Vài cảm nghĩ nhân lễ tấn phong Đức tân Giám mục Nguyễn Thái Hợp

Tháng Bảy 25, 2010

Thông tin và hình ảnh trên một số trang mạng cho biết sáng 23/7/2010 buổi lễ tấn phong Tân Giám  mục giáo phận Vinh, Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp được ĐTC bổ nhiệm ngày 13/5/2010 đã được cử hành trọng thể tại quảng trường nhà thờ chính tòa Xã Đoài.

Bản tin trên Vietcatholic viết “Trên 1,3 vạn đại biểu chính thức từ 19 giáo hạt, 180 giáo xứ trong khắp Giáo phận đã qui tụ đông đảo trước quảng trường Giáo phận. Đó là chưa kể lượng giáo dân đông đảo đã ngập tràn trong khuôn viên TGM, Nhà thờ Chính tòa và các cơ quan liền kề…”

Nhìn một số hình ảnh và xem video buổi lễ trên trang Nữ Vương Công Lý, dù không phải là người con của giáo phận Vinh tôi cũng cảm thấy nức lòng trước quang cảnh tưng bừng và hoành tráng của buổi lễ với sự tham dự của rất đông đảo giáo dân nói lên lòng nhiệt thành của con chiên trong giáo phận.

Sự tham dự đông đảo của giáo dân trong ngày lễ tấn phong vị chủ chăn là điều dễ hiểu.  Càng dễ hiểu hơn khi chính vị tiền nhiệm đã đề cử và đích thân làm chủ phong cho người kế nhiệm của mình. Đức cha Cao Đình Thuyên, vị chủ chăn khả kính vốn được giáo dân trong giáo phận một lòng yêu mến đã chọn người kế nhiệm thì người kế nhiệm chắc chắn phải được sự đón nhận nồng nhiệt của giáo dân rồi. Hơn nữa Đức cha Nguyễn Thái Hợp cũng đã từng tuyên bố “Xin cho tôi được thực hiện ước nguyện thâm sâu, là được đồng sinh đồng tử với anh chị em trên mảnh đất quê hương này”. Được chính vị chủ chăn công khai xác định  sẽ đồng sinh đồng tử với mình, giáo dân của Giáo phận Vinh hẳn phải vui mừng đã có được vị chủ chăn đích thực chứ không phải người chăn chiên thuê. Chỉ có người chủ chăn đích thực mới dám sống chết với đoàn chiên, dám quên mình để phục vụ đoàn chiên chứ không như những kẻ chăn chiên thuê chỉ nghĩ đến lợi ích của riêng mình. Khi gặp nguy hiểm thì họ chỉ nghĩ đến an nguy của bản thân mà bỏ mặc đàn chiên cho sói dữ.

Với khẩu hiện “Sự thật & Tình yêu” Đức cha Nguyễn Thái Hợp đã chọn cho cuộc đời mục tử của Ngài một hướng đi rất hợp thời nhưng cũng đầy thách đố. Xin Chúa Thánh Thần ban ơn can đảm để Ngài dám nói lên sự thật trong một xã hội đang đầy rẫy những dối trá, lọc lừa. Xin Chúa Thánh Thần tuôn đổ sức mạnh để Ngài có thể đem đến yêu thương, bác  ái trong một xã hội mà con người dường như đã trở nên vô cảm, dửng dưng trước nỗi đau của người khác và ngay cả với anh em của mình.

Qua những hình ảnh trên trang Nữ vương Công Lý tôi sung sướng được nhìn thấy những lá cờ vàng – trắng, cờ Hội Thánh mà không biết vô tình hay cố ý đã có vị quyền cao chức trọng chỉ coi lá cờ này như là cờ của “Nước Vatican” xa lạ nào đó chứ không liên quan gì đến Giáo hội. Nhìn thấy những lá cờ Hội Thánh được giương cao trong buổi lễ tấn phong tôi thấy vui và cảm thấy nỗi đau vì lá cờ thân yêu bị coi thường được xoa dịu phần nào. Xin cám ơn Ban Tổ chức lễ tấn phong.

