Dự báo ứng nghiệm: Số phận “độc tài đảng trị” đã được định đoạt, một Việt Nam độc lập, cường thịnh hòa bình là không xa.

Tháng Tám 12, 2010

Ngay trong những ngày đầu năm,  trong bài “Canh dần xung đột dữ dội-dấn thân để canh tân đất nước” và bài “canh dần bàn thêm về xung đột và canh tân” trên cơ sở của cái nhìn  “huyền dịch” chúng tôi đã mạnh dạn đưa ra những dự báo về  những  đặc điểm, những dấu chỉ chuyển biến xã hội trong tiến trình cải cách, canh tân đất nước, loại bỏ sự độc quyền lãnh đạo đất nước của Đảng Cộng Sản.

Chúng tôi đã dự báo: ”Năm nay hành mộc, mộc sinh hỏa chủ về “lễ”: Nắng nóng, hỏa hoạn, và nhiều nghi thức lễ hội. “lễ” thịnh sinh “loạn”.

Hỏa hoạn khắp nơi đã xảy ra trên toàn lãnh thổ

Cháy lớn cũng đã xẩy ra tại các đô thị, các khu công nghiệp khắp từ bắc chí nam. Cháy cả chung cư cao tầng hiện đại mới xây ngay tại Hà Nội, cháy chợ Đông Kinh ở Lạng Sơn, trung tâm “buôn lậu”, biểu tượng của sự giao hảo kinh tế hai nước Việt –Trung. Cháy cả nhà cổ đã hơn trăm năm tuổi, Cháy  kho sách cổ, quý, lớn tại hà Nộ thiêu rụi 12.000 cuốn sách quý. Cháy cả khu nghĩa địa tại Huế. Người cũng cháy,  phóng hỏa đốt người yêu, đốt chồng, đốt con, đốt anh, đốt em, đốt cả bố mẹ, đốt thầy, đốt cả công an…rồi tự thiêu…v..v..Người ta đã có những thống kê, phân tích so sánh  từng nhóm số liệu riêng biệt,  tất cả đều cho thấy gấp hơn nhiều chục  lần so với những năm trước. Thiệt hại về vật chất là hàng ngàn ngàn ngàn tỷ đồng, gấp không biết  bao nhiêu lần cú vỡ nợ của Vinasim.

Một đợt nắg nóng kinh dị chưa từng có trong 60 năm qua  hoành hành  trên toàn quốc, tập trung cao độ bắc và trung bộ. nắng nóng vừa đến sớm, vừa kéo dài, và với tần suất cao. Người nông dân trần trụi trong nắng lửa ở những làng quê đã xơ xác, khô khốc vì caí gọi là chủ trương “công nghiệp hóa”  “hiện đại hóa nông thôn” của Đảng Cộng Sản. Người thành phố  thì quằn quại như bị rang trong các chảo lửa  trước sự thờ ơ, vô cảm, độc ác của giới “lãnh đạo đỏ”  “tư bản đỏ” vẫn nhởn nhơ trong các điều kiện sống tốt nhất, thừa thãi nhất với những “đại hôi”  những “lễ đón” “lễ nhận” danh hiệu… đâu đó ở Thái Bình, ở Hà Tĩnh, Thanh Hóa… dân lành đã phản ứng . Chủ Tịch Xã, Trưởng Trạm Điện, hay lãnh đạo Đảng địa phương… đã bị dân trói, phơi nắng, hoặc giam trong buồng kín không điện, không quạt cho đến khi hiiêủ rõ nỗi thống khổ của dân đen bị cúp điện trong nắng  nóng mới được tha… Nhiều người cho rằng nắng nóng chỉ kéo dài thêm 24, 48 hay 62 giờ đồng hồ nữa, và nếu lại không có điện  thì Chủ Tịch Nước cũng có thể sẽ bị dân bắt trói phơi nắng hoặc giam trong buồng kín.

Lễ hội bùng nổ như bệnh dịch được khởi phát từ lễ hội ”tịch điền” đầu năm, một lễ hội có nguồn gốc từ Trung Quốc xưa, đã mai một nay được phục dựng như một vở tuồng, cũng chỉ để cho ông Chủ Tịch nước Nguyễn Minh Triết  “diễn xuất” hay “ thông điệp” một cách dị hợm gì đó… để rồi cũng  từ đấy mà lễ hội tràn lan mọi địa phương, bị biến dạng, bị thương mại hóa, phá nát hết cả thuần phong mỹ tục. Ngay các lễ hội dân gian lớn như: Lễ hội Đền Hùng thì làm bánh chưng hỏng, quảng cáo rượu (hàng cấm quảng cáo). Lễ hội Bà Chúa kho thì sặc mùi mê tín dị đoan, buôn thần bán thánh, lễ hội Đền Trần thì chen lấn xô đẩy cướp ấn, ấn giả..v.v.

Cái nhức nhối nguy hại hơn lại chính là các lễ kỷ niệm ngày thành lập, ngày truyền thống của ban, bộ, ngành, địa phương, cơ quan, đơn vị, khu vực, vùng miền, xã phường. Lễ trao tặng, đón nhận danh hiệu, đặc biệt là hàng ngàn các “đại hội” Đảng từ chi bộ đến cơ sở, quận huyện, tỉnh thành trong cảc nước, đã tiêu tốn không biết bao nhiêu là trường học, giường bệnh, là nước tưới tiêu nông nghiệp, là điện chống úng của nhân dân,

Câu chuyện về “lễ hội” đã phải  trở thành nội dung thảo luận và chất vấn gay gắt tại diễn đàn Quốc Hội, đến nỗi Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản mới đây đã buộc phải ra chỉ thị  45 để hạn chế,  giảm tần suất, quy mô, cấp độ tổ chức các ngày lễ kỷ niệm. Trong bài những thông điệp đầu năm  hay dấu chỉ mạt vong chế độ chúng tôi đã có những nhận định về vấn đề lễ hội này. “lễ” thịnh sinh loạn, rõ ràng đây là dấu chỉ chế độ độc tài đảng trị đã đến hồi mạt vong

Chúng tôi đã dự báo:Như thế năm Canh Dần sẽ là một năm xung đột căng thẳng, xung đột dữ dội để tiến lên, để canh tân đất nước

Khởi đầu là xung đột thế hệ, và xung đột về đường lối trong các vấn đề về an ninh chủ quyền quốc gia vì sự tồn vong của chế độ giữa các thế hệ Cộng Sản.

