Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình hay CLB “Phục hưng Ủy ban Đoàn kết”?

Tháng Chín 15, 2010

Cuối năm 2006, chính quyền cộng sản trao trả lại cơ sở 43 Nguyễn Thông – trước đây là Câu lạc bộ “Phục hưng” của các cha Dòng Đaminh chi Lyon, nhưng với điều kiện: “Thành lập Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình”.

Ngày 30/12/2006, Câu lạc Bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình được thành lập. Chủ nhiệm Câu lạc bộ là linh mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp, OP. Ông Nguyễn Đình Đầu – Uỷ viên Ủy ban Đoàn kết Công giáo – Tổ chức của Mặt Trận Tổ Quốc, một tổ chức do Đảng Cộng sản VN lãnh đạo-  làm Phó chủ nhiệm. Các ông Trần Duy Nhiên và Vương Đình Chữ – Báo Công giáo và Dân tộc – Cơ quan của UBĐK Công giáo TP Hồ Chí Minh – làm thư ký.

Đức cha Bùi Văn Đọc tại CLB Nguyễn Văn Bình

1- Câu Lạc Bộ TGM Phaolô Nguyễn Văn Bình được thành lập để gặp gỡ, trao đổi, thảo luận và học hỏi giữa những người Công giáo dấn thân phục vụ Gíao hội và xã hội Việt Nam hôm nay theo tinh thần Phúc Âm.

2- Câu Lạc Bộ được định hướng bởi Lời Chúa, các văn kiện của Giáo Hội và sứ vụ của người Kitô hữu trong thế giới hôm nay.

3- Câu lạc bộ mang danh Phaolô Nguyễn Văn Bình, với ước muốn tiếp nối tinh thần đối thoại và chủ trương “sống Phúc âm giữa lòng Dân tộc” mà cố Tổng Giám Mục đã thể hiện trong giai đoạn lịch sử đặc biệt của đất nước.

Theo bản nội quy của Câu lạc bộ, Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình “có liên hệ với Uỷ ban Giáo lý Đức tin của HĐGMVN” do Giám mục Phaolô Bùi Văn Đọc làm Chủ tịch.

Câu Lạc bộ Phaolo Nguyễn Văn Bình

Vào thời điểm đó – năm 2006, việc chính quyền Cộng sản trao trả lại một cơ sở tôn giáo cho một Nhà dòng, khiến nhiều người nghi ngờ về tấm thịnh tình ấy của Cộng sản.

Người ta đã thấy trước việc chính quyền cộng sản trả lại cư xá Phục hưng – khi đó đang là cơ sở của Hội Trí thức Yêu nước TP HCM, chẳng qua chỉ là động thái “hòn sỏi ném đi, hòn chì ném lại” mà thôi. Xưa nay, chưa ai thấy lòng tốt của Cộng sản với Giáo hội Việt Nam mà không kèm theo những âm mưu hoặc ý đồ đằng sau đó bao giờ.

Thực tế, công bằng mà nói, trong suốt bốn năm kể từ ngày thành lập đến nay, Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình cũng đã tổ chức được một số cuộc hội thảo hay toạ đàm với một phạm vi giới hạn trong số các thành viên mà phần đông trong số họ là ủy viên cái gọi là “Ủy Ban Đoàn Kết Công giáo”.

Tuy nhiên, khi Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình tổ chức cuộc hội thảo về “Biển Đông” để lại những tai tiếng về màn cắt cúp các phát biểu gây nhiều bức xúc. Có người đã đặt câu hỏi: Cuộc tọa đàm về biển đảo này nhằm mục đích gì? Phải chăng chỉ vì khi đó giới trí thức và nhân dân trong và ngoài nước, trong đó có rất nhiều trí thức và giáo dân công giáo đang sôi sục phẫn nộ với “Chủ trương của Đảng” cho Trung Cộng khai thác Bauxite ở Tây Nguyên – một hành động “rước voi về giày mả tổ” của Đảng CSVN – nên cuộc tọa đàm này nhằm làm giảm nhẹ đi ảnh hưởng của sự phẫn nộ đó?

Mới đây nhất là cuộc toạ đàm “Chân dung một vị Mục tử” nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình, nhắm mục đích: “tiếp nối tinh thần đối thoại và chủ trương “sống Phúc âm giữa lòng Dân tộc” mà cố Tổng Giám Mục đã thể hiện trong giai đoạn lịch sử đặc biệt của đất nước”, với  việc không cho linh mục Chân Tín DCCT đọc bài tham luận, người ta mới vỡ lẽ ra nhiều chuyện.

Trước tiên, không phải ngẫu nhiên, Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp lại có thể đàng hoàng về Việt Nam và sau đó được nhà nước đồng ý cho làm giám mục Giáo phận Vinh, nếu như ngài đã không chọn phục vụ cho Câu lạc bộ Nguyễn Văn Bình?

Đức Tân Giám mục Nguyễn Thái Hợp - Chủ nhiệm CLB Nguyễn Văn Bình

Bên cạnh đó, về phía chính quyền cộng sản, phải nói rằng, chính sách thâm nhập Giáo hội để phá Giáo hội bằng cái gọi là “Uỷ ban Đoàn kết Công giáo” cho tới thời điểm 2006 đã hoàn toàn bị phá sản, nhất là tại Miền Bắc. Thậm chí ngay cả nhiều người ở trong cái UB đó đã đề nghị giải tán cái khối thịt thừa mỗi năm ngốn tiền tỷ của dân này cho nhẹ nợ.

Tại Miền Nam, mặc dù, “Uỷ ban Đoàn kết Công giáo” được Đức Tổng giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình mặc nhiên ủng hộ, thì trong thực tế, nó đã không thể thực hiện được mục tiêu mà cộng sản đề ra khi thiết lập UBĐK. Trái lại, đối với phần đông giáo dân Công giáo, thì UBĐK chỉ là một thứ “Đàn két công giáo” mà thôi.

Đối với các thành viên UBĐK, nhiệm vụ “cấp trên” giao không thể không hoàn thành. Chính vì thế, việc chính quyền cộng sản trao trả lại cơ sở 43 Nguyễn Thông do và cho linh mục Thiện Cẩm, để lập Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình, không ngoài mục đích hợp pháp hoá UBĐK – một cơ quan của đảng CS với âm mưu thành lập một “Giáo hội tự trị” vốn đã bị các vị chức sắc cao nhất của Giáo hội cảnh cáo và tẩy chay ngay từ khi thành lập.

Không biết có phải vì cái mác “Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình” – một cái mác quá đẹp để tỏ lòng biết ơn đối với vị Tổng Giám mục đáng kính đầu tiên của Tổng Giáo phận Sài Gòn mà cộng sản đưa ra, mà nhiều vị lãnh đạo Giáo hội đã không để ý nên bị mắc lừa cộng sản hay vì một lý do nào khác khiến cho các vị không đủ tỉnh táo nhận ra được dụng ý mà chính quyền cộng sản trả lại 43 Nguyễn Thông?

Đức TGM Phaolo Nguyễn Văn Bình và các linh mục Huỳnh Công Minh, Trương Bá Cần và Vương Đình Bích tại Báo Công giáo và Dân tộc

Trong thực tế, kể từ ngày thành lập cho đến nay, UBĐK cũng vẫn nhận được sự ủng hộ cách này hay cách khác của một một số Giám mục, nhưng vì UBĐK không “chính danh”, bị giáo dân phản đối, tẩy chay nên nhiều vị Giám mục dù ủng hộ UBĐK, cũng không dám ra mặt công khai.

Trong bối cảnh đó, việc thành lập Câu lạc bộ Nguyễn Văn Bình, sự xuất hiện thường xuyên của Đức Hồng y G.B Phạm Minh Mẫn, của các Đức cha Phaolô Bùi Văn Đọc, Phêrô Nguyễn Khảm, Phaolô Nguyễn Thái Hợp và của một số vị Giám mục theo chủ trương thoả hiệp khác trong các dịp hội thảo hay toạ đàm, đã chính thức hợp pháp hoá UBĐK Công giáo. Đồng thời, Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình cũng nghiễm nhiên trở thành tấm bình phong “che mắt thế gian”, khiến đôi bên đều có lợi. Các “chính uỷ” thuộc UBĐK có nơi để truyền bá đường lối của đảng. Một số vị Giám mục thoả hiệp có nơi bày tỏ lập trường mà không bị giáo dân phản đối.

Có thể nói rằng, qua việc thành lập Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình và bằng con đường này, Đảng CSVN đã phần nào đưa được chủ trương của Đảng thông qua tổ chức của nó là Mặt trận Tổ Quốc, cấp trên trực tiếp của UBĐK công giáo bằng cách đưa nhân sự của tờ “Công giáo và Dân tộc” mà giáo dân đã mệnh danh là tờ “Công giáo và gian tặc” vào trong Giáo hội và qua một số Giám mục, UBĐK nghiễm nhiên có đất sống và sống mạnh mẽ.

Thực tế, khi vụ Toà Khâm sứ – giáo xứ Thái Hà nổ ra, người ta không hiểu tại sao, một số vị giám mục trong nhóm thoả hiệp lại có cùng cung giọng kết án Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt cũng như cố tình xuyên tạc lịch sử, xuyên tạc giáo dân cầu nguyện cho Công lý, sự thật… như tờ Báo Công giáo và Dân tộc qua bài viết của Cố Tổng  biên tập Trương Bá Cần.

Hồng Y Phạm Minh Mẫn tại Báo Công giáo và Dân tộc

Cũng vậy, nhiều người cho tới giờ này còn chưa hiểu nổi, tại sao với một Tổng giáo phận nhiều nhân tài như Tổng Giáo phận Sài Gòn, mà trang Web của Tổng Giáo phận và ngay cả trang Web của HĐGMVN lại rơi vào tay một số thành viên của “Công giáo và Gian tặc” như nhà giáo Khổng Thành Ngọc và cựu linh mục DCCT Nguyễn Nghị.

Bên cạnh đó, cũng có những người vì thiết tha với Giáo hội – một Giáo hội Thánh thiện, Công giáo và Tông truyền, đã nêu thắc mắc: vì lý do gì khiến một số vị giám mục nhất quyết theo đuổi lập trường “đối thoại kiểu Công giáo và Dân tộc”, bất chấp tiếng nói đầy thiện chí của mọi tầng lớp giáo dân?

Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và linh mục Phan Khắc Từ TBT Báo Công giáo và Dân tộc

Trong lá thư đề ngày 27/7/2007 gửi Đức cha Nguyễn Thái Hợp – khi đó đang là linh mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Đức Hồng y G.B Phạm Minh Mẫn đã đề nghị Câu lạc bộ Nguyễn Văn Bình: “Nghiên cứu xem coi thái độ bất hợp tác và thái độ hợp tác của Giáo Hội trong lịch sử 50 năm qua, mỗi thái độ có những lợi và hại nào, đối chiếu cái lợi và cái hại của hai thái độ, và đề xuất bài học thực hành cho mọi thành phần tôn giáo và xã hội biết cách nào góp phần vừa xây dựng đất nước vừa lành mạnh hoá đời sống dân tộc. Có được thế thì sự phát triển đất nước và con người mới vững bền.”

Có thể nói rằng, chủ trương thỏa hiệp mà một số vị Giám mục đang chủ trương và ngay cả Đại hội Dân Chúa sắp diễn ra vào tháng 11 tới đây tại Tổng giáo phận Sài Gòn để chào mừng dịp kỷ niệm 350 năm thành lập hai giáo phận Tông Toà Đàng Trong và Đàng Ngoài, 50 năm thiết lập hàng giáo phẩm Việt Nam, thì đều là do sáng kiến của Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình mà phần lớn các thành viên thuộc UBĐK Công giáo TPHCM.

Về Đại hội Dân Chúa, ngay từ cuối năm 2007, dịp kỷ niệm một năm ra mắt Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình – có sự tham dự của Đức cha Phaolô Bùi Văn Đọc, Chủ tịch Uỷ ban Giáo lý và Đức tin, các thành viên Câu lạc bộ đã dự tính tổ chức một cuộc hội thảo hướng về “Đại hội Dân Chúa”, nhằm khẳng định đường lối đối thoại “kiểu Công giáo và Gian tặc” sẽ là đường đi của Giáo hội Việt Nam trong tương lai.

Có thể nói rằng, sau những thất bại của UBĐK trong chính sách thôn tính Giáo hội từ bên trong, với việc thành lập Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình, và nhờ sự tiếp tay của một số Giám mục có chức vị cao trong Giáo hội, chính quyền cộng sản đang thành công bước đầu với việc biến tướng và hợp pháp hoá UBĐK Công giáo bằng một tên gọi mới: “Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình”.

Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình hay Câu lạc bộ “Phục hưng Uỷ ban Đoàn kết Công giáo” thực ra chỉ là một.

Thông qua cái gọi là “Câu lạc bộ” này, Đảng CSVN đang thò bàn tay lông lá của mình vào đầu não Giáo hội và dần dần định hướng đi cho GHCGVN thông qua những “bùa phép” bí ẩn đặc thù Cộng sản như những cuộc hội thảo đã qua.

Và sắp tới là “Đại hội Dân Chúa” nhằm tìm cách hợp lý hóa đường lối “Công giáo và Gian tặc” của Đảng CSVN đã sắm sẵn cho GHCG.

15/9/2010

Lễ Đức Mẹ Sầu Bi

Nữ Vương Công Lý


Lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh Đức TGM Nguyễn Văn Bình: Vài cảm nghĩ vụn vặt

Tháng Chín 13, 2010

Theo bản tin ngày 01/9/2010 của trang Web Giáo phận Sài Gòn (WGPSG), sáng ngày 01/9/2010, tại Trung tâm Mục vụ TGP Sài Gòn, “gia đình TGP TP HCM” đã tổ chức kỷ niệm 100 năm ngày Sinh của Đức Cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình.

Một trăm năm sinh nhật: Khách dự và những lẵng hoa

Bản tin cho hay, về phía gia đình Tổng Giám phận Sài Gòn có sự hiện diện của ĐHY GB Phạm Minh Mẫn, ĐGM Phụ tá Phêrô Nguyễn Văn Khảm, với khoảng hơn 200 linh mục, cùng đông đảo tu sĩ nam nữ và giáo dân.

Bản tin cũng thông tri “ngay từ lúc khởi đầu buổi lễ” có sự tham dự của một số quan chức CSVN: Phó Ban Dân Vận Thành Ủy Sài Gòn, Ông Trần Ngọc Bảo; Trưởng Ban Tôn Giáo & Dân Tộc Sài Gòn, Ông Huỳnh Ngọc Thành; Phó Chủ tịch Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam Sài Gòn, Ông Trần Trung Tính.

Trong phần niệm hương sau thánh lễ, ngoài Đức Hồng y Phạm Minh Mẫn, Đức Cha Phụ tá Nguyễn Văn Khảm, có cả các cấp chính quyền: “Nguyễn Hoàng Quân – Chủ tịch UBND thành phố HCM; Nguyễn Văn Đua – Phó Bí thư thường trực Thành ủy; Phạm Phương thảo – Phó Bí thư kiêm Chủ tịch HĐND thành phố; Trần Thị Thư – Trưởng Ban Dân vận Thành ủy; Trần Ngọc Bảo – Phó Ban Dân vận Thành ủy; Dương Quang Hà – Chủ tịch UBMTTQVN thành phố HCM; Huỳnh Ngọc Thành – Trưởng Ban Tông giáo và Dân Tộc thành phố HCM; Trần Trung Tính – Phó Chủ tịch UBMTTQ thành phố HCM.”

Ngoài ra, bản tin cũng cho biết: Trước khán đài Hội trường có bốn lẵng hoa gửi tới từ Chủ tịch Nước, Ông Nguyễn Minh Triết; Ban Bí Thư Trung Ương Đảng, Ông Trương Tấn Sang; Bí Thư Thành Ủy, Ông Lê Thanh Hải; Hội Đồng Nhân Dân & Ủy Ban Nhân Dân & Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam Thành phố Sài Gòn, Bà Phạm Phương Thảo.

Có lẽ vì lễ kỷ niệm chỉ được cử hành trong phạm vi “GIA ĐÌNH” nên không nghe nhắc tới sự hiện diện bên Giáo quyền trừ “gia đình Tổng Giáo phận TP HCM” nêu trên.

Giáo tỉnh Sài Gòn – tức “Tổng” Giáo Phận Sài Gòn – không bó hẹp trong phạm vi một “Giáo phận” mà bao gồm nhiều Giáo phận như Đà Lạt, Phú Cường, Xuân Lộc, Bà Rịa, Mỹ Tho, Vĩnh Long, Cần Thơ, Long Xuyên.

Riêng Giáo phận Cần Thơ đã từng chịu ơn Đức TGM Nguyễn Văn Bình vì ngài là Giám mục tiên khởi của Giáo phận này hơn 5 năm trời (từ 30 tháng 11 năm 1955, sau khi Cần Thơ tách ra khỏi Giáo phận Nam Vang) cho đến khi ngài được bổ nhiệm làm Tổng Giám mục cai quản Tổng Giáo phận Sài Gòn (ngày 2 tháng 4 năm 1961) và Gp Cần Thơ vẫn đang là thành phần của Tổng Giáo phận Sài Gòn.

Thế nhưng chẳng những không nghe nói có hay không có sự hiện diện của các Đấng, mà cũng không rõ có hay không có thư chia sẻ của các Đấng hoặc những lẵng hoa “tưởng nhớ”  như các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN. Một vị “giáo quyền” duy nhất ngoài Tổng Giáo phận được nêu tên là Giám mục Nguyễn Thái Hợp thuộc Giáo phận Vinh. Vị Giám mục này được nhắc đến như là người điều hợp buổi Tọa đàm về “Chân dung vị mục tử” chỉ vì một lẽ giản dị: Đức Cha Hợp đang là Chủ nhiệm Câu Lạc Bộ Nguyễn Văn Bình, và cuộc tọa đàm được tổ chức ở CLB này do chính ĐC Hợp chủ trì.

Ủy ban Đoàn kết Công giáo viết về Đức TGM Bình

TGM Nguyễn Văn Bình và Phạm Văn Đồng

Bài viết của lm Nguyễn Công Danh nhằm ca tụng ĐTGM Nguyễn Văn Bình về công lao “bênh đỡ” UBĐKCG cũng như “quảng bá” và “ủy lạo” tờ CGvDT. Lm Danh viết: “Ngài [Đức Tổng Bình] tiếp tục có mặt hầu như trong mọi sinh hoạt lớn do Ủy ban này tổ chức, vì đây là những dịp để ngài trực tiếp gặp gỡ, khuyến khích những nỗ lực cụ thể trong việc sống niềm tin tôn giáo của mình giữa những thực tại trần thế.

Ngài cũng đã chẳng ngần ngại đến với Công giáo và Dân tộc, dù rằng tờ báo không phải tiếng nói chính thức của Giáo hội, và có lời ủy lạo: ‘Tờ báo Công giáo và Dân tộc được ba tuổi, buổi đầu gặp rất nhiều khó khăn trở ngại… Nhưng bây giờ, sau ba năm, tôi thấy tờ báo đã có bộ mặt khá hơn. Chúng ta tất cả phải làm sao cho tờ báo trở thành tờ báo của chúng ta (CG&DT số ra ngày 9-7-1978).

Tờ CGvDT dành số báo 1772 ngày 27/8/2010 đăng tải nhiều bài viết về ĐC Bình, chỉ với mục đích biện hộ cho “sự thỏa hiệp không thể tránh” của ngài đối với CSVN  đồng thời  lặp lại lời phân trần của chính Đức Tổng: “Người ta đã phiền trách tôi nhiều vì tôi đã tỏ ra hợp tác… Nhưng… phải hiểu rằng chính thực tế đã khiến cho tôi phải hành động như vậy.”

Đức TGM Nguyễn Văn Bình – Tinh thần Hòa Bình

Bên cạnh báo CGvDT, trang Web của TGP Sài Gòn và của HĐGMVN vào cuối Tháng 8, đầu Tháng 9 có đăng tải hai bài viết của hai nhân vật được coi là gần gũi nhất với vị TGM quá cố: Bài giảng của Đức Cha Nguyễn Văn Mầu và bài tham luận của Lm Hồ Văn Xuân.

Bài giảng của Đức Cha Giacôbê Mầu trong Thánh lễ An táng Đức cố Tổng Giám Mục Phaolô Nguyễn Văn Bình có tựa đề là: Đức cố TGM Phaolô, người kiến tạo hòa bình.”

Đức Cha Giacôbê Nguyễn Văn Mầu, nguyên Giám mục Vĩnh Long và là người bạn thâm niên của Đức Cố TGM, tiết lộ: Làm việc trong giáo phận, đời sống đâu phải êm đẹp mãi đâu, trong giai đoạn, – tôi nói điều này có thể có nhiều anh em suy nghĩ – ngài [Đức TGM Nguyễn Văn Bình] đã bị Giáo quyền trù dập, ngài vẫn an bình đón nhận một cách kiên cường.

