Xin hãy hiểu cho Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt

Tháng Tám 31, 2010

Đã gần một tháng, kể từ ngày Đức Cha Giu-se Ngô Quang Kiệt về Đan viện Châu Sơn. Sự kiện này, như đã thấy, trở nên một dấu chỉ, một sự khích lệ cho dân Chúa, cho những người yêu chuộng công lý và hòa bình. Bởi biểu tượng của công lý – Đức Cha Kiệt – đã trở về Việt Nam.

Như tôi biết, nhiều giáo dân sau khi nghe tin Đức Cha Kiệt trở về đã đi lễ trở lại và giữ đạo hẳn hoi. Nhiều người đã bật khóc khi nghe tin Đức Cha Kiệt trở về… Có thể nhiều vị sẽ cười những giáo dân ấy rằng, họ giữ đạo vì Đức Cha Kiệt, nhưng nếu vì một Mục tử biết nói lên những điều cần thiết cho giáo hội và xã hội hôm nay mà giữ đạo thì âu cũng là điều phải lẽ. Các vị Mục tử phải trở nên dấu chỉ và niềm tin vào Chúa cho giáo dân, đó cũng là điều mà mỗi vị Mục tử phải suy nghĩ, hành động và cố gắng mỗi ngày. Nếu 6 triệu giáo dân Việt Nam, vì những vị Mục tử của mình mà tin kính Chúa, giữ đạo mỗi ngày sốt sáng hơn, biết xả thân vì tha nhân, vì quốc gia, dân tộc hơn… thì đó là cái phúc của Giáo hội Việt Nam. Nhưng nếu như còn nhiều vị Mục tử làm cho giáo dân phải vấp phạm, giảm sút niềm tin hay chẳng còn nhận thấy các vị là những “Đấng thay mặt Chúa” thì các vị Mục tử phải sám hối lại mỗi ngày về tư cách của mình, đặt mình trước mặt Chúa xem liệu mình có còn xứng đáng là Mục tử của giáo dân Việt Nam nữa hay không! Đó là điều cần thiết!

Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt với trẻ em

Trở lại chuyện Đức Cha Kiệt… Có lẽ, nhiều đoàn giáo dân đã rất thất vọng khi đi cả trăm cây số về Đan viện Châu Sơn (Nho Quan – Ninh Bình) mà không được gặp Đức Cha Kiêt. Thậm chí có những đoàn tín hữu đã khóc, gào lên “Cha ơi!” rất tha thiết, nhưng Ngài vẫn bước đi “đầu không ngoảnh lại”! Phải chăng Ngài không còn tha thiết với giáo dân của mình? Phải chăng Ngài đã chẳng còn để ý gì khác? Phải chăng Ngài không còn quan tâm đến những gì đang diễn ra? Xin thưa: với trái tim Mục tử nhân lành, Ngài vẫn là Đức Cha Kiệt như khi còn làm Tổng Giám mục Hà Nội!

Tôi may mắn đã được gặp Ngài lâu giờ vào một buổi chiều êm ả trung tuần tháng 8. Vẫn phong thái bình tĩnh, vẫn giọng điệu ôn tồn, vẫn nhiệt huyết nóng hổi… Ngài vẫn giữ cho mình một phong cách và tinh thần “Ngô Quang Kiệt”! Có lẽ, điều Ngài trăn trở thì vẫn rất nhiều, và mong ước của Ngài cho giáo hội, cho đất nước vẫn luôn canh cánh hàng đêm.