Đầu năm 3 lão tướng công khai kiến nghị, phản đối về nạn cho nước ngoài  thuê rừng đầu nguồn ở 18  tỉnh biên giới.  Hơn 300.000 ha đất rừng thiêng liêng, quý giá bị  giày xéo và  tàn phá, ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh quốc gia. Hệ sinh thái, đời sống vật chất cũng như văn hóa tinh thần của dân bản địa bị biến dạng, có nhiều nguy cơ tiêu vong.

Đến  tháng tư, 18 tướng  “lão thành cách mạng” đã lại công khai kiến nghị tới Bộ Chính Tri đảng cộng sản, tấn công trực diện và đích danh tóp cầm đầu của Bộ Chính Trị như : Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng,Tô Huy Rứa…

Rồi hai tháng sau  hơn 40  cán bộ đảng viên cao cấp, cựu chiến binh lại gửi tâm thư “Vì sự nghiệp bảo vệ độc lập và quyền dân chủ của nhân dân, vì sự còn mất của Đảng và chế độ” trong đó nêu những vấn nạn quốc gia như :tham nhũng, độc tài, bô- xít, Nguyễn Chí Vịnh và Tổng  cục 2, mất đất mất bất biển vào tay Trung Quốc.v.v.

Xung đột trong giới cầm quyền trước thềm Đại Hội đảng đã vào hồi quyết liệt, người ta chưa thể biết đã là đỉnh điểm chưa nhưng rõ ràng mức quyết liệt là chưa từng thấy trong nhiều năm qua.

Ngay sau khi kết thúc hội nghị trung ương 12 (dù đã có những thống nhất sơ bộ về nhân sự ở top cao nhất) đấu trường thực sự mới được mở ra với một loạt những Vinashin, Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch huyện Hóc Môn… Kết luận  của UB kiểm tra trung ương cho thấy  trong 45 trường hợp nổi cộm nhất trên toàn quốc , có 12 tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương, 4 tập đoàn  trực thuộc Chính Phủ  với các đối tượng toàn là Bí Thư, Phó Bí Thư, Thường Vụ Tỉnh Ủy, chánh, phó Chủ Tịch UBND tỉnh, lãnh đạo Tập đoàn gồm cả Đảng Ủy đến  HĐQT, Tổng và Phó tổng giám đốc… đều  “dính đạn”.

Trước đây Lã Thị Kim Oanh tham nhũng, thất thoát công quỹ 80 tỷ đồng đã phải đối diện với bản án tử hình, vài thứ trưởng, bộ trưởng, phó thủ tướng, thậm chí chủ tịch nước đã  liên lụy, nhưng giờ đây Phạm Thanh Bình với Vinashin làm tiêu tan công quỹ những 80.000 tỷ đồng (con số ước lệ) tức là lớn hơn 1000 lần. thế thì điều gì sẽ xẩy ra?

Cũng trước đây chỉ là một tổng cục phó hiếp dâm trẻ em đã phải ngồi trong ngục thất, lúc này thì cả “ hệ thống chính trị”  gồm Đảng, Chính, Công Thanh của tỉnh Hà Giang đã vào cuộc hiếp dâm trẻ em. người ta  dự báo rằng  sẽ có những lãnh đạo cấp trung ương cũng sẽ bị lộ tẩy trong vụ này bởi rất nhiều quan chức Trung ương khi về địa phương công tác,  được hưởng chiêu đãi đặc sản địa phương đó. Đặc sản của Hà Giang chính là các cháu học sinh do Tô, Xương quản lý. Tin tức ngoài luồng từ Hà Giang cho hay  vì bị dồn đến chân tường Nguyễn Trường Tô đã đe dọa,  đại thể là nếu phải ra trước vành móng ngựa, y sẽ đưa ra bản dánh sách đen cấp trung ương. Có lẽ chính vì thế mà vụ việc Nguyễn Trường Tô sẽ dừng ở mức cách chức, khai trừ khỏi Đảng thôi chăng?

Nguyễn Trường Tô, Ủy viên Trung ương Đảng, học trò xuất sắc của phong trào "Học tập đạo đức HCM"

Thật ra không phải là 80, 60, 50 hay 40, 30… nghìn tỷ mới là nghiêm trọng, không phải chỉ  45, 450 hay 4500…  sự vụ nổi cộm bây giờ mới diễn ra. Tất cả đã diễn ra từ trước rất lâu và ngay từ đầu đã là 30, 40, 50, 60…nghìn tỷ rồi. Giờ đây trước thềm đại hội được đưa ra để xử lý, đấy mới là điều khiến mọi người đặt dấu hỏi?… cuộc thí quân đôỉ tướng, chặt chém vây cánh của nhau trước thềm đại hội đã bắt đầu. Từ nay cho đến cuối năm cuộc sát phạt nội bộ Đảng còn diễn biến hết sức phức tạp. cấp độ, tần suất, quy mô các vụ việc sẽ biến thái và lớn hơn nhiều những gì đã thấy.

