Cáo trạng sáu giáo dân Cồn Dầu

Tháng Mười 22, 2010

Kính mời quý độc giả xem bản cáo trạng mà Viện kiểm sát Nhân dân quận Cẩm Lệ – Đà Nẵng, áp đặt tội trạng cho các giáo dân Cồn Dầu để thấy nỗi oan khiên các giáo oan phải chịu, đồng thời thấy nghiệp vụ của một cơ quan hành pháp theo định hướng Xã hội Chủ nghĩa.

Advertisements

Cuộc hành hương của Giáo xứ Nguyệt Biều đến La Vang cầu nguyện cho Giáo xứ Cồn Dầu

Tháng Tám 25, 2010

Được sự trợ giúp của một vị Mạnh thường quân tại Hoa Kỳ là bà Thanh Bằng, sáng hôm nay, lúc 6g30 ngày 22-08-2010, Linh mục Trần Viết Viên, quản xứ Nguyệt Biều, đã hướng dẫn hơn 50 giáo dân đi hành hương La Vang. Nguyệt Biều chính là một giáo xứ anh hùng tại Tổng giáo phận Huế, từng đứng sau lưng linh mục Nguyễn Văn Lý trong cuộc đấu tranh vì tự do tôn giáo từ cuối năm 2000 đến đầu năm 2001 (khi cha Lý bị đổi về An Truyền). Tính anh hùng này đã chìm xuống dưới thời cai quản của một mục tử thành viên Hội đồng Nhân dân, và nay đang bừng dậy dưới thời cai quản của vị mục tử Trần Viết Viên trẻ tuổi.


Chính trong tinh thần đó mà giáo xứ đã đến La Vang hôm nay, làm một cuộc hành hương riêng để cầu nguyện cho Giáo xứ Cồn Dầu (thuộc Giáo phận Đà Nẵng), một Giáo xứ bị Cộng sản bách hại trong thời gian gần đây mà lẽ ra đã phải được cầu nguyện cách công khai tại nơi tôn sùng Đức Mẹ Maria dưới tước hiệu “Đức Bà phù hộ các giáo hữu” (bị bách hại) trong cuộc hành hương trọng thể hôm 13-14/08/2010 mới rồi.

Qua khỏi Cầu Ga (ga xe lửa Huế), xe tạm dừng để đón một vị khách bất ngờ (bất ngờ đối với giáo dân Nguyệt Biều thôi) là linh mục Phan Văn Lợi. Tiếp tục lăn bánh, đoàn đến La Vang lúc 8g30.

Công an theo dõi giáo dân hành hương

Vừa xuống xe, một số giáo dân tinh mắt (từng làm trật tự tại Linh địa La Vang nhiều lần) nhận thấy sự xuất hiện của nhiều công an tỉnh Quảng Trị, đa phần trẻ tuổi và mặc thường phục (xem hình). Thì ra họ đã được mật báo là hôm nay có sự xuất hiện của một nhân vật từ Huế hay “quậy”. Cha quản nhiệm Lê Sĩ Hiền cũng được tòa Tổng Giám mục Huế thông báo từ chiều hôm qua là linh mục chui PVL sẽ cùng với giáo xứ Nguyệt Biều ra La Vang giăng biểu ngữ cầu nguyện cho ai đó! Tài thật! Và chính Đức TGM Nguyễn Như Thể đã truyền lệnh là tại nơi cầu nguyện linh thiêng thánh thiện này, không được giăng bất cứ biểu ngữ to nhỏ nào, bất luận nội dung!?! Đây là do kinh nghiệm ngày 23-08 năm ngoái (2009), giáo dân An Truyền (cũng anh hùng không kém) đã đi La Vang hành hương cầu nguyện (với biểu ngữ nho nhỏ) cho Giáo xứ Tam Tòa vốn bị bách hại trong thời gian trước đó nhưng đã không hề được cầu nguyện công khai trong cuộc hành hương toàn quốc cách đấy một tuần là ngày 15-08-2009 .

Thế là linh mục quản nhiệm La Vang bèn gặp linh mục quản xứ Nguyệt Biều để truyền chỉ thị từ trung ương (hai loại trung ương).


Sau khi lần hạt kính Đức Mẹ tại linh đài, giáo dân Nguyệt Biều tản mác ra để đi nhận lãnh bí tích hòa giải (nôm na là xưng tội). Đến 10g30, tất cả lại tụ họp ở linh đài, dưới chân Đức Mẹ, để dâng Thánh lễ với ý chỉ cầu nguyện cho Giáo xứ Cồn Dầu. Có một số giáo dân Giáo xứ chánh tòa Phủ Cam (khoảng 20 người), một số giáo dân ở Đà Nẵng và Sài Gòn (cũng khoảng 20) cùng tham dự Thánh lễ mà linh mục Lợi chủ sự và linh mục Viên đồng tế. Lúc này, số công an Quảng Trị (dĩ nhiên thường phục) tăng lên khoảng 15 và số trật tự viên La Vang (mặc sắc phục) cũng tăng từng ấy. Một số công an cầm máy chụp ảnh, máy quay phim hoạt động liên tục, nhất là khi linh mục chủ tế giảng (xin nghe audio clip kèm theo). Lâu lâu mấy anh lại rút điện thoại như liên lạc với ai đó, hoặc để cho người đầu dây nghe trực tiếp những gì chủ tế giảng. Đại ý bài giảng của linh mục chủ tế là: vì Đức Mẹ La Vang đã hiện ra cách đây hơn 200 năm để cứu giúp cho các tín hữu bị bách hại thời Cảnh Thịnh (khác với Đức Mẹ Lộ Đức hiện ra cho thánh nữ Bênađêta với sứ điệp “Ta là Đấng Vô nhiễm Nguyên tội”, Đức Mẹ Fatima hiện ra cho ba trẻ chăn cừu với sứ điệp “Ăn năn đền tội, cải thiện đời sống”) nên Mẹ La Vang mang tước hiệu “Đức Bà phù hộ các giáo hữu” với ngầm ý “bị bách hại”. Thành thử La Vang là nơi Đức Mẹ ưa thích con cái của Ngài đến để cầu nguyện cho các anh chị em mình đang bị bách hại khắp thế giới, nhất là tại Việt Nam, nơi có chế độ Cộng sản, cụ thể là tại Giáo xứ Cồn Dầu, Đà Nẵng, mà trong thời gian vừa qua, tin tức cho thấy là đã bị đàn áp cách khốc liệt, từ chuyện cướp ruộng vườn nghĩa trang, chuyện phá đám tang tín hữu, đến chuyện bắt sáu giáo dân bỏ tù, chuyện đánh một giáo dân cho đến chết… Chúng ta phải cầu nguyện như thế tại nơi Linh địa này để chứng tỏ một đức tin tin anh dũng, bất khuất. Đồng thời chúng ta cũng cầu nguyện cho những kẻ bách hại anh em mình trước Mẹ La Vang để chứng tỏ một đức tin bác ái, nhân hậu…

Kết thúc thánh lễ (lúc 11g30), linh mục chủ tế, tay cầm biểu ngữ “Giáo xứ Nguyệt Biều hành hương cầu nguyện cho Giáo xứ Cồn Dầu” (xem hình) nhưng còn gói kín chưa mở ra, thông báo với cộng đoàn rằng có lệnh của bề trên không cho phép trưng bất cứ tự dạng nào (ngoại trừ của Trung tâm La Vang) biểu lộ tâm tình và ý chỉ tại Linh địa (dù chỉ là căng ra ít phút để chụp hình kỷ niệm cuối Thánh lễ), nên đành phải dâng cho Đức Mẹ như một lời gởi gắm. Thế rồi Linh mục đặt biểu ngữ lên bàn thờ, dưới chân tượng Mẹ. Ban trật tự liền đến thu lấy, không biết có phải như một tang vật tội phạm chăng? Mấy tờ giấy khổ A4 in những tâm tình dành cho Cồn Dầu, dự định phát cho tín hữu cầm khi chụp ảnh kỷ niệm (xem hình) cũng đồng số phận. Thôi thì vâng lời trọng hơn của lễ. Mọi chuyện đã có sự xét đoán của Thiên Chúa, của Đức Mẹ, của công luận và của những nạn nhân Cồn Dầu.

Nghe bài giảng của linh mục Phê rô Phan Văn Lợi tại Thánh lễ cầu nguyện cho Cồn Dầu tại La Vang:

LmPhanvanLoigiangtaiLaVang

Nhóm Phóng viên FNA Khối 8406 tường trình từ Huế lúc 19g ngày 22-08-2010


Nhân 49 ngày của anh Toma Nguyễn Thành Năm – Thái Hà dâng Thánh lễ, thắp nến cầu nguyện cho Cồn Dầu.

Tháng Tám 22, 2010

Đúng 49 ngày trước (3/7/2010) anh Toma Nguyễn Thành Năm, giáo dân xứ Cồn Dầu đã gục ngã và chết đau đớn sau khi bị công an bắt bớ, đánh đập thả về thành hoảng loạn và tiếp tục bị dân phòng đánh đến chết.

Những oan khiên của anh đã và đang vang thấu tận trời xanh như những tiếng vọng từ cõi xa xăm đến mọi người trên thế giới để kể cho họ nghe về nỗi đau, nỗi oan của Giáo xứ Cồn Dầu quê anh dưới sự tàn bạo của nhà cầm quyền Đà Nẵng.

Hưởng ứng lời kêu gọi “Hãy thắp một ngọn nến cho anh Toma Nguyễn Thành Năm” nhiều giáo dân, nhiều gia đình ngoài những lời cầu nguyện đơn lẻ cho linh hồn anh và cầu cho Giáo xứ đã tổ chức những buổi thắp nến cầu nguyện tại gia đình.

Nhân 49 ngày lìa đời của anh, một thanh niên mới 44 tuổi đời, nhiều giáo dân đã xin dâng Thánh lễ cầu nguyện cho linh hồn anh và Giáo xứ Cồn Dầu. Thánh lễ đã được tổ chức tại Giáo xứ Thái Hà – Dòng Chúa cứu thế Hà Nội với khoảng 4.000 giáo dân tham dự. Người tham dự Thánh lễ đông đúc ngồi hết toàn bộ không gian trong và ngoài nhà thờ.

