Video: Rửa tội cho gần 50 người dân tộc H'Mông tại Lang Thíp, Yên Bái

Tháng Tám 4, 2010

Nhân dịp này, Nữ Vương Công Lý kính chúc các tân tòng được hưởng sự bình an khi gia nhập cộng đoàn dân Chúa, chúc mừng linh mục Fx. Nguyễn Văn Thái và các cộng sự, những người “thợ gặt” miệt mài trên cánh đồng truyền giáo miền Tây Bắc đất nước Việt Nam.

Bản Hang Gấu xã Lang Thíp:

Ảnh: Blog J.B Nguyễn Hữu Vinh

Video: Bí tích Thanh tẩy cho gần 50 người tại bản Hang Gấu, Lang Thíp ngày 23/7/2010:

http://www.youtube.com/v/XJ10ySaCYMs&hl=en_US&fs=1

Nữ Vương Công Lý


Thử nhìn “Sự kiện Ngô Quang Kiệt” dưới cái nhìn đức tin

Tháng Bảy 28, 2010

Gần bốn tháng đã trôi qua kể từ cái ngày đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt ra đi trong đêm tối, đến nay không tin tức, ngoại trừ lá thư ngài viết vội kính gửi cộng đoàn Dân Chúa. Đó cũng là bốn tháng của biết bao biến động đang đẩy Giáo hội Việt Nam tới một khúc quanh mới.

Có thể nói rằng, chưa bao giờ trong lịch sử Giáo Hội Việt Nam, người giáo dân Việt Nam lại mạnh mẽ bày tỏ cảm xúc thất vọng của mình đối với các vị lãnh đạo Giáo hội Việt Nam như những tháng ngày qua.

Nhiều người đã tỏ vẻ thất vọng về cách hành xử của các vị lãnh đạo Giáo Hội khi cứ mãi im lặng trước những bất công đang ngày càng tràn lan trong xã hội.

Người khác mong Giáo hội, đặc biệt các vị lãnh đạo Giáo hội, phải tức khắc đưa ra những quan điểm chính thống để cộng đồng Dân Chúa tìm được sự thật “thực” về sự kiện Ngô Quang Kiệt.

Nói chung, “sự kiện Ngô Quang Kiệt” đang tạo ra một bầu khí hoang mang, lan tỏa trong đời sống Giáo hội ngay cả ở nơi thượng tầng kiến trúc của Giáo hội là các vị Giám mục thuộc HĐGMVN.

Trong suốt bốn tháng qua, đã có nhiều diễn giải xung quanh sự kiện có một không hai này. Điều dễ nhận thấy là sự kiện Đức cha Ngô Quang Kiệt phải rời chức vụ và âm thầm ra đi trong đêm tối, chứa chấp cả một “mầu nhiệm” không thể hiểu nổi. Sự kiện ấy được bắt đầu từ cái nghị quyết quái đản của chính quyền Hà Nội, được thực hiện bằng một kịch bản công phu, dưới sự dẫn dắt và thực hiện của một “dàn đồng ca áo tím”, với những bước đi ngoại giao, và đã kết thúc trong nước mắt của những ai thiện chí, yêu mến, khát khao được sống một tinh thần Ngô Quang Kiệt.

Cốt lõi của vấn đề, của những bức xúc của người giáo dân với các vị lãnh đạo Giáo hội trong những tháng ngày qua, chắc chắn không bởi những bức xúc cá nhân, những toan tính con người, cũng không phải bởi “có một thế lực đang muốn phá Giáo hội” như có người cạn nghĩ, hay bởi có mối tư thù với các vị lãnh đạo Giáo hội, mà tất cả xuất phát từ lòng yêu mến Giáo hội  – một Giáo hội Thánh thiện, Công giáo và Tông truyền.

Trong bối cảnh của những cảm xúc lẫn lộn, với những phản ứng khác nhau; trong bối cảnh có nhiều diễn giải về sự kiện Ngô Quang Kiệt như vậy, thiết tưởng đã tới lúc cần đặt lại sự kiện Ngô Quang Kiệt dưới cái nhìn đức tin, trong hành trình lịch sử cứu độ của Thiên Chúa, để thấy đâu là con đường Chúa muốn Giáo hội Việt Nam bước đi, hôm nay, lúc này, giữa xã hội này.

Sự kiện Ngô Quang Kiệt một cơ hội sám hối

Tại Thánh lễ Khai mạc năm Thánh 2010, HĐGMVN: Lạy Chúa, Giáo Hội Chúa thiết lập là Giáo Hội duy nhất, nhưng chúng con đã làm rách tấm áo hiệp nhất của Chúa. Chúng tôi xin lỗi mọi thành phần xã hội, tôn giáo, vì chúng tôi đã chưa đủ hòa mình và đồng hành. Chúng tôi xin lỗi người nghèo, người hẩm hiu xấu số, người khuyết tật, đau khổ vì chúng tôi chưa đủ quan tâm. Những lời này phải chăng chỉ là "Nghi thức" của HĐGMVN?

Việc đức cha Ngô Quang Kiệt phải rời khỏi chức vụ và phải ra đi cách âm thầm trong Năm thánh, là một nỗi đau gây choáng váng cho mọi thành phần Dân Chúa, nhưng có lẽ đó lại là cơ may để một lần Giáo Hội Việt Nam nhìn lại mình, từ hàng giám mục, linh mục, tu sĩ cho tới người giáo dân.

Có thể nói rằng, nhờ sự ra đi đầy đau khổ của Đức cha Kiệt mà Giáo hội Việt Nam mới có cơ hội thấy được sự thật “thực” về một Giáo Hội Việt Nam mất hiệp thông từ thượng tầng kiến trúc, chỉ “đồng cảm chứ không đồng thuận” trong việc cất lên tiếng nói của công lý và hòa bình.

Cũng vậy, nhờ sự ra đi của Đức cha Ngô Quang kiệt Kiệt, mà người giáo dân lần đầu được chứng kiến một Giáo Hội đang dần bị quốc doanh hóa, xa rời quần chúng. Nếu không có sự kiện Ngô Quang Kiệt, có lẽ, những cuộc rước như ở giáo xứ Dị Nậu – giáo phận Hưng Hóa, còn lâu mới được biết tới.

Phải chăng Thiên Chúa để “sự kiện Ngô Quang Kiệt” diễn ra trong Năm thánh của Giáo Hội Việt Nam là một món quà ân sủng – nói như Đức cha Kiệt trong lá thư từ biệt: “Tôi ra đi thì có lợi cho Tổng Giáo phận Hà Nội”, giúp Giáo Hội sống trọn vẹn tinh thần của Năm thánh: “sám hối và canh tân.”

Những gì đang diễn ra liên quan tới sự ra đi của Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt trong những tháng qua, dù có đau buồn, nhưng cách nào đó đã đặt Giáo hội Việt Nam trong một chọn lựa sống còn. Giáo hội không thể cứ mãi làm ngơ trước vận mệnh của đất nước, của dân tộc, cũng như không thể làm ngơ trước sự ác ngày càng dấn sâu của chế độ chuyên chính bạo quyền.

Những gì đang diễn ra – những sự thật đang dần được bạch hóa, không chỉ giúp mọi thành phần trong Giáo hội nhận ra sự thật, mà còn góp phần tích cực thánh hóa Giáo hội cho mỗi ngày một tinh tuyền hơn.

Sự kiện Ngô Quang Kiệt hóa ra lại là một hồng ân, một cơ hội để sám hối.

Sự kiện Ngô Quang Kiệt một dấu chỉ của thời đại?

Tuy nhiên, để công cuộc sám hối ấy mang đầy đủ ý nghĩa, có lẽ điều cần thiết là phải tìm xem, Thiên Chúa muốn nói gì qua “sự kiện Ngô Quang Kiệt” và đâu là dấu chỉ của Chúa qua sự kiện có một không hai này?

Trong niềm tin Kitô giáo, Thiên Chúa là Đấng yêu thương con người. Ngài đã bước chân vào lịch sử nhân loại, biến lịch sử ấy thành nơi chỗ biểu lộ vinh quang Ngài và là nơi để con người gặp Chúa và gặp nhau. Vì thế, mọi biến cố vui buồn xảy ra trong lịch sử, tất yếu phải được đặt trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa, để tìm ra ý định nhiệm mầu của Thiên Chúa thể hiện qua các biến cố của thời cuộc và qua các chứng nhân.