Xung đột xã hội bùng lên dữ dội, nhất là ở những nhóm dân oan là nạn nhân của  cuộc cướp đoạt tổng lực và toàn diện  mà “lãnh đạo đỏ”, “tư bản đỏ” đang thực hiện đã trở thành một “tầng lớp” luôn xung đột với chính quyền (Trong đội ngũ “dân oan” người ta đã thấy có “cán oan” “đảng oan” “giáo oan” “doanh nhân oan” cả “mẹ Việt Nam anh hùng oan” ) và máu dân oan đã đổ trong các cuộc xung đột ấy, dân oan đã chấp nhận cái chết để cố giành lại chút, phần nào là công lý . Dân đã chết trước súng đạn, đòn roi của đám công an cô hồn đồ tể ở Tĩnh Gia Thanh Hóa, ở Cồn Dầu Đà Nẵng. Oan nghiệt là trong số chết đó, có em học sinh “cháu ngoan bác Hồ” lại đã chết thê thảm trên bùn đất bởi súng đạn của những kẻ “làm theo lời Bác dạy”

Căm hờn dâng cao, nhân dân đã tự phát vùng lên giáng trả ở nhiều nơi, đỉnh điểm là ở Bắc Giang, từ vụ việc công an đánh chết  một người dân, cả vạn người đã bao vây  trụ sở UB Tỉnh, phá vỡ trận địa của Cảnh Sát Cơ Động với đầy đủ phương tiện đàn áp như súng, lựu đạn cay, roi điện. xe phun nước, khiên chống đạn, chó nghiệp vụ…Nhìn cánh cửa sắt của UB Tỉnh sập đổ cong queo dưới những bàn chân của nhân dân, người ta đã rùng mình nghĩ tới  cuộc cách mạng  lật nhào chế độ độc tài Ceausescu ở Rumani, hay đạp đổ bức tường Berlin ô nhục. Chính bởi cuộc vùng lên  ở Bắc Giang mà sau đó cả nhóm công an gây án mới bị bắt giữ, để điều tra khởi tố.

Ngọn sóng căm hờn của lòng dân đã đến thời điểm bùng nổ.

Trước đây xung đột giữa tư duy “cấp tiến “ và  “bảo thủ”, gữa “thân Tàu” hay “thân Tây” đan xen, ẩn chứa  trong xung đột phe nhóm lợi ích, vùng miền để tranh dành vị thế, lợi ích trong Đảng. Nhưng  lúc này các mâu thuẫn, xung đột xã hội đã dâng cao  thì đòi hỏi, thì bắt buôc vấn đề “cấp tiến, bảo thủ” vấn đề ”thân tầu hay thân tây” trở thành vấn đề chính yếu, lôi kéo các lực lượng xã hội tham gia,  bởi đó chính là mấu chốt của sự tồn vong, hưng thịnh của dân tộc, của đất nước.

Tàu chiến Mỹ thăm Việt Nam

Trung Quốc tập trận ở Biển Đông

Xung đột quốc tế, cụ thể là xung đột và quyền lợi, vị trí của Mỹ và Trung Quốc tại Biển Đông đang trở nên căng thẳng bởi  được gắn vào xung đột Việt –Trung (khi Việt Nam quốc tế hóa vấn đề Biển Đông) Làm cho xung đột Việt –Trung đột nhiên căng thẳng. Giải quyết xung đột Việt-Trung theo cách nào bỗng nhiên là mấu chốt quyết đinh thắng thua cho “dân chủ” hay” độc tài” cho “cấp tiến” hay “bảo thủ”

Xung đột căng thẳng đã là sức ép lớn buộc giới lãnh đạo độc tài phải chùn bước, phải xoay xở, phải tìm cách giải quyết khác trước. Và đã đúng như dự báo “ xung đột căng thẳng, xung đột dữ dội để tiến lên, để canh tân đất nước”  người ta đã thoáng thấy những biểu hiện của giới lãng đạo cộng sản theo chiều hướng canh tân ( dù mới là biểu hiện là mang tính cải lương) đó là :

Việc sửa đổi hiến pháp đã được đưa ra thảo luận tại diễn đàn quốc hội trong  chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2011 và điều chỉnh chương trình 2010.  Hầu hết các ĐBQH phát biểu đều đề nghị sửa ngay một số điều của Hiến pháp 1992.

Rồi ông Nguyên Văn An một cựu lãnh đạo chóp bu cộng sản  đã công khai nói đến “quyền lập hiến” của dân, đã nói đến “tam quyền phân lập”. cùng sau đó đã có nhiều ý kiến  tương tự của các cán bộ cao cấp, các học giả, chuyên viên đương chức nhà nước  trong  một số hội thảo, hội nghị. Tinh thần là  sửa đổi hiến pháp để tiến tới một nhà nước “pháp quyền”, một xã hội “dân chủ” nào đấy  mà ở đó vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản sẽ thu hẹp, hay là đứng phía sau như  một “thái thượng hoàng”.

Cũng ngay trong kỳ họp quốc hội này, lần đầu tiên Quốc Hội Việt Nam kể từ khi được hình thành vốn là một Quốc Hội bù nhìn  (với hơn 95 % là đại biểu là đảng viên cộng sản) đã thẳng thừng biểu quyết không thông qua dự thảo Nghị quyết về chủ trương đầu tư dự án xây dựng đường sắt cao tốc Hà Nội – TPHCM. Một siêu dự án nhiêu khê tốn kém, không khả thi, không hiệu quả với 56 tỷ đô-la sẽ là động lực cho tham nhũng tiếp tục phát triển lên cấp độ cao hơn. Nhiều người đã nghi ngờ dự án này nếu được thông qua thì số phận của nó sẽ như là dự án bô-xít Tây Nguyên, tức là sẽ là món quà hữu hảo mà nhóm “thân Tầu” triều cống cho Trung Quốc để tìm sự ủng hộ trong đại hội Đảng, với việc Trung Quốc sẽ là nhà thầu chính của dự án này.