Những lời cầu nguyện tha thiết, những ngọn nến đã được thắp lên, xin Thiên Chúa toàn năng ghé mắt nhìn đến và thương lấy linh hồn anh Toma Nguyễn Thành Năm, một tín hữu đã lấy cả mạng sống mình để chứng minh sự hiệp thông, liên đới trong Giáo hội. Lời cầu nguyện cũng dành cho giáo xứ Cồn Dầu, một xứ đạo lâu đời đang đứng trước nguy cơ bị xóa sổ bằng chính sách “chia để trị” hết sức thâm độc của nhà cầm quyền cộng sản.

Xin mọi người cùng dâng lời cầu nguyện cho sự bình yên được trở lại nơi đây và ngăn chặn bàn tay tội ác của nhà cầm quyền Đà Nẵng đối với xứ đạo này.

Một số hình ảnh Thánh lễ và buổi thắp nến cầu nguyện cho Cồn Dầu và anh Toma Nguyễn Thành Năm:


Nữ Vương Công Lý


Hội Đồng Giám mục: Giáo luật và thực tiễn tại Việt Nam

Tháng Tám 20, 2010

Thời gian gần đây, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam (HĐGMVN) được nhắc đến nhiều trên truyền thông Công giáo tại Việt Nam cũng như ở hải ngoại. Nhưng có lẽ một số giáo dân người Việt chưa hiểu hay hiểu khá mập mờ về cơ chế “HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC,” thậm chí còn ngộ nhận rằng HĐGMVN có nguồn gốc và nhiệm vụ giống như Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo!!!

Xin thưa ngay: Hội Đồng Giám Mục là một tổ chức hoàn toàn thuộc về Hội Thánh Công giáo hoàn vũ, một cơ chế được thiết lập bằng Giáo luật (GL) mà Bộ Giáo Luật năm 1983 quy định cụ thể trách nhiệm và quyền hạn ở tại các điều khoản từ số 447 tới 459.

Đức Cha Phêrô Nguyễn Soạn, Giám mục giáo phận Quy Nhơn – Tổng Thư ký HĐGMVN (2007) lưu ý: “Bộ Giáo Luật cần được mọi người biết đến, không những là đối tượng khảo cứu cần thiết cho các chuyên viên giáo luật, mà còn là cẩm nang cho tất cả mọi thành phần Dân Chúa.” Thế nên việc một người giáo dân dù là thấp hèn tìm hiểu Giáo luật liên quan tới tổ chức và định chế HĐGM thì không phải là một hành vi hỗn xược, một sự tò mò có tính cách cấm kỵ, mà là một bổn phận thiết yếu của “mọi thành phần dân Chúa.”

Hội Đồng Giám Mục, một định chế.

Theo phân tích của linh mục James A. Coriden, một chuyên gia nổi danh về Giáo Luật,  trong quyển “An Introduction To Canon Law – Giáo Luật Nhập Môn” (Nhà Xuất bản Paulist, New York * Mahwah, New Jersey, Hoa Kỳ – 1999), thì HĐGM là một cơ chế mới, được thiết lập bởi Giáo Luật sau Công đồng Vaticanô II. Tuy rằng trước Công đồng này, thỉnh thoảng các Giám mục trong cùng một quốc gia có ngồi lại với nhau hàng năm như là công nghị địa phương, nhưng chưa hề được tổ chức thành cơ cấu định chế pháp quy như ngày nay.

Giáo Luật 1983 phân định rõ trách nhiệm của một HĐGM. Thành viên Hội Đồng là tất cả các Giám mục chánh, phó và phụ tá cùng những Bề Trên Dòng được chuẩn y trong cùng một quốc gia hay một vùng lãnh thổ đặc nhiệm. HĐGM được ban cho tư cách pháp nhân (449 §2), có một cơ quan thường trực gọi là Ban Thường vụ (gồm Chủ tịch, Phó Chủ tịch, Tổng thư ký, Phó Tổng Thư ký) cùng các ủy ban trực thuộc (điều 452 và 457).

HĐGM được ủy thác một số nhiệm vụ mục vụ nhân danh các tín hữu trong quốc gia liên hệ, ngoại trừ các thẩm quyền về tín lý và tư pháp thuộc trách nhiệm của riêng từng Giám mục.

Vai trò, trách nhiệm của một HĐGM

Sứ vụ chính yếu của một HĐGM là phục vụ lợi ích cao nhất cho con người trong quốc gia hay lãnh thổ liên hệ ở tại bất cứ nơi nào và thời kỳ nào như Điều 447 chỉ rõ: “Hội Đồng Giám Mục, một định chế thường trực, là tổ chức kết hợp các Giám mục của một quốc gia hay một địa hạt nào đó, cùng nhau thi hành chiếu theo luật, một số nhiệm vụ mục vụ cho các tín hữu Kitô thuộc địa hạt, để phát huy lợi ích lớn hơn mà Giáo Hội đem lại cho loài người, nhất là bằng các hình thức và phương pháp làm việc Tông đồ thích hợp với hoàn cảnh địa phương và thời đại[1].”

Bản dịch trên đây của HĐGMVN có đôi chỗ không giống với bản dịch Bộ Giáo Luật do các linh mục Nguyễn Văn Phương, Phan Tấn Thành, Vũ Văn Thiện và Mai Đức Vinh thực hiện. Bộ Giáo Luật Việt ngữ này được Nguyệt san Trái Tim Đức Mẹ xuất bản tại Hoa Kỳ năm 1987. Điều 447 của bản dịch này là: “Hội Đồng Giám Mục, một định chế… nhằm cổ võ thiện ích lớn lao hơn cả mà Giáo Hội cống hiến cho mọi người…”

Lợi ích lớn hơn cho loài người hay thiện ích lớn lao hơn cả ấy phải chăng chính là việc “loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn… Công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức…” mà Chúa Giêsu đã công bố, trích dẫn từ ngôn sứ Isaia. (Xin đọc Luca, đoạn 4, 16-21). Như vậy, đối tượng chính của hoạt động mục vụ của HĐGM chính là người nghèo, người mù lòa, những tù nhân và những kẻ bị áp bức.

Đó là tinh thần và nghĩa vụ HIỆP THÔNG giữa hàng giáo phẩm địa phương với nhau cũng như giữa hàng giáo phẩm với mọi thành phần dân Chúa liên hệ. Một khi nghĩa vụ này không chu toàn đúng mức thì nhiệm vụ mà Giáo luật đề ra cho HĐGM có lẽ chưa được tuân thủ nghiêm túc. Trong trường hợp này, HĐGM có nguy cơ trở thành một tổ chức hữu danh thay vì là một cơ chế mục vụ hữu ích thiết thực!

Các giám mục trong cùng một quốc gia là thành viên của HĐGM địa phương. Các ngài đương nhiên là những người ĐỒNG TRÁCH NHIỆM trong bất cứ biến cố nào ở một khu vực địa phương đang cần sự đáp ứng mục vụ nhanh chóng, kịp thời và hiệu quả.

Đó là tinh thần và nghĩa vụ HIỆP THÔNG giữa hàng giáo phẩm địa phương với nhau cũng như giữa hàng giáo phẩm với mọi thành phần dân Chúa liên hệ. Một khi nghĩa vụ này không chu toàn đúng mức thì nhiệm vụ mà Giáo luật đề ra cho HĐGM có lẽ chưa được tuân thủ nghiêm túc. Trong trường hợp này, HĐGM có nguy cơ trở thành một tổ chức hữu danh thay vì là một cơ chế mục vụ hữu ích thiết thực!

Do đó, chúng ta có thể kết luận rằng, theo nội dung Bộ Giáo Luật, HĐGM là một tập thể những vị Chủ Chăn cùng liên đới trách nhiệm làm “tiếng nói cho những người không có tiếng nói” trong một quốc gia. Bất cứ lúc nào và ở đâu trong địa bàn hoạt động của mình, khi xảy ra một biến cố đụng chạm đến đàn Chiên, thì tập thể Chủ Chăn trong HĐGM cũng đều nhanh chóng can dự vào bằng cách này hoặc cách khác, chứ không lưỡng lự “lên tiếng hay không lên tiếng” để rồi đi tới chỗ vô cảm, vô can và… vô trách nhiệm.

Với hàng loạt quyền hạn pháp định, không một HĐGM nào tự cho phép mình nại ra bất kỳ lý do gì để tránh can dự vào việc đấu tranh bảo vệ công bằng xã hội, bảo vệ quyền sống của con người trong đó có quyền tự do tín ngưỡng, quyền sở hữu tài sản, quyền tự do ngôn luận, tự do tỏ bày tư tưởng hay phát biểu quan điểm, quyền tự do cư trú cùng các quyền tự do căn bản chính đáng khác…!

Bản thân mỗi vị giám mục đã là vị ngôn sứ được biệt tuyển từ hàng tư tế lên hàng trưởng lão (elders) với trách nhiệm giám sát (episcopus). Giáo Luật Điều 378 §1 đề ra tới 5 tiêu chuẩn để một vị linh mục “xứng đáng được tiến cử lên chức Giám mục” là:

(1) Trổi vượt về Đức Tin vững vàng, tính nết tốt, đạo đức, nhiệt tâm… thông thái, khôn ngoan…

(2) Có danh thơm tiếng tốt;

(3) Ít là đã trọn 35 tuổi;

(4) Ít là đã năm (5) năm chịu chức linh mục;

(5) Có văn bằng Tiến sĩ, hoặc ít ra có Cử nhân về Kinh Thánh hoặc Giáo luật ở một Cao Đẳng Học viện được Tòa Thánh công nhận.

Một khi đã chấp nhận tham gia hàng ngũ các bậc trưởng-lão-ngôn-sứ-giám-sát, vị giám mục được tuyển chọn đã lãnh nhận Ơn Chúa Thánh Thần để thực thi quyền giáo huấn tông truyền, không thể viện lý do “CON KHÔNG BIẾT ĂN NÓI” mà thoái thác trách nhiệm dù chỉ là một kiểu thoái thác “nhún nhường” mang tính chất lề thói. Vị giám mục ấy càng không được tự cho phép mình nói thay các đấng khác trong cùng Hội đồng rằng “CHÚNG CON KHÔNG BIẾT ĂN NÓI!”