Nhìn lại lịch sử Giáo Hội Việt Nam gần 500 năm qua, với các mốc lịch sử 350 thiết lập hai giáo phận Đàng Ngoài và Đàng Trong, 50 năm thiết lập hàng giáo phẩm Việt Nam, thì hình như, sứ mạng đồng hành với Dân tộc của Giáo hội Công giáo Việt Nam vẫn còn đang trong quá trình mò mẫm. Ngoài những đóng góp thấy được cho xã hội, cho tới giờ này, tinh thần Kitô giáo vẫn chưa được đại bộ phận người dân Việt Nam chấp nhận, đó là chưa kể còn rất nhiều người ngoài công giáo tỏ vẻ dè dặt mỗi khi nhắc tới Công giáo.

Nguyên nhân dẫn tới tình trạng này thì nhiều: chiến tranh liên miên khiến Giáo hội phải tìm cách để tồn tại mỗi khi một chính thể mới xuất hiện; xung đột văn hóa; tệ hại nhất là do chính sách bài tôn giáo với những tuyên truyền tàn độc của chế độ cộng sản vô thần… Bên cạnh đó, cũng không loại trừ Giáo hội Công giáo vì lý tưởng tồn tại được là may, nên đã chấp nhận đứng bên lề dân tộc bỏ mặc người dân bị “đánh nhừ tử” bên vệ đường.

Thực tế chứng minh cho thấy, kể từ năm 1980 – lần đầu tiên HĐGM toàn quốc nhóm họp, cho tới nay, trong các Văn kiện, Thư chung của HĐGMVN – tiếng nói chính thức của HĐGMVN, thì hầu như nội dung “rất chung chung” có thể áp dụng cho mọi kỳ đại hội, chỉ cần thay năm ban hành và người ký.

Đối với các vấn đề xã hội đang gây nhức nhối lòng người, trước các bất công đang ngày càng chất đầy mà nạn nhân là những  người dân thấp cổ bé họng, Giáo hội hầu như im lặng, đôi khi còn thỏa hiệp với chính quyền.

Trong một bối cảnh xã hội như thế, “sự kiện Ngô Quang Kiệt” đã có những tác động nhất định trong đời sống của xã hội và Giáo Hội.

Tôn giáo là Quyền, chứ không phải là ân huệ xin - cho

Phong trào thắp nến cầu nguyện mà ngài phát động đã lan tỏa nhanh chóng tạo nên một bầu khí sinh hoạt phượng tự mới, một xã hội dân sự bắt đầu manh nha, tác động ít nhiều tới cơ cấu tổ chức xã hội.

Có thể nói, trong một xã hội đầy bất công dưới sự cai trị độc tài cộng sản, “sự kiện Ngô Quang Kiệt” đã phần nào tạo nên một hy vọng cho những con người thấp cổ bé họng, không thể tự mình cất lên tiếng nói và nhất là đã khiến công chúng nói chung thấy được một Giáo hội của Chúa Kitô đang can đảm, dõng dạc cất lên tiếng nói cho một nền Hòa bình và Công lý được xây dựng trên tình thương và sự tha thứ.

Nếu sứ mạng của Giáo hội là đến với những người cùng khổ, những người bị “đánh nhừ tử vứt bên vệ đường”, nếu sứ mạng của Giáo Hội là tiếp nối sứ mạng của Chúa Giêsu: “Sinh ra và đến trong thế gian này là để làm chứng cho sự thật” (Ga 18, 37), thì tiếng nói cho sự thật mà Đức cha Ngô Quang Kiệt đã cùng cộng đồng Dân Chúa dõng dạc cất lên giữa lòng thủ đô, chắc chắn đó là điều Thiên Chúa muốn mời gọi Giáo hội Chúa bước đi hôm nay, lúc này, ngay giữa lòng một xã hội đang bị chủ nghĩa vô thần khuynh đảo, tìm cách bóp nghẹt lương tâm con người.

Gần 500 năm qua, Giáo Hội Việt Nam, vì hoàn cảnh lịch sử cách này cách khác, đã không quan tâm đủ tới những con người cùng khổ, đã không đồng hành với dân tộc, thì đây chính là lúc và là cơ hội để cất tiếng nói. Đây là lúc để thể hiện tâm tình sám hối một cách cụ thể và sống động nhất như Giáo hội đã tuyên bố trong ngày khai mạc Năm thánh.

Tạm kết luận

Sự ra đi của Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt, dù đau buồn, nhưng trong đức tin, thì lại là cơ hội Chúa muốn dùng để tái công bố cho Giáo hội Việt Nam đường đi của Tin Mừng: “Tôi sinh ra và đến thế gian để làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi” (Ga 18, 37).

Sự kiện Ngô Quang Kiệt, dù đau buồn, nhưng không thể làm cho thất vọng, bởi Thiên Chúa, với quyền năng và tình yêu vẫn thường hay biến sự dữ ra sự lành, chính Ngài sẽ làm cho thành tựu những lời Ngài đã hứa: “Quyền lực tử thần” dù mạnh đến đâu cũng không thể thắng được.

Sự kiện Ngô Quang Kiệt, dù đau buồn, nhưng Thiên Chúa, cách này cách khác, đang tiếp tục ra tay can thiệp để thanh tẩy và thánh hóa Giáo hội, giúp Giáo hội hoàn tất sứ mạng ngôn sứ của mình.

Vì thế, đã tới lúc, mọi thành phần trong Giáo hội Việt Nam cần phải nhìn lại mình, để thành tâm sám hối tội lỗi, quay về với Thiên Chúa – Đấng là nguồn mạch của sự thật và sự thiện, để cùng nhau cất lên tiếng nói của sự thật. Chỉ có như thế, Giáo hội mới có cơ hội thực hiện đầy đủ và ý nghĩa nhất ước nguyện sám hối và ước nguyện “cùng đồng hành với Dân tộc” mà cả Giáo hội Việt Nam đã long trọng tuyên bố trong ngày khai mạc Năm thánh, bên mộ các Thánh Tử đạo Việt Nam.

27/7/2010

An Dân


GP Hưng Hóa: Linh mục Dòng Đaminh mời chính quyền, mặt trận và “quần chúng tự phát” vào họp bầu Ban hành giáo

Tháng Bảy 27, 2010

Như chúng tôi đã đưa tin về Giáo xứ An Thịnh thuộc Giáo phận Hưng Hóa hiện do linh mục Dòng Đaminh Phêrô Nguyễn Văn Giang là phó xứ phụ trách. Tại cuộc họp sáng thứ 2 tuần trước với mục đích làm mình làm mẩy chia rẽ giáo dân để trị, linh mục Nguyễn Văn Giang OP mời họp để “lấy ý kiến giáo dân xem nếu đuổi thì cha sẽ đi”.

Nhưng cuộc họp đó chỉ là những lời thanh minh loanh quanh của linh mục Giang và đã bị giáo dân thẳng thừng vạch ra dù linh muc Giang đã viện đến Giám mục phụ tá Nguyễn Văn Khảm để che đậy cho hành động, câu nói của mình.

Linh mục Dòng Đaminh Phêrô Nguyễn Văn Giang

Sáng hôm qua, một cuộc họp với cách thức và mô hình lần đầu tiên có trong lịch sử Giáo hội công giáo về bầu Ban hành giáo do linh mục Giang tự tổ chức. Cuộc bầu bán, họp hành được điều hành đúng mô hình cộng sản bầu Quốc hội và cách xử sự thì như chính quyền CSVN đã xử ở Thái Hà, Khâm Sứ bằng “quần chúng tự phát… tiền”.

Cũng cuộc họp này, linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP đã tạo ra tiền lệ mới khi mời Chủ tịch UBND, Mặt trận Tổ Quốc và thêm một đám quần chúng tự phát đến gây áp lực để bãi bỏ bằng được những người do dân chọn ra đang làm việc. Những người này đã có quá trình làm việc, cống hiến cho nhà Chúa gần 20 năm ở Giáo xứ An Thịnh và góp phần lớn tạo nên một giáo xứ mạnh mẽ, hiệp thông.

Trước khi cuộc họp diễn ra, linh mục Nguyễn Văn Giang OP đã mời chủ tịch UBND xã, Mặt trận Tổ quốc đến nhà xứ.

Theo sự thống nhất cuộc họp trước, chỉ có những ông bà cao tuổi trong giáo xứ, trong hội cầu nguyện được mời cùng với Ban Hành giáo và cha xứ họp để bầu BHG mới mà thôi.

Thế nhưng, khi cuộc họp bắt đầu, một nhóm người được chọn sẵn cũng xông vào họp. Khi bị phản đối vì không đúng thành phần như đã thống nhất, linh mục Giang tráo trở tuyên bố “Ai cũng có quyền dự họp và phát biểu(?). Cách làm này không lạ, chính nhà cầm quyền CSVN khi có những ứng cử viên độc lập vào Quốc hội cũng đã bị những cuộc họp đấu tố kiểu này.

Khi khai mạc cuộc họp, linh mục Giang mới hỏi mọi người “Có đồng ý mời Chủ tịch xã và Mặt trận cùng họp không”? thì dĩ nhiên đám quần chúng tự phát đã chuẩn bị liền ủng hộ.

Vậy đây là lần đầu tiên chúng tôi thấy một cuộc họp bầu Ban Hành giáo giáo xứ có đủ cả chính quyền, mặt trận… tham dự. Mục đích của linh mục Giang là nhằm để Ban Hành giáo cũ, những người ủng hộ công lý, sự thật không dám công khai lên tiếng khi có cả thế lực bạo quyền ở đó để ủng hộ linh mục và linh mục Giang tự tung tự tác trong việc loại bỏ những người yêu công lý.

Việc bầu Ban Hành giáo là việc riêng của nhà đạo, của giáo dân các xứ họ, ngay cả linh mục cũng không có quyền can thiệp và bác bỏ ý nguyện của giáo dân. Thời gian qua, nhiều giáo xứ, giáo họ đã khốn đốn vì nạn giáo gian gây tai họa cho giáo xứ mà khó có thể gạt bỏ. Trong thực tế nhiều nơi đã chịu những hậu quả đau lòng từ những “giáo gian” này. Điển hình là nhóm giáo gian bán đất nhà thờ và được nhà nước tự phong cho làm linh mục như Nguyễn Huy Bá ở Thái Hà. Khi những sự việc ở Thái Hà căng thẳng, chính Nguyễn Đức Nhanh gíam đốc công an Hà Nội đã mời những “giáo gian” này lên để phát biểu, ý kiến nhằm bán đứng giáo hội và họ đã không từ nan.

Vì thế việc loại bỏ giáo gian đã được nhiều nơi quan tâm đặt ra bằng nhiều cách. Cách đây vài ba tháng, chúng tôi đã đưa bài viết: “Làm trong sạch Giáo xứ: Một cách làm hay của Gx Kẻ Gai – GP Vinh” để nhằm loại bỏ giáo gian trong Giáo xứ. Nội quy họp bầu BHG được quy định như sau:

Đối với người được bầu cử vào Ban điều hành:

– Có lòng đạo

– Trung thành với lợi ích của Giáo hội trong khi phục vụ Cộng đoàn

– Đặt lợi ích của Giáo hội và các linh hồn lên trên hết.

– Có kinh nghiệm.

– Có tinh thần hy sinh, nhiệt thành với sứ vụ tông đồ.

– Không tham gia chức vụ xã hội.

Điều kiện tham dự Đại hội và quyền bỏ phiếu:

– Là người Công giáo

– Mỗi gia đình một đại diện

(Lưu ý: Những người theo cộng sản vô thần không được phép tham dự Đại hội của người Công giáo hữu thần).

Quy định về việc bầu BHG của Giáo xứ Kẻ Gai - GP Vinh

Giáo dân An Thịnh vốn có truyền thống đoàn kết, đạo đức nhưng từ những ngày linh mục Giang về quản xứ ở đây thay cha Fx. Nguyễn Văn Thái bị Đức Giám mục Anton Vũ Huy Chương đổi đi nơi khác theo yêu cầu của bà Phó Chủ tịch Yên Bái đến nay, linh mục Giang đã thực hiện chính sách chia rẽ giáo dân để trị, nhất là với BHG đã có nhiều đóng góp cho việc đoàn kết, hiệp nhất và phát triển ở đây.

Tại Giáo xứ An Thịnh, Giáo phận Hưng Hóa, một linh mục Dòng Đaminh là linh mục Nguyễn Văn Giang đã công khai tổ chức cuộc họp bầu BHG và mời cả chính quyền, mặt trận… tham dự.

Phải chăng, linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP đang tiên phong mở đầu công cuộc Quốc doanh hóa Giáo phận Hưng Hóa theo đường lối “Phúc âm, dân tộc và Chủ nghĩa xã hội” đang hình thành rõ nét ở Giáo phận này?

Chỉ tiếc một điều là cho đến nay, có thể Đức Giám mục Anton Vũ Huy Chương  cổ vũ cho việc làm của linh mục Giang hoặc có muốn nói cũng không thể nói được.

Nhưng Dòng Daminh vẫn hoàn toàn im lặng trước việc làm phản truyền thống tông truyền, trước những hành động chia rẽ, tự tung tự tác của linh mục Nguyễn Văn Giang OP tại đây. Ngược lại, đã có dấu hiệu cho thấy Dòng này cũng đã và đang có thái độ bao che cho linh mục Giang và tỏ ra khó chịu với người dám nói lên sự thật. Đây là một sự không bình thường ở một Dòng truyền giáo lớn mà ở đó cũng là nơi phát sinh nhiều Giám mục.

Video: Một giáo gian (Nguyễn Văn Tâm – Phó chủ tịch UBĐK Công giáo quận Đồng Đa) đã từng tham gia nhiều vụ việc ở nhà thờ Thái Hà được đưa làm diễn viên trước ống kính truyền hình cộng sản:


http://www.youtube.com/v/XW-_AkddFRI&hl=en_US&fs=1

27/7/2010

Nữ Vương Công Lý


Bạn đọc viết: Thư gửi Nữ Vương Công Lý, Linh mục Giang OP vẫn bao biện và lấp liếm

Tháng Bảy 21, 2010

Kính gởi Ban Biên tập Nữ Vương Công Lý và tất cả độc giả,

Trước hết, tôi rất hoan nghênh Nữ Vương Công Lý đã có những bài viết, những thông tin về những sự kiện “trái chiều”, giúp cho những ai yêu Giáo hội, yêu công lý có thể tìm ra sự thật và nhiều vấn đề đang mục rữa trong lòng Giáo Hội Công giáo Việt Nam chúng ta. Chắc chắn “sự thật làm mất lòng” nhiều người, đặc biệt, sẽ làm những người có ăn có học, có quyền và có tính bảo thủ trong Giáo Hội Việt Nam phật lòng. Nhưng “thuốc đắng dã tật”.

Những cái ung nhọt trong lòng Giáo Hội của ta từ xưa tới nay nó đã làm cho đạo của Chúa không khá lên được. Hẳn nhiên giáo dân Việt Nam vẫn còn giữ đạo theo lối ông bà mà chưa thực sự đi vào căn tính của giáo lý Giáo hội, chưa thực sự sống và bắt kịp tinh thần của Công Đồng Vatican II, của thời đại, nhưng đó không phải là lỗi của họ. Lỗi và trách nhiệm lớn nhất thuộc về các mục tử. Tôi dám chắc để nói lên điều đó, bởi vì, tôi được sinh ra trong một giáo xứ hơn một vạn giáo dân toàn tòng của một giáo phận miền Bắc, và sau này có dịp đi và sinh sống nhiều nơi trên đất nước này, tôi hiểu và nghiệm ra rằng một số vị mục tử thay vì ngày đêm chăm lo và quan tâm đến đời sống đạo, thì họ lại bù khú với những thú vui tiền tài vật chất sang trọng, hay chạy đua với những công trình vật chất để lấy thành tích để đời hơn là việc xây dựng cuộc sống và đền thờ Chúa Thánh Thần nơi mỗi con người giáo dân. Cái não trạng “cha chú” nơi mỗi người mục tử đã làm cho bản thân các linh mục, giám mục mất đi hình ảnh của một Đức Giêsu hiền hậu vác con chiên trên vai, đồng thời nó đã làm cho các mục tử xem thường và hạ thấp nhân vị của đàn chiên của mình.

Cái lối phải vâng vâng dạ dạ, đón đưa và rước xách rình rang các đấng bề trên một cách mù quáng, cái kiểu lấy tòa giảng để biện bạch những sai trái, nói dối, hằn học, hù dọa, chửi mắng giáo dân như trẻ con, như súc vật và muốn kết tội ai thì kết, muốn dứt phép thông công ai thì dứt là chuyện xẩy ra hết sức nhức nhối trên khắp quê hương VN. Cái kiểu tự cho mình là kẻ trên, lạm dụng quyền bính để đổ tội lên người khác, coi thường giáo dân mới là hành vi đi ngược lại giáo huấn của Đức Kitô và làm cho Công Đồng Vatican II không ăn sâu được vào lòng tín hữu.

Thiết nghĩ NVCL phải mạnh mẽ và can đảm dùng tiếng nói xây dựng của mình để thức tỉnh hàng giáo phẩm của chúng ta. Dù ai, dù nhóm nào đi chăng nữa, có sai trái, tự bản thân hay làm cho người khác đi ngược lại sự thánh thiện và tinh tuyền của GH thì phải được cảnh báo và đáng bị lên án, huống hồ là các đấng bậc có trách nhiệm giảng dạy và chăn dắt trong Hội Thánh. Tôi không dám bàn đến chuyện lương tâm, bởi vì ai có tội thì chỉ có một mình Chúa mới có quyền phán xét (đây là giáo lý mới của Công Đồng Vatican II). Tôi chỉ muốn nói rằng đã là thầy dạy trong Gíao Hội trước hết phải học tính khiêm nhường của Thầy Chí Thánh là Đức Giêsu. Cái gì sai thì thẳng thắn nhận sai. Cái lỗi của mình mình không biết mà người khác biết thì cũng nên cố gắng lắng nghe người ta nói và thành tâm sửa đổi (ngay cả Chúa cũng phải hỏi các tông đồ xem người ta nói mình là ai nữa mà!). Đây là một đức tinh hết sức căn bản của con người chứ chưa nói đến một người tu hành. Đã là môn đệ của Chúa và người chăm sóc và đại diện thì phải gương mẫu, và trung thực. Không che đậy những hành động sai trái của mình để rồi cái sai sẽ nối tiếp cái sai. Cái sai có thể làm hại cả một con người huống hồ các đấng chúng ta sẽ làm hại đến cả một cộng đoàn, một giáo xứ, giáo phận…

Đã là môn đệ của Chúa và người chăm sóc và đại diện thì phải gương mẫu, và trung thực. Không che đậy những hành động sai trái của mình để rồi cái sai sẽ nối tiếp cái sai. Cái sai có thể làm hại cả một con người huống hồ các đấng chúng ta sẽ làm hại đến cả một cộng đoàn, một giáo xứ, giáo phận…

Dù NVCL có là ai, có núp dưới hình bóng nào thì cũng không quan trọng. Điều quan trọng là tiếng nói ấy là tiếng của “SỰ THẬT”, có tính cách xây dựng Giáo Hội chân thành thì cho dù có ghét, có phê phán nó thì cũng nên xem qua để biết họ nói gì, chứ đừng vì thành kiến không chịu đọc, không chịu theo dõi và suy gẫm những điều người ta viết, người ta nói thì làm sao biết người ta nói gì viết gì mà dám lên án là ma quỷ, là không thuộc về GH, là chống phá GH?

Có lẽ vì nhiều lý do mà NVCL không thể lộ diện cái tòa soạn, cái ban bệ của nó, nhưng cái tên của nó: nuvuongcongly, một cái tên mang tước hiệu của Mẹ Maria cũng đủ cho tôi, cho quý vị tò mò muốn biết những gì người ta đề cập trong đó, và có thể an tâm đọc vì đó là tiếng nói xây dựng Giáo Hội chân thành chứ không phải là tiếng của Quỷ Vương hay tiếng của một ai đó đang núp bóng. Có thể có những ý kiến của nhiều độc giả tỏ ra hơi lỗ mãng với các đấng, thì mong rằng tiếng nói ấy không phải là tiếng nói của kẻ xấu, nhưng là liều thuốc đắng để chữa lành mọi bệnh hoạn và sự thối nát trong thân thể Giáo hội.

Sau hết, tôi xin cảm ơn Nữ Vương Công Lý về lòng yêu mến Giáo Hội, về những tiếng nói bênh vực cho kẻ thấp cổ bé miệng, về sự thật và công lý. Xin Chúa và Nữ Vương Công Lý đặc biệt, xin Chúa Thánh Thần soi sáng, hướng dẫn quý vị trên con đường tìm kiếm sự thật. Xin Chúa Thánh Thần cũng hướng dẫn quý vị đọc giả biết phân định đâu là sự thật đâu là giả dối. Sau hết, xin cho các đấng bậc trong Hội thánh Việt Nam biết lắng nghe, biết hành động đúng và biết yêu mến và bảo vệ sự tinh tuyền của Giáo Hội.

Micael Vinh

(một độc giả của NVCL)

————————————–

Lm Giang vẫn bao biện và lấp liếm

Mấy hôm nay những thông tin liên quan đến Linh mục Nguyễn Văn Giang và Linh Mục Nguyễn Kim Cương được đăng tải trên trang mạng website nuvuongcongly.net làm cho phần đa người đọc, những người yêu mến Hội Thánh, cảm thấy rất thất vọng về một số vị chủ chăn của GHVN nói chung và hai Linh mục Dòng Thánh Đa-minh này nói riêng.

Những gì Lm Giang và Lm Cương càng nói và càng thế hiện thì càng làm cho hai vị Linh mục này lộ rõ chân tướng, cái lõi thực của mình. Nếu họ ngay thẳng, chắc chắn những việc làm của họ cũng ngay thẳng. Họ thiếu ngay lành, thì việc làm của họ cũng không được chính trực. Họ gian dối, việc làm và lời nói của họ cũng dối gian theo, cho dù họ có lấp liếm, bao biện giỏi cỡ nào đi chăng nữa, rốt cuộc nó cũng lòi cái sự gian dối của mình ra.

Trong buổi họp với giáo dân ở xứ An Thịnh, GP Hưng Hóa ngày 19/07/2010 Lm Giang đã chối rằng không nói “Nữ Vương Công Lý là Satan, ma quỷ và ai đọc là phạm tội trọng.” Khi nhiều giáo dân đứng lên nói rõ ràng đã nghe lời Cha Giang nói thì Linh mục Giang đã trả lời rằng mình “không nhớ”.

Làm sao Lm Giang lại không thể nhớ được một câu nói vô cùng nghiêm trọng như vậy; một tuyên bố liên quan đến tín lý, đến ơn cứu độ; một câu phát ngôn ảnh hưởng trực đến thanh danh và uy tín của ban điều hành, ban biên tập, phóng viên và cộng tác viên của trang nuvuongcongly và gián tiếp đến rất nhiều người khác, trong đó có đủ các đấng bậc như Đức Cha Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Sang, Cha Anrê Đỗ Xuân Quế, Cha Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh và hàng chục ngàn độc giả của trang nuvuongcongly thuộc đủ mọi thành phần Dân Chúa (xin nói thêm rằng rất nhiều Linh mục, tu sỹ nam nữ theo dõi sát sao thông tin trên mạng nuvuongcongly, nhưng vì do quy chế của dòng tu hay do áp lực của Giám mục, của Bề trên, nên họ không lên tiếng)?

Nếu quả thực Lm Giang không nhớ, thì điều này chứng tỏ rằng Lm Giang đã biến bục giảng vốn là nơi thánh thiêng để công bố lời và thánh ý của Thiên Chúa thành nơi cho Lm Giang nói những chuyện bừa bãi, dông dài, nhảm nhí v.v., vì chỉ nói chuyện dông dài và nhảm nhí, thì mới mau quên. Nếu như vậy thì thật xót xa cho Dân Chúa: thay vì được ăn bữa ăn thịnh soạn lời Chúa do Lm dọn cho, thì họ phải ăn những tạp uế,  rác rưởi, sạn đá và có khi cả chất độc từ môi miệng Linh mục này.

Thực ra, Lm Giang nói “không nhớ” chỉ là nói dối và “chữa cháy” cho mình khi bị áp lực của giáo dân. Chính Lm Giang đã tự thừa nhận thông qua câu nói:“Chính một Đức Cha đại diện HĐGM mà còn nói như thế thì con làm sao mà nói khác được”. Qua câu này chúng ta có thể thấy Lm Giang đã có những phát ngôn hàm hồ và nói theo kiểu “đãi đuôi” như trên về nuvuongcongly, vì không thể “nói khác được”.

Tại sao Lm Giang không thể “nói khác được”? Lm Giang không biết chữ sao, nên đã không đọc nuvongcongly để xem thật hư thế nào? Lm Giang được đã “ăn mòn bát đĩa nhà chung” ăn bao nhiêu cơm gạo của nhà Đức Chúa Trời để làm gì? Dòng Thánh Đa Minh cho Lm Giang bao nhiêu năm ăn học, huấn luyện, đến nay “toi cơm” hết sao? Nếu biết chữ và đã đọc nuvongcongly, vậy Lm Giang không biết phân định đâu là trắng đâu là đen, đâu là chân đâu là giả sao? Ơn khôn ngoan của Chúa Thánh Thần, Lm Giang để làm gì? Nếu Lm không chịu dùng ơn khôn ngoan của Chúa Thánh Linh, không biết đâu là chân lý đâu là giả dối, thì thật là đại họa và vô phúc cho con chiên; không biết Lm này đang dẫn đoàn chiên của Chúa đi đâu đây, xuống địa ngục gấp hai lần mình hay lên thẳng cái thiên đường mà người ta đang rao giảng ở Việt Nam trong gần một thế kỷ qua?

Thay vì thành thực thừa nhận, thì Lm Giang lại lấy ĐC Khảm ra để bao biện và chống chế và lấp liếm cho hành động và phát ngôn bừa bãi của mình. Điều này không thể chấp nhận được. Và việc lấy ĐC Khảm ra làm “khuôn vàng thước ngọc” trong vụ việc này hoàn toàn không hợp lý và là một sự bao biện hết sức đê hèn. ĐC Khảm khi “nói xấu” nuvuongcongly với tư cách đại diện HĐGMVN hay với tư cách cá nhân của ĐC Khảm? Nếu ĐC Khảm “nói xấu” nuvuongcongly với tư cách đại diện HĐGMVN, thì HĐGMVN ủy thác cho ĐC Khảm khi nào? Và nếu HĐGMVN đã chỉ định ĐC Khảm để “nói xấu” và kết án nuvuongcongly, thì HĐGMVN chỉ là một tổ chức trần tục cung cấp dịch vụ “chửi thuê” và sẽ có ngày “chém mướn”. Còn nếu ĐC Khảm “nói xấu” và kết án nuvuongcongly với tư cách cá nhân ngài thì việc Lm Giang “vác” ĐC Khảm ra để bao biện cho phát ngôn bừa bãi của mình thì không hợp lý chút nào. Về mặt thế gian và con người trần tục, việc ĐC Khảm “nói xấu” và kết án nuvuongcongly là dễ hiểu, vì nuvuongcongly đã và đang bạch hóa những việc làm mờ ám và nhơ nhớp của nhóm tam ca, lục ca áo tím, mà ĐC Khảm là một thành viên tích cực trong đó.

Bao giờ giáo dân Việt Nam không phải nghe những lời xằng bậy, những lời gian ác của những kẻ chăn thuê, của những kẻ vừa chăn thuê vừa cấu kết với sói? Bao giờ con chiên mới được nghe tiếng nói đích thực của Chủ Chiên? Chỉ khi nào “cá nuốt” các vị chủ chăn lại trong “ba ngày đêm” như Tiên tri Giô-na xưa; hoặc chỉ khi nào các vị Giám mục, Viện phụ, Bề trên và Linh mục can đảm dám “chết đi” con người của mình để mặc lấy Đức Ky-tô và để Đức Ky-tô hành động trong mình, thì có lẽ lúc đó con chiên mới được nghe đích xác LỜI CHÚA.

BÙI CHU


Tại GP Hưng Hóa: ĐC Phêrô Nguyễn Văn Khảm là tiếng nói chính thức của HĐGMVN?

Tháng Bảy 20, 2010

Như chúng tôi đã đưa tin, linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP đã tập trung cuộc họp giáo dân An Thịnh sau khi tuyên bố “Nữ Vương Công Lý là satan, ma quỷ, ai đọc là phạm tội trọng phải đi xưng tội” và bị giáo dân phản ứng.

Cuộc họp được mời với chủ đề “để xem bà con có muốn cha ở lại hay đuổi cha đi thì cha đi sẽ đi”.

Nhưng trong cuộc họp, linh mục Nguyễn Văn Giang đã không trưng cầu ý kiến giáo dân như đã thông báo, mà lái cuộc họp sang chủ đề khác là “xây dựng giáo xứ”.

Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP

Mặc dù với chủ đề nói từ đầu buổi họp như vậy, nhưng suốt cuộc họp chỉ là những sự tranh cãi lặt vặt nhưng với dụng ý là thay đổi Ban hành giáo và phân hóa sâu sắc nội bộ giáo dân.

Mở đầu cuộc họp, linh mục Giang đã nói về việc mình về Giáo xứ không được ai đón tiếp, giờ không biết tin ai…

Ban Hành giáo cũng đã khẳng định rằng: “Chúng con làm việc nhà Chúa đã hơn 20 năm, nên chúng con như thế nào thì giáo dân ai cũng hiểu. Những những thông tin đó cho giáo dân có thể sốc nhưng không phải là để mất đức tin Đức Cha đã làm sự việc rất đau lòng cho giáo xứ chúng con. Đức Cha đã nói một đường, làm một đường, con muốn giáo dân biết để cầu nguyện cho giáo xứ”.

Trước một số người như có kế hoạch sẵn yêu cầu bầu lại Ban Hành Giáo, Ban Hành giáo Giáo xứ đã xin từ chức và nói rằng: “Trước khi chúng con xin nghỉ, chúng con xin nói với cộng đoàn rằng chúng con đứng về phía công lý, sự thật thì không được cha chấp nhận, cha không cộng tác với chúng con thì làm sao chúng con cộng tác được với cha? Khi cha tiếp khách (Công an) cha cho chúng con biết để lỡ có xảy ra chuyện gì thì sao? Nhưng cha không cho chúng con biết rồi cha đi đâu chúng con đưa cha đi thì cha nói không cần, vậy làm sao chúng con cộng tác được với cha”?

Cũng trong cuộc họp này, trước cộng đoàn dân Chúa, linh mục Giang đã không công nhận rằng đã nói “Nữ Vương Công Lý là Satan, ma quỷ và ai đọc là phạm tội trọng”. Khi nhiều giáo dân đứng lên nói rõ ràng đã nghe lời Cha Giang nói, thì linh mục Giang đã đánh bài lờ rằng “không nhớ và nếu có nói thì xin lỗi và xin bà con tha thứ cho cha. Ai không tha thứ thì giơ tay?”.

Linh mục Giang nói những câu bào chữa rất hài hước: “Ta đọc thông tin sai đó mà ta xử lý điên lên làm thế này thế khác mắc tội, còn đọc thông tin thì không mắc tội”.

Những thông tin đó sai hay đúng? Tự độc giả kiểm chứng rõ ràng. Ai đã đọc những thông tin đó mà xử lý điên lên? Hẳn chỉ có Tòa GM Hưng Hóa và một số linh mục đã và đang hoảng hốt ngăn chặn những tiếng nói sự thật là “cách điên” lên mà thôi.

Giáo dân cũng đã đề nghị cha Giang không nói xấu giáo xứ này tại Giáo xứ khác như ở Đại Phác hôm trước.

Tuy đã xin lỗi giáo dân nhưng trong cuộc họp linh mục Nguyễn Văn Giang OP vẫn biện bạch và cho rằng “Chính Hội đồng GMVN đã lên tiếng về trang Nữ Vương Công Lý cách đây mấy tháng chính Đức Cha  Phêrô Nguyễn Văn Khảm chứ không phải con nói phét ở đây”.

Đến đây, linh mục Nguyễn Văn Giang OP đã mở máy điện thoại phát lại lời của ĐC Nguyễn Văn Khảm nói về Nữ Vương Công Lý – một tác phẩm để đời của Đức GM Phụ tá Sài Gòn mà sau khi Nữ Vương Công Lý đưa lên đến nay, không thấy Đức Cha Khảm có ý kiến phản hồi nào.

“Chính một Đức Cha đại diện HĐGM mà còn nói như thế thì con làm sao mà nói khác được – Linh mục Nguyễn Văng Giang OP.

Linh mục Nguyễn Văn Giang OP nói: “Chính một Đức Cha đại diện HĐGM mà còn nói như thế thì con làm sao mà nói khác được“. Như vậy, chính ĐC Nguyễn Văn Khảm đã mở đường cho việc kết án người khác cách bất công, hoàn toàn không xứng đáng với tư cách, vị trí và vai trò một mục tử… và đã làm gương xấu cho các linh mục noi theo.

Đặc biệt, trong cuộc họp này, linh mục Nguyễn Văn Giang OP đã vu cáo Nữ Vương Công Lý rằng “Chửi bản thân con, chửi nhà dòng và chửi cả Giáo phận”.

Có phải từ “Chửi” ở đây là cách thể hiện ngôn ngữ của một số linh mục GP Hưng Hóa như cách dùng từ của Linh mục Cương mà chúng tôi đã trích dẫn? Chúng tôi không rõ, nhưng chúng tôi không bao giờ “Chửi” ai, chúng tôi chỉ nói lên sự thật.

Nếu những điều chúng tôi nêu lên là xấu, chỉ vì sự thật vốn nó xấu như vậy. Nếu những vấn đề chúng tôi nêu lên là sai chỉ vì bản thân nó sai như vậy. Nếu cá nhân nào bị phản ứng, chỉ vì bản thân người đó đáng bị dư luận phản ứng mà thôi.

Buổi họp đã kết thúc mà không có ai được hỏi ý kiến xem có ai đồng ý cha ở lại hay để cha đi, cũng không có ý kiến, đường hướng nào được nêu ra để “Xây dựng giáo xứ” như cả lý do lẫn nội dung mà linh mục Giang đã tuyên bố. Cuối cùng chỉ có được một điều thống nhất là sẽ bàn việc thay Ban Hành giáo vào sáng thứ 2 tuần tới.

Tưởng rằng, những vấn đề trong một giáo xứ, một giáo phận là điều không đáng để làm nhọc công bạn đọc. Chúng tôi không có thời gian và điều kiện để theo dõi những vấn đề này, bởi quá nhiều vấn đề đáng nói tương tự trong GP Hưng Hóa, thậm chí có những vấn đề “động trời” hơn.

Nhưng dù sao, đã có thông tin phải có phản hồi để bạn đọc nhìn nhận sự việc được khách quan, đầy đủ.

Xin mời quý vị xem đoạn Video cuộc họp ngày 19/7/2010:


http://www.youtube.com/v/a16Mjcfs9Jc&hl=en_US&fs=1

Ngày 20/7/2010

Nữ Vương Công Lý


GP Hưng Hóa: Giáo dân Xứ An Thịnh đang đứng trước thách đố của đấng bản quyền

Tháng Bảy 19, 2010

Sau những tuyên bố trước cộng đoàn dân Chúa xứ An Thịnh “Nữ Vương Công Lý là ma quỷ, Satan, ai đọc là mắc tội trọng, phải đi xưng tội” của linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP mà Nữ Vương Công Lý đã thông tin, nhiều người đã gọi điện đến vị linh mục này để chất vấn. Những cuộc điện thoại đó, linh mục này đều chối lời mình đã nói. Thậm chí, trong email trả lời Nữ Vương Công Lý, linh mục này cũng nói rằng “Chẳng lẽ mỗi Nữ Vương Công Lý nghe câu nói trên của tôi còn cả 1.000 giáo dân hôm ấy bị điếc hết” và mời chúng tôi đến An Thịnh với điều kiện “nếu bạn không có kinh phí đi lại thì cứ lên Giáo xứ, tôi sẽ chu cấp đầy đủ”.

Tuy chúng tôi không thể đến An Thịnh theo lời mời đầy thịnh tình đó, nhưng những giáo dân An Thịnh đã không điếc và khi chúng tôi hỏi, rất nhiều người đã trả lời và làm chứng việc này như chúng tôi đã đưa thông tin. Thậm chí, một số giáo dân An Thịnh và Ban Hành giáo sẵn sàng chứng nhận tập thể một sự thật mà họ được nghe, được thấy với tấm lòng đơn sơ của những giáo dân chất phác nơi núi rừng Yên Bái.

Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP

Ngày thứ 5 vừa qua, trên bục giảng Thánh lễ tại Giáo xứ Đại Phác, linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP sau khi giảng Lời Chúa đến đoạn “Ách ta thì êm ái, gánh ta thì nhẹ nhàng” đã nói những lời xúc phạm và chế diễu đối với giáo xứ An Thịnh. Trong bài giảng, Linh mục Giang nói “gánh ta thì nhẹ nhàng, nhưng trên vai cha hiện nay thì cái gánh của xứ An Thịnh đang hết sức nặng nề”, sau đó là những lời diễu cợt và “thứ hai này sẽ có cuộc họp, mời bà con đến xem, sẽ có nhiều cái vui lắm”.

Quả nhiên, ngày thứ 7, trong Thánh lễ, linh mục Giang đã mời tất cả các gia đình, mỗi gia đình một người sáng thứ 2 họp tại nhà thờ. Mục đích cuộc họp này theo linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP là “để xem bà con có muốn cha ở lại hay đuổi cha đi thì cha đi sẽ đi”.

Xin nhắc lại một ngón đòn mà một số nơi thường hay dùng đối với các giáo xứ không được ưa thích là không cho cha xứ đến làm lễ, giáo dân muốn đi lễ phải đi xa xôi và hết sức bất tiện, vất vả. Đến khi nào không chịu được, mặc các vị muốn làm mưa làm gió gì thì làm, lúc đó mới cho linh mục đến.

Hôm nay, liệu ngón đòn này có được lập lại với Giáo xứ An Thịnh?

Điều cần nói là trước hàng ngàn giáo dân chứng kiến lời nói của mình không phải chỉ trong một mà là nhiều Thánh lễ, linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP khi đối diện với những chất vấn thì tỏ thái độ gian dối bằng cách chối trắng. Thái độ này có đúng với một linh mục phải làm mẫu gương cho sự thật thà, trung thực trước giáo dân mình coi sóc hay không?

Điều cần nói là trước hàng ngàn giáo dân chứng kiến lời nói của mình không phải chỉ trong một mà là nhiều Thánh lễ, linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP khi đối diện với những chất vấn thì tỏ thái độ gian dối bằng cách chối trắng. Thái độ này có đúng với một linh mục phải làm mẫu gương cho sự thật thà, trung thực trước giáo dân mình coi sóc hay không? Điều này ảnh hưởng thế nào đến tác dụng của những lời rao giảng Tin mừng của Đức Giêsu “Ta là đường, là sự thật và là sự sống” và kêu gọi mọi người sống trong sự thật mà linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP vẫn thường rao giảng?

Đặc biệt linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP là linh mục của Dòng Đaminh, một dòng Truyền giáo, với cách hành động làm gương này thì linh mục sẽ truyền giáo như thế nào?

Không những đã không nhận lỗi của mình đã làm gương mù gương xấu cho giáo dân, linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP đã làm những việc không đúng tư cách của một mục tử là dùng tòa giảng lời Chúa để xúc phạm giáo dân tại giáo xứ khác. Tại giáo phận Hưng Hóa, việc dùng tòa giảng để nói xấu người khác đã là chuyện trở thành bình thường, kể cả Giám mục Anton Vũ Huy Chương cũng đã hành xử như vậy nhiều nơi.

Việc chuyển đổi hoặc bố trí linh mục là quyền của Tòa Giám mục căn cứ trên lợi ích của các linh hồn, các mục tử, linh mục phải vâng lời khi được giao nhiệm vụ. Vậy việc linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP hôm nay tập trung giáo dân họp “để xem bà con có muốn cha ở lại hay đuổi cha đi thì cha đi sẽ đi” nhằm mục đích gì? Phải chăng việc tập trung tổ chức họp giáo dân này nhằm mục đích như sau:

– Nếu giáo dân tỏ ý muốn linh mục này ở lại thì đương nhiên phải chấp nhận ngậm miệng và để linh mục này muốn làm gì thì làm, muốn cấm gì thì cấm, kể cả xâm phạm quyền tự do của họ.

– Nếu giáo dân không tỏ ý quỵ lụy hoặc chấp nhận những điều kiện trên, thì đương nhiên sẽ được coi như không muốn linh mục ở lại và muốn “đuổi đi”. Căn cứ vào điều này, Tòa Giám mục sẽ đưa linh mục đi nơi khác và giáo dân sẽ khốn khổ, vất vả với việc thờ phượng của mình khi không có linh mục ở nơi có đến hàng vạn giáo dân như mấy xứ ở nơi đây. Điều này sẽ gây ra sự mất đoàn kết nội bộ trong xứ họ do điều kiện vất vả mà giáo dân thì đạo đức, sốt sắng.

Cũng cần nhắc lại vùng Tây Bắc là vùng đồi núi và đời sống nhân dân vất vả nghèo khổ. Do vậy công tác mục vụ và đời sống ở đây cũng vất vả theo, một số linh mục tỏ ý không muốn làm công việc mục vụ tại những nơi dân nghèo. Thậm chí có linh mục dòng đã nói rằng: “Tôi ở Sài Gòn đi giảng một tuần cũng được 5 triệu, mỗi tháng được 20 triệu tha hồ ăn. Vì vậy nếu ở đây không đồng ý thì tôi đi ngay”. Những điều này được đưa ra để nhằm buộc giáo dân phải chấp nhận những điều khó chấp nhận của mình.

Hưng Hóa là miền đất nghèo, trong khi Giáo phận Hưng Hóa là giáo phận các linh mục có ô tô với tỷ lệ rất cao, có người sau khi dự các thánh lễ đồng tế đã tỏ ý ngạc nhiên rằng: “Gặp các linh mục không thấy bàn bạc, hỏi han chuyện mục vụ, chuyện công việc mà thấy chủ yếu là khoe xe mới, hỏi han chuyện đổi xe mới hơn, đắt tiền hơn”.

Phải chăng với trào lưu này nên một số linh mục chỉ chờ cơ hội để được chuyển đến những nơi giàu có, dễ sống hơn?

Vì sao linh mục Giang có thể làm việc này? Theo giáo luật, việc này có đúng hay không? Hiện nay, nhiều giáo dân rất hoang mang không hiểu mình có phạm tội không khi đã đọc “Nữ Vương Công Lý” nhưng chưa được đấng bản quyền nào giải thích điều này.

Thiển nghĩ, Tòa Giám mục Hưng Hóa không thể đứng ngoài những hiện tượng này mà không vào cuộc giải quyết.

Theo đúng kế hoạch, khi những thông tin này lên mạng thì cuộc họp ở Giáo xứ An Thịnh đang bắt đầu tiến hành. Chúng tôi sẽ theo dõi diễn biến với giáo dân ở nơi này để thông tin đến độc giả.

19/7/2010

Nữ Vương Công Lý


Bạn đọc viết: Loại trừ nhau hay hiến tế sự thật

Tháng Bảy 18, 2010

Trong bài Diễn từ chúc mừng của Đức Cha Giuse Nguyễn Chí Linh, Phó Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam nhân ngày Đức Cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn ra mắt cộng đoàn Dân Chúa tại Nhà thờ Chính toà Hà Nội, 07-05-2010 có đoạn: “Chắc chắn là ai trong chúng ta cũng đều muốn sự tốt đẹp cho Giáo Hội. Nhưng nếu vì yêu mến Giáo Hội mà chúng ta loại trừ nhau thì không còn gì mâu thuẫn bằng.”

Có thật sự vì yêu mến Giáo Hội, vì muốn sự tốt đẹp cho Giáo Hội, chúng ta không được phép loại trừ nhau như lời Đức Cha Linh đã nói?

Giả sử rằng, nếu một người bị bệnh ung thư, bác sĩ bảo cần phải cắt bỏ khối u hoặc thậm chí phải cắt bỏ phần cơ thể mang khối u đó đi thì mới giữ được mạng sống. Liệu người đó có nghe theo lời khuyên của bác sĩ chấp nhận cắt bỏ phần thân thể đó đi không, cho dù phải rất đau đớn, thậm chí có thể trở thành người khuyết tật? Hoặc giả dụ chẳng may một phần thân thể nào đó bị bệnh nguy hiểm mà không những không có khả năng chữa khỏi mà còn có nguy cơ lây lan sang các bộ phận khác của cơ thể, thì có cần cắt bỏ phần thân thể đó đi không?

Có lẽ mọi người đều có câu trả lời là “có”.

Cũng vậy, nếu Giáo Hội được diễn tả như là một thân thể, thì trong trường hợp một số bộ phận bị nhiễm bệnh nguy hiểm mà không có khả năng chữa khỏi mà còn có nguy cơ làm lây lan bệnh cho các bộ phận khác, cũng buộc phải cắt bỏ, hoặc nếu không thể cắt bỏ được thì ít ra phải khoanh vùng và cô lập chúng lại.

Nếu Hội Thánh được hiểu như là cây nho, thì những cành nho, lá nho nào bị sâu hại cần bị chặt bỏ; hoặc thậm chí những cành lá nào dư thừa chỉ biết bám vào thân cây để hút nhựa mà không sinh hoa kết quả cũng cần được cắt tỉa để cho cây nho được mạnh khỏe, tươi tốt và đơm hoa kết trái.

Như vậy, vì yêu mến Giáo Hội, đôi khi cũng buộc chúng ta phải cô lập những  phẩn tử “bệnh tật” không có khả năng “chữa khỏi”, hoặc những kẻ làm “lây lan bệnh tật” (làm gương mù hoặc làm cớ cho người khác vấp phạm), hoặc thậm chí kể cả những kẻ chỉ biết nhân danh Hội Thánh để hút xương tủy của những người nghèo để vỗ béo cho bản thân mình.

Tuy nhiên, việc loại trừ này không có nghĩa là thủ tiêu, trừ khử, giết bỏ như nghĩa thế gian thường dùng, cũng không có nghĩa là tận diệt, nhổ tận gốc rễ như người đầy tớ trong dụ ngôn “cỏ lùng” (Mt 13,24-30) muốn, hay như ông Gia-cô-bê và ông Gio-an muốn “lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng nó” (Lc 9,54), vì đây không phải là ý định của Thiên Chúa. Chính Chúa Giê-su đã giúp chúng ta hiểu nghĩa của từ “loại trừ”, đó là “hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế” (Mt 8,17). Hoặc như Thánh Phao-lô dậy: “đừng đi lại với kẻ nào mang danh là người anh em mà cứ dâm đãng, tham lam, thờ ngẫu tượng, quen chửi bới, say sưa rượu chè hoặc trôm cắp; anh em cũng phải tránh đừng ăn uống với con người như thế” (1Cr 5,11). Còn Thánh Gio-an bảo không được tiếp đón hay chào hỏi những kẻ “không ở lại trong giáo huấn của Ðức Kitô” (2Ga 1,9).

Việc loại trừ này vừa là lời mời gọi, cũng vừa là sự bắt buộc đối với những ai dấn thân bước theo chân Chúa Ki-tô, đối với những ai yêu mến Hội Thánh của Người. Thánh Phao-lô ra lệnh “Hãy khử trừ sự gian ác, không cho tồn tại giữa anh em” (1Cr.5,13). Thánh Biển Đức trong chương 28 nơi Tu Luật của mình, Ngài còn truyền cho Viện Phụ “hãy dùng lưỡi dao sắc bén” để khử trừ những thành phần bất hảo. Còn chính Đức Ki-tô đã thẳng thắn tuyên bố: “Các con chớ tưởng rằng Thầy đến để mang hoà bình cho thế gian: Thầy không đến để đem hoà bình, nhưng đem gươm giáo. Vì chưng, Thầy đến để gây chia rẽ con trai với cha mình, con gái với mẹ mình, nàng dâu với mẹ chồng mình: và thù địch của người ta lại là chính người nhà mình.” (Mt.10,34-35). Vì dấn bước theo Chúa, vì yêu mến Giáo Hội, chúng ta buộc phải gạt bỏ những chướng ngại vật trên đường đến với Chúa, cho dù chướng ngại vật đó là gì, là ai đi chăng nữa, thậm chí đó là cha mẹ, con cái, vợ chồng v.v.

Nhưng làm sao chúng ta có thể cắt bỏ các tế bào ung thư bệnh tật trong cơ thể nếu chúng ta không nhận dạng được những tế bào bệnh tật này; làm sao chúng ta có thể loại trừ được những cành lá thừa thãi đang hút hết nhựa từ thân cây nếu chúng ta không phân loại được chúng. Nếu cẩu thả, vội vàng và chủ quan trong việc nhận diện và biện phân, chúng ta sẽ dễ cắt lầm những tế bào lành và những cành lá tốt, dẫn đến những hậu quả đáng tiếc. Tuy nhiên, việc nhận dạng và phân loại những tế bào ung thư, bệnh tật, những cành lá dư thừa không hề dễ dàng gì.

Các tế bào bệnh trong cơ thể Nhiệm thể của Giáo Hội đôi khi nó rất tinh vi và có khả năng lấp liếm che đậy rất giỏi, vì “con cái thế gian khôn ngoan hơn con cái sự sáng” (Lc 16,8): nó có thể núp trong các hội đồng nọ, hiệp hội kia; nó có thể núp dưới bộ mặt đức cao vọng trọng, trong mũ áo hồng y, giám mục, linh mục, tu sĩ, ban hành giáo, trưởng hội đoàn, nhà từ thiện v.v., kết hợp với cái miệng ra rả những lời hay ý đẹp, những ý niệm cao siêu, những nguyên tắc trìu tượng để phù hợp với cái vỏ mặt và cái áo mão thánh thiện mà họ đang khoác trên mình. Những kẻ này được Chúa Giê-su ví như những nấm mồ, bên trong thì thối tha nhưng bên ngoài tô vôi đẹp đẽ để đánh lừa người ta.

Để biết sự thật bên trong nấm mồ, biết mức độ thối tha của nó như thế nào, chúng ta cần phải đào bới, khai quật nó. Để nhận biết chính xác các tế bào nào trong Nhiệm thể Hội Thánh thực sự bị ung nhọt không thể chữa lành, các cành lá nào trong thân Nho Hội Thánh bị sâu hại hoặc thừa thãi, chúng ta cần phải mang nó ra ánh sáng Sự Thật để mổ xẻ. “Sự Thật sẽ giải thoát chúng ta” (Ga 8,32), thì Sự Thật cũng sẽ giúp chúng ta nhận biết những tế bào ung thư, những cành lá sâu hại, ăn bám. Về vấn đề này chính Đức Cha Linh đã kêu gọi: “chúng ta cần phải mổ xẻ chuyện Giáo Hội cách rốt ráo hơn, công khai hơn”. Hơn nữa, Đức Cha Linh nói lên điều này với tư cách là “thay mặt Hội đồng Giám mục Việt Nam”, chứ không phải của riêng cá nhân Ngài.

ĐHY Phạm Minh Mẫn đi tìm sự thật "thực" tận Roma

ĐHY Phạm Minh Mẫn đi tìm sự thật "thực" tận Roma

Như vậy, làm gương trong vấn đề “mổ xẻ” này, người tiên phong và quyết liệt nhất phải là Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, tiếp theo là Hồng y và từng vị Giám Mục. Nhưng than ôi, Hội Đồng Giám Mục, ngay cả một cái thư chung còn không dám ra, vì sợ người ta sẽ “ném đá vào bức thư này” (ĐC Linh trả lời phỏng vấn đài RFA, 14.05.2010), nói chi đến chuyện mổ xẻ. Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, thay vì đến với chính nhóm “lục ca áo tím” của mình để tìm hiểu sự thật liên quan đến việc bổ nhiệm ĐC Nhơn làm TGM Phó Hà Nội, thì Ngài lại “vượt núi băng ngàn đến tận Rô-ma” (Tìm ra sự thật thực? LM Nguyễn Ngọc Tỉnh) để “tìm hiểu sự thật “thực” tận gốc rễ” (Website TGP.TPHCM phỏng vấn ĐHY GB. Phạm Minh Mẫn ngày 11.06.2010 về chuyến đi Vatican từ 30.05 đến 03.06.2010). Thực chất, ai cũng hiểu rằng thay vì đi tìm sự thật, thì Ngài đi bưng bít sự thật và “giải độc cho “Dàn đồng ca áo tím”” (Hồng Y G.B Phạm Minh Mẫn sang Roma để làm gì? Nuvuongcongly.net) cùng hội cùng thuyền của mình.

ĐHY Phạm Minh Mẫn đang trình bày sự thật "thực" của ngài ở Roma

ĐHY Phạm Minh Mẫn đang trình bày sự thật "thực" của ngài ở Roma

Chờ mãi chẳng thấy có vị hữu trách nào dám cầm dao Sự Thật mà mổ xẻ. Xem ra, chỉ có những trang mạng bị loại vào hạng “lề trái” (giống như Đức Giê-su bị liệt vào hạng những tên tội phạm (Mc15,28)) hoặc thậm chí có trang như trang nuvuongcongly.net còn bị coi là “là trang của ma quỷ, satan” “ai đọc là mắc tội trọng, phải ngừng rước lễ và đi xưng tội”(Giáo lý mới của GP Hưng Hóa: Ai đọc Nữ Vương Công Lý là mắc tội trọng? nuvuongcongly.net) dám mang ánh sáng Sự Thật ra mà mổ xẻ các ung nhọt trong Giáo Hội. Trang mạng tiên phong và quyết liệt nhất trong vấn đề sử dụng ánh sáng Sự Thật để mổ xẻ phải kế đến, đó là trang nuvuongcongly.net.

Nhờ trang mạng này chúng ta biết được những thành phần mục rữa trong Giáo Hội. Nhờ trang mạng này chúng ta biết rõ được GHVN bị quốc doanh hóa đến mức nào. Nhờ trang mạng này chúng ta mới biết rõ nhóm “tam ca”, “lục ca” áo tím áo hồng. Nhờ trang mạng này chúng ta biết được “tôn giáo mới” ở Hưng Hóa. Nhờ trang mạng này chúng ta mới hiểu được “tinh thần Ngô Quang Kiệt” như thế nào. Nhờ trang mạng này chúng ta mới biết được lòng giáo dân khát khao Công Lý và Sự Thật như thế nào. Và v.v. Tóm lại, nhờ trang nuvuongcongly.net chúng ta biết được SỰ THẬT.

Như vậy, vì yêu mến Thiên Chúa và Hội Thánh, chúng ta không ngừng lấy ánh sáng Sự Thật để mổ xẻ cắt bỏ và khoanh vùng mọi ung nhọt trong Nhiệm thể Giáo Hội để Hội Thánh luôn mãi xinh đẹp, thánh thiện xứng đáng là Hiền Thê của Quân Vương Giê-su. Vì một Hội Thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền, chúng ta sẵn sàng “hiến tế quan điểm riêng” như lời ĐC Linh, nhưng không bao giờ chấp nhận “hiến tế SỰ THẬT” vì Đức Ki-tô đến để làm chứng cho Sự Thật và Hội Thánh bước theo Thầy Chí Thánh của mình để làm chứng cho Sự Thật. Do vậy, nếu vì yêu mến Giáo Hội mà chúng ta “hiến tế SỰ THẬT”, “thì không còn gì mâu thuẫn bằng”.

Âu-cơ-tinh