Như thế là đã ứng nghiệm lời dự báo của chúng tôi trong phần tái bút của bài canh dần xung đột dữ dội-dấn thân để canh tân đất nước: “Dưới sức ép mạnh từ các lực lượng xã hội, năm Canh Dần Đảng Cộng Sản phải canh cải để mới hơn vào năm Tân Mão đặng tiếp tục tồn tại, Nhưng “mão” hay ” mạo” là cái biểu hiện, cái giả, là cái để “khoác” để “đội” bên ngoài. Nghĩa là là canh tân hay đổi mới của Đảng Cộng Sản không phải là từ bản chất, chỉ là tạo “vỏ bọc” hay “thu nhỏ” lại (mèo là tiểu hổ) để tồn tại mà thôi.

Chúng tôi đã dự báo “:Các quôc gia phương tây sẽ có đóng góp quan trọng, quyết định trong  bảo vệ và canh tân đất nước ta hơn các quốc phương đông. Tri thức phương tây sẽ “xung đột”, lấn át tri thức phương đông (ít nhất là trong năm nay, trong giai đoạn canh tân đất nước, và chỉ có văn minh phương tây mới có thể canh tân đất nước ta trong lúc này) .Trong xã hội những lực lược xã hội, những con người có tư tưởng canh tân sẽ nổi trội, thắng thế. Trong nội giới cầm  quyền thì phái thân “tây“ sẽ “xung đột”, “khắc” phái thân “tầu” (phái thân tầu sẽ hao tổn, bị biến cải)”.

Suốt từ  đầu năm tới nay,  giới lãnh đạo chóp bu một mặt tiếp tục có những quan hệ đầy đủ, không làm mất lòng với Trung Quốc một mặt dò dẫm tìm đường sang với Phương tây, họ có gắng xâm nhập vào EU (châu âu) tới cả Vatican, đặc biệt là tiếp cận sâu hơn với Mỹ.

Tuy rằng tỷ trọng quan hệ  với phương tây chưa thể so sánh với những quan hệ vốn đã hình thành  với Trung Quôc  (quốc gia láng giềng phương đông lớn như một lục địa) nhưng việc tìm đường sang phương tây cho thấy lãnh đạo cộng sản đang hướng theo những gì chúng tôi đã dự báo.

Vừa mới đây TBT Đảng Nông Đức Mạnh lại sang Nga (một quốc gia không mang giá trị phương đông) cũng  hàm chứa ý nghĩa, thông tin hướng về phương tây của lãnh đạo chóp bu Đảng Cộng Sản. (tất nhiên còn có những mục đích, ý nghĩa khác, và riêng cho Nông Đức Mạnh, hoặc nhóm của ông ta mà chúng tôi không bàn ở đây)

Và trong những ngày qua Việt Nam liên tục gia tăng, nân cấp quan hệ về quân sự với Mỹ như chuyến viêng thăm, cập cảng  Đà Nẵng  hạm đội USS John S. McCain, những thông tin úp úp mở mở về việc làm giàu Urani trong thương thuyết hạt nhân Việt Nam-Mỹ. Trong khi quan hệ với Trung Quốc ( 4 tốt, 16 chữ vàng) vốn là toàn diện và chiến lược lúc này có dấu hiệu khựng lại, chỉ còn biểu hiện chung chung về mặt Ngoại Giao… Trung Quốc đã khó chịu ra mặt, họ đã “tuyên bố” và đã có những hành động  tương ứng đáp trả. Leo thang ư?  đến nấc thang nào?

Cần phải nhìn nhận rõ ràng và tách  bạch các các vấn đề, hầu có cách giải quyết  đúng đắn nhất, đúng với vận trình khách quan (được chỉ ra trong “huyền dịch”) đúng với ước vọng của toàn dân tộc. Ta thấy rõ: với tầm mức quan hệ đang có với Việt Nam, Mỹ hiện chỉ quan tâm, và sẵn sàng tham gia xung đột  quân sự với Trung Quốc tại Biển Đông (chủ quyền biển đảo chỉ là cái cớ) vì quyền lợi của nước Mỹ.  Nhưng xung đột Việt-Trung vốn mang tính toàn diện, đa dạng,  truyền thống và tiềm ẩn. Một tình huống được đặt ra là: nếu bởi việc quốc tế hóa vấn đề biển đông, bởi việc có mặt của tàu chiến Mỹ, Trung Quộc sẽ mất thế tại đây, thế  thì xung đột “đa dạng, toàn diện, truyền thống và tiềm ẩn” Việt-Trung có đựợc hóa giải không? hay chính là nơi, là lúc để Trung quốc trút giận, cũng như thực hiện  mưu đồ biến Việt Nam thành thuộc địa?

Rõ ràng quốc tế hóa vấn đề Biển Đông, dựa vào vị thế quân sự của Mỹ tại Biển Đông để nâng cao vị thế Việt Nam trong xung đột với Trung Quốc là đúng và cần thiết  nhưng không  thể là đủ, tuyệt nhiên không là đủ. Bởi đây chỉ là cách “đu dây” của  các phe nhóm lãnh đạo Đảng Cộng Sản trong kỳ đại hội sống còn này.