Bên cạnh 14 điều khoản (447-459) quy định cơ chế tổ chức một HĐGM nêu trên, Giáo luật dành ra ít nhất 77 điều khoản ban cho HĐGM nhiều quyền hạn rộng rãi, đặc biệt là quyền hạn đối với Dân Chúa (Quyển 2) và với nhiệm vụ Giáo huấn của Giáo Hội (Quyển 3)[2] mà phạm vi một bài viết không cho phép triển khai, phân tích tường tận từng quyền hạn.

Tựu trung, trách nhiệm chính của một HĐGM quốc gia là chăm lo mục vụ, kịp thời lên tiếng và nếu cần, nhanh chóng có hành động cụ thể giải quyết lập tức các vấn đề đụng chạm đến Dân Chúa, đụng chạm tới việc thờ phượng cùng mọi sinh hoạt tâm linh hay một biến cố đời thường có ảnh hưởng đến tình trạng an cư để hành đạo của đàn Chiên.

Những vụ xúc phạm đến các biểu tượng thiêng liêng của người tín hữu, như xúc phạm tới Thánh giá, tới các ảnh tượng và nơi thánh, dù xảy ra ở bất cứ nơi nào trên đất nước đều không thể coi là chuyện riêng của một cá nhân, một nhóm người, một giáo xứ hay giáo phận. Trong những biến cố dầu sôi lửa bỏng như trên hay những vụ đàn áp bắt bớ, tù đày, gây thương tích hoặc làm chết người, làm sao HĐGM có thể nhẫn tâm chần chờ, đắn đo để xem có nên “lên tiếng hay không lên tiếng”? Chưa nói tới khía cạnh đạo đức và tình người, mà chỉ căn cứ vào mệnh lệnh của Giáo Luật, thái độ không dứt khoát hay cố tình tránh né trách nhiệm ấy khó có thể biện minh dù bằng bất cứ lý lẽ nào. Chẳng những thế, thái độ ấy còn làm cho niềm tin bị giao động và lung lay tận gốc.

Chưa nói tới khía cạnh đạo đức và tình người, mà chỉ căn cứ vào mệnh lệnh của Giáo Luật, thái độ không dứt khoát hay cố tình tránh né trách nhiệm ấy khó có thể biện minh dù bằng bất cứ lý lẽ nào.

Giáo luật điều 452 §2 quy định rõ: “Chủ tịch của Hội Đồng, – và khi vị này bị ngăn trở hợp lệ thì phó chủ tịch – chủ tọa không những các phiên hợp khoáng đại của HĐGM mà cả ủy ban thường vụ nữa.” Khi Đức Cha Chủ tịch đa đoan với một nhiệm vụ khác cấp bách hơn, HĐGMVN không thể coi đó là lý do để không nhanh chóng tìm ra giải pháp tích cực đối phó kịp thời với các vấn đề thời sự nóng bỏng gây xôn xao và cả xáo trộn trong Giáo Hội địa phương, bởi vì còn có vị Phó Chủ tịch sẵn sàng đảm nhận trách nhiệm “thay thế’ Chủ tịch mà Giáo Luật đã minh định.

Về vai trò của HĐGM trong việc đề cử hay tiến cử một nhân vật vào chức Giám mục, GL 377 §2 định rằng “ít ra ba năm một lần, các Giám mục thuộc một Giáo tỉnh hay là tùy hoàn cảnh, các Hội Đồng Giám mục phải bàn nhau kín đáo để lập một danh sách các linh mục …xem ai có tư cách làm Giám mục, thích hợp hơn với chức Giám mục và phải gởi danh sách ấy tới Tông Tòa…” Suy ra từ khoản Giáo luật này, HĐGM không thể không biết danh tánh nhân vật được tiến cử Giám mục trong lãnh thổ mình. Vả lại, chỉ khi nào đã nhận được sự đồng thuận minh danh của nhân vật được tiến cử, Tòa Thánh (Đức Thánh Cha) mới ban hành sắc chỉ bổ nhiệm chứ không bao giờ đặt nhân vật ấy vào sự đã rồi, chẳng những gây bối rối cho đương sự mà GH còn có thể đối diện với bao nhiêu rắc rối không thể tiên liệu! Cho nên, khi một vị tư tế được công bố đảm nhiệm một chức vụ cao hơn (Giám mục hay Tổng Giám mục, Hồng y và cả Giáo hoàng), vị ấy không thể kêu lên là “bất ngờ” đối với mình!

Quyền đời nhúng tay vào việc đạo.

Một khía cạnh khác về quyền bổ nhiệm Giám mục có lẽ tất cả tín hữu Công giáo Việt Nam cũng cần tìm hiểu và nghiền ngẫm, đó là điều khoản số 377 §5 của Bộ Giáo Luật hiện hành: “TỪ NAY VỀ SAU, KHÔNG ĐƯỢC CHO CHÍNH QUYỀN DÂN SỰ QUYỀN LỢI VÀ ĐẶC ÂN BẦU CỬ, BỔ NHIỆM, ĐỀ CỬ HOẶC CHỈ ĐỊNH CÁC GIÁM MỤC.”

Thế thì tại Việt Nam, khi nhà cầm quyền CSVN bảo rằng “ĐƯỢC SỰ CHẤP THUẬN CỦA CHÍNH PHỦ VIỆT NAM, Giáo hoàng… bổ nhiệm XXX làm Tổng Giám mục…” thì sự chấp thuận ấy được hiểu như thế nào? Không bầu cử. Không bổ nhiệm. Không đề cử. Không chỉ định. Mà là CAN THIỆP VÀO NỘI BỘ CÔNG GIÁO: Có xin mới có chấp thuận – nghĩa là có xin phép mới cho phép! Cho phép ĐÍCH DANH vị XXX làm (Tổng) Giám mục, chứ không phải chỉ cho phép tuyển chọn chung chung trong một thành phần nào đó (hàng giáo sĩ chẳng hạn) thôi!

Phải chăng lời tuyên bố “chấp thuận” của CSVN là lời tuyên truyền hỗn láo? Hay đó là bằng chứng về một sự CAN THIỆP THÔ BẠO vào việc bổ nhiệm một chức sắc cao cấp của tôn giáo? Sự can thiệp này có hàm ý một sự cam kết hay hứa hẹn ngầm nào từ phía nhân vật được chấp thuận đối với kẻ đã ban phép, đặc biệt kẻ ban ơn ơn ấy lại là Cộng sản không? Chưa nghe thẩm quyền Giáo Hội CG tại Việt Nam minh giải điều này với cộng đồng dân Chúa!

Một nét mới: Thư của một Giám mục gửi HĐGM của mình.

Một vấn đề khác liên quan tới Hội Đồng Giám mục Việt Nam:

Mới đây, ngày 19/7/2010, Đức Cha Châu Ngọc Tri, Giám mục Đà Nẵng có gửi cho HĐGMVN một bức thư nhằm thông tin và chia sẻ mục vụ” sự kiện về cái chết người giáo dân Giáo xứ Cồn Dầu là anh Nguyễn Thành Năm.

Bức thư của Đức Cha Tri Đà Nẵng đã được nhiều tác giả “phản hồi” và phân tích. Ở đây, chúng tôi chỉ nói lên mối quan hệ của bức thư đối với HĐGM, giới hạn trong đề tài đang đề cập.

Không biết trong quá khứ đã có bao nhiêu thư một vị Giám mục VN gửi cho HĐGM của mình nhằm “thông tin và chia sẻ mục vụ” như trên. Nhưng từ trước đến giờ chưa hề nghe thấy có một thư nào từ một Giám mục thành viên gửi cho HĐGM của mình mà được đưa lên mạng lưới toàn cầu phổ biến công khai rộng rãi để mọi người cùng đọc. Người đọc một khi đã được ban quyền đọc bức thư ấy tất cũng có quyền chia sẻ cảm nghĩ của mình về … nó!

Người ta có thể tin là Đức Cha Tri thật tình chỉ muốn tỏ bày tâm tư, trao đổi “thông tin và chia sẻ mục vụ” với HĐGMVN mà thôi. Nhưng sau khi đọc đi đọc lại bức thư nhiều lần, người ta thấy tuồng như bức thư ấy không nhằm chia sẻ kinh nghiệm mục vụ cho bằng nhắm phủ nhận những thông tin “lề trái” về cái chết của anh Nguyễn Thành Năm, giáo dân Cồn Dầu, cũng như nặng lời phê phán những người chủ trương đưa ra những thông tin ấy.

Vô tình hay hữu ý bức thư của Gm Tri đóng vai trò “trạng sư” nhiệt tình biện hộ cho An ninh CSVN (tức Công An) hơn là chia sẻ kinh nghiệm mục vụ, như chính nội dung bức thư bộc lộ: Ngành an ninh nhà nước tuy không trực tiếp “đánh chết giáo dân Cồn Dầu” như tin được loan, nhưng cũng không vô can trong vụ việc này. Dù cuộc thẩm vấn sau cùng diễn ra cách đó đến hai tuần, nhưng đã gây áp lực tâm lý nặng nề, khiến một người vốn mắc bệnh tim như Anh Năm, bị hoảng loạn, sợ hãi, không làm chủ được hành vi của mình, nên đã bị dân phòng bắt.(Dân phòng có đánh chết nạn nhân không?)

Vừa đóng vai trò trạng sư cho “bạo lực cách mạng” (Công an CS), bức thư vừa là bản “cáo trạng” của một công tố viên lên án những người chủ trương trang báo điện tử Nữ Vương Công Lý là “bóng ma” buộc báo này phải nhận trách nhiệm đầu tiên về những hậu quả tai hại do việc đưa tin không chính xác và hình ảnh ngụy tạo, gây hoang mang chia rẽ.” Những cụm từ nhấn mạnh (gạch dưới) trên đây là những kiểu nói quen thuộc ở cửa miệng nhà cầm quyền CSVN và báo chí “lề phải” của họ để kết án ai là “thế lực thù địch.”

Anh Toma Nguyễn Thành Năm, giáo dân bị Công an, dân phòng đánh đến chết

Chúng tôi có cảm tưởng rằng bức thư của Đức Cha Tri cũng như lời phát biểu của Đức Cha Khảm trước đây và lời của một linh mục dọa “dứt phép thông công cho giáo dân nào đọc Nữ Vương Công Lý” đã giúp cho trang mạng này tăng số lượng người đọc hơn là đánh hạ nó. Thiết tưởng NVCL nên tri ân các ân nhân của mình!