Còn linh mục Inhaxiô Hồ Văn Xuân, cha sở Tân Định, nguyên thư ký riêng của Đức Cố Tổng Giám Mục, qua bài NHỚ VỀ MỘT NGƯỜI CHA, chia sẻ tại cuộc toạ đàm về “Chân dung một vị mục tử” tại Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình chiều ngày 27-8-2010 như sau: Mười năm hầu hạ ngài [Đức TGM Phaolô Bình], có thể nói một phần nào con đã chia vui sẻ buồn với ngài, nhưng vui thì ít mà buồn lại nhiều hơn, đặc biệt là những khi ngài gặp vô vàn đau khổ vì bệnh tật liên miên, vì bị hiểu lầm, vì nhân tình thế thái, vì có cảm tưởng bị ruồng bỏ …”

Cha Xuân cũng lại kể: “Xế chiều ngày 11 tháng 8 năm 1993, sau khi dự lễ tấn phong Giám Mục cho Đức Hồng Y của chúng ta [ĐHY Phạm Minh Mẫn] tại Cần Thơ, con quay trở về thành phố và vào ngay bệnh viện Thống Nhất để thăm Đức Cố Tổng đang nằm điều trị tại đó do bị tai biến vào ngày 26 tháng 7 năm 1993. Khi bước vào phòng, con thấy ngài đang nằm trên ghế phô-tơi và đang khóc. Con đứng tần ngần hồi lâu mà không dám hỏi tại sao ngài lại khóc. Một lúc sau ngài lên tiếng hỏi con: ‘Vậy chớ đi Cần Thơ dự lễ có vui không?’ Lúc đó con mới dám hỏi ngài: ‘Hình như Đức Tổng đang buồn ?’ Ngài im lặng hồi lâu rồi buồn bã nói: Chanh hết nước rồi, phải bỏ vỏ đi…’”

Một con người hiền hòa, một Chủ Chăn yêu chuộng sự an bình như  Đức TGM Nguyễn Văn Bình mà lại bị hiểu lầm, bị Giáo quyền trù dập, có cảm tưởng bị ruồng bỏ, vui ít, buồn nhiều…và rồi thổn thức trước nỗi đau bị vắt chanh bỏ vỏ! Thật là xót xa!

Dù vậy, Đức Tổng Giám mục Phaolô Bình vẫn để lại cho Tổng Giáo phận của mình một Tinh thần Hòa bình quý hiếm như Đức Cha Giacôbê Mầu nhận định: “Tên ngài là Bình, bình an, và đời sống của ngài đã thể hiện sự bình an không chỉ ở mình mà còn ban phát cho xã hội.

Đức Cha Nguyễn Văn Khảm, Giám mục Phụ rá TGP Sài Gòn thì “xin cho tinh thần hòa bình và nhiệt tâm loan báo Tin Mừng bình an nơi vị mục tử hiền hòa này tiếp tục được củng cố và phát huy.”

Phải chăng chính sự bình an mà Đức TGM Phaolô Bình ban phát cho xã hội đã khiến Đảng và Nhà Nước CSVN truy tặng ngài Huân Chương Đại Đoàn Kết Dân Tộc hồi tháng 11/2006? Lại khi tham dự lễ ngày 01/9/2010, đại diện chính quyền, Ông Dương Quang Hà [Chủ tịch UBMTTQVN thành phố Sài Gòn] đã diễn tả niềm trân trọng tri ân về sự đóng góp của một vị chủ chăn đôn hậu hiền hòa vào sự ổn định và phát triển của thành phố.

Nỗi buồn man mác

Trong khi thành tâm chia sẻ niềm tự hào của “gia đình TGP Sài Gòn” về Tinh thần Hòa bình của vị Chủ Chăn quá cố, người giáo dân Công giáo VN không khỏi thoáng chút bâng khuâng và tự hỏi: Chẳng lẽ đến bây giờ Đức TGM Nguyễn Văn Bình vẫn cứ còn bị “Giáo quyền trù dập,”… “chanh hết nước rồi, bỏ vỏ đi” sao? Hay việc “người ta” quên mời Giáo quyền hoặc quên nhắc tới tên các Đấng bên Giáo quyền chỉ là một sự vô tình khiến có sự “trùng hợp” làm cho người ta hiểu lầm rằng Đức Tổng Sài Gòn chưa hết bị trù dập?

Lại nữa, người tín hữu Công giáo VN cảm thấy trong tim đang mang một tâm trạng đau buồn ray rứt khi nghe ĐHY Phạm Minh Mẫn “ngỏ lời cám ơn những lẵng hoa tưởng nhớ và sự hiện diện của đại diện chính quyền các cấp” mà lại thấy ngài quên, chẳng hề có một lời đá động tới Giáo quyền! “Vì thời thế, thế thời phải thế” chăng?

Dù sao, Tinh thần Hòa bình của Đức TGM Nguyễn Văn Bình đã cắm rễ sâu vào Tổng Giáo phận Sài Gòn, người Công giáo Sài Gòn có lẽ chỉ nên  trân trọng và tiếp tục học hỏi tinh thần của vị Chủ Chăn yêu dấu ấy thôi.

ĐHY Nguyễn Văn Thuận – Tinh thần Công lý & Hòa bình


Trong khi gợi nhắc Tinh thần Hòa bình của Đức TGM Nguyễn Văn Bình, chúng tôi không thể không nghĩ tới một vị Chủ Chăn khác cũng thuộc Tổng giáo phận Sài Gòn: Đức Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận, nguyên Phó TGM Sài Gòn với quyền kế vị dưới quyền Đức TGM Nguyễn Văn Bình.

Được biết ngày 16/9/2010 (cũng Tháng 9), lễ giỗ lần thứ tám (16/9/2002-16/9/2010) của ĐHY Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận, và vào ngày 22/10/2010, Tòa Thánh sẽ chính thức mở hồ sơ đợt hai xét phong Chân phúc cho ngài. Vị Chủ Chăn thánh thiện này từng bị vu khống, bị nhục mạ, bị xua đuổi, bị loại trừ, bị bắt bớ, bị cầm tù và bị lưu đày. Điều làm cho mọi người thán phục ngài là chưa bao giờ nghe ngài khóc lóc, than trách hay kêu ca về những cách người ta đối xử với mình, trái lại chỉ nghe ngài luôn tâm sự: “Tôi chỉ có một sứ điệp: nụ cười.”

Nếu không có lời chứng của Cha Chân Tín, vị linh mục già 90 tuổi thuộc Dòng Chúa Cứu Thế VN, từng là cố vấn của ĐTGM Nguyễn Văn Bình, đố ai biết được ĐHY Thuận đã bị hắt hủi đến mức nào bởi chính Bề Trên trực tiếp của mình từ khi ngài bị tống khứ ra khỏi Sài Gòn cho tới khi bị giam tù và đau đớn nhất là khi ngài được thả ra[1][1].

Trong thư gửi đến mọi thành phần dân Chúa trong Giáo Hội hồi đầu tháng 9/2010, Đức Hồng Y Peter K.A. Turkson, Chủ Tịch Hội Đồng Giáo Hoàng đặc trách Công Lý và Hòa Bình xác quyết: “Qua những năm tù đày trên chính quê hương mình, với biết bao khó khăn, lăng nhục, đọa đày ngài đã trải qua một thời gian dài, Đức Hồng Y Thuận trở nên cho tất cả chúng ta một mẫu mực của niềm vui, hy vọng và tình yêu mến đối với Giáo hội và với hết thảy anh chị em chúng ta, không phân biệt một ai.”

Đức Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận sống tinh thần Công đồng Vatican II, nhưng không phải thứ tinh thần hòa bình dễ dãi, “ngây thơ, lạc quan” (lời ĐHY Thuận) sao cũng được, mà là Tinh thần Hòa bình trong Công lý.

Công lý và Hòa bình chẳng phải chỉ là hai phạm trù mà còn là hai thực thể thuộc thành phần máu thịt của ĐHY luôn cùng ngài đồng hành trong mọi bước chân mục vụ và cả trong cuộc sống của ngài để rồi cuối cùng trở thành một trong những di sản tinh thần cao quý nhất ngài lưu lại hậu thế. Đó là Tinh thần Công lý & Hòa bình.

Không kể tới vai trò và những việc làm của Đức Hồng Y trong chức vụ Phó Chủ Tịch rồi Chủ Tịch Ủy ban Công Lý & Hòa Bình của Tòa Thánh vào thời gian ngài bị lưu đày nơi đất khách quê người (1994-2002), trước đó, từ năm 1969, tức chỉ 2 năm sau khi được bổ nhiệm làm Giám mục Nha Trang (1967), Đức Cha Nguyễn Văn Thuận đã chứng tỏ là linh hồn của Công lý và Hòa bình qua Thư Luân lưu ngài gửi cho toàn Giáo phận dưới nhan đề “Vững mạnh trong đức tin, tiến lên trong an bình.”

Trong thư luân lưu này, vị Chủ Chăn Giáo phận Nha Trang xác lập lại lời tuyên bố của Đức Giáo hoàng Gioan XXIII trong Thông điệp Hòa bình Thế giới: “Hòa bình phải được xây dựng trên nền tảng chân lý, công bằng, tự do và bác ái.”

Cũng trong Thư luân lưu này, ĐGM Nguyễn Văn Thuận nhấn mạnh: Người Công giáo không yêu chuộng Hòa bình cách ngây thơ, lạc quanHòa bình chỉ thực hiện trong công lýtự do, trong sự tôn trọng quyền lợi cá nhân cũng như đoàn thể.” Ngài triển khai ý tưởng về Hòa bình mà ngài đã nêu ra bằng lời kêu gọi: Phải trọng tự do, mới có hòa bình chân chính, tự do cho cá nhân, tự do cho đoàn thể, tự do tín ngưỡng, tự do tìm kiếm, tự do bày tỏ ý kiến. Tự do giữa công dân đối với chính quyền…”

Tiếc thay! Tiếng nói của Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận cho Công lý & Hòa bình đã bị nhận chìm trên chính quê hương mình. Theo lời kể của Lm Trần Văn Khả trong quyển “ĐHY Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận qua những lời thuật” (Cơ sở Hy Vọng xuất bản năm 2004), một viên đại tá Công an CSVN có tên là Nguyễn Hồng Lâm mở một cuộc “đối thoại” với ĐHY Thuận sau khi ngài rời khỏi nhà tù. Kết thúc cuộc “đối thoại” này, Nguyễn Hồng Lâm nói với ĐHY: “Ông luôn luôn nói với giọng nhỏ nhẹ, nhưng ông gây cho chúng tôi khá nhiều vấn đề khó giải quyết.”