Chúng tôi đã nói chuyện với nhau rất nhiều về giáo hội, về xã hội và cả những ưu tư, trăn trở của hàng triệu giáo dân Công giáo Việt Nam. Thật ra, Ngài vẫn lắng nghe, vẫn dõi theo từng biến chuyển của giáo hội, vẫn ưu tư mỗi khi có những tiếng nói quan tâm đến Ngài, quan tâm đến hiện tình giáo hội. Tôi thấy nơi Ngài sự lạc quan, niềm tin tưởng vào Thiên Chúa quan phòng… Chỉ một vị Mục tử với đời sống nội tâm sâu sắc mới có thể có những tâm tình và thái độ đó ngay cả trong lúc gian nan…

Cuộc nói chuyện của chúng tôi được phụ họa bởi tiếng chim, tiếng gió trong Đan viện Châu Sơn… Một khung cảnh thanh bình khiến tấm lòng của một người từng chịu nhiều sóng gió chắc cũng ấm lại. Ngài nói rằng: “Tất cả những gì cần nói, cần làm, Cha đã nói, đã làm rồi”! Phải, tôi thực sự không dám đòi hỏi gì thêm nữa nơi Ngài, tôi muốn Ngài được bình an, để tích thêm sinh lực cho những tháng ngày sắp tới, theo như ý định của Chúa quan phòng, mặc dù tôi không hiểu được chương trình của Chúa!

Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt đi xuồng thăm giáo dân bão lụt tại Đồng Chiêm

“Điều cần thiết nhất cho đất nước, cho giáo hội Việt Nam hiện nay chính là sự thật. Vì thiếu sự thật, người ta không dám nói thật với nhau, không dám tin tưởng nhau…” – Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt

Nhìn phong thái của Ngài trong từng lời nói, từng cử chỉ… tôi hiểu được Ngài đang hy sinh và an vui với những hy sinh ấy! Điều Ngài mong muốn, ấp ủ thì còn rất nhiều… nhưng tôi tin chắc, Ngài đã chiến thắng, chiến thắng mọi trở ngại đến từ nhiều phía, và quan trọng hơn hết, Ngài chiến thắng chính bản thân mình.

Tôi hy vọng và mong muốn mọi giáo dân Việt Nam, nếu còn yêu mến Ngài, xin hãy để Ngài có thời gian nghỉ ngơi sau những truân chuyên mà Ngài, với tư cách là Mục tử nhân lành, sẵn sàng thí mạng sống vì đoàn chiên, đã phải chịu đựng.

Cuộc sống thanh bình, huynh đệ trong Đan viện Châu Sơn thực sự đang là động lực giúp Ngài thanh tịnh tâm hồn. Thánh lễ vào lúc 5g30 chiều mỗi ngày của Ngài thực sự là lương thực linh thiêng cho tâm hồn Ngài. Có thể rồi đây, Ngài sẽ thực sự thâm nhập vào đời sống “lao động” của Đan viện, nhưng tinh thần cầu nguyện mà Ngài vẫn luôn có sẽ giúp Ngài an vui, cho dù còn nhiều lắng lo, trăn trở cho giáo hội và xã hội. Tinh thần phó thác vào Chúa quan phòng nơi Ngài sẽ chẳng bao giờ làm Ngài mất hy vọng vào những điều tốt đẹp sẽ đến, cho dù có chậm trễ đôi chút.

Tôi xin giáo dân Việt Nam hãy thêm lời cầu nguyện cho Ngài… Tôi biết chắc rằng: hầu hết các Giám mục miền Bắc vẫn bằng cách này hay cách khác đồng hành với Ngài, bên cạnh Ngài trong lời cầu nguyện, hay trong các cuộc viếng thăm không một dòng tin tức hay hình ảnh… Xin hãy để cuộc sống cầu nguyện của Ngài tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta trên con đường tìm về sự thật là Thầy Giê-su chí thánh!

Rồi đây Ngài sẽ ân cần tiếp xúc đoàn con cái khắp nơi về với Ngài trong Đan viện Châu Sơn, nhưng chắc chắn không phải thời điểm hiện tại. Nên, nếu có một lúc nào đó Ngài phải yên lặng bước đi, không tiếp xúc với con cái của mình theo từng đoàn đến Đan viện, xin mọi người hãy hiểu rằng: trái tim Ngài đang thổn thức, và cũng có thể là đang rỉ máu! Nhưng tất cả mọi điều Ngài làm, dù có vẻ là vô tâm, nhưng Ngài đang nghĩ cho đại cuộc, cho lợi ích chung của giáo hội…

Tôi sẽ nói điều này với Ngài trong lần gặp tới…

Thuận Tâm


Tin tốt lành!