Trở thành  là đồng minh của Mỹ, quan hệ song phương toàn diện với Mỹ mới là đại sách, mới thực sự bảo vệ được đất nước, hóa giải mãi mãi mưu đồ biến Việt Nam thành thuộc địa của Trung Quốc, thoát khỏi sư kiềm toả của Trung Quốc, thực sự đưa dân tộc cất cánh trở thành hổ thành rồng… Hãy xem kinh nghiệm Nhật Bản là  thấy rõ. Là quốc gia  bại trận, là  quốc gia  hứng chịu bom nguyên tử của Mỹ làm chết hàng trăm nghìn người, nhưng sau chiến tranh, Nhật chọn Mỹ làm đồng minh… kết quả là họ từ đống gạch vụn, trút bỏ mặc cảm thua trận, trút bỏ hận thù nguyên tử, trở thành quốc gia kinh tế hàng đầu thế giới,có một xã hội văn minh, hiện đại mà vẫn còn nguyên vẹn những giá trị văn hóa, truyền thống.

VIệt Nam vốn được tiếng là đã đánh thắng Mỹ, và đã gần 40 năm rồi, lúc này không còn lý do gì nữa để không thành đồng minh của Mỹ. Nghĩa là phải kiến tạo một thể chế chính trị đa nguyên, một xã hội dân chủ pháp trị hướng về những giá trị “phương tây”, những giá trị “Mỹ”, cũng có nghĩa là phải trả lại tự do ngay cho các thanh niên dân chủ, các nhà bất đồng chính kiến, phải xóa bỏ ngay điều 4 trong hiến pháp, phải đảm bảo tự do tôn giáo, phải dừng ngay việc cướp đất của nông dân, sửa luật đất đai đảm bảo tư hữu, cho báo chí tư nhân được thành lập… tiến tới bầu cử quốc hội tự do minh bạch, dưới sự giám sát quốc tế. Đây là lối đi duy nhất, thời cơ lớn nhất, cục diện đẹp  nhất  mà vận thế dân tộc đã mở ra… Một lựa chọn khó khăn nhưng là bắt buộc cho Đảng Cộng Sản đang cầm quyền… Lãnh Đạo Đảng Cộng Sản cần phải đi theo lối đó, nhược bằng cứ “đu dây, đánh võng” chắc chắn sẽ ngã dập mặt, chỉ là sự sụp đổ “khủng khiếp”như ở Đông Âu .mà thôi.

Có lẽ đã là dài cho một bài viết, chúng tôi xin dừng tại đây. Trong bài viết chúng tôi không có tham vọng tổng hợp phân tích tình hình thối nát, mục ruỗng của chế độ độc tài đảng trị này trong nửa năm qua . Chúng tôi chỉ phân tích chứng minh những gì đã dự báo, từ đó thông tin tới  những con người, những lực lượng  xã hội đang trả giá, đang hy sinh, đang đau đáu trước vận mệnh của đất nước của dân  tộc về một lối đi, về một thời cơ, về một cục diện.

Vẫn biết dự báo chỉ là “tập mờ” (không phải “tập chặt”) điều quan trọng là nắm lấy thời cơ, hình thành cục diện, thẳng hướng mà đi. Liên kết thành những hội đoàn, những lưc lượng xã hội lớn, để có hành động tập trung, có đại diện để quan hệ mở rộng.  Mạnh mẽ  hơn, quyết liệt hơn, tập trung vào  tố cáo, phản đối, tẩy chay, bất hợp tác với  chế độ độc tài đảng trị. (Chúng tôi gạch dưới để nhấn mạnh rằng chúng ta chống hình thái chế độ độc tài đảng trị, xây dựng nhà nước dân chủ pháp trị thay vì chống người cộng sản) Thông tin rộng rãi,  nâng cao nhận thức về nhân quyền, về những giá trị phương tây, giá tri Mỹ. Tất cả diễn ra là” tập thể” là “tự giác”  và là “bất bạo động” trong khuôn khổ của hiến pháp hiện hành, tạo sức ép xã hội, sức ép chính trị buộc thể chế chính tri độc tài đảng trị phải thoái lui, tiến tới giải thể trong  quy luật khách quan.(như “huyền dịch” đã nêu)

Một thể chế chính tri đa nguyên, một xã hội dân sự, pháp quyền, một Việt Nam độc lập,  cường thịnh hòa bình là không xa.

Hồ Học – Trần Trung Luận


Những thông điệp đầu năm hay dấu chỉ mạt vong chế độ?

Tháng Ba 10, 2010

Những ngày sau tết, giá cả các mặt hàng tiêu dùng thiết yếu đồng loạt tăng lên đến chóng mặt, đến nghẹt thở, đến chẳng ai buồn kêu ca làm gì nữa… Bất chấp những lời trấn an phỉnh phờ của báo chí “lề phải” giá điện, giá xăng, giá ga đã “thiết lập mặt bằng mới”… và những lời cảnh báo của các chuyên gia về việc “thắt dây an toàn” (tức là thắt lưng buộc bụng) cho cú lạm phát phi mã đang ở phía trước.

Hậu quả của việc cướp ấn ở Đền Trần – Nam Định


Lễ chùa đầu năm, ách tắc giao thông mọi nơi – Trên Cầu vượt Ngã tư sở và trước chùa Phúc Khánh

Tưng bừng, tấp nập và nhốn nháo lễ hội

Bất chấp cả việc cho ngoại bang thuê rừng đầu nguồn dài hạn đã khiến cho ba lão tướng công thần của chế độ phải phá rào mà lên tiếng trên báo chí “lề trái”. Bất chấp cơn hỏa hoạn cháy rừng chưa từng có khởi phát từ Lao Cai nay đang bùng ra ở nhiều nơi khác như: Yên Bái, Sơn La, Lai Châu, Phú Thọ, ngay cả Sóc Sơn Thủ đô Hà nội cũng… cháy rừng. Đến nay vụ cháy lớn ở Tà Xùa (Sơn La) vẫn chưa dập tắt được…Vậy mà trong những ngày này người dân vẫn ngập chìm trong các lễ hội.