Giọng nhỏ nhẹ của ĐHY rõ ràng là biểu trưng Tinh thần Hòa bình; còn cái gì gây cho CSVN khá nhiều vấn đề khó giải quyết nếu không phải là Tinh thần Công lý của ngài? Ngài đòi Công lý! Kết quả cuộc “đối thoại” hi hữu này là CSVN chẳng biết làm gì hơn đối với ngài ngoài hành vi đê tiện thẳng tay trục xuất ĐHY ra khỏi Việt Nam (sách đã dẫn, trang 121). Có vậy họ  mới có thể giải hóa tình trạng khó giải quyết đối với nhiều vấn đề mà ĐHY đã đặt ra trước mắt họ khiến họ phải điên đầu.

Cho nên không ai lạ lẫm gì về sự kiện suốt hơn 35 năm qua trên đất nước Việt Nam không hề có một tổ chức, một ủy ban nào cho Công Lý và Hòa Bình. Và bất cứ hoạt động Công lý và Hòa bình nào manh nha nhen nhúm đều bị triệt tiêu ngay trong trứng nước một cách tàn nhẫn.

Kẻ thù của Hội Thánh làm mọi cách để vùi dập ĐHY Nguyễn Văn Thuận trong u tối, nhưng họ không ngờ từ nơi tối tăm, Đức Hồng y đã chiếu tỏa ánh sáng Công lý và Hòa bình khắp hang cùng ngõ hẻm trên hành tinh này. Con người ĐHY Nguyễn Văn Thuận và các di sản của ngài không bị lãng quên. Việc Tòa Thánh nhanh chóng tiến hành các thủ tục điều tra để xét phong Chân phúc cho ngài là bằng chứng hùng hồn nhất xác nhận tinh thần Công lý và Hòa bình của “Tôi tớ Chúa” Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận.

Đức TGM Nguyễn Kim Điền – Tinh thần Anh dũng vì Chân lý


Cùng thời với Đức Tổng Giám mục Nguyễn Văn Bình là Đức Tổng Giám mục Philipphê Nguyễn Kim Điền. Tinh thần Đấu tranh Anh dũng của Đức TGM Nguyễn Kim Điền đã được nói tới nhiều. Ở đây chúng tôi chỉ mạn phép ghi nhận chi tiết này: Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã gọi Ngài là “TGM anh dũng”, chia sẻ với Ngài công thức lừng danh để sống trong chế độ cộng sản: “cộng tác trong tình trạng luôn luôn đề kháng” (collaborer en résistant)[1][2]. Vâng, ĐTG Nguyễn Kim Điền cộng tác bằng đối kháng, đối đầu, chứ không bằng thái độ gập lưng nhắm mắt tùng phục. Và người ta đáp lại ngài bằng cuộc “đối thoại” kéo dài liên tục 120 ngày “làm việc” với Công an.

Một chứng nhân có uy tín là Lm. Augustinô Hồ Văn Quý, nguyên bí thư tòa TGM Huế (1969-1972) và giám đốc Đại chủng viện Huế (1975-1977) kể lại biến cố Đức TM “làm việc” với Công an CSVN như sau: “Trong thời gian 120 ngày ‘làm việc’ với công an (từ 5-4 đến 15-10-1984), ngài thường thổ lộ với người thân tín sau một ngày làm việc: tạ ơn Chúa đã cho qua một ngày vững vàng, cầu mong Chúa cho ngày mai cũng được như vậy. Thật là khiêm nhượng: không dám nói trước là mình sẽ vững vàng mãi mãi bao lâu còn phải ngồi trước cán bộ công an.

“Khi ra đi mỗi sáng, ngài ôm sẵn một gói hành lý nhỏ vừa bằng chiếc mũ đựng những đồ dùng cá nhân cần thiết: biết đâu ngày hôm đó ngài sẽ bị bắt đem đi luôn! Ngài chờ đón và chấp nhận tình huống này. Tâm trạng này thật là dũng cảm.”

Liên quan đến con người của Đức TGM Nguyễn Văn Bình, trong bài chia sẻ “Nhớ về một người Cha”, Lm Hồ Văn Xuân kể lại: Có lần ngài [TGM Bình] nói với con: ‘Người ta đề nghị tôi trừng phạt cha này, treo chén cha kia, nhưng tôi từ chối không làm việc đó, vì tôi chỉ muốn dùng tình thương mà cảm hoá anh em, để lôi kéo anh em về với Hội Thánh, chớ không bao giờ muốn dùng hình phạt đối với bất cứ ai.

Đức TGM Nguyễn Kim Điền thì trái lại, ngài kiên quyết áp dụng hình phạt treo chén cho một linh mục đã không vâng lời Đấng Bản quyền, ngang nhiên tham gia UBCGĐK coi thường luật đạo qua chỉ thị của Đức Tổng truyền cho các linh mục dưới quyền không ai được tham gia tổ chức “công giáo quốc doanh”.

Hai cách hành xử, hai kết quả trái ngược.

Ở Sài Gòn, nhóm linh mục quốc doanh tự tung tự tác, gây nghi kỵ, phân hóa, chia rẽ. Một quốc doanh đảng viên Huỳnh Công Minh, người bị tố cáo là đã xúc phạm Đức Khâm sứ Tòa Thánh Henri Lemaitre một cách nghiêm trọng và cũng là nhân vật chủ chốt trong nhóm giáo sĩ xua đuổi ĐTG Nguyễn Văn Thuận, đến nay Lm Minh vẫn ung dung là Tổng Đại Diện của Tổng Giáo phận. Một quốc doanh Phan Khắc Từ một vợ hai con vẫn ngự trị ngai Chánh xứ Vườn Xoài. Tổng Giáo phận liên tục bị nhóm quốc doanh Huỳnh Công Minh, Trương Bá Cần, Vương Đình Bích và Phan Khắc Từ  bám sát áp đảo, khuynh loát và chi phối trong mọi sinh hoạt.

Ngược lại, Giáo phận Huế dưới thời Đức TGM Nguyễn Kim Điền không hề bị Cộng sản khuấy đục nhờ thái độ kiên quyết không nhân nhượng của Chủ Chăn lưu tâm chăm sóc đàn chiên, không cho sói dữ trà trộn vào ràn chiên. Theo lời kể của Lm Hồ Văn Quý, có lẽ nhờ đó mà năm 1981, trong chuyến viếng thăm Ad limina của các Giám mục Việt Nam, khi tiếp kiến các Giám mục, Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô II đã gọi Đức Cha Nguyễn Kim Điền là “vị Tổng Giám mục dũng cảm” (le vaillant Archevêque). Với tinh thần dũng cảm ấy, Đức TGM lNguyễn Kim Điền luôn luôn trong tư thế sẵn sàng chết để bảo vệ Chân lý, Công lý và Hòa bình, làm tiếng nói cho những người không có tiếng nói!

Chủ Chăn Ngô Quang Kiệt – Tinh thần Sống Chết với Chiên

Những ngày đầu Tháng Chín 2010, khi “gia đình Tổng Giáo phận TP HCM” rầm rộ kỷ niệm 100 năm ngày sinh Đức TGM Nguyễn Văn Bình, thì ngày 4/9 là ngày sinh nhật thứ 58 của Đức TGM Ngô Quang Kiệt, khiến chúng tôi không thể không liên tưởng tới vị Mục tử đáng kính này.

Người Công giáo Việt Nam hầu như không ai không biết tới khí phách của Đức Tổng Kiệt. Tinh thần của Đức TGM Ngô Quang Kiệt chính là tinh thần dấn thân phụng sự Thiên Chúa và tha nhân, tinh thần của vị Chủ Chăn chân chính lao mình vào giữa đàn sói đang nhe răng toan cắn nát đàn chiên. Và vì sự dấn thân can trường ấy mà Đức Tổng hứng chịu bao sóng gió dập vùi tơi tả từ biển đời đánh vào, trong khi những huynh đệ thân thiết bên trong lại toa rập mang tới cho ngài hết chén đắng này tới chén đắng khác.

Thánh Giuse là Quan Thầy của ngài, nên ngài dứt khoát đi theo con đường của Thánh Quan Thầy Giuse: Thinh lặng chịu đựng trước mọi oan khiên nghịch cảnh! Không một tiếng khóc! Không một lời than! Mãi mãi một nụ cười! Nụ cười hiền hòa, nhưng đằng sau là một ý chí sắt đá! Một tinh thần đấu tranh dũng cảm và quyết liệt vì sự sống còn của đàn chiên mà ngài có trách nhiệm coi sóc!

Dù ở chốn cao nguyên miền Bắc cô tịch như Lạng Sơn hay là giữa đô thị xô bồ phức tạp bầy sói dữ trà trộn vào ràn chiên, Đức TGM Ngô Quang Kiệt vẫn là vị Chủ Chiên kiên vững chu toàn trọn vẹn trách nhiệm của mình, bất chấp mọi hình thức thù nghịch, chụp mũ, vu khống, lăng nhục, và nhất là hùa phe toa rập hãm hại ngài, giáng xuống ngài những đòn thù chí tử!

Đức Cha Hoàng Đức Oanh – Tinh thần Dám làm Dám nói

Chúng ta không quên Đức Cha Hoàng Đức Oanh, vị Giám mục coi sóc Giáo phận Kontum đèo heo hút gió tận vùng cao Trung phần Việt Nam. Ngài cũng là tấm gương sáng chói về tinh thần bênh vực quyền tự do tôn giáo, quyền tự do chính đáng của con người.

Ngày 15/9/2009, Đức Cha Oanh có gửi cho các em thiếu nhi Công giáo Giáo phận ngài những lời nhắn nhủ thiết thực, trong đó ngài thẳng thắn phê phán tình cảnh mà học sinh Công giáo phải gánh chịu suốt hơn 30 năm qua vào mỗi dịp lễ Chúa Giáng sinh: Học sinh CG buộc phải đến trường để căng óc làm bài thi đúng ngày lễ Giáng sinh. Ngài viết: Còn đúng 100 ngày nữa tới lễ Chúa Giáng Sinh. Nhưng hiện nay có nhiều em học sinh đã nghĩ tới kỳ thi học kỳ I. Tại sao vậy? Vì suốt hơn 30 năm qua – kể từ năm 1975 – kỳ thi này vẫn được xếp vào chính ngày Đại Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh, mặc dầu đã có nhiều góp ý xây dựng. Nhiều học sinh vẫn bị cái ngày thi đó ‘ám ảnh’”!