Những hình ảnh của buổi lễ tấn phong cũng cho thấy có rất nhiều biểu ngữ nói lên lòng yêu mến đối với Đức TGM Ngô Quang Kiệt cho dù Ngài đã bị bắt buộc rời khỏi Việt Nam một cách không minh bạch. Thế mới biết khi người mục tử dám hy sinh vì đàn chiên, dám sông chết với chiên của mình thì đáp lại đàn chiên sẽ mãi mãi quyến luyến, yêu thương. “Hữu xạ tự nhiên hương” mà. Ngài chẳng bao giờ kêu gào phải “Tôn sư trọng đạo” nhưng Ngài luôn nhận được sự kính trọng và yêu mến.

Sau cùng trong số những nguyện vọng được giáo dân bày tỏ trong buổi lễ tấn phong, tôi đọc được trên một tờ áp phích “Đề nghị HĐGMVN lên tiếng vì công lý, sự thật cho Giáo xứ Cồn Dầu”.

Mỉa mai thay việc lên tiếng vì sự thật và công lý là việc đương nhiên phải làm của những vị có trách nhiệm đâu cần đợi ai phải đề nghị, nhắc nhở? Thế nhưng vì tự bịt mắt, bịt tai, bịt miệng nên các vị đã không thể thấy, không còn nghe được và trở nên câm nín!

Xin hãy mở mắt ra để thấy được những sự thật ngay trước mắt chứ không cần phải cất công đi tìm kiếm ở đâu xa.

Xin hãy mở tai ra để để nghe được nguyện vọng của giáo dân cùng những tiếng oán than, rên siết của những con người thấp cổ bé miệng đang bị trù dập, bị áp bức bất công.

Xin hãy mở miệng ra và lập tức nói lên những lời cần phải nói chứ đừng chần chờ, lưỡng lự “lên tiếng hay không lên tiếng” .

Lại Thế Lãng

Vermont – USA


Ngôn sứ của Chúa hay của Satan?

Tháng Bảy 17, 2010

Nguyên nhân khiến tôi viết bài này là lời ”dạy” của linh mục quản xứ An Thịnh, hạt Yên Bái, G.P Hưng Hóa như sau: ”Trang Nữ Vương Công Lý là trang của ma quỷ, satan, gây chia rẽ… do vậy không được ai đọc trang đó, ai đọc là mắc tội trọng, phải ngừng rước lễ và đi xưng tội.”

Đó không những là ”cái mũ” chụp lên đầu mạng lưới Nữ Vương Công Lý, mà còn là lời vu khống, mạ lỵ, đòn phủ đầu những người muốn góp ý xây dựng vì yêu Chúa và Giáo Hội của ngài.

”Cái mũ” ấy vẫn ”cũ mãi”, muốn chụp hoài lên đầu người công chính cũng vô ích vì đó là cách lập luận có lợi cho Vương Quyền của Sự Chết! Tại sao vậy? Xin thưa: Satan rất căm thù những ai làm theo Lời Chúa Giêsu dạy trong Kinh Lạy Cha: ”Chúng con nguyện Danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời…Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen”

Đó không những là ”cái mũ” chụp lên đầu mạng lưới Nữ Vương Công Lý, mà còn là lời vu khống, mạ lỵ, đòn phủ đầu những người muốn góp ý xây dựng vì yêu Chúa và Giáo Hội của ngài.

Kính xin mục tử GIANG vui lòng xem lại sự việc sau đây có làm cho ”Danh Cha cả sáng” hay không!!!

Từ sáng sớm Chúa Nhật, 11.7. 2010, chủ chăn của Đàn Chiên An Thịnh, tức là NGÀI Nguyễn Văn Giang, đã ”an” tâm lót lòng bằng ”thịnh” tình ngày mới là ”dang” tay ôm sứ giả của ”Hoàng Tử Bóng Tối” trước khi cùng Con Chiên đồng ca như sau: ”Con sẽ bước lên Bàn Thờ vì chính Chúa làm tuổi xuân ca khúc hân hoan! Con sẽ bước lên Bàn Thánh, tế lễ mình làm của lễ hy sinh. Này hồn tôi ơi, sao xao xuyến, đau thương? Tứ vi địch thù vây hãm: Lo gì! Có Chúa trong Thành: Địch thù tan nát hết! Chúa trong lòng ta: Lo lắng gì, hồn tôi ơi!”