Vẫn biết đi “lễ”, tham gia “trẩy hội” đầu năm là những hoạt động bổ ích, là nhu cầu chính đáng, là nét đẹp truyền thống mang nhiều ý nghĩa tâm linh của nhân dân từ bao đời nay thể hiện tính nhân văn, tính “lễ” rất đáng đáng trân trọng của những nền văn hóa trên đất Việt, được hình thành và nở rồ, nhất là trong những triều đại thịnh trị như:
“Đời vua Thái tổThái tông,
Thóc lúa đầy đồng trâu chẳng buồn ăn”

Từ đó mà mới có “phú quý sinh lễ nghĩa, mới có “tháng ghiêng là tháng ăn chơi”, từ đó mà cứ mỗi độ xuân về người ta đua nhau “đi trẩy hội”.

Trong những ngày đầu xuân qua, biết bao nhiêu “lễ” biết bao nhiêu “hội” của 54 dân tộc đã diễn ra trên 63 tỉnh thành, 697 quận, huyện, thị, hàng ngàn làng xã trên đất nước ta? với đầy đủ mặt trái, mặt phải của mùa lễ hội …Nổi lên là việc đi lễ tại các đền các chùa để cầu tài, cầu lộc, cầu an và cầu “quốc thái dân an” …

Chúng ta đã thấy “kinh hoàng đêm cướp ấn đền Trần Nam Định” đã trở thành nỗi hãi hùng của hàng vạn người khi phải giẫm đạp lên nhau, xông vào đền “cướp” ấn, khiến hàng chục người ngất xỉu. Chúng ta đã thấy “sự cố cáp treo ở Chùa Hương” gây ùn tắc hoảng loạn tại ga Thiên Trù, chúng ta đã thấy “đường Tây Sơn tắc cứng vì người dân lễ chùa Phúc Khánh”. Chúng ta đã thấy đường vào chùa Bái Đính ùn tắc, ứ kẹt hàng chục km bởi khách hành hương, chiêm bái ngọc xá lợi Phật…tất cả với sự tham gia của hàng vạn, hàng vạn người tứ phương, tứ xứ.. đủ hạng, đủ loại…sùng đạo, khát khao tài lộc, an khang…

Chúng ta cũng đã thấy xấu hổ, đã đau lòng khi khắp các chùa chiền, đền đài, miếu mạo, các chư Phật, các Thánh các Thần bị bêu riếu, bị xúc phạm nghiêm trọng, người ta đặt mâm lễ lên cả nguời, cả đầu Trời PhậtThần linh.Tiền dắt khắp quanh người từ bàn tay, bàn chân, lỗ tai, lỗ mũi, vạt áo, lai quần…cả chỗ kín của tượng mười mấy vị vua tại đền Trần…

Cơn khát “tiền”, lối sống “tiền”, của thế gian đã văng sang tận cõi tâm linh, thiêng liêng, thanh tịnh.

Chúng ta cũng đã hoảng loạn, đã là nạn nhân của cuộc “chèn ép” “chặt chém” đầy độc quyền, đầy bạo lực của những dịch vụ cả công và tư bao vây suốt đường hành hương, hy vọng, mưu cầu, bình anh, thịnh vượng cho một năm mới…

Tất cả mặt trái của các lễ hội đầu năm nay đi là sẽ thấy (hoặc tìm kiếm trên google sẽ có được đánh giá toàn cảnh và chính xác nhất) đều được quan tâm và là đặc điểm của mùa lễ hội năm nay có lẽ là:
– Một loạt các lễ hội đã mai một nay bỗng được phục dựng, tổ chức hoành tráng quy mô, phổ biến rộng trên thông tin đại chúng mà không cần quan tâm tới ý nghĩa, hiệu quả như lễ “lợn”, lễ hội “cầu ngư” lễ “linh tinh tình phộc”…


– Có những lễ hội mới được tạo ra, không hiểu nổi đó là “lễ” hay là “hội” hay là “chợ” và có giá trị văn hóa, hay tâm tâm linh đến đâu. Hình thức cũng như nội dung của các lễ hội này đều chắp vá, tốn kém, không có giá trị phổ quát, đại chúng như “đại lễ hội thơ”, “lễ đổ giọt đồng cuối cùng đúc tượng đài Thánh Gióng”, “lễ mở niêm phong khối ngọc bích”…


– Điều đáng quan tâm nhất là tất cảc các lễ hội trên đều phải đựoc các cấp chính quyền quản lý, cho phép, hướng dẫn theo” quy chế lễ hội” hiện hành. Và ở các lễ hội lớn đều có sự tổ chức, tài trợ, ủng hộ một cách hùng hậu nhất về cả vật chất lẫn tinh thần với sự tham gia của lãnh đạo chóp bu nhà nước. Đặc biệt là các lễ, các hội do Giáo hội Phật giáo Việt Nam tổ chức, và trong nhiều lễ hội không tôn giáo vẫn thấy thấp thoáng bóng các Đại Đức, các Thượng Tọa của giáo hội này đứng ra chủ tế, chủ lễ cùng các lãnh đạo chóp bu nhà nước… đấy là điều những người có trách nhiệm, có lương tri trăn trở trong suốt mùa lễ hội này.

Những thông điệp gì đây?