Trong thư ngày 14/11/2009 gửi các Thầy Cô Công giáo trong Giáo phận Kontum mừng Ngày Nhà Giáo 2009, Đức Cha Oanh cũng thẳng thắn chỉ trích nền giáo dục của CSVN khi mà CSVN cho phép cả những nước gọi là “thế lực thù địch” được mở trường tại Việt Nam, trong khi lại tiếp tục ngăn chặn không cho các tổ chức tôn giáo tham gia vào việc giáo dục con em mình. Đức Cha Oanh nói lên suy nghĩ của mình bằng những lời lẽ đanh thép: “Phải chăng ‘Tôn Giáo vẫn còn được coi là thuốc phiện ru ngủ người dân?’ Thử hỏi một nền giáo dục mà không có ‘Tôn Giáo’ thì tương lai sẽ ra sao? Một con người chỉ được đào tạo cái tay, cái chân, cái đầu, cái óc mà không được giáo dục cái Tâm, cái Linh thì sẽ tạo ra những hình tượng gì?”Mới đây nhất, Đức Cha Oanh đã can đảm cử hành lễ phong chức linh mục cho các thầy Dòng Chúa Cứu Thế ở Sài Gòn khi mà một vị Giám mục khác đã nhận lời rồi lại từ chối vì trong số các Thầy thụ phong có 2 Thầy bị CSVN xóa tên thụ phong mà Nhà Dòng vẫn nhất định giữ lại trong hàng ngũ các Thầy thụ phong.

Rồi ngày 28/8/2010, Đức cha Oanh lại cử hành lễ phong chức Phó tế cho 6 tân phó tế cũng tại Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn. Trong bài giảng Thánh Lễ, Đức Cha Micae Hoàng Đức Oanh đã công khai chia sẻ tâm tư của ngài về biến cố lễ phong chức linh mục nói trên: Cách đây hai tháng tôi phong chức cho 9 anh em linh mục ở đây, trong đó có hai anh em không được sự chấp thuận của ‘xã hội’. Sau đó chúng tôi có dịp gặp gỡ những vị liên hệ, hôm nay tôi cũng chia sẻ với cộng đoàn một chút không ngoài mục đích để mỗi người chúng ta ý thức rằng chúng ta có ơn gọi, có sứ mạng loan báo Tin Mừng.”

Sau khi kể câu chuyện cổ tích về cách thức một vị hiền sĩ dạy đệ tử của mình hiểu thế nào là Tự do và Hạnh phúc, Đức Cha Micae Oanh nói: Người có niềm tin tôn giáo cũng tha thiết được sống với niềm tin của mình. Hể ai mà ép buộc thì chịu không nổi. Ép lần thứ nhất ráng chịu. Ép lần thứ hai cũng ráng mà chịu. Ép lần thứ ba thì chúng tôi cũng phải đạp. Mà khi đạp như thế thì xin đừng ai hiểu là chúng tôi phản động hay là âm mưu lật đổ chính quyền hay diễn tiến này nọ […] Không có đâu, chỉ có muốn thở thôi!”

Can trường biết mấy! Thâm thúy biết bao! Đáng ngưỡng phục thay tấm lòng và tiếng nói của một Mục tử! Những lời xác quyết cứng rắn trên đã làm nổ ran những tràng pháo tay giòn giã vang dội cả nhà thờ trong Thánh lễ truyền chức! Dư âm của bản tuyên ngôn về tự do và hạnh phúc trên chắc chắn sẽ nung thêm ý chí bất khuất cho bất cứ ai yêu chuộng Tự do, Công lý và Hòa bình để mưu cầu Hạnh phúc cho con người.

Kết luận

Các quan chức Đảng và Nhà nước CSVN luôn luôn hô hào “xóa bỏ hận thù”, “hoà giải dân tộc” và “đối thoại”. Nghe ngọt ngào lắm! Nhưng bịp, bịp lắm, xuất phát từ chủ nghĩa đại bịp! Chúng tôi thách thức bọn chúa bịp này có gan hãy để cho người dân mở tọa đàm, tổ chức đại hội tôn vinh tinh thần các Chủ Chăn của mình từ ĐHY Nguyễn Văn Thuận, Đức TGM Nguyễn Kim Điền tới Đức TGM Ngô Quang Kiệt và Đức Giám mục Hoàng Đức Oanh cùng những vị lãnh đạo tôn giáo chân chính khác dám bênh vực Tự do tín ngưỡng, bảo vệ Công lý và Hòa Bình, phát huy quyền làm người ngay trên quê hương đất nước mình.

Đóng kịch trình diễn tham gia buổi lễ, dâng hương bái vọng hay gửi tới những lẵng hoa tưởng niệm chẳng qua chỉ là những màn ảo thuật nghi lễ che mắt rẻ tiền kiểu “miệng nam mô… bụng một bồ dao găm” kèm với mã tấu, súng đạn và tù đày, may ra có thể làm mờ mắt một thiểu số người nhẹ dạ cả tin, một thiểu số “đến nay vẫn còn sợ,” một thiểu số bị gài kẹt trong bẫy tiền, bẫy tình hay một thiểu số trót ăn “bánh vẽ”  mà thôi, chứ làm sao mê hoặc nổi  những người đã rõ bộ mặt thật gian dối của Cộng sản?

Tháng 9/2010

Lê Thiên

lethien03@yahoo.com


[1][1] Linh mục Chân Tín – Đức cha Phaolô Nguyễn Văn Bình: Tổng giám mục tổng giáo phận Sài Gòn DƯỚI CHẾ ĐỘ MỚI. Bài viết này được phổ biến trên các trang điện tử ngày 26-08-2010.

[1][2] Lời kể của Lm Nguyễn Văn Lý. Bài viết của Linh mục Hồ Văn Quý cũng đề cập đến việc Đức Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II chia sẻ với Đức Cha Điền về ý tưởng “Collaborer en résistant.”


Giáo hội Công giáo Việt Nam: Những kiểu “bịt miệng” và sự thật “thực”

Tháng Chín 7, 2010

Sự kiện cha Nguyễn Văn Lý bị chính quyền cộng sản bịt miệng ngay tại phiên tòa xử ngài, vào năm 2007, gây bức xúc, làm trò cười cho công luận quốc tế, tưởng đâu chỉ là sơ sót của một cá nhân quan chức cộng sản nào đó vì “trách nhiệm” nên phải ra tay bịt ngay “cái miệng nói sự thật” của cha Nguyễn Văn Lý.

Khốn nạn nổi tiếng nhất của nhà cầm quyền Cộng sản, có lẽ là màn cắt xén bài phát biểu của Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt tại UBNDTP Hà Nội và bịt miệng để vu cáo, thóa mạ một lãnh tụ tôn giáo.

Mới đây, tại Đại hội Nhà Văn, trò “bịt miệng” lại được các quan chức chính quyền diễn lại với Nhà văn Trần Mạnh Hảo, cũng chỉ vì nhà văn đã dám nói thật, nhưng rút kinh nghiệm lần trước, lần này, họ tinh vi hơn, thay vì bịt miệng thì họ lại ra tay “bịt ngay cái micrô” phương tiện truyền tải sự thật.

Những kiểu bịt miệng trong Giáo hội

Tưởng đâu chuyện bịt tai, bịt miệng chỉ có ngoài đời, nơi một xã hội cộng sản độc tài, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn gần đây, chuyện bịt miệng cũng xảy ra trong Giáo hội Công giáo Việt Nam bởi tay của một số vị lãnh đạo vẫn thường rêu rao chủ trương “đối thoại”.

Trong cuộc Tọa đàm mừng kỷ niệm 100 năm ngày sinh Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình, tại Trung tâm Phaolô Nguyễn Văn Bình, Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp đã “động thủ” bằng cách gọi điện yêu cầu linh mục Chân Tín DCCT phải cắt bỏ những đoạn viết “nhạy cảm”. Cha Chân Tín sau đó đã không được đọc bài tham luận chỉ vì đã không chịu cắt bỏ theo yêu cầu. Cần biết đây là một bài tham luận công phu, do một linh mục 90 tuổi, từng là cố vấn một thời cho Đức cố Tổng Giám mục Phaolô và đích thân Ban Tổ chức đề nghị ngài viết bản tham luận trước đó.

Cao thủ trong động thái bịt tai, bịt miệng có lẽ phải kể đến Đức cha Giuse Châu Ngọc Tri – giáo phận Đà Nẵng, ngài bịt mắt cả các Giám mục khác. Trong bức thư gửi tới Đức cha Chủ tịch HĐGMVN và các Giám mục trong HĐGMVN, ngày 19/7/2010, về vụ Cồn Dầu, Đức cha Châu Ngọc Tri cho biết: “Một tuần sau, khi việc làm mồ mả cho chồng, cha đã tạm ổn, chị Đoàn Thị Hồng Anh cùng cô con gái lớn là Nguyễn Thị Tường Vy, 25 tuổi, đã đến Tòa Giám mục cám ơn về cuộc viếng thăm của chúng con tại gia đình trong lúc tang chế.”

Thực tế, chị Đoàn Thị Hồng Anh và cô con gái của chị đã không tự đến Tòa Giám mục mà chính Đức cha Giuse đã mời chị lên với lời nhắn qua cha chính xứ Cồn Dầu Nguyễn Văn Lục để “giải độc” giúp ngài. Cô con gái lớn của chị Nguyễn Tường Vy lấy chồng theo chồng về một vùng quê ngoài Huế và chỉ trở lại Đà Nẵng mấy năm nay lo lam lũ làm ăn còn chưa xong, nói chi đến là “cư dân mạng” như Đức cha đã viết cho các Đức Giám mục.

Một vị Giám mục khác, người luôn chủ trương “đối thoại” và rất tự hào về đường lối đối thoại của mình là Đức cha Antôn Vũ Huy Chương – Giám mục Hưng Hóa, thì lại có cách “bịt miệng” khác cũng không kém phần đáng nể:

Phục sinh năm 2010, chính quyền Sơn La khi đó đã ra một văn bản gửi tới các địa phương có đông người công giáo trong tỉnh, chỉ đạo cấp dưới những việc cần làm để ngăn cản giáo dân mừng lễ Phục sinh. Sau khi, Nữ Vương Công Lý đưa văn bản lên công luận, Đức cha Antôn Vũ Huy Chương đã gọi điện, mời các vị đại diện cộng đoàn đến để điều tra giúp công an xem ai là người đã cung cấp văn bản đó cho Nữ Vương Công Lý và yêu cầu từ nay không được cung cấp bất cứ thứ gì để đưa lên mạng nữa, khiến các giáo dân Sơn La một phen khiếp vía.