Tại sao mục tử không sử dụng Vũ Khí Thiêng Liêng là ”Ơn Khôn Ngoan” của Thánh Linh mà  tế nhị nói với công an (can ông): ”Xin vui lòng đừng đến vì lý do không chính đáng vào Chủ Nhật là Ngày của Chúa!”? Phải chăng, khi ”miệng” đọc Lời Truyền, khi ”tay” dâng Bánh-Rượu đã trở thành Máu-Thịt Chúa Giêsu, khi ”dang” cánh tay chúc bình an, ban Phép Lành, chủ tế GIANG đã tươi cười nghĩ đến người coi Tôn Giáo là thuốc phiện nhiều hơn là quan tâm đến Con Chiên đang ”đồng dâng Thánh Lễ” với mình? Câu ”chúc anh chị em ra về bình an” là cả lòng mến sau Thánh Lễ, mà đã trở thành ”vô nghĩa” vì lời hăm dọa, khủng bố tinh thần của Con Chiên!

NVCL không chống Giáo Hội, mà ”nâng đỡ, giúp đỡ, chống đỡ Giáo Hội” như tôi thường xác tín. Tôi đã, đang và sẽ còn viết bài chống cho đến cùng các „đấng“ làm „Thầy“ mà không ra ”trò”! Các ngài chỉ làm ”trò” cười cho thiên hạ! Chính ”họ” tự vạch áo cho người xem lưng!

Mục tử Giang biết ”uốn lưỡi bảy lần trước khi nói” để lấy lòng người ”khách công an”, nhưng chẳng ”uốn” lần nào trước khi phịa ”giáo lý”, tức là lời vu khống vốn không hề có trong Sách Giáo Lý bởi vì Thánh Danh ”Nữ Vương Công Lý” là Tước Hiệu của Bà Eva mới đã đạp đầu Con Rắn ở Vườn Địa Đàng! Sau Thánh Danh cực trọng Giêsu, bất cứ Danh Xưng nào dành để tôn kính Mẹ Chúa Giêsu đều làm cho Satan run sợ! (Trừ người không biết rõ Chúa, Mẹ là ai.) Nếu NVCL xúc phạm đến Chúa, Mẹ Ngài và Giáo Lý của Giáo Hội Tông Truyền thì tôi sẽ là một trong những người chống đối triệt để như đã từng chống lạc phái không phải là anh em Kitô hữu. (Họ không là Công Giáo, Chính Thống và Tin Lành.)

NVCL không chống Giáo Hội, mà ”nâng đỡ, giúp đỡ, chống đỡ Giáo Hội” như tôi thường xác tín. Tôi đã, đang và sẽ còn viết bài chống cho đến cùng các „đấng“ làm „Thầy“ mà không ra ”trò”! Các ngài chỉ làm ”trò” cười cho thiên hạ! Chính ”họ” tự vạch áo cho người xem lưng! Tôi góp ý là ”xức dầu, cạo gió”, đưa thần dược là Lời Chúa để chữa lành cho người bệnh! Tôi im lặng là đồng tình, là theo phe Satan vì nó đã gieo thì dại gì nhổ cỏ lùng mọc chung với lúa! Chúa Giêsu phán với hạng giả hình như sau: ”Không phải người lành mạnh cần thầy thuốc, mà là người đau ốm. Ta không đến để kêu gọi người công chính, mà là người tội lỗi.” (Marcô 2, 17)

Định danh cho NVCL là ”trang của Satan” còn là điều bất công bởi vì mục tử Giang và Bề Trên của ngài không dám gọi tên các tệ nạn: chà đạp công lý, nhân quyền, nhân phẩm, dâm ô, loạn luân, tham nhũng, bán Nước, đập phá Thánh Giá, cưỡng đoạt đất đai, Tu Viện… Tóm lại, biết bao là thứ tội, nếu kể ra, sẽ dài hơn ”Ngàn Lẻ Một Đêm”!