Tháng Bảy 29, 2010

Tin Đức Thánh cha sắp bổ nhiệm cha J.B Etcharren, nguyên Bề trên Hội Thừa sai Balê làm “Đại diện không thường trú” tại Việt Nam mà trang Nuvuongcongly.net loan báo, đang là tâm điểm chú ý của mọi người.

Dù cho thông tin trên, như Nuvuongcongly cho biết còn cần phải kiểm chứng, nhưng chỉ bấy nhiêu đó thôi đã đủ để mọi người Công giáo Việt Nam phấn khởi, hân hoan, loan tin tới mọi người xa gần.

Đọc các phản biện hiển thị dưới bài viết mới thấy thông tin này quả thật như làn suối mát làm dịu đi “cái nóng” của những sự kiện diễn ra trong suốt gần bốn tháng qua, nhất là từ cái ngày Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt ra đi vội vã trong đêm tối.

Vấn đề là tại sao tin chưa chính thức mà lòng người lại rộn lên niềm vui như vậy?

Không nói thì ai cũng biết việc Đức cha Ngô Quang Kiệt ra đi, ngoài sự dàn xếp của một số chức sắc cao cấp thuộc HĐGMVN với chính quyền cộng sản, thì một phần còn do bởi một sự hiểu lầm của Tòa Thánh đối với  Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt.

Giáo dân khắp nơi nô nức ký Thư thỉnh nguyện gửi Đức Giáo Hoàng

Bức thư của Hồng y Bertone và sau này là Quyết định của Đức Thánh cha Bênêdictô 16 chấp nhận đơn từ chức của Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt bắt đầu từ sự hiểu lầm này. Thực tế, chỉ sau khi nhận được Thỉnh Nguyện thư, với hơn 15.000 chữ ký do Nữ Vương Công Lý phát động và gửi  khẩn cấp tới Đức Thánh Cha, Bộ Truyền giảng Phúc âm cho các dân tộc, Quốc vụ khanh Tòa Thánh… Tòa thánh mới phần nào hiểu ra sự thật “thực” mà Đức Cha Kiệt và giáo dân Hà Nội đã làm khác hẳn với những bẩm báo mà “dàn đồng ca áo tím” đã công phu dàn dựng trước đó.

Vì thế, nếu có việc Tòa thánh bổ nhiệm cha J.B Etcharren làm “Đại diện không thường trú” tại Việt Nam chứng tỏ Tòa Thánh đã lắng nghe tiếng nói của người giáo dân Việt Nam, biết phân định lẽ phải, chứng tỏ Tòa thánh chưa đến mức độ đánh mất quyền tự quyết của mình trong các vấn đề liên hệ tới chính quyền cộng sản Việt Nam.

Có lẽ, đó là lý do chính yếu khiến người Công giáo Việt Nam vui mừng và niềm vui ấy lại cho thấy những điều tốt lành và đáng mừng hơn cho Giáo hội Công giáo Việt Nam.

Trước hết, Giáo hội Công giáo Việt Nam là một Giáo hội can trường với gần 500 năm lịch sử. Trải qua bao biến động, người Công giáo Việt Nam vẫn anh dũng, hy sinh, kiên trì theo Chúa và trung tín với Giáo hội hoàn cầu. Truyền thống ấy tưởng đã yếu đi trong sự ra đi của Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt. Truyền thống ấy tưởng đã suy yếu và mất đi cụ thể bằng việc “rước Đức Mẹ kiêm tượng Hồ Chí Minh với cờ đỏ sao vàng vì không dùng cờ Nước Tòa Thánh”, bằng việc đưa bài “Thánh ca mới: Cùng nhau đi Hồng binh” vào nhà thờ và việc mời chính quyền, mặt trận vào nhà thờ cùng họp bầu Ban Hành giáo… Những hành động đó làm sầu não và lo lắng cho mọi tín hữu Kito vốn có truyền thống tốt đẹp, anh dũng xưa nay.