Riêng với Đức Cha Tri, chúng tôi mong Đức Cha công bằng hơn một chút trong phán xét của ngài cũng như chịu khó theo dõi thông tin từ nhiều nguồn khác nhau trước khi kết luận. Chỉ riêng VietCatholic News thôi cũng đã giới thiệu nhiều bản tin từ các nguồn thông tin khác nhau, đa dạng mà chúng tôi chỉ xin phép nêu ra vài hãng tin ngoại quốc sau đây:

Da Nang parishioner dies after police beating

CathNews Asia (07-Jul-2010 03:51)

Catholic beaten to death by Vietnamese police

Catholic World News (06-Jul-2010 17:07)

Vietnam: Mort d’un paroissien de Côn Dâu à la suite d’un interrogatoire accompagné de violences physiques

Eglises d’Asie (06-Jul-2010 09:45)

A Con Dau Catholic dies shortly after being released by police

Asia-News (06-Jul-2010 08:18)

Muore poco dopo essere rilasciato dalla polizia un cattolico di Con Dau

Asia-News (06-Jul-2010 06:30)

Đặc biệt, một đoạn trong bản tin của tác giả Thomas Việt trên VietCatholic News ngày 05/7/2010 cung cấp nhiều nét độc đáo liên quan đến cái chết thương đau của anh Nguyễn Thành Năm giáo dân Côn Dầu. Bản tin này không hề căn cứ vào một tin tức nào từ NVCL, mà đích thân tác giả đang ở trong nước trực tiếp tìm hiểu nội vụ ngay tại Việt Nam:

Ngày 3/7/2010 vừa qua một giáo dân nhiệt thành ở giáo xứ Cồn Dầu ông Nguyễn Năm đã chết vì bị bức cung (tra tấn) dẫn đến việc không thể ăn uống gì được rồi chết.
Tôi có điện đến công an thành phố Đà Nẵng (0511-3822300) vào 7 giờ tối 4/7/2010 để hỏi nguyên nhân thì lúc đầu họ trả lời là do đột qụy mà chết. Tôi không bằng lòng với câu trả lời đó nên điện thoại lần hai thì viên công an trực ngày 4/7/2010 mới lấy giấy lên đọc là “một giờ chiều ngày 3/7/2010 ông Nguyễn Năm tại Cồn Dầu chết. Nguyên nhân: không rõ nguyên nhân.” Sau đó điện thoại và hỏi nữa thì anh ta nói “gia đình người ta không thưa kiện thì thôi chứ cớ gì mày ở Sài Gòn mà chĩa mồm vào”.
3 giờ ngày 5/7/2010 điện lại hỏi nữa thì gặp một anh công an trực khác trả lời: “Gia đình anh Nguyễn Năm báo cáo là anh Năm bị bịnh hoang tưởng và nhịn ăn vài ngày rồi chết”. Tôi hỏi trước đó anh Năm có bị tra tấn không thì viên công an này liền cúp điện thoại…”

Ngoài ra, trong thư “gửi HĐGMVN” Đức Cha Châu Ngọc Tri đã trưng dẫn bản viết tay của người nhà anh Nguyễn Thành Năm. Cách làm việc của Đức Cha Tri thật là khôn ngoan thận trọng. Cái chết của anh Năm xảy ra ngày 03/7/ 2010, đến 19/7/2010, Đức Cha Tri mới “thông tin” cho HĐGMVN về nguyên nhân cái chết dựa trên một bản viết tay người thân của nạn nhân – viết ngay tại Tòa Giám mục Đà Nẵng do yêu cầu của chính Đức Cha Tri.

Tuy nhiên, giá mà Đức Cha Tri khuyên người nhà của anh Năm về nhà thu thập chứng cớ… sau đó “lấy lòng con cái” mà ngay thật trình bày mọi diễn biến dẫn tới cái chết của nạn nhân thì chắc chắn không ai nghi ngờ có… an ninh ở hậu trường thực hiện nghiệp vụ “ép cung”.

Mặt khác, phải chi Đức Cha Tri lập được một ban điều tra độc lập gồm cả giáo sĩ và giáo dân thuộc các ngành chuyên môn để xem xét và công bố kết quả thì kết quả ấy chắc sẽ dễ chấp nhận hơn! Có như vậy bức thư của Đức Cha Tri mới thật sự có giá trị “chia sẻ mục vụ”!

Đáp lại, HĐGMVN có lẽ sẽ chẳng ngại ngùng có một hồi âm (phản hồi) làm vui lòng Đức Cha Tri, làm hài lòng Giáo phận Đà Nẵng, khích lệ an ủi giáo dân Cồn Dầu, trấn an toàn thể dân Chúa trong và ngoài nước và nhất là dập tắt mọi tiếng xì xào về biến cố Cồn Dầu và về cách hành xử của Chủ Chăn. Từ đó chắc chắn tình hiệp thông giữa HĐGMVN và các Đấng Bản Quyền trong nước với mọi thành phần dân Chúa sẽ được triển nở và được củng cố đúng tinh thần Giáo Luật của Hội Thánh Công Giáo khiến cho sức quỷ hỏa ngục “không làm chuyển rung”!

Lê Thiên

Ngày17/8/2010, lethien03@yahoo.com



[1] Chúng tôi sử dụng bản dịch năm 2007 của HĐGMVN.

[2] Bộ Giáo Luật gồm 7 quyển với 1752 điều khoản. Ngoại trừ quyển 6 (bàn về Chế tài trong GH) không đề cập đến HĐGM, 5 quyển còn lại đều nêu lên một mặt vài nào đó thuộc quyền hạn của HĐGM.

Quyển 1 – Tổng tắc:  01 điều (88)

Quyển 2 – Dân Chúa: 26 điều (230 §1; 236; 237 §2; 242 §1; 276 §2; 242 §1; 276 §2; 283; 294; 312; 320 §2; 346 §1; 364; 372 §2; 377 §2-3; 395 §2; 402 §2; 433 §1; 434; 439; 441; 443; 496; 502 §3; 522; 535 §1; 538 §3; 708).

Quyển 3 – Nhiệm vụ giáo huấn của GH: 14 điều (753; 766; 772 §2; 775 §2-3; 788 §3; 792; 804 §1; 809; 810 §2; 821; 823 §2; 825 §1-2; 830 §1; 831 §2).

Quyển 4 – Nhiệm vụ thánh hóa của GH: 22 điều (838 §3; 844 §4-5; 851; 854; 877 §3; 891; 895; 964 §2; 1031 §3; 1062 §1; 1067; 1083 §2; 1112 §1; 1120; 1126; 1127 §2; 1231; 1232 §1; 1236 §1; 1246 §2; 1251; 1253).

Quyển 5 – Tài sản của GH: 7 điều (1262; 1265 §2; 1272; 1274 §2; 1277; 1292 §1; 1297).

Quyển 6 Chế tài trong GH: không điều nào

Quyển 7Tố tụng: 6 điều (1421 §2; 1425 4; 1439 §1-3; 1673; 1714; 1733 §2).


Cồn Dầu ký sự: – Kỳ III: Thực tế với giáo dân Cồn Dầu

Tháng Tám 17, 2010

Kỳ III: Thực tế với giáo dân Cồn Dầu

Chia tay với Đức Cha Giuse Châu Ngọc Tri thì cũng đã hơi muộn, chúng tôi cảm ơn ngài về lòng mến khách và thái độ cởi mở đối với chúng tôi. Ra khỏi Tòa Giám mục Đà Nẵng thì trời đã khá trưa, chuyến tàu chúng tôi dự định về Hà Nội cũng đã sắp đến giờ khởi hành.

Nhưng theo như Đức Cha nói thì Cồn Dầu cũng ở gần đây, không xa Tòa Giám mục là mấy và nên đến đó thì biết thực tế.

Thôi, đã muốn xem bụt thì phải đi đến chùa, vậy anh em chúng tôi quyết định lùi lại chuyến trở về, vào quán kiếm chút gì ăn tạm rồi bắt taxi về Cồn Dầu.

Cồn Dầu, rất gần mà rất xa

Chuyến xe đưa chúng tôi qua một đoạn đường không xa đến cây cầu Cẩm Lệ, cây cầu khá mới, lượng người đi qua lại thưa thớt. Bên này sông, hình thành phố xá, bên kia sông là những bãi đất đầy cỏ mọc ngút ngàn. Tạm biệt anh tài xế taxi, chúng tôi đi bộ một đoạn trên đường Nam Cầu Cẩm Lệ, đoạn phố mới hình thành, hai bên là những căn nhà đang xây dở, những khu công xưởng bao quanh bởi hàng rào như bao dự án đã và đang được tiến hành nhằm chiếm đất là chủ yếu đang mọc lên khắp nơi trên đất nước này. Số tiền đầu tư chưa nhiều và hoạt động ở đây chưa có gì là tấp nập.

Cầu Cẩm Lệ - Đà Nẵng

Chúng tôi đi lại trên con phố mới lập này, nhìn thấy những làng mạc xa xa vẫn chìm trong màu u thẫm của cơm mưa chiều sắp đến. Những chiếc ô tô tải chạy vun vút trên đường kéo theo những tiếng ré lên của khách bộ hành khi nước bẩn bắn vào người. Những quán nhậu bên đường đã bắt đầu thấy đông đúc.

Chúng tôi vừa đi, vừa ngắm và hỏi đường, nhiều ánh mắt nghi ngại nhìn chúng tôi khi thấy chúng tôi lếch thếch đi bộ lại hỏi đường về Cồn Dầu, họ chỉ  trả lời sơ sài là đi trở lại đến gần Cầu thì hỏi thăm.

Loanh quanh một lúc, trời đổ mưa nhẹ, gặp mấy người đi xe máy đang đứng mặc áo mưa, chúng tôi đến hỏi đường. Mấy người nhìn nhau có vẻ rất cảnh giác, sau khi chúng tôi nói rõ rằng: “Chúng tôi là giáo dân ở Hà Nội, nghe thông tin về Cồn Dầu, muốn đến để tìm hiểu thực hư” thì mấy người mới bày tỏ rằng “chúng tôi cũng là người Cồn Dầu đây, chúng tôi có thể cho các anh quá giang về Cồn Dầu, nhưng khi đi ra chúng tôi không chở các anh được”.