Khi đưa tin,hình ảnh về lễ rước ngọc xá lợi Phật, một tác giả đã phải thốt lên rằng “phật của người giàu” ( blogger Trương Duy Nhất) và ai đó khác cũng đã có những lời nhận xét cho là có vẻ như đạo Phật đã trở thành quốc đạo của Việt Nam “Nào là chuyên cơ riêng đến tận Ấn độ đón về này, nào là Limousine, Bently, BMW, Lexus Hummer H3 đủ loại, nào là phó chủ tịch nước ra đón này… đưa về cái chùa to nhất nước và cũng được xây tốn kém nhất nước này. Chả hiểu tình hình đất nước chuyển mình để đem Phật giáo thành quốc giáo từ chủ trương nào nữa.


Nói chung tất cả đều lạ. Bản thân mình cũng tự xem chính mình là phật tử nhưng qua sự kiện này thì thấy có gì đó chương chướng như thể Phật dạo này trở nên cao sang xa xỉ quá. Như kiểu Phật của người giàu chứ không phải Phật của người nghèo” (blog anhbasam.com)

Phải chăng đây là thông điệp mà nhà nước cộng sản vô thần muốn nhắn gửi?

Nhận xét trên không phải là không có cơ sở khi ta nhớ lại mới đầu tháng 1 năm 2010 này ông Triết chủ tịch nước (Trước đó là đó là cả bà Doan, ông Phiêu nguyên TBT Đảng csvn) đã tới chiêm bái khối ngọc lớn nhất thế giới, dự “lễ mở niêm phong”, đánh dấu khởi đầu giai đoạn chế tác bức tượng Phật ngọc lớn nhất thế giới tại Việt Nam. Cũng trong thời gian này ngay tại thủ đô Hà Nội, chính quyền đã đập nát cây Thánh Giá bằng bêtông tại núi thờ Đồng Chiêm. Lý giải cho hành động đập phá cây Thánh Giá, người ta đã mỉa mai rằng “bởi khối bê -tông kia chỉ đáng giá năm sáu triệu đồng Việt Nam (khoảng 300 đô-la Mỹ) còn khối ngọc to lớn này là những cả triệu đô-la”

Tuy nhiên cũng mới trước đó thôi, cũng vẫn là chính quyền cộng sản vô thần này đã dùng mọi thủ đoạn hèn hạ, giang hồ nhất để xua đuổi, hạ nhục 400 tăng ni Phật Giáo Làng Mai ở Tu viện Bát Nhã Lâm Đồng, đập phá tượng “Phật bà Quán thế âm bồ tát”…

Chùa Bái Đính ở Ninh Bình do quan chức CS bỏ tiền xây dựng lên

Chùa Đại Nam Quốc Tự cũng do quan chức CS bỏ tiền xây dựng lên

Hồ Chí Minh được đưa vào Chùa ngồi cùng Phật trong Đại Nam Quốc tự

Quân đội và Cảnh sát được huy động cả ngàn người để đập Thánh giá Đồng Chiêm và đàn áp giáo dân

Đoàn tăng ni bị công an và chính quyền buộc phải rời chùa Bát Nhã


Các giáo dân, nạn nhân Thái Hà đến phiên tòa Phúc thẩm tại Hà Đông
Và vừa mới đây thôi hình ảnh của giáo chủ Phật Giáo Hòa Hảo bị bôi nhọ, nhục mạ, phật tử phật giáo Hòa Hỏa bị công an nhà nước đánh đập tàn nhẫn giữa ban ngày ban mặt, giữa đường giữa chợ…vậy thì thông điệp rõ nhất của chính quyền là :

– Đạo nào chấp nhận “Đạo pháp và chủ nghĩa xã hội” có chân trong quốc hội, nằm dưới sự lãnh đạo, và trở thành tổ chức ngoại vi, thành tay chân của Đảng cộng sản vô thần… đạo ấy là quốc đạo.

– Đạo nào sẵn sàng trở thành vật thế thân, đồ trang sức, đạo cụ diễn xuất cho những chính sách mỵ dân của đảng cộng sản vô thần, là con dê tế thần để “xây xong chùa ở trường sa”… đạo ấy là quốc đạo.

– Đạo nào trở thành “thuốc phiện của nhân dân” ru ngủ nhân dân trong “lễ” trong “hội, để nhân dân quên đi cuộc sống ngập tràn những bất công, dối trá, bạo lực, quên đi những quyền căn bản, thiêng liêng mà Tạo Hóa đã ban cho mỗi con người… đạo ấy là quốc đạo,

Tất cả sẽ được “Đảng” o bế cưng chiều. “Đảng” cho đứng ở bên lề phải, chia cho những phần lợi lộc mà đảng đã bòn rút, cưỡng bức được từ cuộc sống lầm than cơ cực của nhân dân.

Dấu chỉ mạt vong của chế độ

Tình trạng bùng phát các lễ hội đầu năm, với sự cho phép, tài trợ, hướng dẫn, tham gia của chính quyền các cấp và lãnh đạo chóp bu nhà nước đã là những thông điệp của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong chính sách tôn giáo của họ.

Nhưng tình trạng đó cũng cho thấy được mặt bằng, những dấu hiệu, những dự báo nào đó về đời sồng kinh tế, văn hóa, đạo đức, dân trí, thậm chí vận trôi của cả quốc gia dân tộc.

Như đã đề cập ở trên “phú quý sinh lễ nghĩa” là một quy luật phổ quát mà cha ông đã đúc kết từ nhiều đời nay. Nhưng “lễ nghĩa” không phải là sản phẩm của “phú quý”, không bắt đầu từ “phú quý”, và không thể đảo ngược được mệnh đề lại là “Lễ nghĩa sinh phú quý” .

