Hãy cùng nhau thắp một ngọn nến cho anh Tôma Nguyễn Thành Năm và các giáo dân Cồn Dầu đang bị giam giữ

Tháng Tám 6, 2010

Suốt mấy tháng qua, sự kiện Cồn Dầu đã gây xôn xao dư luận. Cái chết tức tưởi của anh Nguyễn Thành Năm – thành viên Hội Trợ tang của giáo xứ Cồn Dầu, như giọt nước tràn ly, tạo nên những cảm xúc quay quắt tới xé lòng.

Trên các trang thông tin điện tử, nhiều phản ứng tới độ gay gắt trước sự im lặng của Giáo hội, nhất là trước lá thư gửi HĐGMVN của Đức cha Châu Ngọc Tri nhằm chạy tội cho công an Đà Nẵng – tác nhân gây nên cái chết đau thương của anh Tôma Nguyễn Thành Năm.

Chuyện công an Việt Nam “chỉ biết còn đảng còn mình” sẵn sàng ra tay, kể cả nổ súng giết chết đàn bà, trẻ em như tại huyện Tĩnh gia, Thanh Hóa, thì không có gì là lạ trong một đất nước công an trị như đất nước Việt Nam hiện nay.

Cái chết của anh Năm Cồn Dầu chỉ là làm dài thêm danh sách các nạn nhân của một chế độ cộng sản vô lương với những đảng viên “chỉ biết còn đảng còn mình”.

Di ảnh anh Toma Nguyễn Thành Năm do PV Nữ Vương Công Lý chụp tại gia đình ở GX Cồn Dầu

Đối với giáo dân Cồn Dầu, cái chết của anh Năm thật đáng thương, nhưng còn 6 nạn nhân đang bị chính quyền Đà Nẵng giam giữ cách bất công chờ ngày xét xử, cũng đáng thương không kém. Mới đây, một gia đình trong số các gia đình nạn nhân đã nhờ các luật sư bảo vệ quyền lợi cho người thân của mình, nhưng khi các luật sư tới thì lại đã nhận được một lá đơn từ chối mời luật sư của người thân từ trong tù.

Đây không phải là lần đầu các nạn nhân bị ép buộc từ chối luật sư. Trong các vụ việc liên quan tới tài sản đất đai của Giáo hội trước đây như vụ việc tại giáo xứ Thái  Hà, các nạn nhân cũng bị yêu cầu viết giấy từ chối luật sư hay vụ Nguyễn Trường Tô tại Hà Giang, các thân nhân của các em nữ sinh bị hại cũng đã được mời tới để yêu cầu từ chối luật sư. Đây là một hành động vi phạm luật pháp trắng trợn của chính quyền cộng sản, chứng tỏ sự thật đang ở về phía các nạn nhân là giáo dân Cồn Dầu.

Chúng tôi thiết tưởng, những thông tin vừa qua trên các trang mạng điện tử; những phản ứng biểu lộ sự thất vọng, đôi khi quyết liệt của các giáo dân đối với các vị lãnh đạo trong Giáo Hội, là cần thiết với hy vọng các vị lãnh đạo Giáo hội, những người có trách nhiệm trước tiên tới sự an nguy của đoàn chiên phải có một thái độ tích cực giúp các nạn nhân tìm thấy công lý và sự thật cho mình.

Tuy nhiên, chúng tôi thiết nghĩ, không phải chỉ có các vị mục tử mới liên đới trách nhiệm tới những nạn nhân tại giáo xứ Cồn Dầu hay tất cả các nạn nhân đang phải chịu cảnh bất công hiện nay tại Việt Nam. Giáo hội Chúa Kitô là Dân Thiên Chúa. Mọi thành phần trong Giáo hội đều liên đới trách nhiệm với nhau trong việc chung tay xây dựng một Giáo Hội Hiệp Nhất, cùng dấn thân cho những người bất hạnh, cho một nền công lý và hòa bình được xây dựng trên sự thật, tình yêu và sự tha thứ.

Vì thế, trước những biến động đang xảy ra tại giáo xứ Cồn Dầu hay sau này cũng có thể xảy ra tại các giáo xứ khác trên quê hương đất nước Việt Nam, mọi người tín hữu Việt Nam, bất kể là giám mục, linh mục, tu sĩ hay giáo dân, đều phải nói được như đức cha Phaolô Cao Đình Thuyên: “Chuyện Thái Hà cũng là chuyện của giáo phận Vinh”.

Một buổi thắp nến tại Nhà thờ Thái Hà, TGP Hà Nội cầu nguyện cho nạn nhân Đồng Chiêm

Chuyện Cồn Dầu là chuyện của tất cả mọi người Công giáo và những người Việt Nam yêu chuộng sự thật, công lý, hòa bình trên khắp thế giới. Chúng ta không chỉ nói hay chỉ trích các vị mục tử, mà trước tiên chúng ta phải có những việc làm những hành động cụ thể để chứng tỏ tình liên đới và hiệp thông với các nạn nhân, nhất là các nạn nhân là sáu giáo dân Cồn Dầu đang bị giam cầm một cách bất công trong các trại tạm giam của công an Đà Nẵng. Sắp tới đây họ sẽ phải ra tòa và với những diễn tiến đang diễn ra, thì chắc chắn một điều, sáu giáo dân này sẽ phải lãnh nhận những bản án bỏ túi hết sức bất công.

Đó là các nạn nhân: Matthêu Nguyễn Hữu Liêm, Giuse Trần Thanh Việt, Tadêô Lê Thanh Lâm, Simon Nguyễn Hữu Minh, Têrêxa Nguyễn Thị Thế và Maria Phan Thị Nhẫn.

Người ta thường nói: “Thà thắp lên một ngọn nến, hơn là ngồi đó nguyền rủa bóng đêm”.

Mới đây một số vị Nghị sĩ Hoa Kỳ, những người hoàn toàn xa lạ với anh chị em giáo dân Cồn Dầu, đã yêu cầu Bà Hilary Clinton lên tiếng cho các nạn nhân này nhân chuyến thăm và làm việc tại Việt Nam vừa qua.

Chúng ta, những người Công giáo Việt Nam, trong hoàn cảnh của mình, mỗi người, mỗi gia đình, mỗi hội đoàn, hãy thắp cho anh Năm và sáu nạn nhân là giáo dân Cồn Dầu đang bị giam cầm bất công, một ngọn nến. Nếu các giáo xứ trong toàn cõi Việt Nam đều xướng tên các nạn nhân vào mỗi thánh lễ, vào mỗi buổi cầu nguyện, thì chắc hẳn đó sẽ là tiếng nói trọng lượng yêu cầu chính quyền Đà Nẵng nhanh chóng trả tự do cho sáu nạn nhân Cồn Dầu vô tội.

Chúng tôi thiết tưởng, trong hoàn cảnh hiện nay, việc cầu nguyện như vậy chính là cách thức thể hiện lòng tin và tình yêu mến của mỗi người tín hữu đối với Hội thánh Chúa tại Việt Nam. Đó cũng là cách thức chia sẻ với anh chị em giáo dân Cồn Dầu đang trong cơn bách hại được giữ vững niềm tin và tình yêu của mình đối với Chúa và Hội thánh.

6/8/2010

Nữ Vương Công Lý

Ngày lễ Chúa Hiển Dung


Bình yên giả tạo và nỗi đau của người dân trên vùng đất Cồn Dầu

Tháng Tám 5, 2010

Chúng tôi tới Cồn Dầu vào một buổi chiều nhiều gió. Những cơn gió quất qua để lại những bụi cỏ khom mình khuất phục.

Ngay đầu làng, khu nghĩa trang đang bị đào xới. Những khối gạch, bê tông đen xì, vất chỏng trơ trên nền đất, lồi lõm những hố đào nham nhở. Ba tháng trước, nơi đây đã từng chứng kiến vụ cướp quan tài một cách phi nhân, đầy tai tiếng của chính quyền cộng sản, với 6 nạn nhân hiện vẫn còn đang bị giam giữ cách bất công với các tội danh đã thành lệ mỗi khi có sự phản kháng của người dân: “Tội gây rối trật tự và chống người thi hành công vụ”.

Cồn Dầu, nhìn từ xa

Cồn Dầu khi đến gần

Chúng tôi đến nhà thờ ngay giờ giáo dân chuẩn bị dâng thánh lễ chiều. Từng tốp người lặng lẽ tiến vào ngôi thánh đường khang trang, tráng lệ, khuôn mặt đầy vẻ ưu tư. Vẻ lo lắng hoảng sợ vẫn còn hiện diện trên những khuôn mặt khắc khổ. “Buồn lắm! Chúng tôi chỉ còn biết cầu nguyện và mong mọi người cùng cầu với chúng tôi và cho chúng tôi”. Một cụ bà trong chiếc áo dài tím than nền nã trả lời chúng tôi khi chúng tôi hỏi về Cồn Dầu, về những chuyện đã qua.

Nhà thờ Cồn Dầu

Những này này, tại Cồn Dầu, người dân còn chưa hết hoang mang, sợ hãi. Nhiều người chúng tôi gặp hết sức dè dặt khi kể lại những biến cố xảy ra xung quanh đám tang của bà Hồ Nhu, cái chết đau xót, đầy tức tưởi của anh Toma Nguyễn Thành Năm – thành viên đội trợ tang của giáo xứ, anh chết vào chính ngày lễ thánh Tôma, bổn mạng (3/7/2010).

Chúng tôi hỏi một cụ ông về người dân Cồn Dầu thì ông cho biết: “Xưa nay, người dân Cồn Dầu luôn tuân thủ mọi chính sách của nhà nước, tôn trọng luật pháp, thuế má đều đóng góp đầy đủ. Chúng tôi chỉ mong nhà nước, cụ thể chính quyền Đà Nẵng khi qui hoạch thành phố, thu hồi đất thì phải bảo đảm cuộc sống vật chất và tâm linh cho chúng tôi. Với 50.000đ/m2 đất ruộng, 350.000đ/m2 đất thổ cư, chúng tôi không đủ tiền để mua mảnh đất mới giá 1.000.000đ/m2 tại khu tái định cư, thì lấy đâu ra tiền để xây nhà ở, chưa kể chúng tôi là nông dân, chúng tôi sẽ làm gì và sẽ sống bằng gì. Chúng tôi không chống đối chính quyền, chúng tôi chỉ đòi quyền lợi hợp pháp và chính đáng của chúng tôi. Vậy mà…”

Người đàn ông già khắc khổ, khuôn mặt sạm nắng bỏ lửng câu trả lời, ngước đôi mắt buồn nhìn về phía xa xăm. Sau một hồi suy nghĩ với vẻ mặt tư lự, ông cho biết: “Thôn Cồn Dầu hiện nay có 6 người đang bị tạm giữ chờ ngày ra xét xử và một số người trong số họ đã bất ngờ viết đơn gửi ra cho gia đình từ chối yêu cầu mời luật sư. Hầu hết các anh em trong nhóm trợ tang, ngoài anh Năm đã chết oan ức, còn lại tất cả đều bị gọi lên ủy ban làm việc và khoảng trên năm chục người bị phạt hành chánh từ một triệu rưỡi cho tới ba triệu đồng. Cồn Dầu hôm nay trông bình lặng thế thôi, nhưng ai cũng đang rất sợ bị chính quyền trả thù, nên tất cả đều im lặng chấp nhận cho chính quyền kiểm định tài sản đất đai, chờ ngày rời khỏi nơi quê cha đất tổ với một tương lai vô định, trong nỗi đau cồn cào đến xé lòng.”