Một kiểu bịt miệng khác cũng rất hoành tráng được một số vị Giám mục chủ trương “đối thoại” thực hiện, như gọi điện nhờ Bề trên các Nhà dòng yêu cầu các bề dưới không được nói hay viết điều gì mà các ngài cho là bất lợi cho HĐGMVN. Nạn nhân của trò bịt miệng này phải kể tới cha Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh, Ofm. Nhiều lần cha Bề trên Dòng Phanxicô đã phải giải thích cho các cán bộ đạo đời rằng linh mục Tỉnh không hề phạm bất cứ điều luật nào trong luật Dòng.

Bản danh sách các đại diện dòng tu tham dự Đại Hội Dân Chúa, nhưng lại không có đại diện Dòng Chúa Cứu Thế một Dòng đã hi sinh và đóng góp nhiều cho GHVN trong suốt chiều dài lịch sử hiện diện ở đây. Phải chăng cũng là một kiểu “bịt miệng” nữa?

Trong cuộc họp của Ủy ban hỗn hợp Vatican và Việt Nam lần thứ 2 vừa qua tại Rôma, phía Việt Nam đã đề nghị Tòa thánh 4 điểm, trong đó có yêu cầu “trục xuất Dòng Chúa Cứu thế ra khỏi Việt Nam hoặc ít nhất ra khỏi Hà Nội, như Dòng Tên Chúa Giêsu hồi xưa”. Không biết có phải vì vậy mà để cho “tốt đời đẹp đạo” mà DCCT không được tham dự Đại hội Dân Chúa 2010 hay chăng?

Bịt miệng để làm gì?

Ngoài đời, cha Nguyễn Văn Lý, nhà văn Trần Mạnh Hảo bị chính quyền bịt miệng không ngoài mục đích ngăn không cho nói sự thật về một xã hội thối nát, đạo đức xuống cấp, tham nhũng lan tràn, dân oan ca thán. Mặc dù chính quan chức chóp bu cộng sản thừa biết rằng bịt miệng là một hành động vô luân và đáng xấu hổ với thế giới văn minh nên Nguyễn Minh Triết đã phải công nhận trước báo giới quốc tế “Bịt miệng là không nên, nhưng do cán bộ thừa hành sai”(?)

Trong đạo, xem qua những kiểu bịt miệng mới xảy ra, thì vấn đề vẫn là ngăn không cho nói sự thật “thực” về hiện trạng Giáo Hội Việt Nam, vẫn là kiểu không nên “vạch áo cho người xem lưng ghẻ” của Giáo hội mà nguyên nhân chính tạo nên các mụn ghẻ lại là những người chủ trương “bịt miệng” này.

Cũng có một kiểu bịt miệng khác, tinh vi hơn, kín đáo hơn, đó là dùng chính nạn nhân để che lấp các hành động xấu xa của mình đã được thực hiện. Thật nhẫn tâm và bất nhân khi dùng chính Đức Tổng GMHN Giuse Ngô Quang Kiệt trong bài gọi là “Trả lời phỏng vấn” của Website HĐGMVN do Đức giám mục phụ tá Sài Gòn Nguyễn Văn Khảm phụ trách với nhóm cộng sự thuộc tờ “Công giáo và Dân tộc”  của cái gọi là “Ủy ban Đoàn Kết Công giáo” như Nguyễn Nghị – “Cựu” linh mục Dòng CCT – và Khổng Thành Ngọc dựng lên để che đậy những nguyên nhân sâu xa của sự hợp tác, thỏa hiệp với bạo quyền cộng sản nhằm “tống cổ” Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt ra khỏi chức vụ Tổng Giám mục Hà Nội, thậm chí đẩy ngài đi trong đêm 12/5.

Vấn đề khó hiểu là chính những vị lãnh đạo Giáo hội đang rêu rao và cổ võ cái chủ trương “Đối thoại” lại là người tích cực nhất trong việc “bịt miệng” các tiếng nói phản biện bằng cách cắt cúp hoặc kết án là “ma quỷ”, “phá Giáo hội” “vạch áo cho người xem lưng” này nọ?

Câu hỏi đặt ra là: “Đối thoại thế nào và đối thoại với ai khi  không thể đối thoại với con cái trong nhà? Phải chăng để đối thoại với chính quyền thì nhất định phải bịt miệng con cái Giáo hội?

Vậy, thực chất đằng sau chuyện giơ tay bịt miệng con cái là để làm gì?”


Chưa lâu, ngay khi được tin Tòa Thánh bổ nhiệm lên chức Giám mục GP Vinh, Đức GM Nguyễn Thái Hợp đã công bố “Phải chăng trước khi đối thoại với Nhà nước hay để có thể đối thoại hữu hiệu với bên ngoài cần “đối thoại thẳng thắn và công tác chân thành” với Cộng đồng Dân Chúa?”. Điều này đã làm dân Chúa hi vọng có một ĐGM thẳng thắn chân thành đối thoại ngay với cộng đồng dân Chúa. Thế nhưng, cũng chính ĐGM Nguyễn Thái Hợp – Chủ nhiệm CLB Nguyễn Văn Bình đã yêu cầu cắt xén bài phát biểu của Linh mục Chân Tín trong cuộc gọi là “tọa đàm” nhân 100 năm ngày sinh cố TGM Nguyễn Văn Bình. Và khi tác giả không nhất trí với trò cắt cúp, kiểm duyệt kiểu Cộng sản đó, thì linh mục Chân Tín đã không được phát biểu.

Điều này làm nhiều người ngỡ ngàng tự hỏi “Liệu lời nói và việc làm của vị mục tử mới này có khoảng cách bao xa”?

Từ nhiều năm nay, trong HĐGMVN, nhiều vị Giám mục vì lý do này nọ, đã liên kết cổ võ cho lập trường thỏa hiệp, với những mục tiêu cụ thể.

Mục tiêu đó là, đến năm 2015, thay vì xây dựng một mô hình Giáo Hội Yêu Nước kiểu Trung Quốc – bởi các vị này thừa biết xu thế thời đại và giáo dân Việt Nam không cho phép làm như vậy –  do đó, các vị chủ trương sẽ chú tâm xây dựng một mô hình Giáo hội mới, với một tên gọi mới: “Giáo Hội Trung Thành”, với ba tiêu chí: “Trung thành với Dân tộc, Trung thành với Giáo Hoàng và Trung thành với Sứ mạng Xã hội hóa.”

Điều này giải thích tại sao khi vụ việc tại Tòa Khâm sứ – giáo xứ Thái Hà nổ ra, một số vị Giám mục đã chỉ trích Đức cha Ngô Quang Kiệt rằng “như thế là làm hỏng công việc của Giáo Hội”, đến độ, ngay cả một vị linh mục thân tín nhất được Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt tin tưởng đưa ra Hà Nội từ Miền Nam, giao cho các trọng trách quan trọng trong Tổng Giáo phận, khi có dịp gặp lại các nhóm giáo dân Miền Nam một thời gắn bó đã chia sẻ: “Đức cha Kiệt đã làm hỏng hết công việc đại sự của Giáo hội. Chúng tôi bây giờ đang phải chắp vá lại”, khiến một số giáo dân bức xúc bỏ về.

Không chỉ liên kết với nhau, cổ võ và phụng sự một “Giáo Hội Trung Thành” ngang qua các hành động, việc làm như đã thấy trong Giáo hội thời gian qua, nhóm chủ trương “đối thoại” còn nhiều lần qua giải độc và tìm kiếm sự hậu thuẫn tại Rôma. Với chủ trương, xây dựng một Giáo Hội “Trung thành với Dân tộc, Trung thành với Giáo Hoàng, Trung thành với Sứ mạng Xã hội hóa”, bằng cách vẽ ra những viễn tượng tốt đẹp, thì đến “Bộ rất Thánh” còn thích nữa là Đức thánh Cha.

Chính vì thế mà chúng ta hiểu tại sao, trong dịp Ad Limina 2010 vừa qua, cũng như trong các cuộc tiếp xúc gần đây với các giới chức trong đạo, Đức Giáo hoàng Benedicth 16, qua các vị Giám mục Việt Nam, luôn truyền đạt lại cho các giáo dân Việt Nam giáo huấn: “Phải trở nên người công dân tốt”.

Có thể nói rằng, giáo huấn “trở nên công dân tốt” của Giáo hoàng Benedicth 16 chính là kết quả của những chuyến giải độc, tìm kiếm sự hậu thuẫn của các Giám mục theo chủ trương thỏa hiệp trong các lần đi Rôma.

Chủ trương xây dựng một “Giáo hội Trung thành” quả là một phát kiến vĩ đại trong lịch sử Giáo Hội Việt Nam.

Tuy nhiên, cho tới giờ này, với những bước đi nhắm “chắp vá” bằng cách “im lặng trước bất công”,  “hoàn thành việc đưa đức cha Kiệt ra khỏi Hà Nội”, “tổ chức hoàng tráng  lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình”, “bịt miệng cha Chân Tín” và biết đâu ngay cả việc “không cho DCCT tham dự Đại Hội Dân Chúa”, khiến người ta chỉ thấy một Giáo Hội: “Trung thành với đảng cộng sản, đến độ im lặng trước những bất công, “đồng sinh đồng tử” trong các quyết định của cộng sản đang gây an nguy cho anh ninh của quốc gia, dân tộc như Bauxite, Biên giới và Hải đảo.”

Cũng vậy, một khi đã trung thành với đảng cộng sản, thì nói rằng “trung thành với Giáo hoàng” chỉ là cái bánh vẽ, phỉnh gạt cấp trên và với những kiểu “bịt miệng” như kể trên, thì ngay cả việc “trung thành với sứ mạng xã hội hóa” cũng chẳng bao giờ xảy ra, bởi làm sao có thể “xã hội hóa’ nếu như không “dân chủ hóa” trong Giáo hội.

Theo thông tin chúng tôi được biết, Đức Cha Giuse Võ Đức Minh, trong các cuộc chuyện trò với những người thân tín đã than thở: “đã trót đâm lao thì phải theo lao”. Nếu sự thật “thực” là vậy, thì không biết Giáo hội Việt Nam sẽ “lao” về đâu?