Nhưng thực tế, truyền thống ấy đã được đánh thức bởi sự ra đi của ngài.

Niềm vui mà mọi người Công giáo thiện chí bộc lộ khi nghe tin Tòa thánh sẽ bổ nhiệm cha J.B Etcharren làm “đại diện không thường trú” tại Việt Nam, cho thấy điều ấy và đó mới là tin vui, tin tốt lành thực sự.

Điều này chứng tỏ người Công giáo Việt Nam vẫn yêu Giáo Hội, tin tưởng Tòa Thánh và các đấng bậc trong Hội thánh, nhưng đó phải là một Giáo Hội: “Thánh Thiện, Công giáo và Tông truyền”, trong đó, các vị mục tử phải là người chăn chiên đích thực, không thỏa hiệp với sự ác, với cái xấu, nhưng luôn can đảm làm chứng cho sự thật.

Cũng vậy, niềm vui mà những người công giáo bộc lộ ra, khi nghe tin Tòa Thánh sắp bổ nhiệm cha J.B Etcharren làm “Đại diện không thường trú” – dù tin còn đang kiểm chứng, cho thấy rõ một khát vọng cháy bỏng, mong muốn các vị lãnh đạo Giáo hội đừng biến Giáo hội Công giáo Việt Nam thành vật trang trí cho chế độ cộng sản vô thần, đừng để Giáo hội Công giáo Việt Nam bị “quốc doanh hóa” theo tiêu chí  “Phúc âm, Dân tộc và Chủ nghĩa Xã hội”.

Thực tế, suốt nhiều tháng qua, những phản ứng cách này, cách khác của giáo dân với các vị lãnh đạo Giáo hội, thực chất, tất cả đều xuất phát từ nguyện ước thâm sâu này.

Những băng rôn, biểu ngữ ủng hộ và bày tỏ lòng ngưỡng mộ Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt, chắc chắn không phải vì cá nhân của một vị Giám mục dù cho đó là Đức Cha Kiệt, nhưng đúng hơn là vì một “tinh thần Ngô Quang Kiệt” đã bị “người nhà” bắt tay với chính quyền cộng sản, vùi dập không thương tiếc gây thất vọng cho mọi người.

Họ phản ứng bởi họ đã thấy rõ một nguy cơ thỏa hiệp, bắt tay với chính quyền, đang bước đầu đưa Giáo hội Công giáo Việt Nam đi theo “Định hướng Xã hội Chủ nghĩa” như đã xảy ra tại giáo xứ Dị Nậu, giáo xứ An Thịnh – giáo phận Hưng Hóa hiện nay.

Những phản ứng ấy, có thể gây phản cảm hay những bức xúc tiêu cực cho một số người, nhưng chân tình mà nói, đó là một tin tốt lành cho Giáo hội Công giáo Việt Nam trong hoàn cảnh hiện nay, bởi nó cho thấy người Công giáo Việt Nam đã trưởng thành, tha thiết với sự thật, hết sức can trường, mạnh mẽ, đầy lòng mến Chúa và Giáo Hội.

Nó cũng cho thấy, kế hoạch thôn tính nhằm “quốc doanh hóa” Giáo hội Công giáo Việt Nam mà chính quyền cộng sản vẫn chủ trương và đang rắp tâm thực hiện, không dễ có thể thực hiện được, bởi người giáo dân Việt Nam không bao giờ chấp nhận chuyện ấy.

Vì thế, thật dễ hiểu tại sao người giáo dân Việt Nam lại vui mừng khi nghe tin Tòa thánh sắp bổ nhiệm cha  J.B Etcharren làm người “Đại diện không thường trú” tại Việt Nam, bởi họ hy vọng, với sự hiện diện của ngài – một người có cả một quá trình dài gắn bó với Dân tộc Việt Nam, sẽ giúp Tòa Thánh hiểu biết đầy đủ hơn về Giáo hội Việt Nam và sẽ can thiệp để “Giáo hội Việt Nam không bị quốc doanh hóa”.