Chào ông, chúng tôi xin phép được đi thăm thôn làng. Suốt dọc đường đi, những cái nhìn nghi ngại, những ánh mắt ngờ vực xăm soi của người dân Cồn Dầu khiến chúng tôi hiểu điều mà người đàn ông vừa nói: “Cồn Dầu trông bình lặng thế thôi, nhưng tất cả mọi người đều đang rất sợ”.

Thật đau xót!

Một chính quyền của dân, do dân và vì dân, nay đã trở thành con ngáo ộp đe dọa tới tính mạng của người dân.

Chính quyền Đà Nẵng, một chính quyền được coi là táo bạo trong những bước đi phát triển kinh tế, nay đã trở nên một chính quyền côn đồ, đè đầu cưỡi cổ dân nghèo, cướp đoạt trắng trợn tài sản đất đai mà người dân bao đời khai phá, đầu tư công sức tiền của mới có được. Người dân Đà Nẵng hôm nay, đang phải è cổ đóng thuế để nuôi một lũ cán bộ côn đồ, hung hãn, cướp bóc thẳng tay và sẵn sàng thủ tiêu những ai dám lên tiếng đòi hỏi những quyền lợi hợp pháp và chính đáng của họ.

Ai sẽ là người lên tiếng cho người giáo dân Cồn Dầu?

Tất cả những người chúng tôi gặp đều cho biết họ chỉ mong được ở lại quê nhà, mảnh đất linh thiêng gắn bao kỷ niệm, bao hoài bão, bao ước mơ. Họ mong được mọi người giúp đỡ, nhưng lại sợ. Họ nói: những giúp đỡ “kiểu vừa rồi” – chúng tôi không biết cái kiểu vừa rồi như họ nói là gì? – sẽ chỉ làm cho chúng tôi thêm khó khăn, thêm buồn tủi.

Chúng tôi rời Cồn Dầu khi màn đêm vừa xuống. Trong bóng đêm chạng vạng, dưới ánh đèn đường khi mờ khi tỏ, những đám cỏ cúi mình khuất phục cơn gió, đang chờ đợi được ai đó nâng lên.

Chúng tôi tự hỏi người dân Việt  nói chung và giáo dân Cồn Dầu nói riêng sẽ còn phải chịu đựng đau khổ, bất công cho tới bao giờ?

5/8/2010

Hà Thạch


Bạn đọc viết: Tâm thư gửi ĐGM Châu Ngọc Tri

Tháng Tám 3, 2010

·         Thưa mục tử: giáo dân đã chết, ngài đang ở đâu?

·         Thư của Tòa Giám mục Đà Nẵng gửi Hội đồng GMVN và hồi âm

·         Bạn đọc viết: Tâm tình sau cái chết của giáo dân Cồn Dầu

Kính thưa Giám Mục,

Tạ ơn Thiên Chúa là Tình Yêu qua các Mầu Nhiệm Sáng Thế, Giáng Sinh, Thánh Thể, Khổ Nạn, Tử Hình, Phục Sinh, Hiện Xuống và Quang Lâm mà chúng ta, người đã khuất bóng và đang sống, vẫn chờ đợi, giáo dân hèn mọn này (gdh) còn tin tưởng tuyệt đối vào Chúa Giêsu và Giáo Hội Tông truyền do Ngài lập nên! Bằng không, nó đã bỏ Đạo vì lời phát biểu của GM như sau: ” “Trong cuộc đấu tranh cho công lýcông bằng xã hội, Anh Chị Em giáo dân đừng nghĩ rằng các mục tử không đứng về phía mình. Các Ngài có cách thế riêng do vị trí, ơn gọi, sứ vụđặc sủng của các Ngài… Hãy kính trọnglắng nghe tiếng nói của các mục tử! Hãy biết “tôn sư trọng đạo” đúng mức như bài học vỡ lòng của mọi người dân Việt”.

Trước khi nhận định về cách GM dùng từ (nằm nghiêng), xin được phép nhân Danh Chúa là Chân Lý và nhân Danh Giáo Hội là Thánh Thiện, gdh mạo muội thưa thế này: Nó còn dùng chữ ”kính” để ”thưa”, chứ không dám ra lệnh: ”đừng, hãy”Đức ChaĐức Cha Linh…, nó còn quá lễ phép rất tự nhiên theo tâm tình con thảo! như GM ”đang nói chuyện với những Vị: Sinh Thành Dưỡng Dục, Quý Thầy Cô, Quý Ông Bà, Quý Ân Nhân, Quý Giáo Sư Thần Học là Giáo Dân, Quý Vị trong các Hội Đồng Giáo Xứ…Xin GM vui lòng thông cảm cho gdh khi nó không dùng các chữ ” con kính lạy Đức Cha, Đức Giám Mục, Ngài…” bởi vì GM chưa xứng đáng để cho nó xưng hô như thế. Với Đức Cha Kiệt, Đức Cha Linh…, nó còn quá lễ phép rất tự nhiên theo tâm tình con thảo!

”Thượng bất chính”, mà không có chuyện ”hạ tác loạn” là còn may cho GM lắm rồi! Hiền Triết Aristote dạy: ”Công chính là điều hợp với lề luật, là điều tôn trọng sự bình đẳng, còn bất chính là điều ngược với lề luật và thiếu bình đẳng. – Le juste est ce qui est conforme à la loi et ce qui respecte l’égalité, et l’injuste ce qui est contraire à la loi et ce qui manque à l’égalité.” Henry David Thoreau nhận xét: ”Sống dưới thể chế bỏ tù bất công, vị trí của người công chính cũng là trong nhà tù. – Sous un gouvernement qui emprisonne injustement, la place de l’homme juste est aussi en prison.”

Như vậy, GM Đà Nẵng không thuộc phạm trù công chính vì NGÀI quá tự cao, tự đại, xem cái tôi mình lớn hơn tất cả những ai không phải là linh mục! Người công chính cũng bị coi như là tù nhân, huống chi là GM Đà Nẵng! (Mọi khi khác, gdh thèm viết hoa chữ ”linh mục”, nhưng trong bài này thì không là lỗi tại ai?) Chúa Giêsu dạy: ‘‘Ai nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống! Ai hạ mình xuống, sẽ được nâng lên!” Không bắt chước Chúa hạ mình từ khi vào đầu Thai trong lòng Mẹ Maria và từ khi sinh ra cho đến chết, chẳng nghe lời dạy của Thánh Phaolô: ”Người không đáng làm Tông Đồ” thì, ít ra, GM vui lòng bắt chước nước: Lúc nào nó cũng tìm chỗ thấp nhất mà bò tới!

Vì quá kiêu ngạo mà một số Thiên Thần nhất phẩm đã bị phạt thành quỷ Xatan! Cũng vì nghe theo lời phỉnh gạt của loài quỷ sứ mà Eva đã hại luôn Adam! Vậy thì GM theo ai? Thiên Thần Bản Mệnh, ”Eva mới” là Mẹ Maria, ”Adam mới” là Chúa Giêsu? Khi chị họ Isave ca ngợi mình: ”Bởi đâu mà tôi được phước rất trọng là Mẹ Thiên Chúa của tôi đến thăm tôi?”, Mẹ vẫn khiêm nhượng thưa lại: ”Vì Ngài đã đoái đến phận hèn tớ nữ…” Trên Thiên Đàng, nghe lời GM tự phô trương, Mẹ đã buồn và nói với Chúa: ”Tại sao GM Đà Nẵng không giống Mẹ-Con mình?”

Churchill nói: ”Người kiêu ngạo thích lạc đường hơn là hỏi cho biết lối đi của mình.-L’orgueilleux aimera mieux se perdre que de demander son chemin.” Kakuzo bảo: ”Ta trốn trong sự kiêu ngạo bởi vì sợ nói lên sự thật cho chính ta.  Nous nous réfugions dans l’orgueil parce  que nous avons peur de nous dire la vérité à nous-mêmes.” Người Anh nhận định: ”Kiêu ngạo là đóa hoa trong vườn quỷ dữ.- L’orgueil est une fleur dans le jardin du diable.” Còn William Shakespeare cảnh báo: ”Người kiêu ngạo không để lại vinh quang sau lưng mình / cho hậu sinh. Les orgueilleux ne laissent pas de gloire derrière eux.” Còn Larochefoucauld khuyên nhủ: “Nếu chẳng kiêu ngạo tí nào cả, ta sẽ không trách lòng kiêu ngạo của người khác. – Si nous n’avions point d’orgueil, nous ne nous plaindrions pas de celui des autres.”

Nghe con khóc, mà mẹ không dỗ dành, không an ủi, không cho bú là mẹ ra sao? Con chiên cũng có chức năng ”tư tế, ngôn sứ, quân vương” trong Hàng Giáo Dân. Xin GM vui lòng đọc bài ”Chức Thánh Trong Hàng Giáo Dân” đăng trên Nữ Vương Công Lý và nhiều nơi khác để đồng ý với Đức Cha Nhơn trong lá thư dài chín trang mà Ngài viết cho gdh này. Dựa vào Lời Chúa và Sách Giáo Lý, nó khẳng định rằng Giáo Dân là các thánh, ở hàng đầu của Giáo Hội, Phép Rửa Tội là ơn đẹp nhất, huy hoàng nhất trong các Thiên Ân, việc xức Dầu của Thánh Linh thánh hiến họ thành linh-mục (prêtres), những người đã được rửa tội nhờ việc tái sinh và việc xức dầu của Thánh-Linh, được thánh hiến để làm nơi cư ngụ linh thiêng và hàng tư-tế thánh thiện,… giữa tất cả tín hữu của Chúa Ki-tô, có sự bình đẳng thật sự về phẩm giá và hoạt động, có sự khác biệt không có nghĩa là ”hơn, thua” vì Thánh Gioan Kim Khẩu dạy rằng ”nói hơn thua” giữa Hàng Giáo Phẩm và hàng giáo dân là có tội!

Nhưng GM Đà Nẵng thì nghĩ khác vì NGÀI phán như sau: ”Các Ngài có cách thế riêng do vị trí, ơn gọi, sứ vụđặc sủngNgài… Hãy kính trọnglắng nghe tiếng nói của các mục tử! Hãy biết “tôn sư trọng đạo” đúng mức như bài học vỡ lòng của mọi người dân Việt” !!!

Toàn là mệnh lệnh theo não trạng ”giáo sỹ trị”, tư tưởng phân biệt giai cấp, ơn gọi! ”Ơn gọi” chưa đủ, GM còn ”định danh” là đặc sủng! Đức Mẹ đâu được truyền chức linh mục! Vậy mà Ngài là LINH MỤC của mọi linh mục ngoại trừ Chúa Giêsu vì Mẹ ”tế sống Con Mẹ” để dâng lên Cha Thiên Đình!