Vui mừng, chúng tôi lên xe của họ.

Thì ra, con đường về Cồn Dầu đâu có xa xôi gì lắm, qua cầu Cẩm Lệ rẽ trái ngay đầu dốc là con đường bê tông nhỏ, đi giữa những đám cỏ mọc tốt bời bời là lối về Cồn Dầu. Con đường dẫn chúng tôi và Cồn Dầu không xa, chỉ mấy cây số nhưng vắng bóng người qua lại.

Vâng, con đường vào Cồn Dầu không xa, nhưng khi đi trên con đường đó với các giáo dân, nhìn cái lạnh tanh của một con đường nối các làng mạc với nhau vào giờ chiều, những giáo dân chở chúng tôi đi mắt nhìn trước, nhìn sau nhớn nhác… chúng tôi mới hiểu: Đường về Cồn Dầu thật gần, nhưng cũng thật xa.

Những điều trông thấy

Dọc đường, các giáo dân kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện mà người giỏi tưởng tượng cũng khó hình dung được nó đã xảy ra ở đây, ở trong một “nhà nước pháp quyền Xã hội chủ nghĩa”.

Bên đường, một tấm bảng vẽ bản đồ “Khu Đô thị sinh thái ven sông Hòa Xuân” Chủ đầu tư là “Công ty Cổ phần Đầu tư Mặt Trời”.

“Khu Đô thị sinh thái ven sông Hòa Xuân” của “Công ty Cổ phần Đầu tư Mặt Trời”

Chúng tôi hỏi một người dân: “Có phải Công ty này là công ty đầu tư cả vùng Cồn Dầu hay không? Họ trả lời: “Nào chúng tôi có biết là ai, chỉ biết là nhà nước đuổi chúng tôi đi để lấy đất làm khu sinh thái và họ ép chúng tôi bằng mọi cách”.

Tôi thấy lạ, một Công ty Cổ phần, dù là Công ty mang tên Mặt Trời hay công ty mang tên Vũ Trụ đi nữa, cũng chỉ là một nhóm những người có tiền có của lập nên góp cổ phần trong đó – Nghĩa là chỉ một số “nhà tư bản” mà thôi, nó không đại diện cho nhà nước, nó cũng chẳng đại diện cho nhân dân hoặc “giai cấp công nhân tiên tiến” nào.

Vậy mà những người có tiền này, muốn đuổi bằng được cả làng, cả xã, cả thôn xóm từ ngàn đời nay đi, lấy chỗ của họ để thỏa mãn nhu cầu ăn chơi của những kẻ có tiền, nhằm kinh doanh kiếm lợi thì chỉ cần chi tiền ra là được sao?

Hơn thế nữa, chỉ cần đuổi dân đi khỏi khu đất đai, tài sản, mồ mả cha ông họ mà phải dùng đến cả bạo lực, công an… – những lực lượng mà chính những người dân Cồn Dầu một nắng hai sương đang vất vả làm lụng để nuôi –  để trấn áp họ?

Những cuộc đấu tố địa chủ, cải cáh ruộng đất, hàng vạn người chết để "người cày có ruộng"

Rồi chính sách "Người cày có ruộng" những ngày đảng CS còn non trẻ

Tại sao những câu nói, những lý thuyết đó không đưa về đây áp dụng cho nhân dân Cồn Dầu lại để một nhóm người đang mưu đồ tập trung tư bản, tư liệu sản xuất, đất đai vào tay mình bằng máu của người dân?

Đành rằng, xã hội phải thay đổi, phải xây dựng mới… Nhưng nhà nước công nhận quyền của người dân, trừ các công trình thuộc an ninh, quốc phòng… thì người dân phải chấp nhận. Đằng này giao đất, giao tài sản của mình vào tay một nhóm người mà nhóm người đó lại dùng bàn tay nhà nước với vũ khí, bạo lực… để trấn áp, buộc họ tay không bất lực phải giao, thì có khác gì lũ cướp?

Lẽ thường tình và luật pháp quy định chuyện bán mua, đổi chác cũng phải sòng phẳng, thuận mua vừa bán hai bên. Làm gì có chuyện công bằng, công lý khi một bên gí quyết định và dùi cui, súng đạn bắt bên kia phải móc túi nộp hết tài sản của mình?

Miên man với những suy nghĩ chưa dứt, thì con đường dẫn chúng tôi vào đến Cồn Dầu.

Con đường vào làng dẫn thẳng vào sân nhà thờ, ngôi nhà thờ khá đẹp, vẫn còn khẩu hiệu và cờ quạt chào mừng quý cha, quý khách đến Cồn Dầu tham dự Đại lễ kỷ niệm 80 năm thành lập giáo xứ ngày hôm qua.

Nhà thờ Cồn Dầu vừa kỷ niệm 80 năm thành lập Giáo xứ 1 ngày trước đó

Một nhóm người trong sân nhà thờ đang dọn dẹp, hàng cờ vàng trắng và các hình ảnh giáo xứ theo quá trình lịch sử phát triển treo hai bên lối vào.

Nhìn những hình ảnh đó, chúng tôi biết đang đứng trên vùng đất có chiều dày về truyền thống gieo vãi hạt giống Tin mừng và sự phát triển của những hạt giống đó cả hơn trăm năm qua.

Những câu chuyện được nghe, những hình ảnh được chứng kiến

Con đường trong làng Cồn Dầu vắng lặng đến bất ngờ, những người ra đường không nhiều, bóng dáng trẻ con không thấy mấy.

Chúng tôi đi dọc con đường trong làng, những ánh mắt nhìn chúng tôi từ sau bờ rào với cái nhìn nghi ngại, cảnh giác.  Họ rất ít khi hưởng ứng khi chúng tôi bắt chuyện. Điều đó ban đầu làm chúng tôi ngạc nhiên.

Đường làng Cồn Dầu vắng lặng bất thường

Nhưng rồi sự ngạc nhiên nhanh chóng qua đi, khi một số giáo dân biết chúng tôi từ xa tới, là những giáo dân đồng đạo của mình đến tìm hiểu tình hình Cồn Dầu. Họ lấm lét nhìn trước nhìn sau và trả lời những câu hỏi của chúng tôi đặt ra cũng như kể lại những gì đã xảy ra với họ.

Nghe những câu chuyện đó, chúng tôi thấy xót xa, ngậm ngùi cho một vùng đất, một cộng đồng dân cư chỉ cách trung tâm Thành phố trực thuộc Trung ương chừng dăm bảy cây số, một giáo xứ chỉ cách Tòa Giám mục cũng chừng đó quãng đường và tại đó đang có một linh mục hiện diện.

Người dân kể lại:

Các anh không biết đấy thôi, ở đây dân chúng tôi biết đoàn kết và chống lại sự bất công này. Đất đai, mồ mả và tài sản mồ hôi nước mắt bao đời cha ông chúng tôi gây dựng nên bỗng dưng bị xua đi, để nhận những đồng tiền theo ý của họ như bố thí. Chúng tôi bỗng nhiên mất trắng chẳng còn được một quyền gì trên chính quê hương xứ sở của chúng tôi, kể cả quyền được chết và được chôn trong vườn Thánh, bên cạnh những người thân yêu.

Chúng tôi đã đoàn kết, cả làng, cả xứ không ai nhất trí với việc cướp đất đai, nhà cửa của chúng tôi theo cách của bọn bạo lực dùng sức mạnh, lấy thịt đè người, bất chấp lương tâm và luật pháp. Những “giáo gian” bị cô lập, những người cam tâm bán rẻ bà con chòm xóm không có đất hoạt động. Chúng tôi đã cầm cự như vậy đến hai năm nay.

Chính quyền đã dùng nhiều biện pháp từ nhẹ đến nặng như răn đe, dùng vũ lực, cậy đám đông… nhưng đều vô hiệu. Chỉ đến đám tang bà cụ già Maria Đặng Thị Tân, chúng tôi bị khủng bố trắng, chúng tôi là những người dân đen, hiền lành vô tội chẳng có âm mưu gì. Khi đưa xác bà Tân đến nghĩa trang, vườn Thánh của Giáo xứ, cũng chỉ vì nguyện vọng của người quá cố được nằm bên cạnh nắm xương tàn của người chồng thân yêu mà thôi. Vì thế, khi công an đổ đến, chúng tôi không nghĩ là họ lại tàn bạo với ngay cả dân của mình, chúng tôi góp tiền nuôi họ chứ chẳng có Tây, Tàu, Trung Quốc nào nuôi họ cả.

Chính vì thế, nhà cầm quyền đã lợi dụng đêm tối khi mới tảng sáng để tấn công chúng tôi. Và sau đó là đánh đập, là bắt giam, là phạt tiền, là khủng bố… họ làm cho cả làng, cả xóm bạc nhược và sợ hãi. Bây giờ, chúng tôi không dám tiếp xúc với ai, một bài báo nào đó, một động tác nào đó cũng đủ để công an đưa chúng tôi lên đồn phạt tiền, đánh đập, kể cả khóc cũng không được nữa.

Mới đây, sau khi anh Năm chết, chúng tôi mới hiểu là họ không từ bất cứ thủ đoạn nào, dù man rợ đến đâu đối với dân đen chúng tôi.

Người dân chúng tôi sợ hãi vì tiếng kêu của chúng tôi chẳng thấu đến tận đâu cả. Trời thì xa, quan nha thì gần, chúng tôi như một bầy cừu, và họ muốn thịt con nào thì cứ thế mà thịt, súng đạn, dùi cui, nhà tù… đủ cả rồi.

Chúng tôi hỏi: “Cả quá trình hai năm qua, cha xứ và Đức Giám mục có hướng dẫn hoặc khuyên nhủ gì anh chị em không?” và nhận được câu trả lời: “Có anh ạ, linh mục thì ít khi nói đến, vì tiếp xúc với ngài rất khó khăn, kể cả giáo dân chúng tôi. Còn Đức cha khuyên chúng tôi là các con không sợ mất giáo xứ, có đi lại xa xôi thì chấp nhận, không phải sống co cụm cả làng công giáo mới là tốt mà đi như thế ở lẫn với người không có đạo mới là đi rao giảng Tin mừng.