Những niềm vui bộc lộ hôm nay sau thông tin này đã chứng tỏ rằng Giáo hội Việt Nam vẫn kiên cường, mạnh mẽ và đầy sự hiệp nhất từ mỗi giáo dân. Đó là sức mạnh của Giáo hội Việt Nam. Bởi như Đức cố GH John Paul II tại Công đồng Vatican II thì “giáo dân phải ở trung tâm của đời sống Giáo hội… Chúng ta không thể chỉ đứng trước con người ngày nay để giảng thuyết cho họ và đòi họ phải có sự tuân phục. Tôi coi bất cứ dạng thức nào xuất phát từ não trạng giáo sỹ trị là một điều sai lầm”.

Thiết tưởng, dù tin Tòa thánh sẽ bổ nhiệm cha J.B Etcharren làm “Đại diện không thường trú” còn chưa chính thức, thì đã đến lúc toàn thể Giáo hội Việt Nam cùng dâng lời tạ ơn Chúa vì Chúa đã gìn giữ Giáo hội Công giáo Việt Nam suốt gần 500 năm qua, đã ban cho Giáo hội Việt Nam những chứng nhân anh dũng tử đạo tạo thành nền đá vững chắc xây nên một Giáo hội Việt Nam kiên cường cho tới hôm nay.

29/7/2010

An Dân


Ngày mai, 13/5, hai chứng nhân Sự thật, Công lý TGM Ngô Quang Kiệt và GM Cao Đình Thuyên sẽ phải ra đi

Tháng Năm 12, 2010

Tin mới nhận:

Theo nguồn tin riêng của Nuvuongcongly.net ngày mai, 13/5/2010, Tòa Thánh sẽ đồng thời công bố hai quyết định nghỉ hưu của Đức Tổng Giám mục Hà Nội Giuse Ngô Quang Kiệt và Đức Giám mục Giáo phận Vinh Phaolo Maria Cao Đình Thuyên.

Như vậy, hai chứng nhân của Sự thật, Công lý và Hòa bình sẽ đồng thời cùng một lúc phải nghỉ hưu.

Phải chăng hai sự kiện đồng thời này chính là mở ra “một trang sử mới” không chỉ cho Giáo tỉnh Hà Nội mà là cho cả Giáo hội Công giáo Việt Nam, như thư chúc mừng của HĐGM VN nhân dịp Tòa Thánh bổ nhiệm Tổng Giám mục Phó Hà Nội.

Người kế nhiệm Đức Tổng Giuse (58 tuổi) là Đức TGM Phó Phêrô Nguyễn Văn Nhơn (73 tuổi), vừa được bổ nhiệm TGM Phó hôm 22/4, và ra mắt Tổng Giáo phận Hà Nội hôm 7/5. Người kế nhiệm Đức cha Phaolo, theo nguồn tin của Nuvuongcongly, là Linh mục Nguyễn Thái Hợp.

Đức Giám mục Phaolo Maria Cao Đình Thuyên năm nay 84 tuổi, vừa tổ chức đại lễ mừng 50 hồng ân Linh mục hôm qua, 11/5 (ngài chịu chức linh mục ngày 14/5/1960). Ngài nổi tiếng với sự hiệp thông mạnh mẽ với Giáo xứ Thái Hà trong lúc giáo xứ này đang trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng, hay những tuyên bố mạnh mẽ trong vụ Tam Tòa hồi năm ngoái.

Xin mọi người hiệp ý cầu nguyện cho Giáo hội Việt Nam nói chung và giáo tỉnh miền bắc nói riêng vượt qua những khó khăn trong “một trang sử mới”.

Tổng Giám mục Hà Nội Giuse Ngô Quang Kiệt

Đức Cha Phaolo Cao Đình Thuyên - Giám mục Giáo phận Vinh

Nuvuongcongly sẽ có bài bình luận và tiếp tục thông tin về sự kiện này. Mời quý vị đón xem.

Nữ Vương Công Lý