Vậy thì, theo GM, đặc sủng của GM Đà Nẵng là đặc sủng số mấy? GM ra lệnh ”hãy lắng nghe”, nhưng Giáo Dân không ”nghe theo” sự im lặng của GM trước cái chết oan ức của Anh Nam vô tội, trước sự kiện Thánh Giá Đồng Chiêm bị tàn phá, trước nạn mua bán dâm học sinh ngây thơ, nạn phá thai, bán gái nhà lành cho đàn ông Tàu, Hàn…! Đảng viên Phan Khắc Từ cũng có chức linh mục là đương nhiên gdh này cũng phải lắng nghe tiếng nói của ông ta, phải biết ”tôn sư trọng đạo” theo kiểu nào? Đạo của ông ấy là đạo phá Đạo! GM Đà Nẵng còn xếp toàn bộ Giáo Dân vào loại ”chúng nó không thuộc” bài học vỡ lòng!! Lạy Chúa! Lạy Mẹ Maria! Con chịu hết nổi NGÀI mục tử Đà Nẵng có mỹ danh ”CHÂU NGỌC TRI” mà con không dám chiết tự ra! Cúi xin Chúa  Thánh Linh và Mẹ Fatima, La Vang… phù hộ cho GM Đà Nẵng vốn đã thuộc bài học vỡ lòng là Kinh Thương Người Có Mười Bốn Mối, nhưng không đem ra thực hành! Con quỳ gối đêm nay trước Nhan Thánh Chúa và Mẹ để van nài! Xin thương Giáo Hội Việt Nam! Xin cứu Hàng Giáo Phẩm Việt Nam! Mẹ ôi. Con đang khóc! Lạy Mẹ, xin Mẹ giúp để, một ngày kia, con sẽ gọi GM ấy là Đức Cha, là MụcTử nhân lành và, nếu cần, con sẽ quỳ hôn nhẫn của ”ngài”! ”Mẹ ôi, đoái thương xem Nước Việt Nam! Trời u ám bất công lan tràn!” Xin Mẹ thông cảm cho con vì, nếu con không góp ý ”thẳng mực tàu”, Bà Con Bên Lương có thiện chí sẽ cười thêm chúng con là người ”bao che”!

”Với những tâm tình vừa nêu, con xin các Ngài Mục Tử noi gương Chúa Cứu Thế, ôm chiên vào lòng dù đó là chiên lạc hay là chiên ghẻ lở.” (trích lời cuối trong bài ”Chức Thánh Trong Hàng Giáo Dân”)

Düsseldorf, Đức Quốc, 13. 7. 2010

Đaminh Phan văn Phước

—————————————————

Thấy gì qua dự thảo nghị quyết của dân biểu Mỹ về vụ Cồn Dầu:  “Hàng xóm” lên tiếng, cha mẹ làm thinh – Cha mẹ gì?

“Hàng xóm” thấy sự dã man trong nhà người khác thì bất bình lên tiếng. Nhưng chính “cha mẹ” nạn nhân lại im thít. Cũng có thể cha mẹ vì quá sợ hãi, quá quan tâm đến an nguy của bản thân mình mà không dám bênh vực con cái chăng?  Nhưng, những hạng người như vậy mà được gọi là cha mẹ hay sao?

Thế còn những bậc cha mẹ khác, chẳng những không dám đứng lên bênh đỡ con cái mình, mà lại cất tiếng toa rập theo kẻ cướp, kẻ ác, đã xông vào nhà cướp bóc, hành hung, và giết chết con cái mình, thì đó là hạng cha mẹ gì? Cha mẹ ghẻ? Hay chính họ là tay chân, đồng bọn mà kẻ cướp đã gài vào nhà từ lâu, để dọn đường ra tay hành sự?

Chỉ cần nghe qua một  vài tình tiết như trên, người còn tâm trí bình thường ai cũng có được một  câu trả lời!

Ấy vậy mà đó chính lại là những gì đang xảy ra giữa hàng mục tử của giáo hội Việt Nam.

Khi xảy ra vụ Đồng Chiêm, Giám Mục Ba Lan kêu gào, “Chúng ta hãy nói to lên, GH đang bị bách hại tại VN”, trong khi đó giám mục Việt Nam im thít, đến khi mở miệng nói được một câu thì lại là lời biện bác với con chiên “Lên tiếng hay không lên tiếng?”

Cũng với cách hành xử ấy, khi tài sản người Cồn Dầu bị cướp bóc, giáo dân bị đàn áp, con chiên bị lang sói cắn chết, thì mục tử Đà Nẵng, Giám Mục Châu Ngọc Tri, không được một lời công đạo bênh đỡ. Đã vậy còn lên tiếng chì chiết, cay nghiệt với những người đưa tin về cái chết của con chiên trong đoàn được giao cho ngài coi sóc.

Đọc lá thư dài để biện minh của ngài, chúng ta thấy tin tức trên NVCL không sai, chính Ngài – qua việc công bố lá thư của gia đình nạn nhân – cũng xác nhận những điều tương tự, thậm chí còn cho biết nhiều chi tiết thê thảm hơn về cái chết của nạn nhân: Anh Nguyễn Năm bị công an dân phòng dìm xuống bùn tra tấn rồi để sống dở chết dở, người nhà tìm được thì thấy người bê bết bùn, mũi miệng, tai mắt đều ứa máu… mang về săn sóc từ sáng đến chiều thì chết!

Trong hoàn cảnh đó, vị mục tử lẽ ra phải cám ơn NVCL và những bản tin trên trang mạng này mới phải, nhưng không! Ngài lại quay ra mạt  sát họ là “bóng ma”! Không khác gì ĐC Tri đang cầm gậy mục tử – vốn dùng để đánh lang sói – bây giờ quay ra đánh… NVCL và những ai lên tiếng kêu cứu cho con chiên của ngài. Thực không hiểu trong cái không khí bát nháo tại Việt Nam ngày nay, người ta có còn tìm ra đạo lý làm người nữa không? Dù chỉ là với một chút đạo lý còn sót lại, bắt buộc người ta phải đặt ra câu hỏi, “GM Tri, ông là ai?”

Trong khi đó thì từ một nơi xa xăm, một người không phải máu đỏ da vàng, một người chẳng phải là mục tử cũng như chẳng có quyền lợi gì liên quan tới “đoàn chiên” của GM Tri, một ông Mỹ, Dân Biểu Christopher Smith, đã lên tiếng kêu gọi thế giới nhìn tới cảnh tang thương tại Cồn Dầu!

Chỉ vì ông ta là người, ông không chịu được cảnh đàn áp dã man mà con người đang phải chịu dưới chế độ cộng sản. Nhiều lắm thì hãy cho ông là một người hàng xóm. Để độc  giả khỏi mất công đi tìm lại bản tin cũ, xin tóm tắt nội dung do Nguyệt San Mạng Sống đăng tải vào ngày 30 tháng Bảy, mà NVCL cũng đã post lên mạng:

Kêu Gọi Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc Can Thiệp Cho Cồn Dầu

Ngày 29 tháng 7, Dân Biểu Christopher Smith đưa vào Hạ Viện Nghị Quyết Số HRes 1572, kêu gọi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, Uỷ Hội Hoa Kỳ Về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế, và Liên Hiệp Quốc điều tra những hành động đàn áp ngày càng thêm trầm trọng đối với xứ đạo Cồn Dầu. Nghị quyết này có sự đóng góp sâu rộng của Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển BPSOS. TS Thắng nói kêu gọi “Cộng đồng người Việt ở khắp Hoa Kỳ cần đồng lòng và dồn sức để vận động Hạ Viện thông qua nghị quyết này trong vòng 6 tuần tới đây”.

Tuy không trực tiếp chứng kiến, nhưng chỉ nghe tường trình, những người “hàng xóm” cũng đã hình dung được  sự dã man và “bày tỏ sự xót xa về tình trạng bạo lực, đe doạ, phạt vạ, và sách nhiễu hứng chịu bởi người dân ở Cồn Dầu, Đà Nẵng.” Bản Nghị Quyết cũng nêu lên rằng nhiều công dân Hoa Kỳ còn thân nhân ở Cồn Dầu là nạn nhân của sự đánh đập, tra tấn và giam cầm của công an.

Đồng thời, bản nghị quyết kêu gọi TT Hoa Kỳ đưa vấn đề ra Hội Đồng Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc, và rằng Ngoại Trưởng Hoa Kỳ bảo đảm Việt Nam tuân thủ những cam kết về nhân quyền chính họ đã ký kết tại Liên Hiệp Quốc hồi năm ngoái.

Nghị Quyết kêu gọi Toà Đại Sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam đến thăm Cồn Dầu và những gia đình nạn nhân, kể cả gia đình của anh Nguyễn Thành Năm, người bị công an đánh chết.

Cuối cùng, bản nghị quyết kêu gọi Uỷ Hội Hoa Kỳ về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế đến thăm các giáo dân Cồn Dầu và phúc trình với Quốc Hội.

Tiến sĩ Thắng kêu gọi cộng đồng người Việt ở khắp Hoa Kỳ vận động cho bản nghị quyết sớm được thông qua.

Trộm nghĩ, trong khi vận động “hàng xóm”, chúng ta hãy vận động phong trào gửi thư cho HĐGMVN, gửi thư cho GM Tri, nhắc nhở những bậc cha mẹ này về bổn phận của họ!