Nhưng chúng tôi còn trẻ, còn đi được đến nhà thờ, chứ trẻ con, ông già bà lão, già cả sắp xuống lỗ rồi, sáng đọc kinh chiều đi nhà thờ, làm sao có thể đi cả bao nhiêu đường đất để đến nhà Chúa?”.

Nghe giáo dân ở đây nói, tôi mới hiểu là sáng nay, khi nghe Đức cha nói cũng có lý, nghĩa là từ 1.500 giáo dân Cồn Dầu hôm nay, khi được phân bổ vào các khu không có người công giáo, đàn chiên của ngài có thể lên 3.000 là một hy vọng.

Nhưng chắc Đức cha không hiểu tâm tình này của họ.

Và tôi hiểu vì sao họ yêu mến đến thế mảnh đất nơi chôn rau cắt rốn của mình. Bởi ở đó cả trăm năm qua, họ sống với tiếng chuông mỗi sáng gọi trẻ em dậy đi học, gọi người lớn đi làm và mỗi chiều gọi các giáo dân mau chóng trở về nơi tổ ấm…

Chúng tôi hỏi họ “Anh chị em nghĩ gì nếu chủ trương của nhà nước cần phải làm cho Thành phố đẹp hơn, như Đức cha cho chúng tôi biết  rằng đây là chỗ ngập lụt hằng năm nên cần nâng cao hơn cho đẹp đô thị, và sau đó anh chị em được chuyển đổi ngành nghề chứ làm nông biết bao giờ giàu có? ” Họ đáp lại: “Thật ra, chúng tôi biết nỗi khổ của chúng tôi, những người nông dân bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để kiếm sống. Nếu đây là đất phải giao để làm đường, làm các công trình phúc lợi cho nhà nước, cho nhân dân, chúng tôi không thể không đồng ý.

Thế nhưng chúng tôi được giao đất không phải vào tay nhà nước, mà cho một nhóm người làm giàu trên mảnh đất này của chúng tôi. Nếu nhà nước có ý định tốt cho dân chúng, thì tại đây cần đầu tư xây dựng, quy hoạch…  dân chúng cũng cố gắng để thực hiện. Hoặc nếu bất đắc dĩ phải đi, thì chúng tôi phải được thỏa đáng quyền lợi của mình. Đằng này họ đến buộc chúng tôi như cướp vào nhà thì có ai nghĩ là đúng không? Còn nói là để chuyển nghề cho chúng tôi ư, anh cứ đến bất cứ dự án nào để xem những người bị lấy đất có được mấy phần ngàn người dân được nhận vào làm việc ở đó. Chúng tôi biết chắc chắn là chúng tôi và con cái phải ra đường, hoặc là trở thành bụi đời, trộm cướp hoặc làm thuê mướn bán thân mà thôi…”

Nhiều câu chuyện được kể lại trong nước mắt, những tiếng nói thổn thức của người dân Cồn Dầu đã lắng lại trong chúng tôi từng chi tiết nhỏ.

Chúng tôi an ủi họ: “Đám tang bà Tân, theo như Đức cha nói thì việc đụng độ hỗn chiến chỉ là việc ngoài ý muốn, coi như một tai nạn, chứ không ai muốn thế”. Những giáo dân này gạt nước mắt: “Chỉ có chúng tôi ngoài ý muốn thôi, chứ nhà nước làm sao nói ngoài ý muốn được. Họ dùng hơi cay, dùi cui… quay phim chụp hình cẩn thận, nhiều người đang đứng im, không hề manh động lại còn kêu gọi không được bạo động, thế mà công an cứ đánh tới tấp, thậm chí các em nhỏ bị đánh, người lớn đến cứu là bị bắt ngay. Một số các em không kìm được đã chọi lại liền bị quay phim bắt tại chỗ và bắt nguội sau đó. Ngay cả như anh Liêm, một người đang nằm trong nhà gần đó cũng bị xông vào bắt nốt… nhất là những người đã dám đứng lên đấu tranh thời gian qua và có uy tín đều bị bắt hết, thậm chí là bắt sau đó cả hai tuần lễ. Như vậy đâu có phải ngoài ý muốn nhà nước.

Những người bị bắt đã bị thẩm vấn, bị đánh tàn bạo, thế nhưng trước khi thả ra chúng buộc phải ký giấy và cam đoan về nhà không được nói cho ai biết là bị đánh. Khốn nạn đến mức nhiều người hoảng loạn như anh Năm đó anh ơi”.

Nghĩa địa Giáo xứ Cồn Dầu và bảng "nghiêm cấm" an táng người chết.

Giáo dân cũng cho chúng tôi biết, cả trăm người bị bắt, bị đánh đập tại chỗ bởi công an, nhưng không hề có bất cứ một văn bản nào được lập việc dùng vũ lực cướp quan tài và đánh đập dân. Sau đó, tất cả những người bị bắt đều phải nộp tiền, kẻ thì 1 triệu rưỡi, người thì 2 triệu, thậm chí có người đến 5 triệu… có người chỉ vì khóc cũng bị phạt 5 chục ngàn đồng.

Hiện tại, vẫn có 6 người bị giam giữ cả ba tháng nay, nhưng chưa một ai được gặp, việc thăm nuôi chỉ là mang đồ tiếp tế đến trại rồi cán bộ mang vào cho mà thôi.

Sau khi một số người bị bắt, công an liên tục triệu tập những người khác để “củng cố chứng cứ” bằng cách buộc họ khai những điều công an muốn cho những người đang bị giam giữ. Không hiểu có luật pháp nước nào trên thế giới cho phép bắt người trước rồi tìm tội sau hay không?

Câu hỏi này, chắc chỉ có thể trả lời bởi hệ thống hành pháp trong “Nhà nước pháp quyền” mang cái đuôi “Xã hội chủ nghĩa” mà thôi.

Chúng tôi đi qua vài nhà, thăm gia đình anh Toma Nguyễn Thành Năm, thắp cho anh một nén hương của người đồng đạo, chia sẻ với gia đình trước cái chết buồn tủi của anh. Người vợ anh ngồi bệt xuống sàn kể cho chúng tôi nghe về cái chết của người chồng thân yêu của mình phải lìa đời khi mới 44 tuổi, tiếng nấc nghẹn ngào xen kẽ từng lời chị nói.

Nhà anh Toma Nguyễn Thành Năm và người quả phụ trẻ

Trong khi chúng tôi đang ở đó, một vài khuôn mặt lạ đang lởn vởn xung quanh. Trời tối dần, những giáo dân đã biết chúng tôi đi ngang qua nói nhỏ “Các anh nhanh chóng mà rời nơi đây, những ngày sau khi giáo dân bị đàn áp, sợ hãi, thì một số giáo gian lại có đất hoành hành”.

Chúng tôi đi về phía nhà thờ Cồn Dầu, sau những bậc cửa, sau những hàng rào, vẫn có những ánh mắt dõi theo, ngờ vực và khép nép.

Trời tối dần, các ngọn đèn trong các gia đình đã bật sáng, khung cảnh nhà thờ Cồn Dầu vắng vẻ, một nhóm người đang ăn cơm sau khoảng sân. Chúng tôi đến hỏi họ và muốn vào thăm cha xứ, một người nói: “Cha xứ đang ở trong nhà, anh muốn gặp thì vào gọi cửa”. Chúng tôi đến ngôi nhà xứ vắng lặng, ánh đèn vẫn sáng bên trong, gõ cửa ba lần nhưng không thấy tiếng động.

Chúng tôi ra về khi chiếc taxi vừa đến đợi trước cửa nhà thờ.

Một chuyến đi Cồn Dầu, đến với những người anh em đồng đạo để lại nhiều nước mắt hơn nụ cười, ấn tượng đọng sâu nhất trong tôi là những ánh mắt ngơ ngác, hãi hùng của đám trẻ khi thấy người lạ vào làng.

Những tiếng nấc nghẹn ngào của họ, có ai nghe thấu chăng?

Hà Nội, ngày 17/8/2010

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

Kỳ tới: Cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm

Nguồn: Blog Jbnguyenhuuvinh.wordpress.com


Tâm thư xin vận đông cứu nguy Cồn Dầu, quyền tự do tôn giáo, nhân quyền và toàn vẹn lãnh thổ

Tháng Tám 15, 2010

.

PHONG TRÀO YỂM TRỢ TỰ DO TÔN GIÁO VÀ NHÂN QUYỀN VIỆT NAM

CƠ SỞ ÂU CHÂU

Văn Phòng: 2 Rue de Bâle – 67100 Strasbourg,  France – Tél: 06101989969

Email: thienminh@gxm.dethienminh@web.decdnvqgac@yahoo.com

——————————————————————————————–

Âu Châu, ngày 6 tháng 8 năm 2010

TÂM THƯ

KÍNH MỜI THAM GIA CHIẾN DỊCH QUỐC TẾ VẬN, CỘNG ĐỒNG VẬN VÀ TRUYỀN THÔNG VẬN CỨU NGUY GIÁO DÂN XỨ CỒN DẦU (GIÁO PHẬN ĐÀ NẴNG) CŨNG NHƯ ĐÒI QUYỀN LÀM NGƯỜI, TỰ DO TÔN GIÁO, DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN VÀ SỰ TOÀN VẸN LÃNH THỔ CỦA DÂN TỘC TẠI ÂU CHÂU TỪ NGÀY 01 ĐẾN NGÀY 20 THÁNG 9 NĂM 2010.

Kính gửi

– Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo.

– Quý vị đại diện các đòan thể đấu tranh, các tổ chức cộng đồng.

– Quý đồng huơng tỵ nạn Cộng Sản.

Đồng kính gửi

Quý vị đại diện các cơ quan truyền thông báo chí người Việt tự do.

“tại Âu Châu và hải ngoại”

Kính thưa Quý Vị,

Thưa Quý Đồng Hương tỵ nạn,

– Trước nỗi đau trầm thống của tổ quốc và dân tộc.

– Trước những đàn áp, trù dập, khủng bố ngày một khốc liệt mà giáo dân xứ Cồn Dầu (Giáo Phận Đà Nẵng) đang phải gánh chịu, cũng như trước những mưu ma chước quỷ của bạo quyền Cộng Sản Hà Nội (CSHN) đối với giáo dân Thái Hà, An Bằng, Đồng Chiêm, Tổng Giáo Phận Hà Nội, giáo dân Giáo Phận Vinh, Quảng Bình, Thanh Hóa, Ninh Bình,..v.v…và các nhà đấu tranh dân chủ, những đồng bào vùng lên đòi quyền sống, quyền làm người, tự do tôn giáo nơi quê nhà Việt Nam hiện nay.