Lễ nghĩa là văn hóa, là giá tri cao quý nhất mà Tạo Hóa ban tặng, chỉ dậy cho loài người qua các thánh nhân, các nhà tiên tri, các nhà hiền triết… để tách con người ra khỏi loài vật. Ví như cha ông ta có câu “ăn trông nồi ngồi trông hướng” để chúng ta khác với “quăng xương cho chó cắn nhau”, để mỗi chúng ta biết thương yêu nhau, biết trăn trở tìm đường quy về với chân lý, với đấng Tạo Hóa tối thượng, khác với loài dã thú luôn sẵn sàng xông tới miếng mồi béo bở ngập máu trước mặt.

Và chính quyền cộng sản đang dốc sức làm cái việc trái với quy luật là đảo ngược mệnh đề “phú quý sinh lễ nghĩa” thành “lễ nghĩa sinh phú quý”. Họ cố khuyến khích, tài trợ, tham gia, tạo ra thật nhiều lễ hội nhằm che đậy một xã hội đang băng hoại, xuống cấp về văn hóa, mục ruỗng về đạo đức luân lý, phân hóa trầm trọng về đời sống kinh tế, khốn cùng về vật chất…

Đi ngược lại quy luật, làm trái với quy luật thì dấu chỉ bại vong đã là rõ lắm rồi.

Đến đây ta lại bỗng nhận thấy cái thâm ý trong lời truyền dạy của cha ông xưa ”phú quý sinh lễ nghĩa” còn có nghĩa là “phú quý nào sinh lễ nghĩa ấy”. Phú quý của nền “kinh tế đảng phái”, kinh tế “tư bản đỏ” thì lễ nghĩa tất yếu sẽ là “đại lễ hội thơ”, “lễ đổ giọt đồng cuối cùng ” ”lễ mở niêm phong” “lễ ấn nút”…

Và câu thơ cay đắng của ông Đỗ Phủ, một nhà thơ thời mạt Đường còn day dứt lòng ngưòi lương thiện đến ngày nay:
“…Cửa son ruợu thịt ôi
Ngoài đường xương chết buốt…”
Đấy là dấu chỉ mạt vong của một chế độ… Chế độ này đến lúc mạt vong rồi!
Ngày 9/3/2010
Hồ Học-Trần Trung Luận

Tái bút:

– Sinh thời Thái tử Tất Đạt Đã đã từ bỏ ngôi vị cao sang quyền quý của mình để đi theo lối tu khổ hạnh, những mong tìm đường giải thoát con người khỏi nỗi khổ con người. Cuối cùng ngài tìm ra và suốt 49 năm hoằng dương đạo pháp ngài luôn sống và chỉ dậy lối tu của riêng mình, đó là “Trung Đạo” (tức là sống tự nhiên, trung dung, hòa với các quy luật tự nhiên, không ngả về bất cứ thái cực nào).

“Kinh Kim cương” đã mô tả về một ngày sống của ngài thật là đơn sơ, thật là đẹp đẽ “…Buổi sáng sớm ngài mặc trang phục, khoác áo cà sa, cầm bình bát , đi vào thành khất thực. Khi trở về, ăn xong, ngài xếp gọn y bát, rửa chân và ngồi lên chiếc bồ đoàn dành cho ngài, hai chân xếp chéo, thân ngay thẳng, mắt chăm chú nhìn về phía trước…”

Những điều chỉ dậy của ngài cũng đơn sơ thiết yếu, và rõ ràng, tóm lược lại có mấy phần chính như sau: “tứ diệu đế” – “thập nhị nhân duyên”- “bát chính đạo”.

Khi nhập diệt, ngài không có gì để lại ngoài “y, bát” (cái áo cà sa vá khoác trên mình và cái bát để khất thực). Những để tử tiếp bước theo chân ngài đều tâm niệm, khắc ghi trong lòng về 3 thứ quý nhất của đời tu cần phải giữ gìn, bảo trọng đó là “tam bảo” (ba báu vật, ba thứ phải bảo vệ) là “ PHẬT, PHÁP,TĂNG”.

PHẬT: là sự giải thoát, PHÁP: là biểu hiện của đường tu, là giáo lý, phương tiện tu. TĂNG: là tăng đoàn, những người cùng trên đường giải thoát, cùng theo giáo lý giải thoát.

Vậy thì khi chúng ta bôi đắp lên ngài hào quang “Phật ngọc” cái mà ngài đã từ bỏ để đi tìm “sự giải thoát.”(PHẬT-ngôi Tam bảo thứ nhất) chúng ta có phải là chân tu, là Phật tử không?

Vậy thì khi chúng ta đem giáo lý giải thoát của ngài (PHÁP- ngôi Tam bảo thứ hai) hòa với “Chủ nghĩa xã hội” chúng ta có phải là chân tu, là phật tử không?

Vậy thì khi chúng ta bàng quang trước việc 400 tăng ni Phật Giáo Làng Mai bị xua đuổi, bị hạ nhục, những phật tử Phật Giáo Hòa Hỏa bị đánh đập tàn nhẫn giữa đường , giữa chợ (TĂNG- ngôi tam bảo thứ ba)… chúng ta có phải là chân tu, là phật tử không ?

Xin các vị chân tu, những người mang danh Phật tử cùng lắng lòng mà suy nghĩ chỗ này. Ngôi tam bảo đã bị “trần tục hóa” dưới gông cùm của chủ nghĩa cộng sản vô thần. Cứ thế mà đi thì thì chỉ chìm mãi trong ta-bà mà thôi, sao tới được Niết Bàn.