Phạm Hảo

——————————————–

Cha tôi, mẹ tôi

Anh em chúng tôi may mắn được sinh ra trong một gia đình đầy đủ cha và mẹ.  Mẹ, đối với chúng tôi mẹ thật tuyệt vời, chẳng biết dùng lời nào để nói về mẹ vì sợ rằng thiếu sót, vì sợ rằng chưa đủ. Chỉ mạ muội rằng, mẹ đã tần tảo nuôi anh em chúng tôi khôn lớn, mẹ đã vui khi nhìn chúng tôi ăn, mẹ đã hạnh phúc khi nhìn chúng tôi say giấc, mẹ đã tạ ơn Trời khi chúng tôi lớn lên …

Bên cạnh nhà tôi có một gã hàng xóm hung tàn, độc ác. Bởi vì, nhà chúng tôi ở phía trong nên để đi ra đường làng – là đường giao thông chính – thì ngả duy nhất phải đi qua ngang ngõ nhà hắn. Lợi dụng điều này, gã buộc anh em chúng tôi, hễ đi đâu ra khỏi nhà là phải nộp tiền cho hắn. Chúng tôi có cái bánh ngon, cái kẹo ngọt đều phải cống nạp cho hắn, thậm chí ngay cả miếng cơm của anh em chúng tôi cũng còn bị hắn cướp mất. Chúng tôi sợ hắn lắm, sự sợ hãi càng bị nhân lên khi hắn dọa sẽ cho chó béc-giê ra cắn khi chúng tôi đi ngang qua ngõ nhà hắn – nếu chúng tôi không cống nạp cho hắn. Sự sợ hãi cứ theo chúng tôi mãi, lẽo đẽo theo đến trường, dai dẳng vào bữa ăn, lớn dần trong tiếng cầu kinh, đi sâu vào giấc ngủ, chiếm lĩnh trọn giấc mơ tuổi thơ của anh em chúng tôi …

Và rồi, một ngày, mẹ đã đứng thẳng trước mặt hắn, chỉ vào mặt hắn, dậy cho hắn bài học vỡ lòng: Cơm này là cơm của mẹ làm ra để cho con mẹ ăn, là cơm mà mồ hôi, máu và nước mắt của cha làm ra để cho con mẹ ăn. Cơm này là cơm trời ban cho con mẹ, nên đừng hòng kẻ nào cướp được cơm của con mẹ. Đường này là đường của chung, là đường do trời ban cho con mẹ, nên phải dành cho con mẹ đi, không phải cống nạp cho kẻ nào hết…

Sau hôm ấy, kẻ thì bảo mẹ tôi dại: Ai lại đối đầu với kẻ “vũ phu” như hắn. Kẻ thì lắc đầu ngao ngán. Kẻ thì khuyên mẹ “Hãy sỏ gươm vào bao”…

Cô, dì, chú, bác chúng tôi: Người thì khuyên mẹ nên về nhà ngoại cho khuốt mắt hắn, cho hắn đỡ làm càn. Người thì trách rằng vì mẹ mà hắn lôi ông bà tôi ra mà chu chéo, mà sỉ vả. Được đà hắn còn dày xéo đập nát mộ của ông tôi, mỗi nơi vứt một mảnh – thật bì ổi, tội ác mà trời không dung đất không tha. Chúng tôi xót lắm…! Các bác tôi quay lại trách mẹ: Vì mẹ mà mộ ông bị hắn dày xéo! …

Về phần anh em tôi, từ hôm ấy, cái cảm giác thật lạ xuất hiện, cái cảm giác được làm người: Được đi thẳng lưng, được nhìn lên trên, sự sợ hãi biến mất, can đảm được nuôi dưỡng, những tiếng nhịp tim đập thình thịc dồn dập khi đi qua ngõ nhà hắn biến mất … Chúng tôi thật tự hào về mẹ, chúng tôi kính trọng và yêu mẹ thêm thật nhiều!

Lại nói về gã hàng xóm, với bản tính tàn bạo, từ hôm ấy gã tức lắm, tìm cớ gây sự với đại gia đình tôi, vu cáo cho anh em họ hàng nhà tôi đủ điều, đánh đập tàn nhẫn cô, bác tôi …

Vào một buổi chập choạng tối, tôi đi học về như bao ngày, khi đi ngang qua ngõ nhà gã độc ác, hắn lùa đàn chó béc-giê ra cắn cho tôi một trận thừa sống thiếu chết. Mẹ đã chạy tới cứu tôi, vác tôi về, băng bó cho tôi, mẹ đã ôm tôi vào lòng, mẹ đã lau những dòng nước mắt tuôn chảy trên má cho tôi, và rồi từng chiều trở tôi ra phố huyện để chữa trị vết thương và tiêm phòng chống dại cho tôi …

Mẹ đã nghĩ thật nhiều, mẹ đã day dứt thật nhiều, mẹ đã cầu nguyện thật nhiều. Và rồi,: Mẹ phải ra đi. Mẹ không muốn mộ ông bị dày xéo. Mẹ không muốn anh em chúng tôi bị chó béc-giê nhà gã hàng xóm xé nát. Mẹ không muốn Chúa nơi hình hài anh em chúng tôi bị dẫm đạp.  Mẹ đã nói rằng: “Mẹ thật có lỗi với các con khi phải ra đi”. Và, mẹ về nhà ông ngoại ở một nơi tít xa, thật xa!

Ngày mẹ ra đi, anh em chúng tôi hụt hẫng, trong lòng trống vắng, tủi hờn. Nơi tôi, cái cảm giác được ngồi sau lưng mẹ mỗi chiều trên chiếc xe đạp, để mẹ chở ra phố huyện chữa trị vết thương khi bị chó béc-giê cắn lại dâng trào: Mồ hôi mẹ đã ướt áo và cái chong chóng lá chuối trên tay tôi quay tít theo vòng quay của bánh xe cùng với sự thích thú cười đùa của tôi. Vết thương chó cắn chưa lành, nhưng tôi chẳng thấy đau là gì, vì được mẹ cưng chiều, vì được mẹ vỗ về, vì được mẹ ủi an nâng đỡ!…

Còn đâu cái cảm giác được mẹ chở che, còn đâu cái bánh rán thơm giòn mà mẹ mua cho mỗi khi đi chợ về. Còn đâu những miếng đậu phụ mát lành mà mẹ mua cho mỗi chiều khi chở tôi về từ chỗ tiêm phòng bệnh dại …

Thú thật trong thẳm sâu đáy lòng, tôi mong lại có mẹ. Tôi mong bị chó béc-giê cắn, để lại được mẹ vỗ về, để lại được mẹ ôm tôi vào lòng. Chẳng phải bởi vì hằng ngày tôi không được mẹ vỗ về, chẳng phải hằng ngày tôi không được mẹ yêu thương mà bởi vì cái cảm giác đó thật lạ, thật khác thường, thật khó tả!

Nói về cha tôi, chiều hôm trước, vợ chồng con cái tôi đang ăn cơm, cha tôi gọi điện từ quê ra:

–      Ă cơm chưa con?

–      Con đang ăn ạ!

–      Mới mổ nên phải kiêng uống bia rượu con nhé! Cha dặn tôi.  (Chả là tôi mới trải qua một cuộc phẫu thuật):

Ông dặn tiếp: Phải kiêng ăn đồ cay, kiêng ăn rau muống, kiêng ăn bún, kiêng ăn lòng trắng chứng gà … Nên ăn đồ mát, ăn nhiều cam, đừng ăn cam Tàu, không an toàn: Cam Tàu thì ruột đỏ, còn cam Hưng Yên thì ruột vàng. Ăn quýt Việt Nam vỏ xanh, ruột không thơm, hơi dai nhưng an toàn hơn … Mà mới mổ thì làm việc ít thôi để giữ sức khỏe, vì khi mổ thì thuốc tê tiêm vào có thể ảnh hưởng đến não, …

Cha tôi là vậy, ông chuyền dậy cho tôi nhiều điều cần thiết cho cuộc sống trong mọi hoàn cảnh. Bởi vì ông là người cha, mang trong mình một tình yêu của người cha, ông biết khi nào phải nói gì với con, cho nên ông không sợ người ngoài dèm pha. Cha không bận tâm khi người ta nói với ông “ trời đánh tránh miếng ăn” vì ông chọn đúng bữa ăn để gọi điện để răn dậy tôi. ông chẳng sợ “thói đời” cho ông là kẻ lắm điều, vì ông biết rằng ông đã là cha, đang là cha, và sẽ mãi là cha của tôi!

Thật hạnh phúc, vì tôi được Trời ban cho người cha, người mẹ tuyệt vời như vậy!

Mà cũng kỳ lạ! Cứ là con thì thoải mái đòi hỏi cha mẹ đủ điều chẳng cần biết cha mẹ nghĩ gì, có gì. Còn cứ là cha, là mẹ thì hết lòng vì con, thậm chí có thể chết vì con, hay thật!

Một giáo dân Hà Nội.


Nghị Quyết Kêu Gọi Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc Can Thiệp Cho Cồn Dầu

Tháng Bảy 31, 2010

Ngày 29 tháng 7, Dân Biểu Christopher Smith đưa vào Hạ Viện Nghị Quyết Số H Res 1572, kêu gọi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, Uỷ Hội Hoa Kỳ Về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế, và Liên Hiệp Quốc điều tra những hành động đàn áp ngày càng thêm trầm trọng đối với xứ đạo Cồn Dầu.

“Cộng đồng người Việt ở khắp Hoa Kỳ cần đồng lòng và dồn sức để vận động Hạ Viện thông qua nghị quyết này trong vòng 6 tuần tới đây,” Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành BPSOS, phát biểu.

Mục đích của Nghị Quyết là “lên án và bày tỏ sự xót xa về tình trạng bạo lực, đe doạ, phạt vạ, và sách nhiễu hứng chịu bởi người dân ở Cồn Dầu, Đà Nẵng, vì đã tìm cách để bảo vệ đất đai, nghĩa điạ mang tính lịch sử, và những tài sản khác của xứ đạo, và để nhận được sự phân xử công bằng đối với cuộc tranh chấp tài sản, và vì những lý do khác.”

Sau phần trình bày về bối cảnh xứ đạo Cồn Dầu và diễn tiến của cuộc đàn áp ngày càng leo thang, bản Nghị Quyết này nhấn mạnh rằng nhiều công dân Hoa Kỳ có thân nhân ở Cồn Dầu là nạn nhân của sự đánh đập, tra tấn và giam cầm của công an.

Nghị quyết kêu gọi chinh quyền Việt Nam bắt các giới chức liên luỵ phải chịu trách nhiệm về hành động bạo lực, bắt bớ, tra tấn và đánh chết người. Nghị quyết cũng nhắc nhở chinh quyền Việt Nam rằng những vi phạm nhân quyền trong vụ Cồn Dầu và trong những trường hợp khác sẽ có ảnh hưởng đến quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam.

Một cách cụ thể, bản nghị quyết kêu gọi Tổng Thống Hoa Kỳ đưa vấn đề ra Hội Đồng Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc. Nghị Quyết kêu gọi Ngoại Trưởng Hoa Kỳ bảo đảm rằng Việt Nam tuân thủ những cam kết tại buổi Duyệt Xét Toàn Thể Định Kỳ (Universal Periodic Review) về nhân quyền tại Liên Hiệp Quốc hồi năm ngoái.

Tại buổi duyệt xét tháng 5 năm 2009 Việt Nam đã cam kết sẽ mời các phúc trình viên của Liên Hiệp Quốc đến Việt Nam kiểm tra tình trạng tra tấn và những đối xử tàn ác, bất nhân và hạ nhân cách; và tình trạng tự do tôn giáo.

Theo Ts. Thắng, người đã đóng góp nhiều cho nội dung của bản nghị quyết, “từ đó đến nay chinh quyền Việt Nam, qua những cuộc công kích nhắm vào các tôn giáo, đã vi phạm những tiêu chuẩn căn bản của Liên Hiệp Quốc vế những lãnh vực này.”

Nghị Quyết H Res 1572 kêu gọi Toà Đại Sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam đến thăm Cồn Dầu và những gia đình nạn nhân, kể cả gia đình của anh Nguyễn Thành Năm, người bị công an đánh chết.

“Toà Đại Sứ Hoa Kỳ cần tiếp tục nêu lên với chinh quyền Việt Nam các vấn đề mà làng Cồn Dầu phải đối phó, kể cả tình trạng vô tội vạ, đánh đập, phạt vạ, và gây án mạng của công an…,” bản nghị quyết viết.