– Trước những đau thương cùng khốn mà các ông Nguyễn Hữu Liêm, Trần Thanh Việt, Lê Thanh Lâm, Nguyễn Hữu Minh và các bà Nguyễn Thị Thế, Phan thị Nhẫn thuộc giáo xứ Cồn Dầu và các nhà tranh đấu dân chủ: nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, LS Nguyễn Văn Đài, LS Lê Trần Luật, ông Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà báo Nguyễn Hoàng Hải, ông Vũ Hùng, cô Phạm Thị Nghiên,… đang bị đầy đọa trong lao tù CSHN.

– Trước những nghiệt ngã, tận cùng khổ đau gây ra bởi CSHN cho Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, Giám Mục Nguyễn Đình Thuyên, các LM Nguyễn Văn Lý, Chân Tín, Phan Văn Lợi, Nguyễn Hữu Giải, MS Nguyễn Công Chính, MS Nguyễn Hồng Quang,…

– Trước những áp bức, kìm kẹp và không ngừng trấn lột của bọn cường hào Đỏ CSHN từ bao nhiêu năm qua khiến đồng bào ruột thịt khắp ba miền quê hương đất nước, phải tiếp tục trong kiếp sống lầm than, thống khổ.

Vì vậy, Phong Trào Yểm Trợ Tự Do Tôn Giáo Và Nhân Quyền Việt Nam tại Âu Châu (PT/ÂC), được sự cổ võ, tán trợ của Hội Đồng Điều Hành Trung Ương PT, cũng như sự khuyến khích và hưởng ứng tham gia của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu –  Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ cùng một số các đoàn thể đấu tranh, các tổ chức cộng đồng, nhân sỹ chống Cộng tại hải ngoại, PT/ÂC chúng tôi sẽ mở “Chiến Dịch Quốc Tế Vận – Cộng Đồng Vận – Truyền Thông Vận” ở một số nước Âu Châu, nhằm vận động quốc tế cứu nguy giáo dân xứ Cồn Dầu, các nhà đấu tranh dân chủ, các tù nhân lương tâm và đòi quyền làm người, tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền cùng toàn vẹn lãnh thổ của dân tộc.

Đồng thời để tiếp tục:

– Đánh động lương tri nhân loại cũng như kêu cứu cộng đồng thế giới và dư luận quốc tế về những nỗi đau thương của đồng bào ruột thịt nơi quê nhà Việt Nam hiện nay.

– Vận động Liên Hiệp Quốc, Quốc Hội 27 nước Âu Châu, Nghị Viện 49 nước Âu Châu, chính giới Hành Pháp và Lập Pháp các nước Âu Châu, làm áp lực CSHN trả lại quyền sống, quyền làm người, quyền hưởng tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc cho toàn thể đồng bào tại quốc nội.

– Tố cáo trước dư luận thế giới về những tội ác tầy trời mà CSHN đã không ngừng gây ra cho dân tộc từ bao nhiêu năm qua.

– Biểu dương ý chí đòan kết đấu tranh của tập thể người Việt tỵ nạn tại hải ngọai trong quyết tâm tranh đấu “giải trừ độc tài phi nhân CSHN và quang phục quê hương”.

Kính thưa Quý Vị,

Thưa Quý Đồng Hương tỵ nạn,

“Chiến Dịch Quốc Tế Vận” sẽ được thực hiện ở một số nước Âu Châu và khởi đi từ ngày 01 đến ngày 20 tháng 9 năm 2010 tới đây, với lịch trình công tác được tóm lược như sau:

a/- Gặp gỡ và đạo đạt Thỉnh Nguyện Thư đến: – Giới chức Liên Hiệp Quốc tại Genève (Thụy Sỹ), – Chính giới  Quốc Hội 27 nước Âu Châu, Nghị Viện 49 nước Âu Châu và Ủy Ban Nhân Quyền Âu Châu tại Strasbourg (Pháp), – Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Âu Châu tại Bruxelles (Bỉ), – Chính giới lập pháp và hành pháp Trung Ương Pháp- tại Paris.

b/- Cầu nguyện và biểu tình trước tiền đình trụ sở: – Liên Hiệp Quốc Genève (Thụy Sỹ), – Quốc Hội 27 nước Âu Châu, – Nghị Viện 49 nước Âu Châu, – Ủy Ban Nhân Quyền Âu Châu  Strasbourg (Pháp), – Trụ sở Liên Hiệp Âu Châu Bruxelles (Bỉ) và quảng trường Nhân Quyền (Trocadéro) Paris.

c/- Hội thảo với các Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia tại: – Paris, – Frankfurt – Strasbourg, – Metz,…

d/- Tiếp xúc các giới truyền thông Âu Châu.

Kính thưa Quý Vị,

Thưa Quý Đồng Hương tỵ nạn,

– Quê hương đất Việt của chúng ta, tuy bị cai trị bởi tập đoàn CSHN ác độc, phi nhân bản, phản dân tộc và đang cam tâm hiến đất liền, nhượng lãnh hải, dâng các hải đảo cho quan thầy Trung Cộng để được tiếp tục thống trị đất nước và hưởng đặc quyền đặc lợi; nhưng thế đứng chính nghĩa tự do của dân tộc, chẳng những đã không bị lu mờ mà còn sáng ngời hơn khi nào hết. Suốt bao nhiêu năm qua và bao lâu đi chăng nữa, quê hương ta dù còn một ngày bị lũ quỷ Đỏ CSHN thống trị, dù quê hương phải tang thương đói khổ, dù bị tù đầy và chết chóc có bao trùm khắp các nẻo đường đất nước, thì máu và nước mắt của đồng bào quốc nội vẫn tiếp tục tuôn rơi để thắp sáng “chính nghĩa tự do của dân tộc”.

– Thế nước lòng dân trong và ngòai nước nay đã đồng, ý trời như đã hẹn và khắp nơi, người người đều khinh miệt tập đoàn thống trị CSHN. Thời cơ đã gần kề, xin mọi đồng hương tỵ nạn cùng góp tâm sức, đầu tư trí lực, nhân lực và ý lực dưới cờ đại nghĩa tự do, dân chủ và nhân bản để đập tan chế độ độc tài phi nhân, phản dân hại nước và vô nhân phẩm CSHN, đang làm suy liệt dân tộc.

– Tình trạng bi thảm của quê hương đang thôi thúc chúng ta phải đoàn kết và thực sự dấn thân mới mong cứu nguy được tổ quốc. Ngày nào tập đoàn CSHN còn tồn tại, ngày ấy dân tộc còn đầy đau khổ, còn sống trong vũng lầy đen tối, không nhìn thấy tương lai. Lương tâm của chúng ta, trách vụ của chúng ta đối với sự sống còn của đất nước không cho phép chúng ta, những kẻ ra đi vì tự do, không vì cơm áo, đang tâm để cơn đại nạn của dân tộc tiếp tục kéo dài !? Chúng ta phải đoàn kết lại. Chúng ta phải tích cực đấu tranh. Tinh thần đoàn kết, ý chí quyết thắng của chúng ta là những yếu tố cần thiết thúc đẩy sức mạnh vô biên của toàn dân thành “cuộc cách mạng giải phóng dân tộc và xây dựng nhân bản”, đập tan guồng máy chuyên chính, bạo tàn CSHN hiện nay.

– Vì vinh quang của tổ quốc, vì tương lai của dân tộc và vì sự tồn vong của nòi giống, cũng như để đạt được mục đích trên, một lần nữa, Ban Tổ Chức chúng tôi, ước mong được Qúy vị, Quý đồng hương tỵ nạn hưởng ứng và tích cực tham gia đông đảo.

Trân trọng kính chào Quý Vị, Quý Đồng Hương trong niềm tin tất thắng để dựng lại một Việt Nam tự do, dân chủ, nhân bản và phú cường.

T.M.  BAN TỔ CHỨC:

– Linh mục Đinh Xuân Minh (Chủ Tịch PT/ÂC).

– Thượng Tọa Thích Quảng Hiền (Phó Chủ Tịch PT/ÂC).

– Cựu Thẩm Phán Trần Đức Lai (Phó Chủ Tịch PT/ÂC)

CƯỚC CHÚ:

1/ Chiến Dịch Quốc Tế Vận, Cộng Đồng Vận và Truyền Thông Vận cứu nguy giáo dân xứ Cồn Dầu cũng như đòi quyền làm ngưqời, tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền và toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam sẽ được hướng dẫn bởi Hòa Thượng Thích Nguyên Trí (Chủ Tịch Điều Hành Trung Ương PT, (Viện Chủ chùa Bát Nhã – Little Saigon, thủ đô người Việt tỵ nạn – miền Nam California, Hoa Kỳ).

2/ Phái Đoàn Chư Tôn Đức,Tăng Ni Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu và Hoa Kỳ sẽ tham gia Chiến Dịch, có: Hòa Thượng Thích Minh Tâm,  Hòa Thượng Thích Nhật Quang, Hòa Thượng Thích Giác Sỹ,…

3/ Lịch trình chi tiết Chiến Dịch sẽ được Ban Tổ Chức kính báo đến Quý Vị, Quý Đồng Hương trong thời gian sớm nhất.

4/ ĐỊA CHỈ LIÊN LẠC:

* HOA KỲ

– Chùa BÁT NHÃ – 8035 – Sullivan, Santa – Ana, CA 92704

Điện thoại : 714-548-4148 – Email: batnhacali@yahoo.com

* ÂU CHÂU

– Văn phòng PT/ÂC: 2 Rue de B âle – 67100 Strasbourg, France.

Điện thoại: Đức: 06101989969 hoặc tại Pháp: 0369814905.

– Email: cdnvqgac@yahoo.comthienminh@gxm.de

4/ ĐÍNH KÈM: Tài liệu liên quan đến giáo xứ Cồn Dầu (Giáo Phận Đà Nẵng).


