắn tuyên bố: “Các con chớ tưởng rằng Thầy đến để mang hoà bình cho thế gian: Thầy không đến để đem hoà bình, nhưng đem gươm giáo. Vì chưng, Thầy đến để gây chia rẽ con trai với cha mình, con gái với mẹ mình, nàng dâu với mẹ chồng mình: và thù địch của người ta lại là chính người nhà mình.” (Mt.10,34-35). Vì dấn bước theo Chúa, vì yêu mến Giáo Hội, chúng ta buộc phải gạt bỏ những chướng ngại vật trên đường đến với Chúa, cho dù chướng ngại vật đó là gì, là ai đi chăng nữa, thậm chí đó là cha mẹ, con cái, vợ chồng v.v.

Nhưng làm sao chúng ta có thể cắt bỏ các tế bào ung thư bệnh tật trong cơ thể nếu chúng ta không nhận dạng được những tế bào bệnh tật này; làm sao chúng ta có thể loại trừ được những cành lá thừa thãi đang hút hết nhựa từ thân cây nếu chúng ta không phân loại được chúng. Nếu cẩu thả, vội vàng và chủ quan trong việc nhận diện và biện phân, chúng ta sẽ dễ cắt lầm những tế bào lành và những cành lá tốt, dẫn đến những hậu quả đáng tiếc. Tuy nhiên, việc nhận dạng và phân loại những tế bào ung thư, bệnh tật, những cành lá dư thừa không hề dễ dàng gì.

Các tế bào bệnh trong cơ thể Nhiệm thể của Giáo Hội đôi khi nó rất tinh vi và có khả năng lấp liếm che đậy rất giỏi, vì “con cái thế gian khôn ngoan hơn con cái sự sáng” (Lc 16,8): nó có thể núp trong các hội đồng nọ, hiệp hội kia; nó có thể núp dưới bộ mặt đức cao vọng trọng, trong mũ áo hồng y, giám mục, linh mục, tu sĩ, ban hành giáo, trưởng hội đoàn, nhà từ thiện v.v., kết hợp với cái miệng ra rả những lời hay ý đẹp, những ý niệm cao siêu, những nguyên tắc trìu tượng để phù hợp với cái vỏ mặt và cái áo mão thánh thiện mà họ đang khoác trên mình. Những kẻ này được Chúa Giê-su ví như những nấm mồ, bên trong thì thối tha nhưng bên ngoài tô vôi đẹp đẽ để đánh lừa người ta.

Để biết sự thật bên trong nấm mồ, biết mức độ thối tha của nó như thế nào, chúng ta cần phải đào bới, khai quật nó. Để nhận biết chính xác các tế bào nào trong Nhiệm thể Hội Thánh thực sự bị ung nhọt không thể chữa lành, các cành lá nào trong thân Nho Hội Thánh bị sâu hại hoặc thừa thãi, chúng ta cần phải mang nó ra ánh sáng Sự Thật để mổ xẻ. “Sự Thật sẽ giải thoát chúng ta” (Ga 8,32), thì Sự Thật cũng sẽ giúp chúng ta nhận biết những tế bào ung thư, những cành lá sâu hại, ăn bám. Về vấn đề này chính Đức Cha Linh đã kêu gọi: “chúng ta cần phải mổ xẻ chuyện Giáo Hội cách rốt ráo hơn, công khai hơn”. Hơn nữa, Đức Cha Linh nói lên điều này với tư cách là “thay mặt Hội đồng Giám mục Việt Nam”, chứ không phải của riêng cá nhân Ngài.