Bản nghị quyết cũng kêu gọi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ liên tục nêu các vấn đề vi phạm nhân quyền, đàn áp tự do tôn giáo, và đặc biệt vấn đề Cồn Dầu, trong các cuộc tiếp xúc với chinh quyền Việt Nam.

Cuối cùng, bản nghị quyết kêu gọi Uỷ Hội Hoa Kỳ về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế đến thăm các giáo dân Cồn Dầu và phúc trình với Quốc Hội.

“Tôi kêu gọi cộng đồng người Việt ở khắp Hoa Kỳ vận động cho bản nghị quyết sớm được thông qua,” Ts. Thắng nói.

Kể từ ngày hôm nay Quốc Hội bãi khoá cho đến giữa tháng 9 để các vị dân cử về làm việc ở vùng cử tri của mình. Theo Ts. Thắng đây là thời điểm lý tưởng để cộng đồng người Việt ở các nơi lập phái đoàn tiếp xúc với các vị dân cử đại diện cho mình, giải thích cho họ hiểu về tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam, và kêu gọi họ ủng hộ Nghị Quyết H Res 1572. 


Nguồn: http://www.machsong.org


Thư của Tòa Giám mục Đà Nẵng gửi Hội đồng GMVN và hồi âm

Tháng Bảy 31, 2010

TÒA GIÁM MỤC ĐÀ NẴNG

Đà Nẵng, ngày 19 tháng 7 năm 2010

Kính gửi Đức Cha Chủ Tịch,

Đức Hồng Y và Quý Đức Cha thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Những ngày gần đây, một số người đã điện thoại hay email tới Tòa Giám mục Đà Nẵng hỏi thăm

trước luồng thông tin cho rằng một giáo dân Cồn Dầu bị công an đánh chết, cùng với những bài viết lời lẽ nặng nề được phát tán qua mạng. Dù bị áp lực rất lớn, nhưng với tinh thần trách nhiệm, chúng con biết phải nhẫn nại và thận trọng tìm hiểu trước khi lên tiếng. Nay nguồn ngọn sự việc tương đối sáng sủa hơn, chúng con xin được gửi đến Quý Đức Cha, và qua Quý Đức Cha, đến những người thành tâm thiện chí cánh thư không niêm này như một thông tin và chia sẻ mục vụ.

Hơn nửa năm qua, chắc chắn Quý Đức Cha đã bận tâm không ít về câu chuyện dài tại Giáo xứ Cồn Dầu của chúng con, liên quan đến chương trình đô thị hóa ồ ạt của Thành phố Đà Nẵng. Để thông tin sự việc và hướng dẫn dư luận theo tinh thần của Tin Mừng và giáo huấn của Giáo Hội, Tòa Giám mục Đà Nẵng đã gửi đi hai văn thư được đăng tải trên trang web của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam ngay sau những sự kiện quan trọng: Thông Cáo vào ngày 01/02 và Thư Mục Tử vào ngày 06/5 cùng năm 2010. Con tin rằng Quý Đức Cha đã chia sẻ, đồng hành và cầu nguyện cho chúng con.

Gần đây, sau cái chết khá bất ngờ của Anh Tôma Nguyễn Thành Năm, một giáo dân của Giáo xứ Cồn Dầu vào ngày 03/7/2010, lửa truyền thông lại hâm nóng tình hình, bắt đầu bằng bài viết kèm hình ảnh được trang nuvuongcongly.net đăng tải vào tảng sáng ngày 04/7/2010 với hàng tít lớn: “Công an Đà Nẵng đánh chết giáo dân Cồn Dầu”. Dù chưa rõ thực hư, bất cứ ai nghe câu chuyện cũng thấy động lòng xót xa, chính chúng con cũng kinh ngạc sửng sốt. Nghe tin, chúng con đã trực tiếp liên lạc ngay với Cha Quản xứ Cồn Dầu để hỏi thăm tin tức, Ngài trấn an và cho biết sự việc không hoàn toàn như thế. Sau đó, chúng con đã đến tận nơi viếng xác và thăm hỏi gia đình người quá cố, gặp gỡ lắng nghe vợ của Anh Năm là Chị Hồng Anh, các con, anh chị em trong nhà và bà con thân hữu đông đảo đến thăm viếng. Hiểu được phần nào câu chuyện, chúng con động viên mọi người bình tĩnh, tha thiết cầu nguyện và chung lo việc an táng Anh Năm thật chu đáo. Những ngày kế đó, Cha Quản xứ và Giáo xứ Cồn Dầu đã chu tất mọi nghĩa vụ thiêng liêng và trần thế đối với Anh Tôma Năm cách tốt đẹp, thậm chí đám tang còn đông đảo hơn bình thường, và gia đình cũng rất được an ủi, mãn nguyện.

Một tuần sau, khi việc làm mồ mả cho chồng, cha đã tạm ổn, chị Đoàn Thị Hồng Anh cùng cô con gái lớn là Nguyễn Thị Tường Vy, 25 tuổi, đã đến Tòa Giám mục cám ơn về cuộc viếng thăm của chúng con tại gia đình trong lúc tang chế. Mẹ con chị đã kể lại cuộc sống và cái chết của Anh Năm trong những ngày giờ cuối cùng cách bình tĩnh và rõ ràng, không giận hờn oán trách, đồng thời cũng chia sẻ những nỗi niềm và ước nguyện của gia đình hiện nay. Cảm nhận được sự chân thành đáng tin và tâm tình đáng quý của họ, chúng con đã đề nghị mẹ con chị vắn tắt ghi lại những gì đã chia sẻ. Họ đồng ý ngay và đã viết lại câu chuyện dưới hình thức một bức thư gửi cho Đức Giám mục Giáo phận, và cũng chấp thuận để bức thư này được phổ biến rộng rãi khi cần.

Sau đây là nội dung bức thư viết tay của mẹ con Chị Hồng Anh được đánh máy lại nguyên văn, với một số sai sót về chính tả và văn phạm, xin được chia sẻ cùng Quý Đức Cha:

“Cồn Dầu, 11-7-2010

Kính trọng Đức Cha,

Trước tiên, gia đình chúng con xin cảm tạ Đức Cha, đã đến gia đình chúng con tại tư gia
thuộc giáo xứ cồn dầu. Đức Cha đã thăm viếng an ủi chia sẻ và động viên gia đình của chúng con, và đức cha đã dành chút thời gian để lắng nghe gia đình chúng con tâm sự với đức cha về việc người chồng và người cha của chúng con vừa mới qua đời. Đêm 2-07-2010 do tinh thần khủng hoảng tinh thần sợ hải, nên mỗi lần nghe chó sủa, hoặc xe chạy là chồng và cha chúng con bỏ chạy đêm hôm đó thì chạy đến gần xóm nhưng khác thôn củng thân cận. Vì hành vi không rõ của chồng và cha chúng con, sau đó thì dân phòng tên đề gần thôn xóm cũng rất thân cận,còng sích tay chồng và cha chúng con, trong đêm khuya đó. Nhà gia đình con đi tìm và phát hiện, gia đình con đến hiện trường thì thấy thân thể chồng và cha chúng con bùn sình lầy, trên tay sích còng bị chảy máu, còn lỗ tai thì chảy máu, chúng con dắt về nhà để chăm sóc chồng và cha chúng con. Sáng hôm sau ngày 3-7-2010 chồng và cha chúng con rất tỉnh táo, và khỏe như không có gì xảy ra, và đến 1 giờ trưa thì ngày 3-7-2010 lại qua đời 1 cách đột ngột, và sau đó công an đến tư gia xin mổ thi hài chồng và cha chúng con, là ông Nguyễn Thành Năm nhưng gia đình của chúng con đã từ chối.

Dù sao chồng và cha chúng con đã qua đời, để lại cho gia đình một gánh nặng và nhiều đau khổ trong lúc này, cũng như trong thời gian tới, nhưng chúa đã định và gọi chồng và cha chúng con về với chúa.

Hiện nay trên dư luận có nhiều thông tin sai sự thật và không chính xác, gia đình chúng con mong muốn sự bình yên, và những thông tin không chính xác kéo dài thêm thời gian tới, và quấy rối thêm. Dù chúng con rất buồn nhưng gia đình chúng con xin phú dâng hết cho Chúa định đạt và xét xử trong mọi việc.

Gia đình chúng con xin cám ơn Đức Cha. Nguyện xin Thiên Chúa ban cho Đức Cha được mạnh khỏe, để dẫn dắt đàn chiên của giáo phận, và xin Đức Cha cùng mọi người cầu nguyện cho gia đình chúng con, để gia đình chúng con được bình an trong chúa.

Gia đình chúng con xin cám ơn Đức Cha.

Vợ Đoàn thị Hồng Anh – Con Nguyễn thị tường vy (ký tên).

Cô Tường Vy, con gái đầu lòng của Anh Năm, cũng là “cư dân mạng”, còn kể lại rằng đã cảm thấy bị xúc phạm khi đọc bản tin và xem hình đăng trên nuvuongcongly.net vào sáng 04/7/2010 nói về cái chết của cha cô. Cô đã ghi lại cảm tưởng của mình ngay bên dưới trang tin được in ra như sau: “Hình trên đây không phải là ba tôi và bài viết không chính xác và không đúng sự thật. Khi tôi đọc bản tin này tôi rất bất ngờ, và làm cho gia đình tôi càng đau khổ hơn. Nguyễn thị Tường Vy con gái của Nguyễn Thành Năm”.

Kính thưa Đức Hồng Y và Quý Đức Cha,

Tuy cách trình bày của bức thư không được khúc chiết, nhưng cùng với nội dung những cuộc chuyện trò tìm hiểu, chúng con thấy cũng tạm đủ để có thể thẩm định một hai vấn đề, dù muộn màng:

– Ngành an ninh nhà nước tuy không trực tiếp “đánh chết giáo dân Cồn Dầu” như tin được loan, nhưng cũng không vô can trong vụ việc này. Dù cuộc thẩm vấn sau cùng diễn ra cách đó đến hai tuần, nhưng đã gây áp lực tâm lý nặng nề, khiến một người vốn mắc bệnh tim như Anh Năm, bị hoảng loạn, sợ hãi, không làm chủ được hành vi của mình, nên đã bị dân phòng bắt.

– Những “bóng ma”chủ trương trang “nữ vương công lý” phải nhận trách nhiệm đầu tiên về những hậu quả tai hại do việc đưa tin không chính xác và hình ảnh ngụy tạo, gây hoang mang chia rẽ. Sự tắc trách này làm cho tinh thần và nỗ lực xây dựng công lý hòa bình của người giáo dân mất đi tính thuyết phục, bị nghi ngờ dèm pha trước công luận lương dân đông đảo. Hơn nữa, một khi truyền thông không chính xác, có thể làm gia tăng thêm bạo lực, châm thêm lửa hận thù.

Kính thưa Đức Cha Chủ tịch, Đức Hồng Y và Quý Đức Cha,

Với lương tâm và trách nhiệm, chúng con xin được vắn tắt chia sẻ cùng Quý Đức Cha một số thông tin và suy nghí của chúng con. Xin tiếp tục cầu nguyện cho chúng con. Xin Thiên Chúa chúc lành cho Hội Thánh Việt Nam và cho mỗi chúng ta, cũng như cho Đất Nước này.