Mục tử ”Giang” không mang phù sa, tắm mát ruộng đồng cho mùa gặt được nhiều lúa để đem vào Kho Trời, mà lại gây phẫn nộ, tạo chia rẽ trong Giáo Hội như lời giảng của Đức Cha Nguyễn Chí Linh trong cuộc Tĩnh Tâm Linh Mục Đoàn Giáo Phận Đà-lạt từ ngày 16 đến 22.02.09. Ngài viết như sau:

”Chúa Giê-su không thẩm vấn Phê-rô về tay nghề. Chúa chỉ hỏi ông: ”Anh có yêu mến Ta không?”… Có một vị linh mục, sau khi truyền phép bánh, đã rời Cung Thánh, bước xuống lòng nhà thờ, bạt tai một cụ già, rồi trở lên truyền phép Máu Thánh. Lý do chỉ vì cụ già đó cầu nguyện quá to tiếng khi ngài đưa Mình Thánh Chúa lên cao… Hóa ra, thay vì truyền đạo, linh mục lại làm mất đạo… Có cha cau có, gắt gỏng từ đầu đến cuối lễ, có khi gạt cả micro và sách lễ xuống đất, biến nhà thờ thành nơi nạt nộ, khủng bố giáo dân, làm cho chủ nhật trở thành ngày căng thẳng, nặng nề. Bài giảng thì lòng thòng và chủ yếu là mắng mỏ, hăm dọa, khiển trách, thậm chí bôi bác giáo dân giữa nhà thờ. Bài giảng không dọn, nói mãi không kết được, khiến cha giống như máy bay không tìm được phi trường… Không gì mâu thuẫn bằng linh mục lại là thủ phạm gây chia rẽ trong giáo xứ bằng chính lời nói của chủ chăn… Nhưng, biết đâu ở sâu xa vấn đề, họ chán linh mục quá nên không muốn đến gần…

Nếu không tạo được một con tim mục tử, tự khắc chúng ta sẽ biến mình thành một tên Pha-ri-siêu… Sự có mặt của linh mục trong đời giáo dân có khi đã đục khoét những lỗ hổng quá lớn. Không thương giáo dân không phải là linh mục, không phải là cha xứ. Người giáo dân sẵn sàng châm chước cho linh mục ngay cả khi các ngài mắc phải những lỗi lầm nghiêm trọng, miễn là họ thấy linh mục yêu thương họ.”

Định danh cho NVCL là ”trang của Satan” còn là điều bất công bởi vì mục tử Giang và Bề Trên của ngài không dám gọi tên các tệ nạn: chà đạp công lý, nhân quyền, nhân phẩm, dâm ô, loạn luân, tham nhũng, bán Nước, đập phá Thánh Giá, cưỡng đoạt đất đai, Tu Viện…

Đọc xong đoạn vừa nêu, mục tử Giang có dám cáo ”gian” cho Đức Cha Linh là người của Satan không? Tệ hại hơn nữa là mục tử Giuse Nguyễn Kim Cương OP (Dòng Đaminh, Giáo Xứ Yên Hợp, cũng bịa giáo lý ”ly giáo” như sau: ”Ai đọc hoặc cất giữ những bài viết của Nữ Vương Công Lý thì tôi sẽ xử ngay, kể cả linh mục!” (Ám chỉ LM Fx. Nguyễn Văn Thái, nguyên Quản Hạt, đã ”bị” Đức Cha ”xử phạt”: về quản nhiệm nhà thờ họ, dưới sự quản lý của linh mục quản xứ này!)

Nhân đây, kính mời nhị vị mục tử (mà chiên hèn mọn này đã nêu quý danh) vui lòng đọc bài ”Chức Thánh Trong Hàng Giáo Dân” trên trang NVCL để xem có phải là bài của Satan không! Đó là tâm tình của chiên này dựa vào Lời Chúa, Giáo Lý, đã gởi cho Đức Cha Nhơn khi ngài còn ở Đà Lạt. Và ngài đã trả lời cho nó bằng bức thư dài chín trang, trong đó ngài viết tới bốn lần ”Chúng tôi rất xúc động vì…” Chẳng lẽ ĐC Nhơn cũng sẽ bị mục tử Kim Cương cho ”về vườn”? (Vì Giám Mục cũng là Linh Mục)

Cuối cùng, kính xin nhị vị mục tử và những vị nào ”đồng khí tương cầu” với hai vị kia làm ơn đọc phần sau đây để ”phản tỉnh” (Connais-toi, toi-même!) mà trở về chính lộ là phương pháp giảng dạy lời Chúa:

Trong chương VI của Lời Mở Đầu Sách Giáo Lý Công Giáo dành cho Mục-Tử lẫn Giáo Dân, Giáo Hội dạy như thế này: ”Nhất là đừng nghĩ rằng chỉ có một hạng người (âmes) được giao phó cho mình, vì thế mình cứ tùy tiện giảng dạy và đào tạo mọi tín hữu như nhau về đạo đức thật sự, cùng một phương pháp duy nhất và lúc nào cũng bằng phương pháp ấy. Phải biết rõ rằng người này như là trẻ sơ sinh trong Chúa Giê-su Ki-tô, người kia là thiếu niên, lại có người xem ra đầy năng lực. Những ai được mời tham gia vào tác vụ giảng đạo, phải lựa lời tương xứng với trí tuệ và trí thông minh của người nghe khi mình truyền giáo huấn về các mầu nhiệm, đức tin và phép tắc phong tục.” (Xin các NGÀI mục tử đừng chơi chữ ”trí khôn” để mạ lỵ NVCL và người khác!)

Chỉ có Chúa mới kết án cụ thể và công khai vào ngày phán xét chung! NVCL không kết án, mà chỉ ”kết thành chuỗi tội” của những người làm gương mù phá Đạo! Đó là hạng ngôn sứ của Satan! Còn NVCL và kẻ hèn này là người thực hiện chức năng ”tư tế, ngôn sứ, quân vương” thiệt ”kim cương” tùy theo ”vị trí”’ của mình mà Chúa và Giáo Hội cho phép và khuyến khích.

Düsseldorf, Đức Quốc, 16. 7. 2010

Đaminh Phan văn Phước


Chuyện thời sự: Những chiếc thòng lọng và gái đĩ già mồm

Tháng Bảy 6, 2010

Câu chuyện đang râm ran làng báo “lề trái” rồi “lề phải”, đó là vụ Nguyễn Trường Tô, chủ tịch UBND tỉnh mua dâm trẻ em trong vụ án “Hiệu trưởng mua dâm nữ sinh” ở Hà Giang.

Thoạt đầu, khi vụ án được phát hiện, “đồng chí” Nguyễn Trường Tô, phó bí thư tỉnh ủy, bí thư ban cán sự đảng, chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang dõng dạc tuyên bố hết sức hùng hồn: Rằng thì là “Hiệu trưởng mua dâm nữ sinh là một việc động trời, không thể hình dung được. Đây là một việc làm đáng xấu hổ và không thể chấp nhận với một thầy giáo đồng thời là người đứng đầu một trường cấp 3”. Rằng thì là vụ việc được này được dựng lên như một thủ đoạn chính trị trước đại hội đảng…

Nguyễn Trường Tô, phó bí thư tỉnh ủy, bí thư ban cán sự đảng, chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang

Nguyễn Trường Tô, phó bí thư tỉnh ủy, bí thư ban cán sự đảng, chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang kẻ mua dâm trẻ em, học sinh và là khách làng chơi quen thuộc của gái mãi dâm.

Nhưng hình như trong cuộc đấu này, vây cánh và quan thầy của “đồng chí” Tô có vẻ yếu nên không dẹp được vụ này cho êm đẹp, vụ việc cứ thế âm ỉ rồi mấy hôm nay lại bùng lên khi những hình ảnh lõa lồ, dung tục bẩn thỉu của “đồng chí” Tô được lưu trong máy điện thoại của gái mại dâm bị đưa ra ánh sáng.

Thì ra, “đồng chí Tô” không những là thủ phạm việc mua bán dâm trẻ em học sinh, mà “đồng chí” còn là khách quen và là khách hàng ruột của những cô cave quen mặt, quen hình.

Đến giờ thì nhân dân mới ngã ngửa ra là những chuyện như thế này đã có từ… 5 năm trước.  Vụ các cháu học sinh phải bán dâm gần đây chỉ là sự “thấm nhuần và tiếp nối truyền thống tốt đẹp ” sau những đợt phát động học tập đạo đức Hồ Chí Minh vừa qua mà thôi. Các “đồng chí” công an, bí thư tỉnh “quỷ” đã biết tuốt tuồn tuột chi tiết, nhưng vì “đồng chí” Tô có “thân nhân tốt” nên không đưa ra công khai được vì như vậy thì ảnh hưởng đến uy tín của đảng quá, sao coi được?

Đơn kêu cứu và danh sách đen cán bộ của đảng mua dâm nữ sinh

Đơn kêu cứu và danh sách đen cán bộ của đảng mua dâm nữ sinh

Mà nói như ông Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng trước Quốc hội  mới đây thì nếu cán bộ vi phạm pháp luật, có sai lầm mà cứ đưa ra kỷ luật thì lấy ai mà làm việc? Nói cách khác thì “đồng chí” phó thủ tướng nói rằng cán bộ nhà nước ta, thằng nào chẳng có khuyết điểm, sai lầm… nếu kỷ luật hết thì chắc tất cả các ghế quan chức phải… “trống ngôi” hết sao?

Câu nói này làm người ta nhớ lại một câu chuyện đã lâu, khi Thứ trưởng Lương Quốc Dũng bị phát hiện hiếp dâm trẻ vị thành niên. Sau khi “đồng chí” Lương Quốc Dũng chạy chọt chán và đảng ta giấu mãi không được đành phải đưa ra công luận. Chuyện được thảo luận khá sôi nổi trên diễn đàn, một member nói: “Loại quan chức này phải đưa đi… thiến mới được”. Ngay lập tức, một member khác can ngay: “Xin chớ làm thế nếu bạn không muốn đất nước ta được lãnh đạo bởi một lũ… hoạn quan”.

Chuyện của “đồng chí” Tô thì đảng biết từ lâu, các “đồng chí” công an càng biết, nhưng cứ ngâm tôm ở đó chờ dịp… và “đồng chí” Tô cứ đi giảng về đạo đức Hồ Chí Minh 4 năm qua cho cả tỉnh Hà Giang học tập.

Nguyễn Trường Tô điển hình cho phong trào "Học tập làm theo đạo đức Hồ Chí Minh"

Nguyễn Trường Tô điển hình cho phong trào "Học tập làm theo đạo đức Hồ Chí Minh"?

Chừng đến nay, khi không thể nào bịt được cái hũ thối tha này, mới đây Ban Kiểm tra Trung ương Đảng mới đề nghị kỷ luật. Trước hết cách chức đảng, nếu phải ra tòa thì phải khai trừ đảng trước khi khởi tố. Lệ thường là vậy, đảng ta luôn luôn là đạo đức, là văn minh thì ai có quyền khởi tố đạo đức, văn minh bao giờ…

Thế mới biết rằng trong hồ sơ của công an, của đảng, ngay cả đối với các “đồng chí” của mình, vẫn cứ có những cái thòng lọng thắt nút sẵn chờ đợi và sẵn sàng tung ra khi cần thiết.

Vậy thì với “các thế lực thù địch” như tôn giáo, những người đảng không ưa, những kẻ bất “đồng chính” kiến… kho tài liệu này càng cất kỹ và chăm sóc cho nó ngày càng phong phú hơn.

Chính kho tài liệu này, những chiếc thòng lọng này được ưu tiên “mua sắm” bằng mọi cách, mọi giá sẵn cho các chức sắc tôn giáo vì tiền dân đâu có thiếu, đảng ta sắm đủ các thứ an ninh, công an tôn giáo, ban tôn giáo, viện nghiên cứu tôn giáo, ủy ban đoàn kết, mặt trận… vô số thứ ưu tiên.

Trông người lại ngẫm đến ta.

Các chức sắc tôn giáo có thái độ thỏa hiệp và tự phụ, ban đầu là các “đồng chí” làm quen, lân la tìm hiểu xem vị này có cái mạnh, cái yếu là gì… rồi khen, nịnh đến mức các vị thấy mình to lớn hơn người ta tưởng, được trọng vọng và nể trọng ở các cơ quan công quyền, công an…Rồi giao lưu, kết thân với các “đồng chí” công an, chính quyền… đến độ cần gì chỉ cần nhấc điện thoại là được giải quyết ngay, kể cả đi đường trái luật, không bằng lái… Oai lắm, nhất là trước giáo dân và quan khách. Đến độ các vị vào tròng công an mà cứ tưởng công an đang sợ mình lắm.

Điểm yếu nhất của chức sắc Công giáo là đời sống độc thân, điều này được các “đồng chí” công an quan tâm nhất và khai thác triệt để. Ban đầu là mời đi uống nước, đi liên hoan… đi chung rồi đi riêng, rượu vào rồi thì trâu cũng ngã và sau đó ai biết là chuyện gì… tất cả được các “đồng chí” đưa vào lưu trữ rồi sau đó là các kế hoạch. Khi con mồi đã sa bẫy thì những chiếc thòng lọng hình thành.

Sau đó những vị này luôn được các “đồng chí” ưu ái khi còn dễ sai khiến. Vậy nhưng thử trở nên khó bảo xem, các “đồng chí” không thiếu cách nhé, công khai hoặc âm thầm, đằng nào thì chiếc thòng lọng cũng lấp ló đằng sau.

Những vị mũ cao, áo dài chuyện nói lời đạo đức mà nhìn thấy cái thòng lọng đảng ta lấp ló, thì hồn vía sẽ lên mây… và cứ thế dần dần sẽ trở thành công cụ cho đảng mà không cần mất nhiều công sức nữa.

Đó là một vấn nạn của giáo hội trong các chế độ cộng sản, nếu sự sám hối không có trong thực tế mà chỉ có trên những bài giảng mà thôi.

Nhân đây cũng xin kể lại câu chuyện của một linh mục Ba Lan trước đây để những ai trót dính thòng lọng lấy làm kinh nghiệm:

Khi phong trào xuống đường biểu tình nổ ra rầm rộ ở BaLan đe dọa chế độ CS, một linh mục có tiếng là đứng về phía dân nghèo và lên án bất công rất được chú ý của mật vụ. Một kế hoạch của công nhân là sáng thứ 2 sẽ xuống đường biểu tình, mệnh lệnh cấp trên của công an được đưa ra là vị linh mục này phải kêu gọi giáo dân không xuống đường thì may ra mới gỡ được tình thế.

Một nhân viên an ninh được phái đến để “làm việc” với vị linh mục.

Vị linh mục sau khi nhận được yêu cầu: “Sau Thánh lễ ngày mai phải đọc văn bản kêu gọi mọi người không xuống đường do công an viết sẵn”. Vị linh mục phản ứng: “Không đời nào tôi đọc văn bản này”. Viên mật vụ nói: “Ông phải đọc nó sau thánh lễ ngày mai” và cáo từ ra về.

Trước khi ra về, như vô tình, viên mật vụ giơ ra tấm ảnh một phụ nữ bế một cháu bé và hỏi: “Chắc ông biết người này?”. Vị linh mục tái mặt.

Chiều hôm sau, sau Thánh lễ, nhiều mật vụ đứng chờ vị linh mục đọc lời kêu gọi chống xuống đường. Vị linh mục mời tất cả mọi người an tọa và thông báo: “Tôi có một sai lầm của thời thanh niên đã qua, ngày nay, mật vụ căn cứ vào đó để ép tôi hợp tác và đọc lời kêu gọi không xuống đường vào ngày mai. Tôi kêu gọi tất cả mọi người xuống đường biểu tình vào ngày mai, hôm nay cũng là thánh lễ cuối cùng của tôi ở đây và cho tôi xin lỗi tất cả giáo dân về những sai lầm của tôi”.

Cả nhà thờ từ im lặng đến ồn ào như ong vỡ tổ, và tất cả giáo dân đề nghị vị linh mục ở lại với họ, ngày mai tất cả sẽ xuống đường.

Vậy đó, Thiên Chúa hiểu con người mỏng dòn yếu đuối, Người giàu lòng yêu thương tha thứ, nhưng nếu không có sự sám hối, thì mọi sự che đậy đều trở nên vô ích mà thôi. Ngược lại, khi có sự sám hối thành tâm, từ kẻ thù nghịch với Chúa cũng trở nên đấng Thánh.

Đó là câu chuyện ở Ba Lan dưới thời cộng sản, Ba Lan hôm qua cũng là Việt Nam hôm nay, dù đã sang một thiên niên kỷ mới.

BLV