ĐHY Phạm Minh Mẫn đi tìm sự thật "thực" tận Roma

ĐHY Phạm Minh Mẫn đi tìm sự thật "thực" tận Roma

Như vậy, làm gương trong vấn đề “mổ xẻ” này, người tiên phong và quyết liệt nhất phải là Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, tiếp theo là Hồng y và từng vị Giám Mục. Nhưng than ôi, Hội Đồng Giám Mục, ngay cả một cái thư chung còn không dám ra, vì sợ người ta sẽ “ném đá vào bức thư này” (ĐC Linh trả lời phỏng vấn đài RFA, 14.05.2010), nói chi đến chuyện mổ xẻ. Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, thay vì đến với chính nhóm “lục ca áo tím” của mình để tìm hiểu sự thật liên quan đến việc bổ nhiệm ĐC Nhơn làm TGM Phó Hà Nội, thì Ngài lại “vượt núi băng ngàn đến tận Rô-ma” (Tìm ra sự thật thực? LM Nguyễn Ngọc Tỉnh) để “tìm hiểu sự thật “thực” tận gốc rễ” (Website TGP.TPHCM phỏng vấn ĐHY GB. Phạm Minh Mẫn ngày 11.06.2010 về chuyến đi Vatican từ 30.05 đến 03.06.2010). Thực chất, ai cũng hiểu rằng thay vì đi tìm sự thật, thì Ngài đi bưng bít sự thật và “giải độc cho “Dàn đồng ca áo tím”” (Hồng Y G.B Phạm Minh Mẫn sang Roma để làm gì? Nuvuongcongly.net) cùng hội cùng thuyền của mình.

ĐHY Phạm Minh Mẫn đang trình bày sự thật "thực" của ngài ở Roma

ĐHY Phạm Minh Mẫn đang trình bày sự thật "thực" của ngài ở Roma

Chờ mãi chẳng thấy có vị hữu trách nào dám cầm dao Sự Thật mà mổ xẻ. Xem ra, chỉ có những trang mạng bị loại vào hạng “lề trái” (giống như Đức Giê-su bị liệt vào hạng những tên tội phạm (Mc15,28)) hoặc thậm chí có trang như trang nuvuongcongly.net còn bị coi là “là trang của ma quỷ, satan” “ai đọc là mắc tội trọng, phải ngừng rước lễ và đi xưng tội”(Giáo lý mới của GP Hưng Hóa: Ai đọc Nữ Vương Công Lý là mắc tội trọng? nuvuongcongly.net) dám mang ánh sáng Sự Thật ra mà mổ xẻ các ung nhọt trong Giáo Hội. Trang mạng tiên phong và quyết liệt nhất trong vấn đề sử dụng ánh sáng Sự Thật để mổ xẻ phải kế đến, đó là trang nuvuongcongly.net.

Nhờ trang mạng này chúng ta biết được những thành phần mục rữa trong Giáo Hội. Nhờ trang mạng này chúng ta biết rõ được GHVN bị quốc doanh hóa đến mức nào. Nhờ trang mạng này chúng ta mới biết rõ nhóm “tam ca”, “lục ca” áo tím áo hồng. Nhờ trang mạng này chúng ta biết được “tôn giáo mới” ở Hưng Hóa. Nhờ trang mạng này chúng ta mới hiểu được “tinh thần Ngô Quang Kiệt” như thế nào. Nhờ trang mạng này chúng ta mới biết được lòng giáo dân khát khao Công Lý và Sự Thật như thế nào. Và v.v. Tóm lại, nhờ trang nuvuongcongly.net chúng ta biết được SỰ THẬT.

Như vậy, vì yêu mến Thiên Chúa và Hội Thánh, chúng ta không ngừng lấy ánh sáng Sự Thật để mổ xẻ cắt bỏ và khoanh vùng mọi ung nhọt trong Nhiệm thể Giáo Hội để Hội Thánh luôn mãi xinh đẹp, thánh thiện xứng đáng là Hiền Thê của Quân Vương Giê-su. Vì một Hội Thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền, chúng ta sẵn sàng “hiến tế quan điểm riêng” như lời ĐC Linh, nhưng không bao giờ chấp nhận “hiến tế SỰ THẬT” vì Đức Ki-tô đến để làm chứng cho Sự Thật và Hội Thánh bước theo Thầy Chí Thánh của mình để làm chứng cho Sự Thật. Do vậy, nếu vì yêu mến Giáo Hội mà chúng ta “hiến tế SỰ THẬT”, “thì không còn gì mâu thuẫn bằng”.

Âu-cơ-tinh