Lời chào huynh đệ trong Chúa Kitô Mục Tử.

+ Giuse Châu Ngọc Tri

Giám mục Giáo phận Đà Nẵng.

NB. Chúng con xin đính kèm các tư liệu được trích dẫn trong bức thư. Thú thật, chúng con đã đắn đo

khá lâu trước khi phổ biến các tư liệu này, vì nghĩ rằng mình không nên đối đáp với một “bóng ma”.

Nhưng nay, theo tình hình đòi hỏi, chúng con xin chia sẻ.

Thư của gia đình nạn nhân "được" Đức GM Châu Ngọc Tri buộc viết tại TGM Đà Nẵng

PHẢN HỒI CỦA TÁC GIẢ VỚI BỨC THƯ CỦA TGM ĐÀ NẴNG:

Thư phản hồi lá thư của Giám Mục Tri ngày 19/7/2010

Như trong bản tin ngày 10/7/2010 về  một  giáo dân là anh TÔMA NGUYỄN THÀNH NĂM bị công an đánh chết, người viết đã nhậnđược một email của ĐC Tri từ một người bạn forward ngay sau đó, bảo rằng: Tin của Sơn Trà viết là không đáng tin cậy. Nghĩa là Anh NGUYỄN THÀNH NĂM không bị đánh chết, tin ấy là tin bịa đặt. Sau đó, người viết này cũng đã gởi một bản tin thứ hai đến cho NVCL với đầy đủ chi tiết hơn từ lúc anh Năm bị bắt, bị đánh được đưa về nhà lúc nào, chết và an táng ra sao. Bản tin đó với nhan đề SƯTHẬT VỀ CÁI CHẾT CỦA ANH NGUYỄN THÀNH NĂM cũng được đăng trên trang mạng NVCL.

Những tin tức này người viết đã khổ công điện thoại cho rất nhiều người thân quen trong làng CD và những người sát cận với gia đình anh Nguyễn Thành Năm mới lấy được. Nhiều đài chuyên săn tin về Cồn Dầu cũng không thể cạy miệng người dân lấy được những tin như thế.  Họ không dám trả lời những cú điện thoại không mong chờ. Họ hiểu rằng tai hoạ sẽ ập xuống đầu họ khi trả lời phỏng vấn trên đài nước ngoài. Công an trong những ngày qua vẫn còn tiếp tục bắt những ai đã có mặt trong đám tang cụ bà Hồ Nhu lên làm việc và cũng đã phạt tiền những ai tham gia trong đám tang của bà cụ Hồ Nhu. Mức phạt khác nhau từ 1,5 triệu trở lên. Ai không nộp phạt sẽ bị định tội nặng hơn. Chính cha Lục cũng không dám hó hé nửa lời về cái chết của anh Năm trong những cú điện thoại không rõ lai lịch. Chủ trương của ngài là không nghe, không biết và không thấy để không cần phải trả lời kẻo liên lụy đến bản thân. Nói như cha xứ Cẩm Lệ là: “phải biết luồn lách để mà sống” như trong bài phỏng vấn của Thomas Việt với cha cho biết.

Hôm qua chúng tôi nhận được email của NVCL báo cho biết là xin làm rõ thông tin về cái chết của anh Nguyễn Thành Năm vì ĐC TRI đã gởi thư bảo NVCL loan tin sai sự thật. Đồng thời gởi kèm bức thư của ĐC Tri cùng với thư của mẹ con chị ĐOÀN THỊ HỒNG ANH.

Sau khi đọc xong bức thư của ĐC Tri cũng như thư của hai mẹ con ĐOÀN THỊ HỒNG ANH, người viết đã gọi ngay điện thoại cho HỒNG ANH và được cô cho biết như sau.

Cách đây quãng hai tuần cô và con gái cô là TƯỜNG VI có xuống cám ơn ĐC Tri đã đến phân ưu với gia đình. Trong lúc cám ơn, ngài ĐỀ NGHỊ cô kể rõ câu chuyện về cái chết của anh Năm, chồng cô. Nghĩa là ngài muốn điều tra giùm công an về cái chết của anh Năm. (Đây là lần thứ hai ngài làm công việc thuộc bổn phận và trách nhiệm của công an trong vụ CD. Lần thứ nhất, ngài cũng đã làm việc điều tra ai là người viết LÁ ĐƠN KÊU CỨU CỦA GIÁO DÂN CỒN DẦU trong thư gởi cho cộng đồng dân Chúa vào đầu năm nay). Cô cũng thuật sơ lại cho ngài nghe về cái chết của anh Năm. Cô nói là cô không có kể hết những chi tiết vì không muốn nhắc lại những hình ảnh quá đau lòng như: Khi anh Năm được thả ra thì anh đi không nổi, lỗ tai chảy máu, nói năng thều thào, những lời trăng trối của ảnh trước khi chết với chị, với mẹ già, cũng như tấm thân ảnh đầy bùn đen đến nỗi công an bảo chị đem ảnh về tắm đi. Và tội nghiệp nhất là khi cô muốn đưa chồng đi bệnh viện khi thấy ảnh quá yếu thì anh đã từ chối rằng: “Nhà mình không có tiền đi bệnh viện đâu em ơi”.

Sau khi nghe thuật sơ câu chuyện, ĐC Tri đưa một bài viết đã được in ra từ trang mạng NVCL, yêu cầu xác nhận hình trong bài viết này có phải là hình của anh Năm không? Cô và con gái đều xác nhận là không. Ngài lại ĐỀ NGHỊ nếu nói là không thì hãy viết một bức thư xác nhận sự việc và họ đã làm theo lời đề nghị của ngài giám mục. Chị Hồng Anh “không có tự ý viết bức thư này, chỉ vâng lời làm theo ý của ngài”. Khi nhận được bức thư này cọng với vài dòng xác nhận trên bản tin NVCL đính kèm, ngài đã viết thư gởi đi khắp nơi để chạy tội cho công an cũng như cố rửa sạch bộ mặt khá nhơ nhuốc của mình qua cách hành xử của một kẻ chăn thuê đã bị dư luận lâu nay lên án. Nhưng màn kịch này quá tồi vì đạo diễn quá tệ.

Qua sự tường thuật trên cũng như qua lá thư của ĐC Tri, người ta nhận thấy dễ dàng chuyện ĐC Tri đã “mớm cung” cho mẹ con chị HỒNG ANH trong việc thực hiện lá thư cũng như đã cố tình đưa hình ảnh trên trang NVCL cho hai mẹ con xem như là bằng chứng tố giác sự thiếu trung thực của bản tin trên trang NVCL, hầu kết tội trang mạng này. Nếu vậy thì oan cho cái trang mạng này quá. Họ chỉ giúp kêu gào công lý cho những người dân thấp cổ bé miệng mà thôi. Người viết bài này mới là kẻ chịu trách nhiệm. Đối với kẻ viết bài này, ĐC Tri không hề xa lạ, kể cả email của người viết bài này ĐC Tri cũng có vì kẻ này đã từng viết bài phản hồi gởi thẳng tới ngài về những lá thư 1,2 của ngài trước khi cho phổ biến trên trang mạng, yêu cầu ngài coi trước có gì phản đối thì cứ nói. Nếu có sai sót gì thì cứ email mà hỏi tội kẻ viết bài này. NVCL không có liên quan.

Giờ xin quay lại với hình ảnh đi kèm với bài viết ngày 10/7/2010. Nếu ai đã từng theo dõi vụ việc CD từ đầu năm cho đến giờ thì sẽ thấy tấm hình đó là không phải của anh Năm. Chắc chắn ĐC Tri biết rõ điều này vì ngài theo dõi trên mạng rất kỹ nhưng cố tình gài để thực hiện ý đồ của mình. Cô con gái TƯỜNG VI chưa phải là cư dân mạng vì cô chưa biết leo tường lửa như ngài giám mục để đọc được trang mạng NVCL. Hình đó là hình cụ Lê văn Sinh, bị Công an Hiệp xịt hơi cay khi phản đối công an cắm bảng cấm chôn người chết trong nghĩa trang CD trên đầu mộ của cha mẹ cụ. Tấm hình này đã được đưa lên mạng cùng với bài viết “NGƯỜI CHẾT KÊU CỨU” Cụ Sinh cũng bị bắt nhốt cùng với hơn 60 người CD khác trong đám tang của cụ bà Hồ Nhu. Hình có tính cách minh họa cho sự tàn ác, vô nhân đạo của lũ cường quyền. Trong bài viết, người viết không hề xác nhận hình đó là hình của anh Năm. NVCL cũng không chú thích gì thêm. (Những thông tin về Cồn Dầu rất ít hình ảnh ghi lại được nên NVCL thường dùng hình này để minh họa).

Khi viết bài này, người viết cũng cố xin gia đình và người thân vài tấm hình của anh Năm lúc sống cũng như khi chết nhưng họ quá sợ không dám cho. Công an canh gác ngày đêm không cho quay phim, chụp hình cho đến khi việc tẩm liệm anh hoàn tất. Cách đây vài ngày, công an đã mời chị HỒNG ANH lên làm việc gần năm tiếng đồng hồ. Nội dung làm việc là có trả lời nước ngoài không? Có rò rỉ thông tin về cái chết của anh Năm cho ai không? Có báo với thân nhân nước ngoài không? Và có đưa hình ảnh cho ai hoặc đưa phim cho ai phát tán lên mạng không?v.v….

(Có một đoạn clip trên mạng Youtube về anh Năm bị công an đánh trong đám tang của cụ bà Hồ Nhu ngày 4/5/2010. Mọi người vào trang này đánh vào ô tìm kiếm dòng chữ” Cồn Dầu_ tiếc thương người nằm xuống” sẽ thấy hình anh Năm bị đánh vào đầu, cùng với giọng nói.)

Nếu chúng ta đọc những dòng thông tin trên thì rất dễ hiểu tại sao HỒNg ANH và cô con gái TƯỜNG VI không dám nói hay viết lên sự thật. Cái áp lực bị trừng phạt, bị trả thù quá lớn từ phía chính quyền đã làm cho mẹ con chị HỒNG ANH không dám lên tiếng đòi công lý cho chồng, cho cha mình. Chuyện gia đình không đồng ý cho pháp y giảo nghiệm tử thi là điều tất nhiên. Nếu đem ra giảo nghiệm chắc chắn kết luận của pháp y chỉ có lợi cho phía công quyền mà thôi. Kinh nghiệm xưa nay những cuộc giảo nghiệm khi có bàn tay lông lá của công an, chính quyền dính vào thì sự bất lợi luôn nghiêng về “khổ chủ”. Đó là lý do chính yếu của việc từ chối đem tử thi ra giảo nghiệm. Căn cứ kinh nghiệm trong quá trình giảo nghiệm tử thi, theo Blog Tạ phong Tần, thì nạn nhân chết mà máu ra lỗ tai, lỗ mũi thì có nguy cơ là chấn thương sọ não. Còn máu ra cửa miệng thì lục phủ ngũ tạng bị nội thương trầm trọng. Những nhận xét trên đây rất trùng hợp trong cái chết của anh Năm. Khi tẩm liệm anh Năm, người ta thấy hai bên thái dương anh Năm thâm tím. Máu mũi, máu miệng, máu tai trào ra. Cổ tím đen nhiều lằn. Vùng bụng và ngực đều bị thâm tím.