07/9/2010

Nữ Vương Công Lý


TGP Sài Gòn long trọng mừng kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Đức cố TGM Phaolô Nguyễn Văn Bình

Tháng Chín 1, 2010

Sáng 1/9/2010, tại Trung tâm Mục vụ Tổng Giáo phận Sài Gòn , Tổng Giáo phận Sài Gòn đã long trọng tổ chức lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Đức cố Tổng giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình.

Tham dự buổi lễ kỷ niệm có Đức Hồng y G.B Phạm minh Mẫn, Đức cha Phụ tá Phêrô Nguyễn Văn Khảm, khoảng 200 linh mục, đông đảo các tu sĩ và các giáo dân tham dự.

Về phía chính quyền, ngay từ khởi đầu buổi lễ đã có sự tham dự đặc biệt của Phó ban Dân vận Thành ủy Phạm Ngọc Bảo, Trưởng Ban Tôn giáo và Dân tộc Phạm Ngọc Thành, Phó chủ tịch UBMTTQVN thành phố HCM Trần Trung Tính.

Ngay trước khán đài là bốn lẵng hoa gửi tới kính viếng Đức cố Tổng Phaolô của các ông bà: Nguyễn Minh Triết -Chủ tịch nước, Nguyễn Tấn Sang – Thường trực Ban Bí thư, Lê Thanh Hải – Bí thư Thành ủy, Phạm Phương Thảo – Chủ tịch HĐND thành phố.

Sau nghi lễ tưởng nhớ Đức cố Tổng Giám mục, diễn văn khai mạc của Đức Hồng y Phạm Minh Mẫn, một thánh lễ đồng tế trọng thể cầu nguyện cho Đức cố Tổng Giám mục Phaolô được cử hành tại nguyện đường Trung tâm Mục vụ Tổng Giáo phận.

Trong bài giảng thánh lễ, Đức cha Phêrô Nguyễn Khảm cho thấy ý nghĩa của việc tưởng niệm “không chỉ là hoài niệm quá khứ nhưng còn là làm cho ký ức về Đức cố Tổng Giám mục Phaolô trở thành sống động trong hiện tại và để tinh thần của ngài tác động tới tương lai”.

Theo Đức cha  Phêrô: “Dù sống trong hoàn cảnh nào, sứ mạng lớn nhất của người tông đồ, nếu không nói là duy nhất, vẫn là làm sao có thể loan báo Tin Mừng, rao giảng Chúa Kitô cho mọi người. Nhìn lại và suy nghĩ về những chọn lựa và cách ứng xử của Đức Cố Tổng Phaolô trong nhiều hoàn cảnh khác nhau, có thể thấy tất cả đều phát xuất từ mối bận tâm là làm sao loan báo Tin Mừng cho mọi người. Và không thể không nhớ đến lời thánh Phaolô trong bài đọc II hôm nay, lời nhắn nhủ dành cho Timôthê và Đức Cố Tổng cũng coi như lời nhắn nhủ cho chính mình vì ngài đã nhận thánh Phaolô làm thánh bổn mạng : “Anh hãy gạt ra một bên những tranh luận điên rồ và ngu xuẩn, vì biết rằng những thứ ấy sinh ra cãi cọ. Thế mà người tôi tớ Chúa thì không được cãi cọ nhưng phải dịu dàng với mọi người, có khả năng giảng dạy, biết chịu đựng gian khổ… Dù thời thế thuận lợi hay không thuận lợi, hãy rao giảng Lời Chúa… Sẽ đến một thời người ta không chịu nghe giáo lý lành mạnh nhưng chạy theo dục vọng của mình, kiếm tìm bọn người khéo nói, làm cho họ vui tai. Phần anh, hãy thận trọng trong mọi sự, hãy chịu đựng đau khổ, làm công việc của người loan báo Tin Mừng và chu toàn chức vụ của anh” (2Tim 2,23; 4,2-5)”.

Trong phần niệm hương sau thánh lễ, ngoài Đức Hồng y G.B Phạm minh Mẫn, Đức cha Phụ tá Phêrô Nguyễn Khảm, người ta còn thấy có sự hiện diện của các ông bà: Nguyễn Hoàng Quân – Chủ tịch UBND thành phố HCM, Nguyễn Văn Đua – Phó Bí thư thường trực Thành ủy, Phạm Phương thảo – Phó Bí thư kiêm Chủ tịch HĐND thành phố, Trần Thị Thư – Trưởng Ban Dân vận Thành ủy, Trần Ngọc Bảo – Phó Ban Dân vận Thành ủy, Dương Quang Hà – Chủ tịch UBMTTQVN thành phố HCM, Huỳnh Ngọc Thành – Trưởng Ban Tông giáo và Dân Tộc thành phố HCM, Trần Trung Tính – Phó Chủ tịch UBMTTQ thành phố HCM.

Trước đó, các lẵng hoa kính viếng của các vị lãnh đạo Trung ương và địa phương cũng được long trọng rước vào nguyện đường khiến cho ngôi nguyện đường nhỏ bé trở nên đạm đà mầu sắc.

Ông Dương Quang Hà, đại diện chính quyền đã “diễn tả niềm trân trọng tri ân về sự đóng góp của một vị chủ chăn đôn hậu hiền hòa vào sự ổn định và phát triển của thành phố.”

Thay mặt cho gia đình Tổng Giáo phận Sài Gòn, Đức Hồng y G.B Phạm Minh Mẫn: “Ngỏ lời cám ơn những lẵng hoa tưởng nhớ và sự hiện diện của đại diện chính quyền các cấp”, đồng thời, ngài cũng nhấn mạnh: “Đức cố Tổng Giám mục Phaolô đã góp công lớn trong việc soạn thảo và phổ biến Thư chung 1980, nhằm hàn gắn hai mặt đạo đời và sự hàn gắn này đòi hỏi nỗ lực của cả hai bên, đạo cũng như đời.”

Việc Tổng Giáo phận Sài Gòn long trọng tổ chức lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình là một việc làm đầy tính nhân văn, phải đạo.

Tuy nhiên, việc tổ chức ấy lại được các vị lãnh đạo chính quyền các cấp từ trung ương tới địa phương quan tâm như đã thấy, thì lại là một việc đáng suy nghĩ?

Một số hình ảnh về tổng hợp Thánh lễ này:


2/9/2010

Nữ Vương Công Lý



Kịch bản nào cho kỳ họp HĐGMVN sắp tới?

Tháng Tám 30, 2010

Theo thông báo mới nhất, kỳ họp HĐGMVN thường niên lần II năm nay sẽ được tổ chức tại Sài Gòn từ 4 – 8/10/2010.

Sau những biến động trong Giáo Hội Việt Nam thời gian qua, nhiều người công giáo thành tâm thiện chí mong muốn đây sẽ là kỳ họp khai mở một giai đoạn mới trong lịch sử Giáo Hội Việt Nam. Tiếng nói của người giáo dân sẽ được các đấng bậc trong Hội Thánh lưu tâm đưa vào bàn nghị sự làm tiền đề cho những quyết sách định hướng cho Giáo Hội Việt Nam trong tương lai?

Người khác thì lại cho rằng, sau những gì đã bị bạch hóa, kỳ họp này sẽ là một kỳ họp mà “dàn đồng ca áo tím” với chủ trương “thỏa hiệp và câm nín chính là đường hướng của Công đồng Vatican II” sẽ không còn sức để “khuynh loát” –  từ dùng của Đức cha Giuse Nguyễn Chí Linh – và một chương mới sẽ mở ra cho Giáo hội Công giáo Việt Nam? Bởi người ta vẫn tin vào sự thật sẽ giải thoát cho Giáo hội chúng ta.

Tuy nhiên, những diễn biến đang xảy ra trong Giáo Hội, với “dàn đồng ca áo tím” hiện diện cách đặc biệt trong thánh lễ phong chức đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp – giáo phận Vinh và cuộc tọa đàm “Chân dung một vị Mục tử” vừa được Câu Lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình tổ chức nhằm chứng minh đường lối “thỏa hiệp và câm nín kiểu Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình” thích hợp với lập trường của Công đồng Vatican II.

Hội Đồng GMVN bay ra Hà Nội, xếp hàng "chào" Thủ tướng VN sau khi họp HĐGMVN tại Vũng Tàu

Với lá thư Mục tử tháng 9/2010 của Đức Hồng y G.B Phạm Minh Mẫn kêu gọi người tín hữu trở thành người “công giáo và công dân tốt” – từ ngữ mà dạo gần đây chính quyền cộng sản thường dùng để nói về người công giáo… thì nhiều người e ngại, trong cuộc họp HĐGMVN tới đây, không biết kịch bản nào sẽ được “dàn đồng ca áo tím” đưa ra để tiếp tục lập trường “thỏa hiệp với cộng sản, câm nín trước tội ác bạo quyền” mà các ngài đã quyết chọn?

Trong cuộc họp HĐGMVN vào tháng 10 tới đây, một điều nữa mà người tín hữu Việt Nam đang quan tâm, đó là đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt – đương kim Tổng Thư ký HĐGMVN, sẽ tham dự kỳ họp này thế nào?

Đức TGMHN Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, Chủ tịch HĐGMVN đã không hề lên tiếng trước những vấn nạn của giáo hội ngay trong nhiệm kỳ của mình sẽ tiếp tục giữ chức Chủ tịch HĐGMVN khóa tới?

Trong kỳ họp HĐGMVN lần trước, tháng 4/2010, vì lý do “sức khỏe”, Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt đã không thể tham dự kỳ họp. Tuy nhiên, có một điều mà ít người biết, đó là ngay trước kỳ họp HĐGMVN, Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt đã viết một bức tâm thư trải nỗi lòng của ngài trước các Đức giám mục Việt Nam và gửi tới Đức cha Giuse Võ Đức Minh – Phó Tổng thư ký HĐGMVN để đưa ra thông qua HĐGMVN, một bức thư điện tử khác chứa đựng nội dung mà theo ngài cần phải được bàn luận tức khắc trong khóa họp của HĐGMVN.

Ngay sau đó, bức thư được đức cha Giuse Võ Đức Minh chuyển tới xin ý kiến đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn – Chủ tịch HĐGMVN. Nhưng đến đó thì bức thư đã bị bức tử và bức thư này sau đó đã không được đưa ra bàn luận trong kỳ họp tháng 4/2010?