Cồn Dầu ký sự – Kỳ II: Với Đức Cha Giuse Châu Ngọc Tri và những vấn đề của Giáo hội Công giáo

Tháng Tám 14, 2010

Câu chuyện của chúng tôi thỉnh thoảng bị cắt bởi những cuộc điện thoại, Đức Cha phải cắt các cuộc điện thoại để tiếp tục câu chuyện đang nói dở, ngài nói:

– Không phải chính quyền Đà Nẵng ở đây nó xa Hà Nội nên nó kém HN đâu, nó xa về địa lý, về không gian nhưng nó là thành phố trực thuộc Trung ương. Cho nên có những vấn đề, có những yếu tố phải nhìn rốt ráo, do vậy mỗi người nên lui về chỗ của mình, hành xử cho đúng đắn.

Chúng tôi bày tỏ ý kiến:

– Thưa Đức Cha, vấn đề Cồn Dầu hiện nay, khi nhà nước không xử những người công an đánh dân mà chỉ xử giáo dân, vậy là sự không công bằng. Như vậy, với trách nhiệm của người mục tử và của một tín hữu Kito, trước sự bất công, oan trái của giáo dân đang phải chịu thì chúng ta có trách nhiệm bày tỏ sự chia sẻ đó. Đó là trách nhiệm của Giáo hội đối với những kẻ bị áp bức, bất công.

Chúng con thấy rằng, trong xã hội ngày nay, khi tham nhũng lan tràn, xã hội thối nát do chính nạn tham nhũng từ tập đoàn tư bản đỏ làm nhiễu loạn xã hội, một xã hội vô luật pháp, hành xử bất chấp pháp luật. Sự nhũng lạm làm cho xã hội mất lòng tin và dân chúng uất ức, vì vậy mới sinh ra những vụ việc đằng sau như Đức Cha đã thấy.

Vụ việc Cồn Dầu chỉ là một nơi trong nhiều nơi trên đất nước này. Nếu cho là vấn đề tôn giáo, thì ở Bắc Giang, cả thành phố hàng vạn người mà tất cả phẫn nộ chỉ vì một người dân thường bị công an đánh chết nên xuống đường bao vây UBND Tỉnh, phá đổ hàng rào… hoàn toàn không phải tôn giáo, không có thế lực thù địch nào cả. Bây giờ nhà nước phải bắt và khởi tố viên công an đã giết người.

Xã hội hỗn loạn, nhà nước sẵn sàng trấn áp nhân dân bằng bạo lực, bằng côn đồ… Vì vậy không thể nói vấn đề đưa vào tôn giáo là khó giải quyết hơn hay dễ giải quyết hơn. Vì tất cả đều là nhân dân, đều là nạn nhân của thói vô luật pháp đó. Vấn đề là người dân có đoàn kết yêu cầu làm đúng luật pháp không mà thôi.

Đức Cha Châu Ngọc Tri hỏi lại:

– Vậy xã hội thối nát, thì Giáo hội có thối nát không?

– Thưa Đức Cha, vấn đề Giáo hội, cho đến nay, có thể khẳng định rằng GH đã tồn tại qua hàng trăm năm nhờ ơn Chúa Thánh thần và hàng giáo phẩm kiên trung. Không thể nói hàng giáo phẩm Việt Nam là mục nát, là thuần hóa tất cả. Nếu không được Chúa Thánh linh soi dẫn thì không còn GHCG nữa. Ở Miền Nam này mới hơn 30 năm, còn Miền Bắc đã 65 năm dưới chế độ Cộng sản, giáo dân và GH vẫn kiên vững như thường. Đó là ơn Chúa. Trước đây, trong một lá thư con đã khẳng định điều này.

– Anh đã viết một lá thư như thế. Vậy mấy tháng vừa qua, người ta chửi bới hàng Giám mục như thế anh thấy thế nào?

– Vừa qua con cũng mới viết một bài là bài “GHCGVN trong Năm Thánh 2010: Thử thách khắc nghiệt” không biết Đức Cha có đọc không.

– Anh có ký tên anh không?

– Thưa Đức Cha, con viết là con ký tên con đưa lên blog của con, rất rõ ràng. Trong bài viết đó con nói rõ rằng: Trong xã hội có thể có những tranh chấp dân sự, có thể có những giáo dân, chỗ nọ chỗ kia có sự việc… nhưng khi Thánh giá bị đập tan mà HĐGMVN vẫn im tiếng, thì đó là điều không ai chấp nhận được. Đó cũng là quan điểm của con.

Trong bài viết đó, con nói rõ lập trường của con rằng: “HĐGMVN từ chỗ im lặng khi cần lên tiếng, đến khi buộc phải im lặng khi bị công kích” đó là thảm trạng làm giảm uy tín của HĐGMVN thời gian qua trong lòng giáo dân Việt Nam. Việc một biểu tượng Kito giáo bị đập nát, mà còn im lặng được thì con không đồng ý.

Nhà thờ Chính tòa Đà Nẵng

– Anh đã đến Dòng Phaolo ngoài bờ biển ở đây chưa, ở đó cũng có một cây Thánh giá, khi nhà nước làm công viên đề nghị đập cây Thánh Giá. Các sơ Dòng hỏi tôi, tôi bảo là không được, và đến giờ họ có đập đâu, bây giờ vẫn nguyên xi ở đấy.

Còn chuyện Thánh Giá Đồng Chiêm, có ai kết luận là đập Thánh giá đó đâu? Có ai thông báo kết luận là nó đập đâu? Có ai nói đâu mà biết.

– Thưa Đức Cha, đã có các bản thông cáo của Tòa Tổng Giám mục Hà Nội.

– Không phải kết luận là đập, chuyện tranh chấp đất cát nọ kia chứ không có văn bản là đập. Sao ở đây họ không đập, sao cái bệnh viện Dòng Chúa Cứu thế họ lấy Thánh giá họ sao không đập?

– Thưa Đức Cha, theo nhận định của chúng con và nhiều người, vụ đập Thánh Giá Đồng Chiêm họ không được lợi gì về kinh tế, mà rõ ràng đây là một phép thử để đo sự đoàn kết trong Giáo hội. Vì vậy ngay khi đó con viết ngay bài “bài “Thánh giá Đồng Chiêm: Cơn thử thách khắc nghiệt của tín hữu Kito”

– Vậy nếu họ thử thì để họ thử. Nếu mình nhân việc này đặt thành vấn đề thì nó ra vấn đề lớn.

– Riêng vấn đề này thì con có quan điểm khác Đức Cha. Khi họ quyết định nắn gân mình để đo sự đoàn kết mà đập vào Thánh giá là phải có ý kiến hẳn hoi mặc dù không kêu gọi Thánh chiến, bạo động như tôn giáo quá khích khác. Không kêu gọi chống lại ai, nhưng HĐGM buộc phải có ý kiến. Bởi nếu không có ý kiến trong trường hợp này nữa thì khi nào có ý kiến?

– Ai thử ai? Mình thử họ hay họ thử mình?

– Thưa Đức Cha, dù là ai thử hay thật, nhưng khi đụng vào biểu tượng của Niềm tin, biểu tượng thiêng liêng nhất bị chà đạp mà mình không có ý kiến thì con nghĩ mình không còn có lúc nào có ý kiến nữa.

– Mình nghĩ khác, dù chính quyền Hà Nội có thử mình, thì ở Hà Nội người có trách nhiệm ở đó phải lên tiếng đã. Mình đi Sài Gòn, ở Dòng Chúa Cứu thế Kỳ Đồng mời mình giảng, mình giảng rằng: Ngày xưa quân dữ dựng Thánh giá lên, các môn đệ hạ xuống, ngày nay các môn đệ dựng Thánh giá lên, quân dữ hạ xuống, quân dữ đấy. Không nên tranh cãi ,không nên ăn thua. Thánh giá quang vinh rồi, là ý Chúa rồi. Nói đến cây Thánh giá là nói về Mầu nhiệm rồi, là tất cả. mình nói trước mấy nghìn dân ở Kỳ Đồng đàng hoàng.

Không là vấn đề tranh cãi nhưng là cái gì chỗ đó, sao Thánh Giá ở đây không đập lại đập chỗ đó? Về đây coi, họ không đập, họ làm công viên nhưng có đập Thánh giá đâu.

Bài viết trong web HĐGM cũng do áp lực của nó mà viết chứ chúng tôi cũng phải suy nghĩ chứ. Đâu có phải cứ ào ào thế là làm.

– Thưa Đức Cha, có thể mỗi người nghĩ một cách, nhưng theo con và những người giáo dân cũng như không phải giáo dân con gặp, thì việc đập cây Thánh Giá mà HĐGMVN không lên tiếng thì là một vấn đề cần xem xét

– Anh nói cái chức HĐGM cần phải lên tiếng thôi. Nếu nó lên nhà thờ Chính tòa Hà Nội đập cây Thánh giá coi, mình nhảy ra ngay luôn. Khi mình với bốn cha đi nước ngoài lần đầu tiên của Tòa GM Đà Nẵng, mua vé máy bay rồi thì tối hôm trước nhận được tin vụ Tòa Khâm sứ. Lên sân bay, làm thủ tục check in rồi nhưng nghĩ giờ G sắp đến, mình bỏ về Tòa GMHN để coi sự việc như thế nào. Mình nằm ngay trong Tòa Giám mục Hà Nội đó.

Buổi nói chuyện không hẹn trước nhưng khá rôm rả và thẳng thắn, có những quan niệm không thống nhất, đã được thẳng thắn trao đổi với nhau.

Chúng tôi vội chia tay Đức Cha Giuse Châu Ngọc Tri vì cũng đã quá muộn. Chuyến tàu Đà Nẵng đi Hà Nội lúc 12h 18 phút đã sắp đến giờ.

Chia tay Đức cha, ngài bảo chúng tôi nếu có điều kiện muốn tìm hiểu về Cồn Dầu thì ngay gần đây.

Ra khỏi Tòa Giám mục Đà Nẵng thì cũng đã trưa, chúng tôi quyết định lùi chuyến hành trình ngược về Hà Nội và bắt taxi đến thăm Cồn Dầu.

Hà Nội, Ngày lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời

15/8/2010

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn: Blog jbnguyenhuuvinh.wordpress.com

Kỳ III: Thực tế với giáo dân tại giáo xứ Cồn Dầu.

Kỳ IV: Cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm.