Hợp tác, thỏa hiệp có lợi cho ai?

Tháng Mười 10, 2010

Ngày 22/7/2007 ĐHY Phạm Minh Mẫn có gửi cho linh mục Nguyễn Thái Hợp, Chủ nhiệm CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình một lá thư để nhờ nơi này “Nghiên cứu và đề xuất bài học chính xác và trọn vẹn” cho những băn khoăn của Ngài. Lá thư đã nêu ra bảy điểm.

Trong điểm một và hai của lá thư, ĐHY nhận định rằng Năm 1954, trước CĐ Vat II Giáo hội Công giáo phía bắc có thái độ cứng rắn, bất hợp tác với nhà nước Cộng sản…”. Còn “Năm 1975, sau CĐ Vat II Giáo hội Công giáo phía nam có thái độ hợp tác, nhường quyền sử dụng trường, cô nhi viện, dưỡng lão viện và bệnh viện Công giáo cho nhà nước…”.

Trong bốn điểm tiếp theo lá thư nêu ra những tệ nạn trong xã hội hiện nay nhấn mạnh đến hai lãnh vực giáo dục và y tế. Về giáo dục lá thư viết Sau 30 năm, tôi thấy báo chí thông tin kết quả của một cuộc điều tra xã hội: 30- 40% học sinh tiểu học nhiễm thói gian lận xen lẫn lừa dối, 40- 50% học sinh trung học nhiễm thói đó, lên đại học thì tỷ lệ là 50- 60%…”. về y tế lá thư viết Báo chí cũng thông tin những nghành liên hệ với y tế thì toa rập nhau trấn lột bệnh nhân. Hình như các nghành, thay vì biến giai cấp vô sản thành người đầy tớ phục vụ nhân dân theo như lời Bác dạy, thì thực tế cho thấy là giai cấp vô sản biến nhân dân thành vô sản, và tự biến mình thành một giai cấp mới mà tôi nghe nhiều người gọi là tư sản đỏ…”

Ở điển cuối cùng của lá thư, ĐHY yêu cầu CLB.NVB nghiên cứu xem coi thái độ bất hợp tác và thái độ hợp tác của Giáo hội trong lịch sử 50 năm qua mỗi thái độ có những lợi và hại nào…”

Với lời lẽ khá mạnh mẽ, lá thư cho thấy ĐHY nghi ngờ về  kết quả của sự hợp tác nếu không muốn nói là Ngài không tán đồng. Là vì sự hợp tác trong các lãnh vực nêu trên rõ ràng chỉ là tiếp tay làm cho xã hội thêm băng hoại. Vào thời gian đó lá thư thực sự đã làm mát lòng mát dạ nhiều người. Nhiều người tỏ ý vui mừng vì nghĩ rằng trong hàng giáo phẩm cũng đã có người lên án bất công và thối nát gây ra bởi chế độ cộng sản. Một nhà báo kỳ cựu người Việt Nam sống ở Hoa Kỳ đã hết lời ca ngợi ĐHY về sự can đảm khi Ngài cho phổ biến lá thư này. Nhà báo này còn bày tỏ mối lo ngại về  những bất lợi sẽ  đến với ĐHY. Ông cũng cảnh báo rằng nhà cầm quyền cộng sản đang dành sẵn cho Ngài một chỗ ở bên cạnh linh mục Nguyễn Văn Lý trong nhà tù Nam Hà.

Thế nhưng chỉ ba năm sau thì thái độ của Ngài đã khác hẳn. Qua những việc làm gần đây của TGP Sài gòn như việc vinh danh Đức cố TGM Nguyễn Văn Bình thì ai cũng thấy Ngài đang muốn đi theo con đường của Đức cố TGM Nguyễn Văn Bình, nhân vật được coi là tiêu biểu cho khuynh hướng hợp tác với nhà cầm quyền cộng sản. Tại sao thái độ của Ngài lại đổi chiều 180 độ như vậy?

Trong bài này xin không bàn về vấn đề đó. chỉ xin đề cập đến đọan cuối của lá thư ĐHY gửi cho CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình CLB NVB nghiên cứu xem coi thái độ bất hợp tác và thái độ hợp tác của Giáo hội trong lịch sử 50 năm qua mỗi thái độ có những lợi và hại nào, đối chiếu cái lợi và cái hại của hai thái độ và đề xuất bài học thực hành cho mọi thành phần tôn giáo và xã hội biết cách nào góp phần vừa xây dựng đất nước, vừa lành mạnh hóa đời sống dân tộc. Có được thế thì sự phát triển đất nước và con người mới vững bền”.

Không biết CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình đã trả lời cho ĐHY chưa và đã trả lời như thế nào? Thật ra thì chỉ cần nhìn vào thực trạng của Giáo hội Việt Nam dưới chế độ cộng sản suốt mấy chục năm qua thì dù chỉ là một người bình thường cũng có thể trả lời được những câu hỏi được nêu ra trong lá thư.

Cộng sản vẫn coi tôn giáo, nhất là Công giáo là một chướng ngại cần phải dẹp bỏ. Vì vậy ngay khi nắm quyền ở miền Bắc năm 1954 cũng như khi đã đặt được sự thống trị tại miền Nam 1975 họ đã có cùng một cách đối xử với Giáo hội Công giáo. Chính sách của họ đối với người Công giáo “trước sau như một” chẳng có gì khác biệt. Cho dù là hợp tác hay không hợp tác thì họ cũng đóng cửa chủng viện, trục xuất chủng sinh; giải tán dòng tu; chiếm dụng cơ sở vật chất của Giáo hội; cầm tù nhiều giáo sỹ, giáo dân… Và cho dù ở đâu, ngoài Bắc hay trong Nam, nhà nước cộng sản đều nhìn người Công giáo dưới con mắt ngờ vực. Ngay cả các cơ quan truyền thông của nhà nước cũng nhiễm tính kỳ thị đối với người Công giáo, trong ngôn từ họ luôn coi người Công giáo chỉ là công dân  hạng hai.

Hãy xem thử cái lợi và cái hại  đối với Giáo hội miền Bắc, nơi mà ĐHY coi là có thái độ bất hợp tác. Cái hại trước hết là hàng giáo phẩm, giáo sỹ bị chèn ép, bị đối xử bất công. Chưa nói đến những ngày tháng gian khổ của Giáo hội miền Bắc sau năm 1954 mà chỉ nói tới thời gian gần đây thôi thì cũng đủ thấy những chủ chăn của Giáo hội miền Bắc bị đối xử như thế nào. Cụ thể là trường hợp của Đức TGM Ngô Quang Kiệt và các linh mục Dòng CCT ở Thái Hà. Các vị đã phải chịu bao nhiêu cay đắng, bị nhục mạ, bị vu khống, bị đe dọa và còn phải hứng chịu bao nhiêu trò hèn hạ khác.

Nhưng cái lợi là chính trong hoàn cảnh khó khăn lại tạo được sự hiệp thông chặt chẽ trong hàng chủ chăn. Khi xảy ra sự kiện Thái Hà, Đức cha Cao Đình Thuyên của Giáo phận Vinh đã tuyên bố “Việc của Thái Hà cũng là việc của Giáo phận Vinh”. Và mặc dầu nhà cầm quyền đe dọa các Giám mục đến Thái Hà, nhiều Giám mục miền Bắc cũng vẫn cứ đến hiệp thông với Thái Hà. Bất chấp những lời đe dọa, Đức cha Nguyễn Văn Sang của Giáo phận Thái Bình dù tuổi gìa sức yếu cũng đã lặn lội đến Thái Hà cho bằng được. Sau đó khi trở về Giáo phận Ngài gửi lời “Chào các bạn tôi đi ở tù” như là một thái độ sẵn sàng chấp nhận mọi hành động trả thù của nhà cầm quyền cộng sản.

Giáo dân miền Bắc được trui rèn trong gian khổ đã trở nên bất khuất, xứng đáng là con cháu các thánh tử vì đạo Việt Nam. Họ sẵn sàng chấp nhận thiệt thòi về phần mình để bảo vệ niềm tin và để gióng lên tiếng nói bảo vệ Sự thật và Công lý. Trong biến cố Tòa Khâm sứ càng gần đến giờ nhà cầm quyền Hà Nội đe dọa ra tay thì giáo dân lại càng kéo đến đông hơn. Tại Thái Hà, 8 giáo dân hiên ngang ra tòa không một chút nao núng. Họ ăn mặc đẹp đẽ, mặt mày tươi tỉnh, hùng dũng cùng với anh chị em đồng đạo tiến đến pháp đình vui như ngày hội. Ở Tam Tòa trước cảnh tượng các linh mục và giáo dân bị đánh đập tàn nhẫn, lòng người giáo dân ở Vinh đã sôi sục mà nếu không vì vâng lời bề trên thì chắc chắn đã xẩy ra xung đột mà hậu qủa không ai có thể lường được. Ở Đồng Chiêm ngay cả ông gìa bà lão cũng không hề khiếp sợ khi đạo quân bất lương kéo đến đập phá cây thánh gía trên núi Thờ.

Bây giờ thử xem qua Giáo hội miền Nam nơi mà ĐHY cho là có thái độ hợp tác. Cái lợi trước mắt là hàng Giáo phẩm được ưu đãi, được vuốt ve. Cụ thể là trường hợp Đức cố TGM Nguyễn Văn Bình đã được nhà nước cộng sản ưu đãi bằng cách cho thiết lập một CLB mang tên Ngài. Nghe đâu ở Sài gòn còn có tên đường Nguyễn Văn Bình và có trường học cũng được đặt tên của Ngài. đặc biệt hồi đầu tháng 9 vừa qua TGP Sài Gòn đã long trọng kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Ngài mà nhiều người cho rằng TGP Sài gòn đã làm theo đơn đặt hàng của nhà nước cộng sản để họ hó có cơ hội trả công cho một vị TGM đã có “thành tích” đến chết vẫn còn sợ.

Cái hại hiển nhiên là vì được vuốt ve, được trọng vọng khiến cho chủ chăn trở thành nhu nhược, thụ động, không còn có dũng khí để nói lên sự thật và chống lại bất công. Hậu qủa là hướng dẫn giáo dân đi vào lối sống ích kỷ, chỉ biết sống cho mình còn ai chết mặc ai, không còn có tình liên đới trước sự thống khổ của anh em đồng đạo cũng như đồng bào… (Có thể đây là cái hại theo cách nhìn của những người công chính, nhưng lại là cái lợi cho những người cơ hội hướng theo “thói đời”)

Một điều tai hại khác là để cho nhóm quốc doanh trong cái tổ chức “Ủy ban chia rẽ Công giáo” hoành hành. Tổ chức này, như mọi người đều biết rõ mục đích của nó, được cho ra đời ở miền Bắc với cái tên Ủy ban Liên lạc về sau đổi thành Ủy ban Đoàn kết  nhưng nó chẳng làm được trò trống gì ở miền Bắc vì Giáo quyền miền Bắc đã tỏ thái độ dứt khoát đối với nó ngay từ đầu. Theo ông Vũ Sinh Hiên, tác gỉa bài nghiên cứu “Thái độ của các Giám mục miền Bắc đối với cộng sản từ năm 1945 đến 1975” thì tổ chức UBLL “đứng đầu là linh mục Vũ Xuân Kỷ, thuộc địa phận Hà Nội và bị Đức Giám mục treo chén. Cùng trong Uỷ ban này với cha Kỷ là linh mục Nguyễn Tất Tiên, cũng thuộc địa phận Hà Nội và cũng bị Đức Cha Khuê treo chén như cha Kỷ …”. Còn về phía giáo dân, cũng theo tác gỉa Vũ Sinh Hiên “có nơi bị giáo dân tẩy chay công khai. Cha Võ Thành Trinh từ miền Nam ra, trấn nhậm giáo xứ Hòn Gai, ngoài tầm kiểm soát của Giám mục, hành lễ vẫn có giáo dân tham dự vì kẹt hiếm hoi linh mục …. Thế nhưng khi cần tổ chức thánh lễ hôn phối, các đôi tân hôn vẫn không quản ngại đường xá xa xôi, đem nhau về Hải Phòng xin lễ cho chắc ăn. Để cha quốc doanh dâng lễ e không thành”

Trong khi đó vì giáo quyền của TGP Sài Gòn dung túng UBĐK ngay từ đầu khiến cho  tổ chức này càng ngày càng lộng hành. Là một tổ chức quốc doanh hoạt động theo chỉ đạo của Mặt trận Tổ quốc, nhóm này  đã theo túng mọi công việc ở TGP Sài gòn, chiếm giữ các vai trò then chốt trong website của HĐGM, dùng CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình để cổ xúy cho sự nhu nhược và ươn hèn.

Những điều trình bày trên cho thấy thái độ hợp tác chỉ có lợi cho các đấng bậc biết cúi đầu vâng phục nhà nước cộng sản nhưng lại hoàn toàn có hại cho Giáo hội. Chủ trương hợp tác chẳng qua chỉ là chạy theo những lợi ích trần thế mà bỏ qua sứ mạng chính của đạo Chúa là bênh vực người nghèo khổ, người cô thế, người bị áp bức bóc lột, người bị bỏ rơi.

Tất nhiên nói như vậy không có nghĩa là cổ võ cho thái độ “bất cộng đái thiên” với người cộng sản. Theo tinh thần của Công đồng Vaticano II người Công giáo vẫn có thể sống chung với người cộng sản. Tuy nhiên sống chung không có nghĩa là “câm nín và cúi đầu” trước sự dối trá và bất công. Sống chung cũng không có nghĩa là nhắm mắt bịt tai và chỉ biết gật đầu thỏa hiệp với tội ác.

Lại Thế Lãng

Vermont – USA


Tái đắc cử(!)

Tháng Mười 8, 2010

Hội đồng Giám mục Việt Nam đã họp từ 4-8/10/2010 tại Trung Tâm mục vụ Tổng Giáo phận T.P Hồ Chí Minh.

Cộng đồng dân Chúa đã hết sức chú ý đến kỳ họp này của HĐGMVN với nhiều lý do. Hôm nay, HĐGMVN đã bế mạc và bầu lại Ban Thường vụ mới.

Giám mục Cựu - Tân Chủ tịch HĐGMVN Nguyễn Văn Nhơn vừa "Tái đắc cử:

Như chúng tôi đã dự báo trong bài viết: “Kịch bản nào cho cuộc họp HĐGMVN sắp tới” và bài “Vài thông tin trước kỳ họp của Hội Đồng Giám mục Việt Nam 10/2010”, kỳ họp này HĐGMVN đã chứng minh cho cộng đồng dân Chúa biết rằng “Dàn đồng ca áo tím” vẫn đủ khả năng tự tin lung lạc HĐGMVN và những Đức GM còn lại vẫn lấy “im lặng là vàng”.

Như chúng ta đều biết, chuẩn bị cho kỳ Đại hội lần thứ XI của HĐGMVN, đã có biết bao ý kiến của cộng đồng dân Chúa góp ý cho HĐGMVN. Những ý kiến đó bằng nhiều cách nói khác nhau, xa xôi có, gay gắt có, thẳng thừng có và lòng vòng… cũng có.

Tuy nhiên, tất cả đều nói lên nỗi lòng lo lắng của người tín hữu Việt Nam trong và ngoài nước trước hiện trạng GHVN trong giai đoạn hiện nay. Những sự rạn nứt, sự phân hóa, sự biến chất… là điều không thể phủ nhận.

Mỗi giáo hữu lo lắng, hi vọng và thao thức với GHVN bao nhiêu, thì đau đớn bấy nhiêu trước cảnh này. Thậm chí không ít người đã nóng nảy dùng hình ảnh “bầy chó câm” mà Đức Giáo hoàng đã dùng để chỉ các Giám mục im tiếng trước những đòi hỏi của nghĩa vụ người Kito, nghĩa vụ của Mục tử Giáo hội.

Nhưng, tất cả đã không được HĐGMVN chú ý, tất cả đã được bỏ ngoài tai.

Hội đồng GMVN chụp hình chung với đoàn Ban Tôn giáo Chính phủ đến thăm ĐHXI

Rồi màn gọi là “bầu cử” của các Đại hội đảng bộ ở các tỉnh vừa qua đã được đưa ra làm mẫu, tất cả đều… “tái đắc cử” – một cụm từ mà người dân nghe quen đến mức chỉ cần nói đến Đại hội của đảng là có thể phát ngay ra miệng. Trên báo chí nhà nước, cụm từ “tái đắc cử” luôn được lặp đi lặp lại đến mức nhàm chán.

Cũng tại Đại hội XI này của HĐGMVN, màn “bầu cử” bỏ phiếu cũng y chang kết quả “tái đắc cử”.

Những ngày Đại hội XI diễn ra, Miền Trung chìm trong lụt lộiNgay từ trước Đại hội, nhiều bài viết đã phân tích hết sức sâu sắc và rõ ràng rằng: Nhiệm kỳ vừa qua của HĐGMVN là một nhiệm kỳ chứa đầy những thất bại và đau đớn của GHCGVN. Sự chia đàn xẻ nghé rõ ràng và phân hóa nội bộ Giáo hội đã làm suy yếu GH đúng theo kịch bản của nhà cầm quyền CSVN mong muốn. Đứng đầu HĐGMVN là Chủ tịch – đức cha Nguyễn Văn Nhơn – phải chịu trách nhiệm cá nhân của mình trước cộng đồng dân Chúa Việt Nam. Vì vậy việc “tái đắc cử” như kịch bản đã vạch ra là một sự thách thức cộng đồng dân Chúa cách trắng trợn.

Dù nhận được những thông tin về kết quả ngày hôm nay từ khá lâu, nhưng chúng tôi không đủ can đảm để tin rằng có những người có thể đủ bản lĩnh, thiếu trách nhiệm và sự sám hối, để chấp nhận “tái đắc cử” một lần nữa như Đức cha Nguyễn Văn Nhơn. Bởi điều này thường chỉ xảy ra trong nhà nước cộng sản với tư duy “cố đấm ăn xôi” ngồi lỳ trên chiếc ghế béo bở đển bòn rút máu xương nhân dân mà thôi. Còn đã là Giám mục, thì dù không còn là người đạo đức, cũng còn chút gì đó của lương tâm và lòng tự trọng và trên hết là sự sám hối của lương tâm người công giáo.

Vậy nhưng, chúng tôi đã nhầm như biết bao người đã từng nhầm trước ngày 7/5/2010 là ngày Đức cha Nguyễn Văn Nhơn quầy quả ra Hà Nội nhận chức TGM Phó.

Kết quả được công bố hôm nay đã chứng minh những điều dự đoán và những thông tin chúng tôi nhận được là chính xác.

Vô cảm

Có một điều cũng khó có thể tưởng tượng được rằng: Giống như các quan chức Cộng sản Hà Nội, khi Miền Trung đang chìm ngập trong lụt lội, số người chết tăng từng giờ, hàng triệu người đang cảnh “sống ngâm da, chết ngâm xương”, họ vẫn ăn chơi, nhảy múa trên đống tiền nhân dân đổ mồ hôi xương máu ra cho họ đốt trong lễ hội “ngàn năm Thăng Long”.

Trong những ngày HĐGMVN họp, những tiếng kêu thê thảm vọng lên từ đồng bào Miền Trung, đặc biệt từ Giáo phận Vinh và TGP Huế, nhiều đồng bào, giáo dân đã chết tức tưởi bởi thiên tai, nhiều nhà thờ, tài sản đã bị hủy hoại, đời sống giáo dân đang bị đe dọa nghiêm trọng trong lụt lội.

Nhưng không hề có một tiếng nói, một lời cầu nguyện, một lời chia sẻ của bất kỳ ai trong HĐGMVN? Hãy xem trong các biên bản, nhật ký… thì chúng ta sẽ rõ, đố ai có thể tìm được một dòng chữ, một ý kiến nào về những nạn nhân ở đây trong cả quá trình họp mấy ngày mưa lũ? Đến cuối kỳ họp, mấy chữ trong Thư chung có phải là hết trách nhiệm của mình?

Điều này thể hiện sự vô cảm đến mức đáng  ghê sợ ở HĐGMVN, những “mục tử, đấng chăn chiên lành của Chúa”?

Trong những ngày lụt lội tại GP Vinh và TGP Huế, Đức cha già Cao Đình Thuyên với 84 tuổi đời vẫn lọ mọ băng núi vượt ngàn lũ dữ đến với nạn nhân là con cái, là giáo dân mình cũng như những người dân đau khổ khác.

Ngược lại, Giám mục Nguyễn Thái Hợp vẫn ung dung tự tại và cười rất tươi trong các buổi họp không thấy một chút băn khoăn?

Phải chăng câu nói “Các nhà tâm lý khuyên không nên thay đổi những tập quán tốt vào lúc tuổi già. Chính vì vậy, xin Đức Cha cứ tiếp tục chọn xe hơi làm nhà, tiếp tục ban phép lành, tiếp tục ban phép Thêm sức cho tất cả những nơi đang cần đến Đức Cha… Bần đệ sẽ xin đuợc phép đi học nghề với Đức Cha trong một thời gian” của Đức Tân Giám mục còn đó, nghĩa là Đức cha già cứ thế mà đi.

Còn ngài đang bận vướng để được bầu vào chức vụ mới là Chủ tịch Ủy ban Công Lý – Hòa Bình? Một ủy ban với tên gọi rõ ràng, nhưng được Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn dặn dò trước rằng “Công lý ở đây là Công lý từ Trời” nghĩa là chỉ lo việc “công lý từ Trời” mà phó mặc những việc đòi hỏi Công lý ở trần gian?. Nhiều người không biết thời gian “học nghề” của Đức cha Hợp là mấy năm, mấy tháng và ngài đang định học nghề gì?

Nhưng tin tưởng ở tinh thần cộng tác và nhiệt thành giáo dân Vinh, tôi xin nhận chức vụ này để đồng hành với anh chị em và để tiếp nối con đuờng Đức cha già đã vạch ra, đang đi và chúng ta sẽ đi.

GM Nguyễn Thái Hợp ngày 27/5/2010

Nhìn những hình ảnh hớn hở của các vị GMVN chụp hình với ban Tôn giáo Chính phủ, chúng tôi ngỡ rằng HĐGMVN không nghe thấy tiếng kêu của nhân dân, của giáo dân mình đang chìm trong lũ lụt và thiên tai!

Nhiều người đặt câu hỏi không phải là sự tị hiềm mà là một thắc mắc rất chính đáng: “Tại sao một tai nạn xe hơi tại Mỹ chết một số người, HĐGMVN đã vội vàng có thư chia sẻ nhanh chóng? Trong khi chính con dân mình chết tức tưởi ngay trong nhà thì HĐGMVN vẫn vô cảm đáng sợ như vậy?. Phải chăng, chỉ vì những bà con xa xứ có điều kiện nhiều hơn về vật chất nên đáng được quan tâm hơn?”

Câu hỏi đau đớn này, xin nhường lời cho HĐGMVN và chỉ có HĐGMVN mới có thể trả lời câu hỏi đó.

Cũng qua một kỳ Đại hội của HĐGMVN, chúng ta thấy rõ rằng HĐGMVN đang đứng về phía người đau khổ bị áp bức, nghèo khó hay đứng về phía bạo quyền và những người giàu có.

Vậy HĐGMVN có còn là các mục tử trong GH của Chúa nữa không?

Xin để mọi người tự vấn và trả lời câu hỏi này.

8/10/2010

Nữ Vương Công Lý


Thư gửi bạn đọc: Hướng đi nào cho GH Công giáo VN và người yêu mến Giáo hội của Sự thật, Công lý phải làm gì?

Tháng Mười 3, 2010

Thưa quý vị bạn đọc

Ngày mai (4/10/2010) Hội Đồng Giám mục Việt Nam (HĐGMVN) sẽ bắt đầu kỳ họp thứ 2 năm 2010 tại Trung tâm Mục vụ TGP Sài Gòn.

Đây là một kỳ họp khá đặc biệt, nó sẽ diễn ra không phải trong không khí êm ả của những kỳ họp trước đây của HĐGMVN. Kỳ họp này diễn ra trong bối cảnh đất nước và GHVN đang trải qua những cơn chuyển mình khác thường.

Tại cuộc họp này, theo đúng lệ thường, sẽ kiểm điểm lại tình hình GHCGVN thời gian qua, bầu lại cơ quan lãnh đạo của Hội Đồng Giám mục Việt Nam, định hướng cho GHCGVN bằng đường hướng của HĐGMVN trong giai đoạn tới.

Những vành khăn tang trắng để tang Thánh giá, cũng là để tang uy tín của HĐGMVN trong nhiệm kỳ vừa qua?

Thời gian qua, nhiều sự việc đã diễn ra trực tiếp với GHCGVN, tại đó, nhiều vấn đề được đặt ra rất gay gắt, rất cụ thể và đòi hỏi sự đáp ứng nhanh chóng của HĐGMVN. Tuy nhiên, qua những sự việc đã xảy ra và những phản ứng của HĐGMVN, người ta thấy rất rõ những sự rạn nứt, những phân hóa, những vấn đề tồn tại trong hàng ngũ GMVN đã làm nản lòng các tín hữu và những người yêu mến GHCGVN và đất nước Việt Nam.

Thực tế mà nói, những cách hành động, đường hướng của GHCGVN thông qua HĐGMVN trong nhiệm kỳ vừa qua đã dẫn đến những rạn nứt, những khó hiểu, những ly tán trong lòng GHCGVN. Nhiều phản ứng với từng hành động cụ thể, với đường lối của từng GM, từng nhóm và ngay cả HĐGMVN. Đó là một nhiệm kỳ mà những người yêu mến GHCG dù không muốn cũng phải thừa nhận là sự thất bại đau đớn của HĐGMVN trong nhiệm vụ dẫn dắt đàn chiên Việt.

Tất cả những tiếng nói của cộng đồng tín hữu Việt Nam có tác dụng nào với HĐGMVN hay không? Những tác dụng đó như thế nào? Liệu “Dàn đồng ca áo tím” với tinh thần khiếp nhược trước cái ác, sự dối trá, thỏa hiệp với sự dữ trong chiêu bài “Đối thoại” có tự tung tự tác và thao túng, lũng đoạn HĐGMVN hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào hàng ngũ các GM Việt Nam, các tu sĩ, linh mục, giáo dân… con cháu trung thành của 130.000 bậc tiền nhân tử đạo Việt Nam.

Giáo hội Công giáo Việt Nam với gần 500 năm được gieo vãi hạt giống Tin mừng, 350 năm thành lập hai Giáo phận tiên khởi và 50 năm thành lập Hàng Giáo phẩm Việt Nam là bề dày không dễ ngày một ngày hai bị quốc doanh hóa một cách nhục nhã và đau đớn như hiện nay một số người đang muốn hướng đến.

Những điều giáo dân, cộng đồng tín hữu và những người thao thức với GHCGVN đang trăn trở có được kỳ họp của HĐGMVN này đáp ứng hay không? Chúng ta còn phải chờ trong vòng tuần này sau khi kỳ họp kết thúc.

Đưa tượng Hồ Chí Minh đặt trước tượng Đức Mẹ - tà đạo hay dị giáo?

Một số vấn đề đó đã được Nữ Vương Công Lý bạch hóa trước cộng đồng dân Chúa.

Nhiều tiếng nói phản biện được cất lên, nhiều thư ngỏ, nhiều tâm thư đã được gửi đến HĐGMVN đến nay tưởng như đã nói lên được nỗi lòng của giáo dân Việt Nam để các vị chức cao vọng trọng hiểu được tâm tư của họ.

Quan trong hơn hết, các vị sẽ hiểu rõ hơn điều này: Giáo dân Việt Nam đã trưởng thành, đã có nhận thức độc lập trong việc tin yêu Thiên Chúa và nhìn nhận đường lối của Hội thánh, không còn là một thời kỳ dài với não trạng “Giáo sĩ trị” mà cố Giáo Hoàng Gioan Phalo II đã kịch liệt phản đối từ sinh thời.

Thậm chí, trước “Sự kiện Ngô Quang Kiệt” Nữ Vương Công Lý đã nhanh chóng lập Thư Thỉnh nguyện gửi tới Đức Giáo Hoàng Benedict XVI và các Bộ ở Tòa Thánh Vatican. Bản Thỉnh nguyện thư đã được sự hưởng ứng tích cực, nhiệt tình của đông đảo tín hữu, linh mục, tu sĩ… và nhiều người trong cũng như ngoài cộng đồng dân Chúa khắp nơi trên thế giới.

Hồi đáp của Thư ký Đức Giáo Hoàng Benedicto XVI về Thư thỉnh nguyện

Để làm được những điều đó, Nữ Vương Công Lý hết sức cảm ơn sự nhiệt tình tham gia của mọi người, cùng cất cao tiếng nói cho Sự thật, Công Lý được tỏ hiện với tấm lòng thiết tha yêu mến Giáo hội Công giáo Việt Nam tông truyền, thánh thiện, hiệp nhất… và với đất nước Việt Nam đang lầm than dưới gót sắt của chế độ tàn bạo.

Thưa quý vị bạn đọc,

Nhiều tiếng nói của độc giả, của những tâm hồn thao thức với Giáo hội và đất nước thời gian qua đã gửi đến Nữ Vương Công Lý đòi hỏi phải có một hướng đi, một hành động cụ thể để không chấp nhận sự “quốc doanh hóa” Giáo hội CGVN theo đường lối “Phúc âm, Dân tộc và Chủ nghĩa xã hội” như mô hình Trung Quốc vẫn hiện diện.

Tuy nhiên Nữ Vương Công Lý xác định rằng, đó là những nhiệm vụ và công việc lớn lao của tất cả mọi người, mọi các nhân, tổ chức trong  và ngoài Giáo hội yêu mến Công lý và sự thật, trong và ngoài đất nước yêu mến quê hương, xứ sở và dân tộc. Khả năng của Nữ Vương Công Lý cũng chỉ có hạn như một “tiếng kêu giữa sa mạc” mà thôi nếu không được sự ủng hộ nhiệt tình của mọi con tim của độc giả.

Trong điều kiện sau kỳ họp HĐGMVN kỳ này, nếu những tiếng nói của cộng đồng dân Chúa không thể lọt tai HĐGMVN và HĐGMVN không đáp ứng những tâm tư đó, bỏ ngoài tai mọi tiếng kêu than để dẫn GHCGVN đi theo đường hướng thỏa hiệp và chấp nhận sự ác, sự dối trá, sự dữ… đi rời xa con đường của Hội thánh là bênh vực những người đau khổ, đồng hành cùng Dân tộc khổ đau này đưới sự áp bức của chế độ độc tài Cộng sản thì mỗi trái tim, mỗi con người đều phải cất tiếng nói của mình.

Hội đồng Giám mục VN chào Thủ tướng (hay xin chỉ thị) sau kỳ họp HĐGMVN?

Khi đó, tất cả chúng ta đều phải hành động.

Cụ thể: Nữ Vương Công Lý sẽ phát động một cuộc xin chữ ký Thư Thỉnh nguyện gửi Đức Giáo Hoàng Benedicto XVI và các Thánh bộ được phát động rộng rãi với thời gian 1 tháng để trình bày ý nguyện, tâm tư của Giáo dân Việt Nam và đó cũng là tiếng kêu của mọi người tới Vatican trước tình hình hiện trang của Giáo Hội Công giáo Việt Nam, nhất là trước cái gọi là “Đại Hội Dân Chúa” 24/11/2010.

Nếu những tiếng nói của cộng đồng dân Chúa không thể lọt tai HĐGMVN và HĐGMVN không đáp ứng… để dẫn GHCGVN đi theo đường hướng thỏa hiệp và chấp nhận sự ác, sự dối trá, sự dữ… Khi đó, tất cả chúng ta đều phải hành động.

Nếu buộc phải làm điều đó, BBT Nữ Vương Công Lý xin tất cả mọi người, mọi giáo họ, giáo xứ, hội đoàn nhiệt tình tham gia bằng chính trái tim yêu mến Giáo hội, yêu mến Sự thật, Công Lý của mình để công việc chung có kết quả tốt nhất.

Xin quý vị hết sức bình tĩnh, góp ý cho Nữ Vương Công Lý và cùng tham gia với chúng tôi bằng một tinh thần yêu mến Giáo Hội, Đất nước Việt Nam đang bị đe dọa bởi họa ngoại xâm bành trướng..

Tất cả mọi góp ý dù theo chiều hướng nào, BBT Nữ Vương Công Lý cũng xin cảm ơn quý vị. Tuy nhiên, xin được nhận những ý kiến, những góp ý có tinh thần xây dựng với ngôn ngữ trình bày hòa nhã, thể hiện văn hóa ứng xử tốt đẹp và tinh thần người Kito hữu.

Mọi ý kiến xin gửi về hộp thư nuvuongcongly@gmail.com

Xin trân trọng cảm ơn quý bạn đọc đã cùng đồng hành với Nữ Vương Công Lý thời gian qua và xin được tiếp bước trong thời gian tới.

Ngày 3/10/2010

Ban Biên tập Nữ Vương Công Lý