Sự kiện này đã được chị HỒNG ANH xác nhận là có. Anh Năm trước đó đã bị gọi lên 4 lần. Lần nào cũng bị đánh đập và hăm dọa. Anh đã tâm sự với 1 người bạn (vì an nguy cho người này, người viết tạm giấu tên) “Nó đánh tao dã man kiểu này chắc chết quá!” Đó cũng là lý do mà anh Năm sợ hãi chạy trốn trong đêm 2/7/2010.

Với những lượng thông tin trên, chắc chắn nguyên nhân cái chết là do thương tích gây nên chớ không phải là do đau tim như ngài Giám mục ĐN chạy tội giùm cho công an. Ngài không phải là bác sĩ giải phẫu, cũng không phải là pháp y chuyên nghiệp nhưng kết luận vội vàng như thế chứng tỏ ngài đã cố tình bao che cho tội ác của công an cũng như để rửa bớt bộ mặt nhem nhuốc của ngài bấy lâu nay trước công luận. Như cái áo đã quá rách nát, ngài càng vá lại càng nát hơn.

Sự vụng về trong màn kịch này đã lộ rõ bộ mặt một giám mục quốc doanh nhẫn tâm hợp tác với chính quyền để đàn áp, giết hại con chiên mình. Một điều ngài cần biết là gia đình anh Năm không hề có tiền sử về bệnh tim. Không tin thì hỏi gia đình ông Hai Lập thì ai cũng biết là dòng giống ông không một ai chết về bệnh này. Dòng họ của ông rất to con, cao lớn, mạnh khoẻ từ trai đến gái. Con ông từ chị Tú, anh Tài, anh Tây, chị Thương đến anh Ba, chị Tư, anh Năm, anh Sáu chưa hề có bệnh sử về tim.

Cái kết luận của ngài đầy tính chất hàm hồ đã giết chết anh Năm một lần nữa và cũng đã giết luôn niềm tin còn sót lại khi những ai còn tin vào lương tâm của một người tin Chúa mà người đó lại là giám mục. Viết đến đây người viết chợt xót xa khi nghe một người bạn của ngài cho biết qua bức điện thư ngài gởi: Dù trong vụ CD mình có gặp nhiều bất lợi đi nữa, mình cũng không hề hối hận vì mình đã làm theo tiếng lương tâm của mình.

“Lương tâm” nào mà ngài nói ở đây, cũng như “lương tâm” nào mà ngài biện minh cho những hành động tàn ác của lực lượng công an đã đánh đập dã man hàng trăm người giáo dân CD? Và “lương tâm” nào khi ngài bao che tội ác của công an khi họ đánh chết giáo dân của ngài? Đừng có mang lương tâm ra mà gỡ gạc trong việc thanh minh, thanh nga cho những hành động cũng như những lời nói không giống ai hay nói cách khác là những hành động lời nói bất nhân trong vụ việc CD vừa qua. Chưa nói đến chuyện là mẹ con HỒNG ANH không hề nhắc đến chuyện anh Năm bị bệnh tim mà chết trong bức thư gởi cho ngài, nhưng ngài đã mau miệng phán là anh Năm chết vì bệnh tim, y như lời nói của ông tôn giáo vận ĐN: Anh Năm chết vì đột quỵ.

Trong bức thư của ngài viết là đám tang anh Năm rất đông đảo giáo dân tham gia, mọi sự đều tốt đẹp hơn bình thường. Điều này ngài phải hỏi lại những người giáo dân CD. Ngài chưa hề thấy những giọt nước mắt đau thương, nhẫn nhục, xót xa của những người không phải là thân nhân của anh Năm, Ngài cũng không nghe được những tiếng khóc nghẹn ngào của người tẩm liệm anh qua điện thoại. Ngài không hề chứng kiến cảnh công an áp tải quan tài tới nghĩa trang Hoà Sơn. Ngài không thấy cảnh xót xa khi HỒNG ANH thăm viếng mộ của anh Năm nước lênh láng chảy vì nằm ở chỗ trũng, quạnh hiu. Những người giáo dân CD đã đi bên anh Năm đến nơi phần mộ một cách lặng lẽ trong lo sợ và buồn tủi. Không cờ tang, không kèn trống như bao đám tang khác lúc họ được Chúa ”Khi Chúa thương gọi tôi về”. Những người giáo dân CD đã nén sự sợ hãi để đưa người thân yêu về nơi cuối cùng cho trọn nghĩa tình đồng đạo, tình hàng xóm, láng giềng. Nhiều giáo dân đã thấy cha Lục bật khóc khi đến viếng xác anh Năm. Phải là cảnh rất thương tâm mới thấy được những giọt nước mắt hiếm hoi của người vốn trầm tĩnh, ít nói, cục tính như ngài. Cha Lục cũng không hề dự đám tang của anh Năm như trước đây ngài vẫn thường làm.

Khi viết bức thư trên, gia đình HỒNG ANH không hề hay biết rằng ngài giám mục có thâm ý sử dụng bức thư này vào việc chạy tội cho công an, biện bạch cho những hành vi vô lương tâm, vô trách nhiệm của một mục tử trước hội đồng giám mục cũng như vu khống cho trang mạng NVCL là loan tin thiếu sự thật. Việc thiếu sự thật chỗ nào thì trong bức thư của cô con gái HỒNG ANH không nêu rõ nhưng đưa ra những sự kiện trùng khớp với bản tin 1 và 2 như chúng tôi đã đưa. Điều này chúng tôi đã hỏi lại HỒNG ANH và được cô trả lời là đúng như vậy. (thời gian, không gian anh Năm bị bắt, bị đánh, người bắt anh là tên Đề, thôn Cẩm Chánh. Cô tìm chồng lúc 11 giờ, van lạy tha cho chồng. Anh Năm bị còng. Anh đã chảy máu tai, máu mũi, miệng ói ra máu, bùn và cỏ vì bị dìm xuống mương. Hai bên thái dương bị bầm đen, ngực và bụng bị đánh thâm tím hết v.v…)

Nếu một người khôn ngoan, sáng suốt, lương tâm ngay lành thì không làm những chuyện không thuộc phạm vi của mình để bao che cho tội ác. Một giám mục mà đi thanh minh, thanh nga cho hành động giết người của công an. Một giám mục mà đi làm công việc của một pháp y, không phải chuyên môn của mình và cũng không hề có chút kinh nghiệm nào trong lãnh vực này và một điều rất buồn cười là chuyện “công an đánh chết người” lại được trình lên HĐGM xét xử. Những việc làm trái khoáy, không giống con giáp nào thì thiệt là hết thuốc chữa!

Thật là quá buồn cho địa phận ĐN có một giám mục thiếu khả năng và tài trí. Chỉ có một điều ngài đúng ở những dòng cuối thư là hãy cầu nguyện cho ngài được khôn ngoan… trả lại gậy mũ cho giáo hội vì không xứng đáng lãnh nhận chức vụ mà Chúa đã trao phó!!!!

Cái kết luận của ngài là “bóng ma” NVCL phải chịu trách nhiệm về những việc đưa tin ngụy tạo, gây chia rẽ lương giáo, gây hận thù v,v…mang tính chất gán ghép, gượng ép giống y luận điệu của báo đài ‘lề phải” khi được lệnh đánh những kẻ “Phản động” đưa tin bất lợi cho Đảng và nhà nước. Chuyện “công an đánh giáo dân chết” đâu có liên quan gì đến anh em lương dân đâu mà gây chia rẽ với hận thù. Ngài đã bóp méo sự thật, tung hỏa mù hầu che đậy dã tâm của mình thôi.

Viết những dòng này, người viết xin lỗi HỒNG ANH – ca viên một thời của ca đoàn GXCD mà người viết là ca trưởng – vì phải bất đắc dĩ khơi lại nỗi đau của cô. Như lời cô tâm sự, xin Chúa cho cô sự bình an để chấp nhận thánh giá cuộc đời. Lời cầu xin rất thánh thiện và chân tình, nhưng sự bình an đó phải dựa trên sự thật và công lý. Cầu xin sự thật và công lý của Chúa sẽ mang lại bình an cho HỒNG ANH và ba người con của anh Năm.

Nguyện xin Chúa thương xót linh hồn anh, đưa anh vào nơi an nghỉ đời đời vì anh đã chết cho công lý và sự thật.

Sơn Trà

PHẢN ỨNG CỦA ĐỘC GIẢ:

CẢM NGHĨ VỀ MỘT LÁ THƯ

Nhận được một lá thư mà người bạn chuyển cho tôi (Xin xem bản đính kèm cuối trang). Một sự ngạc nhiên rồi đưa đến cái lắc đầu đau buồn cho ông giám mục đương nhiệm Đà Nẵng Giuse Châu ngọc Tri. Một vị chủ chăn gian dối !

Điều ngạc nhiên thứ nhất là bức thư không có dấu ấn  «Trời Mới Đất Mới» như hai lá thư mà ông giám mục đã thông báo về sự việc của giáo xứ Cồn Dầu.

Lá thư thứ nhất ông viết vào ngày 1 tháng 2 năm 2010 để biện minh, ủng hộ cho sự chiếm đất bất công dưới con bài mua bán với giá rẻ mạt của chính quyền Đà Nẵng đối với giáo xứ Cồn Dầu. Một lần ông giám mục «rẽ giữa họ mà đi» .

Lá thư thứ hai ông viết vào 6 tháng năm 2010 sau vụ đau thương cho giáo dân Cồn Dầu nói chung và cho linh cữu bà Maria Tân nói riêng. Một trận cướp quan tài ghê sợ đã gây nên sự căm hờn của người Việt trong và ngoài nước Việt Nam. Lại một lần nữa ông biện minh cho thái độ làm ngơ trước cảnh đau thương đó sau khi nhiều người đã bị bắt bớ, tù đày. Ông đã chọn đường để đi trốn «Người mục tử có lúc đi trước, có khi đi sau, thậm chí có những hoàn cảnh phải đi giữa đàn chiên, tùy sự an nguy của đàn chiên đến từ đâu». Và ông giám mục không quên bênh vực cho hành động tàn nhẫn của công an Đà Nẵng.

Chính quyền Đà Nẵng vẫn dùng mọi thủ đoạn để đáp áp, đánh đập, bắt bớ giáo dân Cồn Dầu vì họ không chấp nhận cảnh mất đất của tổ tiên cách bất công. Sự đàn áp đưa đến cái chết của anh Thomas Nguyễn Năm. Qua một số nguồn tin đáng tin cậy thì anh Thomas Nguyễn Năm đã bị công an đánh và bị chết vì đòn thương quá nặng vào ngày 3 tháng 7 năm 2010

Những nguồn tin trên thật không lạ đối với nhiều người theo dõi và biết về giáo xứ Cồn Dầu.