Theo thông tin chúng tôi nhận được, sau khi các thông tin đã bị bạch hóa, thay vì lắng nghe nỗi lòng của người giáo dân, thay vì phải sám hối theo đúng tinh thần của Năm thánh 2010, nhóm các giám mục thỏa hiệp càng liên kết với nhau và quyết tâm thực hiện cho bằng được chủ trương “thỏa hiệp” đã được vạch sẵn.

Các giám mục trong “dàn đồng ca” này đang tìm hết mọi cách để chứng minh cho cộng đồng Dân Chúa Việt Nam thấy rằng chủ trương thỏa hiệp là “đúng đắn, hợp với Công đồng Vatican II và đôi bên Nhà thờ – Nhà nước cùng có lợi”.

TGMHN, Chủ tịch HĐGMVN Nguyễn Văn Nhơn chào thăm UBTƯ Mặt trận Tổ Quốc VN ngày 23/8/2010

Khi cả một HĐGMVN nhất trí thỏa hiệp, nhượng bộ và hợp tác thì nhà nước CSVN được lợi thì đã nhìn thấy sẵn, nhưng Nhà thờ có lợi hay không lại là chuyện khác. Nếu có thì có lợi cho ai? Chắc chắn không phải là giáo dân, những tầng lớp bần cùng nghèo khổ trong xã hội mà họ là một phần nhỏ của phần lớn dân chúng Việt Nam đang rên xiết dưới bạo lực, bạo quyền và tước đi quyền làm người của họ. Cũng không hề có lợi cho các vị trong hàng giáo phẩm sống đúng mực của những người tu hành, dấn thân cho Thiên Chúa và tha nhân.

Có một điều chắc chắn rằng, sau những gì đã và đang xảy ra trong Giáo hội, kỳ họp HĐGMVN vào tháng 10 tới đây, sẽ không còn là một cuộc họp êm ả, với “nhóm khuynh loát” làm chủ diễn đàn như các kỳ họp trước. Bởi dù có cố tình im lặng cho êm chuyện và “đoàn kết”, không thích lớn chuyện hoăc cãi cọ, thì các đức giám mục can đảm, thật sự dấn thân cho Thiên Chúa, cho Giáo hội sẽ không thể không thấy trách nhiệm của mình rằng: “Đồng lõa với những việc đó cũng là tội ác”.

Tuy nhiên, nếu một số các vị giám mục sống đúng tinh thần Phúc âm, hiến tế chính bản thân mình và hi sinh cho những người đau khổ, những vị vừa qua đã ủng hộ lập trường của Đức cha Kiệt, vẫn im lặng và chủ trương “làm thinh cho nó lành” như xưa nay vẫn có, thì xem ra nhóm các Giám mục “thỏa hiệp” vốn đang chiếm số đông trong HĐGMVN, sẽ lại thắng thế.

Theo chúng tôi được biết có một kịch bản do dàn đồng ca áo tím thể hiện đã bắt đầu được dàn dựng công phu.

Sau một thời gian dài im tiếng, hoặc “lên tiếng như không lên tiếng”, kỳ họp này chắc chắn HĐGMVN buộc phải lên tiếng về các sự kiện diễn ra trong Giáo Hội thời gian qua và trong Thư chung của HĐGMVN kỳ này không thể không nhắc tới các sự kiện đã xảy ra vừa qua nếu HĐGMVN không muốn một lần nữa chôn mình sâu đưới lớp bùn dày phủ lên uy tín.

Nhưng lên tiếng thế nào để chứng minh cho công luận và giáo dân thấy rằng dàn “đồng ca áo tím”, đặc biệt “nhóm tam ca áo tím” hoàn toàn trong sạch không như những gì truyền thông công giáo đã công bố trong thời gian qua. Nhất là cần phải lên tiếng thế nào để từ nay có thể “bịt miệng truyền thông”, để có thể thoải mái thực hiện đường hướng khiếp nhược, thỏa hiệp đã vạch ra mà không ngại bất cứ sự cản trở nào. Khi đó, không cần một đàn chiên đông đúc, đạo đức mà chỉ còn lại đàn cừu ngoan ngoãn được dắt đi.

Đây quả là thâm ý cao siêu, nhưng đây cũng lại là điều không dễ dàng thực hiện.

Tuy nhiên, con cái thế gian thì luôn khôn ngoan hơn con cái sự sáng. Theo dự định, nhóm đồng ca sẽ thuyết phục các giám mục đồng ý với nhau rằng trong kỳ họp HĐGMVN lần trước không hề có các “cuộc mặc cả gay gắt” như trang nuvuongcongly.net đã loan trong bản tin “Hội đồng Giám mục VN đang họp và những cuộc mặc cả gay gắt”. Cũng như một vài vị giám mục đã cố tình nói rằng “trong cuộc họp đó làm gì có cuộc mặc cả nào?”.

Thực chất, đây là việc cố tình “chẻ sợi tóc ra làm tư” để tìm một lý do nhằm bắt bẻ người khác để che lấp một sự thật không thể chối cãi về những cuộc mặc cả gay gắt với nhà nước CSVN trong các vấn đề liên quan đến GHVN thời gian qua, nhất là trong “Sự kiện Ngô Quang Kiệt”.

Những cuộc mặc cả gay gắt không chỉ diễn ra trước đó mà ngay cả sau khi Đức cha Ngô Quang Kiệt đã được Vatican chấp nhận từ chức để Đức cha Nguyễn Văn Nhơn vừa nhậm chức Tổng Giám mục Phó Hà Nội được mấy ngày lên chức Tổng Giám mục.

(Vấn đề này, chúng tôi sẽ trình bày trong một dịp thuận tiện khác, nhưng những người theo dõi thông tin có hệ thống đã không khó nhận thấy những cuộc mặc cả đó như thế nào qua các phương tiện truyền thông công giáo. Điển hình như mới đây là cuộc gặp gỡ vòng 2 giữa HN và Vatican).

Vấn đề mấu chốt là ngoài dàn đồng ca áo tím đang chiếm số đông và đang giữ các vị trí quan trọng trong Giáo hội Việt Nam, phần lớn các giám mục Việt Nam còn lại vì bản tính hiền lành, muốn “yên cho lành”, nên cũng không hiểu được nội tình, sự thật “thực” của nội bộ HĐGMVN. Do đó, các ngài sẽ khó phản bác được những gì mà các ngài không biết và không chứng kiến. Điều này thể hiện rõ trong các bài phỏng vấn Đức cha đương kim Phó Chủ tịch HĐGMVN Giuse Nguyễn Chí Linh rằng “ngài rất bất ngờ” tuy vẫn đoán biết rằng “có một thế lực nào đó đang chống phá giáo hội”.

Với kịch bản đó, các GM sẽ phải đồng ý một Thư Chung, nhằm “giải độc” cho những âm mưu đã có và sẽ có để “dàn đồng ca” rộng tay hoạt động.

Về vấn đề nhân sự, với thế áp đảo số đông, với ý định tiếp tục con đường thỏa hiệp đã chọn và nhắm chứng minh cho cộng đồng Dân Chúa thấy không hề có sự rạn nứt nào trong nội bộ HĐGMVN, nhóm các giám mục thỏa hiệp phải làm thế nào để tiếp tục giữ các vị trí chủ chốt trong ban lãnh đạo HĐGMVN. Có như thế các vị mới có thể tiếp tục lèo lái con thuyền Giáo Hội tới với bến “xã hội chủ nghĩa vinh quang”.

Trong hoàn cảnh, dàn đồng ca áo tím chiếm số đông và hiện đang giữ các chức vụ quan trọng, số các vị giám mục còn lại không nhiều và xưa nay hầu như ít có tiếng nói trong các kỳ họp HĐGM, thì việc cơ cấu nhân sự nhằm phục vụ cho mục đích “tiếp tục chủ trương thỏa hiệp” của dàn đồng ca áo tím là điều hết sức khả thi. Các vị giám mục theo tinh thần của đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt, dù có cầm lá phiếu bầu trong tay trong kỳ bầu cử sắp tới, thì cũng khó có thể thay đổi được tình hình do bởi thế yếu.

Một dàn lãnh đạo HĐGMVN mới đã được dự định có thể sẽ là: Đức Tổng Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Nhơn tiếp tục giữ chức vụ Chủ tịch HĐGMVN, chức danh Phó chủ tịch sẽ được trao cho đức cha Giuse Võ Đức Minh, Tân giám mục giáo phận Vinh Phaolo Nguyễn Thái Hợp với tiếng tăm về khả năng tri thức và mới mẻ trong HĐGMVN, khéo ăn nói… sẽ được trao cho chức vụ Tổng Thư ký. Một số ban bệ trong HĐGMVN sẽ được cơ cấu lại sao cho thích hợp với hoàn cảnh tình hình. Một số vị vốn không nhất trí với đường lối thỏa hiệp, có hành động và phát ngôn mạnh mẽ, sẽ được mời ra ngoài “ngồi chơi xơi nước”.

Nếu sự thật “thực” diễn ra đúng như kịch bản hiện nay “dàn đồng ca” đã soạn sẵn cho kỳ họp HĐGMVN sắp tới, thì chẳng còn gì để mà hy vọng một tương lai tốt đẹp cho Giáo hội Công giáo Việt Nam. Từ đây, GHCGVN sẽ mạnh mẽ “Tiến nhanh, tiến mạnh, tiếng vững chắc” vào con đường quốc doanh hóa. Một giáo hội mô hình Trung Quốc đã và sẽ hình thành trong lòng GHCGVN là điều không xa.

Lời kêu gọi “Giáo hội Việt Nam chân thành sám hối” mà các vị đã mạnh mẽ lên tiếng trong đêm khai mạc Năm Thánh tại Sở Kiện (24/11/2009), bên mộ các thánh Tử đạo Việt Nam, sẽ chỉ là một “vở diễn” của những “Sơn đông Mãi võ” của thời hiện đại.

Giáo hội Việt Nam sẽ lại tiếp tục “đồng hành bên lề dân tộc”“sống phúc âm giữa lòng đảng cộng sản” như vật trang trí cho chế độ độc tài toàn trị, bỏ qua tiếng kêu khóc của người nghèo, của người cùng khổ.

Con đường đưa Giáo hội Công giáo Việt Nam “tiến nhanh, tiến mạnh, tiếng vững chắc” lên chủ nghĩa xã hội theo định hướng “Phúc âm, Dân tộc, Chủ nghĩa Xã hội”, cũng sẽ chẳng còn bao xa.

30/8/2010

Nữ Vương Công Lý