Giáo dân ở trong hoàn cảnh khó khăn nào thì ông giám mục luôn tìm cách «phủi tay» và biện minh cho cây gậy của ông.

Điều ngạc nhiên thứ hai là không biết ông có phải là vị chủ chăn hay không khi biết được sự thật lá thư ông viết gởi đến những người anh em linh mục, giám mục của ông.

Ông giám mục Giuse Châu ngọc Tri không ngừng tìm cách biện minh hơn là làm trọn vai trò chủ chiên. Lần này ông lại dùng đến cách thức «lẽ phải phải có bằng chứng» để:

–          Đưa thêm sự đau đớn vào gia đình người quá cố Thomas Nguyễn Năm.

–          Bênh vực xác chết nằm giữa Ba Đình bằng cách hy sinh xác chết, ngôi mộ giáo dân để tạo ra bằng chứng dối.

Người dân Cồn Dầu đang bị sức ép, hăm dọa của bạo quyền cộng sản Đà Nẵng, hầu như họ phải chấp nhận tất cả để giữ mạng sống. Cô Tường Vi, người con của anh Nguyễn Năm, đến Tòa Giám Mục Đà Nẵng để cám ơn ông giám mục đã đến phân ưu tại gia đình. Ông giám mục đã yêu cầu cô Tường Vi viết lại cái chết của anh Nguyễn Năm theo ý của ông giám mục.

Ông giám mục đã biết cách lợi dụng theo kiểu làm của cộng sản. Ông lấy bài viết được đăng trên trang Nữ Vương Công Lý báo tin về cái chết của anh Nguyễn Năm (1) và chỉ vào tấm hình rồi bảo cô Tường Vi xác nhận có phải là ông Nguyễn Năm hay không. Khi cô xác nhận là không thì ông giám mục bảo cô viết theo yêu cầu của ông.

Theo dõi vấn đề Cồn Dầu thì ai cũng biết tấm hình đó là cụ Lê Văn Sinh bị bất tất tỉnh tại Nghĩa Trang Cồn Dầu ngày 10 tháng 4 năm 2010 (2). Ông cụ bị bất tỉnh sau khi bị công an xịt hơi cay. Chỉ có ông giám mục là người không biết những thảm cảnh mà giáo dân của ông phải gánh lấy. Nếu để thêm nhiều hình ảnh về xác chết giáo dân hay giáo dân bị đánh đập vào bài viết thì ông càng vui!

Ông giám mục đã lợi dụng sự hy sinh của giáo dân kể cả sự chết của tín hữu để tạo nên một bằng chứng giả dối của «một nửa sự thật» để lừa gạt anh em linh mục, giám mục, giáo dân và nhục mạ trang Nữ Vương Công Lý là «bóng ma» vì đăng tải Sự Thật. Trong khi đó phóng viên RFA (3) có điện thoại và phỏng vấn giáo dân Cồn Dầu thì ông giám mục gọi là gì?

Nếu ông giám mục còn có chút lương tri thì ông đừng làm những công việc mà người Việt thường nói là «thất đức». Ông giám mục có can đảm thì hãy đứng lên xin lỗi anh em linh mục, giám mục và giáo dân của ông. Họ chỉ là con cờ để ông đem thí một cách vô tâm để giữ được một chút thể diện mà ông đã bỏ rơi giáo dân của ông nơi Giáo xứ Cồn Dầu.

Xin mời ông giám mục nghe bài ca «Tiếc thương người nằm xuống» để nhớ đến hình ảnh người giáo dân can đảm bị ông bỏ rơi:

http://www.youtube.com/watch?v=DWcyhoHeexI&feature=related

Và xin thắp lại «Nén Hương Cho Anh» để Sự Thật không bị ông giám mục che giấu.

NÉN HƯƠNG CHO ANH

Anh nằm xuống
giữa tiếng reo hò man rợ
mang trên mình những vết thương tàn ác
của những kẻ thấm dòng máu gian manh
của loài thú không giọt máu trong tim
của quỉ quái hiện hình người cai trị
xây địa đàng trên nghĩa địa xác dân

Anh nằm xuống
bên tiếng khóc vợ hiền
khóc cuộc tình bị cướp giữa yêu thương
khóc năm tháng còn hình hài đầy máu

bởi vì anh không quì gối ăn xin
bởi vì anh không cúi đầu hèn hạ
mang nhục nhã để làm kẻ bất nhân tâm
anh nằm xuống máu
trào bên cửa miệng

Anh nằm xuống
con thơ quì gối
vuốt thương đau trên da thịt tím bầm
anh nhắm mắt con thơ chợt òa khóc
Ba, ba ơi ! Ba đừng bỏ con đi !

Anh nằm xuống
lòng người chưa vội tỉnh

vẫn thèm thuồng hương vị đồng bạc cắc
vẫn tung hô ác ma là lẽ sống
vẫn còn hèn ngồi đếm bã lợi danh
vẫn ngụy biện tụng niệm chữ từ bi
vẫn lưu manh ôm một đời ô nhục
để xác anh một vũng máu đọa đày
anh để lại cho người một chữ SỐNG.

Thắp nén hương
đưa anh về Vĩnh Cửu
nơi không hận thù, không gian dối, không ác nhân

Cầu xin Thương Đế đoái thương
Đưa anh về cõi khói hương chân tình.

Ngày 28 tháng 7 năm 2010

Minh, Võ

(1)http://www.nuvuongcongly.net/tin-tuc/cong-an-da-n%E1%BA%B5ng-danh-ch%E1%BA%BFt-giao-dan-c%E1%BB%93n-d%E1%BA%A7u/

(2) http://1nguoiviet.wordpress.com/2010/04/12/tin-cấp-bao-mới-nhất-về-tinh-hinh-giao-xứ-cồn-dầu-người-chết-keu-cứu/

(3) http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Con-dau-parishioner-beaten-to-death-by-police-07042010114244.html


Bạn đọc viết: Tâm tình sau cái chết của giáo dân Cồn Dầu

Tháng Bảy 15, 2010

Sau cái chết của anh Tôma Nguyễn Năm ngày 03.7.2010 đã gây nên sự sợ hãi cho giáo dân Cồn Dầu và gây nên sự thương tiếc, căm hờn cho nhiều người trong nước Việt Nam và tại hải ngoại (Nguyên nhân anh bị chết đã được nhiều website thông tin, tôi xin được phép không ghi lại thêm trong bài này).

Anh Tôma Nguyễn Năm đã bị chết vì  bị lùng bắt, đánh đập, tra tấn dưới sự tàn bạo của công an, chính quyền Đà Nẵng. Nhìn những vết thương dã man trên thân xác anh, nhìn cái chết đau đớn của anh, giáo dân Cồn Dầu đã sợ hãi trước những con người hầu như trở thành loài thú dữ.

Anh đã ra đi trong đau đớn, anh được tiễn đưa với đội quân công an để ngăn chận những người thân quen đến tiễn anh đi về nơi an nghĩ cuối cùng.

Anh ra đi không có những ngọn nến thắp lên để giải nỗi oan ức, để nói lên sự bất công, dối trá trên miền đất Cồn Dầu. Anh ra đi bên những tiếng khóc thương nhớ, căm tức của vợ con. Anh ra đi bên dối gian, với lọc lừa biến hóa hành động giết người của công an và chính quyền Đà Nẵng thành vô tội. Đau đớn hơn thế là những vị đại diện tôn giáo, chủ chăn của giáo phận cũng im lặng cúi đầu chấp nhận lọc lừa của chính quyền Đà Nẵng, không dám nói lên sự thật về cái chết của một giáo dân trong giáo phận.

Vai trò của chủ chăn đóng khung trong phạm vi của nhà thờ ? Nhân chứng Đức Kitô chỉ ở trong khuôn viên nhà thờ ? Tiếng chuông nhà thờ sáng chiều mời gọi giáo dân đi vô nhà thờ để nhìn chủ chăn làm « nhân chứng » trên bàn thờ, để nghe chủ chăn « rao giảng » điều mà các vị cho là « theo chân Chúa Kitô » giữa nhà thờ?

Nếu thật là vậy thì các vị đã biến ngôi nhà thờ thành một « sân khấu » để  diễn kịch  hay để  trình diễn thời trang !

Người giáo dân hôm nay đã nhận thấy vai trò của mình khi các vị chủ chăn đã tránh né và từ chối làm chứng cho Đức Kitô « Ta là Đường là sự Thật và là sự Sống ». Giáo dân đã can đảm đi với Chúa Giêsu trong cuộc đời dù phải hy sinh. Sự hy sinh đó dù là cái chết như anh Tôma Nguyễn Năm, một giáo dân Cồn Dầu, Đà Nẵng.

Sự sợ hãi của giáo dân cũng đã lột trần được bộ mặt gian ác của chính quyền Đà Nẵng dưới chế độ cọng sản. Sự sợ hãi của giáo dân cũng nói lên nỗi buồn khi giáo quyền, chủ chăn đã bỏ rơi giáo dân dưới chiêu bài khẩu biện « đối thoại » để tránh né mọi sự hăm dọa, đàn áp của bạo lực đang dày xéo giáo dân.

Tình trạng hiện nay của giáo dân Việt Nam cần đến sự hiệp thông của mọi người để đối diện với bạo lực gian ác, để lên tiếng nói cho Sư Thật, Công Lý, Nhân Quyền trên quê hương. Sự hiệp thông bằng lời cầu nguyện, bằng những lá thư, bẳng những đêm thắp nến…

Nhiều người có cùng một khát vọng, ước mong là tất cả linh mục, cộng đoàn người Việt khắp nơi trên thế giới cùng song hành với giáo dân Việt Nam. Sự song hành đó thể hiện qua những thánh lễ, những buổi cầu nguyện thắp nến :

–  Để cùng dựng lại cây THÁNH GIÁ với giáo dân Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm…và nhiều nơi khác trên quê hương Việt Nam

–  Để nói lên sự thật, chia sẻ trước những cái chết cô đơn, lạnh lẽo, oan ức của những người như anh Tôma Nguyễn Năm tại giáo xứ Cồn Dầu.

–  Để cùng đem lại niềm tin, can đảm cho người giáo dân khi các chủ chăn tại Việt Nam đành đoạn bỏ rơi giáo dân, nịnh bợ để có chút quyền lợi theo « thói đời ».

–  Và cũng để thức tỉnh lương tâm các vị chủ chăn cùng đồng hành với giáo dân đi làm Nhân Chứng Đức Kitô chớ không tìm đường để đi trước, đi sau bỏ giáo dân đi một mình.

Sự song hành với giáo dân Việt Nam trước bạo lực của chính quyền cọng sản không phải là « cùng nhau Đi Hồng Binh », không phải là đi « đối thoại với đầu gối ».

Sự song hành với giáo dân Việt Nam là song hành can đảm đi trên con đường Sự Thật, Công Lý.

Ngày 14 tháng 7 năm 2010

Philipphê Minh, Võ.